Hiệp sĩ sắt - Chương 08
Chương 8
Cháu? Là phù thủy ư? Gượm đã.
- Tôi lắp bắp.
- Cháu chỉ là học sinh lớp sáu đang học tại trường trung học
Shadysidẹ Ông hỏi ai cũng biết. Cháu không phải là phù thủy.
- Để dành lời nói dối của một tên phù thủy cho những thằng
ngu!
- Những lời của ngài Thomas như sấm nổ bên tôi. Mái vòm kính
trên đầu chúng tôi rung lên và rền rĩ cứ như bị một cơn gió rất mạnh đập vào.
- Chính nhà ngươi, kẻ lừa dối. Ngươi và câu thần chú đã giam
ta trong căn mồ sắt này với quỷ thuật của ngươi.
- Cháu?
- Tôi lắc cả đầu lẫn chân. Viên cẩm thạch vung qua vung lại
ngang ngực tôi. Vòng khói xanh bên trong nó cuộn lên.
- Ông nhầm cháu với ai đó. Thật đấy. Cháu chưa từng thấy ông
bao giờ, ngài Thomas. Ngài Thomas, thưa ngài, ý cháu là....
- Tôi bổ sung. Những người đàng hoàng đều xử sự như vậy. Tôi
lịch sự đến thế là cố gắng lắm. Nhưng, thật không may.
- Đồ hèn hạ!
- Ông ta gầm lên. Đốm lửa từ mặt nạ của ngài Thomas bùng lên
lách tách. Ông ta cúi sát đầu xuống để nhìn tôi gần hơn. Một giây sau tôi nghe
thấy tiếng cằn nhằn giận dữ. Cử động rất nhanh khôn tả với một người bình
thường có thể chuyển động khi mang trên người bộ giáp sắt hàng trăm cân, ngài
Thomas giơ cây giáo lên. Ông ta nhào đến tôi. Chĩa thẳng cây giáo vào cổ họng
tôi.
- Chuẩn bị để chết đi, tên phù thủy đáng ghét! Mũi nhọn của
cây giáo gại vào da tôi. Thép nóng rừng rực. Ông ta muốn giết tôi. Xẻ tôi làm
hai mảnh. Và sau đó băm nát ra. Tôi không định chấp nhận cơ hội đối mặt với ông
tạ Tôi nuốt giận và lùi một bước dài ra đằng sau. Ngài Thomas lắc lư tiến lên
phía trước. Ông ta lại gầm lên. Ngọn lửa từ tấm mặt nạ bập bùng xì xì.
- Nhà ngươi nghĩ là có thể lừa ta trong hình dạng của một
thằng bé hả?
- Ngài Thomas gầm lên với tôi.
- Ta đã chiến đấu với ngươi khi ngươi tự biến thành một con
rồng. Ta đã đấu với ngươi khi ngươi tự biến thành một bức tường lửa. Và bây
giờ.... Ngài hiệp sĩ nhấn mũi giáo vào da tôi.
- Bây giờ, tên phù thủy, ta sẽ trả thù! Tôi cố hét lên cầu
cứu. Tôi cố hét lên gọi bố. Hoặc thậm chí cả Carlỵ Nhưng tôi chỉ kêu được những
tiếng khàn thê thảm. Ngài Thomas hơi cúi đầu xuống rồi ngửng phắt lên và phát
ra một tiếng rít sâu lanh lảnh. Tôi lùi lại mấy bước. Ngài hiệp sĩ tiến lên
trước mấy bước. Ông ta vứt cây giáo đi. Nó rơi cộp xuống sàn. Tuyệt! Rốt cuộc
ông ta cũng đã tin mình, tôi nghĩ. Nhưng ông ta còn tiến lại gần hơn.
- Ta đã đợi hàng thế kỷ nay cho khoảnh khắc này, tên phù
thủy. Ta muốn thấy đôi mắt quỉ sứ của ngươi khi ngươi trút hơi thở cuối cùng.
- Giọng nói trầm của ông ta hạ thấp xuống. Tôi trân trân
nhìn ông ta, cứng người vì sợ hãi. Tôi không thể nhúc nhích được. Tôi cố lùi về
góc tường. Không còn nơi nào để trốn cả. Và tôi biết mình không thể thoát khỏi
tay ông ta mà còn sống. Bố đã để hàng đống vũ khí thời trung cổ xung quanh con
ngựa. Qúa tệ đối với tôi. Ngài Thomas có sự chọn lựa tốt nhất cho mình.
