Ép cưới - An Nhi - Chương 14

 

 

 Đôi lời trước khi viết : Đợt này năng suất thấp do mẹ không cho em ngồi máy. Thôi mọi
người thông cảm cho em nhoa. Đấy có chương 14 rồi nè. Giờ đợi vậy còn hạnh phúc
chứ mấy nữa nó full thì có mà ngày nào cũng nhớ ấy chứ *tự sướng*. Thôi quay
lại chủ đề chính nào :)

 Chương 14 : Giao thừa bên em

(Mong các bạn đọc chuyện tại gác sách để có
được bản truyện mới nhất , hay nhất vì có nhiều trang tự đăng truyện của mình ,
mà mình thì lại không thể đi theo nhắc  người ta sửa được. Chúc các bạn
đọc truyện vui vẻ - An Nhi ) 

Cô giúp hắn thu dọn , hai người với tốc độ tên
lửa mau chóng hoàn thành thủ tục xuất viện để về nhà cha mẹ cô .

Nói đúng hơn theo góc độ của người quan sát
(như tác giả) hành động này chính là trốn viện. Nhân vật nam lén lén lút lút ,
thay quần áo, đeo kính râm, lại còn đeo cả khẩu trang y tế nữa. Nhân vật nữ
chính thì coi quần áo như kẻ thù , nhét , tống , nhồi , không kiểu nào không
dùng khiến ngay cả chiếc túi du lịch cỡ lớn cũng phải đau đớn đến chảy nước
mắt. Đúng là hai người “tài giỏi” có khác, làm việc cũng thật mau lẹ và hiệu
quả. Mười phút sau họ đã bò qua cửa sổ và trèo được từ bờ tường bệnh viện ra
ngoài.

Nguyên lấy vai đỡ cho Bạch Vĩ Dương nhảy xuống
, thở hồng hộc, liên tục vuốt ngực , nói cũng không ra hơi :

“ Tại sao anh khỏi bệnh rồi , mà làm cứ như là
trốn viện vậy. Có khi người ta còn tưởng đây là bệnh viện tâm thần mà bắt chúng
ta trả về cho bác sĩ ấy chứ. Tiền viện phí tôi cũng đóng rồi anh còn sợ cái gì
? Chẳng lẽ em ở quầy tiếp tân cũng có “thâm tình sâu sắc” với anh à.”

Bạch Vĩ Dương nhẹ nhàng đáp đất, cả người vẫn
toát ra khí chất cực kì hoàn mỹ. Hắn gỡ kính dâm nhếch môi cười, miệng thong
thả phun ra từng chữ :

“ Trốn viện như thế này chẳng phải li kì hấp
dẫn hơn hay sao ? Chúng ta hơn kẻ khác một bậc thì không thể nào làm những việc
tầm thường như bọn họ được.”

 Nguyên
lườm hắn, kẻ này thực sự đúng là ốm mấy ngày công với tâm lí biến thái sẵn có
nên đâm ra hoạt động thần kinh không ổn định rồi. Cái bệnh viện này phải là
bệnh viện tâm thần mới đúng. Hắn nói: "Trốn viện thì thú vị hơn "

Có nghĩa là cứ đi qua cổng chính thì sẽ bị coi
là tầm thường hả ?

Cô cố nén cơn giận. Hôm nay 30 tết, nể tình
hắn đồng ý cho cô về nhà lão mẹ mà cô chưa xử hắn vội . Mà tại sao cô lại phải
ngoan ngoãn nghe lời hắn nhỉ ? Cô thích đi đâu thì đi chứ ! Cô nhất định phải
thoát khỏi ách áp bức bóc lột phát-xít của hắn.

Dường như đọc được suy nghĩ của cô hắn cười
dâm tà xoa rối bù đầu cô lên nói :

“ Này , em còn không mau lên gọi taxi đi.
Chẳng lẽ em muốn đến muộn ? Đừng có mơ tưởng độc lập -tự do - hạnh phúc , nên
nhớ em đã hứa với anh là sẽ làm mọi việc anh yêu cầu đấy nhé. Ăn uống, sinh hoạt
ngủ nghỉ bây giờ đều là anh bao em.”

Giờ thì cô đã hiểu. Cô nghe lời hắn là bởi vì
cô không thèm đọ trí thông minh với loại biến thái không bình thường ấy , chứ
không phải là cô coi trọng hắn gì đâu. Làm xong bài diễn văn lê thê 30 trang
đúng một chữ :” Cố lên.” (đây là hai chữ) Tiêu Nguyên xốc lại tinh thần lủi
thủi đi vẫy xe.

