Khốc nam đừng cắn loạn-Chương 01 part 1
Truyền
thuyết kể rằng.
Tin
đồn về “Qủy Dương” thật vô căn cứ.
Vào
năm 1271, năm đó Makepolo mười bảy tuổi, đã cùng ba ba và thúc phụ, khởi hành
đi đến Phương Đông.
Lúc
đó, Phương Tây có truyền thuyết rằng Phương Đông là một vùng đất âm u, yêu ma
quỷ quái nơi này nhiều vô số kể.
Trên
thực tế, yêu ma quỷ quái không có ở Phương Đông, mà ở ngay trong đoàn mạo hiểm
của Makepolo. Bọn họ nhận lệnh của giáo hội áp giải bốn tên ma cà rồng bị
nguyền rủa nhưng không thể nào giết được, tiến nhập đế quốc Mông Cổ, để vứt bỏ
những linh hồn hắc ám đó ở nơi này.
Ai
ngờ, ai trong thời khắc bọn họ bước vào lãnh thổ Đông Phương, rủa lực liền lập
tức bị phá hủy.
Hai
nam hai nữ ma cà rồng, nhất thời trở nên xinh đẹp, bọn họ nhanh chóng làm
cho cuộc sống thư thái nơi này biến đổi. Ánh sáng ngọc xinh đẹp bất phàm lóe
lên, phía sau bọn họ cánh chim hoa lệ hé ra, hai tròng mắt yêu lệ xem xét xung
quanh, đoàn người của Makepolo không biết phía trước phát sinh chuyện gì,
bọn họ liền đã trôi đi vô tung.
Từ
đó về sau, dụa vào mị lực nên mọi chuyện đều thuận lợi, bọ họ ở Phương Đông bắt
đầu khai chi tán nghiệp. Hình thành “Gia tộc hắc ám”.
Makepolo
sau khi hoàn thành nhiệm vụ quăng quỷ cũng đả ở lại Trung Quốc hơn hai mươi
năm, có rất nhiều kinh nghiệm về việc đàn “Qủy Dương” dùng mị lực làm điên đảo
chúng sinh. Vì thế, Makepolo đã để lại khẩu thuật trong cuốn “Makepolo du kí”
tại bảo tàng Logout ở Trung Quốc.
Đáng
tiếc, không có người nào phát hiện ra việc này. Mọi người chỉ biết rằng
Makepolo được mang từ Trung Quốc về Italy, nhưng không có người nào biết vì
sao Makepolo được đưa về Italy, kỳ thực hắn đối với ma cà rồng cũng có
cảnh giác.
Cho
nên, “Qủy Dương” có phải là tin đồn vô căn cứ hay không, cũng không ai biết
được?!
Không
tin sao?
Sau
này ngươi nhìn một cái đi!
Hắc
hắc hắc hắc……
Chương 01
“Nàng
ấy là cực phẩm!”
Ánh
mắt Chung Dịch Luân xuyên thấu qua đám người phía trước, chuẩn xác khóa trụ
nàng.
Con
ngươi hắn ngăm đen như mực, bầu trời đêm bình thường không có
sao làm đẹp càng trở nên hắc ám hơn nữa, đêm đông lạnh
vô cùng, chỉ khi nhìn thấy con mồi, mới có thể lộ ra một chút tươi tắn.
Bạc
môi xinh đẹp kia không thích cười, cùng Jayson công tử hào hoa mỉm cười đến mê
ngươi, hoàn toàn bất đồng. Trên người Chung Dịch Luân có chút sinh khí, bởi vì
hắn cũng không thích đồ ăn tự chui đầu vào lưới, cho dù vào thời điểm hắn đói
khát cũng giống như vậy.
Hắn
thích điều quái gở, giữa con người với con người lúc nào cũng có khoảng cách vô
hình, nhưng mà, đó chỉ là thời điểm hắn không có khát vọng, mới có thể lạnh
lùng như thế, một khi có người kích thích khát vọng của hắn, tình huống sẽ trở
nên khác đi.
