VHKB, Quyển 04, Chương 18

Chương 18: Cắn chết tiểu hòa thượng (P1)

Người dịch: ngo_ngo

Rama sợ đến hồn phi phách tán, hắn hiện tại
chỉ còn một cánh tay, chẳng những cầm theo một cây đuốc, trên vai còn vác theo
một cái túi lớn, khi Mandavya bị bắn chết, gần như đồng thời, sau lưng hắn vang
lên vài tiếng súng nổ, liên tục máy viên đạn bắn trúng vào lưng, cơ hồ đẩy hắn
ngã sấp xuống đất. Bất quá, tên này chắc chắn là đã cường hóa tố chất thân thể,
không ngờ vẫn cứng rắn chịu đựng mấy lỗ đạn đầy máu, dưới chân ngược lại còn
tăng tốc chạy thẳng vào sâu trong thông đạo, mấu giây sau đã hoàn toàn biến mất.

Tiêu Hoành Luật hạ súng thở dài, hắn lẩm bẩm:

- Không được a, súng ở thời đại này uy lực
quá nhỏ, mà độ chính xác cũng hoàn toàn không đủ… Lực giật quá mạnh, tê hết cả
tay, âm thanh cũng quá lớn, tai vẫn còn ong ong… Trương Hằng! Ngươi nói gì đi
chứ!

Trương Hằng nửa quỳ trên đất, không ngừng
nôn mửa, hơn nửa ngày sau mới đứng dậy, yếu nhược nói:

- Chờ… chờ một chút, ta đi kiếm đuốc.

Tiêu Hoành Luật thở dài, hắn cao giọng nói:

- Nếu vừa rồi ngươi có thể bắn ra một tiến
nữa thì gã kia chết chắc rồi, ngươi rút cuộc là sợ cái gì a? Ta không hiểu về mấy
loại bệnh thần kinh này lắm, lúc trước thầy thuốc trị liệu cho ngươi thông minh
một chút, trực tiếp tiến hành thôi miên trị liệu cho ngươi, ta nghĩ ngươi sẽ
không để gã kia chạy thoát đâu.

Trương Hằng không nói gì, chạy vào trong
ngõ tắt lấy đuốc, tiếp theo đốt đuốc cắm lên tường, lúc này Tiêu Hoành Luật mới
phát hiện Trương Hằng cả người vẫn đang run rẩy, sắc mặt nhìn trắng bệch, phảng
phất như bị thứ gì đó cực kỳ kinh khủng dọa khiếp.

- Ngươi rút cuộc là sợ cái gì chứ?

Tiêu Hoành Luật kỳ quái hỏi.

Trương Hằng yên lặng xốc Trương Kiệt lên
lưng, hắn cười khổ nói:

- Ta cũng không biết chính mình sợ cái gì,
nhưng chỉ cần đánh nhau với người khác hoặc phát sinh mâu thuẫn, trong lòng ta
liền sợ bị đánh… Ta thật sự sợ bị người khác đánh a. Lúc ấy nếu không phải tên
đã lên dây, nói không chừng ta sẽ trực tiếp chạy trốn.

 

Tiêu Hoành Luật cười lạnh nói:

- Giống như ngươi bỏ bạn gái lai chạy trốn
phải không?

Trương Hằng lập tức đỏ mặt, nhưng hắn chung
quy vẫn không nói gì, hơn nửa ngày sau mới thì thào nói:

- Nếu như có thể… Ta hi vọng có thể chết
trước mặt nàng, thù đã báo rồi, chết trước mặt nàng cũng có chút chuộc tội… Ta
biết thương tổn ta gây ra cho cô ấy cả đời này cũng không có cơ hội sửa chữa,
nhưng ta vẫn hy vọng, có thể gặp lại cô ấy, dù chỉ một lần cũng được.

Tiêu Hoành Luật móc trong áo ra một quả
táo, hắn cắn một miếng nhồm nhoàm nói:

- Chuyện này bỏ đi… Nếu như ta không lầm,
phỏng chừng trong lăng mộ này sẽ có thứ gì đó có thể bảo vệ tính mạng chúng ta.
Mặc dù không dám khẳng định, bất quá từ tình huống trước mắt, suy luận của ta
có lẽ là đúng, nói cách khác, ngươi cũng có cơ hội…

Trương Hằng kỳ quái hỏi:

- Có cơ hội gì?

