Quá thời hạn- Chương 16 part 2

Tất Nhiễm
không tức giận, cười càng thêm tà mị:”Em quả nhiên là có thể bằng ánh mắt mà
nhìn thấu mọi chuyện, mục đích của anh thế mà cũng bị em phát hiện ra. Anh đây
còn có thể nói được gì đây! Có lẽ lúc này em cũng không phải vui vẻ gì, phải
không? Bằng không anh thật là đã thất bại rồi.”

Cố Bình
An nhìn bằng ánh mắt xem thường, không ngờ Tất Nhiễm lại có thể hèn hạ đến vậy.
Nếu như cô có thể trách mắng anh chẳng phải tốt lắm sao, nhưng một chút tức giận
cô cũng không có, nhìn dáng vẻ ngang ngược của Tất Nhiễm ra lệnh:”Mau mời em đi
ăn cơm. Ngay bây giờ, Lập tức ! Bằng không thì biến mất cho em nhờ.”

“…”

Đối với
tính tình Cố Bình An, Tất Nhiễm dĩ nhiên cũng không có lạ gì. Dù cô nói chuyện
rất ngang ngược, kiêu ngạo nhưng Tất Nhiễm cũng không vì vậy mà tức giận, dẫn Cố
Bình An đi ăn cơm sau đó bọn họ còn đến con đường gần đó đi dạo. Trời càng tối,
trên con đường dành cho người đi bộ chỉ còn in bóng hai người lặng lẽ, đứng hứng
gió lạnh thấu xương.

Cách đó
không xa là một quãng trường, tại đó có một bồn nước thật lớn, trang trí mang
nét cổ xưa. Trên tầng thứ hai, nơi một hành lang thật dài, có một bóng người
đang đứng để mặc gió thổi, dường như muốn xóa đi ưu tư đang khắc trên đó. Thân
hình cô đơn lạnh lẽo giữa bóng đêm mông lung, dù không nhìn thấy rõ mặt của người
đó, chỉ có giọng nói vẫn như ngày xưa. Rõ ràng Cố Bình An đêm nay không có uống
rượu, nhưng lại có cảm giác như đang ngà ngà say. Cô nghĩ có lẽ do đi bộ lâu
nên có hơi mệt, nên dừng lại nghỉ mệt một chút, tay đặt trên lang can màu xanh,
thanh thản ngắm nhìn cảnh vật từ đằng xa. Thật lâu sau cô đột nhiên xoay người
lại, nét mặt rất bình tĩnh, không một tia biểu cảm:”Tất Nhiễm, anh sao phải
quay lại chứ?”

Tất Nhiễm
nhìn cô, chỉ nhẹ mỉm cười, hàm răng trắng đều làm cho nụ cười thêm phần tà mị,
mê người, chẳng khác nào ánh mặt trời buổi sáng sớm, dưới ánh đèn chiếu rọi lại
có phần càng không thực.

“Có lẽ
như em nói, là anh vì cố ý làm muốn trái lời .” Trước giờ Tất Nhiễm chưa từng
bao giờ dùng khẩu khí thế này nói chuyện với cô. Ánh mắt lơ đãng, ẩn chứa vài
phần bi thương, nhưng nó cũng như bọt biển chỉ xuất hiện trong phút chốc liền
thoáng cái biến mất. Thế nhưng Cố Bình An đã kịp thu hết những bi thương này
vào đáy mắt, lòng lại đột nhiên có chút khiếp sợ.


nói:”Tất Nhiễm, quên em đi, em thật không có cách gì mà đáp lại tình cảm đó của
anh cả.”

Tất Nhiễm
vẫn là cười trả lời:”Tốt”. Một tiếng “tốt” tựa như bao hàm bao nhiêu ý vị sâu
xa trong đó, lại cũng như không phải, Cố Bình An cảm thấy tai mình tựa như
không còn nghe được rõ nữa.

Tối đến
Tất Nhiễm đưa cô về. Anh còn rất phong độ giúp cô cài dây an toàn xong mới khởi
động xe, hai tay đặt trên tay lái, câu được câu mất cùng cô nói chuyện phiếm,
không nhìn ra một chút xấu hổ nào.

Cho đến
hôm nay Cố Bình An vẫn tự hỏi không biết mình rốt cuộc có thích Tất Nhiễm hay
không. Lần đầu tiên cùng nam sinh nắm tay, lần ôm đầu tiên, lần đầu hôn môi
toàn bộ là với Tất Nhiễm, nhưng cô lại không có cảm giác khác lạ nào.

