Boss đen tối, đừng chạy! - Chương 05
CHƯƠNG 5
BẠI TRAI CHÍNH CỐNG
Mẹ ơi, mẹ có xứng đáng với con
không?
Rót một ly trà hoa cúc cho khách,
Nặc Nặc liếc nhìn người ấy, cố nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Đại… đại sư
huynh, anh bận như thế còn đến thăm em, thật ngại quá.”
Tiểu văn thư ấy đúng là biết tận dụng
thời gian, cứ chọn lúc bà Hứa đi mua thức ăn, Tiêu Đại boss sắp đến mà thăm hỏi.
Giác quan thứ sáu của phụ nữ mách bảo Nặc Nặc, “đại sư huynh” đến đột ngột thế
này rất phiền phức.
Tiểu văn thư lúc lắc đầu, nói với
vẻ vô cùng bí ẩn, “Không có gì, anh nghe Hứa sư phụ đi công tác nói em bị bong
gân nên đến thăm. Còn nữa, Hứa Nặc, Hứa sư phụ nói những lời có vẻ hơi kỳ lạ.”
Nặc Nặc cứng miệng, không cần nói
cũng biết là chuyện gì rồi. Vì đêm hôm cô bị bong gân, ông Hứa đã đi công tác
nên không thể gặp mặt Tiêu Đại boss. Bà Hứa chỉ ôm điện thoại khen rối rít Tiểu
Trương là người ân cần, chu đáo, hiểu biết. Ông Hứa ở bên kia cũng sung sướng
khen Tiểu Trương thật thà này nọ.
Tiểu văn thư ho khẽ, đảo đảo mắt,
“Hứa sư phụ bảo anh ngày ngày đến đón em. Thực sự là rất ngại, ông còn bảo anh…
cứ thế mà làm.”
Nặc Nặc ôm đầu… Bố ơi, bố có thể
nhiều chuyện hơn chút nữa không?
Tiểu văn thư thấy thế thì ngửa mặt
lên trời thở dài, “Oan nghiệt ơi là oan nghiệt…”
“?” Nặc Nặc còn chưa hiểu ra tại
sao “đại sư huynh” lại đột ngột lôi chủ đề oan nghiệt này vào, thì tiểu văn thư
đã xúc động nói, “Hứa Nặc, em như thế là không đúng. Anh nhớ lần đầu chúng ta gặp
mặt đã nói rõ với em, anh đi xem mắt là vì không muốn từ bỏ cơ hội tìm lại tình
nhân kiếp trước của mình. Nhưng em không phải… Tuy anh cũng rất tiếc, dù sao
anh với em cùng là đồng môn trung nhân, lại trò chuyện hợp nhau, nhưng em không
nên đặt tình cảm vào người như anh làm gì. Mấy hôm trước anh còn nằm mơ thấy cô
ấy, anh bảo, nếu không tìm ra cô ấy, anh thà sống cô độc đến già…”
Tiểu văn thư nhìn ra ngoài cửa sổ
vẻ thâm tình, giọng điệu cũng trở nên dịu dàng, “Em thật sự không nên… không
nên… Người như anh, sẽ phụ em. Em hà tất phải khổ sở giữ tình cảm đó, thậm chí
còn vẽ nên ảo tưởng tốt đẹp về chúng ta với bố mẹ chứ.”
Nặc Nặc khóe môi co giật, đại sư
huynh, anh, có, phải, là, xem, tiểu, thuyết, nhiều, quá, rồi, không?!
Chuyện gì thế này? Thì ra tiểu văn
thư ngỡ rằng cô đã nói linh tinh với bố, vẽ nên hoang tưởng tốt đẹp nên bố mới
hiểu lầm chăng?
Nặc Nặc ú ớ.
Điên cuồng.
Thổ huyết.
“Không phải, em không…”
Chưa nói dứt, tiểu văn thư đã cắt
ngang lần nữa, tỏ vẻ tức giận, “Em đừng nói gì nữa! Chân em bị thương chính là
chứng cứ tốt nhất. Em lại vì anh mà hồn xiêu phách lạc ngã dúi dụi, haizzz,
đúng là tội ác, tội ác! Hứa Nặc, anh biết có lẽ là tàn nhẫn với em, nhưng hôm
nay anh đến để báo cho em biết, anh đã hạ quyết tâm, nếu trong ba năm không tìm
được tình nhân kiếp trước, anh sẽ đi theo sư phụ, quy y cửa Phật.”
“Vì chúng sinh, vì thiên hạ mà
tích phúc tích đức, chỉ đường cho những người bị cái ác giam giữ, những người mắc
nợ kiếp trước, nên em thật sự…”
Tiểu văn thư mắt ươn ướt, nghẹn
ngào đau khổ nhìn Nặc Nặc. Nặc Nặc nhìn anh ta, cũng bỗng dưng muốn… khóc.
Bố ơi, rốt cuộc con mắt nào của bố
nhìn thấy Tiểu Trương này là thanh niên tài giỏi, đẹp trai vậy? Anh ta không chỉ
tuyên truyền mê tín, bóp méo tư tưởng Phật giáo, còn mắc chứng hoang tưởng nặng.
Không chỉ hoang tưởng kiếp trước kiếp này, tình nhân gì gì đó, mà còn hoang tưởng
người khác thích anh ta!
