Tình Cờ - Chương 42
Tình Cờ - Chương 42
Nhìn thấy
khuôn mặt kinh hoảng của Đồng Đồng lúc này, lại nghĩ tới vừa rồi Đồng Đồng cười
cười nói nói với Tân Nhiên, trái tim anh liền cảm thấy tức giận xâm chiếm.
Đồng Đồng
nhất quyết trấn áp bất an cùng kích động trong lòng, lãnh đạm nói: “Xin lỗi,
tôi không biết anh!”
Nói xong
liền kéo Tân Nhiên đi về hướng khác.
Sự thân
mật của Đồng Đồng và Tân Nhiên làm anh thương tâm, càng chướng mắt, Lôi Dương mạnh
mẽ bắt lấy tay Đồng Đồng, trầm giọng nói: “Chúng ta cần nói chuyện!”
“Chúng
ta không còn gì để nói!” Đồng Đồng chỉ muốn tránh thóat bàn tay quen thuộc của
Lôi Dương, nhưng mà tay anh giống như gọng kềm, gắt gao cầm lấy cô không buông.
“Yêu cầu
anh buông cô ấy ra!” Tân Nhiên cuối cùng cũng lên tiếng. Anh vừa nhìn thấy Lôi
Dương đã cảm giác sợ hãi không yên. Lôi Dương xuất hiện quả thật uy hiếp lớn tới
anh. Anh sợ Lôi Dương lại bắt đi Đồng Đồng, như vậy sau này dù anh muốn gặp mặt
Đồng Đồng làm bạn cũng không được.
Lôi
Dương không để ý tới Tân Nhiên, vẫn nắm chặt tay Đồng Đồng, ánh mắt cương quyết,
khẳng định với Đồng Đồng anh sẽ không để cô rời khỏi tầm mắt anh như vậy.
Tay cô ở
trong tay Lôi Dương dần dần ấm lên, là cảm giác mà cô mong nhớ. Trong đầu, mỗi
dây thần kinh như tràn ngập sự tưởng niệm với Lôi Dương.
Thế
nhưng nhớ thì đã sao. Cô cũng không thể quên được sự thật là Lôi Dương sắp cưới
vợ. Nếu Lôi Dương biết cô có thai, có phải sẽ đọat đi đứa nhỏ của cô nữa hay
không.
Trong
lòng Đồng Đồng từng đợt bất an, chỉ muốn trốn khỏi Lôi Dương ngay lập tức, chỉ
là không có cách thóat khỏi tay nắm của Lôi Dương.
Cô hiểu
tính khí Lôi Dương, nếu không nói rõ ràng, cho dù hiện tại anh có để cô đi cũng
không có nghĩa là anh sẽ bỏ cuộc, sẽ không tìm cô!
Vấn đề của
bọn họ vẫn là phải giải quyết một lần!
“Hôm nào
chúng ta gặp lại được không? Anh ở chỗ nào, tôi tới tìm anh!” Đồng Đồng chỉ muốn
kéo dài thời gian một chút, cho mình suy nghĩ rõ ràng những điều phải nói.
Lôi
Dương nghe Đồng Đồng nói, ánh mắt trầm xuống, chậm rãi buông tay cô ra, nói
:”Được, tôi chờ em!”
Lôi
Dương chờ đợi Đồng Đồng tới tìm anh. Anh biết Đồng Đồng nhất định sẽ tới, bởi
vì bọn họ hiểu nhau.
Chỉ là một
ngày rồi vài ngày trôi qua, Đồng Đồng vẫn không xuất hiện khiến Lôi Dương có
chút phiền lọan không yên.
Anh sắp
phát điên lên! Đồng Đồng có phải không muốn tới gặp anh không? Anh thề là nếu
hôm nay Đồng Đồng không xuất hiện, anh sẽ tự mình đi bắt cô đối diện với anh,
hoặc là dùng quyền thế lẫn thủ đoạn đem cô về nước.
May mắn
là, ngay lúc Lôi Dương sắp phát điên thì Đồng Đồng tới, gõ cửa phòng khách sạn
Lôi Dương đang ở.
