Bến Xe- Chương 18

CHƯƠNG 18

Chạng
vạng tối, Liễu Địch lại đến trạm xe buýt nhỏ quen thuộc.

Cây dương
liễu cao lớn đã bắt đầu rụng lá, trên cành cây mềm mại là một màu vàng rực rỡ.
Cây đinh hương rụng sạch lá từ lâu, cành cây khẳng khiu lay động trong gió thu,
phảng phất đang mơ một giấc mộng của mùa xuân. Tấm biển sắt vẫn cô độc đứng ở
đó, đón hết chuyến xe buýt này đến chuyến xe buýt khác. Tất cả vẫn như cũ, tựa
hồ không có chuyện gì xảy ra, không có vụ tai nạn giao thông, không có máu
chảy,không có linh hồn rời khỏi trần gian…

Liễu Địch
ngồi bên cạnh bồn hoa, đờ đẫn nhìn lá rơi quanh bệ xi măng. Lá rơi bị gió cuốn
lên cao, phát tiếng kêu vi vu. Đó không phải là ngọn gió, mà là thầy Chương.
Thầy đang đạp trên lá rơi, lắng nghe âm thanh của mùa thu. Liễu Địch phảng phất
nghe thấy thanh âm trầm ấm quan thuộc: “ Lá thơm, nhưng mỗi phiến lá rụng đều
có mùi của mặt trời!”

“ Thầy
Chương!” Liễu Địch kêu lên một tiếng. Nhưng không ai trả lời cô, thầy Chương
không thể trả lời, vĩnh viễn không thể trả lời cô. Chỉ có gió thu đang nghẹn
ngào, lá rơi đang thở dài. Sau đó là một sư tĩnh lặng chết chóc.

Trước
đây, khi Liễu Địch và thầy Chương ở nơi này đợi xe buýt,cô và thầy cũng thường
trầm mặc không lên tiếng, nhưng vẫn luôn cảm thấy tâm linh của cả hai giao lưu
bằng ngôn ngữ chân thành nhất. Còn bây giờ, thầy Chương đã đi một thế giới
khác, để lại cô lẻ loi một mình ở bến xe. Cô có thể giao lưu với ai?

Ngọn gió
tối nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi thơm của thức ăn không biết tản ra từ ô
cửa ngôi nhà nào. Từng tốp học sinh đep cặp sách đi ngang qua Liễu Địch, để lại
tiếng cười nói hân hoan. Đây là cảnh tượng quen thuộc như không thể quen thuộc
hơn. Đây từng là thời khắc thư thái nhất, thanh thản nhất trong một ngày của
Liễu Địch. Nhờ có thầy Chương bên cạnh , nên cô mới thư thái, cô mới thanh
thản. Bây giờ, thầy Chương đi rồi, mang theo mọi thanh thản và thư thái. Liễu
Địch chỉ còn lại sư cô độc không có người chia sẻ, cô độc đến mức có thể giết
chết linh hồn.

Mặt trời
từ từ lặn xuống, Liễu Địch ngắm nhìn ánh hoàng hôn ở phía chân trời. Ánh hoàng
hôn vẫn rạng rỡ như vậy, vì ai mà rạng rỡ? Ánh hoàng hôn chiều xuống lá vàng
rơi, tô lên một vẻ đẹp bi tráng, vì ai bi vì ai tráng? Liễu Địch ngắm rang
chiều, ngắm lá rơi, bên tai cô phảng phất nghe thấy tiếng hát trầm ấm đầy từu
tính của thầy Chương cùng tiếng đàn ghita của thầy. Đó là ca khúc “ All Kinds
of Everything”:

…Mùa hè,
mùa động, những bông hoa mùa xuân và cây cối mùa thu,

Thứ hai,
thứ ba đều vì em ngừng lại,

Từng điệu
múa, từng câu tâm tình,

Ánh nắng
và kỳ nghỉ đều vì em ngừng lại,

Vạn sự
vạn vật, vạn sư vạn vật,

Đều khiến
tôi bất giác nhớ em.”

