Con gái Mỹ 1 - chương 23
CHƯƠNG 23
Tôi
đứng trước mái vòm nhà cô Susan Boone cảm thấy khập khiễng. Nhưng
rồi, vì gần như tôi đã cảm thấy khập khiễng trong
cả cuộc đời mình, nên chuyện này cũng không có gì là lạ.
Mặt
khác, thường thường tôi vẫn hay cảm thấy khập khiễng không vì một lý do nào cả.
Lần này thì tôi có lý do rõ ràng để cảm thấy như thế
Và
nguyên nhân chắc là có liên quan đến việc tôi đang đứng trước
mái vòm nhà cô Susan Boone, không được mời đến,
và có lẽ là không được mong đợi, vào trưa chủ nhật, chờ đợi ai
đó ra mở cửa, chỉ còn điều không có ai xuất hiện cả.
Và
nếu có ai đó ra mở cửa thật, thì chắc họ sẽ nói:
“ Ừm, thế cô không biết gọi điện thoại trước khi đến
nhà người khác sao?”
Và
họ hoàn toàn có quyền nói thế vì tôi, tất nhiên, tôi chưa hề gọi báo
trước. Nhưng tôi e rằng nếu tôi gọi trước, cô Susan sẽ nói thế này: “Chúng ta
không thể nói chuyện trên lớp vào thứ ba được sao, Sam?”
Nhưng
tôi thì không thể đợi đến thứ ba được. Tôi phải nói chuyện với
cô ấy ngay ngày hôm nay. Vì trái tim tôi đang tan vỡ, và tôi cần ai đó nói cho
tôi biết là tôi nên làm gì bây giờ. Bố và mẹ sẽ chẳng giúp được gì. Mọi chuyện
sẽ chỉ làm cho họ rối lên mà thôi. Còn Lucy thì chẳng có ích gì. Chị ấy sẽ chỉ
nói :”Mặc vào một cái váy ngắn và đến đó nói với anh ấy rằng em rất xin lỗi.
Chúa ơi, em làm sao thế, thiểu năng à?”. Rebecca sẽ chỉ bặm môi và nói :”Em đã
nói rồi mà”, còn Theresa thì vẫn đang bận rộn với Tito. Cũng chẳng có ích gì
khi nói chuyện với Catherine. Đầu óc Cath bây giờ chỉ chứa đầy mọi thứ về
Paul.
Thế
nên tôi đang đứng ở cổng nhà Susan Boone mà không
hề gọi điện trước. Sẽ khó từ chối gặp mặt hơn khi
người đó đang đứng trước cửa nhà bạn so với khi bạn gọi cho
họ bằng điện thoại. Tôi biết điều này nhờ vào các phóng viên đã
cố gọi để nói chuyện với tôi.
Thật
chẳng có cảm giác nào tệ hại hơn là phải đứng đợi ai đó
mở cửa, khi bạn biết rằng người đó có thể đóng sầm cửa lại trước
mặt bạn…
… Cũng không loại trừ khả năng có thể
xảy ra là tôi đứng quanh đây đợi chờ với năm ổ bánh mì Pháp trong ba lô. Lẽ ra
tôi đã ngán bánh mì Pháp đến cổ rồi, nhưng bây giờ thì nó lại có ích.
Chỉ
là tôi cần phải đem theo cái gì đó. Tôi không thể xuất hiện
như một kẻ không mời mà đến ở nhà người ta
và thậm chí không đem theo một món quà nào. Và , ừ, tôi phải
thừa nhận là mấy ổ bánh mì giống như một kiểu hối lộ. Vì tôi chưa từng nghe ai
từ chối nhận bánh mì của Cô Bánh Mì cả. Tôi đang hy vọng rằng dù cho ai mở cửa
đi nữa thì người đó cũng sẽ thoảng đánh hơi thấy mùi thơm và hớn hở:” Ồ, mời
vào”.
Và
thực tế là tôi đã khá vất vả mới có được
mấy ổ bánh mì này. Tôi đã phải thức dậy sớm hơn để
dắt con Manet đi dạo theo hướng ngược lại mà chúng tôi vẫn thường đi,
Manet dường như không thích chuyện này cho lắm. Nó cứ kéo tôi
ngược về phía công viên, trong khi tôi cố kéo nó về hướng nhà Cô Bánh Mì. Tay tôi cứ tê nhức suốt ngày hôm đó. Tôi nghĩ là con
Manet cũng nặng không kém gì tôi cả.
