Mỹ nhân ốm yếu - Chương 05 part 2

Thấy hắn vì không được
mình tín nhiệm mà có vẻ bi phẫn, Huyền Thương im lặng một chút, đột nhiên vì
hắn mà có cảm giác áy náy. Trên thực tế, theo quan sát trong mấy ngày qua, nhìn
ra được Nam Cung Dịch là thật tâm muốn giúp bọn họ, chỉ là......

“Ngươi nên hiểu, nếu A Tô
ở lại nơi này, có thể sẽ mang đến phiền toái cho ngươi.” Thản nhiên nhắc nhở
chuyện bọn họ bị Huyền Cực Môn đuổi bắt, có thể sẽ liên lụy đến hắn, nhưng
trong lời nói lại không có vẻ phản đối việc để A Tô lại, đối với Nam Cung Dịch
đã có một chút tín nhiệm.

Biết mình dần dần được
tin tưởng, Nam Cung Dịch nhất thời cười nhã nhặn vô hại. “Thương đệ, Nam Cung
thế gia đến nay còn chưa từng chịu thua ai.”

Huyền Cực Môn muốn động
đến Nam Cung Dịch hắn, trước đó cũng phải đánh giá xem có nắm chắc phần thắng
hay không?

Cũng không biết mình vì
sao được Nam Cung Dịch thật lòng giúp lại đối đãi như thế, tâm tình Huyền
Thương có chút phức tạp lại mê muội, nhưng giờ phút này hắn chỉ nói một câu,
“Cám ơn!”

“Cảm ơn cái gì? Gọi nghĩa
huynh hoặc đại ca nghe một chút, ta liền thỏa mãn!”

“......” Hoàn toàn không
muốn trả lời.

Xem bọn họ giống như đang
diễn tuồng tình huynh đệ kết nghĩa chân thành, Việt Nguyên ở bên cạnh nhàm chán
đến muốn đánh nhau lại vừa ngáp vừa chen vào nói. “Ngươi từng thấy qua cái hoa
quỷ quái lê liên liên gì đó sao? Không biết hình dạng gì, cho dù ở trước mặt
cũng không biết, ngươi tìm như thế nào?”

“Là ‘Lệ Nhãn Ngưng’!” Bật
cười liếc người bên gối một cái, Nhậm Viên lúc này mới bổ sung: “Trong sách
thuốc của cha ta có vẽ hình hoa này, lát nữa ta sẽ vẽ lại cho huynh xem.”

“Đa tạ!” Gật gật đầu,
Huyền Thương chần chờ một chút, rốt cục hỏi: “Việt phu nhân sẽ ở nơi này làm
khách đến khi ta trở về sao?”

Không biết vì sao, Nhậm
Viên hơi ngẩn ra, không đáp lời, Việt Nguyên vẻ mặt cười giả tạo lắc đầu phủ
quyết. “Viên nhi nhà ta cùng Giang Nam trời sinh bát tự không hợp, không thể
ở lâu lắm!”

Huyền Thương cả kinh, rất
sợ tìm hoa về, không có cô ấy ở đây cũng vô dụng, đang muốn hỏi kể lại, Nhậm
Viên lại cười nhẹ mở miệng trước, “Huyền công tử, đợi sau khi huynh tìm được
‘Lệ Nhãn Ngưng’, mang theo Huyền phu nhân đến chỗ chúng ta ở tìm ta đi!”

Cười nhẹ, bảo người ta
đưa tới bút mực giấy trắng vẽ ra hình dạng hoa, cũng nhân tiện nói cho hắn biết
nơi ở của mình cùng Việt Nguyên.

Trong lúc đó, còn không
nghe được người nào đó bất mãn than thở. “Gian y đường kia của nàng đã có nhiều
người đến rất không an bình, hiện nay còn định tăng bệnh nhân đến quấy
rầy......”

Trong lúc đang bỉu môi
than thở, đột nhiên bị Nam Cung Dịch kéo đi, vẻ mặt tức giận. “Rèn sắt, hôm nay
ta mới phát hiện ngươi thực sự rất khiến người ta chán ghét!”

