Ly dị, tuyệt vọng và dễ thương - Chương 12

Lacy
trằn trọc quay qua quay lại suốt ba tiếng đồng hồ, cố chợp mắt. Rồi nàng nghe
có tiếng cửa trước kẹt mở và đóng lại ngay. Nàng bèn tung chăn chạy ra cửa sổ
đúng lúc nàng bắt gặp Chase Kelly đang đi dọc theo rặng thông viền quanh cạnh
sau sân nhà nàng

 

“Đúng
là gã khờ vô ơn mà,” nàng lẩm bẩm.

Nàng
đã nhận lời giúp anh , vậy mà giờ anh bỏ đi, không thèm chào một tiếng gọi là
có. Có khi anh còn vô tâm đến độ không khóa cửa để gã đàn ông khác vào nhà lại
bắt nàng làm con tin rồi còng tay nàng vào đầu giường mất. Thôi thôi, nàng đã gặp
qúa đủ chuyện phấn khích cho 1 tuần vừa rồi. Với lại tên đột nhập kế tiếp chắc
gì đã đẹp trai cho lắm.

Nàng
ra tủ lấy đôi dép đi trong nhà hình vịt Donald rồi ra khóa cửa trước. Nhưng vừa
ra đến nơi, nàng băn khoăn vì nghĩ biết đâu anh ta chỉ đi ra ngoài dạo một lát
cho thoáng thì sao. Nàng mở cửa và chỉ định ngó đầu ra ngoài nghe ngóng động
tĩnh. Khi không thấy gì, nàng bèn bước ra ngòai trời đêm lạnh cóng, đi sang góc
sân bên kia đến bên rặng cây.

Màn
đêm tối đen như mực vây lấy nàng khi nàng đến từng bước trên con đường mòn ngoằn
ngoèo. Lacy không ngại bước tiếp vì biết cuối đường mòn có bài trí hai cái bàn
picnic bà ngoại mua tặng nàng ba năm trước.


trời tối đen như mực, nàng vấp ngã khi mỏ vịt Donald vướng vào tảng đá trên đường.
Nàng lập tức đứng thẳng và đi tiếp. Nếu không thấy anh ta ngồi bên bàn picnic
ngửa cổ ngắm trăng sao, nàng sẽ quay vào nhà và khóa cửa lại. Một cơn gió lạnh
thốc vào dưới gấu váy lụa màu đen. Nàng rùng mình và rảo bước nhanh thêm.

Đi
thêm một đoạn, nàng chắc chắn nghe có tiếng người nói. Nàng dừng lại, lắng tai,
nhưng chỉ nghe thấy âm thanh của đêm đen: tiếng cú rúc, tiếng mấy con thú nhỏ
chui vào bụi rậm kêu sột soạt. Thế rồi, những tiếng động ấy cũng không còn, chỉ
còn đêm tĩnh mịch nặng nề bao phủ. Thốt nhiên, đêm như đen hơn, những bóng cây
góc khuất trở nên đáng ngờ hơn, gió như lạnh thêm và Lacy bắt đầu thấy hoảng sợ.
Lẽ ra nên cầm theo con cá, nàng nghĩ

Quay
lại. Đi vào nhà. Nàng vừa nghĩ đến đó thì lập tức một người đang rình trong
bóng tối nhào ra vật nàng xuống đất.

Cả
Jason và Chase đều cùng nghe tiếng bước chân đang đến gần.

“Cậu
bị bám đuôi rồi,” Chase thì thầm. Cả hai cùng rút súng ra và lẫn vào rặng cây.

Chase
đăm đăm nhìn con đường mòn. Sự lo lắng quặn thắt bụng anh không phải là cho bản
thân hay Jason, mà là cho cô gái đang ngủ trong nhà. Liệu lúc này Zeke và đám
đàn em có truy theo Lacy?

“Không
có ai theo đuôi tớ cả,” Jason thì thào chĩa súng ra bóng tối bên ngoài rặng
cây. Lại thêm một tiếng động nữa.

Một
bóng người xuất hiện, cả Chase lẫn Jason đều lao ra nhưng Jason tiếp cận mục
tiêu trước. Bóng người ngã vật xuống.

