Mưa cuối mùa - Chương 02 part 02
Ánh sáng tràn vào căn phòng ngộp ngộp . Như bật dậy . Nàng
hoảng hồn nhìn đồng hồ . Bảy giờ rưỡi . Như cuống quít định tung dậy, nhưng
nàng chợt nhớ hôm nay là Chủ Nhật . Như thở phào nằm lạI . Bà Phục lên phòng
con gái:
- Như, hôm nay đưa mẹ lên dì HảI nhé
Như uốn éo thân hình, tối qua thức khuya học bài bây giờ
nàng mới thấy mỏi chi lạ . Bà Phục ngồi xuống giường vuốt tóc con gái:
- Con mệt à ?
Như đưa tay che miệng:
- Dạ, hơi mệt
- Con phải giữ gìn sức khỏe mới được. Đau thì khổ, học cũng
vừa vừa thôi chứ
Như thò chân xuống giường tìm đôi dép:
- Để con sửa soạn đưa mẹ đi
Bà Phục lắc đầu:
- Thôi để mẹ nhờ bố đưa đi vậy . Con ngủ tiếp đi
Bà đứng lên ra khỏi phòng. Như nằm thêm chừng 5 phút rồi trổi
dậy . Nàng muốn đi chơi một chút . Như xuống rửa mặt và trở lên phòng . Cuốn
sách trên bàn bay bay làm rơi tờ giấy nhỏ trong sách . Như chợt nhớ hôm qua
Nghiệp đưa địa chỉ mới dọn lại, bảo nàng rảnh đến chơi . Như cầm lên, địa chỉ
trong hẻm, chắc khó tìm … Nàng thay áo bước xuống lầu.
Chạy vòng vòng thật lâu, Như mới tìm được nhà Nghiệp . Ngôi
nhà khang trang nằm quá sâu trong hẻm đường cái . Khuôn mặt bầu bĩnh của người
con gái ló ra . Nghiệp kêu lên:
- Ôi ! Người đẹp
Và nhào ra mở cửa cho Như . Như đẩy chiếc xe vào hẻm nhà
Nghiệp:
- Dọn nhà xa quá mày
Nghiệp gật:
- Ừ, bà già mua ở đây, bạn bè tìm nhà chết luôn
Như cười:
- Mà tao tìm ra . Sáng chủ nhật mày ở nhà hả ?
Nghiệp gật đầu:
- Nhà mới dọn phải ở nhà trông coi chứ chẳng lẽ bỏ đi chơi,
bà già tao chửi chết.
Hai cô gái vào nhà, Nghiệp nói:
- Nhà này kế bên là một Trung Tâm đó
Như ngạc nhiên:
- Trung tâm gì ?
Nghiệp đưa tay lên môi:
- Trung tâm độc thân
Như ngơ ngẩn không hiểu . Nghiệp giải thích thêm:
- Nhà kế bên cho mấy ông sinh viên mướn . Mà mấy ông ấy hiền
lắm.
Như liếc bạn:
- Mày mới dọn lại sao tài vậy ?
Nghiệp bĩu môi:
- Nhìn biết liền.
Rồi cô bé liếng thoắng:
- Mày ngồi nghe .Tao đi lấy xoài tượng cho ăn
Lát sau Nghiệp bưng ra một khay xoài tượng cắt lát với chén
nước mắm . Như nói:
- Thấy món này là thèm chết thôi
Nghiệp gật đầu:
- Ừ, ăn đi tao nói chuyện cho nghe
Như chấm lát xoài vào chén nước mắm đường, chất chua ngọt mê
hoặc vị giác . Nghiệp nói:
- Kế nhà có 4 ông mướn, mà tao thấy có một ông “thần” mày à!
Như rùng mình vì miếng xoài chua, hỏi:
- Sao lạI là ông thần ?
- Tao thấy cha lầm lì tối ngày . Lúc nào thấy chả là thấy cả
một sự bất mãn đầy mình . Mày biết không, coi tướng lừng khừng khó ưa lắm.
Như rùng vai:
- Mấy người lừng khừng đó mới là ghê gớm à . Coi chừng mày
mê.
Nghiệp đấm vào vai bạn:
- Bậy mày . Tao mà mê ai ngoài anh Hóa thì trời sập đất lở
liền.
Như nói:
- Biết đâu đó
Nghiệp cãi:
- Ảnh mà nghe mày nói vậy ảnh giận tao.
Chợt Nghiệp ngẩn lên nhìn ra, đập tay Như:
- Kìa ông Thần về.