Bóng đêm tối đen, trong
ngôi miếu đổ nát ngoài ngoại ô --

“Như thế nào?” Đồ Diễm
Dao không nhẫn nại quát hỏi. Sau đêm tối mấy ngày trước đã bị khuất nhục, không
cam lòng không được Huyền Thương yêu, ác khí ngưng tụ trong ngực, chậm chạp
không thể tan đi, dưới sự nổi giận, nàng liền tập hợp phần đông sát thủ Huyền
Cực Môn phân tán ở Giang Nam, muốn bọn họ ngày đêm giám thị động tĩnh của Nam
Cung thế gia.

“Hai ngày trước, sau khi
Huyền Thương rời khỏi Nam Cung phủ, liền đi thẳng về phía Tây Nam, chưa trở
lại.” Một gã hắc y sát thủ bẩm báo theo sự thật.

“Chỉ có một mình hắn? Bên
người Huyền Thương không có nữ tử đồng hành?” Đồ Diễm Dao vội vàng hỏi.

“Đúng vậy! Chỉ có một
mình hắn.” Hắc y sát thủ khẳng định nói, lập tức có chút chần chờ. “Đại tiểu
thư, môn chủ ra lệnh cho thủ hạ lấy đầu Huyền Thương, người lại không cho chúng
ta động đến hắn, đây......” Ý trong lời đã rất rõ ràng.

Cười lạnh, Đồ Diễm Dao
lời lẽ sắc bén không giữ mặt mũi cho người khác. “Lấy đầu Huyền Thương? Bằng
bản lĩnh của các ngươi có thể động tới hắn sao? Nếu vậy, ngày trước sẽ không có
chuyện hai mươi người vây giết hắn, lại chỉ có năm người còn sống trở về!”

Lời này vừa nói ra, hắc y
sát thủ nghe được lập tức sắc mặt lúc hồng, lúc trắng, khó coi đến cực điểm.

Cười lạnh mấy tiếng,
không đem sắc mặt khó coi để vào mắt, Đồ Diễm Dao vẫy vẫy tay, vẻ mặt ngang
ngược nói: “Về phía cha ta sẽ chịu trách nhiệm, các ngươi làm việc theo lời ta
sẽ không sai đâu!”

“Thuộc hạ...... đã biết!”
Cắn răng.

“Đừng quan tâm đến Huyền
Thương đến tột cùng là đi nơi nào, các ngươi cũng đừng cố sức đuổi theo hắn!
Các ngươi nghe đây, chỉ cần bắt được nữ tử tên là A Tô trong Nam Cung phủ, mặc
kệ chân trời góc biển, Huyền Thương sẽ chủ động tới tìm chúng ta......”

Gió hiu hiu thổi, chim
hót véo von, trên ghế đá trong Tuyết Tùng Viện có một nữ tử tái nhợt yếu ớt
đang ngồi, chỉ thấy nàng thỉnh thoảng nhẹ vỗ về một khối ngọc bội xanh biếc
trong tay, trên mặt hiện lên vẻ nhớ nhung cùng tình cảm dịu dàng......

Aiz...... Ba ngày! Huyền
Thương đã lên đường ba ngày, không biết huynh ấy hiện tại như thế nào? Trên
đường đi, người Huyền Cực Môn còn đuổi giết huynh ấy hay không? Nghe nói ở Miêu
Cương, chướng khí, cổ độc hoành hành, cầu trời phù hộ huynh ấy không có việc
gì......

Đang lúc mơ màng ngẩn
ngơ, bỗng dưng, một tiếng bước chân rất nhỏ từ cửa viện nhẹ truyền đến, kéo
nàng trong lúc đang suy nghĩ xuất thần lại.

“Nam Cung đại ca, là
huynh sao?” Nghiêng đầu cười yếu ớt nhẹ hỏi, nhận ra tiếng bước chân của Nam
Cung Dịch.

