Hoàng Hậu Anh Túc- Chương 091

Chương 91 

Một
lúc sau, sự kích động trong mắt Hàm Mặc dần dần tắt, buông tay, quay mặt đi
không thèm nhìn tôi, “Nàng đến để cười ta sao? Ta không cần sự đồng tình của
nàng, không cần nàng thương hại, nàng đi đi!”

Tôi
vội lên, tôi biết sự xuất hiện của tôi đã chạm vào vết thương cao ngạo trong
tim hắn, đưa tay ra nắm chặt lấy tay hắn, “Không…Không phải..không phải như anh
tưởng tượng vậy đâu…Tôi chỉ đến thăm anh thôi” Nhưng mà tôi nên nói cái gì đây?
Tôi cũng không nói thêm nữa, Hàm Mặc ngước đôi mắt đỏ bình tĩnh nhìn tôi, mãi
sau hắn hình như nhìn thấy sự chân thành trong mắt tôi thì vẻ mặt lại bỗng hoảng
hốt, miệng thì hộc ra, “Tốt lắm…Hắn chắc không biết rồi hả? Vũ nhi đến thăm
ta…Tốt lắm..”

Hắn
vừa đứng lên, cả người lảo đảo, dĩ nhiên là say rồi, đứng không vững nữa, tôi vội
chạy tới đỡ lấy người hắn, hỏi khẽ, “Tôi đỡ anh đến bên giường được không?”

Vẻ
mặt Hàm mặc lại càng ngày càng mệt mỏi, vốn đôi mắt sáng láng đã trở nên mờ đục
không có mục tiêu, lòng tôi đau xót lắm, cố sức nâng hắn về giường. Hắn cũng
không cự tuyệt tôi, rốt cục cũng ngã lên giường. Tôi ngồi bên giường vén tóc
tai xoã đầy trên mặt hắn ra sau tai, đôi mắt đẹp của hắn khép hờ, cầm nhanh tay
tôi, thần chí có chút mơ hồ không tỉnh táo, nói mê man, “Đừng đi…Vũ nhi…Ở cùng
ta được không…đừng đi…”

Tôi
tiến sát bên tai hắn nhẹ nhàng an ủi, “Không đi, tôi không đi đâu, tôi ở cùng với
anh, nhanh ngủ đi chút!” Sắc mặt hắn bình thản, chỉ lát sau đã ngủ yên lặng,
tôi nghiêm túc ngồi ngắm khuôn mặt tiều tuỵ của hắn, nước mắt cứ trào ra, đều tại
tôi…

Nhìn
hắn hình yên đi vào giấc ngủ, tôi nhẹ nhành rút tay ra, dém chăn đệm cho hắn,
buông màn, nhìn thấy trên sàn lộn xộn, nhẹ nhàng nhặt lên từng cái, lúc này một
già đứng ở cửa, “Nương nương cứ để cho lão nô là được rồi!”

Tôi
nhìn ông mỉm cười, “Được rồi! Nhẹ chút! Không cần đánh thức ngài ấy!”

Một
lúc sau vò rượu trong phòng Hàm mặc đã dọn sạch rồi, tôi hỏi lão quản gia, “Hàm
Vương bắt đầu uống rượu từ bao giờ vậy?”

Lão
quản gia bất đắc dĩ thở dài, “Tính ra thì Hàm Vương gia khác thường chính là ba
ngày trước, một hồi trở về thì bắt đầu nổi giận đùng đùng, sắc mặt vô cùng khó
coi, nhốt mình vào trong phòng không nhìn thấy người nữa. Từ tối hôm qua thì mới
bắt đầu, không biết vì sao, Vương gia kêu nô tài mua một đống rượu lớn, lão nô
cứ tưởng Vương gia dùng để chiêu đãi bạn bè, ai ngờ đâu Vương gia uống mãi
không ngừng, ai đi khuyên cũng không nổi, mãi cho tới lúc nương nương đến,
Vương gia cả người mệt mỏi mới ngủ! Nương nương thực sự là ân nhân cứu mạng của
Vương gia đó!”

Sắc
mặt tôi trắng bệch, trong lòng cười khổ, tôi tính là ân nhân cứu mạng gì của hắn
chứ. Hán đều vì chuyện của tôi mới như vậy mà, ba ngày trước hắn biết được tôi
được sủng ái, hôm qua phong phi, hắn uống rượu cũng là bởi chuyện này cả.

