Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 06 Part 1

CHƯƠNG
6 - Thổ lộ tình yêu

Khi ăn trưa, Thương Ngô
ở trong quán thịt nướng Mãnh Ngưu liền cảm nhận được sinh khí của đồng loại. Hắn
chạy ra đường trước, sau đó tìm Ngưu Bôn lấy của anh ta một tập tiền rồi đi sắm
đồ cho mình.

Tôi rất thích anh chàng
Ngưu Bôn đáng yêu này vì sự xuất hiện của anh ta không chỉ giải quyết chi phí
mua sắm quần áo cho con hổ mà vấn đề ăn uống sau này của hắn cũng chẳng phải lo
lắng nữa. Tôi nghĩ, tôi và cái ví tiền lép kẹp của tôi giống nhau là đều trút
được một gánh nặng.

Trong quán không có bất
kỳ món thịt bò hay món gì liên quan này, tôi và Thương Ngô thả sức nhét những
miếng to vào miệng. Ngưu Bôn lại chỉ nho nhã chọc chọc đũa gọi là ăn. Thời gian
còn lại, anh ta cứ tủm tỉm nhìn chúng tôi cười. Đôi mắt tròn xoe, cong cong, hiền
lành đến nỗi khiến người khác muốn bắt nạt...

Tôi chợt nghĩ, chả
trách nền kinh tế năm ngoái sao kém thế, để một kẻ yếu đuối như thế này đến làm
thần bảo hộ, chưa kiệt quệ cũng đã là không hổ thẹn với tổ tiên lắm rồi.

Nghĩ như thế, tôi lại
càng ăn mạnh hơn, như thể trả hận cho mấy tờ cổ phiếu đang bị thao túng vậy.

Sau bữa ăn, vị thần
đương nhiệm và vị thần dự bị tiến hành cuộc hội đàm sôi nổi đậm tình bằng hữu về
những vấn đề quốc tế dân sinh như chuyện giá nhà khi nào sẽ giảm, chuyện giá cổ
phiếu khi nào sẽ tăng, thậm chí cả chuyện khi nào không cần phải bán gia tài,
bán thận, bán máu để đi học, đi khám bệnh... Sau đó cả hai cùng tiến tới một
quyết định là những chuyện này không nằm trong phạm vi quản lý của thần tiên.

Tổng kết lại là: Chuyện
của dân Trung Quốc thì dân Trung Quốc nói thế nào sẽ là thế, người ngoài hay thần
linh đều không có quyền can thiệp vào nội chính của quốc gia họ.

Về kết luận này, tôi thấy
rất kiêu ngạo và tự hào, đồng thời cũng hiểu thêm về mức độ vô dụng của thần
tiên.

 

Trên đường về nhà,
Thương Ngô không cười nói vui vẻ nữa, nét mặt hết sức nặng nề.

Còn tôi thì no đến nỗi
nấc cũng có thể phun ra vài miếng thịt nướng, nên chỉ quan tâm tới cái bụng
căng tròn của mình.

Tôi chầm chậm lắc lư đi
cho thức ăn nhanh tiêu hóa, không màng đến việc hỏi han hắn. Tôi vẫn nhớ là
mình và hắn còn có trận cãi nhau vẫn chưa đến hồi kết. Tôi nghĩ nếu mình mà nói
linh tinh thì đến cửa ra vào và cửa sổ nhà cũng sẽ chẳng còn.

Đúng rồi. Tôi còn có một
đặc điểm nữa là thù dai. Hồi tôi ba tuổi, có một đứa gườm tôi, thế mà đến tận
bây giờ tôi vẫn nhớ. Lúc rảnh rỗi, tôi vẫn vẽ vòng tròn, nguyền rủa nó...

Chiến tranh lạnh tiếp
diễn đến tận khi tắt đèn đi ngủ.

Tôi vì tức bụng quá mà
trở người đi lật người lại mới ngủ được, kết quả là trời vẫn chưa sáng đã bị
cơn khát làm tỉnh giấc. Thế nên, dù không phải chi tiền cũng đừng nên ăn thật lực,
nếu ăn không hết thì nên cho vào túi đem về...

Tôi lồm cồm bò dậy mở cửa
đi ra phòng khách, những tia sáng ở phòng khách nhấp nháy khiến mắt tôi hoa
lên.

