Quá thời hạn- Chương 31 part 2

Quan
Tiểu Bảo hễnh mũi hừ lạch một tiếng, trong lòng thầm nghĩ trên đời này thiên
nga mặc dù không ít nhưng so ra cũng kém hẳn so với cóc ghẻ đi. Cứ tưởng đùa
giỡn với những người đàn bà ngốc nghếch nhiều một chút lại tự cao mà cho rằng
bản thân mình giờ cũng đã biến thành tình thánh? Nhưng còn chưa đợi Quan Tiểu
Bảo có cơ hội đem tức giận bộc phát, loáng thoáng đã nghe tiếng cười khinh miệt
của Quan Đại Bảo truyền đến.

Hắn
đẩy ly rượu đến trước mặt chủ tiệc hôm nay và người bạn đang ngồi cạnh hắn nói:
“Hứa thiếu gia chẳng lẽ là thật lòng để ý coi trọng sao?” Nói xong hắn còn
nhướn mi, bộ dạng tự đắc nghiêng đầu chỉ về hướng Cố Bình An.

Hứa
tam thiếu mỉm cười càng sâu, hắn không thừa nhận cũng không lên tiếng phủ nhận.

Quan
Đại Bảo thấy thái độ hắn như thế lại cười to:”Cậu có biết nha đầu kia tên gọi
gì không?” Hắn nói xong, không đợi người kia trả lời liền cứ vô tư tốt bụng mà
nói tiếp:”Nhắc nhở một chút nha, cô ta họ Cố, kêu Cố Bình An.”

Hứa
tam thiếu gia có chút nghi hoặc nhìn về phía Quan Đại Bảo, nhưng người thanh
niên đang ngồi cạnh hắn thái độ trái ngược, giống như vừa thức tỉnh lại, khép
nép hỏi:” Mới vừa rồi còn không chú ý, bây giờ nghe một chút mới thấy có hơi
quen tai. Thời gian trước chẳng phải đó là người nghe nói sẽ cùng Thẩm An Bình
kết hôn sao….” Hắn vừa nói xong câu này, liền cẩn thận đánh giá ánh mắt vẫn như
cũ trầm ổn của Thẩm An Bình. Không ngờ đối với sự ồn ào chung quanh, Thẩm An
Bình vẫn bộ dạng thờ ơ, một mình thưởng thức cái bật lửa trên tay, cả người
dường như cũng không tản ra chút hờn giận nào.

Quan
Đại Bảo cười hì hì, tay vỗ lên đùi một cái:”Ối, đừng có nói toẹt ra vậy chứ!
Con mẹ nó xem ra trí nhớ cậu thật ra không tệ! Không sai, đó chính là cùng một
người nha!”

“A?”
Người nọ tuy khi nãy trong lòng còn có chút hoài nghi nhưng giờ nghe lời chứng
thực cùa Đại Bảo, trong một khắc đó hắn vẫn là không kềm chế kinh hoảng hô to.
Hắn kinh hô ra tiếng, nhưng sau đó rất nhanh liền thu lại biểu tình thất thố
vừa rồi của mình, lúng ta lúng túng đưa mắt nhìn Thẩm An Bình, Mạc Phi và người
đang từ từ trở lại chỗ ngồi của mình Cố Bình An mà đánh giá.

Cố
Bình An đang lẳng lặng quay trở lại chỗ ngồi chính mình.


không phải không chú ý tới ánh mắt quái dị của mọi người đang quan sát nghiên
cứu mình nãy giờ. Cô nâng tầm mắt, vô tình chạm đến ánh mắt như đang suy nghĩ
gì đó của Mạc Phi. Cố Bình An liền hướng cô mỉm cười chân thành, nụ cười này
chính là xuất phát tự đáy lòng của cô. Nhưng ngược lại, Mạc Phi rõ ràng trước
giờ rất hiếm khi nào trước mặt đông người mà thất lễ, không ngờ lần này cô ta
không hề mỉm cười đáp lại với cô.


lẽ nào khúc nhạc này cũng giống như ngón tay vô hình, đang từng chút chạm vào
trí nhớ đau lòng của cô ta ngày trước sao?

Cố
Bình An âm thầm nghĩ, tâm tình cô lúc này vừa tuyệt vọng lại vừa vui sướng. Có
thể gợi cô ta nhớ lại, rốt cuộc Mạc Phi có phải đang cố chịu đựng để giả vờ vui
vẻ không đây?”