Một giọng nữ cũng nhàn nhạt hỏi:

- Có cơ hội gì?

Tiêu Hoành Luật và Trương Hằng lập tức sợ đến
phát khiếp, Trương Hằng vội muốn giương cung, mà Tiêu Hoành Luật thì trực tiếp
trốn sau lưng Trương Hằng, thằng nhóc này đến tận giờ phút này mới lộ ra một
chút khí chất trẻ con. Giọng nữ kia nói xong, nàng cũng từ từ bước ra khỏi bóng
tối, chính là Triệu Anh Không vẻ mặt bình thản vô thường.

Tiêu Hoành Luật lập tức từ sau lưng Trương
Hằng đi ra, hắn vòng quanh Triệu Anh Không hai vòng nói:

- Rất nhẹ nhành giải quyết à? Không thấy có
mùi máu tươi a, thật sự giải quyết xong? Hay là một mình ngươi chạy về trước?

Triệu Anh Không cười nhẹ, nàng không ngờ lại
đưa tay vỗ vỗ đầu Tiêu Hoành Luật, thằng nhóc này cả kinh tròn mắt nhìn, nàng bấy
giờ mới nói:

- Ta không có thói quen vứt bỏ đội viên… Nếu
như ta trở lại, chỉ có thể là đã hoàn thành nhiệm vụ, nếu ta không trở lại… Vậy
địch nhân đã tiêu diệt được ta rồi.

Nói đoạn, nàng chuyển thân đi vào trong góc
đường.

Tiêu Hoành Luật kỳ quái vuốt vuốt tóc, hắn
thì thào nói:

- Nghe nói bị người khắc sờ đầu sẽ không
cao được nữa/ nếu có thể trở về Chủ Thần không gian, ta nhất định phải cường
hóa một thuộc tính tóc thật cứng, cho các ngươi sờ, cho các ngươi sờ…

Trương Hằng cười khổ, hắn hơi hâm mộ nhìn về
phía thân ảnh Triệu Anh Không càng đi càng xa, hắn nắm chặt trường cung bằng gỗ
cứng trong tay, thần sắc lại càng khổ sở…

Cùng lúc đó, trong một thông đạo khác của
lăng mộ, Trịnh Xá như phát điên cầm chủy thủ đuổi chém tiểu hòa thượng, bộ dạng
thật sự điên cuồng khát máu tới cực điểm. Trên mặt đầy máu tươi, một tay cầm chủy
thủ, tay kia điêm cuồng vồ lấy tiểu hòa thượng, xem dáng vẻ hắn, nếu thật sự bị
chộp trúng sẽ trực tiếp ăn một đao. Một chạy một đuổi nhìn qua giống hệt hai tên
côn đồ đầu đường xó chợ đuổi đánh nhau, chỉ là trong đó một người toàn thân bao
trùm hảo diễm đỏ máu, người kia bap trùm phật quang.

- Mẹ kiếp, đừng chạy nữa! Ngươi không phải
muốn ta một một đối chiến sao? Lão tử tới rồi đây! Các ngươi không phải rất ngoan
cố, một mực truy sát chúng ta sao? Các ngươi không phải giết Linh Điểm và Tề Đằng
Nhất sao? Tân nhân kia bị các ngươi làm gì rồi? Mẹ kiếp! Đừng chạy!

Trình độ mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai của Trịnh
Xá rõ ràng là cao hơn tiểu hòa thượng, cơ nhục hai chân hắn cường hóa cũng mạnh
hơn một chút, mỗi bước chân đều giẫm nát nham thạch và bùn đất dưới chân, sau
đó cả người phảng phất như lưu phong lao về phía trước. Dần dần hắn đã tới sau
tiểu hòa thượng, vung chủy thủ chém mạnh tới, âm thanh như sắt thép va chạm
vang lên, tiểu hòa thượng bị chém trúng cước bộ loạng choạng, thiếu chút nữa đã
bị tay trái Trịnh Xá tóm được, hắn sợ đến vỡ mật, liều mạng chạy trốn kéo giãn
khoảng cách ra một chút.

- Mẹ nó! Đi ra đi!

