Tiệm Cà phê Hoàng Tử số 1 - Lee Seon Mi - Chương 01 - phần 1 - 2
CHƯƠNG I
Một tháng trước: giờ thứ 25 của En Chan
<Phần 1> 19h50' - En Chan đi mua thịt
Những bông hoa và những bông hoa và những cái cây và những
cái cây, thật là khó phân biệt. Đây là bông hoa hay cái cây nhỉ?
En Chan chăm chú nhìn bức tranh qua cửa kính. Một người mẹ
đang dắt tay đứa bé đi bên cạnh hai hàng hoa hướng dương được trồng ngay ngắn.
Mình đã đếm từ 7 năm trước rồi. Có 72 anh chàng. Nhưng còn
đây là 72 bông hoa hay 72 cái cây nhỉ? Thật là khó hiểu.
Một tiếng động lớn vang lên. Cửa hàng thịt cuối cùng cũng đã
mở cửa.
"Nàyyyy, chú Ku, chú có đấy không?" En Chan loẹt
quẹt đôi dép tông của nó vào cửa tiệm. Nó ngửi thấy mùi thơm của thịt lan toả,
nước miếng trong miệng nó bắt đầu tứa ra.
En Chan đưa mắt nhìn quanh trong khi nó lại gần quầy thu
ngân. Mắt nó dán chặt vào tấm kính ở quầy thu ngân với vẻ thèm thuồng. Đôi mắt
vừa mới đây còn ngắm nghía vẻ đẹp của bông hoa hướng dương giờ đã như không còn
lý trí. Ngay lập tức, nó nhìn thấy miếng thịt tươi rói đỏ hồng, adrenaline chảy
đầy trong tĩnh mạch của nó.
"Mọi chuyện vẫn ổn đấy chứ? Cháu nói là cháu phải chăm
nom gì đó mà." Người bán thịt trả lời với bộ mặt rầu rĩ trong khi vẫn tiếp
tục mài dao.
"Chuyện mà dù thế nào đi nữa cháu vẫn phải làm là gì thế?"
"..."
"Có vẻ như thịt xông khói mấy ngày nay không bán được mấy
đúng không chú?"
En Chan, như một số người nói, là một miếng thịt lợn kỳ quặc.
Chỉ cần nhìn thấy miếng thịt tươi là nó có thể tưởng tượng ra những món ăn
tương ứng trong đầu rồi. Nào là thịt lợn côtlet rồi thịt lợn muối và cả món lợn
chua ngọt với sốt cam nữa ... Còn mỗi khi nhìn miếng sườn lợn, nó lại thấy răng
nghiến ken két. Không chỉ đơn giản là thèm ăn mà trong vòng chưa đầy một giây
nó còn có thể tưởng tượng ngay ra món ăn đấy nữa.
"Cháu muốn mua thịt hun khói hả?"
"Không ạ, chú lấy cho cháu một ít thịt chân trước. Cháu
đang định nấu canh kim chi hầm ạ"
Canh kim chi hầm, thực ra đã đang được nấu trong đầu của En
Chan rồi. Kim chi được cắt đúng tỷ lệ, thịt lợn với lượng mỡ vừa đủ, tất cả được
cho vào nồi nước xuýt sền sệt đun sôi lên rồi ninh nhỏ lửa. En Chan nuốt nước
miếng đang tứa ra trong miệng, và nhận thấy một điều gì đó vừa mới loé lên
trong đầu nó. Chú Ku vẫn yên lặng. Chú đang ngồi ngây ra ở ngưỡng cửa nhìn miếng
thịt đang được bày trong tủ kính. En Chan thấy khuôn mặt chú Ku hệt như một miếng
thịt viên. Trông khuôn mặt chú thật nhăn nhúm. Một miếng thịt viên méo mó.
"Này, chú Ku, có chuyện gì vậy? Có chuyện gì xảy ra phải
không chú?"
