Này anh! Tôi không phải là Ôsin - Chương 13-14

Primary tabs

Chương 13: Yêu lại từ đầu

Amy ngồi xuống. Hắn hằn học đứng bật dậy nói:

- Đi về!!!

Bước từng bước hùng hổ ra xe. Amy chạy đuổi theo.

- Đợi em với!!!!

Ngồi vào trong xe, mặt hắn hầm hầm như đi đưa đám. Chỉ cần nghĩ đến
có một người đàn ông nào đó chung đụng chăn gối với nó là hắn lại không
kìm chế nổi. Amy chạy đến xe hắn, cô chợt khựng lại khi nhìn thấy bóng
một người con gái vừa lướt xẹt qua mình, cô ngoái lại nhìn theo. Đó
chẳng phải là nó sao? Sao nó vẫn còn sống? Bên cạnh nó còn là một đứa
bé. Bây giờ thì Amy cũng đã hiểu tại sao vừa rồi hắn lại tỏ thái độ bực
mình vậy rồi. Trong suốt 5 năm qua, hắn vẫn chưa thể quên được hình
bóng nó. Vậy là cô đã tự nhầm tưởng rồi. Bước vào xe ngồi, mắt cô cụp
xuống nhưng rồi ngay lập tức ánh lên một cái nhìn sắc lạnh. Không thể
được, Steven phải là của mình, nhất định là như vậy!

Alissa….. xin lỗi nhé! Tôi cũng không muốn làm thế này đâu…… Nhưng vì Steven tôi có thể làm tất cả mọi việc……

Hắn nhấn ga hết cỡ, phóng đi.

Ở bên trong đại sảnh:

- Hắc xì! – nó dụi dụi mũi – hình như có ai vừa nhắc đến mình thì phải.

Nó quay lại chỗ ngồi cũ. Không thấy hắn đâu. Nó nhếch môi cười nhạt.
Lần trước cuộc hẹn với bên C.F nó không đi mà chỉ cử thư kí đến làm
việc cùng. Cũng không ngờ là hắn lại không hề nghi ngờ gì. Nó ngồi
xuống bàn, nâng cốc mời các vị tổng tài khác.

Nó lúc này cũng đã ngà ngà say, mặt đỏ như gấc, nhìn sang mấy vị
khác đều đã gục hết rồi. Laura nhìn đống bia rượu trên bàn, lắc đầu
ngán ngẩm. Laura gọi Joe đưa nó về nhưng cũng nản nốt vì Joe cũng chả
khác gì tình trạng của nó như bây giờ. Cô đành nhờ người bảo vệ đưa nó
về. Cô ghi địa chỉ nhà nó ra giấy rồi đưa cho người bảo vệ kèm theo một
tờ 500k. Người bảo vệ kia vui vẻ gật đầu rồi đỡ nó ra xe.

+++++

Nó tỉnh dậy, thấy đầu mình đau như búa bổ, cổ họng thì như có lửa
nóng ran. Nó bước xuống nhà lấy nước uống, chợt giật mình khi nhìn thấy
hắn đang ngồi ở ghế sa lông. Nó nhìn quanh ngôi nhà, không phải nhà
mình. Bất giác nó tự cười khẩy chính mình, 5 năm qua nó vẫn cứ ngỡ mình
đang sống trong ngôi nhà này.

- Em tỉnh rồi à? – hắn bất chợt lên tiếng hỏi.

- Ừm – dù sao thì cũng lộ tẩy rồi, chả còn gì mà cần phải giấu giếm nữa cả.

Hắn cười cười nhìn nó. Nó nhíu mày không hiểu hắn đang cười cái gì.
Ở cùng người con trai này gần hai tháng, nó vẫn không thể hiểu hết được
những tính cách của hắn. Có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ hiểu được.

- Tỉnh rồi thì đi chơi không? – dường như cứ nhìn thấy nó là hắn quên luôn chuyện đứa bé kia.

- Hả?

Chưa kịp để nó trả lời hắn đã kéo tuột tay nó đi.

