Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái - Chương 21 Part 2
Trước vẻ nhõng nhẽo của
tôi, Lâm Lỗi chẳng còn cách nào, anh đành vừa cười vừa vuốt mái tóc tôi, mi mắt
khép hờ, giọng anh vẫn lạnh lùng:
- A Phúc, Trương Thần...
chính là bố nuôi của đứa bé đó sao?
Tôi chẳng hiểu đầu cua
tai nheo ra sao, hỏi:
- Đứa bé nào? Bố nuôi
gì cơ?
- Trước đây, anh đến
tìm em hai lần... - Anh nói nửa câu bỗng ngừng lại. Mắt anh mở to, cúi đầu hôn
lên trán tôi dịu dàng như bao lần, nói: - Không có gì, em nghỉ sớm đi, cố gắng
nốt tuần này là được về nhà rồi.
Tôi đứng ở cửa sổ, mắt
dõi theo Lâm Lỗi ra về.
Tầng thứ hai mươi lăm
là độ cao mà thang cứu hỏa ở trong nước tôi chưa thể với tới, cũng là độ cao mà
nếu có xảy ra hỏa hoạn ở ngay tầng này, thì chỉ có thể chịu lao xuống chết hoặc
là chịu bị thiêu chết. Đến lúc đó, tôi nên chọn cách chết nào nhỉ?
Vì tôi quá chìm đắm
trong dòng suy nghĩ, nên đến khi trở về với trạng thái bình thường, thì bóng
dáng Lâm Lỗi đã mất hút tự khi nào.
Điều này khiến tôi thấy
buồn.
Nếu như là trước đây, ý
tôi là, nếu như trước đây khi tôi và Lâm Lỗi chưa xảy ra chuyện chia tay, chỉ cần
anh xuất hiện trong phạm vi tầm nhìn của tôi, ánh mắt tôi sẽ lập tức như chiếc
ra-đa tự động chiếu theo anh, tuyệt đối không để mất dấu.
Khi đó, thực sự đúng là
toàn tâm toàn ý chỉ có anh.
Bây giờ, chẳng lẽ đã
thay đổi rồi?
Trương Thần là trưởng
phòng ở công ty trước đây của tôi, giữa hai chúng tôi thực sự có phát sinh tình
cảm, chỉ đáng tiếc là vừa mới nhen nhóm đã bị dập tắt.
Tình cảm chưa đến mức sâu
đậm, khắc cốt ghi tâm, khi mất đi rồi cũng không đến mức lưu luyến, đớn đau.
Vậy nên, mọi cảm giác kỳ
lạ của tôi hiện nay có lẽ chẳng liên quan gì đến Trương Thần, không thì lúc đầu
chia tay với anh chắc chắn sẽ buồn...
Dù sao, đó cũng là một
cuộc tình mà tôi muốn lưu lại, thứ tình cảm bỗng nhiên bị kết thúc, theo lý thì
ít ra, dù thế nào cũng sẽ thấy đau đớn lắm, tại sao trong trí nhớ của tôi lại
chỉ còn một chút mất mát nhạt nhòa.
Mấy tháng đó, như bây
giờ nghĩ lại, ngày nào cũng đi làm, tan làm, ăn ngủ đúng giờ, việc làm và nghỉ
ngơi không có gì đặc biệt. Những việc xảy ra tôi đều nhớ tương đối rõ, không có
khoảng thiếu sót lớn nào.
Chỉ có điều, tôi luôn cảm
giác có gì đó không bình thường.
Ví dụ như mọi tâm trạng
đều bình lặng, không chút xáo động nào. Ví dụ như, mọi hình ảnh dường như chỉ
có hai màu là đen và trắng, chẳng có màu sắc gì khác...
Hay là trong thời gian
đó, tôi bị bệnh mù màu tạm thời nhỉ?
Cục đường sắt năm ngoái
hứa là năm nay nhất định sẽ giải quyết tốt vấn đề mua vé về quê ăn Tết của người
dân. Họ thực sự đã làm được, năm nay mua vé đúng là không khó mà là... cực kỳ
khó!
Liên quan đến việc này,
tôi đành phải xót xa xin nghỉ sớm bảy ngày, tiêu mất hơn một nghìn Nhân dân tệ.