Thẩm An
Bình rõ ràng cùng với những lần đầu tiên đó của cô một chút cũng không quan hệ.
Cô cảm thấy mình đã đúng khi cho rằng Thẩm An Bình là một người không thích
hoàn mỹ bởi vì anh trước giờ chưa hề muốn chạm qua một người phụ nữ thuần khiết
nào, vì anh cảm thấy đó giống như là một loại chất độc.

Cô cùng
Tất Nhiễm quen biết một năm đó, Tất Nhiễm luôn mang cô chở đi chơi, họ ngồi
trên cáp treo nhìn xuống tuyết trắng thật mềm mại bên dưới cùng ánh đèn muôn
màu muôn sắc. Cách một khoảng không khá cao làm cho Tất Nhiễm cùng Cố Bình An đều
có chút thấy hơi lo sợ.

Đến nơi,
Tất Nhiễm cẩn thận quay sang hỏi cô:”Tối muốn trở về không?”

Cô nhìn
ngoài cửa sổ ánh đèn ấm áp đang rọi xuống, ánh sáng chiếu rọi làm ý nghĩ trong
đầu cô cũng vụt lên nhanh như tia sáng ấy, không biết một khắc kia cô đã nghĩ
gì, lạnh nhạt trả lời:”Không”

Khi đó bất
quá Tất Nhiễm cũng chỉ là một thanh niên mới lớn, ở trong phòng ngủ hai người
anh dọn dẹp một chút, trong đầu lại không ngừng nhớ đến lời nói của vị sư huynh
kia chính là đi chơi trên núi tuyết không nên đem bạn gái, ai ngờ Cố Bình An
không hề sợ hãi còn đề nghi đi cùng hắn.

Tối hôm
đó Tất Nhiễm thật vất vả khó ngủ cả đêm. Ngay cả hành động hôn môi quen thuộc
cũng trở nên mất tự nhiên. Hắn ôm lấy Cố Bình An, hai tay run run cởi đồ của cô
ra.

Cố Bình
An bỗng nhiên bật khóc, cô lấy làm khó hiểu vì sao khi đó mình lại khóc.

Có lẽ cô
khóc vì có người đàn ông tốt như vậy bên cạnh nhưng bản thân lại không có cảm
giác cùng anh ân ái yêu đương?

Cô buồn
bã thốt lên:”Tất Nhiễm! Đừng____”

Rất nhiều
năm sau đó, cứ mỗi lần nghĩ đến một đêm kia cô luôn thấy lòng mình thổn thức, bất
an. Một người con trai hai tay lại không ngừng run run đem đồ trên người mình cởi
xuống, cô lại  không nghĩ mình có thể đem
bản thân mà giao cho hắn. Đó cũng chính là lần đầu tiên cô đầu hàng với chính số
mệnh của mình. Cô đã thua cho chính bản thân, thua dưới dự cố chấp của mình, cô
bắt đầu tin rằng có lẽ trên đời này thật sự là có định mệnh, có duyên nợ. Có biết
bo nhiêu người thèm muốn Tất Nhiễm còn không được, còn cô đã có trong tay lại cứ
thế mà vứt bỏ.

Tất Nhiễm
thấy cô đột nhiên trở nên trầm mặc, nhẹ giọng hỏi:”Tâm tình có tốt lên chút nào
chưa?”

Cố Bình
An ngây ra một chút. Trên thực tế, Tất Nhiễm đối với cô cũng là khi nóng khi lạnh,
thái độ ôn nhu cùng thận trọng giờ phút này làm cô không khỏi nhớ tới nhiều năm
trước. Có lẽ mọi chuyện trên đời vẫn chưa bao giờ thay đổi, cô như cũ mạnh miệng
nói:”Được rất tốt.”

“Thật
không?” Tất Nhiễm dường như có chút đắn đo suy nghĩ.

Hai người
ai nấy đều ôm một bầu tâm sự, nhưng không ai dám nhắc lại.

Lúc Cố
Bình An bước xuống xe, Tất nhiễm nhô đầu ra khỏi  cửa kính, vẫn là nụ cười chói mắt như cũ, thoải
mái vẫy tay với cô:”Cố Bình An, thế giới này còn có cái gọi là hối hận.Là em muốn
anh quên em đi , em phải nhớ cho kỹ điều đó.”

