Tình yêu không mật mã - Chương 10 - Phần 1
Chương 10: Thám tử tư La Thanh Thụ
Ngày cuối tuần, bến
xe lúc nào cũng đông nườm nượp. Chỗ
Tô Cẩm ngồi
gần lối
đi, không ngờ vừa ra bến, lái xe đã bắt đầu
lôi kéo thêm khách, trong khi chỉ còn lại một
cái ghế đẩu.
Người đàn ông trung
niên ngồi cạnh cô mặc một chiếc
áo khoác không nhìn ra được màu gì,
nghiêng đầu ngủ gật, không bao lâu sau
đã gối đầu
lên tay vịn của ghế khiến Tô Cẩm
không biết để tay vào đâu.
Sợ nhất là không biết
túi của ai để trên giá hành lý rơi xuống
vài của một
hành khách ngồi phía trước, khiến
cho Tô Cẩm sợ đến toát mồ hôi. Mới
đầu tháng Tư mà không khí trên xe
đã khiến người ta cảm thấy ngột
ngạt.
Mệt mỏi quay về
phòng ở dành cho nhân viên ở thành phố
C, cô vội vàng rửa mặt, chưa
kịp dọn phòng thì điện thoại từ
phòng giám sát kỹ thuật đã gọi
đến.
Điện thoại là của
cậu thực
tập sinh Trần Lâm ở phòng giám sát kỹ thuật.
Trong khi Tô Cẩm về học ở thành phố
T, một phần
công việc xử lý tài liệu là do cậu ta làm. Mặc
dù chưa có kinh nghiệm, nhưng
Trần Lân làm việc rất
chăm chỉ, cẩn thận nên ấn tượng
của Tô Cẩm
về cậu
ta quả không tồi.
"Chị Tô, hôm nay
chị mới
quay lại ạ?"
Tiếng Trần
Lâm có vẻ lo lắng, "Em đang trong tình trạng
khẩn cấp
lắm rồi."
Tô Cẩm ngạc nhiên "Sao thế?"
Trần Lâm thở dài “Trước
khi chị đi, không phải là bên Trung Hoàn lấy đi một lô van bướm sao? Không biết có vấn đề gì mà mang trả
lại chúng ta.Nhân viên kỹ thuật
của họ
đang đến làm phiền chúng ta.”
“Vì sao phải trả lại?”Tô
Cẩm ngạc
nhiên.“Không phải là họ đang cần
lắp gấp
sao?”
“Nhân viên kỹ thuật của
họ bảo
chưa lắp được do không quen tình trạng hiện
trường”, Trần Lâm nói.“Muốn trả lại
vào kho cho chúng ta.”
Tô Cẩm ngày càng thấy nghi ngờ.“Coi
như tạm thời chưa lắp,
nhưng đã nhận mang đi rồi thì nên để
ở trong kho của họ.”
“Đúng vậy”, Trần Lâm nói nhỏ.“Vì
thế chắc
chắn là có vấn đề gì đó. Em nghĩ kỹ thuật
bên họ chọn
thời gian để đến, sếp to sếp
nhỏ chiều
nay đều sang bên xưởng chính họp
rồi. Chị
Tô có thể đến không? Em không chống đỡ được,
người kỹ
thuật đó quá đáng đến mức…nghe
nói em là thực tập sinh thì nói giọng liền tỏ
thái độ…”
Tô Cẩm không đợi cậu
ta nói hết, vội cắt ngang: “Cậu cứ ở đó cho tôi, chậm
nhất hai mươi phút nữa tôi sẽ tới!”.
Trần Lâm thở phào.“Được!
Em sẽ quay về, tiếp tục chiến
đấu với
chị ta.”
Tô Cẩm vội vàng bắt
xe đến cửa
phía tây đông của xưởng luyện
dầu, quét thẻ vào xưởng.
Cô đến đúng vào giờ tan ca. Cửa
văn phòng của cô mở, hai bên bàn làm việc là Trần Lâm đang ủ rũ nhìn vào cốc
trà, mặt thất thần, và một phụ
nữ đang ngồi
dựa vào cửa,
chậm rãi ấn
điện thoại.
Vừa nhìn thấy cảnh
đó, Tô Cẩm đã biết là cuộc chiến đấu
của Trần
Lâm với cô ta đã đến hồi
bế tắc.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.”Tô
Cẩm đứng
trên bậc cửa
nói một câu, đợi cho Trần Lâm hoàn hồn mới
ngẩng đầu
bước vào.
