VHKB, Quyển 04, Chương 13

Chương 13: Bay lên đi! Hy vọng (P1)

Người dịch: oIo

Biên tập: anubis1603

Trịnh Xá đột nhiên thấy rất may mắn là mình
đã hoán đổi Nạp Giới, chẳng những có thể làm vũ khí cường đại công kích sinh vật
linh loại, hơn nữa điểm mấu chốt nhất là còn có thể cất giấu rất nhiều đồ vật ở
trong đó, thí dụ như… Linh loại đạn!

Giá cả linh loại đạn bình thường cũng rất
bèo, nhưng chính vì trọng lượng nên rất không tiện để mang theo người, tuy
nhiên là đối với Trịnh Xá có Nạp Giới mà nói thì về phương diện này căn bản lại
không có vấn đề gì. Hắn rất dễ dàng xuất ra một đống lớn linh loại đạn, chẳng
những cấp bổ sung cho toán người Trương Kiệt và Chiêm Lam mà thậm chí ngay cả
toán người O’Conneil cũng hoàn toàn thay đổi trang bị thành linh loại đạn, mặc
dù vũ khí của bọn họ đích thật sự không ra gì. Bất quá xét đến tình huống hiện
tại, thêm một phần lực lượng sẽ thêm một phần bảo hộ, hắn tuyệt đối sẽ không tiếc
một chút linh loại đạn này.

Mọi người từ trên đỉnh tháp chuông đi xuống.
Càng đến gần tầng dưới cùng, trong lòng mọi người càng khẩn trương, không chỉ
những người bình thường như O’Conneil, hoặc là mấy người mới như Trương Hằng,
mà thậm chí ngay cả bọn Trịnh Xá cũng đều khẩn trương hơn.

Sau khi đi đến tầng dưới cùng thì có một
cái cánh cửa lớn bằng gỗ dày chắn trước mặt mọi người. Chiêm Lam phản ứng nhanh
nhất, niệm động chú ngữ để bắt đầu giúp cho mọi người tăng mạnh tốc độ và sức
chịu đựng. Còn Trịnh Xá thì lấy ra vài mảnh nhỏ xác ướp cuối cùng và một ít
cát, ngay trước ánh mắt chú ý của mọi người, hắn cầm lấy cuốn sách Anubis niệm
chú ngữ làm cho tất cả những mảnh nhỏ hỗn hợp kia biến hình lớn dần lên, cuối
cùng hóa thành bốn tên xác ướp thị vệ.

Mấy người mới thấy vậy thì trợn mắt há hốc
mồm, đến khi Trịnh Xá một cước đá mở toang cửa ra, tiếng mở sầm cửa mới khiến mọi
người bừng tỉnh lại. Trịnh Xá lao ra trước tiên, súng tiểu liên trong tay bắn
liên thanh một tràng “pằng pằng pằng”. Hơn mười xác sống ở gần tháp chuông nhất
lập tức bị trúng đạn đổ gục xuống mặt đất. Công hiệu của linh loại đạn thật sự
bất phàm, những xác sống này vừa ngã xuống đất thì lập tức bùng cháy, vài giây
sau đã hoàn toàn biến thành bụi đen.

-O’Conneil! Ta nhờ ngươi, hãy dẫn đường đi!

Trịnh Xá quay đầu vội vàng nói.

O’Conneil gật đầu lia lịa, hắn yên lặng liếc
mắt nhìn Evelyn một cái, sau đó rút ra hai khẩu súng lục rồi tiến lên dẫn đầu đội
ngũ.

Mọi người không ai nói gì, tất cả đều chạy
theo O’Conneil về hướng tháp chuông phía Tây. Điều khiến cho mọi người kì quái
chính là suốt dọc đường họ tuyệt nhiên không hề gặp phải dù chỉ là một xác sống
chứ đừng nói đến xác ướp thị vệ. Đến lúc mọi người vượt qua một đoạn đường tắt
thì trước mặt bọn họ liền xuất hiện một bức tường người. Đó là một đại đạo rộng
lớn, trên đó có một đám đông nghìn nghịt, ít nhất vào khoảng mấy ngàn xác sống,
trên bức tường ở bên đường còn có hơn chục tên xác ướp thị vệ.