Nhưng ông trời lại phụ lòng người quá. Cô rất
muốn khóc mà không có nước mắt , chỉ chảy được ít mồ hôi qua quá trình trao đổi
chất của cơ thể với môi trường. Bởi vì cô  đứng vẫy gần 15 phút vẫn không
có một cái taxi nào tiến đến, lúc thì đi vụt qua, lúc thì dừng lại tà tà , sau
đó đón người khác. Chẳng nhẽ ngày 30 tết chất lượng phục vụ giảm sút đến như
vậy ? Cô đang muốn bỏ cuộc mà đi bộ thì lại có một chiếc taxi dừng lại trước
mặt. Anh chàng lái xe cung kính chạy ra mở cửa, lại còn tặng cô một nụ cười
tươi rói.

Đừng vội mừng, lần này người gọi xe là Bật Mã
Ôn. Và chỉ cần để ý kĩ có thể nhận ra trong suốt quá trình đi, chàng trai trẻ
lái xe kia chỉ hỏi thăm Bạch Vĩ Dương thôi. Đã vậy thỉnh thoảng còn quay xuống
nhìn Bạch Vĩ Dương mà nháy mắt nữa chứ. Cô phải nhịn, phải nhịn. Cứ coi như vẻ
đẹp tiềm tàng của cô chưa ai phát hiện ra đi, không nên chấp mấy kẻ mù màu mà.
Lúc xuống xe cô cố tình nán lại trả tiền rồi buông cho cậu lái xe một câu :

“ Chàng trai trẻ à, kia là người em trai tôi.
Tôi vừa đón nó từ bệnh viện tâm thần đấy. Thực sự nhìn bề ngoài nó thì không
sao chứ bệnh điên thỉnh thoảng lại bộc phát, lần trước suýt đốt nhà rồi . Nhưng
thôi cậu cũng đừng buồn, đã có rất nhiều cô gái mắc lừa như cậu rồi.”

Cô vỗ vỗ vai cậu ta ra vẻ an ủi, vui thú
thưởng thức cái điệu bộ đau khổ của cậu ta. Đã vậy lúc cô bước xuống cậu ta còn
gọi với theo :

“ Chị gì à, khi nào em trai chị khỏi bệnh , có
thể … có thể giới thiệu cho em được không. Em tên là Hoa, mới 27 tuổi, chưa
từng yêu ai. Chị đúng là người rất thoáng về vấn đề giới tính, cảm ơn chị nhiều
“- Sau đó chàng trai tên Hoa kia chớp chớp mắt , đỏ mặt, vội vã lái xe đi.

Dù hơi bực mình cậu Hoa coi mình già như vậy
nhưng cô vẫn cười đến đau ruột thừa, tất cả lục phủ ngũ tạng run lên đến kinh
dị. Cha mẹ cậu ta đúng là có vấn đề, lại còn đi đặt tên con mình là Hoa. Rốt
cục bây giờ đúng là một "bông hoa" khoe sắc rồi.  Đúng là tên
gay đi yêu tên bênh hoạn, hợp nhau quá đi ấy chứ :D

Khi cô quay lại, Bạch Vĩ Dương đang đứng nhìn
về phía cô. Ánh mắt hắn có thêm một lớp khói đen. Nhìn bộ dạng này của hắn cô
lại nhớ đến nhân vật abc trong phim một bộ phim JAV cô xem với mấy con bạn hồi
năm thứ nhất   . Đó là khi anh ta ăn phải dấm chua với bạn gái. Tối
hôm ấy, anh ta tức giận quá XXX luôn cô nàng đó. Xem đến đoạn này cả bốn đứa cứ
đánh vào đầu nhau mà đùa :“ Nhìn để học tập, sau này đừng bị lừa kiểu ấy. Bọn
đàn ông cứ lấy cớ tức giận mà làm bừa thôi.”

Tự nhiên cô lại liên tưởng đến hình ảnh của
mình với Bật Mã Ôn…trên giường.

Ngay lập tức cô lại sợ hãi lắc đầu , vì sao cô
lại nghĩ đến hình ảnh đen tối không bao giờ có ấy chứ ? Cô đã quyết tâm làm xử
nữ suốt đời cơ mà . Đúng là không liên quan, cô đỏ mặt cúi đầu đi tới trước.

“ Làm gì mà suy nghĩ mông lung thế. Kể anh
nghe coi. Ban nãy em nói cười gì với cậu lái xe ? Em thích người ta rồi hả ?”-
Bạch Vĩ Dương từ bao giớ đứng trước mặt cô hỏi cung.