Nặc Nặc nắm chặt tay, hít thở sâu,
nhắc mình cố hết sức duy trì hình tượng thục nữ, “Đồng chí Tiểu Trương, tôi thấy
giữa chúng ta có chút ngộ nhận, tôi phải giải thích cho anh biết.”
Tiểu văn thư sáng mắt lên, đột
nhiên nắm chặt tay Nặc Nặc, “Em là cô gái tốt, tại sao em không phải cô ấy…”
Đing đoong.
Có điều lần này tình hình hơi khác
một chút. Người ấn chuông cửa không phải nhắc nhở chủ nhân mở cửa, mà là cảnh
cáo người trong nhà “chú ý móng vuốt”, vì… Nặc Nặc tật nguyền biết Tiêu Đại
boss sắp đến, lười ra mở cửa, từ khi tiểu văn thư vào nhà, cửa vẫn khép hờ.
Một anh boss đẹp trai khí thế hừng
hực bước vào, ánh mắt mang sát khí man rợ, khoanh tay trước ngực, “Nặc Nặc,
không đi mát-xa ngay thì người ta đóng cửa đấy.”
Tiểu văn thư dù ngốc đến mấy cũng
cảm nhận được không khí có phần khang khác từ khi Tiêu Dật bước vào, nên đã
ngoan ngoãn thu móng vuốt lại, lạ lùng hỏi, “Hứa Nặc, ai thế?”
Nặc Nặc nghe thế thì ưỡn thẳng
lưng, hùng hùng hổ hổ (thực ra là tấp ta tấp tểnh) đi đến cạnh Tiêu Đại boss, mắt
cong cong, “Đại sư huynh, xin giới thiệu với anh, đây là bạn trai tôi, Tiêu Dật.”
“…” Cho dù tiểu văn thư nào đó có
mặt dày vô sỉ đến mấy, giờ phút này, cũng bị Nặc Nặc giết ngay trong tích tắc.
---Đường phân cách choáng váng
choáng váng bay bay qua---
Trên đường đi, Tiêu Đại boss cứ nở
nụ cười, đến mức Nặc Nặc sởn cả da gà. >O<
Tiêu Dật tuy không mặt sắt như Mạc
Tử Uyên, nhưng cũng hiếm khi cười, vẻ mặt rất nghiêm khắc. Bây giờ anh cứ cười
suốt cả đoạn đường, ai thấy cũng lạnh cả người. Huống hồ là Nặc Nặc lại thấy
anh cười trong khi đã biết “Đại boss gần đây rất không vui”, anh có giống như
không vui đâu? Có giống đang bất mãn gì đâu? Ôm đầu thắc mắc hồi lâu, Nặc Nặc vẫn
quyết định hỏi cho ra lẽ.
“Tiêu tổng, chuyện lúc nãy… để tôi
giải thích… Người đó chính là Tiểu Trương, đối tượng xem mắt lần trước của tôi,
anh ta đến nhà thăm, có vẻ hiểu lầm gì đó, rồi anh lại đến đúng lúc, nên…” Nên,
tôi mới hồn nhiên xem anh là bia đỡ đạn. = =
Câu ấy, Nặc Nặc không thể nào thốt
ra.
Thực ra bây giờ nhớ lại tình huống
lúc ấy, Nặc Nặc chỉ muốn đập đầu vào cửa xe, sao cô lại to gan đến thế, nói ra
câu đại nghịch bất đạo trước mặt Đại boss chứ a a a… Lấy ai ra làm bia đỡ đạn
còn được chứ lấy Tiêu Đại boss thì không thể. Chẳng phải cô đã phạm tội đùa giỡn
lãnh đạo công ty hay sao?
Nặc Nặc rất đau buồn, tiễn tiểu
văn thư về rồi cứ tính toán xem mình sẽ chết thế nào, chết xấu xí đến đâu. Kết
quả Tiêu Đại boss chỉ đơn giản xoa xoa đầu cô, như đang dỗ dành mèo con, “Đi
thôi, sư phụ mát-xa đợi sốt ruột lắm rồi.”
Nặc Nặc mặt mũi sầu khổ, thế mới
nói động vật như boss đúng là loại sinh vật rất khó hiểu. Phì Long lão đại đã
nói rõ là mấy hôm nay sắc mặt anh rất tệ hại cơ mà…
Bên này Tiêu Dật thấy Nặc Nặc ấp
úng thì nhướn mày với cô, “Rồi thế nào?”
Nặc Nặc nghiến răng, hít thở sâu rồi
nói, “Tiêu tổng, anh đừng giận, tôi biết hành vi lấy anh ra mạo nhận là bạn
trai là rất trơ trẽn, nhưng xin anh đừng cười cười thế chứ, tôi sợ…”
Vừa dứt lời, chiếc xe bỗng thắng gấp,
Nặc Nặc chưa nói xong thì cả người đã bổ nhào về phía trước, răng bập vào môi
đau nhói, khi quay đầu lại đã thấy gương mặt đẹp trai tức giận của Đại boss.
Tiêu Dật nheo mắt lại với vẻ nguy
hiểm, vô cùng đáng sợ.
Ý thỏ trắng là, lúc anh cười rất
kinh dị? Rất đáng sợ?
Tốt lắm.
Hứa Nặc, em đã chọc giận tôi thành
công rồi đấy.
Nặc Nặc khóc ròng, vẫn không hiểu
mình sai chỗ nào, “Tiêu tổng, tôi sai rồi, lúc ấy đầu tôi mụ mẫm thế nào, nên…”
“Lần cuối.”
