Đây là mùa của tình yêu - Phần 2:Vượt Qua Chướng Ngại-P1

1. Xin đừng quên tôi

 

Tôi hiểu là mình không hoàn hảo, và không phải lúc nào cuộc
sống cũng chờ đợi tôi. Tôi vẫn thường nói rằng,

 “Cuộc sống là những
gì mình tạo ra!” Tôi hướng đến ngày mai, chứ không ngoái nhìn lại ngày hôm qua.

Tôi cố gắng thành công, mạnh mẽ và dũng cảm

trong niềm hy vọng sẽ tạo nên được một nền tảng mới, vì tôi
còn trẻ và tôi đang mở đường tương lai cho chính mình.

Deanna Seay

Tôi viết lá thư này để gửi lời cám ơn đến các bạn. Những
cuốn sách do các bạn biên soạn đã đem lại cho tôi niềm tin để vượt qua bất kỳ
trở ngại nào mà tôi phải thường xuyên đối mặt. Mẹ tôi hay bảo tôi thuộc loại
người luôn gặp nhiều trở ngại, thách thức, và nếu như không phải đối mặt với
trở ngại khách quan thì tôi lại tự tạo ra thách thức cho bản thân mình.

Thế nhưng thách thức đầu tiên của tôi không phải do tôi chọn
lấy. Khi mới sinh ra tôi đã bị cuống rốn quấn quanh cổ và không thở được. Sau
khi hô hấp nhân tạo và giúp tôi thở lại được, các bác sĩ lại phát hiện ra một
thứ khác không ổn trên cơ thể tôi. Chân phải của tôi lớn gấp hai lần chân trái,
và hầu như chẳng có chút mô cơ nào. Các bác sĩ trấn an mẹ tôi rằng chẳng có gì
quá nghiêm trọng, rồi mọi thứ sẽ tự chỉnh lý để phát triển thành một cái chân
“bình thường” thôi. Nhưng thật không may là tôi lại chẳng được như lời bác sĩ
nói.

Khi tôi lên lớp sáu, gia đình tôi chuyển đến sống ở bang
Washington. Việc chuẩn bị cho chuyến dời nhà này cũng đã đủ khó khăn rồi, ấy
thế mà bỗng dưng tôi lại còn cảm thấy cái lưng mình cứ đau mãi không dứt. Tôi
đi khám và được chỉ định chụp X-quang, rồi bác sĩ lại phát hiện có điều không
ổn nữa. Cột sống của tôi dính chặt vào một miếng mô, và miếng mô ấy đang kéo
cột sống của tôi chệch đi. Tôi cần phải được phẫu thuật gấp.

Cuộc phẫu thuật ấy khiến tôi rất lo lắng. Đó là một quá
trình phức tạp, và tôi phải chịu nhiều đau đớn. Các bác sĩ phát hiện các đầu
mút thần kinh của tôi đã bị tổn thương, và không hiểu vì đâu, tôi lại mất khả
năng tiểu tiện, nên phải đặt ống dẫn tiểu. Đó là một trong số những trải nghiệm
khó chịu nhất tôi từng trải qua. Tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ có thể vượt qua
được nếu không có sự hỗ trợ của gia đình. Những người thân yêu đã luôn ở bên
cạnh tôi.

Sau cuộc giải phẫu, tôi phải tập cho chân cử động từ từ trở
lại. Các cô y tá và mẹ tôi giúp tôi đi chầm chậm dọc theo hành lang cho đến khi
tôi có thể tự đi xa hơn mỗi ngày. Tôi quyết tâm phải mạnh mẽ như xưa. Và cuối
cùng thì bác sĩ cũng cho tôi xuất viện