Và
hóa ra Cô Bánh mì không thức dậy trước tám giờ vào các sáng
chủ nhật. Cô ấy mở cửa trong một bộ váy ngủ hết sức
quyến rũ (với một người phụ nữ đã có gia đình)
Nhưng
dường như cô ấy không lấy làm lạ về việc này, tôi đấm
thình thịch vào cửa và đặt món bánh mì Pháp để được giao
sau đó một lúc vào buổi trưa. Thực ra cô ấy còn có vẻ thích
thú khi ai đó yêu thích món bánh mi của cô ấy đến thế.
Và
cảm ơn Chúa là cô ấy đã giao bánh đúng giờ.
Năm ổ bánh mì Pháp giòn và vàng tươi mà bạn không
thể tìm thấy ở bất kì nơi nào khác ở Washington
D.C này. Hương thơm của chúng khiến tôi gần như thấy đói bụng. Nhưng chỉ gần
như thôi. Hóa ra là, những người bị gãy tay thì chẳng còn cảm thấy thèm ăn
nữa.
Và
rồi, tất nhiên là, tôi bắt đầu chuyến đi
bằng-xe-điện-ngầm-với-năm-ổ-bánh-mì-Pháp-nóng-hổi-trong-ba-lô. Không phải
là một kinh nghiệm mà tôi muốn lặp lại chút nào. Đặc biệt
là từ khi Cộng đồng địa lý quốc gia dành cho tuổi trẻ xuất hiện trong
thành phố, và những chiếc xe điện ngầm đông nghịt những gia đình ở miền Trung
Tây với mười đứa nhỏ cho mỗi gia đình, tất cả đều mặc những chiếc áo sơ mi màu
vàng có ghi :”Hãy hỏi tôi về Cộng đồng địa lý Quốc Gia dành cho tuổi trẻ”, việc
mà đương nhiên là tôi không thèm làm.
Nhưng
mấy đứa nhỏ này cứ bám lấy bố mẹ mà hỏi:
“Mẹ ơi, sao cô gái đó lại mang theo bánh mì?”
Và
những người mẹ trả lời chúng rằng :”Im nào, rồi con sẽ biết”.
May thay, không ai nhận ra rằng tôi là cô gái đã cứu mạng ngài tổng thống vì
tôi đang đội một chiếc mũ lưỡi trai của đội bóng chày trường Adams
của Lucy và vén hết tóc vào trong.
Thế
nhưng vẫn có một bé gái nhỏ trong trang phục của Cộng đồng địa
lý quốc gia nhìn tôi một cách ngờ vực khá lâu trước khi chồm qua thì thầm
với một cô bạn, rồi cô bé ấy cũng nhìn tôi và nói gì đó với mẹ của mình.
Thật may, đó cũng là lúc xe
điện rẽ vào Adams Morgan, nơi cô Susan Boone sống, nên tôi xuống xe
thật nhanh, bỏ mặc những thành viên của cộng đồng ấy với những phán
đoán của họ.
Từ
chỗ dừng xe điện ngầm đến nhà Susan Boone cũng khá xa,
nhưng tôi dùng khoảng thời gian ấy để ngẫm lại những chuyện không may đã
xảy đến với mình, rất nhiều. Trước khi tôi tới được căn nhà rộng
rãi màu xanh dương với hàng rào nơi cổng vòm màu trắng cùng tất cả chuông gió
đang treo lủng lẳng xung quanh, tôi gần như bật khóc.
À,
tại sao không? Sự tuyệt vọng buộc tôi phải đến gặp cô Susan Boone để xin một
lời khuyên. Chỉ cách đây vài tuần thôi, tôi vẫn còn ghét cô ấy. Hay ít nhất
cũng là cực kì không thích cô ấy.
