Ánh nắng tại Đại lộ Gobelins - Chương 06
***
Bốn năm sống với bác sĩ Audrey
là những kỷ niệm thật sự đặc biệt.
Nhờ sự giúp đỡ của bác sĩ, Ryan
thay đổi lí lịch, trở thành Việt Kiều đến Pháp làm ăn. Anh có một công ty tại
Paris. Chiến tranh chưa chấm dứt nhưng nơi anh không bị ảnh hưởng nhiều. Nhờ sự
thông minh và nắm bắt tình thế, công ty của anh nhanh chóng có được một chỗ
đứng nhất định và anh hiện tại đang là giám đốc công ty xuất nhập khẩu ở Marche
Des Puces, St. Ouen De Clignacourt. Chính tại đây anh đã gặp Génie và đi theo
cô, anh đến với tình yêu Sunny
Sunny là sinh viên trường Nghệ
Thuật. Cô tốt nghiệp khoa múa ở Học Viện Nghệ Thuật Hoàng Gia Anh. Đúng ngày
tốt nghiệp, cô bị một chứng bệnh lạ, không thể ra nắng. Căn bệnh hiếm gặp khiến
các bác sĩ phải làm thủ tục chuyển bệnh nhân đến Paris để theo dõi và điều trị.
Hiện tại, cô sống cùng người bạn thân Génie, người tốt nghiệp khoa tâm lý
Lillie 1 University- Pháp.
Lần đầu tiên gặp Ryan, cô đã có
một cảm giác lạ. Cô không biết Ryan là ai, gốc gác từ đâu nhưng cô biết mình
yêu Ryan ngay từ đầu, nhìn vào mắt người đối diện, cô cũng biết Ryan yêu mình y
như thế, và cảm xúc nhiều khi còn nồng nàn, cháy bỏng hơn cô gấp bội lần. Nhưng
cô không nói được, cũng không dám hy vọng. Nhìn vào ánh mắt ấy, cô thấy một
tình yêu vừa thiết tha mãnh liệt, vừa đau khổ tuyệt vọng. Cô không dám hỏi tại
sao.
Một ngày, Ryan hẹn gặp gấp
Sunny, cô không biết anh có chuyện gì. Anh dẫn cô vào rạp Gaumont
Gobelins nhưng không xem phim. Anh nắm tay cô đi qua một con đường nhỏ, tới một
căn phòng, chừng như WC, có gương treo trên tường.
- Sunny, nếu anh ra đi, em có
nhớ đến anh không?
- Có chuyện gì vậy? Anh sẽ
không bao giờ ra đi.
- Sunny, trả lời câu hỏi của
anh, nếu anh ra đi, em có nhớ đến anh không?
- Em sẽ yêu anh đến chết.
- Vậy khi anh chết rồi?
- Em vẫn yêu anh, Sunny ương
ngạnh, chỉ cần em còn một hơi thở, em sẽ vẫn yêu anh, yêu anh mãi mãi. Chuyện
tình của chúng ta sẽ không bao giờ dừng lại.
- Anh yêu em Sunny.
Anh ôm cô vào lòng, đặt lên môi
cô một nụ hôn nồng đượm. Nụ hôn ấm áp đến nỗi Sunny thấy cháy lòng.
- Em cũng yêu anh, Ryan…
Ba tháng sau.
Tin Ryan mất cùng bức thư của
anh khiến Sunny đổ bệnh. Cô hối hận vì đã không nhận ra anh chính là người đã
đứng trước cửa nhà mình. Nỗi ân hận và nhớ thương giày xéo khiến cơ thể cô cạn
khô. Gạt nước mắt, cô tìm đến địa chỉ bức thư đã nhận. Bấm chuông cửa, người
đứng trước mặt cô là bác sĩ Audrey.
- Phải chăng cô là người Ryan
vẫn ngày ngày gặp mặt?
- Phải, là tôi, Sunny, tôi muốn
nhờ ông một việc.
- Cô vào đi.
Nhà bác sĩ Audrey là một căn hộ
rộng, rất sạch sẽ, thoáng mát. Trong nhà có nhiều vật dụng gắn với Ryan. Cô gạt
nước mắt, gạt nỗi nhớ thương đang giày xéo lòng mình, ngồi đối diện bác sĩ.
- Tôi có thể giúp gì?
- Tôi đến vì việc của Ryan.