Tiêu hòa thượng chạy một đoạn dài như vậy,
hắn mới nhớ ra mình có thể triệu hồi rắn hổ mang hai đầu, vừa rồi một trận khiếp
đảm làm hắn ngoài chạy trốn ra cơ hồ không nghĩ nổi điều gì. Từ khi lên làm đội
trưởng Ấn Châu đội, đây là là lần đầu tiên hắn chật vật không chịu nổi, hơn nữa
cũng làm hắn mất mặt nhất, trước đó, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ chật vật
như vậy, không ngờ bị người khác truy đuổi phải chạy trốn. Sỉ nhục như vậy làm
lửa giận trong lòng hắn bốc lên, nhưng đồng thời, chỉ vừa nghĩ tới sát tinh đằng
sau lưng đang liều mạng truy sát, hắn lại không thu nổi dũng khí quay đầu lại ứng
chiến, bất đắc dĩ, chỉ có thể càng lúc càng chạy trối chết.

Tiểu hòa thượng vừa chạy vừa phẫn nộ quát,
theo tiếng quát của hắn, từ bên người lập tức xuất hiện một con rắn hổ mang hai
đầu cực lớn, trong đó một đầu rắn bị hắn đạp dưới chân, phù không không chạy trốn,
cái đầu còn lại cắn ngược về phía Trịnh Xá đang truy đuổi hắn, oanh một tiếng lớn,
đầu rắn nuốt trọn lấy Trịnh Xá, hơn nữa ép thẳng vào vách tường.

Trịnh Xá giờ phút này trong mắt chỉ còn
thân ảnh của tiểu hòa thượng, hăn bị áp lên vách tường cũng không hề dừng lại,
huyết săc hỏa diễm trên người dễ dàng thiêu đốt sạch sẽ đầu rắn, cả ngươi lại
tăng tốc lao về phía tiểu hòa thượng đang chạy càng lúc càng xa.

Hai người lại một lần nữa một chạy một đuổi,
đến khi bọn họ chạy tới một cửa thông đạo bên vách núi, không ngờ lại trông thấy
trên vách núi có vài người đang đứng, chính là mấy người O’Conneil, Carnahan. Bọn
họ đang đứng vây quanh một bức tượng, có vẻ đang thương lượng gì đó, mãi đến
lúc Trịnh Xá và tiểu hào thượng một chạy một đuổi tới nói, bọn họ mới giật mình
nhìn xuống.

Tiểu hòa thượng nhìn thấy rõ ràng, hắn chỉ
huy đầu rắn dưới chân hướng về phía vách núi, Trịnh Xá thấy vậy trong lòng lo lắng,
hắn đang muốn hét lên nhắc nhở chợt thấy đầu rắn bắn ra một tia chớp đánh trúng
nham thạch dưới chân bốn người. Tiểu hòa thượng cũng không công kích bốn người,
ngược lại đánh nát nham thạch dưới chân họ, nói thì chậm xảy ra thì nhanh,
Carnahan tên ngốc nghếch này đang muốn đưa tay vẫy gọi, không nghĩ tới dưới chân
chợt hẫng, cả người theo vách núi trượt xuống, may hắn phản ứng nhanh nắm được
vào một khối đá nhô ra, bấy giờ mời tránh được rơi xuống vách núi. Nhưng dù như
vậy, ba người ở phía trên cũng không giúp được hắn bởi vì lúc này hắn đã hòa
toàn dán vào phần vách đá cuối cùng.

Trịnh Xá nhìn đến muốn rách khóe mắt, hắn
thật sự hận không thể tóm được tiểu hòa thượng, nhưng không thể khác được, hắn
vẫn phải từ từ chậm lại, còn tiểu hòa thượng càng gào lên khoa trương chạy đi,
hắn không ngừng la hét:

- Cút mẹ các ngươi đi, Trung Châu đội!
Ngươi có gan thì tới mà giết a!Lão tử sẽ chạy tới chỗ Imhotep! Bây giờ không giết
ta, sau này ngươi sẽ phải hối hận cả đời, ha ha ha, giả nhân giả nghĩa, ngươi
là đồ ngu ngốc… Lão tử không đem từng đội viên Trung Châu đội các ngươi ra lột
da không xong, ha ha ha…

Thanh âm đã càng lúc càng xa.