“Người kỹ thuật
quá đáng” đó nghe thấy tiếng bước
chân liên ngẩng đầu nhìn lên, đúng lúc Tô Cẩm
đang nhìn thẳng vào chị ta.
Cô nhân viên của
Trung Hoàn này khoảng trên dưới ba mươi tuổi,
người hơi đậm,
mặt mũi ưa nhìn, nhưng khi nhìn người khác, trong mắt không giấu được vẻ
thông minh, lanh lợi khiến cho người
khác phải cảnh giác.
“Là cô Tô?” Người đó
nhìn cô khắp một lượt. Có lẽ nhìn Tô Cẩm
có vẻ còn nhỏ tuổi hơn
cả Trần Lâm nên chị ta hơi
ngạc nhiên. Do dự một
lát, chị ta mới đưa tay ra hướng về phía cô. “Tôi là
Tào Anh, làm ở bộ phận đo đạc của
Trung Hoàn.”
Tô Cẩm vội vàng bắt
tay, lịch sự gật đầu. “Chị
Tào.”
Tào Anh đưa mặt
nhìn Tô Cẩm, bất giác lộ ra thái độ kẻ cả của bậc tiền
bối .“Cô Tô, cô xem giờ cũng đã rất
muộn rồi,
tôi cũng nói thẳng luôn. Tôi đến để
thỏa thuận
việc đem lô van bướm trả lại cho bên này.”
Tô Cẩm ngồi xuống,
đối diện
với chị
ta, bình thản hỏi: “Nguyên nhân là gì?”
Tào Anh cười.“Chúng
tôi tạm thời
không thể lắp được lô van này. Hơn
mười máy chiếm quá nhiều
chỗ, kho của
chúng tôi không chứa được.”
Tô Cẩm tỏ vẻ hơi
ngạc nhiên.“Lần trước,
bên chị có người tên là Trần Công đến lấy
và nói là đang cần gấp mà.”
Tào Anh cười, thần sắc
không đổi. “Công trình mà, tiến độ cần điều
chỉnh theo thời gian.”
“Không được, chị Tào.”Tô Cẩm
lắc đầu,
mặt lộ
vẻ đáng tiếc.“Thời gian bên chị
thay đổi không liên quan trực tiếp
đến bên tôi. Chúng tôi không có nghĩa vụ phải
phối hợp
với việc
điều chỉnh
của bên chị,
Hải Công cũng có tiến độ
công việc của mình.Hơn nữa,
kho bên tôi không có lệ là giữ đồ hộ người
khác.”
Tào Anh không ngờ Tô
Cẩm lại
từ chối
thẳng thừng
như vậy, lặng yên một
lát rồi nói: “Đều là đơn vị
anh em với nhau, hợp tác lâu rồi,
chỉ là giúp đỡ nhau mà thôi.”
Tô Cẩm cười lắc
đầu.“Không được chị Tào ạ, tôi chỉ
là một nhân viên kỹ thuật,
không có quyền thay đổi nguyên tắc
làm việc. Yêu cầu này của chị… hoàn toàn không phù hợp.”
Tào Anh ngạc nhiên đến lặng
người, có lẽ cảm thấy thái độ
của Tô Cẩm
làm chị ta mất mặt, nên chị ta không còn khách khí nữa. “Chúng ta mặc
dù là hai đơn vị khác nhau, nhưng
luôn luôn phối hợp với
nhau trong công việc. Nếu thực
sự khó xử,
cứ coi như chúng tôi tạm thời thuê kho của Hải
Công có được không?”
Tô Cẩm lúc này có thể khẳng
định lô van bướm thực sự có vấn
đề gì rồi.
Nhưng rốt cuộc vấn
đề là ở
đâu, cô nhất thời không thể Hiển được,
nhưng lời nhắc nhở
của Hàn Hiển
hiện rõ trong đầu cô.
“Chị đừng làm khó tôi nữa, chị Tào.”Tô Cẩm cố gắng mỉm
cười, hai chân tự nhiên nhúc nhắc. Ngồi hơn nửa
ngày trên xe, đến lúc này, Tô Cẩm mới
cảm thấy
đau đầu và mệt mỏi
Tào Anh không nói gì, nhìn thẳng
vào mặt cô. Chị ta vốn cho rằng, đối
phó với một
cô gái trẻ thì mọi việc sẽ thuận
lợi hơn, không ngờ cô gái này còn khó nhằn
hơn cả cậu thực
tập sinh.
