Tiền kiếp và luân hồi có thật không?- Chương 05 part 2

Cho nên những
người bị hôn mê có thể quyết định trở về hay không trở về, tùy theo việc họ còn
phải học hỏi bao nhiêu để hoàn tất được ở trạng thái thể chất. Nếu họ cảm thấy
không còn gì nữa để học hỏi, họ có thể đi ngay vào trạng thái tinh thần, bất kể
y khoa hiện đại. Thông tin này phù hợp với công cuộc nghiên cứu được phổ biến
về kinh nghiệm cận tử, và lý do tại sao một số người muốn quay trở về. Những
người khác không được quyền lựa chọn, họ phải quay trở về vì họ còn phải học
hỏi nữa. Dĩ nhiên, tất cả những người được phỏng vấn về kinh nghiệm cận tử của
họ đã trở về với xác thân. Có một sự tương đồng sâu sắc trong những câu chuyện
của họ. Họ rời khỏi xác thân và "quan sát" những cố gắng hồi sinh từ
một điểm bên trên thân thể của họ. Cuối cùng họ nhận thấy một ánh sáng chói lọi
hay một bóng dáng "thần linh" rực sáng ở xa, đôi khi ở cuối đường
hầm. Họ không cảm thấy đau đớn. Khi họ nhận thức được nhiệm vụ trên thế gian
chưa hoàn tất, và họ phải quay về với xác thân, họ hợp nhất ngay lại với xác thân
và lại ý thức đau đớn và những cảm giác thể xác khác.

Tôi có một vài
bệnh nhân có kinh nghiệm lúc cận tử. Câu chuyện hứng thú nhất là câu chuyện của
một thương gia Nam Mỹ khá giả được tôi khám bệnh trong một số buổi tâm lý trị
liệu thông thường khoảng hai năm sau khi việc điều trị cho Catherine chấm dứt.
Jacob bị một người đi mô tô đâm phải không còn biết gì ở Hòa Lan năm 1975 khi
ông ta mới ngoài 30 tuổi. Ông nhớ là bay lơ lửng trên xác thân và nhìn xuống
xem quang cảnh chỗ tai nạn, chú ý đến xe cứu thương, bác sĩ chăm sóc vết
thương, và đám đông người xúm lại xem. Ông nhận thấy ánh sáng vàng ở đằng xa,
và ông tiến lại gần ánh sáng ấy, ông thấy một nhà sư mặc bộ y nâu. Nhà sư này
bảo Jacob chưa phải là lúc Jacob phải chết, ông ta phải quay về với xác thân.
Jacob nhìn thấy sự thông thái và tài năng của nhà sư, nhà sư này cũng nêu lên
một vài biến cố tương lai trong cuộc đời của Jacob, tất cả những biến cố này
sau này đều xẩy ra. Jacob nhập lại vào xác thân, nay ở bệnh viện, tỉnh lại, và
lần đầu tiên nhận thấy đang bị hành ha bởi đau đớn.

Năm 1980 Jacob
là người Do Thái trong khi đi du lịch tại Do Thái, ông ta có đến thăm Hang động
của các Giáo Trưởng ở Hebron,
thánh địa của cả người Do Thái Giáo lẫn Hồi Giáo. Sau kinh nghiệm tại Hòa Lan,
ông đã trở nên mộ đạo nhiều hơn và đã bắt đầu cầu nguyện nhiều hơn. Ông ta thấy
một nhà thờ Hồi Giáo gần đấy và ngồi xuống cầu nguyện cùng người Hồi giáo. Một
lúc sau, ông đứng dậy đi. Một người Hồi Giáo già tiến lại gặp ông và nói rằng,
"Ông thật khác với những người khác. Họ ít khi ngồi xuống cùng cầu nguyện
với chúng tôi." Cụ già ngừng một chút, nhìn kỹ Jacob trước khi tiếp tục,
" Ông đã gặp một nhà sư, đừng quên những gì nhà sư đã nói với ông."
Năm năm sau tai nạn xẩy ra và cách xa hàng ngàn dậm, một cụ già biết cuộc gặp
gỡ giữa nhà sư và Jacob, cuộc gặp gỡ xẩy ra trong khi Jacob bất tỉnh.

Ở phòng mạch,
cân nhắc những tiết lộ mới nhất của Catherine, tôi băn khoăn điều mà những
người viết Hiến Pháp và Đạo Quyền của Mỹ có lẽ đã nghĩ về một tuyên bố rằng tất
cả con người không được sinh ra bình đẳng. Người ta sinh ra với tài trí, khả
năng, và sức mạnh từ những kiếp khác. "Nhưng cuối cùng chúng ta tiến đến
một điểm nơi mà tất cả chúng ta sẽ bình đẳng". Tôi nghi ngờ điểm này cách
nhau nhiều, nhiều kiếp sống.