Thương Ngô đang nhắm
nghiền mắt, khoanh chân lơ lửng nơi khoảng không trên ghế sofa. Cách ngực tầm một
thước, có một viên ngọc to bằng đầu ngón tay đang tỏa ra những quầng sáng trắng
tròn tròn soi rõ vầng trán đang nhăn nhăn của hắn, đến ngay cả những giọt mồ
hôi lấm tấm trên trán cũng sáng vô cùng. Cho tôi thêm chút thời gian, chắc chắn
tôi còn đếm được rốt cuộc có bao nhiêu giọt...

Hắn từng nói, ba giờ đến
năm giờ sáng hằng ngày là lúc pháp lực mạnh nhất. Thế nên hắn thường chọn thời
điểm đó để luyện công, luyện xong sẽ kéo người mang mệnh khổ là tôi dậy luyện
cùng.

Đồng hồ trên tường chỉ
bốn giờ bốn mươi phút. Xem ra sắp kết thúc rồi. Bỗng nhiên tôi cảm thấy chân và
bụng mình đau buốt, trong lòng dâng lên niềm uất hận.

Tôi nhón chân nhón tay
mò được đến tủ lạnh, lấy ra một chai nước ngọt, đứng trên ghế sofa, giơ cao
tay, nhắm thẳng đỉnh đầu Thương Ngô, sau đó tưởng tượng đó là cái đầu của
Newton, còn thứ trong tay mình là quả táo, và quả táo sẽ rơi xuống, trúng mục
tiêu. Oh yeah! Sự hoàn mỹ của thời khắc lịch sử trọng đại được lặp lại!

Tôi càng nghĩ càng sung
sướng, bịt miệng cười hi hi. Chưa cười xong đã nhìn thấy Thương Ngô nhíu mày.
Bên mép xuất hiện một dòng chất lỏng màu đỏ đáng sợ.

Là máu sao?

Tôi hãi hùng.

Chẳng lẽ thần tiên luyện
công cũng giống như những đại hiệp trong phim võ hiệp, chỉ cần bị quấy nhiễu sẽ
lập tức kinh mạch rối loạn, huyết dịch đảo dòng dẫn tới cái chết hoặc bị ngớ ngẩn,
thậm chí toàn thân còn có thể tự bốc cháy, nứt toác mà diệt vong?

Ý nghĩ này khiến tôi hoảng
loạn, vứt vội chai nước ngọt đi, giơ hai tay ra nhưng lại run rẩy không biết
nên làm thế nào.

Ai có thể cho tôi biết
làm thế nào để cứu thần tiên không? Phải vỗ vỗ ngực hay là hô hấp bằng miệng?

May quá, tôi không phải
băn khoăn lâu vì Thương Ngô đã tự mở mắt ra.

Bộ dạng của tôi lúc này
chắc là tóc tai lòa xòa, sợ hãi, hoảng loạn khiến hắn nhìn mà giật nảy mình, ngẩn
người một lúc mới mở miệng nói:

- Tiểu Tường, em làm gì
vậy?

Tôi vẫn chưa hết run, lặng
thinh mãi mới thốt ra được một câu:

- Tôi đang thử nghiệm lực
vạn vật hấp dẫn...

- …

Về tinh thần nghiên cứu
khoa học của tôi, Thương Ngô tỏ ra không hề hứng thú. Hắn tự giơ tay thu lại
viên ngọc, hạ người đứng xuống đất, cao xấp xỉ so với tôi đang đứng trên ghế
sofa. Hắn nhìn tôi hỏi:

- Em sao thế? Lại lạnh
à?

Ánh sáng bạc biến mất,
chỉ còn lại ánh đèn lờ mờ chiếu qua ô cửa sổ. Vết máu trên mép hắn vẫn rất rõ.
Tôi chỉ tay, vừa run run vừa bình tĩnh nói:

- Anh nôn ra máu rồi.

Thương Ngô ngạc nhiên
đưa tay lên lau rồi bình thản cười:

- Không sao, chuyện thường
thôi.

Nôn ra máu còn nói là
thường ư? Xem ra công việc của thần tiên cũng có thể coi là loại công việc có mức
độ nguy hiểm cao. A di đậu phụ!

Thế nhưng nụ cười của hắn
khiến tôi hết run, vừa hết run tôi lại nghĩ ngay đến mối thù lúc trước. Tôi cúi
người nhặt chai nước ngọt, vẫy tay nói:

- Tôi phải đi ngủ. Hôm
nay có chết cũng không chạy bộ nữa, đừng đến làm phiền tôi.