Hắn dẫn nó đi hết chỗ này đến chỗ khác, đầu tiên là đến hàng lưu
niệm. Nó và hắn cùng mua mũ đôi, nhẫn đôi,….. Nhìn nụ cười của nó hắn
quên hết mọi chuyện, chỉ ước rằng sẽ mãi được ở bên nó thế này. Nó đưa
một chiếc vòng ra trước mặt hắn, lúc lắc lúc lắc.

- Cái này được không? Tôi mua cho anh đấy.

Hắn nhìn chiếc vòng, không hề hợp với hắn.

- Sao lại là cái này?

Nó nhún vai, bình thản nói:

- Sao vậy? Tôi thấy nó đẹp mà.

Nó cười rồi đeo chiếc vòng vào tay hắn. Thấy vẻ mặt hạnh phúc của nó, hắn cũng không biết làm gì hơn là phải chấp nhận cái vòng.

“Ọt……”. Bụng nó sôi lên sùng sục vì đói, từ sáng đến giờ lượn hết
chỗ này sang chỗ nọ, nó đã kịp ăn gì đâu. Nhìn vẻ mặt đói sắp chết của
nó hắn bật cười thành tiếng.

- Steven! Anh ăn mí ý không?

- Em làm?

Nó gật gật đầu rồi kéo tay hắn đi.

++++++

Loay hoay trong bếp một hồi lâu, cuối cùng món mì ý của nó cũng ra lò. Hắn nhìn bát mì ý trước mặt.

- Cái này….. ăn được không đấy?

Nó lườm hắn một cái sắc lẹm.

- Ý anh là sao hả?

- À à không có gì.

- Đợi đấy, tôi lấy bát đã!

Nó định đứng lên thì bị hắn kéo xuống.

- Không cần lấy! Ăn chung đi, đỡ phải rửa nhiều.

Nói thì nói là vậy nhưng chủ ý của hắn là muốn hai người được gần gũi hơn.

Có lẽ vì đang đói quá mà nó cũng chẳng quan tâm nữa, ngồi xuống cầm đũa ăn. Hắn nhìn nó ăn.

- Xem kìa! Con gái con đứa mà thế à!

Vừa nói hắn vừa chỉ vào mép nó. Nó định lấy tay lau đi thì bị hắn giữ lại.

- Aish~! Bẩn quá! Lại đây!

Nó theo phản xạ cũng đưa mặt về phía hắn. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi nó. Nó tròn mắt, không dám tin vào mắt mình nữa.

Dời môi, hắn lấy khăn lau miệng. Nó cố tránh ánh mắt của hắn bằng
cách cắm đầu cắm cổ vào ăn. Hắn cũng cảm thấy hơi khó xử, đứng bật dậy.

- Tôi no rồi, em ăn xong thì dọn đi – hắn bước nhanh lên lầu.

Nó cũng chả còn tâm trạng đâu mà ăn nữa. Nó đứng dậy dọn bát đũa.

Bước vào phòng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như vậy. Không có một bụi bẩn
nào cả. Hình như trong 5 năm qua hắn chưa hề thay đổi gì căn phòng này.
Đưa mắt nhìn lên tường, nó thấy ảnh của nó được phóng to treo giữa
tường. Cười nhạt, nó nằm xuống giường, quay mặt về phía cửa sổ. Cũng
không biết là từ lúc nào nó lại thay đổi được như vậy. Bỗng một vòng
tay từ phía sau ôm lấy nó, hơi thở của hắn phả vào cổ nó. Nó giật mình
định ngồi dậy thì hắn ôm siết lấy nó.

- Đừng đi đâu cả….. chỉ một chút thôi! Tôi thực sự rất mệt mỏi, em biết không?

Giọng nói hắn nhỏ dần, nửa như van xin, nửa như đề nghị làm nó có
chút dao động. Nó nằm yên để hắn ôm. Nhẹ cười, hắn tự cảm thấy nó và
hắn lúc này như vợ chồng mới cưới vậy. Không biết là do thời tiết khá
đẹp hay là do quá hạnh phúc mà cả hắn và nó đều ngủ thiếp đi.