Jayson
đứng một bên, nghe xong lời nói của Chung Dịch Luân, đôi mi cũng tràn đầy hứng
thú.
“Ở
đâu?” Nhìn theo ánh mắt Chung Dịch Luân, Jaysin tò mò xem xét qua “cực phẩm” mà
Chung Dịch Luân khen ngợi.
Đây
là một cái mới cần phải đối phó, kẻ có tiền muốn làm các hoạt động giao tế,
phải đến nơi xa hoa tràng ngập hàng hiệu, châu báu, đèn thủy tinh cùng với các
loại kim ngân, cho rằng đó mới là “đồ ăn”
Tại
đây đều là những nam nữ hiện đại, có phải là mỹ nữ hay không chính là dựa vào
cơ thể, tuấn nam nếu có thể sánh bằng mỹ nữ càng đơợc hoang nghênh, cũng như
Chung Dịch Luân lãnh úuấn cùng Jayson tuấn mỹ nho nhã.
Chung
Dịch Luân có tướng mạo Trung Tây hòa hợp, mái tóc màu đen, mũi cao thẳng, ngủ
quan lập thể như được điểu khắc tương xứng với thân cao 182cm, đủ đẻ mọi người
hồn xiêu phách lạc.
Còn
Jayson lại là mẫu người Tây Phương điển hình, mắt lam tóc vàng, tính cách hài
hước, bất đồng so với Chung Dịch Luân, lam mâu của hắn như có thể phóng ra điện
lực, khóe môi không có lúc nào là không mỉm cười lộ ra vẻ gợi cảm mê người.
Hai
người bọn họ độc thân, nhiều tiền lại có thân phận cùng địa vị, hơn nữa còn là
ma cà rồng sống ngoài ba trăm năm, trước mắt đang định cư ở Đài Loan, che gáấu
thân phận đặc biệt là — thầy thuốc ngoại khoa cùng khám nghiệm tử thi.
Hai
người đứng chung một chổ, còn nổi bật hơn so với các ngôi sao nam, tựa như một
số ít động vật côn trùng có được màu sắc tự vệ, ma cà rồng cũng giống như vậy.
Anh
tuấn, danh lợi cùng thân phận, vĩnh viễn là được xã hội tư bản Trung Hoa chào
đón.
Đối
với bọn họ mà nói trang bị cơ bản nhất là có ựược vẻ đẹp mê hoặc lòng người bên
ngoài, điều này làm cho bọn họ mọi việc đều thuận lợi ở trong xã hội Trung Hoa,
và cũng dễ dàng hấp dẫn “đồ ăn” tới cửa.
Bọn
họ còn phải đánh giá, xem xét đồ ăn, đồng thởi bọn họ cũng là “đồ ăn” hi vọng
trong mắt người khác.
Những
người thục nữ thượng lưu này là ra vẻ cao quý kiều mỵ, bề ngoài nhìn như tự phụ
bảo thủ, nhưng lại không thể trốn qua pháp nhãn của bọn họ, bọn họ liếc mắt một
cái là có thể nhìn thấu mọi thứ, những nữ nhân này trong mát đều che dấu đi
khát vọng cùng ham muốn của họ, nhưng so với cử chỉ bên ngoài, bên trong của
các nàng còn nhiều tưứ ham muốn hơn nữa.
Tính
người là tham lam cùng khát vọng, đó là đặc diểm mà ma cà rồng yêu nhất, nguyên
nhân trọng yếu khiến bọn họ tồn tại bất diệt hàng mấy trăm năm là vì dự trữ
hàng.
Jayson
nhìn đám nữ nhân trẻ tuổi, đoán xem người nào mới là “cực phẩm” mà Chung Dịch
Luân xem trọng.
Đối
với Jayson mà nói, cái ựược gọi là cực phẩm, chính là có gương mặt thiên sứ,
dáng người ma quỷ, loại nữ nhân này thường đứng lên, mới đủ kính.(Thế
La Cầm nhà ta có đủ tiêu chuẩn hok ta ^^?)