Tôi cùng ba người nữa là Lâm Lỗi - một công chức nhà nước, được nghỉ phép nửa
tháng về thăm nhà, Trứng muối - một học viên đang được hưởng một tháng nghỉ
đông, và cả ông chủ quán thịt nướng, người thích nghỉ bao lâu thì tùy, cùng
nhau về quê.
Đây chính là sự khác biệt
về giai cấp, sự phân biệt giàu nghèo. Đây cũng chính là máu và nước mắt của người
làm công ăn lương là tôi...
Trứng muối và Ngưu Bôn,
mới đầu là một cặp gian tình, rồi sau đó thì đính ước, nảy sinh cảm tình thật,
hai người dính vào nhau cả ngày, không rời ra lúc nào.
Ngưu Bôn nói năm nay
không về nhà ăn Tết nên Trứng muối lập tức kéo anh ta lên chuyến tàu cùng về
quê với mình.
Suốt dọc đường, hai người
cứ vợ vợ chồng chồng, anh anh em em, xoắn xuýt như thể không thấy tôi và Lâm Lỗi
đang ngồi đối diện.
Tôi nhìn họ mà thấy
nóng mắt, nói:
- Đúng là gian phu dâm
phụ, thể nào cũng có ngày bị Tổng cục Phát thanh truyền hình tiêu diệt.
Trứng muối hôn lên quả
táo Adam1 của Ngưu Bôn, sau đó liếc mắt, nhướn mày vẻ khiêu khích, nói:
- Không phục thì hai
người cũng làm thế đi, có ai cấm đâu. Trước mặt Trứng muối này mà còn phải giả
bộ nghiêm chỉnh, thanh khiết sao? Dù sao thì Đậu phụ già à, mày cũng "mất"
từ lâu rồi còn gì.
Tôi bóp mạnh quả quýt
trong tay, nói:
- Ai "mất" hả?
Vớ vẩn! Tao đây vẫn là gái trinh.
Trứng muối ngạc nhiên:
- Không phải chứ? Sao
tao nhớ là mày đã từng ngủ với ai đó rồi? Còn làm ghế sofa dính đầy máu...
Tôi tức giận:
- Cái gì mà ghế sofa
dính đầy máu? Mày không nghĩ đó là hiện trường giết người hoặc sản phẩm của dì
cả2 hay sao?
Trứng muối cẩn trọng
suy nghĩ một lát, vẻ mặt có chút hoang mang:
- Vậy sao tao lại có ấn
tượng đó trong đầu nhỉ...
Ngay lúc ấy, Ngưu Bôn
đã bóc xong quả quýt bị tôi lấy ra bóp, anh chàng ăn một múi, rồi dùng miệng mớm
cho cái miệng đang há ra của Trứng muối, bịt lại dòng hoang tưởng như sấm dậy của
cô nàng.
1 Quả táo Adam: Yết hầu.
2 Dì cả: Từ lóng Trung
Quốc, chỉ kỳ kinh nguyệt của phụ nữ.
Sau đó, họ lại tiếp tục
những cảnh mà trẻ em không được nhìn...
Tôi không thèm nhìn họ
nữa, khẽ quay đầu sang phía Lâm Lỗi đang ngồi bên cạnh. Anh đang chú ý nhìn
phong cảnh lướt qua như bay bên ngoài cửa sổ, như thể hoàn toàn không nghe thấy
đoạn đối thoại vừa nãy.
Tôi nhìn khoảng cách giữa
mình và anh, không biết từ khi nào chúng tôi đã ngồi cách nhau một khoảng.
So sánh với Trứng muối
và Ngưu Bôn, chúng tôi thật không giống một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm.
Nhưng có lẽ, sau nhiều năm yêu nhau đến vậy, cả hai nên ở trong trạng thái bình
thản như cặp vợ chồng lâu năm. Thế nhưng cũng chẳng giống cặp vợ chồng lâu năm,
giống đôi chim non thì đúng hơn...