Tôi
vốn định đợi Hàm mặc tỉnh ngủ rồi mới đi nhưng thời gian không cho phép, lúc đi
thì mới là sáng sớm mà giờ thì đã chiều rồi, về trễ chút sợ không vào được
trong cung. Mặc kệ nói thế nào thì tôi vừa được phong phi mà ra cung đi loạn sẽ
bị khối người chê, tôi bảo lão quản gia cố gắng chăm sóc cho hắn xong mới mang
tiểu Thuý tiểu Lan hồi cung.

Trong
lòng tiểu Thuý tiểu lan kinh ngạc không dám nói, quả thực là đánh chết các nàng
ấy cũng không tin được, tỷ tỷ ngày xưa giờ đã là  phi tử được sủng ái của
đương kim hoàng thượng, nếu để cho các nàng biết vị quan khâm sai trước đây là
đương kim hoàng thượng bây giờ thì choáng.

Trở
lại cung, tôi cứ đem hết mọi chuyện của tôi và Long Kỳ kể hết cho các nàng
nghe, chuyện này đã giấu các nàng ấy lâu như vậy cũng là dịp nên để cho các
nàng ấy biết rồi.

Tiểu
Thuý tiểu Lan đến cung Phiêu Hoa của tôi lại càng tăng thêm náo nhiệt, nhìn bọn
họ cứ cười hi hi ha ha với nhau mà lòng tôi thấy vui sướng không thôi, nhưng
tóm lại cũng không thể cứ thoải mái mãi được, trong lòng có cảm giác như có một
số chuyện sắp sửa xảy ra vậy.

Đúng
như tôi dự đoán, ba ngày sau, Thái hậu truyền triệu tôi, tôi mang theo Hoan nhi
và tiểu Thuận tử đến quỳ thỉnh an, “Vũ nhi tham kiến Thái Hậu, chúc Thái Hậu
phúc thọ an khang..!”

“Không
cần đa lễ! Ngồi đi!”

Tôi
ngồi xuống, Thái Hậu hướng chung quanh nhìn thoáng qua người hầu, “Các ngươi
lui đi! Ai gia cùng trò chuyện với Vũ phi nương nương!”

Nhìn
bà đuổi đám người đi, trong lòng tôi giật mình, trên mặt lại trấn định, cười
nói, “Không biết Thái Hậu triệu kiến Vũ nhi có gì sai bảo ạ?”

“Theo
thái giám trong cung nói, gần đây Hoàng thượng đều tới cung Phiêu Hoa ngủ hả?”
Giọng điệu Thái Hậu bình thản, cứ như là tán gẫu việc nhà vậy hỏi han tôi, ánh
mắt lại nhìn chằm chằm xem biểu hiện trên mặt tôi, tôi cụp mắt xuống, “Vâng ạ!”

Thấy
tôi thừa nhận, sắc mặt Thái Hậu đen lại, vẻ mặt có vẻ nghiêm túc hẳn lên, “Được
rồi, ngươi đã thừa nhận vậy ai gia cứ việc nói thẳng! Ai gia chính là muốn cùng
ngươi nói chuyện về Hoàng thượng đây! Phải biết rằng trong hậu cung có ba ngàn
phi tần, Hoàng Thượng chỉ độc sủng mỗi mình ngươi, những phi tần khác sẽ nghĩ
thế nào đây? Thứ tự này trong hoàng cung phải duy trì ra sao hả? Ngươi nên biết
từ khi Vĩnh Hán hoàng triều khai quốc ba trăm năm tới nay, chưa có Hoàng thượng
nào chỉ độc sủng có một người, ba ngàn người đẹp trong hậu cung là tiền lệ,
dòng họ Hoàng thất phải được mở rộng để giữ gìn đất nước, ngươi chắc cũng hiểu
ý của bản cung rồi chứ!”

Hiểu
thôi, chẳng phải là vì chuyện tôi độc chiếm mỗi Long Kỳ đó sao, sẽ là các phi tần
khác có ý kiến khác nhau ngay mà! Nhưng bà lại nói tới cùng là để duy trì thứ tự
hậu cung, chả nhẽ Hoàng thượng chỉ độc sủng một người mà thứ tự trong hậu cung
này loạn hết cả hay sao? Nên biết rằng trong lịch sử có biết bao phụ nữ còn
chưa biết đến sự sủng ái của vua, còn không phải vẫn bình thường đó sao, chả nhẽ
một người trong vạn người mà Thái hậu ở trên cao cả chút thứ tự đó cũng không duy
trì dược ư? Chẳng phải là muốn tôi phải hiền lành hơn đó sao!

Tôi
cười khẽ, “Bẩm Thái Hậu, Vũ nhi đã hiểu ý của Thái Hậu, chỉ là…?”