“Cảnh
sát đây. Giơ hai tay ra hai bên!” Jason hô lớn. “Cử động là tôi bắn đấy”

Tim
Chase đập thình thịch khi anh ghi nhận vóc dáng người vừa bị bắt giữ. Anh tiếp
tục chĩa súng về phiá con đường mòn, chờ Bruno hay Zeke xuất đầu lộ diện, nhưng
trong thâm tâm anh chỉ muốn chạy như bay về nhà xem Lacy có gặp chuyện gì
không.

“Hắn
không mang vũ khí,” Jason nói , giọng vẫn căng thẳng. “À mà… chết thật! Cô ấy
không mang vũ khí.” Lần này tiếng anh chợt nhỏ đi và nghe như đang phân vân.

Chase
quay ngoắt lại. Trời tối khiến anh không nhìn thấy gì nhiều, nhưng đôi dép
trong nhà hình vịt Donald màu vàng tươi ở chân người đang nằm bên dưới Jason
kia chỉ có thể thuộc về một người mà thôi. “Trời đất! Cậu buông cô ấy ra đi
nào.” Anh quỳ xuống và Jason lăn sang bên cạnh.

Lacy
hoảng hốt há miệng như sắp kêu thật to. Chase ghé lại gần. “Anh đây. Chase đây.
Em không sao chứ?”

Nàng
vụt đưa tay lên bịt miệng, Chase luồn cánh tay xuống dưới lưng nàng để đỡ nàng
ngồi dậy. Vừa hoảng hốt lẩm bẩm, anh vừa sờ khuỷu tay và đầu gối nàng xem có bị
chảy máu không và Chase thở phào nhẹ nhõm vì nàng không bị thương. Không hề hấn
gì nhưng… ngay cả bóng tối, anh vẫn nhìn thấy sự tức giận trong ánh mắt nàng.

“Em
có bị đụng đầu lần nữa không?”

Nàng
dịch ra. “Em chẳng sao cả.” Nàng đưa mắt từ anh sang Jason đứng cách đó vài bước
chân. “Chẳng phải các anh chỉ hô, ‘Cảnh sát đây. Đứng yên đó,’ chứ không phải
là vật nghi can xuống đất và sờ soạng ngực người ta đâu nhở?”

“Xin
lỗi. Tôi không định…” Jason bỏ súng lục vào bao đeo ngang thắt lưng. “Cô chắc hẳn
là Lacy rồi. Lúc chiều chúng ta có nói chuyện qua điện thoại .”

“Vì
thế nên anh có quyền thộp ngực tôi à?” nàng đứng dậy phủi phủi bụi đất.

“Tôi
hết sức xin lỗi.” Jason nói. “Tôi không có làm cô bị thương chứ nhỉ?”

“Không
.” nàng làu bàu, Chase nghe cảm giác bực bội đi biến mất khỏi giọng nói của
nàng.

Rồi
anh thấy nàng liếc nhìn qua Jason . Kiểu nhìn tán thưởng của phụ nữ từ hai đến
sáu mươi tuổi thường dành cho Jason. Không , hai đến chín mươi tuổi mới đúng.
Ngay cả Mim, bà cố của Sarah, vào mùa Giáng Sinh của ba năm trước cũng còn phải
lòng Jason nữa là. Jason, với thân hình của một cầu thủ bóng dầu dục, tóc vàng
và mắt xanh, luôn là cục nam chân cực mạnh đối với phái đẹp. Ngay cả Sarah khi
còn sống cũng hay nói đùa khen Chase tốt số vì nàng đã yêu anh trước khi gặp bạn
thân nhất của anh.

“Anh
sẽ vào nhà ngay thôi,” Chase bảo, bỗng dưng muốn nàng tránh xa khỏi Jason. Nàng
nguýt anh thật dài rồi bỏ đi thật nhanh.

Jason
xoay mình trên gót đút hai tay vào túi sau của quần jean. Môi cậu ta cười cong
cớn. “Hơi cáu kỉnh tí, nhưng ngực thì đẹp hết chỗ chê.”

“Thôi
đi ông,” Chase bực mình gắt. Để cho Jason gặp một cô, thì trong vòng mười giây
thôi cậu ta đã biết ngay ngực người ta tròn hay méo rồi.