Tôi nghĩ mãi mà chẳng
có kết quả gì, đành lặng lẽ quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Ngưu Bôn đang nghỉ
hôn giữa hiệp, anh chàng vội vã thu lại ánh mắt vừa chằm chằm nhìn tôi. Đôi mắt
ấy không phải u ám, đẫm nước và có phần mù mờ thế sự như tôi vẫn thấy, mà lúc
này, chúng rất trong, rất sáng, sáng đến nỗi trái tim tôi vô cớ xáo động...
Trước Tết vài ngày, tôi
bận với việc giúp bố mẹ bày biện, quét dọn nhà cửa, đi thăm họ hàng, bạn bè, rồi
cả việc tụ tập với lũ bạn nữa.
Dù bố mẹ Lâm Lỗi không ở
trong nước nhưng ông bà nội ngoại, cô dì chú bác của anh đều vẫn ở đây, nên anh
cũng bận tối mắt giống hệt tôi.
Chúng tôi chỉ có thể gặp
nhau gấp gáp vào hôm họp lớp. Lúc này, mọi người đều vô cùng thoải mái, ai cũng
say bí tỉ, chẳng thể nhớ nổi ai đã nói gì làm gì.
Tình trạng hỗn loạn này
kéo dài đến tận hôm Hai mươi chín Tết mới có vẻ tạm lắng.
Chiều hôm đó, Trứng muối
và Ngưu Bôn đến nhà tôi, coi như là chúc Tết bố mẹ tôi trước. Lâm Lỗi không bận
việc gì nên cũng cùng đến.
Giàn hoa trong sân nhà
tôi mấy hôm trước bị tuyết rơi nhiều đè xuống nên hơi lung lay, bố tôi không hề
khách sáo, vội tóm lấy hai thanh niên vạm vỡ ra giúp một tay.
Trứng muối sợ lạnh nên
chạy vào phòng của tôi. Cô nàng ngồi một lúc thì thấy có phần vô vị, tôi đang đọc
chương kết của cuốn tiểu thuyết nên không tiếp chuyện mà để cô nàng tự mở máy
tính ra tìm phim xem.
Chưa đầy mấy phút sau,
tôi liền nghe thấy Trứng muối thốt lên:
- Ôi trời đất ơi, Đậu
phụ già, mày lên giường với người đàn ông tuyệt sắc này khi nào vậy?
Tôi rất ngán ngẩm với
cách ăn nói không suy nghĩ trước sau của Trứng muối nên chẳng thèm quan tâm.
Lúc lật trang, tôi vô tình ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt không sao thu lại được.
Trên màn hình máy tính
là một tâm ảnh, trong đó cách chụp, góc chụp, ánh sáng chụp đều rất lạ. Tuy
nhiên lại có thể rõ ràng nhận ra, khung cảnh chính trong căn phòng tôi đang ngồi,
chính ở vị trí tôi đang ngồi khoanh chân này, có một người đàn ông nằm nghiêng,
chống tay lên trán, đang lật giở xem cuốn album ảnh.
Người đàn ông đó mặc một
chiếc áo sơ mi trắng, tay áo được xắn đến khuỷu, mái tóc vừa đen vừa dày trông
rất tinh khôi, lông mày anh ta dài, rậm, sông mũi cao, thẳng, trong cái miệng
đang cười lớn là hai hàm răng trắng, đều đặn.
Vì lông mi anh ta cụp
xuống nên không nhìn được rõ đôi mắt, nhưng tôi nghĩ, mắt anh ta chắc chắn rất
đẹp, như là... mà đúng rồi, đẹp như những hạt huyền mà tôi từng ví lúc ban đầu.
Lúc ban đầu?
Rõ ràng chưa từng gặp
người đàn ông này, sao tôi lại nghĩ đến ba chữ đó nhỉ?
Thời gian hiển thị ở
góc dưới bên phải của tấm ảnh là ngày mùng 5 tháng 5 năm 2010, 15 giờ 47 phút.
Đúng là mùng Một tháng
Năm năm ngoái tôi có về nhà, nhưng tôi chẳng hề nhớ gì người đàn ông này. Hơn nữa,
cứ cho đó là người rất thân thiết với bố mẹ tôi thì cũng không thể nào vào
phòng tôi rồi nằm trên giường lật xem cuốn album của tôi như thế.