Chú Ku đờ đẫn nhìn miếng thịt, trả lời với giọng mệt mỏi
"Này, En Chan, khi cháu nhìn miếng thịt kia, cháu nghĩ
đến cái gì hả?"
"Chú bảo miếng thịt á?"
"Yea."
"Thịt gì hả chú? Cái này á? Chân giò ạ?"
"Không, thịt nói chung thôi."
"Thịt bò hay thịt lợn hả chú?"
"Đừng có đùa nữa!"
"Chân giò lợn hay đuôi bò hả chú?"
"Không! Chỉ là thịt thôi! Thịt nói chung!" Chú Ku
đột nhiên quát lên. En Chan nhìn chằm chằm vào chú Ku. Nhưng nó nhanh chóng vui
vẻ trở lại và cười,
"Nào, sao chú lại hét lên với cháu vậy? Chú bình tĩnh,
thư giãn đi. Như thế không tốt cho huyết áp của chú đâu. Chú xem này, chú đỏ mặt
tía tai lên rồi đấy."
"Thôi quên đi! Quên nó đi! Người mày đúng là không có
cái xương nào đấy. Đó là lý do vì sao mày vẫn đang sống như thế!"
"Chú Ku, chú đừng dỗi như thế. Có chuyện gì vậy? Ở đâu
lại xuất hiện dịch tả lợn hả chú?"
"Tao đã bảo là thôi mà. Tao có thể nói được gì với mày
nữa nhỉ. Thôi ngay đi!"
"Tsk, tsk, thôi được rồi mà, chú đừng xấu hổ và dằn dỗi
nữa. Nói cho cháu biết có chuyện gì đi."
"Cháu không hiểu những gì chú nói à? Chỉ là thịt thôi!
Thịt nói chung ý! Thịt ý!"
"Yea, đúng rồi, thịt! Đó chính là lý do vì sao vừa nãy
cháu hỏi chú. Loại thịt nào? Thịt thăn bò hay sườn lợn? Cháu biết những gì cháu
hỏi chứ."
"Arrrgh!" Chú Ku điên tiết lên lôi đĩa thịt trong
tủ kính ra và ném phịch lên trên quầy thu ngân. Miếng thịt nẩy lên trên mấy cái
khay. En Chan chết lặng người vì sợ hãi. Người nó cũng bắt đầu nóng ran lên.
Chú Ku đang làm cái quái gì vậy nhỉ?
"Nghe này, nếu tao nói là thịt, mày phải hiểu là thịt
nói chung hiểu chưa! Chân sau cũng là thịt đúng không? Đứa nào dám nói chỉ có
thăn bò với sườn lợn là thịt hả!" Chú Ku bắt đầu lấy dao xiên vào miếng
thăn bò và sườn lợn. Mỗi lần chú vung dao lên là ánh mắt En Chan lại càng thêm
khiếp đảm còn hơi thở của nó ngày càng đứt quãng.
Chú Ku đã đi quá xa rồi! Tại sao chú lại làm cho miếng thịt
tươi ngon này tả tơi thế kia nhỉ?! Làm sao có thể ăn nó được nữa?! Những móng
tay thì cáu bẩn thế kia! Làm sao chú ý có thể bán nó được nữa?
Một ý nghĩ chợt loé lên khiến nó an tâm trở lại.
Chú Ku không thể bán miếng thịt đấy được. Vì nếu chú có
lương tâm thì không đời nào chú ý bán nó cả. Nhưng mà nếu vứt nó đi thì thật là
phí phạm, cho nên nếu chú ý hỏi mình thì mình có thể lấy nó. Mình nghĩ nếu nướng
lên thì miếng thịt đấy ăn vẫn rất ngon. Gượm đã! Đúng là ý kiến hay, mình sẽ ăn
miếng thịt ngon lành kia.
"Cóc cần biết nó đắt thế nào, thịt bò Hanwoo thì vẫn là
thịt thôi, bò Kobe cũng thế! Này nhóc, mày có lấy không? Nào, bây giờ thì tao hỏi
mày, lúc mày nhìn miếng thịt mày nghĩ cái gì hả ?!"