Như nhìn theo bạn, miếng xoài trên tay rơi xuống đất . Thụ
đó sao ? Người con trai không nhìn vào nhà Nghiệp, bước hút hành lang bên hông
nhà để vào căn nhà kế
Nghiệp nói không chú ý đến Như:
- Chả có vẻ cóc thèm coi ai ra cái thá gì . Tao chúa ghét
cái loại đó, làm phách
Như nghe rất mơ hồ giọng Nghiệp nói . Nàng đã cho tư tưởng
mình tự do bay cao, vào cõi thinh không, và cảm nghĩ vô cùng vô tận của miền
ngưỡng vọng bao la, mà nàng dành cho người con trai đó . Chàng cao ngạo đối với
tất cả . Chàng là hình ảnh của những từng mây cao ngất ngểu, hay là tinh cầu xa
hút mắt ngóng chờ . Nghiệp nói:
- Như, sao mày ngẩn ra vậy ?
Như giật mình nhìn lại Nghiệp . Nàng cảm tưởng nó đã đọc thấu
tất cả ý tưởng của nàng.
Nàng nói bâng khuâng:
- Đâu có, mày định bảo gì thế ?
Nghiệp lắc đầu:
- Không, tao đang nói thằng cha kia mà
- Ờ, hắn học ở đâu vậy ?
- Hình như ở Sư Phạm
- Mày biết tên chứ ?
Nghiệp nhìn Như một thoáng nghi ngờ:
- Chị vậy ? Ờ tên là Thụ thì phải
Như bịa chuyện:
- Hắn là bạn một ông anh họ tao đó
Nghiệp reo lên:
- Thật vậy hả ? Chà tốt quá
Như nhìn bạn:
- Sao lại tốt ?
Nghiệp chắc lưỡi:
- Phá thiên hạ chơi.
Như kêu:
- Thôi đi, mày cho tao xin . Tội nghiệp người ta
Nghiệp cười giọng giễu cợt:
- Thấy không, chưa chi mày đã binh thiên hạ rồi đó . Friend
hả ?
- Đâu có, tao đâu có quen . Nhưng tao hỏi thật nhé, mày đã
làm quen chưa ?
Nghiệp lắc đầu:
- Tao mới dọn về đây một tuần, chưa có cơ hội quen. Hơn nữa,
theo chỗ tao nhận thấy tên này khó làm quen lắm . Chắc là hắn ghét con gái
Như nhún vai:
- Ghét con gái rồi thương ai bây giờ
- Thương ….con trai …
Đôi bạn phá lên cười dòn dã . Nắng buổi sáng lung linh trên
mấy chậu cây kiểng đặt trước hiên nhà . Nắng ùa vào khung cửa sổ nhảy nhót trên
những sợi tóc dài của Như xõa tung trên bờ vai tròn . Như đứng lên:
- Thôi tao về nghe
Nghiệp giữ:
- Ở lại chơi một chút nữa đi, mày về làm gì sớm vậy ?
Như chỉ tay trên chiếc đồng hồ trên tường:
- Ở đó mà sớm, mày . Gần 11 giờ
- Ăn cơm luôn đi
Như lắc đầu:
- Khi khác mày ơi, bà già đợi tao ở nhà
Nàng đứng lên chạy vào nhà sau chào mẹ Nghiệp . hai cô gái
bước ra cửa . Như mở chìa khóa xe
- Mai đi học, nhớ mang dùm cuốn cơ học
Nghiệp gật đầu:
- Ừ !
Như dắt xe ra cổng, Nghiệp:
- Đi cho đàng hoàng nghe chưa, gặp ai dụ dỗ không được đi
theo đấy . Mày mà bị bắt cóc thì tao có thác với bà cụ mày
- Yên tâm, chả ai bắt cóc đâu
Như ngồi lên yên xe, chào bạn:
- Thôi về nhé
Nàng đạp máy . Chiếc xe kêu lên vài tiếng xì xịch rồi tắt .
Như làm lại nhiều lần, vẫn không kết quả gì,
Nghiệp bước ra cạnh bạn:
- Sao vậy mày ?
Như lắc đầu:
- Chả hiểu sao kỳ quá
- Hay xe mày hết xăng
- Đâu có, tao mới đổ chiều qua
Hai mái đầu săm soi nhìn vào chiếc xe Honda . Như nói:
- Yên, để tao thử lại coi
Nàng hì hục đạp . Mặt trời trưa chiếu xuống đất những tia nắng
gắt . Mồ hôi bắt đầu vã ra ướt đầm lưng áo cô gái . Như bực dọc:
- Lạ ghê, cái xe khỉ này
- Mày biết tại sao không ?
- Biết gì mà biết . Lâu lâu nó dở chứng
Nghiệp càu nhàu:
- Xe gì mà kỳ . Mày dang tao đạp lại coi
Cứ thế hết Như lại Nghiệp, chiếc xe vẫn trơ trơ . Như xoa
tay đỏ hồng lên vì vặn ga.
- Thôi gần đây có sửa xe không ?