“Cô
ấy bẳn gắt vì gì thế?” Jason dò hỏi.

“Khó
ở vì sex,” Chase trả lời, buột miệng trước khi kịp suy nghĩ.

“Hmmm,”Jason
ậm ừ, nhìn theo lối mòn hướng Lacy vừa khuất dạng. “Giá tớ giúp được…”

Chase
nhặt túi xách Jason để sau gốc cây lên. “Cô này là của tớ. Tớ đã quyết tiêu diệt
mọi đối thủ rồi, vậy nên cậu nên biết quý mạng mình và quay sang tán tỉnh bạn
gái của Lacy thì hơn.”

Jason
chặc lưỡi, đoạn chỉ chiếc túi trong, vẻ mắt lộ vẻ nghiêm nghị. “Chớ làm chuyện
dại dột nhé. Với bộ đồ hóa trang này, cậu chỉ lừa được mấy tên buôn ma túy cỏn
con ngoài đường phố thôi, còn Zeke không ngu đâu, mà theo như cậu nói, hắn
không hành động một mình trong vụ này.”

“Tớ
chỉ muốn về nhà mình tìm cuốn sổ quỷ quái mà Zeke nhắc đến thôi mà.”

“Thứ
Zeke cần không có trong nhà cậu đâu. Lúc tụi tớ đến đó tìm ma túy, thì nhà cậu
đã bị lục tung lên từ trước đó rồi. Có kẻ đã vào nhà cậu xoát xét. Sau đó,
chính tớ có quay lại đó một lần. Tớ sẽ quay lại nhà cậu lần nữa, nhưng …”

“Nhưng
tớ không thể cứ ngồi đây chẳng làm gì cả!” Chase đập nhẹ cái túi vào chân và sốt
ruột cắt ngang lời bạn.

“Phải,
cậu đang khổ sở lắm lắm nhỉ. Phải ở chung nhà với cái cô người xinh ngực đẹp, lại
đang khó ở vì sex nữa…”

“Cậu
biết tớ đang nói chuyện gì mà,” Chase nói, vung chân đá quả thông khô và nhăn
nhó mặt vì cơ thể đau nhức chưa chấp nhận động tác đột ngột như vậy. “Tớ cảm
giác như mình đang trốn tránh. Chỉ có kẻ tội mới trốn. Tớ thì có tội quái gì
đâu.”

“Cho
tớ thêm vài ngày nữa đi.” Jason bảo. “Tớ mới vừa bắt tay vào rà soát chồng hồ
sơ mới lấy về. Thế nào tớ cũng sẽ tìm được thông tin hữu ích cho xem. Với lại sức
khoẻ Stokes đang dần khá lên. Một hoặc hai ngày tới cậu ấy sẽ tỉnh lại và sẽ
làm rõ trắng đen ngay thôi mà.”

Chase
lo lắng vuốt mặt . “Zeke sẽ tìm đủ mọi cách để cậu ấy không bao giờ tỉnh lại nữa.”

Jason
gật đầu đồng tình. “Nếu thế hắn sẽ phải hạ được một cảnh sát trước khi đến chỗ
Stokes. Tớ nghiêm túc đấy, chúng tớ đã cử người gác ngoài khu chăm sóc đặc biệt
24/7 rồi.”

“Thế
vợ Stokes thế nào?” Chase hỏi, vừa lúc đấy nghe thấy tiếng động trong bụi cây.
Cả hai người quay phắt sang hướng đó nhưng hóa ra chỉ là con thỏ rừng nhảy qua
bụi cây thấp mà thôi.

Chờ
cho giây phút căng thẳng qua đi, Jason trả lời. “Tội nghiệp lắm. Cô ấy đưa cả
hai con đến bệnh viện. Nói đến chuyện đau lòng - cứ nhìn thấy cô ấy với bọn nhỏ
là làm mình đau rồi. Rất rất đau.”