"Thịt là thịt thôi. Biết nghĩ gì bây giờ nhỉ?"
"Tất nhiên là có thứ để nghĩ chứ, con bé ngốc
này!"
"N-ngốc á?" En Chan bỗng nhiên tức tối. "Này
chú Ku! Chú đang bảo ai ngốc thế? Khi cháu nhìn miếng thịt, tất cả những hiện
lên trong đầu cháu chỉ là không biết mình có thể ăn được bao nhiêu thịt nhỉ.
Ngoài điều đấy ra thì còn có thể nghĩ được cái gì nữa không ạ?"
"Ôi trời, mày là đứa con gái vô cảm có phải
không?"
"Chuyện này thì có liên quan gì đến việc là con gái ạ?
Còn chú thì đã trở thành ông già độc thân rồi đấy!"
"Con nhóc kia! Mày có chuyện gì thế hả? Sao mày lại bảo
tao là ông già độc thân thế hả?"
"Omo, nhìn mày kìa, mày có vấn đề vì sinh ra đã là một
đứa con gái à?"
"Một đứa con gái mà vẫn thản nhiên khi mọi người gọi là
con trai à ? Đúng là đồ con nít!"
"Thật là mệt mỏi? Không phải nó mới xảy ra một hay hai
lần mà là ngày nào cũng thế! Mỗi lần đều phải giải thích… Chết tiệt! Chú hiểu ý
cháu đúng không? Có chuyện gì với chú vậy?"
"Mày thật sự thích thú điều đấy đúng không?"
"Cái gì ạ? Thích thú gì ạ?"
"Mày khoái trá khi thấy mọi người tưởng mày là con
trai. Khi tụi con gái ở trường cơ sở và trung học hò hét và quay camera khi
nhìn thấy mày, điều đấy làm mày cảm thấy thích thú đúng không?"
"Này, chú Ku. Cháu không phải là đứa hư hỏng đâu. Chú
già quá rồi đấy, chú nghĩ chú đang làm gì cơ chứ, rắc muối lên vết thương ạ?"
"Già? À được, mày muốn như thế hả?!"
"Cháu không biết chú say ở đâu hay vì ai mà chú lại say
rượu nhưng tại sao chú lại tức giận với cháu thế? Cháu là gì chứ, là cái túi để
chú đấm ạ? Lúc nào chú cũng như thế với cháu."
"Hả, mày nói gì, tao không được tức giận nữa à? Tao
không thể phát điên lên vì tao chẳng làm được cái gì và đã trượt kỳ thi văn
khoa Shinchon mười bốn lần à?"
"Sao ạ, có phải chú tự hào vì đã trượt mười bốn lần
không thế …" En Chan dài giọng nói. Mười bốn lần à? Ôi trời… hôm qua là
ngày thứ mười ba! À, đấy là lý do vì sao mặt chú Ku trông như muốn nổ tung ra
thế kia.
"Họ… thông báo kết quả rồi đúng không ạ?" Tsk,
tsk, mình đoán là chú ý lại trượt tiếp rồi.
"Giấc mơ của chú tan biến rồi. Mấy đêm trước, chú mơ thấy
một con bò sữa đè lên người chú nghẹt thở. Con bò đè bầu vú của nó lên người
chú rồi nói ‘Xẻ thịt tôi đi, tại sao lại không làm thế. Cố gắng lên, xẻ thịt
tôi đi’. Chú tiếp tục vật lộn với nó bởi vì chú cảm thấy như mình sắp sửa chết
đến nơi. Nhưng sau đấy, chú nhận thấy rằng chú đang cố gắng xẻ thịt con bò từ
phía dưới." Chú Ku lôi cái chân giò trước đặt lên thớt và bắt đầu chặt
thành miếng lớn. "Nhưng con dao ngớ ngẩn này không chịu nghe lời. Nó chỉ cứa
lên da con bò như thể chỉ cưa đi cưa lại hay đại loại như thế. Rồi con bò cười
vang lên. Nó cười rồi nói ‘Xẻ thịt tôi đi, Cố gắng lên, Xẻ thịt tôi đi"
"Chắc chắn phải rất đẹp"
"Cái gì chắc chắn rất đẹp?"