Im
lặng một hồi, Cố Bình An trong lòng đột nhiên dần dần có chút bất an. Cô thầm
nghĩ chắc không phải ca khúc vừa rồi của mình đã làm cho mọi người không vui đó
chứ?


nhìn quanh rồi lại cúi đầu xuống, xem ra biểu tình của mọi người rõ ràng là
không được tự nhiên chút nào. Quan Đại Bảo thấy thế có chút không đành lòng
nhìn không khí cứ ngột ngạt tiếp tục, nên đề nghị mọi người cùng chơi một trò
chơi gọi là “Minh thất ám thất”, trò chơi này quy tắc xem ra rất là đơn giản.
Bắt đầu kêu theo thứ tự đó là 1, 2, 3, 4, 5, 6, 7….nếu người nào đến phiên, kêu
phải số 7, 17, 27, 37 thì gọi là “Minh thất”, còn bội số của số 7 ví dụ như là
14, 21, 28… thì gọi là”ám thất”. Người nào đến”minh thất” và “ám thất” thì
không được kêu lên tiếng, chỉ có thể đập xuống bàn một cái ra hiệu rồi sau đó
theo thứ tự mà đi tiếp tục.

Trò
chơi đơn giản, dĩ nhiên khi đếm đến 27, 28 người chơi sẽ rất dễ dàng bị lộn, vì
thế không ít người bị phạt giờ cũng đã uống lên không ít rượu đi. Chơi được vài
vòng, Quan Đại Bảo liền thấy hứng thêm nên đổi cách trừng phạt thành trò ”nói
thật hay mạo hiểm”, nên người nào bị thua đương nhiên sẽ bị cả một đám người ở
đây làm khó làm dễ, còn phải trả lời đủ loại vấn đề, đương nhiên những vấn đề
kia có thể nói xấu hổ không thể nào xấu hổ thêm. Còn ai chọn “Mạo hiểm” thì dĩ
nhiên cũng cần phải có lá gan thật lớn mới được.

Toán
học của Cố Bình An trước giờ không phải khá lắm, cô đối với những con số mà nói
đương nhiên hơi có phần mờ mịt. Ánh mắt cô thỉnh thoảng lướt nhìn đến một góc
sáng sủa nơi Thẩm An Bình và Mạc Phi đang thản nhiên ngồi đó, nam thì tuấn tú,
nữ lại xinh đẹp, nghiễm nhiên là một đôi trời phối. Thẩm An Bình dù không chút
hứng thú với trò chơi này nhưng lại vẫn rất cố gắng phối hợp. Mạc Phi ngồi một
bên, khóe miệng lúc nào cũng mỉm cười, biểu tình quả thật làm cho ai nhìn thấy
trong lòng cũng vô cùng thoải mái, đúng là cảnh đẹp ý vui.

Bọn
họ đối với những trò này cũng chơi được rất khéo, mọi người trong bàn ai cũng
ít nhất một lần phạm phải sai lầm, bị trừng phạt nhưng chỉ có hai người họ là
không hề bị một lần nào dù đã qua lại hết mấy vòng.

Cố
Bình An cũng bị thua phải bị phạt, đã uống cạn hết mấy ly rượu nên giờ đây ánh
mắt mông lung nhìn họ lại có thêm vài phần hâm mộ.


lẽ người thông minh nên cùng một chỗ với người thông minh, bọn họ rõ ràng là
hai người rất thích hợp cho nhau, nếu phải đem cô ra so, Mạc Phi đương nhiên là
đối tượng càng thích hợp với Thẩm An Bình hơn nhiều. Khuôn mặt đẹp hoàn mỹ
không chút tì vết đến thật chói mắt, còn sự nghiệp thì đang rất thành công,
ngoài ra trong quan hệ xã giao cô cũng luôn biểu hiện được rất thông thạo,
nhuần nhuyễn, còn nữa trên mặt cô ta mãi luôn là nụ cười vô cùng xinh đẹp. Cô
mỉm cười mà không hề cảm thấy phiền phức hay mệt mỏi gì hoàn toàn không như Cố
Bình An, chỉ cần mỗi lần khi cô nhìn thấy người nào đó không hợp mắt, liền
không chút ngần ngại bày ra sắc mặt của mình cho đối phương thấy, tỏ rõ ý châm
chọc khiêu khích. Thái độ này đương nhiên người ngoài nhìn vào đánh giá đó là
rất không trưởng thành.

Cố
Bình An đành tự giễu mỉm cười, nhấp thêm một ngụm rượu, cũng vừa lúc đã đến
phiên cô. Cô cao hứng lớn tiếng kêu:”28____!” nhưng vừa dứt lời liền ý thức
được chính mình đã sai rồi. Cô lập tức le lưỡi ngượng ngùng hướng mọi người nở
nụ cười:”Tôi lại thua rồi”, nghĩ nghĩ một chút rồi nói:”Tôi chọn mạo hiểm!”