Mọi người bảo tôi sẽ cần được giúp đỡ để tập đi trong một
thời gian. Thế nhưng ngay buổi sáng đầu tiên thức dậy trên chiếc giường của
mình, tôi quyết định sẽ không cần đến bất kỳ sự giúp đỡ của ai. Tôi muốn tự
mình đi xuống cầu thang và chào mẹ. Tôi đưa hai chân ra mép giường, và ngay lập
tức ngã lăn xuống sàn. Tôi cố kéo người lên và lần đến cầu thang, tay bám vào tường
để tìm chỗ tựa. Khi đến được cầu thang, tôi tự nhủ nhất định mình sẽ không quay
trở lại. Tôi bám vào tay vịn và chầm chậm bước xuống từng bậc một. Cuối cùng
tôi cũng xuống được đến tầng dưới. Khi trông thấy tôi, mẹ rất sửng sốt và tự
hào đến nỗi bật khóc. Trong giây phút ấy, tôi quyết định sẽ chẳng bao giờ để
cho những khuyết tật của cơ thể cản trở bước đường đi đến thành công của mình.

Ba mẹ tôi rất thất vọng, buồn bã khi những đợt vật lý trị
liệu sắp đóng lại sự nghiệp trở thành vận động viên bóng đá mới chỉ vừa khởi sự
của tôi. Tôi rất thích chơi bóng đá, nhưng ngay từ lần tập đầu tiên tôi đã cảm
thấy e sợ. Tôi hoàn toàn muốn bỏ cuộc. Dù vậy tôi vẫn cố gắng cho xong buổi tập
hôm đó. Và khi về đến nhà, ba tôi rủ tôi cùng xem cuốn phim Rudy một cuốn phim
kể lại chuyện đời của một chàng trai quyết san bằng mọi chướng ngại để trở
thành một ngôi sao bóng đá của Đại học Notre Dame. Và bộ phim ấy đã làm thay
đổi cuộc đời tôi.

Giờ tôi đã mười sáu tuổi và đang chơi cho đội bóng của
trường, mặc dù thân thể và dáng vóc của tôi phải chịu nhiều khiếm khuyết. Chỉ
cao có 1,6m và nặng 56kg, nên tôi không thể là một tiền đạo công đáng gờm được.
Dù vậy huấn luyện viên vẫn để tôi chơi trong các trận đấu nên tôi rất vui khi
được đứng bên cạnh đồng đội của mình. Sự quyết tâm cùng với thái độ chăm chỉ
luyện tập đã khiến ai cũng tôn trọng tôi, thậm chí bạn bè còn gọi tôi là “Rudy”
nữa kia.

Những câu chuyện chiến thắng và đạp đổ rào chắn trong những
quyển sách của các bạn đã củng cố cho tôi quyết tâm phải luôn cố gắng trong đời.
Cám ơn các bạn đã cho tôi thấy rằng mỗi người chúng ta ai cũng có sức mạnh vượt
qua những tưởng tượng ngông cuồng nhất của mình để vươn tới thành công.

Thân ái,Dan Mulhausen

 

2. Cám ơn những lời
tử tế

Đó là lúc tôi học được bài học quan trọng nhất trong đời
mình: mỗi người đều có thể làm nên sự khác biệt.

Laura Snell

 

Cô Kirberger thân mến,

Cháu thấy thật khó nói về chuyện của cháu. Thật sự cháu chưa
từng chia sẻ cảm xúc của mình với bất kỳ ai, nhưng lần này cháu cảm thấy cần
phải nói ra. Như bất cứ những bạn trẻ khác, cuộc sống của cháu loanh quanh chỉ
biết có bạn bè và bạn bè. Cháu luôn bận rộn với những buổi họp mặt ăn uống, xem
phim, đến nhà bạn chơi và chỉ biết quan tâm đến những điều nhỏ nhặt, tầm phào.
Nói tóm lại, cháu lớn lên một cách bình thường trong độ tuổi ăn chưa no, lo
chưa tới.

Nhưng cháu cũng có chút rắc rối với bệnh tim bẩm sinh của
mình. Cháu cần phải trải qua nhiều cuộc phẫu thuật trong suốt cuộc đời, đặc
biệt là trong những năm đầu đời. Căn bệnh này thường xuyên đe doạ mạng sống của
cháu, nhưng nhờ được chữa trị hiệu quả và chăm sóc chu đáo, cháu đã sống được
đến ngày nay. Cháu biết mình phải chung sống suốt đời với căn bệnh này, nên
không lấy gì làm khó chịu cả. Cháu không thể muốn gì làm nấy như các bạn đồng
trang lứa được. Cháu biết những giới hạn của mình và bằng lòng chấp nhận bệnh
tật. Bạn bè đều biết rõ bệnh sử của cháu, nhưng điều đó không cản trở tình bạn
của chúng cháu. Nhìn chung, cháu sống bình thường... mãi cho đến gần đây.