"Chú thích bầu vú của nó chứ? Đẹp thật, một bầu vú
to"
"Mày đúng là tầm thường----!"
"Cháu biết chú có 1 cái tranh vú bò treo ở đầu giường
phòng ngủ đúng không. Ý cháu là, cháu hiểu sở thích của chú, nhưng đấy là cái lịch
từ năm 1999 rồi mà. Tại sao chú vẫn có thể treo ở đấy được nhỉ?"
"Cái gì, mày nghĩ tao treo nó ở đấy chỉ vì nó là cái
tranh vú bò à? Tao vẫn treo vì đấy là tháng mà bố mẹ tao qua đời. Đấy chính là
vấn đề của mày đấy. Cho dù mày có là một đứa con gái thì đầu óc của mày cũng chỉ
toàn cặn bã mà thôi. Tao không thể hiểu tại sao mày lại có thể nghĩ là mày có đủ
tư cách để dạy lũ trẻ chứ. Nếu tao có con thì tao sẽ không bao giờ để mày trông
giúp đâu."
"Ha ha, thì chú cứ cưới vợ đi đã, rồi hãy nói
cháu."
"Mày thì vẫn có thể có con mà không cần cưới hả, đúng
là hỗn xược."
"Bằng cách nào nhỉ? Nhận con nuôi ạ?"
"Đấy không phải là những gì tao…Gì cũng được, nói chuyện
với mày làm tao chóng hết cả mặt. Tao đang ở đâu thế này?"
"Đúng là giấc mơ ngớ ngẩn."
"Chết tiệt. Chúng có biết gì không nhỉ? Tất cả tụi giám
khảo đều như nhau cả, mày biết không? Văn đàn đúng là thối nát. Đấy chỉ là nơi
dành cho những thằng ngốc bẩm sinh mà thôi."
"Yea, hoàn toàn thối nát." En Chan hùa theo một
cách vô thức, nhưng nó đang nhìn chằm chằm vào cái thớt. Miếng thịt càng ngày
càng nhiều, chú ý đang định làm gì không biết, món thịt bằm à?
"Một bài thơ thì có cái gì? Cảm xúc! Ấn tượng! Mày phải
thưởng thức từng câu thơ và để ý đến từng dấu cách. Và mày phải đọc bài thơ làm
sao để có thể cảm nhận được sự tinh tế của nó. Bọn lai căng thì chỉ đọc có mỗi
cái tiêu đề với một hai dòng rồi bỏ đấy. Bọn chúng không có đủ sự chín chắn.
Làm sao mày có thể là một nhà thơ hay một tiểu thuyết gia nổi tiếng nếu mày
không hiểu rõ giá trị của nghệ thuật chân chính?"
"Thế chủ đề của lần này là gì ạ?"
"Khối lập phương vô hạn của thịt tươi" Máu chảy nhỏ
giọt, thịt dính, mỡ trắng, da dầy, xương chắc. Cuộc sống của người bán thịt,
người cắt những miếng thịt ra thành những khối lập phương, niềm vui, nỗi buồn
và cả sự cô đơn của họ nữa. Bài thơ của tao chứa đựng tất cả những điều đấy.
"Đấy có phải lý do vì sao chú cứ liên tục hỏi cháu nghĩ
gì khi nhìn miếng thịt không ạ?"
"Yea, Khi tao nhìn miếng thịt này… " Chú Ku thở
dài và vung dao lên chặt xuống trong niềm vui thích. En Chan ước gì chú Ku
không nhận thấy miếng thịt dày đến thế nào.
" Với tao, thịt chính là cuộc sống, là sự yêu ghét mà
có muốn tao cũng không thể biểu lộ được. Làm sao chúng có thể hiểu được sự thâm
thuý đấy?"