Nghiệp lắc đầu:
- Hơi xa
- Đành vậy
Như dợm dắt đi, từ trong, Thụ lững thững đi ra . Nét quen
thuộc của người con gái làm anh thoáng cau mày . Như mừng rỡ:
- Anh Thụ!
m thanh như một sự reo vui, của một tình thân hữu . Thụ nhìn
thấy trong ánh mắt nàng sóng sánh một ánh mong chờ, một niềm vọng nhớ, và Thụ đến
bên Như:
- À, chào Như . Đi đâu mà lạc vào đây
Như chỉ Nghiệp:
- Như lại thăm cô bạn . Anh đang làm gì đấy ?
Thụ cười khẽ:
- Ở đây
Rồi chàng nhìn chiếc xe:
- Sao thế này ?
Như chán nản:
- Không nổ anh a.
Thụ nói:
- Để tôi thử xem
Và chàng bắt đầu làm cái công việc mà nãy giờ hai người con
gái đã cố gắng thực hiện nhưng chưa thành công
Như nói với Thụ:
- Thôi để Như mang đi sửa
Có tiếng mẹ Nghiệp gọi tên . Nghiệp nói:
- Thôi xin phép anh . Tao vào nhà nghe mày . Bà cụ kêu
Như gật:
- Ừ, mày vào
Nghiệp bước vào nhà . Như thấy tay chân mình thừa thãi một cách
kỳ lạ . Chàng đó, như những buổi chiều mình đã đứng nhìn và ngóng một mình . Có
một cái gì năng cản giữa nàng và Thụ mà Như linh cảm thấy, nhưng nàng không tài
nào tìm ra . Đó không phải là Dũng . Với Dũng, dù chàng thương nàng, nhưng Như
đã phân ranh tình cảm . Sự ngăn cách mơ hồ từ trong vô thức làm người con gái
nghèn nghẹn, tiếng Thụ:
- Gần đây có chỗ sửa xe để tôi dắt đến đó cho Như
Như đi lúp xúp bên cạnh Thụ. Niềm mơ ước dưỡng nuôi từ những
đơn phương vô vọng, những tưởng chỉ còn là sự âm thầm, bây giờ là sự thật .
Mình đi bên chàng đây . Mình đang làm một người bạn của chàng đây . Hạ biết được
chắc nó ngạc nhiên vô cùng . Nhưng rất có thể mình chỉ là một người bạn mà
thôi, đơn thuần và giới hạn ở danh từ đó . Mình khó thể tiến lên . Chàng biết
đâu đã chẳng có người yêu, đang yêu thương một người con gái nào đó không phải
là mình
Thụ chợt nói:
- Dũng vẫn nhắc đến cô luôn
Như không chờ mong một câu nói kiểu như vậy
- Dũng là một người bạn tốt
- Vâng, Như cũng nghĩ vậy
Thụ hỏi bâng quơ:
- Cô Như quen cô bé này …
- Dạ, học cùng lớp
- À, ra thế
Sự im lặng đột ngột trở về, đi bên Thụ, Như không cần phải
nghe nói . Nàng chỉ cần thấy chàng
Thụ đẩy xe trước một tiệm nhỏ . Chàng nói:
- Như đứng ở đây chờ nhé . Tôi mang xe vào
Từ bên trong, Thụ nhìn ra cô gái đang đứng tần ngần cạnh gốc
cây mát, bóng lớn tàn rộng . Chàng nhìn Như, như nhìn một sự thân quen nào đó .
Như phản phất một nét mà chàng thấy rất gần với mình . Chính sự cảm nhận đó làm
Thụ gần gũi với nàng rất nhiều . Chính Thụ lo sợ khi mà, ngay lần đầu tiên gặp
Như, chàng nghe trong mình một cơn xao động lớn . Nỗi xao động đến từ vóc dáng
dễ thương của nàng hay là từ ý nghĩ thân thuộc của vô thức ? Chịu, Thụ không
tài nào giải thích được hiện tượng đó, chàng chỉ biết rằng, nó đã có và giờ
đây, nàng đứng đó một mình, chờ đợi chàng . Thụ thấy phân vân . Chàng còn nhớ,
cách đây vài hôm. Dũng có đến chơi, và Dũng tâm sự với chàng về sự cự tuyệt của
Như . Hình ảnh Dũng thiểu não là hình ảnh đánh mạnh vào tâm trí Thụ nhất …
Như sốt ruột nhìn vào . Thụ bước ra:
- Đợi có lẽ hơi lâu đó Như a.
Như nhìn ra con nắng trưa:
- Trễ quá rồi. Thôi Như gởi xe ở đây, chiều trở lại lấy . Sợ
nhà chờ
Thụ đứng nhìn đồng hồ:
- Như có thể chờ chừng 10'
Như tần ngần:
- 10' xong chưa anh ?