*****

Vài ngay
sau, mọi chuyện trải qua đều rất yên ổn. Cô đúng giờ đi làm, đúng giờ tan sở,
vô luận Quan Tiểu Bảo có ở bên cạnh hối thúc cỡ nào cô cũng quyết không đi mua
điện thoại mới, dù bị Tất Nhiễm mắng cỡ nào cô cũng nhịn, cả người yếu ớt mềm
nhũn, không chút sức lực, cô tựa như bọt biển có thể tan biển bất cứ lúc nào.

Lúc Thẩm
An Bình xuất hiện trước mặt, cũng chính là lúc cô đang nghiêm túc ngồi nghiền
ngẫm thực đơn, đầu cũng không nâng lên.

Nhà hàng
ở tầng 28, bàn đặt gần vị trí sát cửa sổ. Nơi này cửa sổ bằng thủy tinh sát đất,
tạo cho bầu không khí nơi này vừa tao nhã lại cũng không kém phần rất quý phái
sang trọng. Đây vốn là một trong những nơi phồn hoa nhất trong thành phố này,
hàng trăm ánh nến kiêu sa không ngừng vũ động, không ai đến đây mà lại mang
theo vẻ mặt u sầu cả.

Bây giờ
bên ngoài trời đang mưa, cũng giống như cô thường hay nói giỡn, cảm thấy trời
mưa thế này lại rất hợp với tâm trạng của cô. Cố Bình An nhìn mưa rơi ngoài cửa
sổ, khóe miệng lại mở ra nụ cười châm biếm.

Thẩm An
Bình vẫn trầm lặng, nhiều ngày không gặp thế nhưng phong độ vẫn không hề giảm
sút, mái tóc cũng vừa được cắt tỉa ngắn ngủn, phong thái nhìn qua mười phần quyết
đoán. Anh ung dung tiêu soái ngồi ở vị trí đối diện, hai tay đặt lên bàn trông
rất có phong thái của thân sĩ.

Anh hàm
chứa ý cười, nhẹ giọng nói:”Từ khi nào thì phải có việc công chúng ta mới gặp mặt
nhau được?”

Cố Bình
An tay cầm thực đơn, chỉ hơi hơi ngẩng đầu ánh mắt tinh tế liếc anh, vui vẻ cười
nói:”Thẩm tổng, xem ra ngài không phải vì có công sự mà tìm tôi sao? Tôi không
biết có thể gọi món ăn được không?”

Thẩm An
Bình ánh mắt sâu xa nhìn cô, nụ cười trở nên cứng ngắt, đem lời Cố Bình An vừa
nói lặp lại thêm một lần:”Thẩm tổng?”

“Chẳng lẽ
không đúng sao?” Cố Bình An nhẹ dựa người ra sau ghế, vẻ mặt lạnh lùng nhìn Thẩm
An Bình, nhìn thấy ánh mắt anh dường như có chứa hàn băng làm người ta không
rét mà run.” Chẳng phải do anh bảo chúng ta nên bảo trì nguyên trạng ban đầu
hay sao. Cũng là anh đã nói trăng tròn rồi cũng sẽ khuyết không phải sao?”

Thẩm An
Bình con ngươi trở nên thâm trầm, biểu tình có chút hung ác, từ trong túi lấy
ra một chiếc di động mới tinh đặt lên bàn, giọng mạnh mẽ chất vấn:”Cái gì công
ty? Cái gì chuyên nghiệp? Di động cũng không có, không biết chuyên nghiệp chính
là bất cứ lúc nào cần đều có thể liên lạc được sao?”

Anh sửa
lại vạt áo, mày vẫn nhíu chặt:”Cố tiểu thư, mời cô hãy nhớ rõ đem chuyện công
tư phân ra rõ ràng một chút.”

Cố Bình
An cười cười, vẻ mặt cũng giãn ra, tay với lấy chiếc điện thoại di động để trên
bàn, biểu tình rất khéo léo:”Cám ơn Thẩm tổng, tôi từ nay về sau sẽ luôn trong
tình trạng sẵn sàng đợi lệnh, mong ngài yên tâm. Chuyện công và tư tôi nhất định
sẽ phân ra thật rõ ràng, bằng không tôi cũng không xuất hiện ở đây.”Biểu hiện của
cô đảm bảo không hề có chút sơ sót sai lầm gì. Mặc dù hiện giờ cô rất muốn đem
cốc nước kia hất vào người anh, nhưng cô vẫn là nhịn xuống, cái tên này mục
đích là rất rõ ràng đi, cho nên cô không cho anh cơ hội thực hiện được điều đó.