Trịnh Xá hít sâu một hơi, hắn lạnh lùng
nhìn bóng tiểu hòa thượng chạy càng lúc càng xa, đột nhiên nhặt một cục đá trên
đất, tiếp đó ném mạnh về phía xa, mơ hồ thoáng nghe thấy một tiếng á lên từ
thông đạo truyền tới…

Carnahan dán người vào vách núi, hắn đã sợ
đến sắc mặt trắng bệch, thậm chí cả gào lên kêu cứu cũng không dám chỉ có mấy đầu
ngón tay gắt gao bám chặt lấy khối nham thạch. Dù vậy cả người vẫn từ từ, từ từ
trượt xuống dưới… Ngón tay hắn đầu mồ hôi, cộng thêm trọng lượng của một người
thì sao có thể bám giữ lâu được, đến lúc này hắn cuối cùng gân cổ gào lên:

- Mẹ nó… Đế tượng đá là vàng khối a!

Tiếp đó cả người rơi xuống vách núi.

Trịnh Xá lúc này đang đứng bên gờ đá, cách
vách núi chỗ Carnahan rới xuống khoảng tám mét, khoảng cách này cũng không phải
là xa, với tốc độ và lực lượng của hắn chỉ cần tăng tốc một chút là đến nói…
Nhưng hắn nhất định phải tính toán chuẩn xác mới có thể đỡ được Carnahan, vậy
không thể cứ tăng tốc chạy tới, mà hắn chỉ có thể…

Trịnh Xá hít một hơi thật sâu, khi Carnahan
rơi xuống cách hắn khoảng ba mét, Trịnh Xá cũng nhảy từ bờ đá nhảy xuống, tiếp
đó hai chân dụng lực đạp mạnh vào vách đá. Mở cơ nhân tỏa tầng thứ hai, toàn lực
cường hóa lực lượng của hai đùi, cơ hồ trong nháy mắt đã đạp nát vụn nham thạch,
tiếp đó cả người như đạn pháo bắn về phía Carnahan, trong lúc ngàn cân treo sợi
tóc, tóm lấy Carnahan, hai người bay thẳng về phía vách núi đối diện. Tiếp
theo, quyền trái Trịnh Xá toàn lực đánh ra, một quyền hung hăng ngập thẳng vào
đá, trên quyền trái lập tức đầy máu tươi nhưng cũng cắm chặt trên vách…

Chương 18: Cắn chết tiểu hòa thượng (P2)

Người dịch: ngo_ngo

Carnahan phản ứng tuyệt đối nhanh chóng, hắn
vụt áp thẳng vào vách đá, cả người như rắn trong hang, không chút động đậy,
nhưng miệng lại không ngừng nói:

- A ha, Trịnh Xá! Ta biết ngươi nhất định sẽ
tới cứu ta mà, ngươi thật sự là người tốt a, không cần bảy khối vàng nữa… không
cần nhiều như vậy, ta chỉ cần sáu khối thôi.

Trịnh Xá trong lòng buồn cười, hắn cũng mở
miệng chửi:

- Mẹ kiếp, vốn là sáu khối, biến thành bảy
từ bao giờ thế? Đừng động đậy… O’Conneil, tìm dây thừng đến đây!

Thanh âm của O’Conneil từ trên vách đá truyền
xuống nói:

- Ở đây tìm đâu ra dây thừng a… Có cần tới
cửa mộ hỏi đám kỵ binh không?

Trịnh Xá hét lớn:

- Mẹ nó, kết quần áo các ngươi thành dây
đi, ta không kiên trì được lâu nữa đâu.

Nhất thời, trên đầu hai người truyền đến tiếng
xé vài soàn soạt, không lâu sau, một sợi dây vải thô to ròng xuống, Trịnh Xá
kéo kéo dây, hắn nói tiếp:

- Các ngươi quấn chặt nó vào đâu đó, chúng
ta tự leo lên, không cần kéo!

Không lâu sau, trên đầu hai người lại truyền
đến tiếng hô, ba người O’Conneil cuối cùng cũng buộc chặt sợi dây, Trịnh Xá đưa
tay kéo thử một cái, bên trên quả nhiên đã được buộc kỹ, hơn nữa sợi dây này rõ
ràng là quần áo kết thành, nhìn rất chắc chắn.