Năm ngoái mẹ để ý thấy cháu hay mệt nên đã đưa cháu đi bác
sĩ để ngăn ngừa bệnh cũ tái phát. Bác sĩ nhận thấy sắc da của cháu xấu hẳn đi.
Cháu không nhận thấy điều ấy vì cháu không rảnh rang để ngồi một chỗ mà quan
sát những thay đổi của bản thân mình. Cháu thường đi ngủ sớm, nhưng lần nào
thức dậy cũng thấy mệt mỏi. Các xét nghiệm máu cho thấy cơ thể cháu thiếu chất
sắt - đây có vẻ là cách giải thích hợp lý cho sự mất sức và làn da không mấy
hồng hào của cháu.

Rồi nhiều tuần trôi qua, cháu bắt đầu thấy thỉnh thoảng có
những cơn đau thắt trong dạ dày. Những cơn đau mỗi ngày mỗi trầm trọng hơn. Bác
sĩ trấn an cháu rằng, chất sắt mà cháu dùng để nâng cao lượng hồng cầu đang đè
lên bao tử, và đây chỉ là một tác dụng phụ bình thường thôi. Thế là cháu lại
tiếp tục dùng những viên sắt ấy và cố chịu đựng những cơn đau dạ dày. Một thời
gian sau cháu quay lại gặp bác sĩ với hy vọng sẽ được nghe thấy rằng chất sắt
trong cơ thể cháu đã cải thiện. Thế nhưng lượng hồng cầu, thay vì phải tăng
lên, thì lại tụt xuống, vì lý do gì thì lúc đó chẳng có ai biết cả. Cháu lại được
chuyển đến các bác sĩ danh tiếng khác trong khắp thành phố để giúp tìm ra câu
trả lời cho bệnh trạng của mình. Thế là lại xét nghiệm máu, hết đợt này đến đợt
khác.

Các bác sĩ vẫn không cho cháu câu trả lời nào chắc chắn.
Chẳng bao lâu sau, họ lại nghĩ đến việc phải xét nghiệm tuỷ xương. Cháu rất sợ
hãi, mặc dầu trước đây cháu chẳng biết sợ hãi là gì cả. Trước đây cháu luôn
nghĩ trước sau gì mình cũng sẽ khỏe lên thôi, nhưng bây giờ thì cháu không biết
mình sẽ sống được bao lâu nữa. Tình hình tệ hại đến mức lúc nào cháu cũng co
gập cả người lại vì những cơn đau kinh khiếp trong dạ dày. Cháu không thể bước
đi một cách bình thường chứ đừng nói chi đến chuyện đi chơi với bạn bè. Mỗi
sáng thức dậy, cháu đều phải nằm trên chiếc sofa với một chai nước nóng chườm
trên bụng. Dường như ngày nào của cháu cũng trôi qua như thế.

Khi các cơn đau ngày càng hành hạ cháu dữ dội hơn thì năm
học cũng chấm dứt. Cháu mong ước được tham dự trại hè do nhà trường tổ chức
theo thông lệ hằng năm. Mỗi khi nghĩ đến lúc được gặp lại tất cả bạn bè và nhất
là được thay đổi không khí, cháu lại thấy náo nức và quyết định phải đi cắm
trại cho bằng được, mặc kệ các cơn đau ấy. Tuy nhiên, bố mẹ lại nói cháu không
thể tham dự trại hè được. Cháu buồn rũ người và không muốn nghe sự thật ấy, dù rằng
trong thâm tâm cháu cũng biết mình khó có thể đi đâu trong tình trạng bệnh tật
như thế. Còn nhớ vào cêm đầu tiên của trại hè, khi ngồi ở nhà, cháu đã nói với
mẹ rằng, “Nếu mà khỏe thì đêm nay chắc con đang ngủ trong lều, hoặc là thức
suốt đêm ở trại hè rồi.” Mẹ quay sang cháu và nói trong nước mắt, “Kareny à, mẹ
cũng ước gì như vậy.” Cháu biết ba mẹ rất đau lòng khi thấy cháu phải chịu đau
đớn và bỏ lỡ mọi vui thú mà lẽ ra cháu đã có trong mùa hè ấy.