Còn nữa, thời gian in
trên tấm hình cũng chính là ngày tôi tình cờ phát hiện ra bệnh tình của Lâm Lỗi,
rồi sau đó hai chúng tôi hóa giải mọi hiểu lầm trước đây.
Ánh mắt tôi dán chặt
vào người đàn ông trong ảnh, nhịp tim của tôi là một trăm tám mươi nhịp mỗi
phút, tai tôi ầm ù như có vô số chiếc máy bay lao qua.
Tôi biết người đàn ông
này, dù tôi không còn nhớ anh ta nhưng tôi biết anh ta.
Kết luận này rất hoang
đường và chẳng hề logic, nhưng so với câu nói tiếp đó của Trứng muối, rõ ràng kết
luận của tôi được coi là nghiêm chỉnh, không hề hàm hồ.
Trứng muối chỉ tay vào
màn hình máy tính, quay người lại nhìn tôi, nói như đinh đóng cột:
- Tao đã từng gặp người
này. Lúc đó, anh ta, Ngưu Bôn và cả mày nữa đang chơi trò "yêu tập thể",
do vậy mới có vết máu trên ghế sofa.
Dù tôi rất muôn lây cục
gạch đập chết con bạn ăn nói vô tổ chức từ lúc còn trên tàu này, nhưng cuối
cùng tôi lại vô cùng điềm đạm hỏi một câu:
- Vớ vẩn. Mày nằm mơ đấy
à?
Không ngờ Trứng muối lại
gật đầu biểu thị đồng tình:
- Chắc thế, đêm đó khi
thân thể tao và Ngưu Bôn hòa thành một, trong đầu bỗng hiện lên rất nhiều chuyện,
như thể tao và anh ấy đã quen nhau từ rất lâu. Trong đó còn có mày và cả người
đàn ông này nữa. Tao vốn nghĩ giấc mơ chỉ là hão huyền, giờ xem ra, có lẽ khi
tao lên đến cao trào, linh hồn bỗng trở nên phi thường, có thể nhìn thấy những
chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Biết đâu... đó là một không gian nào đấy tồn tại
song song với thế giới hiện thực của chúng ta?
Chủ đề này vượt quá phạm
vi hiểu biết của mình nên tôi chỉ có thể thộn mặt ra nghe.
Trứng muối nghĩ ngợi một
lát rồi đưa ra đề nghị vô cùng chân thành:
- Tao cảm thấy hình như
Ngưu Bôn có khả năng đặc biệt, đương nhiên, cũng có thể do tiếp xúc thời gian
dài với chất phóng xạ hạt nhân nên dẫn đến sự biến đổi nào đó. Ví dụ như, cơ thể
của tao lại tự động nhớ anh ấy, còn chỉ có thể tiếp nhận anh ấy. Nếu mày không
tin thì thử ngủ với Ngưu Bôn mà xem, có khi lại tìm ra được những thứ khoa học
không giải thích được, thoát khỏi sự mê muội.
Tôi đang ngớ người ra,
vẫn chưa kịp nói gì thì nghe thấy âm thanh lớn như thể đầu ai đó đập vào cánh cửa.
Tiếp đó là giọng nói yếu
ớt và có phần run rẩy của Ngưu Bôn:
- Lâm Lỗi, anh cũng
nghe thấy cả rồi đấy. Thực sự không liên quan gì đến tôi...
Tôi và Trứng muối im bặt.
Lâm Lỗi đoán chừng cũng
chẳng thể thốt ra lời.
Ba mươi Tết, đại gia
đình mấy mươi người nhà tôi vừa ăn tất niên ở nhà hàng vừa xem chương trình
chào xuân. Trong khi chị Chí Linh1 đang yểu điệu so bì với Đổng Khanh2 xem ai
là người câu giờ giỏi hơn, thì Lâm Lỗi gửi đến một tin nhắn, hẹn sau khi ăn
xong thì đến sân vận động của trường gặp anh.
Chúc rượu, chào hỏi
mãi, các vị trưởng bối mới tha cho tôi đi, lúc này đã hơn mười một giờ.
