Xin chào, vợ đồng chí - chương 61 - 62

61. 

Làm Hòa

Hùng Khải cứ tưởng rằng lần này chắc chắn anh không được tham gia đại hội thi đấu nữa, khi đại đội trưởng bảo anh chăm chỉ huấn luyện, lấy được thành tích tốt khi tham gia đại hội, anh sững sờ ngây người. Anh nghĩ đến tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ, nhất định là tiểu đoàn trưởng giữ lại tên anh, không phải cảm động bình thường, người lãnh đạo này, luôn giúp đỡ anh ở thời điểm cần thiết.

Anh lại bắt đầu gọi điện thoại cho Tu Dĩnh, vẫn không có người nghe, anh biết lần này có lẽ anh sẽ mất Tu Dĩnh thật. Anh nhắn cho cô trên QQ: “Cục cưng, anh biết em sẽ không tha thứ cho anh nhưng trái tim yêu em này là thật tình. Nếu em muốn rời khỏi anh, quen với Phương Thành, tuy trong lòng anh rất đau khổ nhưng cô nói không sai, anh ta có thể mang lại hạnh phúc cho em, mà anh không cho em được điều gì. Vì hạnh phúc của em, anh cam lòng buông tay, nhưng anh chỉ có một mong ước, cho anh gặp em một lần, cho dù chỉ nghe được giọng em thôi cũng đủ rồi.”

Hùng Khải nhắn trên QQ xong, anh không hề nghĩ Tu Dĩnh có thể nhìn thấy. Ý nghĩ duy nhất của anh là anh và Tu Dĩnh coi như hết, cũng không thể liên lạc với cô được nữa. Anh nhắn tin cho cô chẳng qua đó là thói quen, mỗi lần huấn luyện xong liền dùng di động lên mạng, sau đó nhắn tin cho Tu Dĩnh, không mong cô trả lời, chỉ cần trút hết nỗi lòng mình.

Anh chờ Tu Dĩnh một lát, không chờ được cô, lại khổ sở thoát mạng. Nhưng vừa xuống, điện thoại của anh đột nhiên đổ chuông, là số lạ. Nói vậy chứ anh vẫn bắt máy, đầu dây bên kia, giọng nói quen thuộc vang lên “Anh là đồ khốn kiếp!” Vừa nghe thấy giọng nói quen thân ấy, cả trái tim Hùng Khải sôi trào.

Tu Dĩnh cứ tưởng rằng cô và Tiểu Hùng cứ thế mà chia tay, sẽ không còn được bên nhau nữa. Điện thoại bị bà Tu lấy mất nhưng số điện thoại kia cô đã thuộc làu làu từ lâu, khắc sâu vào đầu từ lâu, nhắm mắt cũng có thể nhớ rành mạch.

Đã lâu lắm cô không lên QQ nhưng diễn đàn vợ lính kia thì có vào, nhìn mọi người kể chuyện hạnh phúc ngọt ngào của họ, cô vừa chua xót vừa hâm mộ.

Không lâu trước đó, cô và Tiểu Hùng cũng khiến người ta ngưỡng mộ, nhưng bây giờ thì sao, chỉ có cô đi hâm mộ người khác. Cũng trên diễn đàn, cô nhận được tin nhắn riêng của chị Mai Nhạc, nói cho cô biết tình hình gần đây của Tiểu Hùng. Giây phút ấy, Tu Dĩnh biết mình mềm lòng.

Mai Nhạc nói cho cô biết, Tiểu Hùng bị tước bỏ tư cách thi đấu, tâm tình rất tệ, có thể nói là sắp suy sụp đến nơi. Cô lại bỏ mặc anh, mức độ khổ sở của anh thế nào không cần nói cũng biết. Mai Nhạc còn nói với cô, hôm đó chặn cô ngoài cổng không phải ý của Tiểu Hùng, cô không thể trừng phạt anh vì hành động của binh lính, đồng thời cũng tự trừng phạt bản thân. Giây phút ấy, tình cảm của cô tuôn trào như thác lũ.

Từng tin tức một trên QQ giống như cây kim đâm vào tim cô, cô biết mình không sao hận nổi nữa. Lại nói Tiểu Hùng vốn không sai, người sai là mẹ cô, khiến tiền đồ của Tiểu Hùng suýt nữa bị hủy. Từ miệng của Mai Nhạc cô cũng biết, ông Tu từng tìm lãnh đạo bộ đội nói chuyện, có lẽ có tác dụng với việc của Tiểu Hùng.