.

.

Tỉnh dậy, nó không thấy hắn đâu cả. Hình như nó ngủ khá lâu rồi thì phải, nhìn đồng hồ đã là 7h tối.

Nó làm vệ sinh cá nhân xong nhanh chóng bước xuống nhà. Đi đến nửa
cầu thang, nó nghe giọng hắn vang lên, hình như hắn đang nói chuyện với
ai đó.

- Nhất định phải bắt họ từ bỏ cái ý nghĩ đấy đi!

- ……

- Nếu anh không làm được việc cỏn con đấy thì đừng hòng làm việc ở cái công ty này nữa!!!

Hắn dập máy, hình như có việc gì ở công ty thì phải. Nó đi lên
phòng, nó không muốn làm phiền hắn lúc này. Vừa bước vào phòng nó đã có
điện thoại từ thư kí.

- Giám đốc! Nguy to rồi! Các vị cổ đông đang kéo đến dưới đại sảnh công ty, họ đòi rút hết cổ phần đầu tư.

- Cô tìm cách làm dịu họ đi, tôi sẽ đến ngay!

Cúp máy, mặt nó sa sẩm lại. Không thể nào, chẳng lẽ họ đã biết công
ty đang bị lỗ vốn sao. Rõ ràng nó đã cố gắng để tăng lãi xuất cho công
ty, không lẽ…… Nó nhớ lại cuộc nói chuyện ban nãy của hắn. Đứng dậy, vớ
lấy cái áo, nó chạy thẳng xuống nhà. Hắn giật mình khi thấy khuôn mặt
nó.

+++++

Đánh xe đến công ty. Bên ngoài cổng công ty, mấy vị cổ đông đề đang
tụ tập hết ở đây. Nó vội vàng xuống xe. Vừa thấy nó, các vị tổng tài đã
chạy lại quanh nó.

- Cô Aliss! Chuyện này là sao? Cô mau giải thích đi chứ? Sao công ty bị lỗ vốn mà cô không báo cho chúng tôi.

Một bà tầm khoảng 50 bước lên nói hùng hổ. Được thể mấ vị khác cũng nháo nhào ào vào hỏi nó. Đầu óc nó cảm thấy choáng váng.

- Các vị cổ đông! – cuối cùng không chịu được nó phải hét lên –
chúng tôi sẽ nhanh chóng giải quyết vấn đề này, mong các vị đợi thêm
một thời gian nữa.

Mấy vị nghe nó nói thế thì cũng đành chịu. Đợi đến lúc họ bỏ về hết nó mới vào văn phòng.

Chuyện này là sao chứ? Tại sao mấy người đó lại biết công ty đang bị
lỗ vốn? Nó đã giấu kín lắm rồi mà. Chỉ có thể là có người đang muốn hãm
hại nó. Cuộc nói chuyện của hắn lúc nãy vẫn ám ảnh nó. Không lẽ…. đúng
là hắn? Không thể nào, nó phải điều tra mới được.

- Cô mau điều tra cho tôi người này!

Cúp máy, nó đan hai tay vào nhau.

Steven…. cầu mong đó không phải là anh…….

Chương 14: Quên cách yêu
Cô thư kí đứng trước mặt nó, chân run như cầy sấy. Mặc dù cô đã hoàn
thành xuất sắc nhiệm vụ nó giao chỉ trong 3 ngày. Mà cũng phải, nhìn
mặt nó bây giờ không khác nào muốn giết người cả.

- Vậy theo như cô nói thì chính thiếu gia của tập đoàn C.F đã làm chuyện này? – nó cất cái giọng lạnh như băng hỏi cô thư kí.