Để tranh thủ thời gian,
lần này tôi không trèo tường nữa mà chọn một phương thức thích hợp với mình là
chui qua lỗ chó...
Sân vận động phủ một lớp
tuyết dày, trên trời là một vầng trăng đầy đặn, không khí nồng nặc mùi khói
pháo.
Lâm Lỗi mặc một chiếc
áo lông vũ màu xanh, vừa giậm chân vừa phả hơi vào lòng bàn tay, khuôn mặt anh
lạnh đến trắng bợt, mũi cóng đến nỗi đỏ ửng, có lẽ anh đã đợi từ râ't lâu.
Tôi vội chạy lại, đang
định xin lỗi vì đến muộn thì anh đã dang rộng tay ôm chặt lấy tôi.
1 Chỉ Linh: MC, diễn
viên, kiêm ca sĩ của Trung Quốc.
2 Đổng Khanh: MC nổi tiếng
của Trung Quốc.
Do vậy, hai chúng tôi cứ
ôm nhau như thế, dần xoay thành một hình tròn. Tiếng pháo quanh đó không dứt,
át đi tiếng chân giẫm lên tuyết, át cả tiếng thở và nhịp tim của hai chúng tôi.
Không lâu sau, tiếng
pháo bỗng nhiên rộ lên, âm thanh vang tới từng đợt nghe chói tai. Mười hai giờ
đêm, năm Dần đã qua.
Lâm Lỗi từ nãy chẳng hề
nói gì, lúc này giọng anh mới khe khẽ bên tai:
- A Phúc, chúc mừng
sinh nhật em.
Tôi nói:
- Cảm ơn anh.
Lâm Lỗi nói:
- A Phúc, em có đồng ý
sống một đời với anh không?
Tôi muốn nói là tôi đồng
ý.
Có lý do gì để từ chối
đâu? Đây là chàng trai tôi thích từ hồi học lớp Bảy. Trong đầu tôi bỗng lại xuất
hiện bức ảnh ngày hôm qua, người đàn ông đó...
Vòng tay Lâm Lỗi siết
chặt rồi lại từ từ thả lỏng ra, anh lùi lại nửa bước, khẽ nghiêng đầu nhìn tôi,
anh vẫn cười, dịu dàng nói:
- Dù anh không biết rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh biết, người em muốn sống chung cả đời,
không phải là anh, nói cách khác thì, đã không còn là anh nữa. - Anh vuốt mái
tóc rốì bù của tôi, hơi thở phả ra khiến khuôn mặt anh mơ hồ: - Tóc cắt ngắn rồi,
có thể dài ra, nhưng tình cảm đứt rồi, khó mà tìm lại được. A Phúc, lúc đầu anh
đã dối em, đẩy em rời xa, lúc này anh thực sự rất ân hận. Nhưng, nếu để anh lựa
chọn lại lần nữa, anh chắc chắn vẫn làm như thế vì đau một lần còn hơn đau âm ỉ.
Anh xin lỗi, cho dù có lựa chọn thế nào cũng đều khiến em buồn.
Đầu óc tôi nhất thời
không kịp phản ứng:
- Anh... Ý anh là... lại
muốn chia tay với em sao?
Lâm Lỗi tỏ vẻ ngạc
nhiên rồi khẽ cười thành tiếng:
- Đúng là "lại",
nhưng lần này không giống lần trước. Lần trước, anh giấu giếm, lần này, anh thẳng
thắn. Lần trước, anh chỉ muốn tìm chỗ nào đó yên tĩnh rồi chết. Lần này, anh muốn
làm rất nhiều việc, tốn rất nhiều năm. Lần trước, em rất đau lòng, lần này...
có lẽ ít nhiều cũng có một chút luyến tiếc, nhưng anh tin là sẽ qua nhanh thôi.
- Anh ngừng một lát, trong giọng nói có phần áy náy: - Cả hai lần đều giống
nhau ở chỗ, anh quyết định mà không hỏi ý kiến của em, chỉ độc đoán quyết một
mình.
Cuổi cùng, tôi cũng hiểu
rõ tình hình, nhưng vì quá bất ngờ nên mất khả năng ngôn ngữ, cứ ngẩn người
nhìn anh, nghe anh nói.
