Mỹ nhân ốm yếu - Chương 07 part 1
Gió hè sảng khoái nhẹ
lướt, dưới đại thụ trước viện, cô gái cuộn lại ngủ say, trên má phấn trắng nõn
hơi ửng đỏ, cánh môi khẽ cong lên, tựa hồ đang mơ một giấc mộng ngọt ngào.
Ánh mặt trời xuyên thấu
qua cành lá dày đặc rơi xuống vô số giọt vàng, ở trên người cô gái hình thành
một bức tranh xinh đẹp.
Bỗng dưng, một bóng dáng
cao lớn kích động tiến vào viện, sau khi nhìn thấy phong cảnh yên ả như vẽ dưới
tàng cây, đôi mắt lạnh lùng dần mềm ra, nhẹ nhàng im ắng đi đến ngồi xuống dưới
đại thụ, dùng động tác mềm nhẹ sợ cô gái tỉnh giấc ôm thiên hạ đang ngủ say vào
lòng, bản thân cũng tựa lưng vào thân cây nhắm mắt nghỉ ngơi, môi mỏng nổi lên
thoáng hiện một chút cười nhạt......
Không biết qua bao lâu,
cô gái ngủ đủ tỉnh lại, trong lúc ý thức còn đang mờ mịt, mùi máu tươi nhàn
nhạt cùng hơi thở nam tính quen thuộc đã thấm vào mũi, làm cho nàng nhịn không
được nở nụ cười vui sướng yếu ớt.
“Thương, đến khi nào? Sao
không gọi muội dậy?” Mơ màng cười hỏi, thân thể mảnh mai mềm mại càng dựa vào
người hắn, luyến tiếc đứng dậy.
“Vừa tới. Nàng ngủ say,
không muốn đánh thức nàng.” Vẻ mặt xinh đẹp mới tỉnh lại làm nam tử lạnh lùng
ngẩn ra, chậm chạp không thể dời mắt, tâm trí bay bổng khó có thể giữ nổi, cuối
cùng tình cảm nhịn không được cúi đầu hôn nhẹ cánh môi non mềm.
Hồi lâu, cô gái má phấn
đỏ lên, thở hổn hển tựa vào trong ngực dày rộng của nam tử, nghe tiếng tim đập
dồn dập của hắn, không khỏi nở nụ cười vừa ngượng ngùng lại ngọt ngào......
A...... Vừa rồi là nụ hôn
đầu tiên của bọn họ!
************************
“Thương đệ, làm mất đệ
muội, vi huynh thừa nhận có sai, nhưng...... Nhưng đệ cũng đừng một đường không
buồn hé răng a!” Phóng nhanh như tên trong núi rừng, Nam Cung Dịch ai oán thở
dài đau khổ đuổi theo người nào đó.
Aiz...... Hắn đã cố gắng
nhận lỗi, tiếc rằng Huyền Thương vẫn đưa ra khuôn mặt đóng băng, hại hắn cũng
không dám nhắc tới việc hai người có thể là huynh đệ ruột thịt, chỉ sợ Huyền
Thương trong lúc oán giận, cho dù biết rõ là huynh đệ ruột cũng không thừa nhận.
Phảng phất như không nghe
thấy, Huyền Thương ngay cả hừ cũng không hừ một tiếng, nhanh chóng phóng về
hướng sào huyệt của Huyền Cực Môn......
Đáng chết! A Tô bị bắt đi
nhiều ngày như vậy, không biết hiện tại như thế nào? Nếu Huyền Cực Môn làm khó
nàng, khiến nàng gặp bất trắc...... Không! Sẽ không! Nàng tuyệt đối không có
việc gì!
Nghĩ đến điều này, ngực
hắn bóp chặt, không dám nghĩ tiếp, chân không ngừng nghỉ, dùng khinh công nhanh
như ánh chớp vội vàng lướt đi, mặt đen âm trầm khiến Nam Cung Dịch đuổi sát
phía sau không khỏi thở dài không ngừng.