“Hử?” Nặc Nặc run rẩy, nhìn sắc mặt
Tiêu Dật càng lúc càng khó coi, chỉ thấy thật-là-bó-tay!
“Lần cuối cùng nói cho cô biết,
tan sở rồi đừng gọi tôi Tiêu tổng!”
Tiêu Dật tuy giọng nói không thay
đổi, nhưng vẻ phẫn nộ vẫn truyền đến tai Nặc Nặc rất rõ ràng. Ngồi co rúm lại
trong ghế phụ, Nặc Nặc nghẹn ngào, “Tiêu… Dật.” Quả nhiên cô thật ngốc, vẫn chọc
giận Đại boss rồi.
Tiêu Dật thấy thế thì hiểu mình đã
dọa thỏ trắng khiếp đảm rồi, hồi lâu sau mới khẽ thở dài, dịu giọng nói, “Nặc Nặc,
cô không cần xin lỗi, thực ra tôi rất vui được mạo nhận là bạn trai của cô.” Khựng
lại, rồi Tiêu Dật mới bổ sung một câu vẻ không cam tâm, “Chúng ta chẳng phải vẫn
là đối tượng xem mắt hay sao?”
Nghe câu đó, đồng tử mắt Nặc Nặc nở
lớn, lớn, lớn hơn nữa, lúc nãy mình có nghe nhầm không? Ý của Tiêu Đại boss là…
Chẳng sao, dù sao sớm muộn gì anh cũng sẽ trở thành bạn trai chính cống của
mình?
Nặc Nặc muốn nghẹt thở vì ý nghĩ
đó, ngớ người một lúc rồi quyết định không nghĩ đến vấn đề đó mà chuyển sang
chuyện khác, “Ơ… nghe nói tôi đã được vào Hạng mục rồi.”
Tiêu Dật khởi động xe lại, ánh mắt
nhìn phía trước, nói cụt lủn, “Ừ.”
Nặc Nặc tiếp tục bẻ ngón tay, “Tôi
còn nghe nói hình như anh không vui cho lắm.”
Tiêu Dật không phản ứng gì mà thoải
mái đáp, “Không phải không vui mà chỉ cảm thấy với kinh nghiệm hiện nay của cô
thì không hợp đảm nhiệm làm kế hoạch cho kịch bản của một game mới. Kết cấu câu
chuyện tuy đầy đủ, nhưng những chi tiết và Bug phải sửa quá nhiều, rồi cô và Tử
Uyên sẽ rất bận.”
Nặc Nặc gật gù như gà mổ thóc,
“Tôi hiểu, tôi hiểu, thực ra lúc đầu tôi cũng không ngờ kịch bản ấy lại thông
qua được, Tiêu… Dật anh phải suy xét cho toàn cục mà, tôi chỉ thấy lạ là nếu đã
có quá nhiều yếu tố bất lợi như thế, tại sao cuối cùng vẫn nhận lời Mạc sư
huynh?”
Chính xác, Tiêu Đại boss dù thế
nào cũng không phải người dễ dàng thỏa hiệp.
Ánh mắt Tiêu Dật lóe sáng vẻ thành
thật nói: “Tử Uyên mới là tổng phụ trách kế hoạch toàn hạng mục, nếu cậu ta đã
khăng khăng giữ kịch bản của cô đến thế thì chứng tỏ với tư cách là người tổng
phụ trách, cậu ta đã có sự xem xét, hoặc cậu ta cảm thấy kịch bản này của cô có
khả năng, nếu đã như thế thì là người phối hợp, tôi nên để cậu ta toàn quyền
quyết định.”
“Vậy tại sao Phì Long lão đại nói
anh gần đây sắc mặt rất khó chịu?” Nói xong Nặc Nặc giật thót mình, vì Tiêu Đại
boss nghe câu đó xong quay đầu sang nhìn cô chằm chằm, cười gian xảo.
“Nặc Nặc, đi một vòng lớn như thế,
thực ra tôi muốn hỏi điều này?”
“He he.” Tiêu Đại boss quả tính
toán như thần, sao cái gì cũng đoán ra?
Ngừng một chút, Tiêu Dật mới chớp
mắt, “Cô đoán xem.”
-_-
Đại boss, đừng đùa giỡn thế chứ.
Tiêu Dật còn trẻ, nhưng lại có vẻ
trầm tĩnh lạnh lùng hiếm có ở những người cùng tuổi, lại thêm khả năng quan sát
nhạy bén và kỹ thuật cao siêu, sau khi tốt nghiệp đại học ba năm đã tìm đủ nguồn
vốn, cùng mấy anh em cùng chí hướng sáng lập nên “Công ty sáng chế Kiêu Dực”.
Mà Mạc Tử Uyên là một trong số đó.
Kiêu Dực từ một văn phòng nhỏ có mấy
người phát triển thành một công ty sáng chế nổi tiếng mấy trăm nhân viên như hiện
nay, ngoài công lao thuộc về đầu óc kinh doanh giỏi giang và khả năng thâm nhập
thị trường chính xác, còn có liên quan mật thiết đến tài năng thiên bẩm của Mạc
Tử Uyên.
Với một người thuộc cấp nguyên lão
của công ty như Mạc Tử Uyên, Tiêu Dật luôn tin tưởng kiến thức chuyên ngành và
trực giác của người sáng chế, nên về chuyện chọn kịch bản của Nặc Nặc, tuy là
cãi nhau nhưng giữa Tiêu Dật và Mạc Tử Uyên cũng chẳng hề có chút sứt mẻ nào.