Cô đột nhiên lo sợ hắn biết được cô vừa tưởng
tượng ra cái gì, liên tục lẩn tránh hắn. Vậy là hai người tạo thành thế mèo dồn
chuột.

Cô đứng nép sát vào tường, nhận ra mình không
còn đường để chạy trốn nữa. Anh chống hai tay vào tường bao vây cô lặp đi lặp
lại câu hỏi :

“ Thế nào ? Em thích người ta thật rồi hay sao
mà không dám trả lời anh.”

Tiêu Nguyên chỉ có thể lắc đầu , là lắc đầu mà
thôi. Hắn nhìn vẻ mặt như cam chịu của cô trong lòng nảy sinh cảm giác tổn
thương, là cô ghét hắn rồi hay sao ?

Cảm giác muốn chiếm hữu lại nảy sinh , hắn
hung hăng hôn cô.

Cô bị hắn hôn bất ngờ há miệng ra định nói.
Cuối cùng hắn thừa cơ kẹp chặt môi cô, đầu lưỡi lùa vào cuốn lấy đầu lưỡi của
cô. Cô đột nhiên thấy người mình mềm nhũn ra, chân cơ hồ đứng cũng không vững.
Dù đây không còn là lần đầu hắn cưỡng hôn cô, nhưng cảm giác lúc này hoàn toàn
khác. Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực cứ đập loạn lên. Cô hé mở mắt
ra nhìn hắn. Biểu cảm trên gương mặt hắn không hề thay đổi, làn da trắng đến
không tì vết. Hình ảnh XXX ban nãy lại hiện lên trong đầu cô khiến mặt cô đỏ
như hai quả cà chua chín, đúng hơn còn là loại chính sắp thối nữa chứ. Bất chợt
hắn cũng mở mắt ra. Cô lại bị lag máy mất năm giây, không thể nào rời tầm nhìn
khỏi gương mặt hắn.

Còn một ngàn chữ nữa nói về cảnh hôn triền
miên này nhưng có vẻ như đã trôi mất sau một trận bão .

Hai người hôn nhau đến mức suýt tắc thở mà
chết rồi hắn mới nhẹ nhàng thả ra, đã vậy còn mơn man cắn mút môi cô như gặm
nhấm một miếng thịt heo nữa chứ. Hắn nghiêng đầu thì thầm vào tai cô : “ Em mãi
mãi là của tôi, chỉ được nhìn tôi thôi hiểu chưa ?”

Cô ngơ ngẩn gật đầu, bộ phận phân tích sự việc
đã thuộc hàng Tàu lởm rồi mà giờ còn bị hắn dọa cho đến mức xin nghỉ việc .
Nhưng cú sốc sau đó đã kéo ngược cô trở lại về hiện tại. Mẹ cô đang đứng ở cửa
nhìn đôi bạn trẻ thể hiện ”tình cảm” , mắt long lanh xúc động . Bà chạy ra mở
cửa cho hai người , miệng chạy hết năng suất :

“ Ôi, Tiêu Nguyên, mẹ không ngờ con đã hiểu
chuyện được như vậy rồi. Uổng công trước kia mẹ sợ con EQ quá thấp đến mức bị
đứa khác dắt mũi.”

Cô thật không biết đây là khen hay chê, dù rất
muốn giải thích là không phải mình cố ý. Nhưng lại sợ bà buồn nên đành trưng ra
nụ cười ngoan ngoan gật đầu như bổ tỏi. Vở kịch này đành diễn cho chót
vậy.  Bạch Vĩ Dương còn khốn nạn hơn nữa, hắn coi cô như thú cưng của mình
mà xoa đầu :

“ Mẹ vợ à, mẹ vợ yên tâm , con sẽ dạy dỗ cô ấy
tử tế.”

Dạy cái đầu nhà anh, cô thầm rủa, xí xớn chạy
đến bên đồng minh của mình  - cha Toàn.Lâu rồi cô không nhìn thấy ông, có
vẻ như công việc làm ông già đi nhiều, mái tóc bạc màu thời gian. Cô nhỏ giọng
thì thầm với ông :

“ Cha à,Bạch Vĩ Dương giàu như vậy , con dư
sức nuôi cha, tại sao cha lại nhất định rước khổ vào mình ?”

Ông Toàn chỉ cười hiền nắm tay con gái rượu đi
vào nhà bếp , cho mẹ vợ với con rể buôn chuyện. Ông giảng đạo lí :

“ Con à, nhiều thứ ta không thể sống dựa dẫm
vào người khác. Ta phải biết tự lực, tự cố gắng, thành quả ấy mới đáng trân
trọng… À mà con ăn gì chưa ?”