Đang định nhảy xuống ghế
sofa liền bị hắn ngăn lại, nói:

- Ta có thứ này cho em.

Trời, định dùng đạn bọc
đường dụ dỗ chị sao? Chị đây thừa rồi, cóc cần đâu!

Giọng tôi rõ ràng:

- Không cần!

Có lẽ lời từ chối mang
khí thế cách mạng của tôi khiến Thương Ngô khó hiểu, hắn ngây người một lát rồi
mới hỏi:

- Đã biết là đồ gì đâu
mà nói không cần?

- Không có việc gì, sao
tự nhiên lại ân cần? Chắc chắn không phải gian trá thì là trộm cắp!

Hắn cười nói:

- Trước tiên, em chẳng
có gì đáng để ta trộm. Sau là, nếu ta muốn gian trá với em, thì có cần phải tỏ
ra ân cần không?

Ôi trời đất, đúng là
con hổ miệng lưỡi nanh nọc, coi như ngươi đúng!

Tôi lấy lại tinh thần,
tiếp tục chiến đấu:

- Ăn đồ của người thì
phải nương tay với người thôi!

Hắn tiếp tục làm ngơ,
cười:

- Ta đâu phải người.

- …

Tôi hận thần tiên. Tôi
hận cầm thú! Chúng khiến cho ngôn ngữ chửi bới của loài người đa dạng phong
phú...

Thấy tôi bại trận,
Thương Ngô rất đắc ý. Sau đó, hắn chậm rãi xòe tay, lộ ra viên ngọc màu trắng
đang quay quay trong lòng bàn tay, những tia sáng phản chiếu khiến khóe môi
khép hờ của hắn trở nên vô cùng đẹp đẽ:

- Đây là viên ngọc ta cố
ý luyện cho em. Sau khi nuốt nó, em sẽ không bị lạnh nữa.

Quá bất ngờ nên tay
chân tôi lóng ngóng. Tôi chớp mắt, gãi đầu, không nói nên lời.

Hắn nói tiếp:

- Giờ cơ thể em là người
trần nên không thể tiếp nhận bất kỳ tiên thuật nào. Vì vậy ta chỉ có thể dùng nội
khí của mình cô lại thành viên đơn dược này. Ít nhất cũng có thể bảo vệ em
tránh được tác động của những thay đổi môi trường bên ngoài.

- Có nghĩa là sau này
tôi sẽ không sợ lạnh, không sợ nóng nữa ư?

Hắn vừa cười vừa gật đầu:

- Cho dù là mùa hạ hay
mùa đông, đối với em lúc nào cũng sẽ ấm áp như mùa xuân.

Tôi nghiêm túc nghĩ ngợi
một lát rồi lắc đầu:

- Tôi cũng chẳng nhận
đâu.

Nụ cười trên môi hắn tắt
ngấm:

- Lần này lý do là gì vậy?

- Vì nếu như thế thì chẳng
phải tôi là quái thai hay sao? Không còn cảm nhận được xuân hạ thu đông, nóng lạnh.
Vậy tôi có còn là người không?

- Em vốn đâu phải người!

- Thế bây giờ tôi nhảy
từ trên cửa sổ xuống, xem có chết không nhé?

Thương Ngô không nói nữa,
mím chặt môi.

Tôi thấy hình như mình
hơi quá đáng, nói cho cùng thì hắn chỉ là có ý tốt. Nghĩ vậy, tôi ho khan mấy
tiếng, dịu giọng:

- Anh nên hiểu, lúc này
tôi là một con người nên phải ra dáng là người, có đúng không? Đợi đến khi anh
thực sự biến tôi thành thần tiên, lúc đó làm những chuyện thần tiên làm cũng
chưa muộn mà!

Thương Ngô yên lặng hồi
lâu, rồi khẽ quay mặt đi. Hàng mi cụp xuống, hắn chầm chậm nắm tay lại. Ánh sáng
ấm áp giữa tôi và hắn dần tắt lịm:

- Tiểu Tường, hóa ra em
không còn nhớ gì những chuyện trước đây. - Giọng hắn lúc này nghe khàn khàn, có
vẻ mệt mỏi: - Hôm nay, trong lúc dùng bữa tối, em nói nhiều như thế mà không hề
hỏi Ngưu Bôn chút gì về câu chuyện của chúng ta trước đây, không quan tâm ta và
em trước đây như thế nào.

