Trăng 30 - Chương 09 (End)

Chương 09

Tôi ôm chầm lấy Hồng Quỳnh. Hai đứa nhìn nhau, mừng đến ứa
nước mắt. Một lúc lâu Quỳnh hỏi tôi:

- Mày mạnh?

- Như mày thấy.

- Hình như hơi gầy đi.

Tôi nói nhỏ:

- Tại nhớ…

Quỳnh cười:

- Hai tai tao lúc nào cũng đầy những tiếng nhớ, ở dưới thì
ông Nghiễm lên đây thì mày.

- Anh Nghiễm sao? Khỏe không hở Quỳnh?

- Anh ấy gầy đi nhiều., buồn nhưng không chánh chường như
trước Má tao nhắc mày hoài.

Tôi nôn nóng nghĩ đến “TRĂNG 30” của Nghiễm.

- Anh có gởi gì cho tao không?

- Có đây, gớm, biết ngay mà. Mày chờ thư, chờ truyện của anh
Nghiễm chứ chờ gì tao.

- Giỡn hoài. Mày trước đã chứ. Nhưng mày phải hiểu anh Nghiễm
thành công tao rất mừng.

- Đùa mày chứ tao không hiểu mày còn ai hiểu. Mày khuyến
khích anh tao viết chứ không có chặt tay ổng cũng chả chịu viết lách gì đâu.
Hình như ảnh có nói đã nghĩ một cốt truyện thứ hai để tiếp tục:

Tôi sáng mắt:

- Vậy hả? Để tao viết thư hoan nghênh ảnh mới được.

Quỳnh đưa xấp giầy dầy cộm cho tôi:

- Đó, công trình của anh Nghiễm trong gần một tháng trời. Ảnh
đưa cho tao mà dặn đừng coi, để mày coi trước vì mày “có công” trong tác phẩm
này. Tao ừ đại nhưng vẫn ngứa tay mở ra coi như thường. Không ngờ ảnh viết được
lắm, không phải anh em khen nhau chớ nhiều đoạn đọc muốn khóc.

Tôi nhìn Quỳnh:

- Mày mà muốn khóc chắc phải cảm động lắm. Thôi, đến lượt
tao.

Quỳnh đưa tôi quà của bà cụ: hai gói chuối khô, hai hộp đường
miếng Hiệp Hòa.

- Má còn đòi gởi trái cây tươi mà nặng quá tao xách không nổi.
Bà cụ biết tao lên gặp mày, mừng lắm.

Cả gia đình Nghiễm đối với tôi đều đẹp. Hồng Quỳnh nhìn tôi:

- Mày đã trở lại là Hạ Mai Sàigòn hoa lệ.

- Chúng mình đều trở lại sự bình thường.

Quỳnh ra về, tôi vào phòng đóng kín cửa. Tôi muốn sống trọn
vẹn với Nghiễm và câu chuyện của anh. Tôi nhìn mình trong gương, vuốt lại tóc,
một hành động làm dáng như sắp đối diện người tình.

Tôi không biết là tôi đã mất bao nhiêu thời gian để đọc truyện
của Nghiễm. Chỉ biết rằng khi ra khỏi câu chuyện, tôi biết mình khóc. Nghiễm đã
đưa tôi vào một cơn miên du không chủ định. Tôi quên hẳn tôi, tôi tưởng như
mình là nhân vật trong truyện. Lời văn dung dị. diễn tả tâm lý nhân vật một
cách dễ dàng, Nghiễm đã thật sự làm tôi xúc động:

Chỉ là chuyện tình - nhưng viết bằng chính tâm sự mình. Nghiễm
đã lột tả được trọn vẹn. Anh đã có dịp phơi bày hết những ước muốn thầm kín, những
dồn nén khổ sở, những ấm ức không lối thoát của một thanh niên mù.

Nghiễm diễn tả nhân vật nữ chính là tôi, bằng một ý tưởng gần
như độc tôn. Vừa yêu thương, vừa tôn trọng. Tôi trở nên một nữ thánh của tình
yêu, của phép nhiệm màu… mỏng manh như hạt sương mà chỉ một bóng nắng nhẹ cũng
làm tan đi… Tình yêu của Nghiễm là thứ tình yêu huyền thoại… như ảo tưởng tạo
nên vầng trăng của đêm 30 ngày nào.

Suốt câu chuyện là liên tiếp những thử thách cam go. Nhưng
cuối cùng Nghiễm đã kết luận một câu thật đẹp: “Đối với chàng, từ giờ phút đó
trở đi, dù đêm 30 chàng vẫn không bao giờ thấy bóng tối”…

Và mấy hàng chữ dưới bút hiệu Nghiễm gởi riêng cho tôi:

“Hạ Mai,

Anh gởi “TRĂNG 30” đến em. Thành công hay thất bại thì cũng
là công trình của em đó Mai.

Hồng Quỳnh rủ anh đi Sàigòn nhưng anh từ chối, dù biết rằng
lên Sàigòn anh sẽ dễ dàng được gặp em hơn… Nhưng ở đây anh vẫn có em trọn vẹn,
vẫn sống với hình ảnh của vầng trăng 30 không bao giờ mất.

Hạ Mai,

Vì em anh đã chọn một kết thúc đẹp cho câu chuyện. Nhưng anh
chỉ làm vui lòng em trên tiểu thuyết, trong phạm vi và khả năng anh có thể làm.
Còn với cuộc đời…

Anh chợt nhớ một đoạn trong bài thơ của em, mà giờ ngày dù
đang trọn vẹn niềm tin anh vẫn thấy đúng:

- Mình yêu nhau thật thiết tha

Nhưng ai không phải cha xa một lần

Tầm thường như chuyện thế nhân

Rồi mai có lúc không cần đến nhau

Bây giờ chấp nhận niềm đau

Xa nhau để mãi còn nhau trong đời…

Và lúc đó anh đã nói với em:

“Sự tuyệt đối của tình yêu là… đừng bao giờ bắt được tình
yêu. Chấp nhận sự chia xa đối tượng để mãi mãi còn là thần tượng.

Đúng không hả Hạ Mai? Hay cô bé của anh còn quá ngây thơ
chưa hiểu biết hết những khía cạnh sâu xa của tâm hồn? Có lẽ em là Thiên Sứ chỉ
mang niềm tin thánh thiện chứ không mang suy tư đến cho nhân thế”.

Tôi ngừng đọc thư Nghiễm, khẽ mỉm cười. Có thể Nghiễm nói
đúng, tôi chưa đủ sức hiểu biết những khía cạnh sâu xa của tình đời? Hay tôi
không nghĩ được như Nghiễm vì anh là một nhà văn còn tôi chỉ là độc già?!!

THỤY Ý

-- Hết --

Báo cáo nội dung xấu