Mà sự thật khiến Tiêu Đại boss mấy hôm nay cố nhịn cơn giận, gương mặt đẹp trai
lúc nào cũng sa sầm là…
Hôm ấy cuộc họp sắp kết thúc, Tiêu
Đại boss thấy đã đến giờ đưa Nặc Nặc đi mát-xa nên ra ngoài gọi điện thoại, bảo
thỏ trắng ngoan ngoãn ở nhà đợi thêm một lúc. Khi quay trở vào phòng họp, từ cửa
đã nghe đoạn đối thoại sau:
“Tử Uyên à Tử Uyên, tính khí cậu
phải sửa thôi, tuy Tiêu lão đại là huynh đệ của chúng ta, nhưng dù sao cậu ấy
bây giờ cũng là sếp rồi. Mấy năm nay khả năng nắm bắt thị trường của cậu thế
nào, chúng ta đã chứng kiến tận mắt. Vì một Tiểu Nặc Nặc, có đáng không?”
“Dù gì lúc nãy cậu ấy đã nói, tôi
mới là người sáng chế, liệu mà làm. Kịch bản này tôi đã quyết định làm.”
“Cậu! Hì hì, muốn nịnh Tiểu Nặc Nặc
cũng không cần gấp gáp thế chứ?”
“Nói bậy gì thế!”
“Quên đi, đừng tưởng các anh đây
không biết, lần nào cậu đến gần Tiểu Nặc Nặc, ánh mắt rất chi là xxx, đúng là đồ
quấy rối ngầm!”
“Hê hê, em cũng nhìn ra. Anh Mạc
thích thì cứ nói, em thấy chị dâu rửa bát cũng rất có ý với anh đấy, chị ấy gọi
mọi người là “sư huynh”, “tiền bối”, chỉ với anh là cứ gọi “anh Tử Uyên”, thân
mật quá chừng.”
“Chính thế chính thế, cô nàng bị
bong gân mà chỉ nói cho mình anh biết. Anh thật chả hiểu tình tứ, lại còn không
thèm đến thăm nữa.”
…
Tiêu Đại boss đứng trước cửa phòng
họp rất lâu, cuối cùng vẫn không vào.
Anh nghĩ, thỏ trắng của mình đã bị
lây nhiễm rồi.
Lần đầu trong đời, Tiêu Dật thấy hối
hận. Lúc đầu anh không nên chuyển Nặc Nặc đến tầng mười bảy. Mấy hôm liên tiếp,
Tiêu Đại boss chẳng tỏ ra vui vẻ nổi với đám sói ở tầng mười bảy đã làm thỏ trắng
của anh hư hỏng.
Sự thật như thế, Tiêu Đại boss
không thể nói với thỏ trắng, nên khi bị hỏi “tại sao gần đây không vui”, Tiêu Dật
đã dùng cách ngốc nhất, quê mùa nhất:
“Cô đoán xem.”
Chỉ mấy chữ đơn giản nhưng lại khiến
Nặc Nặc ngồi ghế phụ cạnh đó chấn động đến nỗi hồn bay phách tán… So với Tiêu Đại
boss, tốc độ giết người trong tích tắc và lực công kích của cô thực sự quá kém,
quá kém.
Nặc Nặc dở khóc dở cười, không tìm
được lời gì để nói. Tính toán thế nào cũng không thể ngờ Tiêu Đại boss lại có
phản ứng đáng yêu như thế, lại còn chớp chớp mắt vẻ “ngây thơ trong sáng” với
cô nữa, Thượng Đế ơi… Phải làm gì bây giờ?
Nặc Nặc cắn răng, cố đánh trống lảng
lần nữa, “Hôm nay đi khám, bác sĩ bảo chân tôi cũng đỡ lắm rồi, tuần sau là đi
làm được.”
Đôi đồng tử đen nhánh của Tiêu Dật
lấp lánh, một lúc sau mới đáp gọn một tiếng “ừ”, rồi im lặng tiếp tục lái xe.
Nặc Nặc quay đầu nhìn ra ngoài cửa
sổ, thở dài.
Tiêu Dật dạo này thật sự rất quái
lạ. Không cho cô gọi là “Tiêu tổng”, không được nói đến công việc lúc đã tan sở,
trách móc Nặc Nặc lén lút anh để đi xem mắt, thậm chí còn… ngày nào cũng đưa cô
đi mát-xa. Nặc Nặc không phải kẻ ngốc, tất nhiên cũng sẽ nghĩ như người khác.
Liệu có khi nào… từ sau khi xem mắt,
Tiêu Đại boss đã có ý với mình? >O<
Mỗi lần đáp án hiện ra là Nặc Nặc
đã đỏ mặt tự vỗ đầu, ngừng ngay ngừng ngay! Bên cạnh Tiêu Đại boss có quá nhiều…
mỹ nữ, quá nhiều… giai nhân, mình chỉ là một con bé non nớt, làm sao có thể? Cứ
nhớ đến khoảng cách giữa Tiêu Dật với mình là Nặc Nặc đã tiếp tục vùi đầu giả
làm đà điểu.