Sau mỗi lúc một thêm nhiều cuộc xét nghiệm, mỗi ngày gặp một
bác sĩ, và trải qua nhiều cơn đau hơn, cháu được đưa đến gặp một bác sĩ chuyên
khoa tiêu hoá tại Bệnh viện nhi. Cuối cùng bác sĩ đã định bệnh cho cháu: bệnh
Crohn. Bệnh này không đe doạ tính mạng như bệnh tim, nhưng nó ảnh hưởng nặng nề
đến cuộc sống của cháu. Nhưng dù sao thông tin này cũng làm cho cháu và gia
đình cảm thấy nhẹ lòng hơn. Tất nhiên cháu không thể nào tránh khỏi chuyện tủi
buồn vì bệnh tật triền miên. Nhưng giờ đây, ít nhất các bác sĩ cũng đã biết
được cháu đang gặp chuyện gì và cháu có thể được chữa trị đúng bệnh để một ngày
nào đó cháu sẽ lại khoẻ ra. Bác sĩ cho cháu một loại thuốc steroid(2) cùng với
một số loại kháng sinh có tác dụng cắt các cơn đau. Từ bệnh viện trở về nhà,
lòng cháu ngập tràn hy vọng với ý nghĩ mình sẽ sớm khoẻ lại. Nhưng thật không
may là việc chẩn trị vẫn chưa chính xác. Thuốc men chẳng giúp được gì, và cháu
thậm chí còn đau ghê gớm hơn nữa. Tình hình tệ đến mức cháu được xe cứu thương
đưa trở lại bệnh viện trên để nhập viện. Cháu phải truyền dịch, nhưng dẫu vậy
bệnh tình của cháu vẫn chẳng thuyên giảm chút nào. Đến nước ấy thì cháu thật sự
suy sụp đến mức tức giận, rồi đâm ra chán nản. Tại sao mọi cách chữa trị đều
không đem lại một chút hiệu quả nào cơ chứ? Cháu thật hết hy vọng rồi.

Đến lúc ấy người ta lại đề xuất cách điều trị cho ăn bằng
đường ống. Dĩ nhiên cái thủ thuật đưa thức ăn vào một cái ống qua mũi, rồi
xuống họng, đến bao tử nghe thật dễ sợ, khiến ai cũng phải rùng mình, nhưng dù
sao cháu vẫn phải thử. Tuy thế, cách này lại thật sự hiệu quả, và cuối cùng thì
cháu cũng đã biết cách tự luồn ống cho mình. Cháu tiếp tục ăn bằng đường ống
suốt sáu tháng tiếp theo.

Cháu không còn thấy đau nữa, chỉ thấy hơi khó chịu một chút
thôi. Rồi đến giai đoạn cháu chỉ ăn qua ống vào buổi tối và sau rốt thì cháu
cũng thấy khỏe hơn lên, nhưng vẫn chưa thể trở lại trường gặp bạn bè được. Dù
sao thì cháu cũng đã sút đi gần mười ký và vẫn chưa thể ăn uống bình thường nên
vẫn chưa đủ sức làm việc và học tập trở lại.

Sau đó cháu đã dần khỏe lại, nhưng thuốc men cũng gây cho cháu
một số tác dụng phụ. Thuốc giữ nước khiến cho cháu trông như mập ú. Cháu biết
chắc chắn là mấy đứa trong trường đều nhận ra, nhưng hầu hết tụi nó đều lịch
sự, không tỏ ý ngạc nhiên hay thắc mắc gì hết. Bạn bè đã giúp đỡ cháu nhiều
lắm. Mặc dù không thể đòi hỏi gì hơn, nhưng cháu vẫn cảm thấy tụi nó cứ phải
giữ kẽ không tự nhiên như trước được nữa. Dần dần, cháu không muốn đi chơi với
tụi nó nữa. Vả lại cháu cũng không thể ra ngoài với cái mặt phúng phính đến nỗi
chính cháu cũng không còn nhận ra đó là mình nữa.