“Nhĩ lực của đệ muội thật
tốt, sao biết là vi huynh?” Tao nhã cười, Nam Cung Dịch rất nhanh đi đến trước
mặt nàng, rất bội phục năng lực nghe tiếng bước chân nhận ra người của nàng.

“Người mù, thính giác
luôn đặc biệt mẫn cảm, không có gì!” Mỉm cười, A Tô cảm thấy đây không có gì
đáng ngạc nhiên. “Mỗi người có cách đi không giống nhau, đương nhiên sẽ có
tiếng bước chân độc đáo của hắn. Cũng giống như cá tính, có người tính tình
trầm ổn, bước chân tự nhiên kiên định ổn trọng, có người tính tiêu sái, bước
chân liền có vẻ nhẹ nhàng linh mẫn, chỉ cần ở chung lâu tự nhiên liền nhận ra
được.”

Nghe vậy, Nam Cung Dịch
không khỏi cười lên. “Vi huynh không nghĩ tới tiếng bước chân còn có thể tiết
lộ cá tính, nói vậy tiếng bước chân của Thương đệ chắc là vừa thối lại vừa cứng?”

Cố ý chế nhạo người nào
đó không có mặt, thể hiện rõ oán giận vì người nào đó mặt lạnh đối đãi.

A Tô ngây ngốc, lập tức
bật cười ra tiếng, cũng không biết nên nói đúng hay không, đành phải cười nhẹ
không nói vỗ về ngọc bội xanh biếc trong tay, tình cảm nhung nhớ trong lòng lại
lặng lẽ dâng lên.

Phát hiện động tác rất
nhỏ, Nam Cung Dịch theo bản năng cúi đầu nhìn hai tay của nàng, khi nhìn thấy
ngọc bội xanh biếc kia ánh vào mắt, đột nhiên hắn cảm thấy chấn động, không dám
tin vào hai mắt mình.

“Đệ muội, ngọc bội trong
tay muội có thể cho ta mượn xem không?” Giọng nói khàn khàn vội vã, khác hẵn
giọng điệu nhã nhặn lúc bình thường.

“A?” Bị hắn gấp gáp làm
hoảng sợ, A Tô ngẩn người, cảm thấy có chút buồn bực, nhưng không cự tuyệt.
“Đương nhiên!” Kỳ quái! Nam Cung đại ca tựa hồ có chút không thích hợp, đến tột
cùng là vì sao?

Mặc dù cảm thấy quái dị,
nàng vẫn đem ngọc bội xanh biếc đưa ra.

Tiếp nhận ngọc bội chăm
chú nhìn, vừa thấy màu sắc hoa văn, hình thức cùng chạm trổ, Nam Cung Dịch
thoáng chốc hốc mắt nóng lên, cả người run rẩy không thôi, run run lật mặt kia
của ngọc bội, ở giữa mặt sau có một chữ “Thương”, cơ hồ khiến hắn bị vui mừng
đánh bại, thật lâu không lên tiếng.

“Nam Cung đại ca?” Thấy
hắn phản ứng kỳ quái, A Tô vẻ mặt mờ mịt nghi hoặc kêu to. Nam Cung đại ca sao
lại mượn ngọc bội xem rồi không nói gì chứ? Rốt cuộc huynh ấy làm sao vậy?

“Đệ muội......” Bị gọi
hoàn hồn, cố nén nỗi lòng kích động, Nam Cung Dịch đem ngọc bội trả lại cho
nàng, giọng điệu bất ổn dò hỏi. “Muội...... sao muội lại có khối ngọc bội này?”

Người có khối ngọc bội
này, không phải là nữ! Mà trong tên Huyền Thương vừa vặn lại có chữ “Thương”,
a...... chắc là không phải trùng hợp!

“Ngọc bội này à......” A
Tô đeo ngọc bội lên cổ mình, cười rất mơ màng. “Là Huyền Thương cho muội.”