Lâm Lỗi nói:
- A Phúc, hãy đi tìm
người em thực sự muốn sống cùng cả đời đi.
Tôi hoang mang:
- Đi tìm ở đâu? Chẳng
biết có thực sự tồn tại một người như vậy không, chẳng nhẽ lên chùa thắp hương
khấn Phật, mong được Bồ Tát chỉ lối.
- Mong thánh thần chỉ
đường dẫn lối, điều đó không phải là không thể. Dù trước đây anh bị ốm một trận,
rồi sau đó được chứng minh là chẩn đoán nhầm, nhưng trên thực tế, trong quãng
thời gian đó, anh thực sự cảm thấy toàn cơ thể mình đã ở bên bờ vực thẳm, thực
sự sắp phải lìa xa cõi đời. Vậy nên việc hồi phục sức khỏe bất ngờ vào phút cuối
đó có thể gọi là kỳ tích, hoặc cũng có thể coi là thần kỳ.
Anh chớp mắt nhìn tôi,
nụ cười vốn nho nhã bỗng trở nên khác lạ:
- A Phúc, em hãy ghi nhớ,
thần tiên và người có khả năng khác thường, đôi khi có lẽ chỉ cách nhau một
gang tấc.
Tóm lại, vào hôm mùng Một
Tết, chính là sinh nhật của tôi, tôi lại thất tình lần nữa.
Bị cùng một người,
trong cùng một ngày, đá hai lần. Điều này thật khiến tôi cảm thấy... vinh hạnh.
Mấy ngày sau, tôi bận bịu
với việc đi chúc Tết và được chúc Tết, thời gian rảnh thì ngồi đần ra hồi tưởng
cuộc tình đã qua.
Mùng Sáu Tết, vẫn là bốn
người chúng tôi đồng hành về Thượng Hải, lúc về và lúc đi không có gì khác.
Chỉ khác là Lâm Lỗi
không còn hướng mắt ra ngoài nhìn phong cảnh nữa, tôi cũng chẳng cần phải băn
khoăn về khoảng cách giữa hai người.
Những ngày ở Thượng Hải
của tôi vẫn trôi qua một cách bình lặng, Trứng muối đã quay về trường chuẩn bị
làm luận văn tốt nghiệp, Ngưu Bôn vẫn là anh bạn trai cả ngày không rời cô nàng
nửa bước, Lâm Lỗi thỉnh thoảng gọi điện thoại kể về tình hình gần đây.
Mùa xuân qua đi, từ thất
tình, tâm trạng của tôi giờ đã đầy sức sống. Tôi dùng mọi phương pháp, thậm chí
còn gửi cả ảnh lên các trang web lớn để tìm người mà vẫn không tìm thấy bất kỳ
manh mối nào về người đàn ông đó.
Tháng Bảy, Trứng muối
cùng Ngưu Bôn đi du lịch một vòng, cả hai đều bặt vô âm tín, đến tận đầu tháng
Mười hai mới lại xuất hiện ở Thượng Hải.
Ngày hai tên đó về Thượng
Hải, tôi liền giận dữ đến tìm, rồi đẩy Trứng muôi ra ngoài trước, sau đó khóa
trái cửa lại để tiện hành hung Ngưu Bôn.
Tôi dồn Ngưu Bôn vào tường,
ấn một tay vào ngực anh ta, tay còn lại vỗ vào mặt anh ta, nói:
- Anh biết là tôi muốn
biết điều gì, mau kể những điều anh biết cho tôi nghe, nếu không, tôi sẽ ngủ với
anh đấy.
Ngưu Bôn sợ hãi như thể
sắp khóc, nói:
- Cô... cô không được
làm như vậy, cô... cô không được làm điều có lỗi với Trứng muối...
Tôi cười hung hãn nói:
- Trứng muối là chị em
tốt của tôi, chị em tốt có nghĩa là, cái gì cũng có thể chia sẻ, kể cả đàn ông.
Thấy anh ta vẫn tỏ ra
ngoan cố, tôi không phí lời thêm nữa mà ra tay chuẩn bị xé quần áo.