Thấy đã quá giờ tan ca, trong lòng Tào Anh vô cùng sốt ruột,
thái độ cũng cứng rắn hơn.
“Cô Tô đã có thái độ như
thế này thì tôi cũng xin nói thẳng. Mười
chiếc van bướm này đều có vấn đề,
sai lệch quá lớn, không thể dùng được.”
Tô Cẩm và Trần Lâm nhìn nhau, ngạc nhiên.“Sao lại thế được?”
Nụ cười của
Tào Anh có chút lạnh lẽ.“Đây là sự
thực, trong tay tôi có số liệu
kiểm tra.”
Tô Cẩm dựa vào ghế,
cố bình tĩnh lại, xem xét kỹ lưỡng việc
này từ đầu
đến cuối.
Từ lúc bộ
phận mua bán thông báo cho cô tới kho kiểm
tra đến khi cô dẫn theo vài nhân viên của
bộ phận
kỹ thuật,
cùng họ kiểm
tra, đối chiếu từng mẫu một.
Cô vẫn còn nhớ rõ, khi đó có trả lại hai chiếc
van bướm D67A, đường kính 600mm vì nhà xưởng
nhầm model…
Sau đó van được đưa
về bộ phận kỹ thuật,
dỡ ra để
ở trong kho. Quá trình kiểm tra cụ
thể Tô Cẩm
không tham gia, vì thế trí nhớ của
cô không thể bỏ qua vấn đề này, yêu cầu
cần phải
có bản chính và bản sao báo cáo của tổ kiểm
tra. Các số liệu, kết quả phân tích đều
không có sai lệch, ngay phần ký tên bên dưới
cũng không đóng dấu mà do nhân viên kỹ thuật
ký vào từng tờ.
Mắt Tô Cẩm sáng lên, nhìn thẳng vào khuôn mặt kiêu ngạo của
Tào Anh cười. “Không thể sai được.
Ngày kiểm tra, anh Trần bên chị
có mặt cùng nhân viên kỹ thuật
bên chúng tôi, trên bản ghi chép đạt tiêu chuẩn
có chữ ký của anh ấy.”
Tào Anh ngây mặt.“Anh
Trần?”
Tô Cẩm gật đầu.“Chính
là anh Trần Duy thuộc bộ
phận kỹ
thuật của
bên chị. Hôm đó anh ấy cho người
đến nhận
đồng hồ,
do cần gấp
nên đã cùng nhân viên kiểm tra của bên tôi tiến
hành kiểm tra, thử áp tại hiện trường.
Những chiếc
đồng hồ
đạt tiêu chuẩn đều được mang đi, vì thế…” Cô nhìn Tào Anh cười.“Vì
thế, nếu
có vấn đề
thì không phải là do bên tôi.”
Trần Duy là nhân viên
kỹ thuật
tại hiện
trường của
Trung Hoàn, tuổi cũng ngang với Tào Anh, kinh nghiệm trong ngành còn nhiều hơn
chị ta. Điều này cho dù là ở Trung
Hoàn hay ở Hải Công thì cũng không phải
là bí mật gì, vì thế không ai có lý do để nghi ngờ khả năng làm việc
của Trần
Duy.
Tô Cẩm nhìn khuôn mặt biến
sắc khó coi của chị ta, trong lòng cảm thấy
dễ chịu.“Nếu chị
Tào không tin, có thể xem bản ghi chép của
chúng tôi”.
“Không cần.” Sau khi
thốt ra một
câu như vậy, chị ta mới
giữ được
bình tĩnh, cười gượng gạo.“Có lẽ…có chút Hiển
lầm, tôi sẽ
về kiểm
tra lại bản
ghi chép.”
Tô Cẩm cười, gật
đầu.“Được.”
Cho đến khi khuôn mặt tối
sầm của
Tào Anh khuất khỏi phòng dự án, Trần Lâm mới
nhảy lại,
bám vào vai Tô Cẩm, reo lên: “Được, chị
Tô, chị thật
lợi hại!”.
Tô Cẩm không khách
sáo gỡ tay cậu ta ra. “Không phải là cậu sắp
xếp bản
ghi chép sao?Cậu không nhìn thấy bản
ghi chép bên kiểm tra đưa
đến có chữ ký của Trần Duy à?”