“Là
người mặc quần áo màu trằng.”
Jayson
lập tức nhìn, rất nhanh tìm được ba vị “đồ ăn” mặc lễ phục dạ hội màu bạch ngân.
“Người
nào? Bên trái? Ở giữa? Hay là bên phải?” Ba vị nữ nhân này rất đặc sắc,
bất luận cho dù là người nào cũng không phải là sự lựa chọn sai lầm.
“Người
ta nói là người phục vụ!”
“Ách?”
Bỏ
lại Jayson đang đứng ngây ngốc, Chung Dịch Luân đã hướng đi đến mục tiêu của
hắn — một nữ nhân ứướng mạo bình thường, tóc cột đuôi ngựa, mặc đồng phục phục
vụ sinh màu trắng.
Giang Mật Nhã cầm khay, trên khay là cốc có chân dài, được
đổ đầy rượu cốc tai hương vị ngọt ngào, ánh đèn xuyên thấu qua ly rượu, đem
chất lỏng bên trong chiếu rọi làm cho càng thêm trong suốt óng ánh sáng ngọc.
Trên
mặt hắn lộ vẻ mĩm cười, khi thấy nàng chiụ khó xuyên qua đám người, cho dù gặp
được thiên kim tiểu thư hay thiếu gia thích tự cao tự đại, nàng vẫn như cũ
giống như nô tài, hay giống như ti cung khiêm tốn.
Đây
là công việc, nàng luôn luôn làm tốt nhân vật của chính mình, hơn nữa phí thời
gian cho phục vụ sinh rất cao, kh6ong phải mỗi người đều có thể tới chổ này làm
phục vụ sinh được, nàng đã tìm rất lâu, trải qua cuộc thi tuyên nghiêm khắc mới
có được công việc này.
Đối
với những nơi cao cấp này phải tốt, nghiêm khắc cấm làm ra lỗi, nàng tự nói với
chính mình nhất định phải thật cẩn thận, nhưng có đôi khi khó tránh khỏi tình
huống ngoài ý muốn.
Làm
phục vụ sinh sợ nhất chính là bị khách đụng vào.
Loảng
xoảng!
Cái
cốc có chân dài thanh thúy vỡ tan, nàng chỉ biết chính mình không xong rồi.
“Làm
cái gì thế?”
Cái
sợ thứ hai của phục vụ sinh, chính là người khách rõ ràng làm sai, nhưng lại
không tiếp thu đi trách tội người khác.
“Ngươi muốn làm như thế nào nha – quần áo của
ta, đây là mẫu Chanel mới nhất đấy! Mắt ngươi đễ đâu mà đụng vào ta vậy hả?”
“Thực
xin lỗi! Thực xin lỗi!”
Khách
vĩnh viễn là nhất, mặc kệ như thế nào, trước tiên nàng điều phải chịu tội, cũng
cố nén đau đớn trên tay. Bởi vì va chạm vừa rồi, mãnh thủy tinh nhỏ đã cắt vào
tay của nàng, tuy rằng miệng vết thương không lớn, nhưng cũng chảy ra một vài
giọt máu.
Người
phụ trách vội vàng đi tới, nhìn thấy tình huống ở hiện trường, không nói hai
lời, đôi mắt trách cứ bay thẳng đến trừng Giang Mật Nhã, trong lòng Giang Mật
Nhã thầm than, lần này nàng thảm rồi.
Nhìn
chính mình bị biến thành bộ dạng chật vật như vậy, nữ thiên kim không cam lòng
cứ như vậy quên đi.
“Là
nàng đụng phải ta, các người muốn bồi thường ta như thế nào?”
Cái
gì?
Giang
Mật Nhã ngẩn ngơ, người này căn bản là trợn mắt nói dối nha! Trời đất chứng
giám, lúc đấy nàng đứng không nhúc nhích, mà là nữ nhân này đi đường không nhìn
phía trước, liền bay thằng đến nàng,
Quản
lí vội hỏi: “Thực xin lỗi Bạch tiểu thư, chúng ta lập tức chuẩn bị bộ lễ phục
khác cho người thay, cũng lập tức đem lễ phục của người đi tẩy.”