Còn
bây giờ, tôi có một cảm giác lạ lùng rằng cô ấy là người
duy nhất có thể nói cho tôi biết tôi đã làm gì để cuộc sống
của mình bị xáo trộn như thế, và làm sao tôi có
thể lấy lại được như bình thường. Cô ấy đã dạy tôi cách nhìn: có
lẽ cũng có thể dạy tôi cách đối diện với tất cả mọi thứ tôi đang nhìn thấy, bởi
vì chính cô ấy đã mở mắt cho tôi.
Tuy
nhiên tôi cũng phải thừa nhận rằng dù đã nhận thức được
như thế, nhưng cuối cùng khi tôi nghe được tiếng bước chân – và cả tiếng
kêu quang quác của con Joe – từ tỏng nhà đi ra, tôi lại có cảm giác muốn trốn
chạy.
Tuy vậy, trước khi có
thể chạy, tôi thấy chiếc rèm cửa bằng ren trên cửa sổ cạnh cửa trước
bị kéo nhẹ sang một bên, và một con mắt xanh của Susan Boone
nhìn ra. Rồi tiếng khóa cửa mở. Susan Boone, trong bộ áo khoác dài dính đầy
sơn, và mái tóc bạc dài đã được búi lên hai bên, đang đứng ở cửa, nhìn tôi chăm
chú.
“Samantha?”
cô ấy nói với giọng hết sức ngạc nhiên :”Em đang làm
gì ở đây?”
Bỏ
ba lô xuống và nhanh chóng cho cô ấy thấy mấy ổ bánh mì, tôi nói: “Em có
việc ở gần đây, và em nghĩ là em nên đến chào cô. Cô có muốn dùng một ít bánh
mì này không? Bánh mì ngon lắm. Một người phụ nữ sống cùng đường với em đã làm
chúng.”
Ồ,
thực tình là tôi đang lảm nhảm, tôi không biết mình nên làm gì bây giờ. Lẽ ra
tôi không nên đến đây. Ngay giây phút nhìn thấy cô ấy, tôi biết rằng lẽ ra tôi
không nên đến. Tôi thật là điên khùng khi đến đây. Ngu ngốc và điên khùng.
Susan Boone thèm gì quan tâm đến những vấn đề của tôi chứ? Bà ấy chỉ là giáo
viên dạy vẽ của tôi thôi, tôi muốn khóc thét lên. Tôi đang làm gì thế, đến xin
cô giáo dạy vẽ của mình lời khuyên ư?
Trên
vai cô Susan Boone, con Joe vẫn the thé những lời chào quen thuộc
:” Xin chào, Joe! Xin chào, Joe!” Tôi không nghĩ là nó nhận ra
tôi khi tóc tôi đã được giấu kín dưới cái mũ lưỡi trai.
Susan
Boone, mỉm cười và lùi lại một bước, rồi nói: “Thôi nào, vào đi, Sam.
Rất vui mừng chào đón em với, à, bánh mì”.
Tôi
bước qua ngưỡng cửa vào nhà của cô Susan Boone, và chẳng lấy làm gì
ngạc nhiên khi thấy cách bày trí trong nhà cũng rất giống so với studio. Có rất
nhiều đồ trang trí nội thất cũ và trông khá dễ chịu, nhưng nhiều nhất là những
tấm vải vẽ được căng trên tường, và một chút mùi nhựa thông trong không
khí.
“Cảm
ơn cô”, tôi nói và cởi mũ ra. Ngay lúc ấy, Joe liền rời khỏi vai của cô Susan
và bay tới chỗ tôi với một tiếng kêu hết sức hào hứng :”Con chim xinh xắn! Con
chim xinh xắn!”
“Joseph!”
Cô Susan Boone quát cảnh cáo. Rồi cô ấy mời tôi vào nhà bếp dùng
trà.