"Có thể mấy ông đấy ăn chay hay đại loại như thế ạ."
"Hả?"
"Tao biết, tụi giám khảo chắc chắn là ăn chay. Đấy chỉ
là mốt nhất thời thôi mày hiểu không?" Chưng hửng, chú Ku giữ nguyên tay
dao trên cao. En Chan nhân cơ hội đó lấy luôn miếng thịt ra.
"Ăn uống khoa học à?"
"Yea. Đấy là lý do vì sao dạo này rau lại đắt hơn cả thịt.
Chú có biết không?" En Chan rút năm đồng ra trả tiền cho miếng thịt đã bị
băm ra quá nhỏ để hầm rồi.
"Thôi khỏi."
"Dạ? Sao hả chú?"
Chú Ku thất thểu quay vào.
Chẳng lẽ chú Ku cảm thấy shock vì mình cho rằng mấy ông giám
khảo ăn chay? Mình chỉ nói là có thể thôi mà nhỉ.
<Phần 2> 20h50: Tiến lên, Siêu Nhân!
Khu nhà nơi En Chan đang dạy võ cao bốn tầng. Nó dạy ở tầng
hai, phòng dạy võ tự vệ Taewondo DongMoon. Cửa vào khá nhỏ nằm ở phía bên trái
của khu nhà. Cầu thang ở đấy chật hẹp đến nỗi nếu đứng thẳng lưng thì sẽ choán
hết cả lối đi còn sàn nhà thì lúc nào cũng đầy bụi. Một bức ảnh với viền khung
theo trường phái graffiti được treo trên bức tường đã bị nứt loang lổ. Nửa tấm
kính bọc bên ngoài bức ảnh đã bị vỡ được dán lại một cách cẩu thả. Bức ảnh chụp
các học viên Taewondo đã giành được huy chương trong những cuộc thi đấu. Mọi
người đều nở nụ cười rạng rỡ với những vòng hoa xinh xắn đeo trên cổ còn huấn
luyện viên của họ đứng đó, gương mặt không hề bị thay đổi theo thời gian. Trong
mỗi tấm ảnh, dù là của võ sinh nam hay nữ, nét mặt của vị huấn luyện viên vẫn
không thay đổi. Ngay cả giờ đây, sau bao nhiêu năm, nét mặt đó vẫn giữ nguyên.
En Chan cúi xuống nhặt miếng dán tường đã bị rơi xuống sàn
nhà và móc lại vào bức tranh. Nó nhảy ba bước một lên cầu thang và tiến vào
phòng dạy võ.
"Chị ơi!"
"Yea?" Khi nó vừa bước vào, một đứa trẻ chạy đến
nói.
"Chị ơi, Seung Kyung mang Simba đến này."
En Chan quẳng túi thịt lợn lên bàn rồi nhìn quanh. Seung
Kyung đang đứng ôm con chó nhỏ trên tay. Những đứa khác đang xúm quanh nó như
thể cử toạ đợi lắng nghe phán quyết của En Chan.
"Tại sao mấy đứa vẫn còn ở đây thế? Nếu luyện tập xong
rồi thì về nhà hết đi."
"Tụi em ăn bánh pizza. Thế có phạm luật không ạ?"
Bong Tae Won cao giọng.
Ôi Chúa ơi, khi nào thì thằng nhóc con này mới qua tuổi dậy
thì đây?
"Seung Kyung gọi bánh pizza. Nó cũng gọi cho cả chị nữa
đấy ạ. Mẹ chị hôm nay không ở nhà đúng không? Mẹ Seung Kyung cũng đi đâu đó đấy
ạ." Yun Jung hổn hển nói. Chính con bé là đứa vừa mách với En Chan về việc
Seung Kyung mang theo con chó xù Simba tới lớp.
“Này nhóc, chị đã bảo với em rồi, mẹ của Seung Kyung không
phải “đi đâu đó”, cô ý chỉ đi nghe nhạc thôi hiểu chưa.”