-Rút súng ra! Nếu không muốn chết thì hãy
liều mạng đi!

Trịnh Xá tay trái cầm súng tự động, tay phải
vung lên Prog Knife, quát lớn và đồng thời giương súng tự động bắn về hướng những
xác ướp thị vệ này.

Mọi người vội vàng hướng nòng súng chĩa về
phía những xác sống cùng xác ướp thị vệ này, đối phó thận trọng hơn với những
xác ướp thị vệ. Nhưng thật sự là những xác sống ở trước mắt này nhìn thoáng qua
thì giống người bình thường như đúc, đặc biệt trong đó còn có một số hài tử khoảng
mười một mười hai tuổi nên nhất thời mấy người O’Conneil đều do dự. Mãi đến lúc
Trương Kiệt lớn tiếng quát bọn họ tránh ra thì mấy người này mới phát hiện trên
tay Trương Kiệt đã cầm một khẩu súng trông phi thường uy mãnh. Đó là khẩu súng
máy mà Trương Kiệt đã từng sử dụng ở trong một bộ phim kịnh dị khác, cũng không
biết từ lúc nào hắn đã lắp ráp được khẩu súng máy này, tóm lại ngay khi đám người
O’Conneil nhanh chóng tránh ra phía sau thì một lưỡi lửa nửa dài khoảng nửa mét
lập tức từ nòng súng lóe lên.

“Pằng pằng pằng!”

Khẩu súng máy này so với khẩu tiểu liên của
Trịnh Xá thì có tiếng nổ chát chúa hơn rất nhiều, uy lực to lớn làm cho mọi người
phát sợ. Đám xác sống ở cách hơn một trăm thước nối tiếp nhau đổ gục xuống mặt
đất, xác ướp thị vệ đang chạy trên bờ tường ở hai bên đường về căn bản cũng
không thoát, hơn nữa không biết Trương Kiệt ăn phải hỏa dược hay ăn cái gì khác
mà hắn một tay cầm súng máy, tay kia ôm băng linh loại đạn, vừa nổ súng vừa về
lao lên phía trước, miệng thì không ngừng lớn tiếng gào thét.

-Thật khó vượt qua ha… Người lần trước cầm
băng đạn cho hắn đã chết.

Trịnh Xá thở dài một tiếng, yên lặng nhìn
thoáng qua thi thể Tề Đằng Nhất đang được gã râu ria áo đen vác. Mặc dù về lý
trí thì tất cả mọi người đều biết cần phải bỏ thi thể lại ở trên tháp chuông,
nhưng thật sự là không ai đành lòng nhìn hắn bị phơi xác bên ngoài cho nên cuối
cùng nhất trí quyết định đưa hắn ra bên ngoài mai táng. Theo cách nói của gã
râu ria áo đen, đây cũng là cách an nghỉ phù hợp đối với một người chiến sĩ.

Rất may mắn chính là không biết có phải
phép thuật của Imhotep không có hiệu quả đối với những kẻ luân hồi từ phim kịnh
dị đến như bọn họ hay không, tóm lại thi thể của Tề Đằng Nhất cũng không có bị
bất cứ cái gì quấy rầy, hắn vẫn đang ngủ say, một giấc ngủ vĩnh hằng… Chỉ là cảnh
tượng khi hắn chết, bất luận thế nào thì Trịnh Xá cũng không thể quên được những
lời mà nam nhân đó đã gào lên…

Súng máy đã bắn hết sạch đạn rất nhanh
chóng, vừa vặn đã bắn cho đám xác ướp thị vệ này nát bấy, nhưng hơn nghìn tên
xác sống vẫn đang không ngừng hướng tới gần mọi người. Được Trương Kiệt kích
thích, mọi người cũng không thèm để ý tới gì nữa mà giương súng lên, lập tức tiếng
súng vang lên ầm ầm. Mọi người cũng vượt qua cái ngã tư đường này, dùng hỏa lực
bắn giết để mở ra một con đường máu xuyên qua đám xác sống, chạy thẳng một mạch
về hướng bãi đỗ xe.