Tin tức cuối cùng trên QQ khiến lòng Tu Dĩnh hoàn toàn mềm nhũn. Người đàn ông nặng tình này, mỗi một câu đều khiến lòng cô ngọt đến vô cùng tận. Anh không cầu xin em tha thứ, chỉ hi vọng được nhìn thấy em, nghe giọng em cũng đủ rồi. Cô biết mình bị anh cảm động rồi, nói thật, cô không rời được Tiểu Hùng. Nửa tháng không liên lạc khiến cô càng khao khát ấm áp nơi anh.

Cô cứ tưởng rằng mình có thể khống chế được tâm tình bản thân nhưng điện thoại vừa thông, nghe giọng Tiểu Hùng đầu bên kia, cô không cách nào kềm nén được tình cảm của mình. Hóa ra tình yêu của cô với Tiểu Hùng đã sớm vượt xa dự liệu của cô, yêu đã sớm khắc cốt ghi tâm. Trong điện thoại, cô không kềm chế nổi, khóc rống lên, phát tiết hết tất cả tình cảm đè nén nửa tháng nay.

Nhận được điện thoại của cô, Hùng Khải mừng rỡ nhưng tiếng khóc của cô khiến anh đau lòng, anh luống cuống dỗ dành “Cục cưng, đừng khóc được không? Em khóc thế này làm anh đau lòng lắm.”

“Khốn kiếp, anh là đồ khốn kiếp!” Tu Dĩnh mắng, biết là anh không có lỗi nhưng cô vẫn muốn mắng anh.

Ai kêu anh không chạy tới kịp thời, tình cảnh lúc đó tới giờ cô vẫn không dám nhớ lại. Cô bị binh sĩ chửi, cả đời này cô không quên được, nó vĩnh viễn là nỗi đau trong lòng cô. Có một lần trải qua như thế trong đời là đủ lắm rồi, đời này cô không muốn nếm lại lần thứ hai.

“Cục cưng, là lỗi của anh, em đừng khóc mà, xin em…” Đầu bên kia Hùng Khải chỉ biết dỗ dành liên tục.

Anh không nói còn đỡ, vừa nói là nước mắt Tu Dĩnh đã tuôn như vỡ đê.

“Tại sao lâu như vậy không gọi điện thoại cho em?” Tu Dĩnh nức nở.

“Anh có gọi, nhưng mãi không gọi em được. Cô còn nói…” Hùng Khải rất muốn hỏi chuyện cô và Phương Thành nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống, anh không thể nghi ngờ Tu Dĩnh được.

“Ai nói với anh là em quen với Phương Thành? Anh phá hỏng danh dự của em.” Tu Dĩnh đoán được anh muốn nói gì, trực tiếp nói ra đáp án, xua đi băn khoăn trong lòng anh.

Hiểu lầm, cứ thế mà tiêu tan. Tình yêu, như dòng thác bao quanh hai người, tình yêu nồng nàn đó chỉ qua một cú điện thoại liền xóa đi mọi hiểu lầm giữa đôi bên.

Hùng Khải bắt đầu khẩn trương huấn luyện, tâm tình cũng nhờ cuộc gọi của Tu Dĩnh mà vui vẻ, huấn luyện càng thêm dốc sức, danh sách đề cử cuối cùng cũng đã xác định tên anh.

Nghe nói là tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ cực lực bảo lưu. Đối với vị lãnh đạo này, Hùng Khải cảm động nói không nên lời. Nếu không có ông, đời này của anh coi như hết. Nghe nói, lúc đó tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ gọi điện cho ông Tu, cuối cùng mới khiến trung đoàn trưởng và chính ủy buông lỏng, không quyết định phạt Hùng Khải nữa, chỉ bắt anh viết kiểm điểm mà thôi.

Hai người làm hòa, bà Tu không hay biết. Bà còn mải chìm trong tưởng tượng của mình. Bà cho rằng con gái kết hôn với Phương Thành là chắc rồi nên cũng không quản chặt Tu Dĩnh nữa. Tu Dĩnh cũng thông minh, tự giác không nhắc tới chuyện cô và Tiểu Hùng nữa, miễn cho bà Tu lại làm hại đến Tiểu Hùng. Đối với cái tên dính như kẹo Phương Thành kia, biện pháp của Tu Dĩnh là kiên quyết cự tuyệt. Trường hợp anh ta không chịu thôi, cô lạnh nhạt đối xử, không hỏi không để ý. Điện thoại của anh ta cô không nghe, anh ta nói muốn tìm cô, cô đáp thẳng mình đã có đối tượng hẹn hò.

Cuộc thi của Tiểu Hùng bắt đầu, ý Tu Dĩnh là muốn đi tìm anh, ở bên ngoài cùng anh nhưng Tiểu Hùng không đồng ý. Cô đã đủ mệt rồi, anh không thể để cô lên xuống máy bay, ngày đêm bôn ba nữa, anh nói trong điện thoại “Cục cưng nghe lời đi, ở nhà chờ anh, anh tham gia đại hội xong liền đi tìm em, chờ anh nha, cục cưng.”