“Chỉ
là cái gì hả?” Thái Hậu lập tức tiếp câu chuyện, tôi ngoan ngoãn cúi đầu, “Thái
Hậu nói với Vũ nhi không bằng nói với Hoàng Thượng có hơn không? Tâm tư Hoàng
thượng nô tì sao mà biết được ạ? Kính xin Thái Hậu thứ tội cho” Tôi miệng vừa
nói xong lới thú tội, nhưng thái độ thì lại không có nửa phần nhân nhượng nào.

Sắc
mặt Thái Hậu tỏ ra kinh ngạc, “Ha, nếu như vậy, bản cung cũng nên đến chỗ hoàng
Thượng nói ha, bảo Vũ phi được thị tẩm nhiều phát mệt, bản cung sẽ không giữ
ngươi lại nữa! Người đâu, đưa Vũ phi nương nương hồi cung!”

LÒng
tôi thất kinh, sao thế nào lại đẩy vấn đề này về chỗ  tôi chứ? Xem Thái độ
của bà ta thì cũng không có ý cưỡng bức tôi, chả nhẽ bà ta đang thử lòng tôi ra
sao ư? TRải qua chuyện hỏi đáp vừa rồi, nói vậy bà ta cũng đoán ra được rồi
chăng? Nếu hướng về bà ta, bà ta đứng đầu lục cung, nhất định sẽ có ý lấy lòng,
còn lời tôi nói tuyệt không có ý này.

Tôi
cùng tiểu thuận tử và Hoan nhi trở lại cung phiêu hoa của mình, nếu Thái Hậu thực
sự thử ra cái gì đó rồi, thì tiếp theo phải xem xem bà ta dùng cách gì để đối
phó với tôi đây!

Cuộc
sống trong cung thực sự không hợp với sự chờ đợi của tôi, tuy sau khi Thái Hậu
triệu truyền, Long Kỳ vẫn sớm tối bên tôi, vẫn chưa có gì khác thường cả, chả
nhẽ Thái Hậu vẫn chưa nói qua với chàng sao? Tôi hoài nghi, nhưng bốn năm ngày
đã trôi qua, lại vẫn chạp chạp không thấy gió lay ngọn cỏ gì. Hôm nay nghe nói
có sư thần tiến cung triệu kiến Hoàng Thượng, đợi Long Kỳ vừa ra khỏi cửa, tôi
kinh ngạc mãi không thôi. Dĩ nhiên lại là bạn tốt của tôi Cao Ly vương tử. Lòng
hiếu kỳ nổi lên, xin Long Kỳ cho tôi được gặp mặt, Long Kỳ không lay chuyển được
ý tôi đành phải đồng ý.

Đi
vào đại điện đã gặp vài người mặc quần áo dị tộc trên người đang cúi đầu trong
điện, cái bóng cao cao lớn kia tôi nhìn thấy quen quá, chẳng phải là Cao Ly đó
ư? Lần này hắn đến có mục đích gì vậy nè?

Nhìn
thấy tôi, sắc mặt Cao Ly hiện lên vẻ kinh ngạc, kinh ngạc mãi, rồi trở nên
không thể tin nổi, đến nửa ngày mới thốt lên được câu, “Vũ…” Chắc thấy thân phận
tôi không đúng mới dừng lại, sắc mặt Long Kỳ ấm áp giới thiệu, “Vị này là ái
phi của trẫm, Vũ phi nương nương!”

Cao
Ly lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra, hỏi thăm về phía tôi, tôi biết lễ nghĩa trong
cung không thể không khách khí, cũng không ngăn lại, nhưng lần này Cao Ly đến với
mục đích làm tôi bị doạ sốc, hoà thân ư? Đột Quyết thế nhưng muốn Lena đến Vĩnh
Hán hoà thân ư? Ông trời ơi! Nàng ta phải gả nhanh cho Long Kỳ đó sao? Nghe được
lúc này, đầu tôi rung chuyển phát hoảng, bỗng chốc chẳng biết phải làm gì cho
đúng nữa! Sắc mặt Long Kỳ cũng chẳng thấy  ổn tý nào, chàng bỗng cụp mắt lại,
trên mặt bỗng thoáng cười, mở miệng ôn nhu bảo, “Tốt lắm! Vương tử Cao Ly, công
chúa quý quốc như có ý tốt cùng giảng hoà với nước Vĩnh Hán của ta, trẫm liền đồng
ý với ngươi!”

Tôi
cả kinh khẽ nhếch miệng, lại không thể hỏi rõ trước mặt sứ thần người ta được,
đành cố kìm xuống cơn tức này, hung hăng trừng mắt nhìn chàng vài lần.