“Ta
muốn nàng bồi thường cho ta mười lăm vạn tiền bộ lễ phục.”
“Mười
lăm vạn?”
Giang
Mật Nhã khẩu khí có chút run rẩy. Không thể nào, loại chuyện hút màu này nàng
cư nhiên có thế nói ra được sao?
Sự
tình trọng đại, hiện tại đây không phải là thời điểm nói lại khách, cho dù cô
gái là xã hội thượng lưu được chiều chuộng, cũng không thể bức người như vậy
nha! Làm ngươi điều cơ bản nhất là đạo lý, xem ra nàng không thể tự biện hộ cho
chính mình được.
“Ngươi
– ” Nàng vừa muốn mở miệng, đột nhiên bàn tay nhỏ bé bị một đại chưởng khác
chết trụ rảnh cổ tay, giơ cao lên.
Giang
Mật Nhã ngây người, kinh ngạc nhìn về phái nam tử xa lạ, đang bắt lấy cổ tay
nàng, còn nhìn chằm chằm vào ngón tay bị thương của nàng.
“Ngươi
bị thương.”
Nàng
biết ngón tay chính mình bị thương, nhưng làm như thế nào? Mười lăm vạn tiền
bồi thường, mới làm cho nàng hộc máu.
Nàng
còn không kịp phản ứng, ngay sau đó, hành vi của nam nhân này cơ hồ làm cho
tròng mắt nàng mở to ra --
Trước
mặt mọi người, hắn cư nhiên ‘chính mồm’ liếm lên ngón trỏ bị thương của nàng.
Cử
chỉ lớn mật vô cùng thân thiết này, làm cho tất cả mọi người ngây dại, thậm chí
khiến cho một ít nữ nhân hô nhỏ, Giang Mật Nhã cũng bị tình huống này dọa đến
ngây người.
Đó
là một nam nhân hảo anh tuấn, cao lớn, hơn nữa còn có gương mặt Trung Tây hỗn
hợp, nam nhân như vậy không hề chú ý tới ánh mắt của mọi người, liếm đầu ngón
tay nàng.
Phải
biết rằng, ở trong xã hội thượng lưu, Chung Dịch Luân là người đàn ông độc thân
hoàng kim được rất nhiều thiên kim nữ minh tinh để ý đến, hắn có tiền, anh
tuấn, lại là thấy thuốc ngoại khoa được nhiều người kính trọng, nữ nhân tha
thiết ước mơ có được hắn, hơn nữa hắn còn thực thần bí, chưa bao giờ chủ động
tiếp cận nữ nhân.
Trên
người hắn tổng quát có cảm giác xa cách, nhưng hắn cũng làm cho người ta có cảm
giác kính sợ, nhưng là bởi vì hắn thần bí lạnh lùng, càng làm cho nữ nhân đối
với hắn mê muội không thôi.
Nam nhân như vậy lại đến đây
vì nàng liếm miệng vết thương, đây là vinh quang rất lớn a! Cơ hồ toàn bộ nữ
nhân ở đây đều đang ghen tị.
Nếu
là nữ nhân bình thường, nhất định sẽ không cự tuyệt diễm phúc này, nhưng nàng,
là người duy nhất ngoại lệ.
Cả
người nàng nóng lên, mang ngón tay trỏ trong miệng hắn rút ra, toàn thân nổi
lên da gà.
Nam nhân này là sao vậy? Đầu
có vần đề a!
Nàng
tuy rằng kinh ngạc, nhưng vẫn tự trấn định, nếu không nhất thời bị dọa ngây
người, nàng tuyệt đối sẽ ngăn cản loại cử chỉ buồn nôn này.
“Cám
ơn.”
Nàng
theo bản năng rút tay lại, vì chức nghiệp miễn cưởng tươi cười, trong lòng lại
suy nghĩ, nam nhân này có phải xem kịch nhiều lắm hay không, dùng hành vi kịch
tính như vậy đến liếm miệng vết thương của nàng, còn là ra vẻ! Nàng nhịn không
được muốn buồn nôn.