Đúng rồi,
vạn sự vạn vật đều tồn tại, đều vì thầy Chương mà tồn tại. Cây dương liễu đó,
cây đinh hương đó, tấm biển báo bằng sắt đó, thứ nào cũng khắc sâu hình bóng
của thầy, thứ nào cũng mang hồi ức về thầy

Trong lúc
ngẩn ngơ, Liễu Địch phảng phất hình thấy thầy Chương dẫn cô tới mái hiên trú
mưa, nhìn thấy thầy Chương đứng bất động bên tấm biển sắt cờ cô trong đêm gió
tuyết; nhìn thấy thầy Chương đưa cành dương liễu lên mặtt, nói “ mùa xuân đẹp thật”
; nhìn thấy thầy Chương đội mưa gió đợi cô ở bến xe buýt khi cô đi thi đại học,
tay thầy cầm chiếc ô chưa mở; nhìn thấy thầy Chương dùng đôi bàn tay “ ngắm” cô
rồi ôm cô vào lòng; nhìn thấy thầy Chương nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời
từ cửa sổ xe buýt… Cô nhìn thấy tháng ngày trước kia, nhìn thấy từng chi tiết
không thể phai mờ trong năm tháng đó. Vậy mà bây giờ tất cả đã trở thành hồi
ức. Thật không công bằng một chút nào, thế giới này quá không công bằng. Vạn sự
vạn vật đều tồn tại, tại sao thầy Chương không tồn tại? Thầy Chương, thầy yêu
cuộc sống như vậy, thầy nổi bật như vậy, thầy kiên cường như vậy, thầy cứng cỏi
như vậy, tại sao thầy lại biến mất? Tại sao chứ? Vì tai nạn xe cộ ư? Tại sao
chiếc xe máy đáng chết đó lại đâm trúng thầy? Khi cô nhận ra tình yêu của mình,
khi cô kiên định cho rằng không một ai có thể chia cắt cô và thầy… Cô, cô làm
thế nào để chống lại số phận, làm thế nào để chống lại tử thần? Cô không thể
không oán trách số phận, số phận quá không công bằng.

Mặt trời
đã xuống núi, ánh hoàng hôn ở đường chân trời từ màu đỏ dần trở thành màu tím.
Màn đêm sắp buông xuống, bong tối từ bốn phương tám hướng bủa vây. Bóng tối, đó
là kẻ địch vĩnh viễn của thầy Chương. Bóng tối của người mù quá nặng nề. Hôm
nay, Liễu Địch mới biết thế nào gọi là “nặng nề”, vậy mà thầy Chương đã trải
qua sự “ nặng nề” đó suốt năm năm. Cô từng ngây thơ mộng tưởng sẽ giúp thầy
Chương chiến thắng bóng tôi. Liệu có thể chiến thắng hay không? Hay chưa kịp
“chiến đấu”, cô đã bị kéo vào bóng tối vô cùng vô tận. Nhưng cô hoàn toàn tự
nguyện. Mất đi danh sự, mất đi tiền đồ, cô cũng chẳng màng, cô chỉ cần kề vai
sát cánh cùng thầy Chương. Nhưng số phận không cho cô, dù chỉ là một cơ hộ nhỏ
nhoi. “ Là số phận không cho cậu cơ hội hay sao? Đột nhiên trong lòng Liễu Địch
bật ra một câu hỏi. Liễu Địch giật mình, ai đang hỏi? Là câu hỏi xuất phát từ
tiềm thức của cô. Liễu Địch biết trong tiềm thức của cô tồn tại một nghi ngờ,
nghi ngờ điều gì? Cô không biết, nhưng hoài nghi này luôn ẩn hiện trong đầu óc
cô. Đúng vậy, rốt cuộc ai không cho cô cơ hội? Là số phận hay sao? Liễu Địch
bất chợt nhớ tới câu nói của Khiên Khiên: “ Chị có biết không? Chương Ngọc đã
dùng sinh mạng để cứu chị, bằng không, trong con mắt của người khác, chị mãi
mãi là người phụ nữ không trong sạch.” Sao cô lại nhớ tới câu nói này? Quan
điểm của câu nói rất quen thuộc, dường như cô đã từng nghe ở đâu đó.

Liễu Địch
đột nhiên nhớ ra, đó là một đoạn trong cuốn “ Hải Thiên kỳ ngữ” :

“ Bởi vì
trong hiện thực cuộc sống, con người không dễ thông cảm cho người sống, mà dễ
thông cảm cho người chết. Con người thương nhớ tới khuyết điểm của người sống.
Một khi người đó chết đi, con người sẽ nhớ đến ưu điểm của họ.”