Tôi nghĩ đến
thần đồng Mozart và tài năng không thể tưởng được lúc thiếu thời. Phải chăng đó
cũng là một sự chuyển những khả năng cũ trước đây từ kiếp trước? Dường như
chúng ta mang theo những khả năng cũng như những nợ nần.

Tôi đã nghĩ về
chuyện làm sao mà con người hay tụ họp lại thành những nhóm thuần nhất, hay
tránh xa và thường làm người ngoài sợ hãi. Đó là cái gốc của thành kiến và hận
thù nhóm. " Chúng ta phải học hỏi không chỉ đi tới những người có cùng
xung động như chúng ta." Để giúp đỡ những người khác này, tôi có thể cảm
thấy chân lý tinh thần trong những lời này của cô.

Catherine tiếp
tục, "Tôi phải trở lại", "Tôi phải trở lại". Tôi muốn được
nghe nhiều nữa. Tôi hỏi cô ai là Robert Jarrod. Cô đã nói ra tên này trong buổi
thôi miên kỳ trước, nói rằng người này cần sự giúp đỡ của tôi.

"Tôi
không biết ... Có thể ông ta ở một bình diện khác, không phải bình diện này.
Dường như cô không thể tìm ra ông ta. "Chỉ khi nào ông ta muốn, giá mà ông
ta quyết định đến với tôi", cô thì thào, "ông ta sẽ nhắn tin cho tôi.
Ông ta cần sự giúp đỡ của ông".

Tôi vẫn không
thể hiểu làm sao tôi có thể giúp được.

"Tôi
không biết", Catherine trả lời. "Nhưng ông là người được học hành,
chứ không phải là tôi."

Điều này thật
là thú vị. Điều này có thật quan trọng đối với tôi không? Hay tôi phải giúp
Robert Jarrod vì được học hành? Chúng tôi chưa bao giờ nghe nói gì về ông ta cả.

Cô nhắc lại,
"Tôi phải trở về". "Tôi phải đi đến chỗ ánh sáng trước nhất."

Đột nhiên cô
lo sợ. "Ối Ối, Tôi do dự quá lâu ... Vì tôi do dự, nên tôi lại phải
chờ." Trong khi cô chờ đợi tôi hỏi cô đang nhìn thấy gì và cảm nghĩ thế
nào.

"Đúng là
những thần linh khác, những linh hồn khác. Họ cũng đang chờ đợi." Tôi hỏi
cô liệu có cái gì để dạy chúng tôi trong khi cô chờ đợi. Tôi hỏi, "Cô có
thể cho chúng tôi biết điều gì chúng tôi phải biết không?"

"Họ không
ở đây để nói với tôi", cô trả lời. Thật hấp dẫn. Nếu các Thần Linh Bậc
Thầy không có ở đấy để cho cô nghe, Catherine không thể tự mình cung cấp kiến
thức.

"Tôi rất
bồn chồn khi ở đây. Tôi rất muốn đi ... Khi nào đúng lúc, tôi sẽ đi". Một
lần nữa, ít phút im lặng trôi qua. Cuối cùng hẳn là đã đúng lúc. Cô lại rơi vào
một kiếp sống khác.

"Tôi nhìn
thấy những cây táo và một ngôi nhà, ngôi nhà trắng. Tôi sống trong nhà đó. Những
trái táo bị sâu ăn ... , không tốt để ăn. Có một cái đu, một cái đu dưới vòm
cây". Tôi bảo cô hãy nhìn vào chính mình.

"Tôi có
tóc mịn màng, vàng hoe; tôi năm tuổi, Tên tôi là Catherine." Tôi rất ngạc
nhiên. Cô đã vào hiện kiếp; cô là Catherine năm tuổi. Nhưng cô phải ở đấy vì
một lý do nào đó. "Có điều gì đang xẩy ra ở đó Catherine?"

"Cha tôi
giận dữ với chúng tôi... nguyên nhân là chúng tôi không được phép ra ngoài.
Ông... ông đánh tôi bằng một cái gậy. Cái gây này rất nặng; nó làm tôi đau...
Tôi sợ hãi lắm". Cô đang rên rỉ và nói như một đứa trẻ. "Cha tôi
không ngưng đánh cho đến khi ông đã làm cho chúng tôi đau. Tại làm sao ông có
thể làm như vậy với chúng tôi? Tại sao ông lại hèn hạ thế? Tôi yêu cầu cô hãy
nhìn đời cô bằng một cái nhìn cao hơn và trả lời những câu hỏi của chính cô.
Tôi vừa mới đọc sách nói về những người có thể làm như thế. Một số nhà văn gọi
cái nhìn này là cái Ngã Cao Cả hay hay Cái Ta Cao Thượng. Tôi rất tò mò muốn
biết liệu Catherine có thể tiến tới trạng thái này không, nếu nó hiện hữu. Nếu
cô có thể, đây sẽ là một kỹ thuật chữa bệnh mạnh, con đường tắt vào nhận thức
đúng bản chất và hiểu biết. "Ông không bao giờ muốn chúng tôi", cô
thì thào rất nhẹ. Ông cảm thấy chúng tôi là sự xâm phạm vào đời ông... Ông
không muốn có chúng tôi".