Chase
thở mạnh. “Zeke là thằng đốn mạt, Jason ạ. Nếu đã bắn được Stokes thì cậu biết
hắn cũng có khả năng làm bất cứ chuyện gì. Chính cậu cũng phải cẩn thận đấy. Ngộ
nhỡ có chuyện gì với cậu thì…”

“Đừng
lo,” Jason trấn an lúc họ đi đến cuối hàng cây. “Tớ sẽ không sao đây mà. Cậu cứ
suy ngẫm kỹ để ráp các mảnh ghép vào với nhau. Nghĩ cho ra vì sao Zeke lại làm
thế này để rồi chúng ta có thể chứng mình chuyện hắn đang làm.”

***********

Mùi
thơm lừng đánh thức Lacy – mùi cà phê pha hương quế và vani. Nàng ngồi dậy và vỗ
bốn cái bắt buộc lên từng thành viên trên giường mình.

Samatha,
con mèo thường ngủ gần nàng nhất nhưng ban ngày thường ở xa nàng nhất, kêu gừ gừ
còn khẽ khàng hơn. Con mèo chỉ chấp nhận nàng thể hiện tình cảm với nó vào buổi
sáng. Vậy nên, Lacy không vội, vươn vai rồi cho con mèo món quà nó xứng đáng được
nhận, là một chút thời gian của nàng . Nhưng dù tay đang vuốt ve bộ lông mèo
xám nhạt, đầu óc nàng vẫn nghĩ về người đang nấu nướng ngoài bếp. Nàng không thể
cho phép anh ở trong nhà mình lâu hơn nữa.

Vẫn
nằm trên giường, nàng thầm tập trước bài diễn văn tiễn khách. “Vâng, em rất vui
vì anh đã ghé nhà. Em hy vọng khi ra khỏi đây, anh không đi lang thang để rồi bị
người ta giết chết. Nhưng anh không thể ở đây được bởi vì em chỉ muốn lên giường
với anh thôi. Và nếu em lên giường cùng anh, thì em sẽ lại muốn cưới anh làm chồng.”
Phải, nghe thế chắc chắn anh sẽ vội vã chạy ra cửa nhanh. Chẳng phải đa phần
đàn ông thà chết còn hơn cưới vợ ư? Vậy nên nàng đang ban cho anh ơn huệ đấy
thôi.


ra khỏi giường, mặc quần jean, áo thun màu hồng và chuẩn bị tinh thần sẵn sàng
đối mặt với bất cứ chuyện gì sắp xảy đến.

“Vừa
đúng lúc,” Ngay khi thấy nàng vào bếp, Chase đã chủ động bắt chuyện. “Anh hy vọng
em thích bánh mì xắt lát chiên trứng kiểu Pháp. Món tủ của anh đấy. Em ngồi xuống
đi.” Anh kéo ghế mời nàng ngồi và đặt ly cà phê lên bàn ăn.

Nàng,
chần chừ ngồi xuống ghế, và nhớ lại bài diễn văn mở đầu như thế nào. Mu bàn tay
anh vờ như vô tình vuốt nhẹ vào cổ nàng lúc Lacy nhìn xuống ly cà phê bốc khói,
tự hỏi không biết anh có nhìn thấy hơi nóng đang phả ra từ hai tay nàng hay
không . Cảm giác rạo rực và khát khao đến vào lúc này e rằng quá sớm với nàng.

Anh
chồm qua vai nàng . “Bố anh hay bảo con đường dẫn đến trái tim phái đẹp là đi
qua dạ dày.”

Lacy
ngồi thẳng hơn để tránh làn hơi ấm từ hơi thở của anh mơn man trên cổ nàng. “Em
tưởng ngược lại mới đúng chứ - con đường đến trái tim đàn ông đi qua dạ dày.”

“Đối
với cả hai phái đều đúng mà,” anh nói, giọng rõ là đang cười. “Vậy thì em làm bữa
trưa.”

Bàn
tay anh lướt nhẹ trên lưng nàng, để lại da gà nổi gai người Lacy. Tại sao? Nàng
tự hỏi, sao nàng phải tỏ ra lòng sắt dạ đá để đuổi anh ra khỏi nhà ngay bây giờ
chứ? Đằng nào hôm nay nàng cũng phải làm việc mà; nàng sẽ làm việc trong phòng
chụp ảnh, còn anh sẽ ở ngoài này. Nàng sẽ không phải nhìn thấy anh. Mà cũng
không phải lại canh chừng trong lòng rằng anh sẽ bị người ta giết hại.