Mọi người vừa xông vào bãi đỗ xe, Canahall
lập tức chạy về phía có vài chiếc xe đua, nhưng hắn mới vừa chạy được vài bước,
O’Conneil và Trịnh Xá đã phi thường ăn ý đồng thời vươn tay ra túm lấy, dẫn
Canahall chạy về phía một chiếc xe buýt nhỏ, còn Canahall tựa hồ không cam tâm
vẫn lớn tiếng gào hét lên:

-Úi, xe đua kìa! Xe đua chạy nhanh hơn, giá
tiền cũng đắt hơn nhiều!

Trịnh Xá tức giận quát:

-Chờ đến khi chúng ta đều sống sót, ta sẽ
cho ngươi năm thỏi vàng ròng, mịa, đủ để cho ngươi mua một chiếc!

Canahall hơi sửng sốt, hắn lập tức được voi
đòi tiên vòi thêm:

-Năm thỏi á… Sáu thỏi đi, sáu thỏi thì tốt
hơn đấy.

Trịnh Xá và O’Conneil nhìn nhau, hai người
đều tức điên tống thẳng cổ Canahall vào trong xe, sau đó mọi người cũng đều lần
lượt chui vào trong chiếc xe buýt nhỏ. Sau khi tất cả hơn mười người đều lên
xe, O’Conneil mới ngồi ở chỗ tài xế mới bắt đầu tìm kiếm chìa khóa xe. Trịnh Xá
chẳng thèm nghĩ ngợi gì, đấm thẳng một quyền đánh vào lỗ khóa, một quyền này
đãnh cho lỗ khóa nát bét ra, sau đó hắn kéo ra vài sợi dây điện nhẹ nhàng đấu
vào nhau, chiếc xe buýt nhỏ lập tức liền được khởi động.

O’Conneil cười ha
ha nói:

-Ngươi cũng bạo lực
phết đấy nhỉ?

Trịnh Xá nhún vai
đáp:

-Khi ngươi lái xe
thì chắc chắn càng thêm bạo lực… Lái đi, khách nhân của chúng ta đã tới rồi.

Quả nhiên, lối
vào bãi đỗ xe đã có mấy trăm xác sống từ từ tụ tập lại, trên vách tường đằng
sau lưng bọn chúng còn có hơn chục tên xác ướp thị vệ đang nhìn về phía bên
này. O’Conneil thét lớn một tiếng, lái chiếc xe buýt lao đi, hơn hơn chục xác ướp
thị vệ đang xông thẳng về phía này lập tức bị xe buýt đang lao đến ép mạnh vào
trong đám người, tức thì máu thịt văng khắp nơi…

Chương 13: Bay lên đi! Hy vọng (P2)

Người dịch: oIo

Biên tập: anubis1603

O’Conneil lớn tiếng quát tháo:

-Mẹ kiếp, quả nhiên so với ngươi thì bạo lực
hơn nhiều… Cái này tính làm gì! Cho dù là lúc trước ở Phàm Nhĩ Đăng [O’Conneil
nhắc đến chính là chiến dịch Phàm Nhĩ Đăng, một trận chiến từng được ví như cối
xay thịt] cũng chỉ tanh máu như vậy… Evelyn! Cô đứng ở giữa mọi người cho tôi!
Không được phép đứng ở cửa sổ hướng ra phía ngoài để xem!

Evelyn nghe vậy tức thì phất phất tay thị
uy, bất quá nàng vẫn nhu thuận đứng ở giữa mọi người, mà xe buýt càng lao sâu
vào giữa đám xác sống thì tốc độ của xe càng chậm lại, hơn nữa lũ xác sống này
cũng không đờ đẫn giống như bọn Zombie trong phim Resident Evil, bọn chúng bắt
đầu liều mạng tấn công chiếc xe, một số xác sống còn đeo bám theo cửa kính để
cùng chạy theo xe.

-Linh Điểm, Trương Kiệt, chúng ta công kích
xác ướp! Những người còn lại công kích lũ xác sống ở chung quanh! Nhanh lên một
chút!

Trịnh Xá gầm lên một tiếng lớn quyết đoán,
hắn giương súng tiểu liên trong tay lên bắn về phía bọn xác ướp thị vệ đang cắm
đầu xông đến.