Suy nghĩ phảng phất nhớ
lại đêm động phòng hoa chúc, khi triền miên qua đi, thình lình một cảm giác
lạnh lẽo bỗng dưng dán lên bộ ngực sữa của nàng, tiếng nói mềm thấp nhẹ nhàng
vang lên bên tai......

A Tô, từ trước đến nay
trong người ta không có thứ gì đáng giá, chỉ có khối ngọc bội này từ nhỏ đã
mang trên người, làm bạn đến khi ta trưởng thành. Nay, ta đem nó cho nàng, khi
ta không ở bên cạnh nàng, để nó thay ta bầu bạn vói nàng......

Nghĩ đến đây, má phấn
bỗng dưng ửng đỏ nóng lên, vẻ mặt vừa xấu hổ lại ngọt ngào, còn có một chút
lúng túng...... Ông trời! Thật may Nam Cung đại ca không biết nàng vừa mới suy
nghĩ gì, bằng không chẳng phải mắc cỡ chết người sao!

Quả nhiên là Huyền
Thương! Nam Cung Dịch mừng rỡ như điên không có tâm tư đi chú ý khuôn mặt đột
nhiên ửng hồng của nàng, vội vàng hỏi lại: “Muội biết Thương đệ vì sao có khối
ngọc bội này không?”

Vấn đề kỳ quái của hắn
làm cho A Tô không khỏi lại sửng sốt, cẩn thận đáp: “Huyền Thương nói với muội,
ngọc bội kia là từ khi huynh ấy còn nhỏ có trí nhớ đã mang trên người.”

Từ nhỏ? Vậy đúng rồi! Cơ
hồ đã xác định trăm phần trăm, hắn vẫn muốn hỏi kĩ càng. “Muội biết cha mẹ ruột
của Thương đệ là ai không?”

“Huyền Thương không có
cha mẹ, huynh ấy là cô nhi được môn chủ Huyền Cực Môn nhặt về a!” Lắc đầu,
không hiểu vì sao hắn lại hỏi như vậy?

“Có biết nhặt được ở chỗ
nào không?” Trong giọng điệu vội vàng có hưng phấn, Nam Cung Dịch mau chóng
muốn biết đáp án.

Đây thật là hỏi đố A Tô,
chỉ thấy nàng lại lắc đầu. “Muội không rõ!” Tiếng nói ngừng một chút, rốt cục
nhịn không được nghi ngờ trong lòng hỏi lại: “Nam Cung đại ca, hôm nay huynh
làm sao vậy? Vì sao luôn hỏi về chuyện ngọc bội cùng Huyền Thương chứ?”

Tuy rằng không biết Huyền
Thương ở nơi nào bị người nhặt về làm cho Nam Cung Dịch có chút thất vọng nho
nhỏ, nhưng có sự tồn tại của khối ngọc bội kia cùng điều kiện thân thế của
Huyền Thương phù hợp như vậy, cơ hồ có thể xác định hoài nghi của hắn.

A...... Chả trách! Chả
trách lần đầu tiên hắn nhìn thấy liền cảm thấy Huyền Thương có cảm giác quen
thuộc cảm, chả trách hắn luôn đối tốt với Huyền Thương, cho dù bị đối xử lạnh
lùng cũng cũng không để ý chút nào, tất cả đều bởi vì sợi dây ràng buộc vô hình
của huyết mạch chí thân!

Tuấn mục rưng rưng, hắn
nhịn không được tâm tình vừa vui sướng lại kích động, tiếng cười dễ nghe vang
lên, càng lúc càng lớn tiếng. “Muội biết không? Có lẽ ta gọi muội một tiếng đệ
muội cũng không có gì sai.”

“Hả?” Khó hiểu.

“Đệ muội, Huyền Thương có
khả năng là em ruột của ta!” Mỉm cười, ném ra tia sấm kinh ngạc vang trời.

Mà nữ tử bị nổ, vẻ mặt
ngoại trừ kinh ngạc, vẫn là...... kinh ngạc!

 

Báo cáo nội dung xấu