“Xin
lỗi em vì sự cố đêm qua nhé,” anh bước lại gần bếp, “Chẳng là anh nhờ Jason
mang đến đây cho anh vài thứ anh cần thôi mà.”

Lacy
nhâm nhi cà phê, một đĩa bánh chiên bơ nóng hổi hiện ngay trước mắt nàng như có
phép lạ vậy. Nàng ứa nước dãi khi mùi bơ tan, mùi si rô và hương quế quyện vào
nhau bay lên mũi nàng. Nàng nghe tiếng anh kéo ghế ngồi trước mắt nàng và lại
đánh bạo nhìn lên. Nàng cắn môi, chiêm ngưỡng cặp vai rộng, nụ cười quyến rũ và
hai bàn tay của anh . Tối qua, cũng hai bàn tay ấy đã ve vuốt nàng khiến nàng cảm
nhận nhiều điều. Nhiều điều kỳ diệu.

“Em
ăn ngay đi kẻo để lâu bánh nguội mất đấy.” Nháy mắt với nàng , anh cầm nĩa lên
và xắn miếng bánh dày trong đĩa của mình.

Lacy
ước gì mình có thể gạt đĩa đồ ăn thừa năng lượng ấy qua một bên, ngặt nổi nàng
thích bánh mì chiên bơ kiểu Pháp như thích kem sôcôla hương bạc hà vậy. Nàng cầm
nĩa lên và đầu hàng món ăn quá hấp dẫn đang cám dỗ nàng. Anh chàng này mời mọc
nàng cả lạc thú ái ân lẫn bánh mì chiên bơ kiểu Pháp. Tuy sẵn sàng chấp nhận
nói không với lời mời ân ái, nhưng bánh mì chiên bơ nhất định phải thuộc về
nàng! Đến đây với mẹ nào, nàng nghĩ, xiên một miếng bánh giòn tan thơm phức đưa
lên miệng. “Ừmm,” nàng than, nhắm mắt lại khi miếng bánh nóng hổi chạm vào lưỡi
mình.

Khi
vừa mở mắt, nàng thấy anh đang chăm chú nhìn mình.

“Em
thích chứ?” anh hỏi.

“Không
phải em nói cực kỳ thích mới đúng,” nàng đáp rồi tiếp tục ăn.

Khi
nàng tận hưởng bữa đểm tâm ngon nhất trần đời, Chase giới hiệu sơ vài nét về bạn
Jason cho nàng nghe.

“Anh
làm thêm nữa cũng được mà,” Anh mỉm cười khi thấy nàng xiên miếng bánh cuối
cùng rồi xoay nó quanh đĩa để vét đến giọt si rô cuối cùng.

“Đừng
dụ dỗ em nữa. Em no rồi.” Nàng ngần ngừ, cố không nghĩ đến sự cám dỗ. “Trông
anh như đang lại sức,” Nàng bảo khi nhận thấy anh di chuyển nhanh nhẹn và thoải
mái hơn.

“Toàn
thân anh đau ít, còn hai vai vẫn đau như trước và anh nhận biết được toàn thân
đã đau ít lại.”

“Chắc
anh nên thay băng và sát trùng cho vết thương lần nũa.” Nàng hạ nĩa xuống rồi
chợt thấy giọt si rô còn sót lại trên thành đĩa. Nàng chấm đầu ngón tay vào si
rô và đưa lên miệng mút.

Anh
tròn mắt thích thú khi thấy nàng hồn nhiên liếm láp ngón tay. Dù nàng tự nhận
mình tẻ nhạt như bánh xốp hương va ni, nhưng Chase không nhìn nàng như thế. Anh
quan sát nàng như khi quan sát mấy chiếc bánh quy thượng hạng có rắc hạt điều và
kẹo dẻo bày trang trọng trong tủ kính của tiệm bánh ngon nổi tiếng. Và ngay lúc
này đây nàng như là một chiếc bánh quy thượng hạng có rắc hạt điều và kẹo dẻo.
Với ngón tay còn ở trong miệng và anh vẫn quan sát nàng với ánh mắt nồng nàn,
Lacy cảm giác nàng rất gợi tình, như một cô nàng thích quyến rũ có quyền năng
khiến đàn ông phải mềm yếu trước mắt mình.