Thẩm An
Bình nhìn đồng hồ lạnh lùng nói:”Còn không mau gọi đồ ăn đi? Chẳng lẽ muốn ăn
thức ăn nhanh sau.”

Cố Bình
An hừ lạnh một tiếng,”Ba___” cô đem thực đơn khép lại” Đối với nhân vật lớn như
Thẩm tổng đây, tôi thật không hầu hạ nổi, nếu không còn gì để căn dặn tôi có thể
đi được rồi chứ?”

Lời này
của cô hoàn toàn đã chọc giận đến Thẩm An Bình, đôi con ngươi màu đồng lập tức
co rút , sắc mặt làm cho người ta càng trở nên sợ hãi. Anh nắm tay chặt thành
quyền, có lẽ do dùng quá sức nên nắm tay trở nên trắng bệch.

“Cố Bình
An! Từ nay anh sẽ không quản em nữa, cứ để mặc kệ em.”

“Cám ơn
ngài đã quan tâm, nếu có rãnh thì ngài nên quản những cô bạn gái kia của ngài
đi, sắp xếp lại thứ tự. Còn tôi thì không hy vọng sẽ tốn nhiều tâm sức của ngài
nữa.!”

Mi mắt
Thẩm An Bình khẽ nhấp nháy, Cố Bình an đương nhiên biết đây là điềm báo rằng
anh đang rất giận dữ, nhưng giờ phút này cô một chút cảm giác sợ hãi cũng không
có, ngược lại còn có chút khoái ý. Cô hiên ngang ngẩng đầu đón nhận ánh mắt
anh.

Thẩm An
Bình cứ thế nhìn chầm chầm Cố Bình An, thật lâu sau đó mới nói một câu:”Mẹ của
em muốn đến đây”

Cố Bình
An sững sốt, đáp lại:”Cám ơn anh đã báo cho tôi biết.”

“…”

Cố Bình
An cũng không biết chính mình vì sao lại muốn chọc giận Thẩm An Bình. Nhìn anh
phẩy tay bỏ đi, khi đó Cố Bình An cũng chưa có rời đi, chỉ là ngồi đó không ngừng
nhớ lại bộ dáng khi nãy của anh, bờ vai dài rộng của anh, cái gáy trơn bóng của
anh, tất cả cô đều rất quen thuộc.

Là từ
khi nào họ lại biến thành thế này đây?

Năm cô
lên 5 tuổi, cô còn nhớ rất rõ Thẩm An Bình đã cởi khăn choàng cổ của mình mà sưởi
ấm cho cô, dẫn cô đi ngắm mặt trời mọc, những hình ảnh đó mãi mãi rung động
trong lòng cô không bao giờ quên được. Khi Thẩm An Bình về nước, anh còn tỏ ra
rất thân thiết nhéo đầu mũi cô kề sát vào nói”Đứa ngốc” , câu nói đó cho đến
nay vẫn còn văng vẳng bên tai cô…

Cô đều
nhờ rất rõ nhưng Thẩm An Bình lại nói:”Trăng tròn rồi cũng khuyết”, chẳng lẽ những
gì anh làm cho cô, anh cũng sẽ quên hết rồi sao.

Trên đời
bất cứ thứ gì cũng có một hạn kỳ nhất định của nó, nếu đã thời gian nhất định
đó thì đều bị coi như là quá hạn, điều này cũng bao gồm cả tình yêu, bao gồm cả
kỷ niệm. Cho nên cô bắt buộc bản thân không nên quá tin tưởng, Thẩm An Bình nói
cô thật tùy hứng, nhưng cô thành người tùy hứng như ngày hôm nay chẳng phải là
do anh quá nuông chiều cô mà ra hay sao?

Làm sao
anh lại không chịu một chút trách nhiệm nào trong đó chứ? Đem cô nuông chiều đến
thành kẻ hư hỏng, càng không ai chịu nổi tính tùy hứng đó của cô, sau đó lại
nói với cô”Trăng tròn lại khuyết” như vậy anh nói cô phải làm sao bây giờ đây?

Cô không
phải là người không rõ ràng, nhiều khi cô càng rất tỉnh táo thì càng muốn mình
không nên quá tỉnh táo như vậy.

****

Thứ sáu
Cố Mẹ rốt cuộc cũng gọi điện cho cô, vì nghe anh nhắc qua nên Cố Bình An cũng
không lấy gì làm ngạc nhiên.