Tôi hỏi,
"Cả Anh cô nữa sao?"

"Vâng,
anh tôi còn tệ hơn nữa. Họ chưa bao giờ định có anh tôi. Họ chưa lấy nhau
khi... bà đã có thai với ông". Việc này chứng tỏ tin tức mới làm cho
Catherine sửng sốt. Cô chưa bao giờ biết về việc mẹ cô mang thai trước khi
cưới. Sau này, mẹ cô xác nhận khám phá của Catherine là đúng.

Mặc dầu cô kể
lại hiện kiếp, nhưng lúc này Catherine cho thấy sự khôn ngoan và một nhãn quan
về đời sống của mình trước đây đã bị giới hạn trong trạng thái nửa nọ nửa kia,
hay trạng thái tinh thần. Dù sao có một phần "cao hơn trong tâm trí cô, hồ
như siêu thức. Có lẽ đây là cái Ngã Cao mà những người khác đã mô tả. Mặc dầu
không tiếp xúc với các Thần Linh Bậc Thầy và những kiến thức kỳ lạ của các
Ngài, tuy nhiên trong trạng thái siêu thức của cô, cô có một nhận thức đúng bản
chất và tin tức sâu sắc, cũng như về sự thụ thai của người anh cô. Cái thức của
Catherine khi tỉnh giấc, lo lắng và giới hạn nhiều hơn, tầm thường và nông cạn
hơn nhiều. Cô không thể kết nối vào trạng thái siêu thức. Tôi không biết các
nhà tiên tri và những nhà hiền triết của các tôn giáo Phương Đông và Tây, những
người gọi là " hiện thực", có thể dùng trạng thái siêu thức để đạt
trí tuệ và kiến thức không. Nếu như vậy thì tất cả chúng ta đều có khả năng làm
như thế vì chúng ta phải có cái siêu thức này. Nhà phân tích tâm lý Carl Jung
nhận thấy có nhiều mức độ thức khác nhau. Ông viết về cái vô thức chung, một
trạng thái tương tự như siêu thức của Catherine.

Tôi ngày càng
nản lòng bởi hố sâu ngăn cách không vượt qua được giữa cái thức của Catherine,
cái trí tuệ lúc thức và cái tâm trí siêu thức lúc hôn mê. Trong khi cô bị thôi
miên, tôi có những cuộc đối thoại triết học say mê với cô ở mức siêu thức. Tuy
nhiên khi tỉnh dạy, Catherine không quan tâm gì đến triết lý hay những vấn đề
đã nêu. Cô sống trong một thế giới của những điều vụn vặt hàng ngày, quên lãng
một thiên tài ở nơi cô.

Trong khi đó,
cha cô hành hạ cô, và những lý do trở nên rõ ràng. "Ông có nhiều bài học
phải học", tôi nói một cách ngờ vực.

" Vâng...
ông phải học".

Tôi hỏi cô
liệu ông phải học gì. " Kiến thức này không được tiết lộ cho tôi".
Giọng nói của cô rời rạc, xa xăm. "Điều gì được tiết lộ cho tôi là điều
quan trọng với tôi, điều liên quan đến tôi. Mỗi người phải tự quan tâm đến mình
... tự mình làm ... toàn bộ. Chúng ta có những bài học để học... . mỗi một người
trong chúng ta. Những bài học này phải được học một lần vào một lúc nào đó...
có thứ tự. Chỉ khi đó chúng ta mới biết điều mà người kế tiếp cần, điều mà anh
ấy hay chị ấy thiếu, hay chúng ta thiếu, để làm thành toàn bộ". Cô nói
trong giọng thì thào, tiếng thì thầm của cô truyền đạt một cảm giác về sự suy
xét độc lập đáng mến.

Khi Catherine
lại nói, giọng trẻ nít của cô trở lại. "Ông ta làm cho tôi bệnh. Ông bắt
tôi ăn những món ăn tôi không thích. Một số món như ... rau diếp, hành, món ăn
tôi ghét. Ông ta bắt tôi ăn thứ đó, tôi sẽ bị bệnh. Nhưng ông không cần !
Catherine bắt đầu hổn hển. Cô đang hít không khí. Tôi lại gợi ý cô nhìn quang
cảnh từ một nhãn quan cao hơn, cô cần hiểu rằng tại sao cha cô hành động như
vậy.