Trịnh Xá một tay kéo lấy Carnahan, để hắn
bám dây leo lên trước, tiếp đó, đợi Carnahan lên đến nơi hắn mới leo lên theo.
Lên đến nơi, hắn chợt phì cười, trước mặt ba nam nhân trần truồng đứng trước mặt,
hoàn hảo ba người còn mặc nội khố, nếu không thật có chút ý vị hoài cổ.

O’Conneil kéo sợi dây lại nhìn, sợi dây đã
bị lôi kéo đến gần rách, nên hắn dứt khoát đứng dậy nói:

- Mẹ kiếp, dứt khoát khỏa thân liều mạng với
xác ướp đi. Bất quá trên người chúng còn có chút vải quấn thân, chúng ta nhìn
đúng là nhếch nhác a!

Trịnh Xá cười hắc hắc nói:

- Ngươi không phải vẫn còn nội khố sao… Cuốn
sách Amun-Ra thế nào rồi?

Mọi người bấy giờ mời phục hồi tinh thần,
Carnahan vội vàng nói:

- Cuốn sách Amun-Ra chắc chắn ở dưới này…
Ngươi xem bệ đỡ tượng đá này không ngờ lại làm bằng vàng a, ở dưới sao có thể
không có sách được? Đánh chết ta cũng không tin!

-… Trong mắt ngươi chỉ có vàng thôi sao?

Trịnh Xá cười khổ, đến lúc này hắn mới từ từ
tiếp nhận thống khổ sau trạng thái mở cơ nhân tỏa. Hiện tại cơ thể hắn đã tương
đối có thể chịu được thống khổ sau khi mở cơ nhân tỏa, đến lúc cơn thống khổ
này đi qua, trên người hắn chỉ có mồ hôi như mưa, mấy người xung quanh cũng
không phát hiện có gì dị thường.

Viện trưởng viện bảo tàng nói:

- Cuốn sách Amun-Ra thật sự là ở dưới này,
bấy quá, khi lấy ra có chút phiền phức, phía dưới hình như có một khóa mã kỳ
quái, phải đưa cuốn sách đến vị trí chính xác mới có thể lấy ra từ từ. Nếu cường
hành kéo nó ra, rất có thể sẽ làm nó bị hủy diệt. Hiện tại, ta đại khái đã di động
được hai phần ba, cho chúng ta hai ba phút nữa sẽ có thể hoàn toàn lấy được cuốn
sách của Amun-Ra.

Trịnh Xá hơi suy nghĩ một chút, hắn lập tức
nói với họ:

- Vậy các ngươi ở đây lấy sách ra, ta tiếp
tục truy đuổi tên kia… Cẩn thận một chút, ta cảm thấy Imhotep sẽ không dễ dang
để chúng ta có được cuốn sách Amun-Ra, đã lâu như vậy hắn vẫn không có động
tĩnh gì, cảm thấy rất lo lắng a.

Carnahan toàn bộ tinh thần tập trung vào bệ
đỡ bằng vàng nặng trịch dưới chân tượng, hắn thuận miệng đáp:

- Động tĩnh gì a? Có động tĩnh gì lớn như
chỗ vàng này không?

Chưa dứt lời, đột nhiên từ sâu trong trong
lăng mộ truyền đến một tràng tiếng rít gào, thanh âm như sư tử, như hổ, nhưng
tuyệt không phải tiếng gào của Imhotep, Trịnh Xá cùng mấy người Imhotep nhìn
nhau, hắn không nói tiếng nào, kéo sợi dây, dưới chân dụng lực nhảy sang vách
đá bên kia…

Không ngừng chạy về phía tiếng gào sâu
trong lăng mộ, đột nhiên trước mặt hắn sáng bừng lên, bất tri bất giác, hắn đã
chạy tới tế đàn ở sâu trong lăng mộ. Lọt vào tầm mắt, Imhotep đang cẩn thận đặt
một xác ướp xuống cạnh Chiêm Lam và Evelyn, vẻ mặt phảng phất như đang che chở
cho tình nhân.