Đà điểu Nặc lấn cấn mãi một lúc đã
đến nơi. Mát-xa, về nhà, mẹ giữ boss lại ăn cơm, tiễn Tiêu Đại boss về… Mấy tiếng
sau, Nặc Nặc vô tâm đã ném ý nghĩ “Tiêu Đại boss có ý gì với mình không” ra sau
lưng một cách suôn sẻ.
Vốn thế mà, mẹ cũng nói nhiều việc
phải thuận theo tự nhiên, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, tâm tư Tiêu Dật vẫn
đừng đoán mò thì hơn. Nếu Tiêu Dật thật sự có ý gì đó, đáp án nhất định sẽ tự
nhảy ra trước mặt cô. Nặc Nặc đã tự an ủi như vậy, rồi cũng không thắc mắc nữa.
Nhưng cô không ngờ rằng đáp án lại
tự động nhảy ra thật. Chủ nhật, Tiểu Tuấn đã đến chơi…
----- Tôi là đường phân cách fan của
Tiểu Tuấn -----
Tiểu Tuấn và bà Hứa thực sự như… vừa
quen đã như tri kỷ.
Bà Hứa vừa nghe bảo cậu bé ngoan
ngoãn mày đậm mắt to kia là “em ruột của Tiểu Trương” thì tim đã nở hoa tưng bừng.
Ôi chao, bình thường thấy Nặc Nặc nhà bà ngô nghê như thế, không ngờ lúc quan
trọng cũng tốc độ phết, nhanh như thế đã cưa đổ ông anh, rồi thâm nhập nội bộ địch,
em trai người ta đã tự tìm đến chị dâu rồi. Tình hình này xem ra bà cũng cần phải
chuẩn bị để đi gặp ông bà thông gia rồi.
Nặc Nặc thấy bà Hứa ra vẻ thần bí
thì biết mẹ mình nghĩ nhiều rồi, cố ý làm lơ, hỏi Tiểu Tuấn, “Sao em lại đến
đây?”
Tiểu Tuấn bĩu môi vẻ uất ức, “Anh
trai ngày nào cũng được đến thăm chị, chẳng lẽ em không thể?”
Nặc Nặc sợ Tiểu Tuấn hớ hênh nên
đuổi khéo bà Hứa đi rồi mới xoa đầu Tiểu Tuấn: “Không phải không thể, mà…” là sợ
ông anh em đấy. Nếu Đại boss hôm nào đó tâm trạng không tốt, hoặc biết Tiểu Tuấn
không chịu học hành mà chuồn đến nhà mình chơi, liệu có xử lý cô không?
Nặc Nặc thật thà kể cho Tiểu Tuấn
mọi chuyện nào là mình đã xem mắt phải “cực phẩm” thế nào, sao lại gửi tin nhắn
cho Tiểu Tuấn, rồi gặp Tiêu Đại boss thế nào… Nghe xong, Tiểu Tuấn vẻ mặt phẫn
nộ, tay nắm chặt, “Quá nham hiểm!”
“Hử?”
“Dám tùy tiện xem tin nhắn của người
khác, anh em thật quá nham hiểm.”
Nặc Nặc cười khan, tỏ ý không-biết-gì-để-nói.
Thực tế thì Đại boss đã thẳng thắn thừa nhận rằng, từ khi chưa thu điện thoại của
Tiểu Tuấn, tin nhắn điện thoại của tên ấy cứ liên tục đến, có điều Tiêu Đại
boss chỉ mở tin nhắn của một người để xem, vô cùng bất hạnh, người ấy chính là
cô!
Tiểu Tuấn than vãn rồi lấy ra một
chiếc điện thoại mới, lắc lắc, “Không sợ, Nặc Nặc, sau này em dùng số mới liên
lạc với chị, nhập số điện thoại của chị vào.”
Nặc Nặc thấy thế thì muốn rớt cả
tròng mắt ra ngoài, “Điện thoại mới đâu ra thế?”
Tiểu Tuấn nét mặt tỏ vẻ e thẹn,
gãi đầu, “Em kể cho chị nghe, không được cười em đấy… Gần đây em viết bài cho tạp
chí, kiếm được ít tiền. Anh em quản chặt quá, nhưng bố mẹ em, hai nhà khoa học ấy
thì hoàn toàn phớt lờ em, nên lúc này số tiền đó giúp đỡ em rất nhiều.”
Nặc Nặc kinh ngạc, lật lật chiếc
điện thoại để xem, nó giống hệt với mẫu điện thoại mới nhất trong quảng cáo gần
đây trên tivi, lôgô tinh xảo nổi bật cũng bảo Nặc Nặc biết đây không phải hàng
fake, lần trước bạn cô nói chiếc này bao nhiêu tiền nhỉ? Sáu nghìn hay là tám
nghìn?
Nặc Nặc đau khổ đến mức bị nội
thương, mẹ ơi, Tiểu Tuấn viết bài gì mà lại kiếm được nhiều thế này? Nghĩ đến
tiền lương bèo bọt của mình, cô tự thấy hổ thẹn vô cùng.
Tiểu Tuấn thấy Nặc Nặc hành hạ điện
thoại mà không chịu nhập số thì cuống lên, “Chị nhập nhanh đi, lần trước không
ngờ bị ông anh em thu mất điện thoại, nên không nhớ số chị, lần này em phải thuộc
lòng mới được.”
“Không… không sao.” Nặc Nặc co giật
khóe môi, tê dại nhập số mình vào. Hai anh em nhà này, một người nhiệt tình như
lửa, một người lạnh lẽo như băng, thật khiến người ta không ứng phó nổi.