Lôi
Dương nghe tiếng gõ cửa, lập tức đi tới mở cửa. Nhìn thấy Đồng Đồng với đôi má
mịn màng đáng yêu động lòng người, anh vội ôm chầm lấy Đồng Đồng vào trong
phòng, thuận tay đóng cửa. Đồng Đồng không hề phòng bị đã ngã vào vòng tay ôm
chặt của Lôi Dương.
Vòng tay
quen thuộc mà cô lưu luyến, thế nhưng không phải thuộc về riêng cô. Đồng Đồng
có chút mê man nhưng trong nháy mắt liền thanh tỉnh lại, vội vàng tránh khỏi
Lôi Dương, đem thân thể lui cách xa anh, tựa vào cửa. Nếu như Lôi Dương có hành
động gì, cô có thể mở cửa bỏ chạy. “Anh…tại sao lại tới chỗ này?”
A, coi
như cô biết rõ còn cố hỏi. Đồng Đồng nhìn gương mặt tuấn mỹ như tạc của Lôi Dương,
đối với người đàn ông cô yêu sấu sắc này, nhất thời không biết nói gì mới phải.
Lôi
Dương bị đẩy ra, sắc mặt lộ rõ bất bình, anh chậm rãi đi tới gần Đồng Đồng, trầm
thấp nói: “Tôi tới tìm người đàn bà bỏ trốn của tôi!”
Ánh mắt
Đồng Đồng tối sầm lại, không khỏi phủ nhận: “Tôi không biết anh đang nói gì.”
Ánh mắt
Lôi Dương biến đổi, nói: “Em đang đùa cợt tôi à? Trước một ngày thì cùng tôi
tình cảm mãnh liệt, ngày hôm sau đã lại cùng người khác ra nước ngòai, đem tôi
bỏ lại phía sau!”
Lôi
Dương nghĩ tới hành vi của Đồng Đồng, trong lòng vừa thống khổ vừa thương cảm.
Anh tính
toán chuyện này sao? Bởi vì cô đi cùng người khác, cho nên anh vì thế diện mà
đi tìm cô!
Đáng buồn
cười là, cô lại hoang tưởng Lôi Dương tới đây là để vãn hồi cái gì. Bây giờ
nhìn lại, Lôi Dương không phải để ý cô, mà là vì cô đùa bỡn anh, anh cảm thấy tức
tối khó chịu.
Đồng Đồng
thương tâm nói: “Anh tới, chính là vì trách cứ tôi có phải không?”
Lôi
Dương nhìn ánh mắt bi thống của Đồng Đồng, không khỏi trấn áp trong lòng lửa giận.
Anh không phải tới để cãi nhau, cũng không phải trách cứ Đồng Đồng cái gì. Anh
tới chỉ là muốn tìm đem cô trở lại bên mình anh thôi.
“Về với
tôi đi.” Lôi Dương vươn tay ra.
Đồng Đồng
nhìn cánh tay vươn ra của Lôi Dương, trong lòng rất muốn đưa tay nắm lấy tay
anh. Chỉ là khi nghĩ tới mình bất quá chỉ là tình nhân cho anh phát tiết, lại
nghĩ tới chuyện Lôi Dương sắp kết hôn, cô lui về phía sau, lắc đầu nói:
“Không!”
Lôi
Dương chưa từng hạ mình với ai. Lần đầu tiên xuống nước lại bị Đồng Đồng cự tuyệt.
Cô không đi cùng anh, chẳng lẽ là vì người đàn ông đó?
Trái tim
anh lại nổi lên lửa giận!
“Em
không chịu đi theo tôi?”
Đồng Đồng
liên tục lắc đầu, gương mặt đầy đau khổ bất lực, nhưng vẫn kiên định nói: “Tôi
không đi theo anh!”
Lôi Dương
rút tay về đấm mạnh vào tường, giận dữ nói: “Vì sao phải rời khỏi tôi? Bởi vì
tôi đính hôn bỏ mặc em, hay là bởi vì gã đàn ông kia?”