Nàng
rút ngón tay ra. “Cảm ơn anh vì bữa sáng nhé.”

“Không
có chi.” Ánh mắt anh chưa muốn rời khuôn mắt nàng.

Một
giọng nói từ phòng ngoài vọng vào. “Mèo ngoan đậy nó vào đi!” giọng nói điện tử.

Chase
cười bảo, “Đêm qua, suýt nữa anh bắn cái khay vệ sinh của mèo đấy.”

“Em
đã bảo cái khay ấy biết nói mà.”

“Anh
quên khuấy mất.” Anh đặt nĩa xuống.

Lacy
thầm ước nàng quên được tối qua – quên đi cảm giác được bàn tay Chase lướt trên
làn da trần trên bụng. Quên đi cách anh đã ấn nhẹ đầu ngón tay vào rốn nàng ra
sao, một mánh khóe rất riêng khiến phụ nữ phải nghĩ đến…

Nàng
vội vàng uống một hơi hết ly cà phê rồi đứng bật dậy. “Để lát nữa em dọn.” Và
lát nữa nàng sẽ bảo anh phải đi. Như cô gái trên đường trốn chạy, Lacy phóng ra
khỏi phòng.

Vừa
đi nàng vừa có cảm giác mình giống Ally McBeal trong loạt phim tryền hình xưa
cũ. Tâm trí và lương tâm của nàng đã chia thành hai nửa, và nàng tưởng tượng mỗi
một nửa đang ngồi một bên vai. Nửa này, một cô gái thánh thiện mặc váy lanh trắng,
bảo nàng: “Quay lại ngay và đưa cho anh ta tờ lệnh tống tiễn.” Nửa kia mặc váy
nhỏ xíu đỏ rực nóng bỏng sau khi giục Cô Hoàn Hảo đi hát thánh ca đã rỉ tai vào
điều Lacy có thể làm với lượng si rô còn lại. Lacy bỏ ngoài tai lời khuyên của
cả hai và bước vào phòng chụp ảnh.

***************

Zeke
nhai nát nắm thuốc aspirin và chiêu thuốc xuống bằng cà phê mua trong căn tin của
bệnh viện . Mỗi nhịp tim đập đều làm đầu hắn buốt thon thót. Không ngủ được
Zeke không nhớ lần cuối cùng hắn chợp mắt là khi nào, nhưng hắn không thể và sẽ
nhất quyết không nghỉ ngơi bây giờ.

Đêm
qua, Nữ thần May mắn đã ủng hộ hắn. Ngay trước khi băng qua lối đi của phòng chờ,
hắn nghe tiếng cô y tá đang nói chuyện với ai đó. Hắn ẩn vào trong sảnh, chờ đợi
và lắng nghe cho đến khi hắn nhận ra giọng nói của người kia.


quan Candace, Khi cô y tá đề nghị Candace cứ yên tâm về nghỉ và hứa sẽ gọi điện
thông báo nếu quá trình phục hồi của Stokes có bất kỳ sự thay đổi nào, anh ta
chỉ ngắn gọn tuyên bố anh dự định sẽ ở lại suốt đêm nay. Câu hỏi khiến Zeke đau
đầu nhất là tại sao Candace cho rằng anh ta cần phải ngồi canh bên ngài khu
chăm sóc đặc biệt này.

Hắn
biết anh em trong đồn luôn quan tâm giúp đỡ lẫn nhau. Trời ạ, họ có thể xông
pha nguy hiểm vì nhau, nhưng ở lại suốt đêm ở bệnh viện thì quả là vượt quá
nghĩa vụ. Sáng nay, Zeke có ghé qua đồn để tìm hiểu xem cấp trên có chính thức
cắt cử người gác ngoài phòng bệnh của Stokes không. Chẳng có văn bản nào khiến
hắn tin có chuyện ấy. Tuy nhiên, linh tính mách bảo có người đã không chính thức
bày ra trò này. Nhưng ai mới được chứ? Đến lúc này, chỉ có một cái tên hiện lên
trong tâm trí hắn: Dodd.