Tiểu Tuấn đón lấy, lưu số của Nặc
Nặc xong, mới nhìn trời, “Ừm, chị nhớ đến lúc đó phải sửa số này thành tên khác
trên điện thoại di động nhé, ông anh em tinh lắm, lỡ anh nhìn thấy số đó, chưa
biết chừng sẽ biết ngay là em cho xem.”
Nặc Nặc gật đầu, nghĩ ngợi rồi sửa,
“Tiểu Tuấn” thành “em trai”. Tại sao lúc nào cũng có cảm giác hai người như
đang chơi trò yêu đương vụng trộm vậy nhỉ? Hơn nữa, lại còn lén lút sau lưng Đại
boss. Nặc Nặc nhớ lại lần trước trốn Đại boss đi xem mắt, và sắc mặt Tiêu Dật
sau khi biết chuyện nên hơi sợ sệt, yếu ớt hỏi: “Tiểu Tuấn, chúng ta lén lút
sau lưng anh trai em, không hay lắm phải không?”
Thực ra là một nhân viên, báo cáo
kịp thời với lãnh đạo là việc nên làm. Hơn nữa Tiểu Tuấn còn nhỏ, cô là chị thì
phải bảo ban em ấy, sao lại còn để tên nhóc ấy xỏ mũi dắt đi chứ?
Ai ngờ Tiểu Tuấn nghe xong tỏ ra cực
kỳ tức tối, “Sao không hay? Đó gọi là gậy ông đập lưng ông, đối phó với người
nham hiểm xảo quyệt như ông anh em thì không thể mềm lòng được. Nặc Nặc, chị tưởng
anh ấy tốt bụng đưa chị đi mát-xa thật à? Hừ, anh ấy có mục đích cả đấy!”
“Hả?” Nặc Nặc cứng lưỡi.
Có mục đích? Mục đích gì? Sếp nịnh
nhân viên đã là chuyện lạ thiên hạ, lại còn mục đích? Nặc Nặc cười đến nỗi gan
ruột xoắn lại, xoa đầu Tiểu Tuấn với vẻ chị-đây-biết-hết, nhưng Tiểu Tuấn vẫn tức
giận, “Em nói thật mà!”
“Hôm nay em lén đến thăm chị, và bảo
cho chị biết sự thật. Gần đây trong bệnh viện bố mẹ em có một bác sĩ nữ mới, là
nghiên cứu sinh gì đó, nghe nói vừa đẹp vừa giỏi. Bố mẹ em rất thích, ngày nào
cũng kéo ông anh đến bệnh viện, lúc thì bảo anh ấy mang đồ đến, lúc thì bảo để
đưa đón gì đó. Anh em và chị bác sĩ kia đều không phải ngốc nên hiểu rõ cả.
Nhưng có lẽ ông anh em không có cảm tình gì với chị ấy nên nói với bố mẹ là đã
có bạn gái rồi.”
Bố mẹ em không tin, mấy hôm sau lại
còn nghe nói anh ngày nào cũng đưa chị đi mát-xa, còn nữa, chị có biết sư phụ
mát-xa cho chị là ai không? Chính là ông nội của chị bác sĩ kia! Ông anh em cố
ý làm thế để bố mẹ em nhìn thấy.”
“…”
Im lặng, im lặng, rồi im lặng.
Trong tích tắc, ngay cả việc phải
tỏ ra vẻ thế nào Nặc Nặc cũng không biết nữa.
Kỳ thực, cô chưa bao giờ ôm ấp hy
vọng rằng Đại boss thích mình, cũng luôn nhắc nhở mình họ chỉ là quan hệ cấp
trên cấp dưới thuần túy, nhưng khi đáp án thực sự bày ra trước mắt, Nặc Nặc vẫn
rụt cổ lại như rùa, không muốn chạm đến sự thật đó.
Nhưng có một giọng nói cứ lởn vởn
trong đầu Nặc Nặc: Mày bị lợi dụng rồi!
Nặc Nặc thoáng chốc không còn tâm
tư gì nữa, đang định nói gì đó với Tiểu Tuấn thì nghe tiếng nói khoa trương của
bà Hứa, “Tiểu Trương đến rồi, vào đây!”
Nghe thế, Tiểu Tuấn và Nặc Nặc
nhìn nhau, như bị bắt gian ngay tại giường vậy.
Tiểu Tuấn hỏi, “Sao lại thế? Lúc
này anh em rõ ràng đang tăng ca mà.”
Nặc Nặc cũng thắc mắc, “Bình thường
anh ấy không đến sớm như thế!”
Vừa dứt lời, cửa mở “xoạch” một tiếng,
lộ ra gương mặt quả táo phát sáng của bà Hứa và cả vẻ mặt lạnh tanh vạn năm
không đổi của Tiêu Dật.
“Ô trời, Tiểu Trương, em trai cậu
cũng ở đây này!”
Nặc Nặc thầm kêu trời, quay sang hỏi,
“Mẹ, rốt cuộc là tại…”
Bà Hứa đắc ý lúc lắc đầu, “Mẹ thấy
Tiểu Tuấn ở đây nên vội gọi điện cho Tiểu Trương, bảo em trai cậu ấy cũng ở
đây, có muốn đến ăn cơm không?”