Thiếu hỏa lực của súng máy, uy lực của súng
tiểu liên có chút không đủ, cần phải tốn hơn chục viên đạn mới có thể hoàn toàn
bắn nát một cái xác ướp thị vệ, cho nên không bao lâu sau đã có hơn mười xác ướp
thị vệ vọt tới cách xe chỉ khoảng hơn mười mét. May mắn là lúc này Linh Điểm và
Trương Kiệt đã chạy tới, có thêm hỏa lực của hai người, đặc biệt là sau khi có
thêm Linh Điểm với khả năng bắn điểm xạ rất chuẩn đích, rốt cuộc bọn xác ướp thị
vệ liên tiếp bị bắn nát, đến khi một xác ướp thị vệ mạnh nhất vọt tới trước xe
buýt thì cũng bị ba loại vũ khí bắn nát thành bột đá ngay tức khắc.

Ba người Trịnh Xá tức thì thở phào nhẹ
nhõm, khi vừa quay đầu đi thì đúng lúc chứng kiến Chiêm Lam đang dẫn mọi người
không ngừng nổ súng công kích lũ xác sống ở chung quanh. Bọn họ huy động vũ khí
trong tay nhanh chóng bắn giết lũ xác sống ở khắp bốn phía, nhưng vẫn còn một
tên xác ướp thị vệ đứng ở ngoài của sổ xe không ngừng công kích, mức độ hung tợn
đến nỗi tuyệt đối làm cho người chứng kiến đều kinh sợ.

-Ngồi yên!

O’Conneil chờ đến lúc số xác sống ở chung
quanh giảm hẳn đi thì mới quát lớn lên, đạp lún chân ga, cuối cùng xe buýt với
tốc độ cao cũng đã thoát khỏi lũ xác sống, theo đại lộ nghênh ngang chạy đi.

Canahall cùng hai gã người Mĩ đồng thanh
hoan hô, nhưng tiếng hoan hô của bọn họ vừa mới rời khỏi miệng, xe buýt vừa mới
đi qua khúc ngoặt thì đã thấy vô số xác sống đứng ở con đường đối diện. Đông
nghịt với ít nhất trên một vạn xác sống, càng đáng sợ chính là tại trên tường
và trên nóc nhà ở hai bên ngã tư đường tràn đầy xác ướp thị vệ, số lượng sợ là
cũng phải vượt quá vài trăm tên.

-Ối, trời ơi!

O’Conneil ngây người thốt lên, theo tiềm thức
mà buông lỏng chân ga. Bất luận kẻ nào chứng kiến trận thế kinh khủng trước mắt
này thì đại khái đều không còn dũng khí lái xe buýt lao vào nơi đó.

Trịnh Xá đột ngột nghiến răng một cái, vội
vàng nói với O’conneil:

-O’conneil! Tin
tưởng ở ta! Xông vào đi! Mẹ kiếp, toàn lực lao vào đi!

Nói xong, hắn trực
tiếp lấy Cuốn sách Anubis từ trong nạp giới ra, bắt đầu lớn tiếng tụng niệm một
đoạn chú ngữ như thể không hề có ai ở bên.

O’Conneil cũng
nghiến răng một cái, không thèm quan tâm đến bất cứ điều gì mà đạp lún chân ga
lao vọt đi, chiếc xe buýt mang theo một loại ý tứ dứt khoát lao về phía vô số
xác sống ở trước mặt, bọn xác ướp thị vệ có đủ để bao vây lấy xe buýt. Khi những
xác ướp thị vệ này từ hai bên ngã tư đường chạy tới tấn công chiếc xe buýt thì
đột nhiên một trận gió lốc cuốn bay bọn chúng lên trên không trung, hơn nữa luồng
gió lốc này càng ngày càng điên cuồng mãnh liệt, đến cuối cùng thì xoáy tròn biến
thành một vòi rồng. Mà chiếc xe buýt thì lại đâm đầu lọt vào trong trận vòi rồng
nhỏ này.