Không lâu sau, Huyền
Thương từ nhỏ lớn lên ở Huyền Cực Môn, quen thuộc đến mức nhắm mắt lại cũng có
thể dạo một vòng bên trong, rốt cục cũng dừng lại ở một đỉnh núi nhỏ hơi cao,
ẩn thân sau bụi cỏ cẩn thận quan sát kiến trúc tinh xảo hình chữ “hồi” (chữ hồi: 回) ở dưới sơn cốc cách đó
không xa.
Xem ra, Huyền Cực Môn sớm
đã đoán ra hắn sẽ trở về cứu người, cho nên thủ vệ canh phòng tăng không ít!
Nhìn đám đông thủ vệ
không ngừng tuần tra qua lại trong cốc, Huyền Thương cảm thấy càng thêm trầm
trọng, đang chuẩn bị lặng lẽ lẻn vào, bỗng cảm thấy phía sau có vật lạ đánh vào
bả vai, hắn theo phản xạ xoay người tránh đi, mắt lạnh trừng.
“Đừng từ phía sau chạm
vào ta!” Tiếng nói lạnh như băng châu tràn ngập cảnh cáo. Nếu không phải sớm
biết người phía sau là bạn không phải địch, hắn sớm đã phản chưởng đánh trả rồi.
Hơi sửng sốt, không nghĩ
tới hắn phản ứng mãnh liệt như thế, đây có thể là vì hắn từ nhỏ đã bị huấn
luyện làm sát thủ, tạo thành động tác phản xạ cùng cảnh giác theo bản năng, Nam
Cung Dịch cảm thấy vì quá trình trưởng thành của hắn mà khó chịu, nhưng khuôn
mặt nhã nhặn lại chỉ ôn hòa cười, chậm rãi thu hồi bàn tay vốn định đặt lên vai
hắn.
“Thương đệ, đừng vội xông
vào cứu người! Vi huynh đã sớm nhờ bạn bè dịch dung trà trộn vào, muốn bình an
cứu đệ muội ra, trước hết hãy chờ vị bằng hữu kia ra báo cho biết tình hình bên
trong đi đã.”
Trừng hắn, Huyền Thương
đang cân nhắc xem có nên tin tưởng lần nữa hay không, trong rừng phía trước đột
nhiên mơ hồ truyền đến vài
tiếng chim trĩ kêu.
Nghe tiếng, Nam Cung Dịch
đột nhiên nở nụ cười. “Có tin tức! Đi theo ta.” Dứt lời, dẫn đầu đi vào trong
rừng trước mặt, tựa hồ cực kì xác định hắn sẽ bắt kịp.
Nhìn tấm lưng kia, Huyền
Thương do dự một chút, lập tức thở dài đuổi theo.
Đáng chết! Hắn vẫn tin
tưởng y.
Mây đen che trăng, bóng
đêm thâm trầm, trong từng chỗ quẹo, các cửa của Huyền Cực Môn đều có thủ vệ
canh gác, đề phòng sâm nghiêm không phải bàn cãi.
Trong yên lặng, cửa địa
lao bỗng dưng lặng lẽ mở ra, sau khi hai bóng đen tiến vào liền nhanh chóng
đóng lại.
“A Tô cô nương ở nhà tù
trong cùng, đây là chìa khóa, nhanh chút!” Đại hán cường tráng canh giữ bên cửa
đá đề phòng, hạ thấp giọng vội vàng thúc giục.
Tiếp nhận chìa khóa,
Huyền Thương nhanh chóng tới trước nhà tù trong cùng, hai ba cái mở cửa lao ra,
nhanh ôm lấy A Tô cuộn lại trên mặt đất.
Đang ngủ say bị giật
mình, A Tô đang định kêu lên, mũi bỗng nhiên ngửi được hơi thở nam tính quen
thuộc, làm cho nàng nhất thời vừa mừng vừa sợ, hai mắt ướt đẫm lệ, không dám
tin khẽ gọi, “Thương, thật là huynh sao?”
“Phải! Thật sự là ta!”
Huyền Thương kích động gắt gao ôm lấy nàng, nhìn thấy nàng bình yên vô sự, sợ
hãi đè nén trong lòng, lúc này mới nhịn không được run lên.