Anh ta tủi hờn như con
nhà lành bị đồ vô lại bắt nạt, lông mày nhăn lại, răng cắn vào môi, chỉ thiếu
nước bật khóc nức nở. Anh ta vừa giãy giụa vừa cầu xin vẻ đáng thương:
- Chị dâu, chị đừng ép
tôi...
- Anh ép tôi mới đúng.
- Tôi bỗng dừng tay: - Chị dâu à? Trước đây anh có gọi tôi như thế đâu.
Ngưu Bôn không giãy giụa
nữa, chăm chú nhìn tôi, ánh mắt vừa trong vừa sáng rồi khẽ thở dài nói:
- Phải nói là trước đây
tôi luôn gọi chị như thế mới đúng.
Năm 2012, ngày tận cùng
của thế giới như trong truyền thuyết nói sắp đến, người dân chúng tôi vẫn hát,
vẫn múa và giá nhà thì vẫn tăng đều.
Ngày Hai mươi hai tháng
Một, tức Ba mươi Tết.
Toàn bộ đại gia đình
tôi tập trung đầy một phòng, theo tục lệ hằng năm, tất cả hợp lại ăn uống, chuyện
trò. Ăn được nửa chừng, tôi vào nhà vệ sinh.
Trên đường quay lại,
tôi thấy một thằng nhóc tầm bảy, tám tuổi đang đứng khoanh tay, dựa vào tường
trong tư thế rất "hoành tráng", môi nó đỏ, răng nó trắng, trông rất
đáng yêu.
Dáng vẻ trẻ con của nó
thực sự dễ thương, tôi liền giơ tay ra vuốt mái đầu rậm của nó, cố thu lại cái
miệng đang ngoác ra như bà cô quái thai, sắc mặt tôi vui vẻ, hỏi:
- Anh bạn nhỏ, sao em lại
ở đây có một mình?
Không ngờ, nó lại hất
tay tôi ra, giọng trẻ con tức giận nói:
- Đầu của người ta, ai
cho tùy tiện sờ?
Tôi cũng bực, véo vào
hai má nó, nói:
- Chị không chỉ sờ mà
chị còn véo. Thế nào? Không phục thì cắn chị đi.
Sau đó, nó liền cắn tôi
thật...
Thời gian quay ngược lại,
mọi hình ảnh lướt qua rất nhanh.
Những ngày đen tối lại
bừng lên sắc màu rực rỡ.
Trí nhớ trong cuộc đời
này của tôi, cuối cùng đã hoàn chỉnh.
Thằng nhóc cắn tôi một
cái, sau đó nhe răng ra cười, nói:
- Người đẹp, có muốn
nghe kể chuyện không? Một câu chuyện rất dài, rất dài đây!
Tôi tát nó một cái,
quát:
- Nhóc con, trêu chị à?
Gọi bố nuôi của em ra đây cho chị.
Thằng bé đó cong cớn hứ
một tiếng rồi quay người chạy biến.
Mấy phút sau, có lẽ
cũng không đến mấy phút, hình như chỉ trong nháy mắt, rất ngắn ngủi thôi.
Một người đàn ông chững
chạc đi đến trước mặt tôi, anh ta nhướn mày, trên môi phảng phất nụ cười, hỏi:
- Nghe nói, em tìm anh?
Tôi đưa tay lên, đầu
ngón tay lần lên những đường nét tinh tế trên khuôn mặt anh ta, gật đầu, nói:
- Người ta muốn tìm anh
để ngủ cùng!
Đêm hoa chúc động
phòng, thời khắc cởi đồ đi ngủ.
Trước đây đã từng bên
nhau nhiều lần mà chưa làm gì được, Thương Ngô lần này áp dụng chiến thuật làm
nhiều, nói ít, đi thẳng vào vấn đề.
Khóa cửa, kéo rèm, tắt
máy di động, ngắt điện thoại bàn, anh nhanh chóng cởi hết quần áo của tôi rồi đến
quần áo của mình, sau đó ôm chầm lấy tôi.
Một tay anh đỡ lấy gáy
tôi, tay kia kích thích vùng size 36C, đụng chạm da thịt, nhẹ nhàng mơn chớn khắp
cơ thể.