Nhất
thời đám người chung quanh, nãy giờ xem ra cũng uống không ít rượu, nên có hơi
ngà ngà say, đang bày ra vẻ mặt rất hứng thú nhìn cô. Họ làm sao có thể bỏ qua
cho cô được, còn giả vờ ngập ngừng nói:”Không xong rồi! Không thể dễ dàng tha
cho cô em được rồi! Vừa mới nãy Đại Bảo đã làm cho lão tử đây vô cùng khó chịu
a! Cô! Cô!” Hắn bộ dạng say khước chỉ vào Cố Bình An nói:”Cô đi tới chỗ cửa ra
vào kia, thấy người đàn ông nào bước vào trước tiên thì cô phải hôn người đó
một cái!”

Cố
Bình An thong thả bước tới chỗ cửa ra vào, đầu óc lúc này mới lấy lại được một
chút thanh tỉnh.

Khuôn
mặt liền nhất thời nóng lên, Cố Bình An thầm nghĩ: Má ơi! Nếu người bước vào là
một tên ghê tởm ghớm ghiếc thì cô làm sao đây! Không đúng! Mặc kệ cho dù người
đó như thế nào, họ cũng là đàn ông! Cô phải biết mở miệng nói sao đây!

Trong
lòng bỗng nhiên buồn rầu, Cố Bình An liền lấy tay chạm nhẹ lên trán. Không biết
có phải do ý trời hay là trùng hợp, cô đứng đó hơn mười phút nhưng lại không
thấy có bất cứ người đàn ông nào bước vào đây cả.


hơi nản lòng, quay đầu nhìn về chỗ bàn bọn họ đang ngồi. Tất cả mọi người xem
ra đang uống rượu, trò chuyện được rất vui vẻ, có kẻ đang là muốn giết chết
thời gian, cũng có kẻ đang đợi để nhìn thấy cô bị “trừng phạt”. Cô vụn trộm,
vài lần len lén đưa mắt nhìn Thẩm An Bình.

Cả
buổi tối hôm nay, quả thật anh rất trầm mặc. Dù rằng dẫn theo Mạc Phi, thân
phận rất rõ ràng là bạn gái của mình đi theo bên cạnh nhưng anh lại hiếm khi
cùng cô ta trò chuyện, lại cũng không nghĩ sẽ cố ý làm ra bộ dạng thân thiết gì
cùng với Mạc Phi. Thẩm An Bình mãi mãi chính là Thẩm An Bình, anh không có thói
quen thích đóng kịch, nếu không phải là người trong lòng thì anh thật sự rất
khó ở trước mặt mọi người bày ra bộ dạng rất yêu thích đối phương. Anh cả buổi
chỉ ngồi đó, cúi đầu uống rượu, nếu có ai hỏi thì anh cũng trả lời rất ngắn gọn;
còn nếu không thì anh cũng không thèm nói thêm lời gì, so với không khí điên
cuồng của mọi người nơi này quả thật rất không thích hợp.

Cố
Bình An cảm nhận giống như có ánh mắt đang chăm chú dõi theo nhìn mình, nhưng
khi cô ngẩng đầu lên lại không phát hiện ra ai cả.


do dự không biết có phải vì có hơi say nên bản thân đã sinh ra ảo giác hay
không, nhìn đến Thẩm An Bình đang ngồi đằng kia phát hiện anh quả thật ra cũng
chưa từng ngẩng đầu nhìn lại cô lần nào.

Cố
Bình An bĩu môi, quay đầu hướng phía cửa. Cánh cửa lớn bằng thủy tinh bỗng chốc
từ từ bị người chậm rãi đẩy ra, lòng cô rốt cuộc không thể nào yên tỉnh như
nước được nữa. Bất chấp không cần biết chuyện gì đang xảy ra, cô cố gắng điều
chỉnh tâm tình mình lại, tập trung dán mắt nhìn thẳng vào cửa lớn.