Đồng Đồng
nhìn nắm tay Lôi Dương trên vách tường hiện ra máu đỏ, trong đầu lại nhớ tới đứa
nhỏ bị mất đi, nhớ tới sự vô tình của Lôi Dương bắt cô bỏ đi đứa con của họ. Lần
này thì sao, anh có biết không? Nếu có thể điều tra ra chỗ ở của cô, vậy chuyện
cô có thai anh có biết không. Lần này anh sẽ làm thế nào? Ra lệnh cho cô bỏ đi
đứa con nữa …
Trong
lòng Đồng Đồng tràn ngập hoảng sợ, bất luận thế nào cô cũng phải bảo vệ đứa nhỏ
trong bụng, cô sẽ không đi cùng anh!
Bởi vì
anh không muốn đứa con của bọn họ!
Ánh mắt
Đồng Đồng dừng lại một lúc ở nắm tay đẫm máu của Lôi Dương, rồi kinh hoảng giật
cửa bỏ chạy!
Lôi
Dương nhìn Đồng Đồng gấp rút trốn chạy khỏi anh, trong lòng không khỏi trầm xuống,
anh vội chạy theo, nhanh chóng bắt lấy cánh tay Đồng Đồng.
Đồng Đồng
la lên một tiếng, ánh mắt kinh hòang nhìn Lôi Dương.
Lôi
Dương không biết tại sao trong mắt Đồng Đồng lại có biểu hiện này, vừa kinh hoảng
vừa sợ hãi, sợ hãi anh!
Không!
Anh không muốn như vậy, không muốn Đồng Đồng sợ hãi anh!
“Đồng Đồng!”
Lôi Dương có chút đau lòng gọi tên Đồng Đồng.
Nghe được
âm thanh quen thuộc động lòng người, trái tim Đồng Đồng có chút mê luyến, có
chút dao động. Lôi Dương đột nhiên biểu hiện dịu dàng, làm trong lòng Đồng Đồng
có không khỏi chấn động.
Cô vội
vàng trấn tĩnh lại, người đàn ông trước mắt này, hiện tại cô không thể tiếp nhận
nổi!
Đồng Đồng
hỏang lọan tìm cách muốn thóat khỏi bàn tay Lôi Dương, chỉ là thấy lãng phí sức
lực. Tình hình cấp bách, cô chỉ còn cách há miệng cắn cổ tay Lôi Dương.
Lôi
Dương bị đau, không khỏi buông Đồng Đồng ra, Đồng Đồng thừa cơ bỏ chạy khỏi sự
cầm cố của anh.
“Đồng Đồng
em không sao chứ?” Tân Nhiên ở bên ngòai lo lắng chờ đợi, nhìn thấy Đồng Đồng hỏang
sợ chạy ra khách sạn, ân cần hỏi.
Đồng Đồng
trấn định thân thể, nói với Tân Nhiên: “Đừng hỏi, chúng ta rời khỏi đây trước
đã được không?”
Tân
Nhiên gật đầu, giúp đỡ Đồng Đồng đang còn ngơ ngác chuẩn bị lên xe rời khỏi thì
lại bị Lôi Dương cản đường đi.
“Anh
không thể đem cô ấy đi!” Lôi Dương nhìn cánh tay Tân Nhiên đang ôm Đồng Đồng,
trong lòng dâng lên ý nghĩ muốn đem cánh tay đó chặt đứt.
Đồng Đồng
vẫn dùng ánh mắt khủng hoảng nhìn anh, làm cho lòng anh lại chùng xuống.
“Hân Đồng!”
Tân Nhiên đi vào phòng ngủ của Hân Đồng, có chút ưu tư nhìn Hân Đồng, nhìn cô
như vậy, bản thân anh cũng lo lắng, không biết Lôi Dương có thể buông tha cho
Hân Đồng hay không!
“Tân
Nhiên, có chuyện gì vậy?” Hân Đồng nhìn ánh mắt của Tân Nhiên, nhưng chính bản
thân cô không muốn đón nhận sự an ủi hay thương hại từ anh.
“Em. . .
. thật sự quyết định không gặp anh ta nữa sao?” Tân Nhiên rất hiểu Hân Đồng, cô
ấy nhất định là yêu Lôi Dương rất sâu sắc, sâu đến nỗi anh hoàn toàn không có
khả năng chen vào.