Tiểu hòa thượng nhất thời thở phào nhẹ
nhõm, hắn còn chưa kịp mở miệng nói chuyện đột nhiên một đạo kình phong ập tới,
cả người hắn bị một cỗ cự lực hung hăng đẩy bắn xuống đất, trước mặt hắn là một
cái mồm lớn đầy răng.

Tượng nhân sư! Hơn nữa nhìn hàm răng của bộ
mặt này cũng sắc bén kinh người, nhân sư dài hơn năm mét đánh ngã tiểu hòa thượng
xuống đất, khuôn mặt người không ngờ lại nhe ra hàm răng sắc nhọn như sư tử, một
ít nước dãi từ trong miệng chảy xuống mặt tiểu hòa thượng, nhìn qua phảng phất
như muốn ăn thịt hắn.

Tiểu hòa thượng dù sao cũng là thực lực bất
phàm, bàn tay hắn vừa động, rắn hổ mang hai đầu khổng lồ lập tức từ hai phía cắn
về phía tượng nhân sư, nhẹ nhành xé nát nó, lực lượng cự đại thậm chí làm mảnh
vụn vung vãi khắp tế đàn chỗ nào cũng thấy, mà tiểu hòa thượng cũng nhân cơ hội
nhảy bật dậy.

Tiểu hòa thượng phun cát trong miệng ra, hắn
lạnh lùng hỏi:

- Imhotep! Ngươi muốn công kích minh hữu
sao? Tình nhân của ngươi hiện còn chưa sống lại à?

Imhotep hứng thú nhìn rắn hổ mang khổng lồ
lượn vòng quanh người tiểu hòa thượng, hắn cười lạnh nói:

- Ngươi thật là
chật vật a, minh hữu của ta… Yên tâm đi, ta còn cần lực lượng của ngươi để đối
phó với người của Trung Châu đội… Không biết ngươi với đám “hộ vệ” của ta có cảm
giác thế nào a?

Tiểu hòa thượng đột
nhiên nghe thấy phía sau truyền đến tiếng cát bụi lạo xạo, hắn quay đầu lại đúng
lúc tượng nhân sư đã gần khôi phục hoàn hảo, thân thể của nó không ngờ lại do
vô số hạt cát tạo thành, cho dù bị phá vụn cũng có thể nhanh chóng khôi phục,
chỉ cho giây lát, tượng nhân sư đã từ cát bụi không phục hoàn hảo.

Tiểu hòa thượng bấy
giờ mới kinh ngạc nhìn bốn phía tế đàn, xung quanh không ngờ có đến bảy tám tượng
nhân sư, tất cả đều có thân hình dài tới năm mét, loại quái vật này không hề xuất
hiện trong phim The Mummy, uy lưch của chúng thật sự đáng sợ, hăn nữa, mấu chốt
là chúng có thể tự phục hồi như cũ, nhất thời tiểu hòa thượng vừa mừng vừa sợ,
hắn vội vàng nói:

- Bọn chúng đang
đào cuốn sách Amun-Ra, ngươi nhất định phải ngăn cản chúng a, nếu không một khi
chúng đào được sách, ta sợ pháp lực của ngươi sẽ bị tước đoạt… Ngươi thật sự
không sợ sao?

Imhotep cười ha
ha nói:

- Yên tâm đi, ta
đã để hộ vệ lăng mộ đi tìm chúng, chỉ cần chờ gã gọi là Trịnh Xá kia tới đây, lấy
được cuốn sách của Anubis sẽ có thể hồi sinh người yêu của ta… Anck-Su-Namun…

Hắn vừa nói, vừa
âu yếm vuốt ve xác ướp kia.

Tiểu hòa thượng
đang muốn để Imhotep dứt khoát phái vài tượng nhân sư đi công kích mấy người Trịnh
Xá, đúng lúc ấy, đột nhiên một người đầy máu chạy vào tế đàn, người này chính
là Rama, trước ngực không ngừng ứa máu, hắn vừa chạy vừa gào lên:

- Cứu, cứu ta, đội
trưởng cứu ta… Ta sắp không chịu nổi nữa, đội trưởng, dùng phật luân của ngươi
cứu ta đi…

Phật luân của tiểu
hòa thượng có thể chữa trị thương thế cho ngươi khác, lại có thể bảo hộ cho người
sử dụng, quả nhiên là một kiên phật khí khó kiếm, giá hoán đổi cũng là chi tiết
kịch tình cấp B cùng đại lượng điểm thưởng. Bất quá, phật luân này cũng có giới
hạn sử dụng, tương đươg với nội lực có hạn chế năng lượng. Mặc dù có thể tự
khôi phục, nhưng nếu sử dụng quá mức, cuối cùng nó sẽ khô kiệt năng lượng, khi
đó phật quang sẽ không còn tính chất phòng ngự nữa.