Tôi bỗng thấy nghẹn
ngào, chẳng biết nên trả lời ra sao, chỉ cúi đầu giả câm.

- Thôi được. Không nhận
thì thôi. Ta không ép em.

Thương Ngô quay mặt lại
nhìn tôi, ánh mắt u buồn của hắn lập tức được thứ ánh sáng phát ra từ kẽ ngón
tay đang nắm chặt chiếu vào, nét buồn đau càng thêm rõ.

Hắn lại xòe bàn tay ra,
viên đơn dược đã biến mất.

Hắn dang tay kéo tôi, bế
tôi xuống, bàn tay to lớn vuốt lại mái tóc rối của tôi, nói:

- Ngủ tiếp đi, ta sẽ
không làm phiền em nữa.

Nói rồi, hắn nằm trên
ghế sofa, quay lưng lại phía tôi.

Tôi đứng đó do dự một
lát rồi giúp hắn kéo chăn đắp lên người vì hình như nghe thấy hắn khẽ ho một tiếng.

Thần tiên, thật sự
không biết lạnh sao?

Quay về phòng, tôi mãi
không sao ngủ nổi, đành ngồi dậy, nhìn ra bầu trời tờ mờ sáng bên ngoài, bần thần
một lúc, sau đó nhẹ nhàng đi ra cửa, chạy tới cửa hàng Bánh bao Tô Châu mua hai
mươi chiếc bánh bao nhân thịt.

Về đến nhà đã là sáu rưỡi
sáng, ánh mặt trời rọi vào phòng khách. Tư thế ngủ của Thương Ngô vẫn không đổi
nhưng cơ thể đã cuộn trong chiếc chăn lông vũ. Dưới ánh ban mai, sắc mặt hắn có
chút bơ phờ.

Tôi đến bên lay lay hắn,
nói:

- Dậy ăn sáng thôi.

Hắn chau mày, khẽ đáp:

- Em cứ để ở đó, lát nữa
ta ăn.

- Tôi để trên bàn. Khi
nào anh ăn thì nhớ dùng lò vi sóng quay nóng một lát nhé.

- Ừ.

- Vậy tôi đi làm đây.

- Ừ.

 

Vì đi sớm nên xe buýt
và xe điện ngầm đều không phải chen chúc như mọi ngày. Điều này lại khiến tôi
thấy khó thích nghi dẫn đến luôn cảm thấy không thoải mái trong suốt một ngày ở
công ty.

Đợi mãi cũng đến giờ
tan làm, tôi thấp tha thấp thỏm, lấm la lấm lét đi ra cửa nhìn ngó rồi lại đi
thang máy xuống cổng của tòa nhà ngó nghiêng. Anh chàng tối qua nói là từ bây
giờ về sau, ngày nào cũng đến đón tôi không thấy xuất hiện, trong lòng tôi có
gì đó hơi trống trải.

Tôi nghĩ, cảm giác này
nhất định sẽ khiến trái tim hư vinh của tôi tan nát vì không được hưởng khoái cảm
cực độ. Vậy nên tôi quyết định liệt tên hổ lừa bịp này vào danh sách những người
đáng vẽ vòng tròn nguyền rủa.

Mùi thơm bay đến từ tiệm
bánh ngọt Hollyland, tôi hít hít mũi, trong đầu chợt nghĩ đến những chiếc bánh
bao nhân thịt ở nhà, không biết có bị hắn ăn hết không?

Dùng bánh bao nhân thịt
ném chó thì một đi không trở lại. Nếu dùng nó ném hổ thì chắc kết quả cũng như
vậy...

- Tiểu Đậu, em thẫn thờ
gì ở đây vậy? - Trương Thần từ phía sau bước lại, vừa cười vừa hỏi: - Sao thế,
đói rồi à?

Tôi nhìn người đàn ông
mà mình ao ước bấy lâu, lau nước miếng, nói:

- Đói rồi.

Anh đẩy gọng kính, cười
lớn, không hề để ý đến ánh mắt của những người xung quanh, nói:

- Đúng lúc anh cũng
đói. Hay chúng ta cùng nhau giải quyết vấn đề này đi!

Gì thế này? Rõ ràng là
tán tỉnh, là ve vãn!

Tim tôi dấy lên những
dòng cảm xúc. Tôi đáp:

- Được, vậy chúng ta đi
đâu?

Anh suy nghĩ một lát rồi
nói:

- Nước xa không dập được
lửa gần.