Ánh mắt
Hân Đồng lộ rõ vẻ buồn bã cùng mất mát, cúi đầu nói: “Phải, em sẽ không gặp anh
ta nữa!”
Tân
Nhiên nghe Hân Đồng nói xong cảm thấy an lòng hơn một chút, anh hiểu được cô
quyết định ở lại đây không phải vì cô có yêu Lôi Dương hay không mà bởi vì
trong lòng cô còn có điều khó nói.
Cho dù
thế nào, anh cũng an tâm. Chỉ cần cô ở lại bên cạnh anh, để anh mỗi ngày đều được
nhìn thấy cô, chăm sóc cô, anh đã thấy thỏa mãn rồi. Có lẽ một ngày nào đó, Hân
Đồng sẽ phát hiện ra anh tốt với cô đến nhường nào!
“Em đang
suy nghĩ gì thế?” Tân Nhiên nhìn Hân Đồng ánh mắt bất an nên anh lên tiếng hỏi.
Hân Đồng
nghe Tân Nhiên hỏi bất chợt lại lộ ra bộ dáng lo lắng, bồn chồn.
“Hân Đồng,
đừng lo lắng, bình tĩnh lại, cho anh biết em đang suy nghĩ gì? ” Tân Nhiên ngồi
bên cạnh Hân Đồng kiên nhẫn hỏi.
Hân Đồng
bắt lấy cánh tay của Tân Nhiên, bất an nói: “Tân Nhiên, trong lòng em rất lo lắng,
em sợ, sợ A Dương biết em có thai sẽ bắt em phá thai, hoặc là sẽ lấy đi đứa trẻ
trên tay em, em muốn giữ lại đứa trẻ này. Tân Nhiên, em rất sợ!”
Tân Nhiên
nhẹ nhàng ôm lấy Hân Đồng, trong đầu liên tục suy nghĩ. Im lặng một lúc lâu
sau, anh lên tiếng: “Hân Đồng, nếu như anh có cách giúp em giữ lại đứa trẻ này,
em có đồng ý làm theo không?”
Hân Đồng
buông tay Tân Nhiên ra, vui sướng nói: “Là cách gì?”
Tân
Nhiên nhìn thẳng vào mắt Hân Đồng: “Chúng ta kết hôn đi!”
Cái gì?
Kết hôn? Với Tân Nhiên! Hân Đồng giật mình, lắp bắp nói: “Cái gì?. Kết hôn? Em
và anh sao?”
Tân
Nhiên nhìn Hân Đồng chần chừ, kích động nắm lấy bả vai Hân Đồng, khuôn mặt cô
thường ngày nhã nhặn thanh tú này lại khẩn trương, nói: “Đúng vậy, chúng ta kết
hôn rồi, đứa trẻ là của chúng ta, nếu Lôi Dương biết chuyện, em cứ nói đứa bé
này là con của anh!”
Hân Đồng
kích động lắc đầu, hoảng loạn nói: “Không! Không được!”
Tân
Nhiên nói tiếp: “Hân Đồng, anh ta đã đính hôn , hơn nữa em cũng biết anh ta sẽ
không lấy em, không lẽ em để đứa trẻ sinh ra mà không cho nó một gia đình đầy đủ?”
Hân Đồng
rơm rớm nước mắt, lắc đầu: “Cám ơn anh, Tân Nhiên. Nhưng làm như thế không công
bằng với anh. Đứa trẻ là do em và Lôi Dương sinh ra, người em yêu cũng là Lôi
Dương! Em không thể ích kỉ làm điều đó với anh. Anh hãy đi tìm một cô gái xứng
với anh, yêu thương cô ấy, anh xứng đáng có được hạnh phúc!”
Tân
Nhiên vội vã nói: “Hân Đồng, em không hiểu sao? Bao năm nay người anh yêu là
em, hạnh phúc của anh chính là được ở bên cạnh em, chỉ cần em cho phép anh ở
bên cạnh em, anh không để ý đứa trẻ là của ai, anh sẽ yêu thương và chăm sóc
hai mẹ con em suốt đời.”
