Thiên thần hai mặt - Chương 21 - Phần 02 (Hết)
Cô oằn người, gào thét điên dại, liên tục đấm túi bụi lên người tên vừa phát ra tiếng nói. Ngay lập tức, một cái tát thật mạng giáng vào một bên má Cẩm Tú khiến cô nổ đom đóm mắt, cả người ngã vật xuống đất.
" Con điên này, mày chán sống rồi à???"
Bàn tay thô ráp hung bạo của tên đó còn giữ yên trên không trung, chuẩn bị giáng xuống một đòn lên người cô nữa thì tên còn lại lúc này mới thốt lên, đáy mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ:
" Này, khoan đã!"
Tên thứ hai sấn tới gần Cẩm Tú dò xét một lượt cả người cô, sau đó cười rú lên:
" Hahaha, thì ra là con gái hờ của đại ca. Chả trách nhìn mặt quen như thế. Sao hả, mày còn có gan đến nơi này làm loạn à??? Đây là nơi để thứ rác rưởi như mày đến và đi dễ dàng vậy sao???"
Tên thứ nhất dường như còn chưa kịp phản ứng lại, thì Cẩm Tú đã vội nhảy cẫng lên, ra sức gào thét:
" Tao không phải là con hờ. Tao là con ruột – là Trương Cẩm Tú, là cô chủ của bọn mày có biết không hả??? Tao phải gặp ba. Tao cần phải gặp ba!!!!"
Lời nói vừa dứt, hai tên hung tợn kia đã lao vào đấm cô túi bụi, vừa đánh vừa gằng lên giận dữ:
" Chết đi, mày nghĩ mày xứng làm con gái của đại ca sao? Mày xứng sao???? Về nhà mà nằm mơ đi, đồ điên!!!"
Cả hai tên ra sức đánh đấm vào người, vào mặt cô đến mức cả khuôn mặt của cô chẳng mấy chốc phồng lên sưng đỏ không còn nhận được diện mạo nữa, hai mí sưng húp cố gắng trợn to mắt, môi cắn vào nhau đến bật cả máu nhưng vẫn cố gắng hét lên:
" Tao là con ruột của ba, là cô chủ của tụi mày. Tao không phải là con hờ! Không phải! Không phải!!!!!!!’
Giữa đêm thanh gió buốt, tiếng hét của Cẩm Tú vang vọng, xé toạc bầu không gian vắng lặng đến rợn người. Không một ai nghe, cũng không một ai thấu hiểu được toàn bộ lời nói của cô chính là sự thật!
---------
Bầu trời nhuốm đuộm màu tím của sự ảm đạm, đàn hạc cũng bay về nơi đất tổ, gió đêm buốt lạnh, tiếng chuông điện thoại ngân vang trong căn phòng tràn ngập mùi hương bạc hà mát dịu.
Tiếng chuông nhanh chóng tắt đi, kèm theo đó là giọng nói của Kevin bất ngờ được thốt lên:
" Cái gì???"
Hàng chân mày đậm quyến rũ chợt cau lại, sắc mặt trở nên nghiêm trọng khi nghe được tin thông báo, các ngón tay cứng đờ ra sức nắm chặt lấy điện thoại, trầm giọng nói:
" Canh chừng cô ta, tuyệt đối không được để cô ta làm loạn! Tôi sẽ đến đó ngay!!!"
<< Nhưng giám đốc, cô ta … có vẻ không được … bình thường! >>
Tiếng nói đầy e ngại của tên vệ sĩ giám sát vang lên bên tai. Anh cau mày vài giây rồi lập tức cúp máy.
Vừa cúp máy, Phương Nhã đứng bên cạnh đã nhanh chóng chộp lấy tay anh, môi mím lại căng thẳng:
" Có chuyện gì vậy?"
Anh nhắm mắt, chân mày thoáng cử động nhưng chỉ một lát sau đã trở lại bình thường, mỉm cười nhìn cô nói:
" Không có gì, công ty có chút chuyện!" – Dừng lại một chút, anh khẽ hôn lên trán cô yêu chiều – " Anh sẽ về nhanh thôi!"
Nói xong câu cuối cùng, anh xoay người bỏ đi. Nhưng chỉ đi được vài bước thì Phương Nhã đã vội chặn anh lại, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi:
" Kevin!!!" Cô như nghĩ đến điều gì đó liền ngừng lại – " Có phải, có phải Một Mắt đã làm gì công ty anh rồi không???"