Catherine nói
bằng giọng tha thứ. " Phải làm đầy cái trống trải nơi ông. Ông ghét tôi vì
điều ông đã làm. Ông ghét tôi vì điều đó, và chính ông ghét ông". Tôi đã
gần quên đi vụ cưỡng hiếp khi cô ba tuổi. "Cho nên ông phải phạt tôi ...
Tôi hẳn đã làm điều gì để ông làm tôi như thế". Cô mới có ba tuổi và cha
cô say rượu. Tuy nhiên cô đã âm thầm mang tội lỗi này trong lòng cô từ đấy. Tôi
giải nghĩa hiển nhiên này.

"Cô chỉ
là trẻ thơ. Bây giờ cô phải tự mình thoát ra khỏi tội lỗi ấy. Cô đã không làm
gì cả. Làm sao một đứa trẻ ba tuổi có thể làm gì? Không phải tội lỗi cô, mà
chính là cha cô".

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

"Lúc
ấy, ông hẳn là ghét tôi", cô thì thào nhẹ nhàng. " Tôi biết ông trước
đây, nhưng bây giờ không thể dùng được tin tức này. "Tôi phải trở lại thời
gian đó". Mặc dù một vài giờ đã qua đi, tôi muốn quay về với những quan hệ
trước đây của họ. Tôi cho cô chỉ dẫn với chi tiết.

"Cô đang
ở trang trạng thái hôn mê sâu. Vào lúc tôi sắp sửa đếm ngược trở lại ba đến một
ngay. Cô sẽ ở trong trạng thái sâu hơn và cô sẽ cảm thấy hoàn toàn an toàn. Tâm
trí cô sẽ tự do lang thang về thời gian trước đây, thời gian liên quan đến cha
cô trong cuộc sống hiện tại của cô bắt đầu, trở về thời gian có ý nghĩa nhất về
việc xẩy ra lúc thơ ấu giữa cha cô và cô. Khi tôi nói "một", cô sẽ
quay trở về kiếp sống đó và hãy nhớ lấy. Việc này rất quan trong cho việc chữa
bệnh của cô. Cô có thể làm được việc đó . Ba... hai... một. " Im lặng một
hồi lâu.

"Tôi
không nhìn thấy ông... nhưng tôi nhìn thấy người ta bị giết !’. Giọng của cô
trở thành ầm ĩ và khàn khàn. Chúng ta không có quyền ngăn chặn đời sống của
người khác trước khi họ đã sống sót ngoài nghiệp của họ. Và chúng ta đang làm
việc này. Chúng ta không có quyền. Họ sẽ bị quả báo nếu chúng ta để họ sống.
Khi họ chết họ sẽ đi vào phương chiều kế tiếp, họ sẽ khổ sở tại đấy. Họ sẽ bị
đưa vào một trang thái rất buồn bực. Họ sẽ không có yên ổn. Họ sẽ bị gửi trở
lại, và đời sống của họ sẽ rất khó khăn. Họ sẽ phải đền bù những người mà họ
gây đau đớn vì bất công, những người họ đã chống lại. Họ đã ngăn chận đời sống
của những người này, và họ không có quyền làm thế. Chỉ có Thượng Đế mới trừng
phạt được những người ấy thôi, chứ không phải là chúng ta. Họ sẽ bị trừng phạt.

Một phút im
lặng trôi qua. Cô thì thầm, "Họ đi rồi". Hôm nay các vị Thần Linh Bậc
Thầy đã cho chúng ta một lời phán truyền nữa, mạnh mẽ và rõ ràng. Chúng ta
không được giết, dù trong hoàn cảnh nào. Chỉ có Thượng Đế mới có thể trừng phạt.

Catherine mệt
lử. Tôi quyết định rời lại việc truy cứu về sự liên hệ ở tiền kiếp với cha cô,
và tôi đưa cô ra khỏi hôn mê. Cô không nhớ gì cả ngoại trừ hóa thân là
Christian và Catherine còn nhỏ. Cô mệt mỏi, nhưng an lạc và thư giãn như thể
trút được một gánh nặng đã được nhấc đi từ cô. Mắt tôi bắt gặp mắt Carole,
Chúng tôi đều mệt lừ. Chúng tôi đã run rẩy và đã đổ mồ hôi, chú tâm vào mỗi lời
nói. Chúng tôi cùng chia sẻ một kinh nghiệm khổng thể tưởng tượng được.

-ooOoo-

 

 

Báo cáo nội dung xấu