“À, đúng rồi, nghe nhạc ạ.” Seung Kyung quay sang liếc Yun
Jung nhưng sau đấy nó cũng chẳng thèm để ý tới con bé nữa.
“Em thấy tội nghiệp cho Sinba quá vì nó phải đi về nhà một
mình. Em có thể chơi với nó cho đến lúc mẹ em tới đón được không chị?” Mặc dù
giọng nói của Seung Kyung dễ thương hơn hẳn thằng nhóc Bong Tae Won nhưng thực
ra vẫn có chút gì đó bướng bỉnh trong âm điệu của nó. Có chuyện gì với tụi trẻ
vậy nhỉ? Tại sao mình lại có cảm giác như đang bị một đứa-nhóc-mười-hai-tuổi doạ
dẫm thế? Em Chan không tài nào mở miệng được, dù chỉ để nói “Các em nghĩ gì khi
mang một con cún con vào lớp học võ thế hả?” với lũ trẻ vì chính chúng đã nộp
tiền học phí cho lớp học này.
“Các em chỉ còn 30 phút nữa thôi đấy. Sắp tới giờ của lớp
sau rồi.”
“30 phút là quá đủ rồi mà chị. Người ta sẽ mang pizza tới
ngay thôi. Em gọi cả loại chị thích đấy – pizza bulgogi.”
En Chan sáng mắt lên. Đúng rồi! Bulgogi! Nhưng nó cố làm ra
vẻ bàng quan bằng cách lục lọi ngăn kéo bàn.
“C-con chó ăn …”
“Này Seung Kyung, con Simba có ăn được xúc xích không đấy?”
“Có, cái gì nó cũng ăn hết.”
Lũ trẻ đang vờn Simba bằng một cái xúc xích. En Chan chẳng
buồn la mắng tụi trẻ ngay cả khi chúng chạy huỳnh huỵch trên sàn gỗ phòng học
đuổi theo con chó. Thường thì những lúc như thế, nó thường quát lên “Này, thôi
ngay đi!” nhưng bây giờ thì nó đang ngồi đấy, nhìn lũ trẻ chơi đùa với ánh mắt
mơ màng, còn nước dãi thì chảy đầy trong miệng. Con bé Seung Kyung sung sướng
nhìn En Chan, còn thằng Tae Won thì đang cáu tiết với En Chan. Cả hai đứa vừa
được lên cấp 6 năm nay. Chúng chơi đùa và đuổi đánh nhau cứ như Tôm và Jerry vậy.
Có phải từ sau khi Tae Won được tuyển lên lớp trên sau Seung Kyung, nó đã biến
thành mèo Tôm không nhỉ? Còn En Chan thì đích thực là miếng phomát, trung tâm của
mọi rắc rối.
En Chan không tài nào nghĩ được bất cứ cái gì khác ngoài bữa
tối. Nó sẽ để huấn luyện viên hướng dẫn lớp sau rồi lên nhà nó ở tầng gác mái
ăn tối. Một kế hoạch tuyệt hảo!
Nhưng trước tiên nó phải ăn Pizza đã. Đến bữa tối, nó sẽ ăn
canh kimchi hầm thịt với cơm, và món salad ngon tuyệt của mẹ nó để ăn tráng miệng.
Heh, heh, heh…
“Chị ơi, chị đang chảy nước miếng ra kìa.”
“Huh? À…” En Chan cười ngượng nghịu rồi lấy tay áo lên quẹt
miệng. Thằng nhóc Tae Won nhăn mặt như thể nó đang thấy kinh tởm lắm, nhưng con
nhóc Seung Kyung thì vẫn đứng đấy nhìn En Chan lau miệng với ánh mắt ngạc
nhiên.
“Chị ơi, thế chị đã đọc email em gửi cho chị chưa ạ?”
