Cực phẩm thục nữ - Chương 07 part 2
Thấy
Đường Bá Vũ cẩn thận che chở Phương Khoản Khoản, Khâu Nhược Nhã trong mắt tràn
ngập ghen ghét, ngón tay thon dài chỉ vào Khoản Khoản, giọng nói bén nhọn chói
tai.
“Mày
cho là mày chiếm được hắn sao? Tao nói cho mày biết, hắn không cần bất kì ai,
hiện tại hắn chiều chuộng mày cũng chỉ vì mới mẻ, mày nên thừa dịp hắn vẫn còn
cảm thấy hứng thú, cố gắng mà kiếm lấy một ít đi. Dù sao mọi người đàn bà đến
gần hắn đều vì mục đích này.” Cô ta ngửa đầu cười, dáng vẻ ngày càng điên cuồng.
“Không,
cô không thể nói anh ấy như vậy.” Khoản Khoản không thể chịu được khi nghe thấy
những lời nói làm tổn thương người khác của cô ta.
Cô
cảm thấy rất tức giận, cứ nghĩ tới Khâu Nhược Nhã từng bắt cóc Đường Tâm, trong
lòng tức giận chỉ có tăng chứ không có giảm, chỉ muốn xông lên phía trước cho
cô ta một trận.
“Khoản
Khoản, bình tĩnh một chút.” Đường Bá Vũ nắm chặt thắt lưng của cô, không cho cô
xông lên phía trước. Ở trong tình huống vớ vẩn như hiện tại, hắn rất muốn cười,
người luôn ôm chặt chủ nghĩa hòa bình như Khoản Khoản, khi nghe thấy có người
mắng hắn lại tức giận tới mức muốn đánh người.
Không
biết vì sao, hiểu được điều này làm cho hắn cảm thấy rất vui vẻ.
“Nhưng
cô ta đang mắng anh mà.” Khoản Khoản kích động nói. Cũng không để ý quần áo
đang mặc trên người, càng không ngừng giãy dụa.
“Đây
là sự thật, anh không cần phải thẹn quá thành giận.” Khâu Nhược Nhã tiếp tục
cười. Cô ta điên cuồng đẩy ra những người đi lên ngăn cản, nhìn về phía Đường
Bá Vũ nói.
Nhớ
tới sự xấu hổ vì nhiều lần bị cự tuyệt, Khâu Nhược Nhã nghiến răng nghiến lợi
cười lạnh:“Đường Bá Vũ, thì ra con mắt của anh lại kém như vậy, mỹ nữ như tôi
anh không cần, ngược lại đi thích loại người vừa béo vừa xấu như cô ta.” Khoản
Khoản thân hình xinh đẹp làm cho cô ta ghen tị đỏ mắt, đương nhiên sẽ không
chịu thừa nhận bản thân không bằng người khác.
“Thật
xin lỗi, trong mắt ta cô ấy so với người như cô còn xinh đẹp hơn gấp vạn lần.”
Đường Bá Vũ lạnh lùng nói, vẫy tay sai người đem Khâu Nhược Nhã mang ra ngoài.
“Đồ
mắt chó bị mù!”
Khâu
Nhược Nhã điên cuồng kêu to, không chịu thừa nhận chính mình thất bại. Cô ta bị
bảo vệ lôi ra khỏi cửa vẫn điên cường gào lên.
Khoản
Khoản nhìn cô ta rời đi, trong lòng tức giận vẫn không giảm. Hai tay cô nắm
chặt, khi nhìn thấy Đường Tâm đang lui vào một góc, tức giận liền biến thành
yêu thương. Cô đi tới ôm chặt lấy Đường Tâm, trấn an cô bé.
“Con
bé bị doạ rồi, em mang con bé về Đường gia trước đi. Ta xử lý xong việc sẽ trở
lại ngay.” Đường Bá Vũ vỗ nhẹ con gái, không tha cúi đầu hôn một cái lên trán
Đường Tâm. Khi bắt gặp ánh nhìn chăm chú Khoản Khoản, hắn vội vàng nói thêm:
“Tin
tưởng ta, ta nhất định sẽ mau chóng trở về.” Đôi môi hắn nhẹ nhàng hôn qua mái
tóc của cô.
Cô
mỉm cười gật đầu.“Em và cô bé sẽ chờ anh.” Trong lòng cô hiểu rõ, hắn nhất định
sẽ giữ lời hứa nhanh chóng trở lại Đường gia.
“Cô
Khoản Khoản, cháu sợ.” Đường Tâm có chút lo lắng, ôm chặt lấy Khoản Khoản.
“Không
có việc gì rồi, có cô ở cạnh cháu, cô ta không thể tổn thương cháu được.” Khoản
Khoản cam đoan.
Cô
vỗ nhẹ lên lưng cô bé, nhìn theo Đường Bá Vũ rời đi. Không biết vì sao, khi hắn
cam đoan điều này, trong lòng cô lại có dự cảm không tốt, cô có chút lo lắng,
nhớ lại dáng vẻ điên cường của Khâu Nhược Nhã, biết sự việc cũng chưa chấm dứt.
Khâu Nhược Nhã không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc, cô còn một cuộc chiến rất
dài cần phải chuẩn bị, cô nhất định phải bảo vệ Đường Tâm.
Không
hiều vì sao cứ nghĩ đến việc có thể ở lại Đường gia, trong lòng cô liền cảm
thấy ngọt ngào. Một phần là vì cô thích cô bé, một phần khác cũng vì cô đã yêu
ba ba của cô bé.