Phù! Anh chàng kính cận
ơi, anh muốn lửa đốt cháy mình sao?

Tôi đang nghĩ mông lung
thì nhìn thấy anh chỉ vào tiệm All days và nói:

- Hai xiên thịt viên, một
ly trà sữa. Em mời, được chứ?

Quả nhiên đây là cách
giải quyết vấn đề đói khát đơn giản và hiệu quả nhất...

- … Thật là vinh hạnh!

Trương Thần luôn có bản
lĩnh làm tim gan tôi thấp thỏm đứng ngồi không yên. Điều này khiến tôi không khỏi
có chút hoài nghi, anh chàng này cơ bản không giống như vẻ bề ngoài lương thiện,
không chừng lại đang đội lốt heo ăn thịt hổ cũng nên.

Ăn thịt hổ...

Thực ra, mùi vị của con
hổ kia cũng không tồi. Lúc nào đó sẽ đẩy ngã hắn, nếm xem thế nào...

Trời đất! Là một liệt nữ
trinh tiết, sao mình lại có thể đứng núi này trông núi nọ như thế chứ?

Tôi phê bình và tự phê
bình sâu sắc đối với tư tưởng đồi bại của chính mình. Lòng đang sôi sục khí thế
thì bỗng nghe thấy Trương Thần chậm rãi hỏi một câu:

- Tiểu Đậu, có phải em
thích anh...

Phương thức hỏi trực tiếp,
thẳng thắn như thế này khiến người từng thề sẽ ngoan cố, kiêu ngạo đến cùng là
tôi phải nốc thẳng một ngụm trà sữa vào mũi.

Anh chàng kính cận ơi,
dù gì anh cũng là người đã từng có bạn gái, chẳng lẽ không biết tâm tư phụ nữ
không thể nói thẳng ra sao? Người ta sẽ e thẹn, có phải vậy không...

Tôi vừa nghẹn vừa sặc,
nghĩ chắc đã biến khuôn mặt của mình trở thành quả táo đỏ phù hợp với yêu cầu của
vẻ ngại ngùng. Đang suy nghĩ xem làm thế nào để nhân cơ hội này, bóng gió bày tỏ
vấn đề của mình, rồi biến hôm nay trở thành ngày đăng quang lên vị trí cao quý
"Chị gái đeo kính", thì Trương Thần ngồi bên cạnh vuốt lưng cho tôi đỡ
sặc bỗng cười nói:

- Cứ coi như bị anh
đoán trúng rồi thì cũng đâu cần phản ứng mạnh đến thế?

Chẳng lẽ anh muốn tôi,
người có tâm sự chôn giấu trong lòng, dùng thái độ khoa học như khi nghiên cứu
"Thuyết tương đối" của Einstein ra bàn luận cùng anh sao? Nghĩ thế
nên tôi càng ho dữ dội hơn.

Nhưng anh lại nói tiếp
một câu khiến cơn ho của tôi ngừng bặt:

- Nếu em muốn ăn thịt
viên của anh thì chỉ cần nói một tiếng là xong, em cứ nhìn chằm chằm thế có phải
muốn luyện cho mắt có khả năng biết nói không?

Thịt... thịt viên ư?

Vậy nên câu nói hoàn chỉnh
ban nãy thực ra là: "Tiểu Đậu, có phải em thích anh... cho em xiên thịt?".

Trời đất, có cần thiết
nhả từng chữ từng chữ như vậy không?

Tôi tin là trong tương
lai, chắc chắn tôi sẽ chết vì suy kiệt chức năng tim, nguyên nhân đầu tiên
chính là do tên đầu sỏ trông có vẻ lương thiện nhưng thực chất lại là con heo bốn
mắt, lừa đảo người ta một cách thản nhiên như đứng mua cải trắng vậy.

Trương Thần không hề
nhìn thấy vẻ buồn bã và tự trách mình trong mắt tôi, anh chỉ chú tâm đến việc gắp
một nửa đồ ăn từ bát của mình sang cho tôi. Lúc này, hơi nóng của đồ ăn làm mờ
hai mắt kính của anh nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt anh hơi cong lên
qua lớp sương mờ đó.

- Thế này đã đủ chưa? -
Anh ngước mắt lên, nhìn tôi qua gọng kính, vẻ như đang cười, do đó những buồn
bã trong tôi bỗng nhiên tan biến. Chẳng còn cách nào, đàn ông dịu dàng mãi mãi
là món khoái khẩu của tôi mà.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.