Tiểu hòa thượng lức
này cũng chỉ còn một cánh tay, hắn vội vàng đỡ lấy Rama, nói:

- Ngươi trúng đạn
rồi? Là người của Trung Châu đội bắn trúng sao? Có vẻ phổi bị thương…

Rama vừa khóc vừa
nói:

- Đúng vậy, đội
trưởng, ta đã hết lực rồi, vừa rồi phải ăn Hành quân hoàn mới có thể chạy tới
đây… Đội trưởng, cứu ta với.

Tiểu hòa thượng sắc
mặt dữ tợn nói:

- Năng lượng của
phật luân không đủ! Ta lát nữa còn phải đối chiến với bọn chúng, không có bảo vệ
của phật luân không được… Không thể để Trung Châu đội được chút điểm nào, ngươi
yên nghỉ đi!

Hắn tung Rama
lên, rắn hổ mang hai đầu lập tức đớp lấy, nam nhân này vừa hét lên đã bị hai đầu
rắn cắn nát, bộ dạng máu tươi lâm lâm, đến cả Imhotep nhìn thấy thế cũng phải
nhíu mày.

Tiểu hòa thượng
điên cuồng cười lớn:

- Không quan hệ,
chỉ bị trừ một phần điểm thôi… Chỉ cần giết chết đội trưởng của chúng! Sau đó
giết sạch lũ còn lại ta sẽ được đại lượng chi tiết kịch tình, về phần điểm thưởngthì
vô số! Ha ha ha…

Tiếng cười vừa dứt,
mục quang của tiểu hòa thượng liền nhìn về phía cái túi lớn đầu máu, còn có
Chiêm Lam trên tế đàn, ánh mắt đầy vẻ tham lam, thèm thuồng và sát ý.

- Nếu người chết
là ngươi thì sao?

Một giọng nữ nhân
băng lãnh từ thông đạo chỗ Rama chạy đến truyền tới, Triệu Anh Không tay cầm một
thanh hỏa diễm chủy thủ đứng đó. Tiểu cô nương này ánh mắt lạnh lùng, cả người
như đã biến thành hắc ám, chỉ có đôi mắt nhìn chằm chằm vào tâm tạng tiều hòa
thượng.

Imhotep tựa hồ
phi thường kiêng kỵ thanh chủy thủ đó, hắn đang định chỉ huy tượng nhân sư công
kích Triệu Anh Không thì đột nhiên một thanh âm khác từ thông đạo tiểu hòa thượng
chạy tới lúc nãy truyền đến:

- Đúng vậy, nếu
người chết là ngươi thì sao đây? Sao lại khéo vậy? Đội trưởng Ấn Châu đội?

Trịnh Xá nghiên
răng lạnh lùng nói, cả người hắn lộ ra khỏi thông đạo, khi hắn nhìn thấy Triệu
Anh Không, trong mắt lóe lên một tia vui mừng, nhẹ nhõm. Khi hắn nhìn lại phía
tiểu hòa thượng, trong mắt lập tức bộc phát sát ý, sát lục ý vị thật sự đậm đặc
dị thường, cho dù cách xa mấy chục mét tiểu hòa thượng vẫn phải rùng mình, đặc
biệt là khi hắn nhớ lại lúc trước Trịnh Xá điên cuồng truy sát, trong lòng lập
tức sợ hãi, không ngừng run rẩy.

Trịnh Xá và Triệu
Anh Không cũng không nói nhiều, hai mắt đồng thời mờ mịt, dưới chân dùng sức
lao về phía tượng nhân sư gần nhất, chỉ trong nháy mắt, quyền trái của Trịnh
Xá, chủy thủ của Triệu Anh Không đồng thời đánh tới… tiếp theo xuyên hẳn qua!

 

Báo cáo nội dung xấu