Hân Đồng
nhìn Tân Nhiên, lòng rối như tơ vò!
Tân
Nhiên tốt với cô, không phải cô không cảm nhận được, cứ nghĩ nó giống như anh
trai em gái trong nhà, mặc dù biết một người con trai đối tốt với mình như vậy
sẽ không đơn giản chỉ là tình anh em, bạn bè. Nhưng chính bản thân cô không muốn
đối mặt làm rõ nên cứ lờ đi.
Giờ phút
này Tân Nhiên hoàn toàn thổ lộ tình cảm khiến lòng cô rối lên. Không thể ở bên
cạnh người mình yêu là một việc đau khổ như thế nào, cô hiểu rất rõ.
Cô yêu
Lôi Dương, nhưng bây giờ cô và anh như nước với lửa, mãi không thể dung hòa,
lòng cô đau đớn, khổ sở.
Tân
Nhiên cũng vậy!
Nhưng
tình yêu không phải sự đồng cảm, cũng không phải thương hại. Cho nên cô không
thể nhận lời!
Nếu cô
nhận lời anh, chính là đang hại anh. Có lẽ một thời gian sau, anh sẽ gặp được
cô gái của riêng anh, hai người đều yêu
nhau, như thế sẽ tốt hơn cho cả cô và anh!
Hân Đồng
không do dự, kiên định đi đến quyết định, cô sẽ không nhận lời Tân Nhiên, không
thể ích kỉ vì bản thân mà hi sinh người khác!
Tân
Nhiên nhìn Hân Đồng thật lâu không nói gì, anh biết Hân Đồng đang quyết định.
Nhìn người con gái mình yêu cả ngày rơi nước mắt vì người đàn ông khác, anh
không hi vọng thay thế vị trí của anh ta trong lòng cô, chỉ cần được hàng ngày
làm bạn với cô, chăm sóc cô những lúc cô buồn rầu, đau khổ.
Hân Đồng
bình tĩnh, chậm rãi nói: “Tân Nhiên, anh quá tốt, làm sao em có thể đồng ý với
anh được. Sao em có thể thản nhiên làm như thế với anh được? “
Tân
Nhiên cười ảm đạm, làm như không sao nói: “Em đó, sao không thể ích kỉ một lần
chứ, vậy xem ra anh phải đưa ra biện pháp khác vậy!”
Hân Đồng
cảm động nhìn Tân Nhiên nói: “Chúng ta còn có biện pháp khác tốt hơn sao?”
Tân
Nhiên dao ộng một chút, ánh mắt sáng ngời, nói: “Hân Đồng, nếu không thì như vậy
đi!”
“Cái
gì?” Hân Đồng nghi hoặc nhìn ánh mắt rạng rỡ của Tân Nhiên.
“Chúng
ta thỏa thuận với nhau!” Tân Nhiên ánh mắt thản niên cười nói
“Thỏa
thuận gì?” Hân Đồng tò mò hỏi.
“Chúng
ta kết hôn, không được!” Hân Đồng lặp đi lặp lại lắc đầu.
Tân
Nhiên nhìn thẳng mặt Hân Đồng chân thành nói: “Anh nói là thật lòng, chúng ra
phải giải quyết vấn đề trước mắt đã!
Nội tâm
Hân Đồng bắt đầu trở nên do dự!
“Đừng do
dự nữa, cứ quyết định như thế đi, em không muốn Lôi Dương biết đến đứa trẻ,
cũng không muốn mất đi nó không phải sao?”
“Tân
Nhiên anh đang uy hiếp em sao?” Hân Đồng liếc mắt nhìn Tân Nhiên.
Tân
Nhiên nở nụ cười, không sợ chết nói: “Cứ coi là như vậy đi!”
Phải làm
như vậy thật sao? Như vậy thật sự có thể che giấu Lôi Dương, bảo vệ đứa trẻ
trong bụng sao?
Cô có
chút hoài nghi!
. . . .
. . . . . .