Từng tên, từng
tên xác sống ở xung quanh bị cuốn lên trên không trung, hơn nữa cả bọn xác ướp
thị vệ cũng vậy. Trọng lượng của bọn chúng đối với trận vòi rồng về căn bản xem
chừng như không đáng kể, dễ dàng bị cuốn lên trên trời cao rồi bị phá hủy.
Nhưng mà so sánh với chúng thì trọng lượng của xe buýt lại khiến cho nó may mắn
tránh thoát trận kiếp nạn này. Cũng may mắn là Trịnh Xá chỉ có thể tạo thành một
trân vòi rồng nho nhỏ, nếu như mức độ của trận vòi rồng này lớn hơn một chút
thì phỏng chừng xe buýt cùng mọi người bên trong nó cũng đều không còn chơi đùa
được nữa.

O’Conneil thét lớn
lên những tiếng điên cuồng, hắn đè chặt chân ga lao thẳng về phía trước, dọc
trên đường đi nghiến nát không biết bao nhiêu thân thể xác sống, hơn nữa Trương
Kiệt cùng Linh Điểm cầm súng không ngừng bắn phá, nên khi cuối cùng lao ra khỏi
trận vòi rồng nhỏ này thì số lượng xác sống ở trước mặt xe buýt cũng không còn
lại bao nhiêu, với số lượng ít ởi thưa thớt như vậy thì tuyệt đối không có cách
nào ngăn cản nổi chiếc xe buýt chạy đi.

Lúc này, Trịnh Xá
mới thở phào nhẹ nhõm, hắn liền cảm thấy toàn thân yếu nhũn vô lực, phảng phất
như ngoài năng lượng huyết tộc thì ngay cả khí lực của thân mình cũng đều bị cuốn
sách Anubis hút cạn kiệt. Dù sao cũng là dẫn phát uy năng của tự nhiên thiên địa,
mặc dù trận vòi rồng thu nhỏ này thoạt nhìn không giống với bình thường nhưng vẫn
hút hết sạch năng lượng huyết tộc của hắn trong nháy mắt.

-Chạy đi, chạy
mau tới bến tàu đi!

Giờ phút này, tại
một chỗ khác ở trong Cai-Rô thành, Ấn Châu tiểu đội đang ở trong khách sạn, một
mỹ nữ người Ấn Độ đang nhắm mắt đột nhiên nói:

-Đội trưởng, tìm
được bọn họ rồi…. Bọn họ đã cướp lấy một chiếc xe buýt, bây đang đi về phía bến
cảng Giza, ngay cả hai gã người Mĩ và cặp nam nữ nhân vật chính đều ở trên xe.

Tiểu hòa thượng
ngồi xếp bằng ở giữa mọi người, trên tay cầm một chuỗi tràng hạt màu vàng nhạt,
chờ đến khi mỹ nữ Ấn Độ nói dứt lời thì mới mở mắt lầm bẩm hỏi:

-Shinai, trước
kia không phải vẫn không tìm được tung tích của bọn họ sao? Tại sao đột nhiên
đúng lúc này lại có thể tìm được chứ? Đây sẽ không phải là cạm bẫy chứ? Hay là
lại như trước kia, tinh thần của ngươi đã bị người khác khống chế, kết quả là
đưa ra những hình ảnh giả?

Shinai đỏ bừng mặt
lên, cúi đầu trầm tư trong chốc lát rồi nói:

-Đội trưởng, lần
này hẳn không phải là giả, Imhotep cũng đã xuất hiện rồi… Có cần liên lạc với hắn
không?

Tiểu hòa thượng
yên lặng trầm tư một lúc rồi đáp:

-Tạm thời không cần
liên lạc với hắn, theo phép tắc, chúng ta hẳn là phải tự mình đến gặp mặt hắn…
Bất quá, ta còn rất lo lắng về cái gã khống chế tinh thần trong Trung Châu đội
kia. Theo đạo lý mà nói, nếu hắn có thể chỉnh sửa những dò xét tinh thần của
ngươi thì hẳn là người có tinh thần lực mạnh hơn ngươi, nhưng tại sao ngoại trừ
việc chạy trốn và ngăn cản sự dò xét tinh thần của ngươi thì hắn lại không dùng
tinh thần lực công kích chúng ta chứ? Hơn nữa cho tới bây giờ, sự ngăn cản tinh
thần của hắn lại hoàn toàn biến mất… Chẳng lẽ hắn là…