Trong điện
thoại, Cố mẹ giường như không còn xúc động như trước nữa, củng cô nói chuyện rất
bình thường:”Cuối tuần mẹ sẽ lên thăm con.”

Cố Bình
An đang bưng một ly nước chậm rãi uống, giống như không một chút nào để ý:”Dạ”
một tiếng.

Nghe ra
giọng cô rất bình thản, Cố mẹ thở dài một hơi nói :”Lần này Mạc Phi cũng sẽ tới
đó, chúng ta cũng nên rủ luôn An Bình vui vẻ ngồi xuống ăn cơm cùng nhau.” Cố
Bình An vừa nghe đến tên của Thẩm An Bình có hơi sửng sốt , cắn chặt miệng ly,
một lát sau mới lạnh nhạt thốt lên:”Sau đó thì sao?”

“Bình
An” Cố mẹ một câu xâu xa thở dài :”Nói cho mẹ biết con là thật sự không thích
Thẩm An Bình đúng không?”

Cố Bình
An lại thêm một phen sửng sốt,” Nếu phải thì sao mà không phải thì sao?”

Giọng
nói Cố Mẹ rõ ràng hơi run lên, bà nói:”Con là con của mẹ, nếu như con thích Thẩm
An Bình, mẹ liều sống liều chết cũng cố gắng kéo nó về cạnh con, nhưng nếu
không thích thì nên để nó cho Mạc Phi đi, Bình An.” Bà âu yếm gọi tên Bình An,
giống như đã cố hạ hết quyết tâm mà nói những lời này:”Mẹ nợ con bé Mạc Phi này
nhiều lắm, cho nên mẹ rất muốn bồi thường cho nó. Những chuyện đã làm sai trong
quá khứ không thể cứu vãn, còn làm cho Mạc Phi phải gánh chịu rất nhiều đau khổ.”

Giọng Cố
mẹ run lên làm cho lòng Cố Bình An càng thêm đau nhói, đến cả hô hấp cũng trở
nên thật khó khăn. Nhiều năm qua như vậy hai người cứ quanh quẩn trong một vòng
bế tắc lại không nghĩ đến giờ phút này bà lại lấy lí do này đặt ra trước mặt
cô, làm cô cảm thấy mình không thể nào chịu đựng được. Mọi hiếu kỳ trước đây giờ
lại hóa thành phẫn nộ, cô oán giận nói:”Thật ra là chuyện gì?”

Cố me im
lặng không nói, dường như là chuyện rất khó mở miệng, nhưng cũng tựa như bà
đang tự hỏi không biết phải nói thế nào. Đột nhiên trong lòng Cố Bình An lại cảm
thấy thật hoảng sợ, cô không muốn nghe câu trả lời kia, chỉ giận dỗi hỏi.

“Con
không phải muốn biết mẹ đã nợ cô ấy cái gì, con thật không muốn biết. Con chỉ
muốn hỏi mẹ, Thẩm An Bình có biết rằng mẹ muốn sắp xếp chuyện anh ấy cùng Mạc
Phi không?”

Cố Mẹ có
chút khó xử, cho nên chỉ trả lời cho có:”Mẹ cũng không hề nói gì với nó cả.”

Cố Bình
An tay cầm điện thoại có chút run lên, giờ phút này dù không cần nhìn vào trong
gương cô cũng biết mặt mình là đã trắng bệch đến mức nào rồi.

“Được, tốt
lắm, có cái gì mà anh ta, Thẩm An Bình lại không biết chứ. Cuối tuần này con sẽ
đến, mẹ cứ yên tâm.” Cô đặt cốc nước trên tay xuống, một bàn tay kia cố nâng khủy
tay đang cầm điện thoại.” Con chỉ muốn hỏi mẹ, chẳng lẽ cô ấy thật sự là con
gái riêng của mẹ sao?”

Cố Mẹ sửng
sốt, dường như khó tin nói:”Con vẫn luôn nghĩ như vậy sao?”

“Đúng vậy,
cho nên phải hay không phải?”

“Không
phải”

“Được” Cố
Bình An gật đầu,”Cứ vậy đi, con tắt máy đây. Chuyện khác con không muốn nghe, mẹ
muốn bồi thường cô ấy sao cũng được, nhưng đừng để cô ấy đến quấy rối làm phiền
con, mẹ hẳn cũng biết tính con rồi đó.”

“…”

 

Báo cáo nội dung xấu