Tôi
vờ như không muốn làm mất thời gian của cô chút nào cả, tôi rất
lấy làm tiếc khi làm phiền cô và thực ra tôi
sẽ chỉ ở đây một phút thôi. Nhưng cô Susan Boone
chỉ nhìn tôi mỉm cười, và tôi không còn lựa chọn nào khác
là phải đi theo cô ấy vào trong gian nhà bếp sáng sủa và đầy
nắng, với những bức tường màu xanh – giống như màu mắt của cô. Cô ấy cứ nằng
nặc pha trà, và không phải chỉ bằng một cái ca nhỏ trong lò vi sóng, mà theo
cách truyền thống, với một ấm nước trên lò. Khi nước sôi, cô nhìn những ổ bánh
mà tôi mang đến và có vẻ hài lòng. Cô lấy ra một ít bơ cùng một hũ mứt nhỏ tự
làm ở nhà rồi đặt chúng lên một cái bàn vuông ngay giữa gian bếp rộng rãi và cổ
điển. Rồi cô bẻ một đầu bánh, chỉ để thử thôi, và có vẻ rất ngạc nhiên khi
miếng bánh, trông đã thấm nhiều bơ dù chưa hề được quét bơ bên tran, tan trên
đầu lưỡi.
“Ồ”,
cô Susan thốt lên :” Bánh mì này ngon thật. Cô chưa bao giờ ăn một ổ bánh
mì Pháp nào ngon như thế này cả, thật đấy, từ lần cuối cùng cô đến Paris
đến giờ.”
Tôi
rất vui khi nghe điều này. Tôi nhìn cô bẻ một miếng khác và thưởng thức
nó.
“Thế”,
tôi mở lời :” Lễ Tạ Ơn của cô thế nào?” Tôi hỏi điều ấy nghe có vẻ ngốc
nghếch, một chuyện mà, bạn biết đấy, chỉ làm con người ta chán ngấy, không phải
là chuyện mà những người họa sĩ thường nói với nhau. Nhưng tôi biết nói gì khác
bây giờ? Và may mắn thay, cô ấy không có vẻ gì là khó chịu.
“Cũng
tốt, cảm ơn em”, cô ấy nói :” Còn em thì sao?”
“Ồ”,
tôi trả lời :”Cũng tốt ạ”.
Không
khí chùng xuống. Không hẳn là quá khó chịu, nhưng bạn
biết đấy. Vẫn là một sự im lặng. Chỉ có tiếng ấm nước đang reo, và tiếng
Joseph lải nhải với chính nó khi nó ngồi rỉa lông.
Rồi
cô Susan nói: “Cô vừa nghĩ ra một kế hoạch lớn cho studio
của mình vào mùa hè này”.
“Thật
sao?” tôi nói, cảm thấy nhẹ nhõm khi ít nhất cũng có ai đó nói chuyện với
mình.
“Thật
đấy. Cô đang nghĩ đến việc mở cửa studio hàng ngày, từ mười
giờ đến năm giờ, cho những người như em và David đến và tha hồ vẽ vời cả
ngày, nếu các em muốn. Giống như một trại sáng tác vậy”. Tôi không nói gì về
chuyện tôi hoài nghi liệu David có đến hay không nếu như tôi có mặt ở đó. Thay
vì vậy, tôi nói: “Tuyệt quá!”
Vừa
lúc ấy ấm nước bắt đầu sôi. Cô Susan Boone đứng dậy pha
trà. Rồi cô trao cho tôi một chiếc cốc màu xanh sẫm có ghi “Matisse”,
và lấy cho mình một chiếc màu vang “Van Gogh”. Sau đó cô ngồi xuống
bàn trà, giữ chiếc cốc bằng cả hai tay để từng làn hơi bốc lên nghi ngút và bao
lấy khuôn mặt mình với những vòng xoắn bằng khói rồi nói:” Bây giờ. Sao em
không nói cho cô nghe là em đang làm gì ngoài kia vào một buổi trưa chủ nhật
như thế này, Samantha?”
Tôi
định không nói cho cô nghe nữa. Tôi nghĩ tôi nên nói
thế này:” Em đang trên đường đến nhà ông bà”, hay một câu
nói dối tương tự như thế.
Nhưng có cái gì trong cách
nhìn của cô khiến tôi phải trung thực. Tôi không biết đó là gì, nhưng thật
bất ngờ, khi tôi ngồi đó và khuấy túi trà nho nhỏ trong cốc của mình, mọi thứ
cứ thế tuôn ra. Mọi thứ tuôn ra từ chính miệng tôi, trên bàn uống trà, và từ
đâu đó trong căn nhà này, tôi có thể nghe thấy những âm điệu phảng phất của một
bản nhạc cổ điển.