Cảm tạ trời xanh! Nàng
không có việc gì! Thực sự không có việc gì......
“Huynh tìm được
muội...... Muội biết huynh sẽ đến......” Kinh hoàng cố nén mấy ngày nay rốt cục
cũng bộc phát trong vòng tay hắn, A Tô nước mắt rơi như mưa, trong lòng có cả
đống lời muốn nói, nhưng khi hai tay xoa khuôn mặt hắn, lời nói tràn ngập hóa
thành nghi hoặc, nhịn không được nhẹ nhàng “a” một tiếng.
“Mặt của huynh......” Sờ
không giống, xúc cảm có chút kỳ quái.
“Là dịch dung.” Đã trà
trộn vào tìm được nàng, Huyền Thương không còn lo lắng gì nữa, xé đi mặt nạ da
người trên mặt.
“Là Triệu tráng sĩ giúp
huynh!” A Tô trong lòng hiểu được, vừa cười lại rơi lệ.
“Phải.” Đáp nhẹ một
tiếng, biết không thể lãng phí thời gian, Huyền Thương không nhiều lời, nhanh
chóng giúp nàng phụ lên lưng, nhảy ra khỏi nhà tù đến bên cạnh tráng hán canh
giữ cạnh cửa địa lao.
“Chuẩn bị tốt?” Tráng hán
khẩn trương hỏi.
“Đi thôi!” Gật gật đầu,
một tay giữ cah58t thiên hạ sau lưng, một tay rút kiếm ra.
Thấy thế, tráng hán không
nhiều lời nữa, mở cửa địa lao nhếch miệng cười với hai gã thủ vệ canh giữ bên
ngoài, lập tức cùng Huyền Thương song song thoát ra, khi bọn họ còn chưa kịp
phản ứng, từng bước từng bước giải quyết, một chút tiếng động cũng không phát
ra.
“Sạch sẽ lưu loát, thật
đơn giản.” Tráng hán cười hắc hắc không ngừng.
“Ngươi lầm rồi.” Lắc đầu,
Huyền Thương banh càng căng thẳng. “Phía trước có trạm gác ngầm......”
Nói chưa xong, tiếng
chuông cảnh giới bỗng dưng mãnh liệt “đinh đinh đang đang” vang lên không
ngừng, tráng hán nghe được mặt đã tái đi rồi.
“Đi mau!” Trong đêm đen,
nhìn thấy không ít bóng đen cấp tốc phóng về phía này, Huyền Thương gấp rút
thúc giục tráng hán, bản thân cõng A Tô chạy về một hướng khác, ý đồ dẫn dắt
truy binh rời đi, không muốn liên lụy người ngoài.
Biết dụng ý của hắn,
tráng hán nhanh như chớp cũng tiến vào đêm đen, chạy thoát theo hướng ngược lại.
Ánh đao nổi lên bốn phía,
bóng kiếm bay tán loạn, tiếng kim loại giao kích leng keng trong đêm đen yên
tĩnh truyền ra, Huyền Cực Môn tối nay đã dốc toàn lực đuổi giết Huyền Thương,
cho dù hắn võ nghệ khá hơn nữa, hổ dữ cũng khó địch bầy khỉ, hơn nữa lại phân
tâm bảo vệ A Tô trên lưng không bị đao kiếm vô tình gây thương tích, nhất thời
đã bị ép tới ngoài Nghị Sự Đường nơi ngày xưa nhận nhiệm vụ, đã bị mọi người
bao vây xung quanh, về phần Đồ Bá Thiên cùng Đồ Diễm Dao sớm an nhàn chờ bọn họ
ở phía sau.
“Huyền Thương, ngươi quả
nhiên đến đây!” Đồ Bá Thiên cười lớn, cực kì vừa lòng với tình huống trước mặt.
“Huyền Thương, giết nữ
nhân kia, trở lại Huyền Cực Môn, ta còn có thể giúp ngươi cầu xin với cha.” Đồ
Diễm Dao cười khanh khách không thôi, vẻ mặt đắc ý đến cực điểm.