Cao
Ly vui sướng vô cùng, cáo lui, trước khi đi còn nói khi nào rảnh sẽ tới thăm
tôi nữa, tôi mỉm cười đồng ý, nhìn bóng hắn rời đi rồi, tôi trợn trừng mắt với
Long Kỳ, thực sự muốn biết chàng đã có ba phi tử rồi, lại còn muốn gì hơn nữa
đây? Lena nàng ta tuy rằng có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng nếu Long
Kỳ thích nàng ấy, thì từ lúc ở Đột Quyết đã thành rồi, hiện giờ chàng còn có
tính toán gì nữa đây?

“Nè,
chàng muốn lấy Lena đó làm phi thật sao?”

TRên
mặt chàng lại lấp lánh nụ cười tà nịnh, “Ái phi ghen tị sao?”

Lòng
tôi thấy chán nản, mấu chốt này làm cho tôi đã mờ cả mắt rồi, vội bĩu môi,
“Không thèm! Ai thèm thì người ấy cứ việc ăn đi!”

Long
Kỳ nhìn thấy tôi có chút tức giận, vội kéo tay tôi, trong mắt tràn đầy tươi cười,
“Vũ nhi đừng tức giận, chuyện hoà thân không nhất thiết cứ phải gả cho Hoàng
thượng, chỉ cần là dòng họ hoàng thất đều có thể hoà thân được cả, ta đã nghĩ kỹ
muốn đem công chúa này ban cho ai rồi!”

Lòng
tôi bỗng ngẩn ra, bật lên hỏi, “Ai cơ?”

Khoé
miệng Long Kỳ mỉm cười, nhìn vào mặt tôi, “Hoàng thúc của ta nha!”

Tôi
nghẹn họng trân trối nhìn, miệng há hốc kinh sợ không thôi, Long Kỳ thế mà lại
muốn ban Lena cho Hàm mặc nữa chứ! Đây là chuyện tôi không thể đoán nổi, nhưng
Hàm mặc sẽ nhận sao? Trong lòng tôi do dự, không biết nên đi phân tích tầng
quan hệ kiểu này thế nào nữa. Long Kỳ nhìn thấy vẻ mặt sốt ruột của tôi, nụ cười
chợt trầm xuống, môi bạc bá đạo xẹt qua má tôi, tôi khẽ thở khó hiểu nhìn
chàng, “Chàng làm gì vậy?”

“TRẫm
còn định hỏi nàng xem đang nghĩ gì kìa, đang lo lắng cho hoàng thúc sao?” Long
Kỳ nheo mắt nhìn tôi, trong mắt hiện lên một luồng khí lạnh, bị chàng nhìn thấu,
mặt tôi ửng đỏ, nói mềm mại, “Em không biết!”

“Tốt
lắm, chuyện này cứ vậy mà làm! Ngày mai trẫm sẽ tuyên bố trong buổi thiết triều,
nàng cũng đừng nên lo lắng!”

Tuy
giọng điệu Long Kỳ bá đạo, nhưng lại ôn nhu nhìn tôi, trong lòng tôi bỗng rối
loạn ghê gớm, theo bản năng mở miệng cầu xin chàng, “Cũng không thể vội vàng được
ạ!”

Long
Kỳ nheo mắt lại, “Vì sao?”

“Bởi
vì…Vì em được không?” Tôi không biết nên nói thế nào nữa, tôi nên bảo Hàm mặc
vì tôi mà uống rượu sao? Lúc này đang lúc tâm tình hắn rối loạn, Long Kỳ lại có
ý tứ hôn, tôi rất sợ hắn chịu không nổi bỗng chốc phát sinh xung đột gì đó với
Long Kỳ, lấy tính tình Hàm mặc thì khó nói lắm.

Ánh
mắt nghiêm nghị của Long Kỳ nhạt hẳn, “Hoàng thúc mấy ngày gần đây đã không
thèm quan tâm đến triều chính rồi, trẫm tưởng muốn mang niềm vui tới cho thúc ấy
chứ. Nàng đã yêu cầu trẫm như vậy rồi, vậy trẫm cũng rời lại mấy ngày nữa vậy!”
Trong giọng nói nghe không ra là quan tâm Hàm mặc hay không nữa, nhưng vẫn đồng
ý với yêu cầu của tôi. Vì sao tôi nghe lại thấy có chút khó chịu, chả nhẽ Long
Kỳ vẫn còn hoài nghi quan hệ giữa tôi và Hàm Mặc sao? trong lòng tôi bỗng chốc
thấy khủng hoảng vô cùng, chàng nói mấy ngày nay Hàm mặc đã không quan tâm
chính sự rồi, chàng đã biết cái gì rồi sao?

 

 

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.