Anh ngẩn người nhìn cô, lòng bỗng dâng tràn chua xót. Một lát sau bỗng thở dài, nghiêm nghị nhìn cô và nói:
" Jessica, anh sẽ dẫn em đi gặp một người!"
-----
Bầu trời tối mịt, con đường rộng thênh thang phủ đầy những đóa hoa phượng vĩ. Gió như rít bên tai, đâu đó trong không khí vang lên tiếng rên rỉ của một cô gái. Đến khi nhận biết được nơi phát ra tiếng nói, thì chiếc xe Lamborghini màu trắng đã kịp thời xuất hiện, và xung quanh là bốn tên vệ sĩ mặc đồ đen đứng đó cung kính cúi đầu chào.
Người vừa bước xuống xe là Kevin và Phương Nhã. Anh thận trọng quàng vai cô, ép cô sát vào ngực mình, khuôn mặt lạnh lùng phát ra tiếng nói:
" Sao rồi?"
Một tên vệ sĩ trong đám e dè lên tiếng, đôi mắt hướng về phía xa – nơi cô gái điên ngồi ôm mặt khóc. Vì khuôn mặt của cô ta bị đôi tay thon dài trắng như ngọc che lại, nên Phương Nhã hoàn toàn không thể nhận ra đó là ai.
Trong một góc khuất của con hẻm, giọng nói của tên vệ sĩ khiến Phương Nhã như bừng tỉnh:
" May là chúng tôi đã kịp thời kéo cô ta rời khỏi nơi đó. Nếu không nhất định chuyện của Một Mắt sẽ bại lộ!" – Ngập ngừng một chút, hắn ta vẻ như hơi bất ngờ, lại lần nữa liếc nhìn cô gái kia – " Giám đốc yên tâm, chúng tôi vẫn đang kiểm soát. Hoàn toàn không có vấn đề gì. Chỉ là ... hình như tâm lý của cô ta lúc này không được bình thường!"
Cái tên Một Mắt bất ngờ được nhắc đến, cô kinh ngạc nhìn anh và tên vệ sĩ, sau đó liền hãi hùng nhìn cô gái đang ngồi khóc kia. Bất chợt, một ý nghĩ hình thành trong đầu theo trực giác. Người con gái đó không phải là ....???
" Cẩm Tú!!!!"
Xuyên suốt màn đêm, tiếng khóc thê lương của cô ta như rạch một nhát dao vào tim Phương Nhã. Trong bóng tối, khuôn mặt của người con gái kia từ từ hiện rõ, đập vào mắt cô lúc này là gương mặt của một Cẩm Tú với những vết tích bầm tím do bị đánh đập.
Bàn tay cô bị Kevin siết thật chặt. Khi cô còn chưa kịp định thần lại chuyện gì đang xảy ra thì anh liền nghiêm nghị nói:
" Em đừng lo lắng, có anh ở đây. Anh sẽ không để cô ta động vào em đâu!"
Cô quắc mắt nhìn anh trân trối. Chuyện gì đang xảy ra vậy??? Tại sao ... sao Cẩm Tú lại trở thành như thế này???
" Kevin, anh mau giải thích cho em chuyện gì đi!"
Anh cau mày nhìn Cẩm Tú vừa cười vừa khóc từ đằng xa. Ngay cả anh lúc này cũng cảm thấy mơ hồ trước sự việc trước mắt. Dường như cô ta rất khác lạ, hoàn toàn không giống như bình thường!
" Hôm nay người của anh vô tình bắt gặp cô ta đang gào thét điên dại trước nhà của Một Mắt, cứ luôn miệng nói rằng muốn gặp ông ta, nói rằng ... cô ta chính là con ruột của người đàn ông đó!! Nhưng may mắn là những tên lính của ông ta không hề tin chuyện này, nên đã đánh đập Cẩm Tú rất tàn bạo!" – Anh thở dài, nhìn sâu vào mắt cô – " Nhân lúc mọi chuyện không bị cô ta làm rối lên, người của anh đã kịp thời kéo cô ta tránh xa tầm mắt của Một Mắt và đưa đến đây!"