“Thương......” Ôm chặt cổ
to lớn, biết hắn sẽ không làm như thế, A Tô không khỏi mỉm cười, trong lòng vạn
phần bình tĩnh. “Có thể chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, đây cũng là một
loại phúc khí, đúng không? Chỉ là có chút tiếc nuối, trước khi chết vẫn không
thể nhìn thấy bộ dạng hiện nay của huynh.”
“Chúng ta sẽ không chết.”
Huyền Thương nói kiên định, đôi mắt sắc bén nặng nề khóa chặt Đồ Bá Thiên, vẻ
mặt nhìn không ra suy nghĩ trong nội tâm.
“Ha ha...... Không hổ là
hảo thủ Đồ Bá Thiên ta dạy dỗ ra, bị vây quanh trùng điệp, tình hình nguy cấp
khó thoát khỏi cái chết, còn có thể trấn định như thế!” Ngửa mặt lên trời cười
dài, Đồ Bá Thiên sát khí đã khởi, mắt sắc đầy ngoan lệ.
“Huyền Thương, vì giết
ngươi, đã tổn hại rất nhiều hảo thủ của chúng ta! Ngươi là ta một tay dạy dỗ,
xem ra cũng phải tự tay ta thu thập ngươi!” Dứt lời, tiếp nhận trường kiếm
thuộc hạ dâng lên, phi thân tới trong đình cùng hắn song song giằng co.
Trong lòng rùng mình,
Huyền Thương mặt không chút thay đổi nắm chặt chuôi kiếm, một tay lặng lẽ giữ
chặt A Tô sau lưng.
Huyền Thương!” Cảm nhận
được sự trầm trọng khẩn trương trong không khí, trong lòng biết hai người có
thể sẽ không sống qua đêm nay, phấn môi của A Tô đột nhiên dán vào tai hắn, dịu
dàng bày tỏ tình yêu. “Kiếp sau muội vẫn muốn làm thê tử của huynh, huynh phải
nhớ kỹ tới tìm muội.”
Nghe vậy, trong lòng hắn
kích tình nhộn nhạo, lại chỉ có thể hừ nhẹ một tiếng, đôi mắt sâu hun hút vẫn
nhìn chằm chằm Đồ Bá Thiên, không dám có chút phân tâm.
Ai biết có kiếp sau hay
không...... Nam nhân biết rõ yêu cầu này cực kì ngu
xuẩn, mạng sống này là quan trọng nhất nhưng vẫn nghe theo nàng, ừm một tiếng
đáp ứng, A Tô ghé vào trên lưng dày, muốn cười nhưng nước mắt lại chảy xuống
trước, từng giọt từng giọt thấm ướt áo hắn.
“Thật sự hay cho một đôi
uyên ương đồng mệnh, ta liền làm chút chuyện tốt, đưa các ngươi cùng đi đầu
thai!” Đồ Bá Thiên cười điên cuồng, bay vọt tới dùng thế sấm vang chớp giật tấn
công hai người.
Chợt nghe “leng keng”,
một tiếng kim loại giao kích chói tai lại vang lên.
Huyền Thương giơ kiếm
đánh trả, lập tức ánh kiếm dày đặc, mũi nhọn lạnh lùng di chuyển, hai người
giao thủ tốc độ nhanh như sấm sét, bóng kiếm đầy trời bao phủ bọn họ, khiến mọi
người trong Huyền Cực Môn vây quanh cơ hồ không thể thấy rõ bóng dáng bọn họ
kịch liệt triền đấu.
Đột nhiên, hai đạo kiếm
quang ngân bạch chói mắt bỗng nhiên xuất hiện, trong không trung vẻ ra hai đạo
ánh sáng hoa mỹ, không chút lưu tình đánh về phía đối phương, trong giây lát,
ánh kiếm chợt biến mất, máu đỏ hôi tanh bay ra, hai bóng dáng triền đấu không
ngớt trong nháy mắt đều nhảy ra xa, song phương bốn mắt lạnh lùng nhìn nhau,
hồi phục tình trạng giằng co lúc trước, phảng phất cuộc đánh nhau vừa rồi căn
bản chưa từng xảy ra.