Tiểu hòa thượng đột
nhiên lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, hắn cổ quái nói ra:

-Khó có khả năng
đó, hắn hẳn không phải là Dẫn đạo giả đâu. Nhưng chẳng lẽ lại có người chỉ vẻn
vẹn bằng vào lực lượng của chính bản thân mình mà đạt tới mức mở ra được cơ
nhân tỏa tầng thứ hai? Cái gã nam nhân tên là Trịnh Xá kia làm thế nào mà xác lập
được thân phận đội trưởng chứ? Chỉ dựa vào sự yêu quý của các đội viên thôi
sao? Đừng nói giỡn… Người khống chế tinh thần lực này hẳn không phải là Dẫn đạo
giả chứ? Tại sao lại có thể có tình huống đã xuất hiện người mở ra được cơ nhân
tỏa tầng thứ hai rồi mà Dẫn đạo giả của đội ngũ lại vẫn còn chưa biến mất chứ?
Căn bản là không thể…

Shinai mãi đến
lúc này mới hỏi:

-Đội trưởng,
chúng ta cần làm gì bây giờ?

Tiểu hòa thượng
trầm ngâm một chút, cuối cùng khôi phục lại tinh thần nói:

-Đương nhiên là
phải đi theo chúng. Aladas, thương thế của ngươi thế nào rồi?

Ở trong một góc tối
của khách sạn, gã bác sĩ tóc vàng Aladas thản nhiên nói:

-Vẫn còn chưa khỏi.
Còn chưa săn được mấy người sống thì những người chung quanh đã bắt đầu biến
thành xác sống mất rồi, độ chữa trị ở phổi chỉ vào khoảng bảy mươi phần trăm,
nói về biến thân chiến đấu thì tốc độ và lực lượng đều chỉ bằng bẩy phần so với
bình thường, bất quá cận chiến thì như vậy hẳn là đủ rồi.

-Như vậy… tiễn bọn
chúng một đoạn đường đi, bọn chúng không phải hy vọng đi đến bến cảng sao? Hãy
biến đoạn đường này trở thành cầu Nại Hà dẫn bọn chúng đến trước hoàng tuyền
thôi…

Cảm giác của đám
người Trịnh Xá vào giờ phút này tuyệt đối không thể coi là tốt được, mặc dù lũ
xác sống một khi bị linh loại đạn bắn trúng thì lập tức sẽ biến thành tro bụi,
nhưng trước đó bọn họ là những cơ thể sống nên khi xe buýt chẹt qua người bọn
chúng thì trên mặt đất lập tức tràn ngập máu chảy thịt nát đỏ rực màu máu. Thậm
chí có thể nói là xe buýt đã chạy trên mặt đất toàn là máu thịt nhầy nhụa, mà
suốt con đường này chỉ ngửi thấy mùi máu tanh thịt thối, Evelyn và anh trai của
nàng sớm đã ói mửa không biết bao nhiêu lần, trong số những người cùng đi với bọn
họ cũng bị nôn còn có cả Tần Chuế Ngọc và Cao Hồng Lượng.

Đến giờ phút này,
Trịnh Xá đã khôi phục được chút khí lực, đứng ở sau lưng O’Conneil nói:

-Nhanh lên, nhanh
hơn nữa chút. Còn có bao lâu nữa thì tới bến cảng?

Nhưng O’Conneil lại
sớm đã bị căng thẳng thần kinh, tức giận hét toáng lên:

-Mẹ kiếp, không
được lải nhải ở bên tai ta! Cứ theo con đường này tiến về phía trước, không có
gì bất ngờ xảy ra thì mất khoảng dăm ba phút đồng hồ là có thể tới bến cảng rồi…
Nếu như không có xác sống ngăn cản, ta tin tưởng rằng tốc độ của chúng ta sẽ
nhanh hơn!