Cháu bắt đầu ăn lại được thức ăn đặc, nhưng mỗi lần thấy bạn
bè nhai kẹo và khoai tây chiên giòn rụm là cháu lại phải quay mặt đi ngay lập
tức. Phải vất vả lắm cháu mới qua được mùa hè ấy. Trước những cam go mà mình
phải đánh vật để vượt qua, cháu cảm thấy mình như già đi những hai mươi tuổi.
Tự nhiên cháu cảm thấy mình chín chắn hẳn lên. Trái với bạn bè cùng tuổi, cháu
không còn quan tâm về phim ảnh, về bọn con trai và chính bản thân mình như khi
chưa mắc bệnh nữa. Cuộc sống của cháu giờ đây cứ phải xoay vần với bệnh Crohn,
với việc phải giữ sức khỏe và luôn lạc quan. Cháu cảm thấy mình thật sự không
thể chơi với các bạn được nữa, dù rằng tụi nó vẫn đối xử với cháu rất tốt. Cháu
cứ tự đẩy mình ra xa nên các bạn nghĩ rằng cháu không cần tụi nó nữa, và dần
dần tụi nó cũng rời xa cháu luôn. Thế nhưng lúc nào cháu cũng tha thiết nhớ các
bạn và nhớ cuộc sống trước đây của mình.

Nhiều tháng sau đó, cháu đã bớt phải uống thuốc, và mặt mũi
cũng bắt đầu bình thường trở lại. Mọi thứ đang diễn tiến tốt hơn. Cháu cảm thấy
mạnh khoẻ hơn và cố gắng làm một đứa trẻ bình thường để đi chơi cùng bạn bè.
Cháu dần dần trở lại hoà nhập với mọi thứ, và một trong những người bạn của
cháu đã góp phần rất lớn trong chuyện này. Một ngày nọ khi chúng cháu ra ngoài
dạo chơi để giải khuây, bạn ấy quay sang cháu và nói, “Cậu biết không, Karen?
Sau tất cả những gì cậu đã phải trải qua trong năm nay, mình nghĩ thật là tuyệt
khi cậu vẫn có thể cười nói tếu táo với bọn mình như thế này đấy.” Chỉ những
lời ngắn ngủi ấy đã khiến cháu cảm động và thay đổi mọi suy nghĩ. Lần đầu tiên
cháu được một người bạn hiểu những khó khăn mà cháu đã phải trải qua. Bạn ấy
hiểu rằng cháu đã phải khổ sở ra sao mới có thể trở lại là một cô bé hay cười
nói và đùa tếu như ngày trước. Chính lúc ấy cháu chợt nhận ra rằng cháu không
còn muốn xa lánh các bạn nữa. Cháu muốn được là cháu của trước đây - một cô bé
vô tư hay cười nó

Sau một năm, vì sức khỏe đã khả quan hơn nên cuộc sống của
cháu cũng không còn gặp trở ngại nào nữa. Cháu đã vượt qua các rào cản một cách
vẻ vang. Đó là nhờ một thái độ quyết tâm tích cực cộng với câu nói chân thành
của một người bạn đặc biệt. Có thể bạn ấy không biết rằng chính bạn ấy đã tác
động đến cháu, nhưng cháu sẽ không bao giờ quên những gì bạn ấy đã nói. Từ một
con người lạc lõng, hoang mang, cháu đã được bạn ấy đưa trở lại cuộc sống này.
Cháu rất biết ơn và yêu quý bạn ấy.

Cám ơn cô đã cho phép cháu được chia sẻ tâm tình, và cháu
cũng hy vọng rằng những bạn trẻ khác sẽ đọc được bài viết này, để các bạn ấy
biết rằng, những lời tử tế quan trọng ra sao đối với một con người.

Thân ái,

Karen

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.