Hân Đồng
đáp ứng đề nghị của Tân Nhiên, cô không thể không thể trở về bên cạnh Lôi
Dương, đề nghị của Tân Nhiên làm cô dao động.
Chỉ cần
bảo vệ được đứa trẻ, cô nguyện ý ở lại bên cạnh Tân Nhiên, đón nhận lòng tốt của
anh, cho đến khi anh thật lòng yêu thương một cô gái khác, cô sẽ chúc phúc cho
bọn họ.
Dù biết
là không đúng, cô vẫn quyết định đáp ứng đề nghị của Tân Nhiên!
. . . .
Thủ tục
kết hôn ở nước ngoài sau khi đăng kí kết hôn phải chờ 1 tuần. sau đó nếu không
ai phản đối bọn họ mới chính thức trở thành vợ chồng.
Một tuần
đó, có bất cứ điều gì xảy ra hay không, bọn họ không ai biết trước được
Hôm nay
Tân Nhiên đi học, tham gia một hội thảo, Hân Đồng tự mình ăn cơm rồi đi ngủ
trưa.
Giấc ngủ
này dường như thật lâu.
Tỉnh dậy,
Hân Đồng hoài nghi có phải cô còn đang nằm mơ không?
Cô không
biết chính mình đang ở nơi nào?
Hân Đồng
lắc lắc đầu, xác nhận chính mình có phải đang nằm mơ hay không? Vì sao cô thấy
chỗ này giống như đang ở trên máy bay vậy!.
Rõ ràng
cô đang ở trong nhà mà!
Chẳng lẽ
là. . . . !
Hân Đồng
kinh ngạc, nhìn xung quanh! Trời ơi, cô thật sự đang ở trên máy bay, không phải
nhà cô mà là trên máy bay?
Sao lại
thành như vậy?
Hân Đồng
trong lòng nảy lên ý nghĩ không tốt, là Lôi Dương.
Nhất định
là anh ta!
“Không cần
suy nghĩ nữa, em chính xác đang ở trên máy bay của tôi, chúng ta đang cùng nhau
về nước!” Lôi Dương ở phía sau cô từ khi nào?
Hân Đồng
quay đầu lại nhìn, không dám tin nhìn Lôi Dương nói: “A Dương, vì sao, chúng
ta. . .”
Cô là thế
nào bị Lôi Dương đưa đi, Hân Đồng nhớ kỹ mình đang ngôi nhà mà Tân Nhiên thuê,
sao khi ngủ một giấc tỉnh đậy lại ở trên máy bay tư nhân của Lôi Dương?
Hân Đồng
trong lòng sợ hãi nóng nảy, lần này cùng Lôi Dương về nước không biết sẽ còn xảy
ra chuyện gì, cô không muốn! “Tôi muốn xuống!”
Lôi
Dương âm trầm, tiến lên bắt lấy tay Hân Đồng, quát: “chưa gì đã vội vàng trở lại
bên người gã đàn ông kia sao?”
Nhìn thấy
Hân Đồng lo lắng bất an, trong lòng Lôi Dương dấy lên một ngọn lửa.
“A
Dương, đừng như vậy được không?” Hân Đồng cảm nhận được Lôi Dương đang tức giận,
cô chỉ còn cách thuyết phục Lôi Dương buông tha cô.
“Tôi
đang muốn hỏi bây giờ nên làm gì với em đây!” Lôi Dương ánh mắt nguy hiểm, lời
nói trực diện Hân Đồng khiến cô vô cùng bất an.
“Để tôi
đi!”
Lôi
Dương sắc mặt âm trầm, khẩu khí bất mãn nói: “Để rồi em mới vui vẻ kết hôn với
gã đàn ông kia chứ gì?”
Lôi
Dương vòng tay ôm lấy thắt lưng Hân Đồng, kéo cô lại gần áp sát vào cơ thể anh.
Càng gần anh, cô càng cảm nhận được giờ phút này anh có bao nhiêu bất mãn.
Hân Đồng
nhìn Lôi Dương, lòng của cô lo lắng khôn nguôi , Lôi Dương đã biết tin cô cùng
Tân Nhiên kết hôn. Vậy anh đã biết chuyện cô có thai sao?