“Con ăn rồi ạ.” ăn đồ ăn tiểu tam mang đến cho
Bật Mã Ôn đó.

Cô bá cổ cha thơm lên má ông. Ông sẽ mãi mãi
là người đàn ông cô kính trọng nhất trên đời này , còn Bạch Vĩ Dương ? Xì thôi
quên đi, dù sao hắn còn chưa cả cưới cô.

Ngoài nhà , lão mẹ che miệng cười í vị :

“ Con rể , con cũng thật giỏi . Chưa gì đã thu
phục được nó rồi hay sao ?”

“ Chưa hẳn đâu. Cô ấy còn ngốc lắm mẹ ạ, Con
càng nói , cô ấy càng cố gắng không hiểu.”

Lão mẹ cắm miếng táo vào dĩa đưa cho Bạch Vĩ
Dương :

“ Có trách cũng trách mẹ ngày xưa đẻ nó kiểu
gì để bây giờ EQ của nó kém như vậy. Thôi ăn đi cho lại sức. Hôm nay lúc con
gọi điện báo là sẽ đến mẹ với lão già rất bất ngờ. Thế không ăn Tết ở nhà nội
cũng được à ?”

“ Dạ vâng, gia đình bên nội rất đông. Có thiếu
đi năm sáu người cũng chẳng ai nhận ra đâu ạ. Con cũng muốn cho cô ấy làm quen
dần dần, năm nay thì về đây chơi trước đã.”

Bà hài lòng gật đầu, híp mắt nhìn thằng con rể
quý hóa này. Bà chẳng phải ham tiền mà vội vã muốn gả con gái mình đi, nhưng
thứ nhất là người như Tiêu Nguyên nếu bây giờ không nhanh  lên sợ đến năm
25 tuổi vẫn không có ai thèm lấy. Thứ hai bà nhận ra thằng bé ngoan này yêu con
gái mình thật lòng, vậy thì tội gì không tác hợp cho hai đứa chúng nó .

 “ Mà này hai người kia, mau ra đây xem
tivi đến giờ chiếu chương trình Táo Quân rồi.” - Bà bật tivi rồi gọi hai cha
con đang tíu tít buôn dưa trong bếp.

Đây là chương trình mà Tiêu Nguyên thích nhất
mỗi dịp giao thừa, cứ xem đến mười rưỡi là đi ngủ, 12 giờ dậy đi ngắm bắn pháo
hoa. Cảm giác rất thư thái dễ chịu. Nói thật người ta cứ thích đi xem trước hay
mua đĩa về xem. Nhưng cô thấy như vậy chẳng còn gì ý nghĩa thú vị nữa. Mọi năm
cả nhà cô thường quây quần trên sofa xem chương trình này. Bây giờ coi như có
thêm một người, chắc cũng không đến nỗi chật trội lắm.

Có điều hình như mẹ cô béo ra thì phải, bây
giờ mông bà đã chiếm mất hai xuất ghế rồi. Cô đành ngậm ngùi ngồi lên chân Bạch
Vĩ Dương.

 Dù rằng cái thế ngồi này cũng không được
thoải mái cho lắm , cứ ngồi thằng lên là lại bị Bật Mã Ôn chết tiệt ấn đầu
xuống. Nhưng cứ cúi đầu xuống mà xem tivi thì mỏi chết lên được. Ông trời đúng
là không còn tính người nưã mà.Rốt cục xem được một tiếng cô bắt đầu thấy cả
người mỏi rã rời.  Tiêu Nguyên đành xin lỗi tổ quốc , xin lỗi cha mẹ, dù
sao cũng phải vì bản thân mình một chút, mặt cô cũng đã dày sẵn rồi làm thêm
một chút truyện mất mặt nữa chắc cũng không sao đâu nhỉ. Cô nghiêng đầu, tựa
hẳn vào người Bạch Vĩ Dương.

Hắn bị bất ngờ không biết phải nói gì, tim lại
đập lệch đi một nhịp. Tay hắn run run khẽ chỉnh lại tư thế ngồi cho cô. Cô
chẳng thèm giữ ý xoay xoay người cho thật dễ chịu rồi hưởng sự ấm áp , rộng lớn
của bộ ngực hắn. Nếu sớm biết ngồi thế này lại dễ chịu vậy cô đã sớm coi hắn là
cái gối để ôm mỗi khi xem tivi rồi. Chỉ ngủ thôi hình như chưa đủ.O.O

Xem được thêm một lúc nữa thì cô ngủ quên lúc
nào không hay. Đến lúc tình lại cô thấy mình đang nằm trên giường mình. Rồi
Bạch Vĩ Dương mở cửa bước vào. Cô giả vờ nhắm mắt muốn xem hắn sẽ làm gì . Hắn
có vẻ như vô cùng nhẹ nhàng không gây một tiếng động nào. Rồi cô cảm nhận được
một bàn tay rộng lớn, ấm áp đang khẽ nắm lấy tay mình. Tự nhiên cô thấy như có
một dòng nước nóng hổi chảy trong lòng, êm dịu đến vô cùng. Hắn nói giọng mê
hoặc lòng người :

“ Tình rồi à.”