Nặc Nặc: {{{(>_<)}}}
Tiểu Tuấn: “-_-|||
Ước muốn được giữ hai anh em ở lại
ăn cơm của bà Hứa tất nhiên không thể thực hiện.
Tiêu Dật lấy lý do “Việc học của
em trai là trên hết, còn một tuần nữa là thi đại học rồi”, kéo Tiểu Tuấn rời
đi. Tiểu Tuấn đáng thương bám dính vào cửa, nói thế nào cũng không chịu buông
tay, đôi mắt đen nhánh ướt đẫm ai oán nhìn Nặc Nặc khiến cô nghĩ đến những con
mèo, con chó con bị bỏ rơi bên đường.
Nặc Nặc rất lo, Tiêu Đại boss nham
hiểm bạo lực như thế, Tiểu Tuấn lại vô cùng yếu đuối hiền lành (Nặc Nặc, cậu đã
bị Tiểu Tuấn đen tối lừa đảo thành công rồi), Đại boss đưa cậu ấy về nhà, liệu
anh ấy có đánh cậu ấy không? Lúc đầu Tiêu Dật đã hạ lệnh không cho phép Tiểu Tuấn
gặp mình, kết quả là…
Nặc Nặc nghĩ ngợi một lúc, trong chớp
nhoáng đã hạ một quyết định vĩ đại, đúng lúc Tiêu Đại boss khéo léo từ chối lời
mời dùng cơm của bà Hứa, Nặc Nặc co nắm tay lao đến cạnh hai anh em, giương
móng vuốt ra, chụp lấy Tiểu Tuấn.
Thế là, cảnh tượng kỳ quặc đã xuất
hiện.
Tiêu Đại boss bên trái, kéo tay
trái Tiểu Tuấn; Nặc Nặc bên phải, đôi móng vuốt tròn lẳn ôm tay phải của Tiểu
Tuấn. Tình huống ấy… nhìn giống như đang diễn “Nhật ký cướp người”.
“Hừm…” Nặc Nặc nghe Tiêu Đại boss
lên tiếng thì bất giác muốn rút lui, nhưng lại nhìn Tiểu Tuấn rồi cố lấy hết
can đảm mà nói, “Thực ra ăn bữa cơm cũng không mất nhiều thời gian, hơn nữa Tiểu
Tuấn cũng cần nghỉ ngơi dưỡng sức mà!”
Bà Hứa nghe thế cũng vội vàng phụ
họa, “Đúng thế, đúng thế, một bữa cơm thì mất bao lâu đâu, hơn nữa bác thấy Tiểu
Tuấn thông minh như thế, thi đại học chắc chắn chỉ là chuyện nhỏ!”
Tiểu Tuấn thấy có trò hay thì cũng
gật đầu như giã tỏi, “Vâng ạ, anh, dù sao về cũng phải ăn cơm, thôi thì ở nhà
dì ăn đi nhé? Vừa nãy em thấy dì có làm món súp nấm tuyết sen lửa hấp cách thủy,
đó là món anh thích ăn…”
Tiêu Dật không đợi cậu em nói xong
đã cắt ngang, “Nặc Nặc.”
Nặc Nặc theo quán tính, lập tức
nói to, “Có.”
“Cô có biết Tiểu Tuấn hôm nay đến
đây như thế nào không?”
“Hừm…” Tiêu Đại boss thật lạ, sao
lại hỏi thế, thì ngồi xe buýt đến hoặc cưỡi xe đạp đến? Tiểu Tuấn từng kể với Nặc
Nặc, nhà mình thực ra không có nhiều tiền lắm. Tiêu Dật đã từ tầng lớp dân
thành thị bình thường phấn đấu để có ngày hôm nay.
Đối với cậu em trai, Tiêu Đại boss
cũng rất nghiêm khắc, tuy hiện giờ anh có nhà có xe, nhưng vẫn kiên quyết bắt
em trai ngồi xe buýt đi học, không cho nhiều tiền tiêu vặt, không cho phép chi
tiêu lãng phí vào quần áo, giày dép hàng hiệu v.v… Nặc Nặc lúc đầu nghe xong thấy
Tiểu Tuấn vẻ mặt sùng bái, nói rằng, anh cậu ‘chỉ dẫn có phương hướng’. Có điều
Nặc Nặc lại nghĩ, đó là một hành vi vô đạo đức ngược đãi thanh thiếu niên nhi đồng
của Đại boss.
Lúc này đây, Tiêu Đại boss đột ngột
quan tâm đến việc em trai đến đây bằng cách nào, có phải là do lương tâm anh
lên tiếng, sau này sẽ đưa đón em trai đi học? Hay là mua luôn một chiếc xe tặng
cậu em mình?
Nặc Nặc nghiêm túc suy xét một lúc
rồi nói, “Chắc là ngồi xe đến đúng không? Bây giờ nóng nực, mấy hôm cậu ấy thi,
anh đưa đi cũng tốt lắm, he he.”
Ánh mắt Tiêu Dật lấp lóe, đương
nhiên là không hài lòng với câu trả lời quàng xiên chẳng ra sao của Nặc Nặc.
Anh trầm ngâm một lúc rồi thốt ra từng câu từng chữ, “Lúc nãy, cô chủ nhiệm của
Tiểu Tuấn gọi điện cho tôi, bảo hôm nay tổ chức cho học sinh tiết học tư vấn
tâm lý trước khi thi, Tiểu Tuấn không đi.”
Khựng lại, rồi Tiêu Đại boss tổng
kết, “Nó trốn học đến chỗ cô.”