“Em gửi email cho chị à? Chị không biết, chị vẫn chưa đọc …”
En Chan chẳng mấy khi đụng tới máy vi tính. Nó còn chẳng nhớ rõ địa chỉ email của
nó là gì nữa là. Đúng là một tình huống khó xử, En Chan cười gượng gạo bật máy
tính.
“C-Chị xem được không? Xem Seung Kyung đã gửi thư gì cho chị
nào?”
“Không! Không!” Seung Kyung chạy vụt đến tắt máy tính. Nó đỏ
mặt xấu hổ rồi liếc nhìn thằng Tae Won với ánh mắt lo lắng.
“C-Chị đọc sau đi. À, kia rồi! Pizza đến rồi!” Seung Kyung
chạy đến và mở cái ví hồng xinh xinh của nó ra. En Chan không thể ngồi đấy và
nhìn con bé trả tiền được nên nó giả vờ lúi húi xếp dọn xung quanh. Vừa làm, nó
vừa liếc về phía Tae Won, thằng nhóc vẫn đang theo dõi nó từ nãy tới giờ.
“Cái gì?”
Tae Won nhìn nó với ánh mắt khiêu khích rồi bỏ đi.
“Thằng nhóc láo toét…”
“Chị ơi, lại đây ăn pizza với chúng em!”
“À, y-yea, đợi chị làm nốt … cái này chút. Mấy đứa cứ ăn
đi.”
Nó không thể lao đến ngay được. Nó còn có lòng tự trọng của
một huấn luyện viên. En Chan vẫn tiếp tục sục sạo ngăn bàn. Nhưng trò đấy của
nó cũng chỉ kéo dài vài giây mà thôi. Mũi nó đã ngửi thấy mùi thơm sực nức của
chiếc bánh pizza. Không chỉ thế, lũ trẻ cũng đang ăn ngấu nghiến rồi, nó khiến
cho tai của En Chan cũng như bắt đầu chảy nước miếng.
“C-có lẽ chị sẽ thử một miếng,” En Chan thì thầm rồi chạy ra
chỗ bọn trẻ.
“Chị này,” Seung Kyung đưa cho En Chan một miếng pizza mà nó
đã để dành riêng cho En Chan. Con nhóc này thiệt là dễ thương. Đúng lúc đấy, giọng
Tae Won vang lên,
“Điện thoại này chị.”
“Hả?” Tae Won đặt điện thoại lên bàn. Nhưng không phải bằng
tay mà bằng cằm của nó.
Ngũ quan của En Chan đã hoàn toàn đặt vào miếng bánh pizza,
và nó chẳng còn có thể nghe thấy tiếng chuông điện thoại nữa. Chết tiệt! Đứa
quái nào gọi thế nhỉ? En Chan không say nên chẳng còn cách nào khác là nó phải
bắt máy.
“Alô?”
“Obba, em đây.” (chú thích: ở Hàn Quốc, con gái thường gọi
những cậu con trai lớn tuổi hơn là Obba) Mắt En Chan toé lửa. Đứa nào đang chơi
khăm mình thế nhỉ? Cái từ “Obba” này đã biến mất từ lâu rồi cơ mà. Trong suốt
những năm ở trường cơ sở và trung học, En Chan luôn bị tụi con gái nhầm tưởng
là con trai, và chúng đều gọi nó là “Obba” Ngay cả một số đứa con gái cùng lớp
cũng gọi nó là “obba, obba”.
Và đến tận bây giờ chúng vẫn không biết là chúng đã nhầm?!
“Nhầm số rồi.” En Chan đang định cụp máy thì giọng nói lại
vang lên,
“Obba, em đây! En Se đây.”
“Tao không nói chuyện bây giờ được.”
“Sao ạ?”
“Sao cái gì? Tao sẽ nói cho mày tại sao, tao chỉ đang định …
Con nhóc Seung Kyung đang cầm một miếng pizza trên tay, huơ
huơ trước mặt En Chan như để gọi nó đến ăn. En Chan ra hiệu lại cho nó và gật gật
đầu.