Đập
vào mắt đầu tiên đó là một đôi chân thon dài, ngón tay từng đốt rõ ràng, ở tại
ngón giữa còn có đeo một chiếc nhẫn được chạm trỗ rất tinh xảo. Cố Bình An khẩn
trương đến nỗi đầu cũng không dám ngẩng lên, chỉ nhìn thấy không lâu sau một đôi
giày da đang ngay ngắn dừng lại trước mắt cô.


lúc này mới ngẩng đầu hóa ra trước mặt là người mà cô đã lâu không gặp, Tất
Nhiễm, anh hiển nhiên giờ phút này lại ngang nhiên xuất hiện đứng trước mặt cô.


thầm than vận khí chính mình quả nhiên không tệ, lập tức nhoẻn miệng cười tủm
tỉm túm lấy Tất Nhiễm:” Con mẹ nó, hôm nay quả thực là tôi đã gặp may nha! Tất
Nhiễm có thể cho tôi mượn anh thân mật một chút không!” Nói xong cô định sẽ
hành động ngay không nghĩ Tất Nhiễm mặt không chút thay đổi lấy tay đẩy cô ra,
ngăn lại hỏi :“Làm gì vậy? Tuy rằng đã lâu không gặp nhưng cũng đâu cần phải
mới gặp lại đã giả vờ bày trò thân mật như vậy chứ!” Hắn giơ bàn tay mình ra
trước mặt cô:”Có thấy nhẫn không! Anh cũng muốn được kết hôn nha!”

Cố
Bình An lúc này mới giật mình lấy lại phản ứng, vừa rồi cô vì quá bất cẩn mà
không nhận ra trên ngón tay của Tất Nhiễm giờ đã có thêm một chiếc nhẫn. Không
biết là do cô quá vô tình, hay vì cô không hề yêu anh nên một chút hối tiếc cô
cũng không cảm thấy, ngược lại rất chân thành hướng anh chúc phúc:” Rất tốt!
Tôi trước giờ luôn cảm thấy anh thật sự là người rất cởi mở !”

Tất
Nhiễm bất đắc dĩ mà cười khẽ:” Đến giờ còn có thể không cởi mở hay sao? Bị một
người vô tình nhất trên thế gian này đối xử như vậy, người kém cỏi có lẽ đã
không thể chịu đựng được đến hôm nay rồi!”

“Ôi
chao, đừng nói vậy chứ!” Cố Bình An không hiểu vì cớ gì mọi người đều nói cô là
kẻ vô tình, là người không có trái tim, những lời này rõ ràng làm cho lòng cô
tổn thương và đau đớn vô cùng, cô sao không cảm giác được chứ. Cô cười tự giễu
ngẩng đầu nhìn anh:”Như thế nào hôm nay anh lại xuất hiện ở đây chứ?”

“Tôi
tới tìm bạn!”

“À!”
mãi trò chuyện với anh một hồi, cô đã quên mất mục đích của mình. Trái lại giờ
đây ánh mắt Tất Nhiễm đột nhiên lóe sáng, mang đầy ý cười nhắc nhở :”Em có phải
bị thua nên giờ đang phải chịu trừng phạt hay không?”

“Ôi
chao! Thật giỏi nha!” Cố Bình An nghe thế một phen ôm lấy cánh tay Tất Nhiễm:”
Anh dù sao cũng đã sắp kết hôn! Đương nhiên điều đó nghĩa là anh đã không còn
có cảm giác với tôi nữa! Vậy nếu thân mật một chút thì cũng không sao phải
không!”

Đôi
mắt Tất Nhiễm hơi nheo lại, nhìn đến một góc xa đằng kia, thấy chỗ đó có vài
khuôn mặt hắn rất quen thuộc. Hắn mỉm cười càng thêm giảo hoạt, nhìn Cố Bình An
nói:”Tôi thật ra cũng muốn nguyện ý để cho em mượn mình thân mật một chút,
nhưng chỉ sợ sẽ bị người ta tới phá đám mà thôi!” Hắn bĩu môi chỉ chỉ ra phía
sau lưng cô. Lúc này Thẩm An Bình thân hình cao ráo, bộ dáng anh tuấn, hoàn mỹ
vô cùng đang hướng chỗ hai người họ đứng mà đi tới.

Cố
Bình An cảm thấy xúc động vô cùng khi thấy anh đang tiêu sái tới gần.

Cả
đêm hôm nay,  cô và anh tuy lần nữa gặp mặt tại đây nhau nhưng lại chưa hề
nói với nhau lời nào.


nghĩ Thẩm An Bình đối với cô giờ đã không còn một chút quan tâm nào nữa, lại
không nghĩ anh khi nhìn thấy đối tượng mà cô sắp thân mật vì bị “trừng phạt” là
Tất Nhiễm kia, thì rốt cục anh vẫn là không thể tiếp tục mà ngồi đó nhìn nữa
phải đứng lên bước lại đây.