“Em trốn
khỏi tôi là vì để kết hôn với gã đàn ông khác phải không?” Nhìn Hân Đồng không
nói gì, Lôi Dương lại nắm chặt cánh tay Hân Đồng.
“Chuyện
này không liên quan đến anh!” Hân Đồng phản bác, anh ta có thể cùng người phụ nữ
khác kết hôn, vậy anh lấy quyền gì quản chuyện cô kết hôn cùng người khác chứ.
“Em lại
muốn chọc giận tôi sao?”ánh mắt Lôi Dương trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Hân Đồng
vốn mềm mại đáng yêu hai má tái nhợt. Cô đang sợ hãi cái gì?
Hân Đồng
bất lực nói: “Anh sắp có vợ của anh, tôi cũng sắp có chồng của tôi, anh cần gì
phải như vậy!”
“Cô lấy
hắn vì tình yêu sao? Cô yêu hắn, phải không?” Lôi Dương nổi giận quát. Nếu cô
dám nói phải, anh lập tức siết cổ cô!
“Anh thì
sao?” Hân Đồng nhìn thật sâu vào mắt Lôi Dương chất vấn.
“Cái
gì?” Lôi Dương không nghe được câu trả lời của Hân Đồng, còn bị cô hỏi lại.
Hân Đồng
thẳng thắn nhìn vào ánh mắt của Lôi Dương, mắt cô hơi rơm rớm, khổ sở nói: “Còn
anh, anh cùng với vị thiên kim tiểu thư kia đính hôn cũng là vì tình yêu sao?
“Tôi nói
rồi, cho dù tôi đính hôn hay kết hôn cũng không có ý nghĩa gì cả, tôi vẫn sẽ đối
xử với em như trước!”
Hân Đồng
đau lòng nói: “Như vậy thì tôi phải cảm kích anh, vui vẻ làm người thứ ba chứ
gì?”
Lôi
Dương lạnh lùng nói: “Đây là lí do em nhanh nhanh chóng chóng rời khỏi tôi
sao?”
Hân Đồng
thương tâm cười nói: “Chẳng lẽ thế này chưa đủ sao?”
Lôi
Dương âm trầm cười, nói: “Dù là nguyên nhân gì, em là của tôi, mãi mãi chỉ được
ở bên cạnh tôi, không cho phép rời xa tôi!”
“Kể cả
khi tôi không yêu anh mà yêu người khác sao?” Hân Đồng trừng mắt, cô biết những
lời Lôi Dương nói là thật lòng.
Lôi
Dương nghe Hân Đồng nói, trong lòng phiền muộn, thần sắc tối sầm lại nói: “Em
yêu người đàn ông kia sao?”
“Nếu
đúng là như vậy thì sao? Tôi không còn yêu anh nữa, trái tim cũng thuộc về người
đàn ông khác, anh vẫn muốn giữ tôi bên người sao?”
“Em chỉ
có thể là của tôi!” Lôi Dương khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt bá đạo tuyên bố.
“Vây..
anh làm thế vì cái gì? Anh yêu tôi sao?” Hân Đồng ánh mắt nhìn đôi mắt trong trẻo
nhưng lạnh lùng của Lôi Dương, cô đang tìm kiếm cái gì? Chờ đợi cái gì đây?
Lôi
Dương cười chế nhạo nói: “Yêu? Tôi yêu em ư? Tôi giữ em lại vì em nợ tôi, món nợ
vĩnh viễn không trả được, giữ lại em vì em mãi mãi phải làm nô lệ của tôi!”
Anh phải
thừa nhận tình cảm thật của mình sao?
Anh yêu,
vẫn luôn yêu ! Mà người anh yêu chính là Hân Đồng sao? Cô phản bội anh, thương
hại anh, thậm chí vừa rời khởi anh đã vội vã kết hôn ngay với người đàn ông
khác.
Còn muốn
anh thừa nhận tình cảm của mình sao?
Hân Đồng
giờ phút này lòng rất rõ ràng!