- Tôi biết, tôi rất đau lòng.
Ryan đã sống với tôi bốn năm, đối với tôi Ryan như một người con.
- Tôi không thể sống thiếu anh
ấy.
- Cô Sunny, tôi rất tiếc, nhưng
Ryan đã đi rồi.
- Anh ấy chưa đi, linh hồn anh
ấy vẫn ở lại. Chúng tôi vẫn nói chuyện với nhau hàng đêm. Nhưng tôi sợ rằng khi
tôi mất đi, anh ấy sẽ sống cô đơn và sẽ biến mất. Tôi biết ông học nhiều biết rộng,
ông hãy sáng chế cho tôi một lời nguyền.
Bác sĩ tròn mắt.
- Sunny, cô biết trên đời này
không hề có lời nguyền.
- Có, Sunny quả quyết. Cô đưa
cho ông một tờ báo, trong đó ghi một loạt những cái chết.
Lời nguyền Tippecanoe
Vào năm 1840, William Henry
Harrison lên nắm chức tổng thống Mỹ với khẩu hiệu “Tippecanoe và Tyler Too” (ám
chỉ việc ông tham gia vào Trận chiến Tippecanoe năm 1811). Một năm sau, W
Harrison qua đời. Kể từ đó, mỗi tổng thống được bầu lên đều ra đi khi vẫn đang
ở trong nhiệm kỳ của mình.
Dưới đây là năm mất và
nguyên nhân cái chết của các vị tổng thống: 1840 (W Harrison - chết
tự nhiên), 1860 (Lincoln - bị bắn chết), 1880 (Garfield - bị bắn
chết), 1900 (McKinley - bị bắn chết)
Hòn đá Björketorp
Đây là một trong số những hòn đá được tìm
thấy tại tỉnh Blekinge, Thụy Điển có từ thế kỷ thứ 6 sau công nguyên. Chúng cao
đến 4,2 m. Một số hòn xếp thành vòng tròn, trong khi những hòn khác đứng một
mình. Trên hòn đá Björketorp có khắc dòng chữ:
“Ta, chủ nhân của những hòn
đá che dấu sức mạnh của chúng tại đây. Anh ta sẽ ngập tràn trong tội lỗi xấu
xa, phải chịu cái chết âm thầm nếu là người phá vỡ tấm bia mộ này. Ta tiên đoán
được sự hủy diệt”.
Một câu chuyện được người
dân địa phương lưu truyền có liên quan tới lời nguyền này đã từng
được kiểm chứng và chứng minh là có thật. Cách đây rất lâu rồi, có một người
đàn ông muốn dịch chuyển hòn đá để có thêm đất canh tác. Anh ta chất đống củi
xung quanh để đun nóng, sau đó dội nước để làm vỡ hòn đá.
Tuy nhiên, không khí lúc đó
cực kỳ lặng gió. Anh ta chỉ vừa kịp châm lửa thì một cơn gió đột nhiên xuất
hiện chuyển hướng ngọn lửa khiến cho tóc của người đàn ông bốc cháy. Anh ta lăn
lộn trên mặt đất để dập tắt lửa, nhưng nó đã lan ra quần áo và người đàn ông
tội nghiệp đã chết trong đau đớn tột cùng.
Lời nguyền Pharaon
Nhắc tới lời nguyền trong
các lăng mộ của Pharaon Ai Cập, người ta nghĩ đến những câu nói hàm ý sâu xa,
cũng là những dự ngôn về tương lai xui xẻo, bất hạnh của bất kỳ ai dám xâm
phạm, phá hoại lăng mộ. Lời nguyền không trừ một ai, phàm là những người từng
động chạm, trộm cắp, làm hư hỏng lăng mộ và xác ướp đều có thể phải hứng chịu
lời nguyền. Mọi xui xẻo sẽ xảy ra, từ chuyện rủi ro trong cuộc sống, tới những
bệnh tật, ốm đau, thậm chí là mất mạng.
Lời nguyền của Pharaon thực
sự bùng nổ khi mọi chuyện liên quan tới hầm mộ của vị vua trẻ nhất Ai Cập
Tutankhamun được phát hiện, khám phá. Vị vua này lên ngôi vào năm 1332 trước CN
khi mới lên 9 tuổi và băng hà vào năm 18 tuổi.