Cô giật mình, vội vàng gật gật đầu. Nó cúi gằm mặt, đan hai tay đặt
trên bàn. Cô thư kí thấy tình hình có vẻ không ổn vì đây là lần đầu
tiên thấy giám đốc có thái độ như vậy, cô rón rén bước ra ngoài. Nó đưa
hai tay di di hai bên thái dương. Ngả người ra sau ghế, nó muốn xác
định xem có đúng là hắn là người bày ra trò này không vì nó không muốn
hiểu lầm hắn. Nhưng không ngờ…….

Steven….. tôi không ngờ anh lại là con người như vậy….. tôi phải làm
gì thì anh mới buông tha cho tôi đây?…… Tôi thực sự đã quá mệt mỏi
rồi…….

Nó đứng dậy, mặc áo khoác rồi chạy xuống xe. Đánh tay lái về nhà
hắn. Dừng xe trước căn hộ nhà hắn, nó lưỡng lự không biết có nên vào
hay không. Nếu bước vào trong đó nó sẽ lại trở thành một con rô bốt bị
hắn điều khiển như trước đây, còn nếu như không thì công ty nó chắc
chắn sẽ bị phá sản. Một mình nó chịu đựng là đủ rồi tại sao hắn còn lôi
thêm cả công ty nó vào đây.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng khốc liệt, cuối cùng nó cũng buộc
mình phải vào đó. Bấm chuông đến lần thứ 4 mới thấy bà giúp việc ra mở
cửa. Nó định mở miệng hỏi xem hắn có nhà không thì bà giúp việc đã lên
tiếng trước.

- Cô Aliss! Cậu Steven đang chờ cô trên phòng!

Nó ngạc nhiên đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng hắn. Chiếc rèm cửa được kéo vào, nó thở dài, hít một hơi thật sâu bước lên phòng nó.

“Cạch…”. Tiếng mở cửa vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Nó bước
vào, hắn đang nằm trên giường. Thấy nó vào, hắn vỗ nhẹ vào chỗ trống
bên cạnh ra hiệu cho nó ngồi xuống. Nó theo phản xạ cũng ngồi xuống chỗ
hắn vừa ra hiệu. Không gian lại một lần nữa chìm vào im lặng. Có thể
nghe rõ tiếng tim đập lỗi nhịp của nó. Đợi hồi lâu không thấy nó nói
gì, hắn cũng cảm thấy sốt ruột, đành lên tiếng trước.

- Đứa bé đó là con của em?

Nó sững người không hiểu hắn đang muốn nói đến đứa bé nào. Chợt nhớ
ra lần đưa Lin đến bữa tiệc. Nó cười nhạt, thì ra là hắn hiểu lầm. Vậy
cũng tốt, để sau này không phải dây dưa đến nhau. Nó im lặng gật nhẹ
đầu rồi không nói gì nữa. Tay hắn siết chặt khi thấy câu trả lời của nó.

- Tôi phải làm gì thì anh mới tha cho tôi đây? Anh hại tôi như vậy còn chưa đủ hay sao mà còn đến lượt công ty tôi nữa.

Hắn tròn mắt nghe những điều nó nói. Chuyện công ty nó hắn đang cố
gắng giúp còn chưa xong. Nhưng rồi môi hắn lại nhếch lên một nụ cười
nửa miệng. Hắn nghĩ đến câu trả lời khẳng định của nó ban nãy, không
tránh khỏi cơn ghen.

- Lên giường với tôi…… – không hiểu là vì quá ghen hay vì muốn lật tẩy cái bộ mặt giả dối của nó mà hắn bật thốt ra câu đấy.

Nó khựng người rồi cười nhạt. Thì ra cái hắn muốn là như vậy. Thì ra
hắn chỉ coi nó là gái qua đêm. Quả thực là nó đã sai khi nghĩ hắn tốt
với mình. Người con trai trước mặt đã khiến nó vừa hận vừa yêu.

- Nếu tôi lên giường với anh…… thì anh….. sẽ cứu công ty tôi chứ?

- Có thể….. còn tùy thuộc vào thái độ của cô – hắn nhún vai tỏ vẻ bất cần.