“Tao đang bận, thôi gọi sau nhé. Tao cúp máy đây.”
“Obba, Em đang gặp rắc rối! Có mấy thằng du côn đang bắt nạt
em.”
“Cái gì?” Miếng pizza biến mất trong đầu En Chan. “Tụi nào?”
“Em đã bảo nó đi nhưng nó cứ lẵng nhẵng theo em. Bây giờ nó
đang đứng ngay trước mặt em này. Đến giúp em được không, obba?”
“Nó là con của ---- mày đang ở đâu!”
“Tiệm Cà phê Hoàng tử ạ.”
Ngoài Mẹ và En Se, chẳng ai có thể lôi En Chan ra khỏi bàn
ăn. En Se chu môi thổi mấy cọng tóc mái đang chọc vào mắt nó và nhảy ra đằng
trước. Nó quay ra cửa nhưng dây điện thoại kéo tai nó lại.
“Mày làm cái quái gì mà cứ loăng quăng thế hả? Những gì mày
làm chỉ là đi lang thang ngoài đường thôi à? Không về nhà à?!”
“Em đang muốn về đây, nhưng thằng cha này…”
“Câm ngay! Tao không muốn nghe nữa! Mày có về nhà thật
không. Chú Hong có đấy chứ hả?”
“Chú Hong ạ? Yea, Chú ý đang đứng ở quầy thu ngân nhìn ra
kìa.”
“Mày đứng yên đấy---”
Đột nhiên En Chan tung hai chân lên (“AARRGH!”) rồi ngã oạch
xuống sàn nhà. Lũ trẻ ngừng ăn quay ra nhìn En Chan. Một tay của nó túm lấy ống
tay áo, tay kia thì đang cầm điện thoại. Một bên đầu gối thì đang cố đỡ cơ thể
nó, còn chân kia thì đá lên không trung, bàn chân thì dính đầy phân của con
Simba.
F… fu… aaaaak!! Tao sẽ bóp cổ mày, con chó kia!
“Obba, có chuyện gì thế? Obba?” En Se hét toáng vào điện thoại.
Tủ trưng bày giải thưởng rung lên bần bật. Mọi con mắt đổ dồn về phía chiếc tủ,
mấy chiêc cup bắt đầu rơi xuống. En Chan theo phản xạ giơ tay ra đỡ.
“Umph!” Nó hầu như chẳng chộp được cái nào, đúng lúc đó,
trong khi nó đang định thở dài thì cái đầu siêu nhân từ trên đỉnh chiếc cup rơi
xuống lăn lóc dưới sàn nhà. En Chan há hốc miệng, nó có thể nghe thấy cả tiếng
thở của lũ trẻ. Nó có thể cảm nhận được cả những cái nhìn lo âu và thương hại của
bọn chúng.
“Khi huấn luyện viên nhìn thấy cái này……”
“Chết tiệt…” Nó nhặt cái đầu siêu nhân đặt lên chiếc cup và
đi rửa chân, nhưng Seung Kyung đang băng tay cho nó.
“Chị ơi, chị bị chảy máu rồi này.” Chị là vết xước nhỏ giữa
ngón cái và ngón trỏ do nó sượt vào góc nhọn của chiếc cup, nhưng không ai có
thể cản Seung Kyung được. “Phải băng bó ngay thôi, nếu không nó sẽ tiếp tục chảy
máu đấy chị.” Seung Kyung gần như phát khóc. Chỉ cần một miếng băng gạc là đủ
nhưng Seung Kyung vẫn nhất định băng tay cho En Chan. Cuối cùng, nó quấn cả lên
cổ tay khiến bàn tay En Chan cứng đơ lại. Nhưng En Chan không thể la mắng Seung
Kyung được. Nó biết con bé sợ máu. En Chan biết rõ rằng trước đây Seung Kyung
đã bị mất anh trai do tai nạn ô tô. Và con bé đã phải chứng kiến tai nạn đau
lòng đấy.