Và
khi tôi đã nói ra tất cả - mọi thức, về David, về Jack,
về tất cả những chuyện liên quan đến cuộc thi Từ cửa sổ của
tôi và Maria Sanchez, và cả bố của David – tôi kết
thúc với một câu:” Và để kết thúc mọi chuyện, đêm qua em phát hiện ra
rằng đứa con duy nhất của Dolley Madison, người chỉ sống được qua thời ẵm ngửa,
là con của người chồng đầu tiên của bà ấy. Bà ấy không có đứa con nào với James
Madison. Nên em chẳng có quan hệ gì với bà ấy. Không có một chút liên hệ
nào”.
Kết
thúc bài nói dài dòng của mình, tôi ngồi đó nhìn chăm chăm vào tách trà.
Tôi không nhìn thấy rõ lắm, vì đôi mắt của tôi dường như đang
ướt. Nhưng tôi quyết tâm không khóc. Làm thế thì thật là buồn
cười, thậm chí còn buồn cười hơn cả chuyện đi trên xe điện ngầm
với năm ổ bánh mì Pháp trong ba lô.
Cô
Susan, người ngồi lắng nghe toàn bộ những lời trích dẫn cho tất
cả những vấn đề của tôi trong im lặng, bây giờ mới nhấp một ngụm
trà và nói, bằng một giọng rất điềm tĩnh:” Nhưng, Samantha
này. Em không hiểu sao? Em biết em phải làm gì mà. David đã nói với em rồi
đấy”.
Tôi
rời mắt khỏi tách trà và ngước lên nhìn cô. Trên vai tôi, Joe vừa mới
ngoạm được một sợi tóc trên đầu tôi, vẫn đang
giả vờ như chỉ ngậm nó thôi, dù cả tôi
và cô giáo đều biết rằng khi nó nghĩ tôi không chú ý, nó sẽ cố
gắng nhổ ngay sợi tóc ấy và biến mất.
“Cô
nói gì ạ?”, tội hỏi :”Tất cả những gì David nói với em là anh ấy sẽ không
nói chuyện với bố anh ấy và Maria Sanchez”.
“David
nói thế thật, đúng thế”, cô Susan xác nhận: “Nhưng em chưa thực sự lắng nghe
cậu ấy, Sam à. Em chỉ nghe thôi, mà chưa thực sự lắng nghe. Có một sự khác biết
giữa nghe và lắng nghe, cũng giống như có sự khác biệt giữa nhìn và hiểu
vậy”.
Bạn
hiểu không? Đây là lý do tôi biết vì sao mình nên đến đây.
Tôi không hề biết điều này. Ý tôi là, sự khác biệt giữa nghe và lắng nghe ấy.
Còn hơn cả sự khác biệt giữa nhìn và hiểu mà tôi từng biết nữa.
“David”,
cô Susan nói :”nói với em rằng em có quyền tự do ngôn luận, cũng như bao nhiêu
công dân Mỹ khác”.
“Vâng”,
tôi gật đầu :”Thế thì sao ạ?”
“Thế
nên”, Susan nói với một sự nhấn mạnh mà tôi không hiểu :”Em
có quyền tự do ngôn luận, Samantha. Cũng như bao nhiêu công dân Mỹ
khác”.
“Vâng”,
tôi nói :”Em hiểu. Nhưng em không biết phải làm gì với – “
Nhưng rồi, bất ngờ, tôi nhận ra. Tôi
không biết tại sao hay bằng cách nào. Nhưng bất ngờ, những lời của cô Susan
Boone – và của David – thấm vào đầu óc tôi.
Và
khi điều đó xảy ra, tôi không thể tin được.
“Ôi,
không”, tôi thốt lên với hơi thở gấp gáp, và không phải vì Joe đã bay đi và
cướp mất một sợi tóc trên đầu tôi, và bay một cách đắc thắng lên trên tủ lạnh
:”Ồ. Cô không nghĩ là anh ấy thật sự có ý như thế, đúng không?”
Cô Susan trả lời,
bẻ thêm một mẩu bánh mì khác :”David có hướng
muốn ý như những gì cậu ấy nói đấy, Sam ạ. David
không phải là một chính trị gia. Cậu ấy không hề muốn nối gót bố mình tí nào
cả. Cậu ấy muốn thành một kiến trúc sư”.