- Tôi đồng ý – nó cắn răng nói.

Hắn giật mình khi thấy thái độ quyết tâm của nó. Không lẽ nó có thể
đồng ý với tất cả những người đàn ông sao. Nghĩ đến đây thôi cơn ghen
trong người hắn bùng phát thực sự. Hắn quay sang đè nó lên giường.

“Xoẹt…..”. Quần áo của nó bị hắn xé toạc hết. Bàn tay hắn tham lam
lần mò vào từng đường nét trên cơ thể nó. Bỗng dưng nó cảm thấy buồn
nôn. Những ngón tay nó bám chặt lấy hai bên mép giường. Hắn chiếm lĩnh
lấy môi nó, dần trượt xuống cổ. Bất giác có thứ gì đó mặn mặn lăn dài
trên gò má, nó nhắm chặt mắt ngăn không cho dòng nước mắt tuôn trào.
Hắn cảm thấy người nó đang run nhẹ từng đợt. Trong vô thức hắn cảm thấy
bất lực. Bất chợt hắn đứng bật dậy, quay mặt về ngược hướng nó.

- Thật chán chết!

Hắn hùng hổ đi xuống nhà. Nó ngồi dậy, kéo chăn lên ngang ngực, để ý
thấy quần áo mình đã bị hắn xé nát tươm. Nó đứng dậy, đi về phía tủ của
hắn, lấy ra một chiếc sơ mi có khi dài đến đùi nó. Nó mỉm cười mãn
nguyện rồi vào vệ sinh thay đồ.

Bước ra, đúng là cái áo này chỉ dài đến đùi nó. Nó nghĩ lại hành
động của hắn ban nãy, thầm cảm ơn hắn. Bước xuống nhà, nó thấy hắn đang
ngồi đấy, trên bàn là một tờ giấy. Nhẹ nhàng bước đến, hắn đưa cho nó
tờ giấy. Nó cầm tờ giấy lên, hết ngó sang hắn rồi lại cúi xuống nhìn tờ
giấy trước mặt. Một dòng chữ to tướng đập vào mắt: “Hợp đồng hôn nhân”.
Chuyện này là gì đây?

- Đọc đi, nếu không có ý kiến gì thì kí vào đấy!

Hắn nói đồng thời đưa cho nó cái bút. Nó nhìn một lượt tờ hợp đồng,
tay nó run run, quả thực nó cảm thấy người con trai trước mặt rất đáng
sợ. Một khi kí vào đây nó sẽ mất hết quyền tự do, còn nếu không thì
công ty nó gây dựng 5 năm qua sẽ hoàn toàn sụp đổ. Một mình nó gánh
chịu được rồi nó không thể để ai liên lụy được. Nó cầm bút, kí vào bản
hợp đồng. Vậy là cuộc đời nó sau này đều dựa vào bản hợp đồng này, thật
khôi hài. Bây giờ nó không biết mình nên khóc hay nên cười nữa.

- Anh Steven!

Từ ngoài cửa vọng vào tiếng của Amy. Amy bước vào, thấy cảnh tượng
trước mắt không tránh khỏi bất ngờ, đưa tay lên bịt miệng. Tại sao nó
lại ở đây? Còn cái áo trên người nó? Bao nhiêu câu hỏi đổ ập lên đầu
Amy. Cô chuyển ánh mắt nhìn sang hắn, vẫn thản nhiên như không có gì.
Tại sao lại có thể đưa một người con gái khác về nhà trong khi sắp đến
ngày cưới chứ. Amy cắn răng nhịn nhục, cô cố kìm chế cơn giận lên tiếng
hỏi:

- Steven, chuyện này là sao?

Hắn nhún vai bình thản. Kéo nó ngồi xuống đùi mình, quàng tay vòng
qua eo nó. Nó cứng đờ người, ngồi thẳng dậy. Hắn véo nhẹ eo nó ra hiệu
ngồi yên. Nó không dám ngo ngoe gì, cúi đầu lặng thinh. Amy nhìn hai
người trước mặt tình tứ với nhau, càng không hiểu.