Đúng vậy,
quan điểm này rất đúng. Sau khi thầy Chương qua đời, mọi người không chỉ tin
thầy trong sạch, mà cũng tin Liễu Địch trong sạch. Quan hệ giữa cô và thầy vốn
trong sạch, nhưng số phận lại dùng phương thức này để chứng minh sự trong sạch
của bọn họ. Cô có thể nói số phận đã cho cô cơ cơ hội hay không? Thầy Chương đã
mất đi sinh mạng, còn cần sự trong sạch để làm gì? Có tác dụng không? Không có
tác dụng thật sao? Là ai cho cô sự trong sạch này? Là số mệnh à? Liễu Địch lại
nhớ tới lời của hiệu trưởng Cao: “ Em tự nguyện cuốn vào bóng tối, Chương Ngọc
chưa chắc đã đồng ý để em bị hủy hoại. Vì vậy,em hãy coi vụ tai nạn này là một
cách ông trời tác thành tâm nguyện cho cậu ấy.” Thầy Chương, thầy không đồng ý
thật sao? Liễu Địch thầm hỏi đi hỏi lại trong lòng. Sau đó, đáp lại lời cô là
một thanh âm trầm thấp vang bên tai cô:

Cô ấy
thuần khiết như chậu hoa nhài này. Nếu nhốt cô ấy ở trong phòng tối, liệu cô ấy
còn có thể sinh trưởng và nở hoa?”

Liễu Địch
đột nhiên đứng dậy. Thầy Chương, thầy đang nói với em điều gì? Thầy muốn nói
với em điều gì?

Cô lại
nghe thấy thanh âm quen thuộc đó: “ Con đang cố gắng để cô ấy đừng yêu con!”

Thầy
Chương, thầy rất yêu em, yêu em sâu sắc và mãnh liệt. Bởi vì yêu em nên thầy
không muốn làm hại em, thầy đã phong kín tình yêu của thầy một thời gian dài.
Khi thầy phát hiện, bóng tôi nặng nề thuộc về thầy đã cuốn đi danh dự và tương
lai của em vào vòng xoáy vẫn mệnh, thầy lập tức bỏ công việc vốn là nguồn sinh
sống của thầy, chỉ vì thầy không muốn em bị ảnh hưởng. Thầy luôn cô gắng hết
sức của mình, để lại cho em những thứ tốt đẹp nhất, bao gồm cả hình ảnh cuối
cùng của thầy, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời đó.

Liễu Địch
từ từ ngồi xuống, trong lòng cô thê lương vô cùng. Hiệu trưởng Cao nói đúng,
tuy sô phận đã bạc đãi thầy Chương, nhưng nói đã dùng phương thức này tác thành
tâm nguyện của thầy, đó là một sự “tác thành” tàn nhẫn biết bao.

Liễu Địch
đang chìm trong thế giới đau buồn của riêng cô, một hình bóng đột ngột xuất
hiện trước mặt cô. Liễu Địch ngẩng đầu, bắt gặp một bà lão mặt đầy nếp nhăn. Bà
lão dùng đôi mắt già nua quan sát cô một lúc mới hỏi: “ Cháu gái, cháu là học
sinh thường đưa thầy giáo mù ra đây đợi xe buýt phải không? Cháu tên Liễu Địch
đúng không?”

Liễu Địch
lặng lẽ gật đầu. “ Thường” là một từ xa xỉ biết bao. Từ nay về sau, chữ “
thường” sẽ không còn tồn tại ữa. Cô lễ phép hỏi lại bà lão: “ Thưa bà, sao bà
biết cháu và thầy Chương ạ?”

“ Bà bán
thuốc lá ở bên kia đường. Cháu không biết bà nhưng bà thường nhìn thấy cháu và
thầy giáo đợi xe buýt ở nơi này. Khoảng hơn hai tháng trở lại đây, bà không
thấy cháu đâu cả, chỉ có một mình thầy giáo đợi xe. Chính bà đã chứng kiến vụ
tai nạn đó, quả thực thảm khốc vô cùng, máu chảy lênh láng trên mặt đường…”

“Đủ rồi
ạ, xin bà đừng nói nữa!” Liễu Địch lập tức bịt chặt hai tai. Cô không chịu nghe
những điều đáng sợ này.