Đêm
qua, nói thật là Zeke chạy bán sống bán chết ra xe hơi của hắn ngoài bãi đậu.
Ngồi trong xe hơi tối om, hắn đã nghĩ đến chuyện gom hết tiền bạc tích lũy bấy
lâu và chạy sang lánh nạn ở Mexico. Rồi hắn chợt nghĩ ra chuyện: đó là chiếc đồng
hồ vàng dự định sẽ về tay hắn sau hai tháng nữa, cái thứ mà hắn đã dè bĩu ấy. Tự
nhiên hắn muốn có nó. Ngày nào đó Zeke sẽ để lại cho con trai hắn.

Nếu
Zeke bị bắt, nếu hắn không làm xong vụ này, vợ cũ và các con của hắn sẽ có lý
do chính đáng và rất đúng luật để gạt hắn ra ngòai cuộc sống của họ. Lúc này, nếu
vợ của hắn có phải rục xương dưới địa ngục, hắn cũng măc kệ, nhưng Zeke vẫn còn
hy vọng vào hai đứa con. Hy vọng rằng sau khi hắn nghỉ hưu, khi con hắn lớn
không thoát khỏi bàn tay kềm giữ của vợ cũ, hắn sẽ có thể quay về và trở thành
một phần trong cuộc đời của con mình . Lúc ấy hắn đã có đủ tiền để mua cho con
những thứ mà trước đây hắn không đủ khả năng mua cho chúng. Cứ suy nghĩ như thế
hắn sẽ dễ dàng xuống tay hạ thủ Stokes hơn. Vì nếu Stokes còn sống và khai hắn
ra, con của Zeke sẽ phải trả giá. Có người cha nào không sẵn sàng giết người để
bảo vệ máu mủ của mình chứ?

Điện
thoại di động của hắn réo lên và Zeke nôn nóng lôi phắt nó rừ trong túi ra
nghe. Hắn đã cố gọi cho Bruno có dễ đến hơn chục lần nhưng gã này không nghe
máy. “Duncan nghe!” Zeke trả lời, hy vọng nghe thấy cái giọng ồm ồm của Bruno.

“Ê,”
là tiếng kẻ hắn đang mong.

“Mày
ở chỗ nào thế? Suốt đêm tao gọi cho mày mà không được . Mày vẫn theo dõi hắn đấy
chứ?”

“Thì
vẫn, nhưng mãi đến giờ hắn mới về nhà,” rằng đáp.

Zeke
nghiến răng rít lên. “Tao đã bào mày là hắn ở bệnh viện cơ mà.”

“Nhưng
lúc tôi đến đó, hắn đi mất tiêu rồi. Thế là tôi đành lái xe đến trước căn hộ của
hắn và chờ ở đó suốt. Tuy nhiên, sáng nay hắn vẫn chưa đi đâu hết. Mà này, tôi
có phải bám theo hắn cả ngày không đấy?”

“Chỉ
khi mày còn muốn sống mà thôi.”

Bruno
đằng hắng. “Nếu hắn ra khỏi nhà, tôi sẽ báo ông ngay.”

“Mày
nhớ phải báo đấy. Với lại, khi chuông điện thoại reo thì phải trả lời. Còn bây
giờ tao sẽ quay trở lại hồ dò la nhà dân ở khu vực xa hơn một chút. Nếu tao thấy
hắn, chắc tao phải cần mày giúp.”

“Tôi
sẽ không giết ai cả đâu.” Bruno quát lại; đường dây đã tắt ngúm.

***********

Tiếng
nhạc Giáng sinh bắt đầu ngân nga khi Chase chất chén đĩa bẩn vào máy rửa chén.
Anh đã dọn gần sạch bếp, chỉ nội trong một bài “Đêm thánh vô cùng,” Lúc ấy
chuông cửa reo vang. Anh vội chạy vào nấp trong phòng khách đúng lúc Lacy từ
phòng chụp ảnh bước ra với nét mắt cực kỳ sợ hãi.

“Anh
vào phòng ngủ đi,” nàng bảo, “Em sẽ ra bảo họ đi.”

Chase
cũng cảm nhận thoáng hoảng hốt dâng lên trong ngực, anh vơ lấy súng từ nơi mình
đã giấu dưới nệm ghế sofa.

Báo cáo nội dung xấu