Trần Lâm vò đầu.“Nhìn thì có nhìn thấy, nhưng em không biết Trần
Duy là ai, em còn cho rằng đó là một nhân viên kỹ
thuật thuộc
bộ phận
kiểm tra của
chúng ta.”Nói xong, cậu ta xấu hổ
đành cười khì khì.
Tô Cẩm lắc đầu,
ánh mắt thông cảm. “Cậu bé, làm dự án, cậu
nhất định
phải có chủ
kiến của
mình. Nếu không, bên trên ép xuống, bên dưới
ép lên, cậu sẽ nhanh chóng trở thành một lớp
váng sữa mỏng
dính!”
Trần Lâm cắn đầu
ngón tay, nhìn trời oán trách: “Vì sao
giang hồ lại
hiểm ác như vậy?”.
Tô Cẩm gác chân lên
ghế, giả
vờ cười
với khuôn mặt hiểm ác. “Cậu bé, giang hồ
hiểm ác sao? Cậu là con thỏ trắng không Hiển
sự đời,
nhất định
phải học
tập. sau này, cậu có thể theo bản soái rồi!”
Lời nói chưa
dứt, chợt nghe thấy tiếng người
cười nói ngoài cửa.“Giang hồ quả nhiên hiểm
ác.Bản quan vừa đi họp, phòng kỹ thuật
đã biến thành động thổ phí rồi à?”
Tô Cẩm vội vàng thu chân lại, quay đầu cười nói: “Ngụy
đại nhân, ngài quay lại thật
đúng lúc, tiểu nhân đang có việc quân muốn
bẩm báo với
ngài!”
Người mới đến
là người phụ trách bộ phận kỹ
thuật, kỹ
sư trưởng dự án xưởng
luyện dầu
thành phố C, tên Ngụy Xuyên.
Người này mới có ba mươi tuổi,
dáng người cao gầy, hành động lời nói đều
rất nho nhã. Anh ấy là kỹ sư trưởng trẻ
tuổi nhất
của Hải
Công hiện giờ và cũng là thần tượng của
Tô Cẩm.
“Tôi vừa nhìn thấy nhân viên Tào của Trung Hoàn.” Ngụy Xuyên
nhìn Trần Lâm rồi lại nhìn Tô Cẩm. “Cô ta có vẻ
không vui.”
Tô Cẩm kể lại
chi tiết chuyện Tào Anh muốn trả lại đồng hồ rồi nói: “Van bướm
không được tính là thiết bị đắt tiền,
không phải là bên Trung Hoàn cũng đã có
chỉ tiêu thay thế rồi sao? Vì sao lại muốn
đổ tội
cho chúng ta?’.
“Không phải cô vừa nói giang hồ
hiểm ác sao?” Ngụy Xuyên cười đáp.“Trung
Hoàn muốn thể hiện trình độ kỹ
thuật của
mình, khi ký hợp đồng với
chúng ta, cố ý ép chỉ tiêu thay thế
xuống rất
thấp. Vì thế khi hỏng mười mấy
cái van bướm, họ cảm thấy mất
thể diện.
Hơn nữa…” Ngụy Xuyên liếc
nhìn hai người đang chăm chú lắng nghe, do dự
một lát rồi
không nói thêm gì nữa.
Bên Trung Hoàn nếu
không có người trong nội bộ Hải Công nâng đỡ
thì cũng không thể ngang nhiên như
thế được. Người ta đã ra vẻ không sợ
gì hết, chứng
tỏ là việc
này cũng không dễ giải quyết.
“Ngày hôm nay không cần
làm đêm nữa, hai người mau về
đi. Không phải là Tiểu Tô mới
quay về đây sao?Mệt rồi đúng không?Cuối tuần
đi xe thì đúng là mệt rồi.”
“Vâng.”Tô Cẩm bóp bóp
vai, cười với Trần Lâm.“Mau lên, lấy xe đạp
của cậu
đi. Cậu đưa tôi về khu nhà ở, số tiền
tiết kiệm
từ việc
đi xe đạp, tôi sẽ mời cậu ăn mỳ.”
“Lại mỳ…” Miệng Trần
Lâm méo đi. “Bắt em làm lái xe mà không
biết mời
em ăn gì ngon một chút.”
Đột nhiên Tô Cẩm thất
thần.
Câu nói này Lục Hiển Phong cũng đã từng nói với cô, lúc đó,
anh ngồi dựa
vào ghế lại,
đôi mắt đẹp
mê hồn nhìn cô.
“Đi hay không đây?” Trần
Lâm tiếp tục
trách móc.