" Có chuyện như thế sao?" – Cả người Phương Nhã run lên, những suy nghĩ trong đầu còn quá mơ hồ không thể định rõ được gì. – " Bấy lâu cô ta không hề đá động gì đến chuyện này, tại sao đến lúc này lại muốn vạch mặt em???"
" Tôi là con của Một Mắt, là cô chủ của các người. Tại sao không cho tôi vào, tại sao không cho tôi cứu Quốc Thịnh. Tại sao chứ??? Tại sao???"
Cẩm Tú ra sức đấm mạnh vào ngực mình, khóc thét lên. Đôi mắt hoảng loạng bi thương đến cùng cực, hoàn toàn chỉ là một màu đen tối không thể nhìn thấy được chút ánh sáng nhỏ nhoi nào.
Điên cuồng gào thét, điên cuồng cào cấu vào ngực, vào da thịt mình như người phát điên, rồi liên tục lắc đầu lẩm bẩm điều gì đó, vốn dĩ không hề hay biết rằng Phương Nhã đang chết trân nhìn mình. Đôi mắt chứa đầy sự hoảng loạn và sợ hãi.
Những ngón tay lạnh ngắt của cô lập tức vùng khỏi bàn tay Kevin, lao đến nắm lấy bả vai Cẩm Tú kêu lên:
" Cô nói cái gì? Quốc Thịnh làm sao hả?????"
Cẩm Tú chìm trong sự đau đớn hoang dại, ánh mắt đỏ ngầu bất chợt nhận ra sự xuất hiện của Phương Nhã liền trở nên điên cuồng hơn, một cú tát nảy lửa đột ngột giáng xuống mặt cô, khiến cô nhất thời không kịp phản ứng.
" Chát!"
" Này, cô làm cái gì vậy????"
Tiếng gầm lên đầy giận dữ của Kevin như xé toạc bầu không khí im lặng đầy chết chóc. Anh ra sức nhào tới ôm chầm cô, dùng thân của mình đỡ những đòn " cào cấu" điên loạn của Cẩm Tú, giọng hằn học căm giận:
" Cẩm Tú, cô bị điên rồi sao hả???"
Cẩm Tú lao về phía Phương Nhã, la hét điên cuồng nhưng ngay lập tức đã bị hai tên vệ sĩ của Kevin giữ chặt tay lại. Cô ta giãy giụa như người điên, đôi mắt long lên sòng sọc nhìn Phương Nhã như hận nổi không thể giết chết được cô:
" Mai Phương Nhã, cả cuộc đời tôi đều thua cô, thua một cách thảm hại. Ngay từ đầu tôi đã không có tư cách tranh giành với cô. Đáng lý ra tôi không nên tạo nghiệt, không nên xuất hiện trước mặt các người mới phải" - Cẩm Tú bắt đầu nói linh tinh, đôi môi không ngừng run rẩy – " Tôi thật sự rất ghét cô, hận cô vô cùng. Rốt cuộc dù có cố gắng cách mấy vẫn không thể so bì được với vị trí của cô trong tim anh ấy. Tại sao chứ??? Tại sao tôi phải chịu quả báo như vậy, chẳng lẽ tôi gây bao nhiêu tội ác là phải trả giá bằng cách mất đi Quốc Thịnh hay sao? Cô nói đi, cô mau nói đi!!!"
Cẩm Tú càng nói càng phát điên, cả người nhào về phía cô nhưng vẫn nằm trong vòng kiểm soát của Kevin, hoàn toàn không thể chạm được đến người Phương Nhã.
" Cô nói cái gì vậy? Cẩm Tú, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy hả????"
Cô sắc mặt tái đi, mồ hôi lạnh úa ra đầy trán, trong lòng chợt thấy hoang mang. Hai chân run rẩy từng bước tiến về phía Cẩm Tú, giọng nghèn nghẹn:
" Quốc Thịnh đã xảy ra chuyện gì rồi? Cô nói đi chứ???"
Cơn khó thở bộc phát, đôi môi Cẩm Tú tím đi vì đau đớn, trợn trừng nhìn cô rất lâu, rất lâu sau đó mới bật khóc:
" Tôi xin lỗi, là tôi đã sai. Tôi không nên độc ác như vậy, không nên đối xử với cô như vậy. Nếu như tôi có lương tâm một chút thì sẽ không làm liên lụy anh ấy và khiến anh ấy chết!!!! Là tại tôi, là tại tôi đã hại chết Quốc Thịnh!!!! Huhuhu!!!"