“ Tuy
nhiên…” Bà lão cau mày: “ Hôm đó thầy giáo rất kỳ lạ, thầy một mình ngồi bên
bồn hoa gần một tiếng đồng hồ. Ba chuyến xe buýt số hai đến nơi mà thầy không
lên xe. Ngược lại khi có một chiếc xe máy phóng đến, thầy lại lao xuống lòng
đường. Trước đây thầy đâu có như vậy. Xe máy phóng rất nhanh, nhưng từ xa vẫn
có thể nghe thấy âm thanh máy nổi, sao thầy không phát hiện ra? Chắc hôm đó
thầy có tâm sự nặng nề…”

Đâu chỉ
đơn giản là tâm sự ?

Liễu Địch
đâu khổ nghĩ thầm. Nhưng ba chuyến xe buýt số hai đến nơi mà thầy không phát
hiện. Điều này qúa bất bình thường, lẽ nào…

“ Hơn
nữa…” Bà lão đột vẻ nhiên hạ thấp giọng nói, ra vẻ thần bí: “ Trước khi xảy ra
tai nạn, thầy giáo còn đốt một bức thư.”

“ Một bức
thư?” Liễu Địch run run: “Thư gì ạ?” Thầy viết thư ư?”

“ Đúng
vậy, bà cũng thấy kỳ lạ. Nhưng đúng là thầy đốt một bức thư, bà ở bên này nhìn
thấy rõ ràng. Thầy rút ra một phong thư, trầm tư một lát, thầy mượn người đi
đường bất lửa và đốt bức thư đó.” Bà lão khẳng định: “ Có điều, thầy không đốt
hết. Thầy đót một nửa rồi ném phong thư xuống vỉa hè. Dù sao thầy cũng không nhìn
thấy nên không biết nó chưa cháy hết. Sau khi xảy ra tai nạn, bà rất hiếu kỳ
nên dã đi nhặt bức thư đó. Trên phong bì đề hai chữ “ Liễu Địch”. Bà đoán là
tên của cháu, bởi vì ba năm qua, ngoài cháu ra, bà không thấy thầy giáo tiếp
xúc với người khác. Thế là bà giữ lại bức thư cháy dở, đợi cháu đến đây rồi lại
giao cho cháu. Không hiểu tại sao, bà cẩm thấy nhất định cháu sẽ trở về khi
biết tin thầy giáo xảy ra tai nạn.” Bà lão rút trong túi ra một bức thư cháy
xem một nửa: “ Của cháu đây này. Nội dung ở bên trong, một chữ bà chưa đọc
qua.”

Liễu Địch
nhận phong thư, hai tay cô run rẩy khi mở bức thư đó. Trời ạ, thầy Chương viết
thư cho cô! Tại sao thầy lại viết thư? Thầy viết những gì? Tại sao lại đốt đi?
Trong đầu cô bỗng vụt qua một câu nói: “Vào thời khắc mọi dây đàn bị đứt, chúng
đều phát ra tiếng kêu xé lòng, bởi chúng không can tâm lặng lẽ chết đi.”

Lẽ nào
thầy biết mình sắp “ bị đứt”? Lẽ nào thầy biết mình sắp chết đi? Trời ơi, Liễu
ĐỊch không dám nghĩ tiếp. Một nỗi hoảng sợ và bất an dội vào lòng cô. Cô cảm
thấy sự nghi ngờ trong tiềm thức ngày càng rõ ràng, ngày càng khuyết tán.

Liễu Địch
run rẩy mở phong thư. Bức thư đã cháy mất nửa gìa, chỉ còn lại đoạn cuối cùng.
Liễu Địch đưa mắt nhìn, không sai, đây là chữ của Hải Thiên, là chữ của thầy
Chương! Mặc dù nét chữ hơi cứng nhưng Liễu Địch vẫn nhận ra.

Sau đó,
Liễu Địch đọc đến nội dung, Trên bức thư chỉ có hai câu, nhưng mỗi từ của hai
câu đó tựa như trái bom nổ tung bên tai cô, chấn động đến mỗi tế bào trên người
cô, mỗi sợi dây thần kinh của cô:

“Liễu
Địch, thứ tôi có thể cho em trong cuộc đời này, chỉ là danh dự trong sạch và
một tương lai tươi đẹp mà thôi. Thế nhưng, nếu có kiếp sau tối có đôi mắt sáng,
tôi sẽ ở bến xe này… đợi em”.

Hết
chương 18

 

Báo cáo nội dung xấu