Cho đến nay, những lời
nguyền trong lăng mộ của vị “ấu chúa” Tutankhamun vẫn luôn được hậu thế đem ra
ngẫm nghĩ, phân tích, giải mã: “Kẻ nào dám quấy rối giấc ngủ của Pharaon, thần
chết sẽ sà xuống đầu kẻ ấy” và: “Bất cứ kẻ nào vào mộ với tâm hồn đen tối, ta
sẽ bóp cổ hắn như bóp một con chim”.
Đọc đến đây, bác sĩ đặt tờ báo
xuống, nhìn sang người đối diện.
- Tôi tin việc cô nói là có
thật. Nhưng tôi không đủ hiểu biết để chế tạo lời nguyền, tôi chỉ là một bác sĩ
và một giáo sư.
- Ông có đủ, Sunny khẳng định,
những lời nguyền này đều làm từ hóa học. Ông đã nghiên cứu chất độc khá lâu,
chỉ cần một chút tâm linh nữa.
- Vậy cô muốn làm lời nguyền
gì?
- Lời nguyền tình yêu. 100 năm
sau, đứa chắt thứ nhất của tôi, tên Sunny, sẽ trở lại đây. Ông hãy cho linh hồn
tôi nhập vào cô ấy để tiếp tục chuyện tình dang dở. Ryan anh ấy vẫn sẽ sống
quanh đây. Anh ấy quả quyết với tôi như vậy.
- Sunny cô điên rồi
- Đây là điều chỉ những người
hợp nhau mới thấy được. Ryan anh ấy vẫn còn linh hồn. Anh ấy sẽ đợi tôi, 100
năm sau.
- Tôi không thể làm khi chưa
biết những gì cô nói là có thật hay không, và tôi cũng chưa biết cách làm.
- Bác sĩ Audrey, rồi ông sẽ
biết.
***
Hôm sau, tại nhà Sunny.
Có tiếng chuông cửa, giọng bác
sĩ Audrey:
- Cô Sunny, tôi nghĩ cô nói
thật, tôi đồng ý việc cô yêu cầu.
- Ông đã gặp Ryan?
- Phải.
- Anh ấy nói gì?
- Ryan thật sự rất yêu cô,
Sunny, tôi chưa thấy tình yêu nào mãnh liệt đến như vậy. Tôi sẽ cố gắng hết sức
vì tình yêu của hai người. Cô cũng như con dâu tôi, cô Sunny.
- Cám ơn bác sĩ.
***
Sau sáu năm tiến hành thí
nghiệm, dung dịch dần hình thành. Cầm lọ dung dịch, bác sĩ Audrey lặng lẽ đi
qua các con đường trong khu Sean villas. Ông kiểm tra rất cẩn thận sao cho
không bị ai phát hiện, rồi mới rẽ ngoặt.
Một bóng đen đứng trước mặt
ông, rồi hai, ba bóng nữa dần xuất hiện. Bác sĩ lùi dần. Đằng sau ông lại một
bóng đen nữa. Bác sĩ quay ngoắt lại.
- Tay chân của Merden.
Tất cả đều mặc quần áo có biểu
tượng Ex. Bác sĩ hốt hoảng, ông cầm chặt lọ dung dịch, cắm đầu định chạy. Một
bàn tay bóp chặt lấy cổ ông.
- Đưa lọ dung dịch ra, bác sĩ
Audrey.
- Anh là ai?
- Nhân viên tình báo của Ex,
chúng tôi biết ông đang điều chế lời nguyền và biết linh hồn của Ryan vẫn đang
quanh quẩn.
- Các ông muốn gì.
- Lời nguyền của ông, ông
Audrey, 100 năm sau ngay tại nơi này, con bé kia sẽ phải chết.
- Các ông muốn giết Sunny.
- Phải, con bé cũng sắp chết
rồi. Linh hồn của Ryan đã cả gan đột nhập và giết chết Merden. Vì hắn đã chết,
phía Ex đã ra quyết định xử tử Sunny thay vì giết hắn.
- Các ông giết tôi đi, đừng
giết cô ấy. Sunny không có tội.
- Cô ta không có, nhưng thằng
người yêu cô ta thì có. Vì linh hồn của Ryan sống 100 năm nên ông phải đưa lọ
dung dịch chứa lời nguyền. 100 năm sau, tay Ryan cùng con bé đó sẽ bỏ mạng.
- Tôi không…
- Không nhưng nhị gì hết.