Sét! Đánh! Giữa! Trời! Quang!
Trong tích tắc, Nặc Nặc chỉ thấy
trên đầu mình sấm giật đùng đùng, nói thế thì, cô đúng là tội nhân, tiết học tư
vấn tâm lý trước kỳ thi rất quan trọng, Tiểu Tuấn lại vì đến thăm cô mà…
Tiểu Tuấn bĩu môi làu bàu, “Cô
giáo đúng là nhiều chuyện quá, chuyện vặt mà cũng báo cáo.”
Tiêu Dật tư lự, rồi lên tiếng cáo
từ lần nữa với bà Hứa, sau đó quay sang bảo Tiểu Tuấn, “Đi thôi, về rồi hãy
tính.”
Nặc Nặc ủ rũ, ai cũng nghe ra ý
trong lời của Tiêu Đại boss, không phải “về rồi hãy tính”, mà là “về rồi sẽ xử
lý em”. Tiểu Tuấn biết sự việc bại lộ nên cũng không kháng cự nữa, gục đầu đi
theo sau ông anh. Nặc Nặc thực sự không nhẫn tâm, lại nghĩ đến Tiểu Tuấn lén
lút chạy đến đây cũng là vì “thông báo tin tức” cho mình, để cô đừng say mê Đại
boss nữa.
Thế là nghiến răng lại, Nặc Nặc
hét lên khi hai người vừa tiến ra cửa, “Anh về nhà đừng mắng Tiểu Tuấn, lỗi là
cuả tôi, tôi đã bảo cậu ấy đến.”
Tiểu Tuấn: O_O
Thực sự thì Nặc Nặc chỉ có ý tốt.
Sợ Tiêu Đại boss về nhà sẽ nổi trận lôi đình, nên mới ôm hết tội lỗi vào người,
nhưng sự thực chứng minh, Nặc Nặc đã chữa lợn lành thành lợn què. >_<
Thực ra lúc nãy Tiêu Dật đến nhà Nặc
Nặc thấy Tiểu Tuấn ở đó, thì đã cố nhịn không nổi giận. Cảnh hai người ngồi cạnh
nhau vừa ăn trái cây vừa trò chuyện, thực sự đã khiến lòng đố kỵ của Tiêu Đại
boss bốc cháy. Anh định đưa cậu em về nhà rồi tính sau, ai ngờ Nặc Nặc lại còn
lên tiếng bảo vệ.
Câu ấy không nói thì thôi, nói ra
rồi thì luồng khí nén toát ra từ người Tiêu Đại boss khiến không khí xung quanh
u ám vạn phần. Tiểu Tuấn thấy thế vội vàng kéo ông anh ra ngoài, “Anh đừng nói
nữa, bây giờ anh hãy đưa em đến trường, có lẽ tiết tư vấn tâm lý chưa kết
thúc.”
Nặc Nặc ngố vẫn không hiểu rõ sự
tình, lắc đầu kịch liệt, “Thật sự là lỗi của tôi. Anh đừng giận cậu ấy, tất cả
đều do tôi không tốt.”
Tiêu Dật đứng tại chỗ không nhúc
nhích, hồi lâu sau mới ngước lên, khóe môi mấp máy “ồ” một tiếng quái dị, “Vậy
cô nói cho tôi biết, Tiểu Tuấn không có di động, làm sao cô liên lạc được với
nó, bảo nó đến thăm?”
Nặc Nặc đần mặt, chống cằm nhìn trời,
“Chuyện đó…”
Tiểu Tuấn nước mắt đầm đìa, chỉ sợ
Nặc Nặc lại tiết lộ chuyện điện thoại di động thì rắc rối, nên kéo ông anh lao
thẳng ra ngoài. Tiêu Dật bị cậu em lôi đi cũng không phản kháng, trong tích tắc
đã ra khỏi cửa, quay đầu lại nhìn…
Nhịp tim Nặc Nặc chậm đến nửa nhịp,
xung quanh như chẳng còn gì tồn tại, chỉ còn lại gương mặt anh tuấn lạ lùng của
Tiêu Dật, và cả… ánh mắt bất bình.
Không sai, chính xác là bất bình.
Nặc Nặc chắc chắn mình không nhìn lầm, ánh mắt Tiêu Đại boss rất uất ức, rất
cam chịu. Có phải cô hoa mắt không? Nhưng rõ ràng người bị bỏ rơi và bị lợi dụng
là cô, cô phải bất bình ai oán mới đúng chứ?
Lúc ấy thấy hai anh em đi rồi, bà
Hứa cũng than thở, “Ôi trời đất ơi, sao đi hết thế này? Mẹ đã làm món súp nấm
tuyết sen lửa hấp cách thủy rồi! Tiểu Tuấn nói cả hai anh em đều thích món đó
mà.”
Nặc Nặc ngớ người, nghiêng đầu, “Ồ…
mẹ, thực ra lúc nãy con đã muốn hỏi, cái gì là súp nấm tuyết sen lửa hấp cách
thủy?” Hình như là, chưa bao giờ nghe nói mẹ biết làm món điểm tâm đó?
Nghe thế, bà Hứa chống nạnh vẻ đắc
ý, “Hê hê, súp nấm tuyết sen lửa hấp cách thủy chính là… canh nấm tuyết táo
tàu.” =_=
Mẹ, mẹ kiêu ngạo quá.