- Ta có nên dùng kiếm rộng bản không nhỉ?
- Ngài Thomas chộp lấy thanh kiếm.
- Hay dùng chùy?
- Ông ta nhấc ngay quả chùy bằng tay kia. Ông ta chém mạnh
thanh kiếm to nặng trong không khí. Dưới ánh trăng, lưỡi kiếm bén ngọt tạo
thành đường sáng lấp lánh. Ông ta giơ cây chùy ra hết cỡ. Cây chùy của ngài
Thomas trông như một cây dùi cui khổng lồ. Đinh nhọn cắm đầy xung quanh đầu
chùy. Những chiếc đinh thép tua tủa lên tận đầu cây chùy. Chúng lấp loáng hướng
về tôi. Nhấp nhoáng. Tôi co rúm lại. Tôi tưởng tượng ra cảnh nó cắm vào da tôi
thì như thế nào.
- Nghĩa hiệp!
- Tôi hét lên cái từ đó. Tôi bắt mình cố làm ra vẻ dũng cảm.
- Ngươi cho ngươi là một tên hiệp sĩ ư? Một hiệp sĩ thực thụ
mà lại tấn công một kẻ không có vũ khí. Một hiệp sĩ thực thụ không làm trái
tinh thần nghĩa hiệp. Chú Spellman đã nói thế. ánh sáng đỏ đằng sau mặt nạ sắt
nhấp nháy.
- Mày nói đúng, tên phù thủy ngu ngốc.
- Ngài Thomas thừa nhận.
- Ta không thể tấn công một kẻ không có vũ khí. Ông ta lùi
lại và khoát tay về phía bộ trưng bày vũ khí của bố.
- Chọn đi. Tay tôi run rẩy,
tim tôi đập thình thịch, tôi nhìn lướt qua đống vũ khí. Tôi có thể cứu mình
bằng một trong số vũ khí ấy không? Có vẻ không chắc lắm. Tôi nhặt một cái khiên
nặng lên. Một cái đủ lớn để trốn đằng sau. Tôi giữ chắc nó bằng cả hai tay rồi
thụp xuống đằng sau nó. Tuyệt, tôi thầm nghĩ. Nhưng không tuyệt với ngài
Thomas.
- Chọn đi!
- Ông ta gầm lên. Lời ra lệnh của ông ta làm cửa sổ nhà kính
rung lên bần bật. Tôi né ra từ phía sau chiếc khiên đủ để chộp lấy một cái
chùy. Tôi cầm khiên bằng tay trái. Tôi cố giữ cái chùy thăng bằng trong tay phải.
Chúng nặng đến cả tấn chứ chả chơi, hai cánh tay tôi đau nhừ vì cố giữ chúng
thăng bằng. Làm sao tôi có thể chiến đấu được? Mình có cơ hội để thử chiến đấu
hay không đây? Ngài Thomas ngả đầu ra sau và cười. Trận chiến bắt đầu. Thật may
cho tôi, tôi nhanh nhẹn mỗi khi cần phải thế. Thậm chí trong những lúc gặp vận
rủi. Bàn chân trượt trên sàn khi tôi lùi lại. Tôi dòm qua phía trên chiếc
khiên. Tôi thấy ngài Thomas vung chùy ra đằng sau, qua đầu. Và bổ nó về phía
tôi. Những chiếc đinh nhọn loang loáng khi chiếc chùy xé gió lao tới. Tôi kêu
lên và giơ chiếc khiên lên trên đầu. Tôi cúi đầu và nghiến răng. Cú đập trực
diện. Xương khắp người tôi rung động khi quả chùy đập vào cái khiên của tôi.
Một cơn mưa đinh rơi khỏi mặt khiên. Và tôi nghe thấy một tiếng rạn vỡ khủng
khiếp. Tôi biết điều đó chỉ có một nghĩa. Cái khiên vỡ toác của tôi chả tồn tại
được lâu. Tôi nhắm nghiền mắt lại. Ngài Thomas đã thắng.