“Thật
sao?” Điều này thật mới mẻ với tôi. Tôi bắt đầu nhận ra rằng tôi thực ra
chẳng biết gì về David cả. Tôi biết anh ấy thích vẽ, và rằng anh ấy vẽ rất hay.
Và tất nhiên tôi cũng biết về vụ miếng thịt khổng lồ và cái muỗng bé tí. Nhưng
cũng có rất nhiều điều mà dường như tôi không biết gì cả.
Điều đó khiến tôi cảm thấy tệ hại hơn
nữa. Vì tôi có cảm giác rất tệ rằng đã quá muộn để tôi có thể phát hiện ra
những điều ấy. Những điều tôi chưa biết về David.
“Đúng”,
cô Susan Boone khẳng định .”Cô nghĩ chuyện cậu ấy không cần thiết phải liên
quan đến công việc của bố mình là điều dễ hiểu thôi. David chắc chắn cũng
không muốn bố mình can thiệp vào chuyện riêng của mình”.
“Ồ”,
tôi thốt lên, bởi vì tôi vẫn còn đang quay cuồng với những gì cô vừa mới tiết
lộ: “Ý em là … ồ”.
“Đúng”,
cô lặp lại, nghiêng người qua chiếc ghế: “Ồ. Thế là em hiểu rồi đấy, Sam. Từ
trước tới giờ nó vẫn thế mà”.
Tôi
cau mày :” Cái gì vẫn thế ạ?”
“Điều
em muốn”, cô trả lời. “Em chỉ cần mở mắt ra một chút để nhìn thôi. Và mọi thứ
sẽ hiện ra.”
Và
mọi thứ sẽ hiện ra.
Và
tôi còn những mười phút sau đó – khó có thể tin được
là tôi đã ở đó – ngồi tán gẫu với cô Susan
Boone, người phụ nữ đã từng cáo buộc tôi là chỉ hiểu chứ không biết nhìn, cho
đến khi cánh cửa nhà bếp bị đập mạnh và mở toang. Một người đàn ông cao to với
mái tóc dài buộc túm lên như tóc đuôi gà và hai tay đang lỉnh kỉnh những túi
đựng hàng tạp hóa bước vào. Anh ấy nhìn chúng tôi với sự ngạc nhiên hiện trên
gương mặt với bộ râu ghi đông.
“Ồ”,
anh ấy nói, nhìn tôi với đôi mắt xanh nhạt thân thiện nhưng có chút tò mò
:”Chào”.
“Chào”,
tôi đáp, thắc mắc không biết đó có phải là con trai của cô Susan hay không. Anh
ấy dường như trẻ hơn cô hai mươi tuổi. Tôi chưa bao giờ nghe nói về chuyện
chồng con của cô. Tôi vẫn luôn nghĩ rằng cô chỉ có con Joe làm bầu bạn.
Nhưng
có lẽ là tôi mới chỉ nghe, chứ chưa thực sự lắng
nghe.
“Pete,
đây là Samatha Madison, một trong những học trò của em. Samantha, đây là
Pete”.
Pete
hạ mấy túi hàng xuống. Anh ấy đang mặc áo bò và một
cái quần da bò bó sát, như những gã cao bồi và các
thành viên của hội mô tô Hell’s Angels vẫn hay mặc. Khi anh
ấy đưa tay ra để bắt tay tôi, tôi thấy trên cánh tay anh ấy có xăm
hình biểu tượng của Harley-Davidson.
“Rất
vui được gặp em”, anh ấy nói, bắt nhẹ tay trái tôi, vì tay phải của tôi vẫn còn
đang bó bột. Rồi ánh mắt anh ấy chuyển sang mấy ổ bánh mì Pháp.” Này”, anh ấy
nói :”trông ngon đấy”.
Pete
kéo một cái ghế lên ngồi chung với tôi và cô. Hóa ra anh ấy không phải là con
trai cô Susan. Anh ấy là bạn trai của cô.
Điều này
chứng tỏ rằng cô Susan đã đúng về một chuyện, dù sao đi nữa: Thỉnh thoảng những
gì bạn muốn ở ngay trước mặt bạn. Tất cả những gì bạn cần làm là mở mắt ra và
nhìn nó.