Một làn hơi thoảng qua trên
chiếc khăn bịt mặt, bác sĩ Audrey ngất lịm. Trong gió thoảng qua tiếng người
đanh thép:
-Chỉ huy, giết luôn hắn đi.
-Hắn vẫn còn cần dùng, ta để
hắn toàn mạng.
***
- Sunny, Sunny.
1 giờ đêm, có tiếng gọi nhỏ.
Sunny đi ra, bóng bác sĩ Audrey in trước cửa.
- Sunny, cô phải trốn đi ngay.
- Có chuyện gì vậy?
- Bọn Ex đã lần ra cô, Sunny cô
nghe tôi, cô phải đi ngay, và uống cái này vào. Thật may là tôi đã đoán ra tình
thế và chuẩn bị hai lọ thuốc. Nếu không, giờ này chúng ta nguy to rồi.
Sunny khó hiểu:
-Người Ex? Bác sĩ, ý ông là…
-Là một trong hai tổ chức chính
trị xuyên quốc gia, hoạt động rất bí mật. Trong những năm qua, Ex và Ford – tên
hai tổ chức, thường xuyên đối đầu nhau và gây ra những vụ thảm sát bằng chất
độc hóa học rất tàn độc. Ryan từng làm việc cho quân đội Ex, chính Ex đã xử tử
Ryan để bịt miệng.
-Chuyện gì đã xảy ra?
-Giờ không kịp giải thích nữa
rồi, cô cầm lấy cái này uống nhanh đi. Cô sẽ chết mất!
- Đây là gì?
- Lời nguyền, 100 năm sau, cô
sẽ được gặp Ryan. Nhưng trước hết cô nghe tôi, cô phải lấy chồng, và đi khỏi
đây ngay lập tức.
- Nhưng tại sao?
- Tình báo Ex đã lần ra chỗ chúng
ta. Bọn chúng vừa lấy lọ lời nguyền có độc dược. Đó thực sự là lời nguyền và
100 năm sau bọn chúng sẽ sống dậy, nhưng chúng sẽ không có bóng, chúng chỉ là
những hình khối đen và không làm gì loài người được, chúng sẽ dặt dẹo, chúng sẽ
như những con quỷ xấu xí. Với Ford, cô không phải lo, vì bọn chúng chưa điều
tra được gì cả.
- Còn tôi?
- Sunny, 100 năm sau thân thể
cô sẽ là thân xác của đứa chắt. Về phần linh hồn, tôi không rõ, vì tôi vừa bào
chế ra cách đây vài tiếng, chưa thử nghiệm. Đúng ra, lọ dung dịch kia mới là
dung dịch gốc, nhưng cách đây vài giờ đã có biến cố xảy ra khiến tôi nghĩ lại.
Bọn Ex sẽ không bỏ qua cho ta. Tôi chiết một phần lọ gốc sang lọ thuốc bên cạnh
và cho vào đó một loại virus nguy hiểm. Lọ dung dịch mới chiết tuy ít, nhưng
tôi chắc chắn rằng cô sẽ gặp được Ryan và giữa hai người sẽ nảy sinh những tình
cảm hết sức mãnh liệt.
- Còn ông?
- Tôi cũng phải đi thôi. Cô nghe
tôi, đi đi, nếu không cả gia đình cô sẽ gặp họa
Rút trong túi một tấm giấy, ông
nhét vào tay Sunny:
-Đây là địa chỉ một người thân
thích của tôi ở Việt Nam, cô có thể đến đó nhờ giúp đỡ.
Cầm chiếc lọ khác trong tay,
ông lẩm bẩm:
- Chúng sẽ không bao giờ biết
lọ dung dịch kia là độc dược. 100 năm sau chúng sẽ hồi sinh mà không có hình
dạng, cơ thể chúng sẽ méo mó dị tật, sẽ không làm gì được loài người.
Đợi Sunny uống thuốc xong và
cửa đóng lại, bác sĩ Audrey tần ngần. Gạt nước mắt, quay lại nhìn lần cuối
cùng. Ông vớ lấy chiếc súng, lẩm bẩm lần cuối trước khi giương súng lên, tự
sát:
- Bọn chúng muốn mình sống để
lợi dụng, nhưng đừng hòng có được gì từ Audrey này. Lọ thuốc giải này sẽ theo
mình xuống mồ.