Nam nhân trước mắt rất xuất
sắc, nhưng trừng hợp là, nàng vừa vặn miễn dịch đối với soái ca.
Nàng
đối với nam nhân anh tuấn như vậy không ảo tưởng nhiều lắm, nàng biết bộ dáng
chính mình thực bình thường, cũng rõ ràng chính mình không có mấy trọng lượng,
mà nguyên nhân chủ yếu là, nàng đã có bạn trai.
Chung
Dịch Luân nhìn nàng, trên mặt lạnh lùng lộ ra tươi cười mị hoặc chưa từng có,
trong mắt ẩn chứa khát vọng kích tình, trong lời nói kế tiếp của hắn, lại làm
cho mọi người kinh ngạc không thôi.
“Hết
thảy tổn thất của nàng ta sẽ bồi thường thay nàng.”
Không
chỉ nàng kinh ngạc, Jayson bên cạnh cũng vậy, hắn vạn lần cũng không thể tin
được, nguyên lai Chung Dịch Luân coi trọng, không phải là mỹ nữ kinh thế, cũng
là nữ minh tinh danh tiếng, nữ phục vụ sinh trước mắt tướng mạo bình thường,
trong lòng thoáng chốc đều biết.
Giang
Mật Nhã một chút cũng không có cảm động trước hành vi anh hùng cứu mỹ nhân này,
chính xác mà nói, nàng hết lòng tin trên đời này không có chuyện ăn cơn trưa
không cần trả tiền, lác đầu nói: “Không cần, cám ơn ngươi, ngươi không cần làm
như vậy.”
Không
thân cũng chẳng quen biết, đột nhiên nói muốn giúp nàng, vô công không chịu
lộc, nàng không thể nhận.
“Không
sao, ta rất thích.” Cặp đồng tử đen như mực như muốn khóa trụ nàng, hiện ra vô
cùng ôn nhu cùng thâm thúy, không cho nàng cơ hội cự tuyệt, vẫn như cũ phái
người đối với quản lý phân phó: “Mời ngươi lập tức phái người thu thập hết
thảy, tìm cho tiểu thư này một bộ quần áo mới, chi phí sử dụng ta sẽ đưa.” Sau
đó, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, đáy mắt hiện lên một chút ánh sáng biến hoá kỳ
lạ, như là chú ngữ đối với Bạch tiểu thư nói: “Không cho phép làm nàng khó xử.”
Nói
cũng thần kỳ, quản lý ngày thường hà khắc cũng không chút do dự gật đầu, thế
nhưng lập tức nói nàng có thể trở về nghĩ ngơi, sẽ không khấu trừ tiền lương.
Mà thiên kim tiểu thư kiêu căng, cũng đột nhiên trở thành thuc nữ rất lễ phép,
chẳng những giải thích với nàng, còn ngoan ngoãn chấm dứt trò khôi hài này.
Nói
hết thảy, chỉ có mình Jayson là biết tại sao.
Sau
khi giải quyết sự tình, Chung Dịch Luân quay đầu, mĩm cười đối với nàng nói:
“Không có việc gì.”
Giang
Mật Nhã ninh khởi đôi mi thanh tú. “Cám ơn ngươi đã giúp ta, nhưng là ….. Ngươi
không nên trả tiền, bởi vì không cần thiết, là đối phương không phân phải trái.”
“Ta
biết, là nàng ta đụng phải ngươi.”
“Di?”
Vẻ mặt nàng ngoài ý muốn. “Nguyên lai ngươi nhìn thấy a?”
“Nhìn
rất rõ ràng.”
Giang
Mật Nhã càng thêm nhăn mày, nhịn không được nói thầm: “Vậy ngươi còn bồi thường
nàng? Có lẽ mười lăm vạn đối với ngươi là tiền lẽ, nhưng ta không nghĩ muốn nợ
ngươi ân tình này.”