Sấm chớp bão bùng ...
Trái tim cô chết sững ...
Xa phía chân trời, một tia chớp lóe lên báo hiệu cơn mưa giông sắp đến!
Sắc mặt cô càng thêm tái mét, dường như mọi sức lực bị trút đi hết, toàn bộ sự sống cạn kiệt, cả người cô đổ ập xuống mặt đường, mọi thứ dường như quay cuồng trước mặt:
" Cô ... cô nói cái gì? Quốc Thịnh ... anh ấy ...???"
Gió đêm lay động, bờ môi Cẩm Tú trắng nhợt run rẩy cố kềm chế cơn nấc nghẹn. Vài giây sau, cô ta trở nên điên cuồng hơn, lập tức nhào người lao ra đường lớn, liên tục gào thét cuồng loạn. Nhưng chưa kịp chạy được nửa bước thì những người của Kevin đã kịp thời giữ chân cô ta lại. Hai tên vệ sĩ đứng ở hai bên tạo thế kìm kẹp, tuyệt đối không để cho Cẩm Tú một kẽ hở nào để thoát khỏi.
" Buông tôi ra, tôi phải gặp ba của mình!!!! Tôi phải đi gặp Một Mắt!!!!"
Phương Nhã cả cơ thể cứng đờ, điên cuồng xoay đầu lại nắm lấy vạt áo của Cẩm Tú mà kêu lên. Cô không còn giữ nổi bình tĩnh nữa, cô thật muốn biết rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào!!!
" Cẩm Tú, cô mau nói cho tôi biết. Quốc Thịnh anh ấy làm sao rồi???? Anh ấy đã bị gì vậy hả???"
" Jessica, em bình tĩnh lại đi!!!"
Kevin giọng trầm đục vang lên nhu nuốt chửng cả đêm đen u tối. Ngoài trời bắt đầu tí tách những hạt mưa nhỏ lất phất, đôi mắt anh đỏ ngầu vì chua xót. Nhìn cô đau đớn vì người con trai khác, nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của cô lúc này ... anh thật không thể chịu đựng nổi.
" Kevin, anh mau nói cho em biết! Anh ấy không bị gì đâu, có phải không??? Cô ta chỉ nói bậy thôi đúng không? Em chỉ mới gặp anh ấy cách đây mấy ngày, khi đó vẫn còn khỏe mạnh như thế. Sao có thể xảy ra chuyện được chứ??? Không thể nào, không thể nào đâu!!!"
Cô sà vào lòng anh khóc tức tưởi, trong lòng vô cùng hoảng loạng mà không hề nhận ra cả người anh cứng đờ, sắc mặt trầm lặng nhưng đầy đau đớn vì câu nói vừa thốt ra. Hai tay anh nắm chặt lại, thì ra là như vậy. Thì ra là ngày đó cô sẵn sàng cãi lệnh anh mà ra ngoài đường tìm gặp Quốc Thịnh. Trong lòng cô thật ra còn vương vấn anh ta đến như vậy sao???
Anh thật sự rất tức giận, nhưng nhìn thấy cả người cô run lên từng hồi vì xúc động thì lại không nỡ trách mắng. Chỉ có thể mím chặt môi ngăn cảm xúc dào dạt trong lòng mình, miệng thì khô khốc nói:
" Đừng khóc, đừng khóc nữa. Anh sẽ sai người tìm hiểu chuyện này cho rõ ràng!"
Trong phút chốc, Cẩm Tú từ lúc nào luôn giãy giụa cố sức thoát khỏi hai tên vệ sĩ của anh, nay đã dần trở nên yếu ớt hơn. Rồi chỉ vài giây sau, cả người cô ta đã nhanh chóng đổ ập xuống mặt đường bất tỉnh.
" Cẩm Tú!!!! Cẩm Tú!!!!"
Đường phố Sài Gòn tấp nập, thân thể yếu mềm của Cẩm Tú chìm trong màn đêm tối lạnh lẽo, hòa theo cùng với âm thanh rả rích tiếng mưa vang bên tai.
-----HẾT-----