- Anh Steven! Anh mau giải thích đi chứ! Còn lễ cưới của chúng ta thì sao?

- Lễ cưới vẫn được diễn ra như bình thường….. – Amy cười nhẹ hài lòng – chỉ là thay đổi vị trí cô dâu thôi.

Vế sau hắn nói làm Amy khựng người, cô liếc qua nó. Nó cúi gằm mặt
không nói gì. Nỗi uất hận trong lòng Amy ngày một lớn dần lên. Nếu như
không có nó thì mọi chuyện giữa cô và hắn sẽ không như vậy. Nếu như
không có nó thì cô đã không phải làm những việc như vậy. Tất cả là do
nó. Cô nhất định không thể để yên vụ này. Amy chạy đi. Nụ cười trên môi
hắn tắt ngấm. Đẩy mạnh nó ra, hắn lấy khăn lau tay như thể vừa đụng vào
thứ gì đó ô uế. Nó nhìn hành động đó, một cảm giác nhói đau từ trong
tim trào lên. Nó cười nhạt rồi đi lên phòng. Đúng là hắn chỉ coi nó như
thứ rác rưởi không đáng có. Mở tủ, quần áo nó để ở đây 5 năm qua vẫn
nguyên vẹn như vậy. Nó mặc lấy một bộ. Xuống nhà, hắn vẫn ngồi đó,
nhưng hình như đang nói chuyện điện thoại với ai thì phải. Nó cầm túi
ra ngoài định đi chợ thì bị hắn gọi giật ngược lại.

- Em đi đâu?

- Chợ – nó trả lời không chủ ngữ, không vị ngữ làm hắn có chút khó chịu.

Hắn đứng dậy, tiến lại chỗ nó đang đứng. Nó không nhìn hắn, chỉ cúi
đầu. Bất chợt hắn bóp mạnh cằm nó, quay sang hắn. Hắn trừng mắt nhìn
nó, bàn tay bóp cằm nó càng ngày càng siết mạnh hơn. Nó nắm chặt tay,
cằm nó lúc này đã tê cứng.

- Tốt nhất em nên biết điều đi. Đừng tỏ thái độ chống đối đó với tôi
– hắn thả cằm nó ra, nó quay ngoắt sang bên khác – Tối nay tôi có hẹn
với đối tác, sẽ không ăn cơm nhà đâu.

Nó không nói gì rồi đi thẳng ra ngoài. Nó thực sự sợ con người đó.

Nhìn theo cái bóng đơn độc đó, bỗng dưng hắn muốn bỏ cuộc. Tại sao
hắn lại làm vậy chứ? Từ trước đến nay làm việc gì hắn cũng luôn bình
tĩnh, tại sao hắn lại thế này? Hắn cầm áo đi ra xe.

Nó bước vào bar, vì hôm nay hắn không ăn cơm ở nhà thì cũng chẳng
cần đi chợ làm gì, lúc này nó cũng chưa đói nên đến bar làm vài chén
rượu cũng chẳng sao. Dù sao thì nó cũng đang chán đời.

Hắn ngồi trong xe, đi theo nó từ nãy đến giờ thì ra là nó đến bar.
Sao nó biết mấy chỗ này mà đến. Hắn nhíu mày, hắn đang làm gì thế này.
Hắn cầm điện thoại gọi cho Tracy – cô nàng người mẫu chân dài ở công ty
hắn. Nàng này đã không biết bao nhiêu lần ve vãn hắn mà vẫn chưa được
hắn để ý. Hôm nay được hắn trực tiếp gọi thế này chắc là nàng ta phải
sung sướng lắm.

Bước vào bar, không khí đang vô cùng sôi động. Ở một góc khuất của
quầy rượu, ánh sáng mập mờ chiếu vào khuôn mặt nó. Nó vẫn giữ cái quy
tắc như 5 năm trước, không uống quá nhiều rượu vì có uống thế chứ uống
nữa vẫn không hết buồn. Nó chỉ nhìn mọi người nhảy, có lẽ đó là biện
pháp giúp nó hết buồn.