Nhìn Lôi
Dương khuôn mặt âm trầm tĩnh lặng, cô biết, thứ mà hai người bọn họ đã từng
đánh mất cuối cùng cũng trở về rồi !
Còn cái
mà bọn họ chưa từng có, chính là sự tin tưởng!
Cô sẽ
không chịu thua, không thỏa hiệp, cô sẽ không để anh trốn tránh nữa!
Máy bay
đưa một đôi tình nhân trở về quê hương.
Vừa mới
đi không lâu, bây giờ lại không tự nguyện mà phải quay về rồi.
Hân Đồng
bị Lôi Dương lôi đến ở biệt thự cũ trước đây hai người từng sống.
“Đừng
nghĩ tới chuyện chạy trốn đi tìm gã đàn ông khác!” Lôi Dương nghiêm nghị nhìn
Hân Đồng, cho rằng cô lại đang nghĩ đến chuyện chạy đi tìm người đàn ông khác.
Khuôn mặt
đáng yêu của Hân Đồng có chút bất mãn nhưng cô cũng không muốn tranh luận với
Lôi Dương, không có kết quả!
“Nếu em
không muốn anh chàng Tân Nhiên kia mất đi cơ hội được đào tạo hiếm có, không muốn
anh ta thất nghiệp thì tốt nhất em nên ngoan ngoãn đi!” Lôi Dương uy hiếp.
Hân Đồng
ngẩn người, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Lôi Dương, cô kinh hoàng:
“Anh không thế làm như vây, nếu anh làm hại Tân Nhiên, tôi sẽ hận anh, cả đời
này không nhìn mặt anh!” uy hiếp như vậy có thể tác động đến Lôi Dương chăng?
Lôi
Dương nội tâm bất mãn, xem ra Hân Đồng thật sự quan tâm người đàn ông kia!
“Chỉ cần
em ngoan ngoãn ở lại bên cạnh tôi, tôi cam đoan sẽ không đụng đến anh ta!”
Hân Đồng
ánh mắt tối sầm lại, không còn cách nào khác là nghe lời: “Tôi biết rồi!”
Lôi Dương
lạnh lùng vô tình, dựa vào thế lực của anh muốn hại Tân Nhiên là không có gì
khó khăn!
Nhưng cô
không thể liên lụy đến anh ấy!
Ai! Cô
phải làm sao bây giờ?
Hân Đồng
mặc dù không muốn ở lại, muốn thoát khỏi Lôi Dương không phải vì không yêu anh
mà bởi vì cô sợ anh sẽ phát hiện ra cô đang mang thai.
Nhưng cô
cũng không thể đi vì anh lấy tương lai của Tân Nhiên ra uy hiếp cô.
Tương
lai của người khác đang nằm trong tay cô!!!
Đêm đến,
hai người bọn họ cuối cùng cũng tạm thời đình chiến.
Lôi
Dương đi tắm rửa , bọn họ đã lâu không ở cùng nhau? Hân Đồng vừa cảm thấy lo lắng
lại hơi hơi đỏ mặt e lệ.
Cô nhanh
chóng chui vào chăn, làm như đống chăn nệm kia là tấm bảo hộ cô khỏi Lôi Dương
vậy.
Nhắm mắt,
giả vờ ngủ, giả vờ ngủ mau!
Cửa bị mở
ra. Hân Đồng lại bồn chồn không yên.
Lôi
Dương mặc bộ áo ngủ màu lam tiến vào,thấy Hân Đồng mi mắt giật giật, mắt nhắm
chặt, không cần nghĩ cũng biết cô đang giả vờ ngủ, trừ khi anh không có mắt.
Lôi
Dương lật chăn ra, cả người chui vào trong chăn, bên cạnh Hân Đồng thân thể cứng
đờ.
Bàn tay
nam tính của anh thong thả ôm lấy eo cô, chậm rãi vuốt ve bụng cô. Mỗi nơi anh
chạm đến, thân thể cô đều cứng ngắc, lòng cô cũng trở nên náo loạn.
Lôi
Dương nhìn Hân Đồng, hôn hôn lên má cô, hơi thở nam tính của anh phả lên mặt
cô,khiêu khích cô mất đi kiềm chế.