Bàn
tay Cố Bình An vô thức nắm chặt, tuy rằng trong lòng vô cùng khẩn trương nhưng
ý cười trên môi càng lúc lại càng hiện thêm rõ ràng.


nghĩ có lẽ Thẩm An Bình chỉ là cứng miệng mà thôi, dù sao anh cũng rất yêu cô
chẳng phải sao?

Mắt
thấy Thẩm An Bình càng lúc càng đến gần hơn, cô giờ mới nhìn thấy được rõ ràng
trong tay anh đang cầm điện thoại, còn đang nhấn vài con số lên đó, sau khi cuộc
gọi được đánh thông anh liền đem nó đặt bên tai. Tuy rằng cô không biết anh
hiện giờ đang gọi cho ai nhưng vẻ mặt anh đã nói cho cô biết, anh là trả lời
điện thoại nên giờ phải ra ngoài.

Thẩm
An Bình cước bộ rất thong thả, khi anh sát bên người cô đi qua, khi đó cô tưởng
như mình vừa xem một thước phim, nháy mắt liền đã trôi qua hết mấy đời mấy
kiếp. Cô cảm nhận được hơi thở anh rõ ràng là quét nhanh qua mình, cảm giác đó
thật sự làm cô khó tin cứ ngỡ bản thân mình chỉ là đang tự sinh ra ảo giác.

Trái
tim cô thoáng cái liền rơi thẳng xuống đáy cốc.

Thì
ra Thẩm An Bình vì phiền nơi này quá mức ầm ĩ cho không thể trả lời điện thoại,
mà cô còn tự mình đa tình lại nghĩ rằng……

Cố
Bình An quay đầu, lập tức bắt gặp vẻ mặt trào phúng của Mạc Phi đang nhìn thẳng
mình, trong phút đó cô chỉ cảm thấy màu nóng toàn thân giờ cũng thành một cỗ
nguội lạnh, trái tim cũng dường như đang chết lịm. Ngược lại trên mặt giờ lại
nóng hực giống như đang bị ai thiêu đốt, lỗ chân lông toàn thân cũng đang kêu
gào vì đau đớn. Cô chỉ cảm thấy dưới chân mềm nhũn,rã rời, nhất thời không đứng
vững mà lảo đảo lui từng bước về sau.

Cũng
không biết đầu óc cô đang ngơ ngác nghĩ đến cái gì, chỉ nghe sau đó có tiếng
“loảng xoảng” thật lớn, cô bất ngờ bị một lực đẩy, cả người ngã ngửa về phía
sau, lưng ngay sau đó bị đập thật mạnh lên trên những đồ vật trang trí trong
quán bar đau điếng. Cố Bình An đưa mắt nhìn đến chùm đèn thủy tinh trên trần
nhà, thì ra ánh sáng đang phát ra từ nó lại yếu ớt như vậy.

Tình
cảnh hiện trường giống như một cảnh trong phim điện ảnh không khác, cô nhìn
thấy chùm đèn thủy tinh trên cao dường như cũng đang từ từ phóng đại hết cỡ,
tiến đến gần mình.

Cố
Bình An cố gắng gượng dậy, toàn thân giờ không còn chút sức lực nào, mắt thấy
tia lửa từ chùm đèn đang bắn về phía mình, cô theo bản năng dùng khủy tay che
đầu mình lại.

Ngay
chính thời điểm chùm đèn thủy tinh kia đang sắp rớt xuống người thì cô chỉ còn
kịp nhắm mắt lại. Chính vì cô đã nhắm nghiền hai mắt lại, cho nên cô đã không
nhìn thấy được có một bóng đen, dùng tốc độ nhanh như sét, lao về lấy thân chắn
trên người cô không một chút do dự. Người nọ đã lấy thân thể chính mình ngăn
không cho chùm đèn thủy tinh rớt xuống người cô.

Cố
Bình An bất cứ cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ cảm giác được một cánh tay cùng
thân mình ấm áp đang đem cô bao bọc, bảo vệ. Thân thể cô cảm giác được một sức
nặng quen thuộc của người nào đó đang đem cô ôm chặt vào trong lòng.


ràng không khí toàn bộ nơi này đang rất náo loạn, hỗn độn nhưng cô lại cảm thấy
thế giới bao bọc chung quanh mình lại vô cùng trầm lặng, yên tĩnh.

Cố
Bình An lúc này cái gì cũng không nghe thấy, chỉ duy nhất đó là cô nghe thấy
tiếng người nào đó đang đau đớn đến tê tâm liệt phế hét lên:”Thẩm An Bình_____”

Báo cáo nội dung xấu