Nụ hôn say đắm, nóng bỏng
từ trán tôi kéo xuống dưới bụng rồi lại trở lên cổ.
Tôi co người, rướn cổ
lên, cổ họng khát khô, thở hổn hển, đầu óc mê loạn, râm ran khó cưỡng.
Sau đó, tôi sực nhớ ra
một vấn đề:
- Đúng rồi. Trước đây
anh có để lại một dấu vết trên cổ em, cái đó dùng để làm gì vậy?
Động tác của Thương Ngô
vẫn không dừng lại, anh cắn vào da tôi, cười nói:
- Anh chia nguyên thần
vào cơ thể em, làm như vậy để nếu có ai hại em, anh sẽ lập tức biết. Còn nữa,
dù là khi nào, dù qua bao nhiêu luân hồi, anh vẫn có thể tìm thấy em.
Thảo nào, Mạc Linh vừa
mới đến địa phủ, vẫn chưa kịp thực hiện kế hoạch, đã bị Thương Ngô phát giác và
kịp thời ngăn chặn. Cô Mạc Linh ấy thật đáng thương, đáng thương vô cùng. Nếu
không có Mạc Linh, Lâm Lỗi sẽ phải chết, vậy nên tôi vẫn thực sự cảm ơn cô ta.
Tiếp đó, tôi lại nghĩ đến
một vấn đề nữa:
- Tại sao anh lại xóa hết
những dấu vết của Ngưu Bôn ở trần gian?
Ngọn lửa trong Thương
Ngô đã bắt đầu cháy rực, chìm đắm trong những chuyển động nhịp nhàng, nên anh
chỉ trả lời qua loa bằng hai chữ:
- Tiện tay.
- ... Chắc chắn Ngưu
Bôn rất biết ơn anh, biết ơn cả nhà anh... Còn nữa, tại sao Trứng muối hễ nhìn
thấy Ngưu Bôn, cơ thể lại lập tức có phản ứng?
- Vì lệnh phù tộc trưởng
của Ngưu Bôn để lại trong cơ thể của Trứng muối, đương nhiên là có phản ứng rồi.
Trời, không ngờ anh
chàng Ngưu Ngưu trông yếu ớt, vô hại thế mà có dã tâm sâu xa.
- Ồ... ra thế...
Cuối cùng, Thương Ngô
không kìm nổi nữa, anh nghiến răng uy hiếp:
- Tiểu Tường, đừng ép
anh phải bịt cả miệng em lại.
Tôi yên lặng một lát
sau đó lại cất giọng nhỏ nhẹ, đáng thương:
- Ông chồng hổ ơi, em vẫn
còn một câu hỏi cuối cùng, đảm bảo là câu cuối cùng.
Thương Ngô không biết
làm sao, đành thở hổn hển tạm dừng động tác, nói:
- Em mau hỏi đi.
Tôi tìm từ dưới gối ra
một chiếc thước, tỏ vẻ ngây ngô nói:
- Em muốn đo xem anh có
phải là người đàn ông lý tưởng không?
- Tức là sao?
- Tiêu chuẩn của đàn
ông tốt ngày nay là phải có mấy cái đạt 180, ví dụ IQ 180, EQ 180, nhà ở 180m2,
và cả... - Tôi nhìn xuống, nghiêm túc nói: - Cái này không biết có đạt cỡ 180
và thời gian mỗi lần có đạt 180 không.
Không biết Thương Ngô
đau khổ hay khoái cảm mà bật ra một tiếng rên, anh nâng cằm tôi lên. Làn nước
trong đôi mắt anh bị ngọn lửa tình chiếu đỏ rực, anh nói:
- Muốn biết thì hãy
dùng cơ thể của em đo.
Đêm xuống, cảnh xuân lồng
lộng, đất trời mênh mang, tương lai rộng mở.
Thương Ngô dùng hành động
thực tế khiến cơ thể tôi phải luôn đinh ninh rằng, anh là một người đàn ông vượt
tiêu chuẩn.
Người đàn ông siêu lý
tưởng này sẽ cùng tôi sống trăm năm, đời đời kiếp kiếp.
Những gì chúng tôi có,
sẽ là mãi mãi.
Hết