Cô mở mắt ra lè lưỡi nhìn hắn :”Sao anh biết
là tôi đã tỉnh rồi ?”

“ Vì em ngốc quá.” ngủ mà tay còn có thể run
run như vậy.

Cô nghĩ với loại người như hắn mình không thể
nào có cảm tình nổi. Lại nhìn đồng hồ đã mười một rưỡi, cô kéo áo hắn :” Chúng
ta đi xem bắn pháo hoa nhé !”

“ Sao lại phải rủ anh ?” anh vui mừng muốn
chết ấy chứ.

“ Hì…tôi cũng sợ mà…giờ này ra đường một mình
nguy hiểm lắm.”

“Vậy thì em học võ làm gì. Thôi, được rồi dậy
mặc quần áo đi chúng ta đi dạo.”

Cô làm mặt quỷ rồi thay một bộ đồ ở trong tủ.
Có thể nói đây là bộ quần áo tiến bộ nhất của cô. Áo sơ mi tay lỡ trắng, xếp
li, quần đen bó, khiến cô nhìn năng động trẻ trung hẳn lên .

2 người chào  ông Toàn và bà Linh rồi ra
ngoài đi bộ. Gần đó có khu vực tổ chức bắn pháo hoa. Người đi quanh hồ rất đông
đúc. Xe cộ tấp nập hơn cả ban ngày. Dường như ai cũng đón chờ giây phút sắp
bước sang năm mới. Anh nắm tay cô đi dạo một vòng rồi chọn một vị trí thích
hợp, hai người đứng chờ pháo hoa.  Từng khoảnh khắc chậm rãi trôi đi .
Người ta bắt đầu đếm ngược cho giây phút trọng đại đầu năm mới.

5..4…3…2…1 Bùm !!! Chùm pháo hoa đầu tiên bắn
lên trời màu đỏ thắm rực rỡ chào đón niềm hạnh phúc tràn đầy cho cuộc sống.

Cô cảm thấy mình dường như đang dần thay đổi.
Hàng ngày người bên cạnh cô nhiều nhất chính là anh. Người chăm sóc cô nhiều
nhất là anh. Người chọc tức cô nhiều nhất cũng là anh. Nhưng cô đối với anh
cũng chưa có cảm giác gì quá đặc biệt cả, ít nhất là cho đến lúc này. Mà cô
không thể nào thích anh ta trước được. Anh ta lúc nào cũng tỏ vẻ ôm ấp cô, thực
tế chỉ là trêu đùa cô mà thôi. Cô dù là đồ đầu heo đi chăng nữa cũng không
thích anh ta nổi. Anh ta chỉ coi cô là cái gối ôm là thôi.

“ Tiêu Nguyên để anh ôm em một cái rồi chúng
ta cùng ước đi.”

“ Ước cái đầu anh í, chắc anh lại ước tôi sẽ
thích anh trước chứ gì ?”

“ Ước cái xảy ra rồi sẽ không linh nghiệm đâu.”

“ Đồ xấu xa, anh ôm chặt thêm chút nữa là tôi
nghẹt thở đến chết rồi.”

“ Anh yêu em hahaha”

“ ĐỒ ĐIÊN, tôi không yêu anh, đừng làm loạn
nữa…”

 ~Hết chương 14 ~

P/s : thật sự là muốn viết tiếp cơ mà sợ sẽ
làm mất hết cái hay của chương này. Đã xong chương 14 nhóe các tình iêu . Đọc
xong đừng cóa mà ném gạch nữa đới. Keke để lại comment nào . Gút nai nhé, hóng
chương 15 của ta đê :D Nói trước là sau này ta sẽ trở thành rùa bò đăng truyện
đấy, có thành hươu cao cổ cũng đừng trách ta mà tội :-p

Oài , thế mới nói trò chơi tình yêu mang lại
nhiều lợi ích nhưng cũng nguy hiểm chết lên được. Khiến chẳng ai dám nói gì cả.

Còn cái tên Bạch Vĩ Dương thật thật giả giả
kia nữa. Ta đi mài dao chọc tiết nó đây.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.