Trịnh Xá nở nụ cười
khổ, trong nạp giới của hắn vốn đang chứa số lượng lớn linh loại đạn, nhưng cái
số lượng lớn này cũng có hạn chế, dù sao dung lượng của nạp giới cũng chỉ có thể
tích 1,5 mét khối mà thôi. Trong suốt dọc đường đi đến đây, mọi người bắn đến
nóng đỏ cả nòng súng thì có thể tưởng tượng được linh loại đạn đã tiêu hao đến
mức kinh khủng thế nào. Cho đến lúc này, linh loại đạn của Trịnh Xá chỉ còn lại
không tới một nửa cho nên hắn mới nóng lòng hỏi còn có bao lâu nữa thì mới tới
bến tàu.

Trịnh Xá đang định
thay băng đạn mới cho khẩu súng tiểu liên trong tay, đột nhiên trong lòng hắn
máy động, ngẩng đầu lên nhìn về hướng một tòa cao ốc ở ven đường, Linh Điểm và
Triệu Anh Không cũng đồng thời nhìn qua. Một xác ướp nửa người thối rữa xuất hiện
trên đỉnh một cao ốc, nhìn đến đầu của xác ướp này thì đây lại là một cái xác ướp
đầu trọc lốc, đây chính là tên Bất tử tế tự Imhotep vẫn chưa từng lộ diện kia.

-O’conneil! Giữ
cho xe không bị lật!

Trịnh Xá chỉ kịp
hét lớn một tiếng, quả nhiên Imhotep ở trên đỉnh cao ốc đã hóa thành một cơn lốc
cát bụi cuốn đến. Mọi người hoàn toàn bừng tỉnh giương súng bắn tới, nhưng cho
dù là linh loại đạn, khi đối mặt với trận cơn lốc cát bụi này thì cũng có vẻ chẳng
có tác dụng gì. Tất cả đạn dược đều xuyên qua cơn lốc cát bụi, mà cơn lốc này vẫn
như cũ xoáy chung quanh chiếc xe buýt.

 

O’Conneil lớn tiếng gầm lên, dùng toàn lực nắm chặt tay lái, hai mắt chỉ nhìn chằm chặp về phía con đường ở phía trước. Mặc dù ở trong cơn lốc cát bụi này, khoảng cách hắn có thể nhìn thấy thật sự là rất hạn chế nhưng hắn dù thế nào cũng đem hết toàn lực điều khiển chiếc xe buýt đi về phía trước, còn sự an nguy của bản thân từ phía sau và toàn bộ chung quanh thì giao phó cho đám người Trịnh Xá. Chỉ có tiếng kêu sợ hãi của Evelyn mới làm cho bả vai hắn đôi lúc run rẩy.

Cơn lốc cát bụi này tới cũng nhanh mà tan cũng chóng, rất nhanh, cơn lốc cát đó ở giữa không trung tập hợp lại thành hình người Imhotep nhưng trên tay hắn lại có thêm một người, chính là một trong hai người Mĩ, không biết từ khi nào đã bị Imhotep túm ở trên tay. Gã người Mĩ này sợ đến choáng váng tru tréo lên không ngừng, còn mọi người chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn Imhotep ngoác cái miệng rộng hư nát thối rữa, đem gã người Mĩ này hút khô kiệt. Nhiều nhất chỉ mấy giây sau, gã người Mĩ đã bị hút thành xác khô, mà thịt thối trên người Imhotep thì bắt đầu hồi phục như cũ với tốc độ lấy mắt thường có thể thấy được. Dần dần hình dáng của hắn đã biến thành giống như của một người sống bình thường.

-Mèo! Chiêm Lam, đem mèo ra!

Trịnh Xá gầm lớn một tiếng, lôi gã người Mĩ còn lại ra phía đằng sau lưng hắn, giương súng tiểu liên bắn về phía Imhotep. Nhưng linh loại đạn lại một lần nữa mất đi hiệu quả, phảng phất như một loại đạn bình thường, bắn thẳng vào trong thân thể Imhotep nhưng lại tựa như bắn vào trong cát. Thân hình Imhotep trong nháy mắt lại khôi phục như cũ, mà sau đó Imhotep chỉ thản nhiên nhìn vào vết đạn trên người, lớn tiếng gào rống lên rồi thân thể lại biến thành cơn lốc cát bụi cuốn về phía mọi người… Ở bên cạnh Trịnh Xá chỉ còn một gã người Mĩ cuối cùng kia….

 

Báo cáo nội dung xấu