Hôm nay Ray làm ca sáng, nhưng vì chán quá nên đến bar ngồi nhâm nhi
vài chén, thỉnh thoảng thì lại vào làm mấy loại cocktail cho khách. Ray
vốn là một đại thiếu gia của một gia đình thương nhân giàu có, gia tài
nhà cậu có thể nói là tiêu cả đời cũng không hết, vậy mà không hiểu sao
cậu là hứng thú với cái nghề pha chế cocktail này. Nhìn sang bên phải,
một cô gái xinh xắn đập vào mắt cậu. Đúng là không uổng công tối nay
mình đến đây mà! Nghĩ rồi, Ray cầm ly rượu của mình tiến tới chỗ cô gái.

Nó giật mình ngước lên nhìn và đập vào mắt là khuôn mặt điển trai
của Ray. Ray cũng ngạc nhiên không kém, cậu giật lùi về sau vài bước đề
phòng. Chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Trong bar của cậu bị ma ám
sao? Ray hoảng hồn, miệng lắp bắp:

- Em….. em là người hay là…..? – cậu bỏ lưng câu nói nhưng nó đã hiểu được hàm ý bên trong câu nói đó.

Nó bật cười rồi kéo Ray ngồi xuống kế bên. Ray lúc này mới bay được
tới giữa không trung, lúc này hồn cậu đã bay tận lên thiên đàng rồi =))

- Lâu không gặp anh, Ray – nó nhấn mạnh từ Ray để chứng tỏ cho cậu thấy rằng mình hoàn toàn là con người bằng da bằng thịt.

Ray thở dài. Nhưng tại sao nó lại ở đây? Chẳng phải 5 năm trước nó đã……

Như đoán được câu hỏi trong ánh mắt Ray, nó nói luôn:

- Chuyện dài dòng lắm. Em sẽ kể anh sau.

Ray cảm thấy phục người con gái trước mặt. Từ trước đến giờ ngoài
hắn – thằng bạn thân nhất đoán được ý nghĩ trong ánh mắt cậu thì không
còn ai làm được việc đó cả. Cậu nhìn nó, có vẻ nó đang buồn đời thì
phải. Rồi như chợt nhớ ra gì đó cầu quành vào trong quầy pha pha chế c
hế gì đó hồi lâu. Xong xuôi, Ray đặt ly cocktail màu đỏ xuống trước mặt nó.

- Còn nhớ loại này chứ? – Ray cười cười nhìn nó.

Nó hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng bật cười cầm ly rượu lên.

- Cocktail Start Love! Không nhớ sao được – nó nhấp một ngụm.

Cả nó và Ray cùng bật cười. 5 năm trước ấn tượng về nó trong cậu vẫn
rất sâu đậm. 5 năm sau lại một lần nữa nó để lại cho cậu những bất ngờ
khác nhau. Bỗng nhiên cậu thấy có thứ gì đó nhen nhói trong tim.

- Ô mô! Anh Ray cũng ở đây sao?

Một thứ âm thanh lanh lảnh từ đằng sau Ray vang lên. Quay lại hắn
thấy Tracy, mặt cười cười bên cạnh là hắn. Mặt hắn cứ bơ bơ như không
biết gì. Lại quay lại nhìn nó, mặt nó lúc này đã tái mét cả lại. Ray
nhíu mày, có vẻ giữa nó và hắn vẫn còn gì đó dính lứu tới nhau.

- Mày đi chơi với người đẹp mà không gọi tao nhé! – Ray cố lảng sang chuyện khác.

Hắn nhún vai bình thản nói:

- Mày cũng đang chơi với người của tao đấy thôi – hắn chỉ tay về phía nó.

Ray nheo mắt, người của hắn?

- Người của mày? Cô ấy là vợ mày chắc.

- Đúng thế.

Báo cáo nội dung xấu