Thụ gật:
- Có lẽ xong, tôi mời Như lại ngồi uống ly nước nhé
Như bước theo Thụ . Nàng không thể cưỡng ý định tìm cách ngồi
lại bên chàng lâu hơn một chút, nàng vẫn mộng như vậy mà . Thụ gọI cho mình ly
cà phê và hỏi Như:
- Như uống gì ?
- Anh cho Sprite
Ly nước sóng sánh trắng. Ly nước đầy như tình đầy . Như uống
một ngụm chất ngọt và chất cay
Thụ nói:
- Tôi có cảm tưởng quen Như từ lâu
- Lúc Như gặp anh đến giờ nửa tháng
Thụ gật:
- Như nửa năm
Như lóng lánh niềm yêu đời trong mắt .Buổi trưa nắng mà tưởng
như trải thêm hồng bầu trời.
Rất tình cờ, mây đen kéo tới thật nhanh . Thoáng chốc bầu trời
tối sầm, xám mịt và gió bắt đầu thổi mạnh . Như nhìn ra trời:
- Chết mất . Sắp mưa rào rồi
Thụ gật:
- Có lẽ vậy . Như ngại gì thế ?
- Như sợ ở nhà mong
Thụ nói:
- Giờ này mình về thế nào cũng mắc mưa . Nhưng nếu cơn mưa
kéo mây kiểu như thế này, sẽ tạnh rất chóng.
Thụ chưa dứt lời thì mưa bắt đầu rơi nặng hạt . Như nhìn ra
trời, mưa lớn . Không khí ấm cúng bên trong là một sự tương phản rõ rệt với bên
ngoài mưa gió . Có gì đang lạnh lẽo cần tìm một mái ấm để nương thân . Thụ nói
thật nhỏ:
- Như có yêu mưa ?
- Có anh ạ . Nhưng những cơn mưa thật nhẹ
Thụ tâm sự:
- Hồi trước, mỗi khi mưa tôi vẫn có tật thích lang thang
trong mưa nhẹ, lang thang một mình và không có áo mưa
- Sao anh không đi với một người bạn ?
Thụ lắc đầu:
- Những lúc lang thang như thế là những lúc mình sống thật
cho mình không ai chia xẻ được . Không thể đi với một người khác bởi vì điều đó
chỉ làm cả hai ngượng ngùng
Một chút xôn xao, Thụ tiếp:
- Hồi trước, con đường Thành Thái nhiều cây cao bóng mát .
Tôi thích đếm bước chân mình, xác lá dưới chân, mây cao trên trời và mưa bụi
chung quanh. Những lúc đó thấy tâm hồn thanh thoát
- Như cũng vậy, anh Thụ.
- Đi dưới mưa ?
- Da.
Thụ nhìn nàng, thoáng ngạc nhiên . Chàng nhớ đến Mỵ, đến những
cái bĩu môi của nàng khi chàng nói với nàng những lần lang thang đó . Mỵ và người
con gái này là hai thái cực tương phản nhau . Thụ thấy ở cô bé một cái gì hòa hợp
với mình. Tự dưng Thụ thích tâm sự với nàng . Nói cho nàng nghe cuộc đời chàng
từ thuở bé.
- Ngày xưa, lúc tôi chưa hiểu biết gì, tôi đã nhận sự chăm
sóc của những người không cùng huyết thống . Tôi lớn lên trong một ký nhi viện
của các dì phước . Cuộc đời tôi lận đận lao đao từ ngày đầu tiên sinh ra và có
lẽ kéo dài cho đến ngày cuối cùng.
Thụ ngạc nhiên bắt gặp mình tâm sự với nàng những ý nghĩ lời
nói mà chưa từng một lần chàng nói cho bất cứ ai nghe . Tự dưng như vậy . Thụ
tiếp:
- Khi tôi lớn, tôi bị ảnh hưởng nhiều của thời thơ ấu không
bình thường và thiếu tình thương đó . Tôi thích những cái gì mà người ta không
thích . Thí dụ, đi dưới mưa là một điển hình . Người ta trốn mưa, tôi tìm mưa .
Khi đi trong trời mưa, mình sẽ không bao giờ phải lo sợ gặp ai . Mọi người tìm
những nơi ẩn trú, mình thì lang thang . Như thấy đó . Tôi đúng thật là một người
lang thang có hạng chứ không vừa.
Như im lặng lắng nghe Thụ nói . Phải bảo nàng uống từng lời
chàng . Cơn mưa làm tâm hồn người ta dễ dàng xao động hơn một chút , và chính
trong cơn xao động đó, Ngọc Như nhìn suốt được tâm can mình . Không phải là ái
tình mơ mộng lẩm cẩm như những buổi chiều vớI Hạ đứng nhìn chàng, không phải là
những ước mơ không hậu thuẫn mà đây là tiếng nói chân thành và tha thiết của
nàng gởi trao cho một người nàng yêu mến .