Đã lâu không gặp mặt, hai người đều khao khát đối phương, khao khát tương lai hạnh phúc nhưng ông trời hình như cảm thấy cuộc sống của họ ngọt ngào quá đỗi, vì thế tìm chút chuyện khiến cả hai bận rộn. Nếu như hai người biết lúc gặp mặt sẽ xảy ra nhiều chuyện như thế, có lẽ sẽ không thương lượng chuyện gặp nhau, có lẽ sẽ để Tu Dĩnh đi qua gặp Tiểu Hùng ngay lập tức. Nhưng trên đời nào có nhiều cái nếu như thế, nếu chuyện xảy ra theo dự liệu, vậy không gọi là hiện thực nữa.

62.

 

Giỏi Kinh Doanh

Thành phố nơi Hùng Khải tham
gia đại hội thi đấu cách thành phố H không xa, khoảng chừng bốn năm tiếng đồng
hồ xe. Tu Dĩnh đã tính toán đâu ra đấy, Tiểu Hùng thi đấu cô nhất định phải đi.
Trước đó, cô đã nói rõ với ông Tu, mấy ngày này cô muốn tới thành phố G xem
Hùng Khải thi đấu.

Ông Tu hoàn toàn bó tay với
cô con gái này. Có điều nói thật, ngoài việc Hùng Khải là hạ sĩ quan ra, ông
khá hài lòng với anh, cho dù là nhân phẩm hay phong cách làm việc, giao con gái
cho anh ông khá yên tâm. Chuyện vợ mình đến bộ đội quậy phá, ông cực lực phản
đối. Song quậy cũng đã quậy rồi, chuyện đã xảy ra, hai người hiểu lầm cũng đã
gây nên. Lúc đó con gái có nói với ông việc này, cũng kêu ông đi nói chuyện với
lãnh đạo bộ đội nhưng ông không kiếm đâu ra thời gian. Nhìn con khóc lóc, lòng
ông cũng không dễ chịu, đúng lúc này thì tiểu đoàn trưởng Lưu gọi điện tìm ông.

Trong điện thoại, Lưu Vũ nói
với ông rất nhiều, cũng nói rõ ràng tình huống của Hùng Khải. Tiểu đoàn trưởng
nói cho ông biết, Tiểu Hùng là một người lính rất xuất sắc, anh là người duy
nhất trong trung đoàn giỏi cả cơ giới, pháo thủ, xạ kích và cách đấu. Lính ưu
tú trong bộ đội không hiếm nhưng toàn diện, tinh nhuệ như thế thật sự không
nhiều, tiền đồ của anh trong quân đội có thể tưởng tượng được. Chỉ hi vọng bề
trên đừng tạo áp lực cho anh, giữ lại hạt giống xuất sắc này cho quân đội.

Lưu Vũ còn hỏi “Chú Tu, nghe
nói chú cũng từng làm lính?”

“Ừ, tôi từng tham gia chiến
tranh Trung Việt những năm tám mươi.” Ông Tu vẫn luôn lấy làm tự hào về những
năm tháng vinh quang kia.

Năm đó ông tham gia chiến
tranh Trung Việt, đã làm tới chức cán bộ đại đội, nếu không phải bà Tu bắt ông
về, bây giờ ít nhiều gì cũng có chức vụ nhất định. Quay về cũng khiến ông nuối
tiếc mãi, ông từng nghĩ nếu con gái lấy một quân nhân, nhất định là chuyện
khiến ông vui mừng. Lúc đó nhìn thấy Phương Thành theo đuổi con mình, ông cực
kỳ vừa lòng, kết quả chỉ có một mình Phương Thành nhiệt tình. Nghe con nói nó
yêu một hạ sĩ quan, ông có một trăm điều không vừa lòng, đến khi nhìn thấy Tiểu
Hùng ông lại yên tâm. Tiền đồ thì tính cái gì? Một người đàn ông có tiềm lực,
chịu cố gắng còn tốt hơn một người nhìn có vẻ sáng chói nhiều. Ông nhìn đàn ông
là nhìn vào nhân phẩm chứ không dựa vào cái gọi là thực lực bên ngoài.

“Chú Tu cũng từng làm lính,
chắc là hiểu được nỗi thống khổ của người quân nhân khi cởi bỏ bộ quân phục
trên người, đúng không? Huống chi Tiểu Hùng thật sự xuất sắc, con đường trước
mặt cậu ấy còn rất dài, tôi chỉ không muốn cô Tu cứ thế mà hủy đi tiền đồ của
cậu ấy. Tôi nghĩ trong lòng Tiểu Tu cũng khó chịu, phải không? Hi vọng chú nể
tình mình và cậu ấy cũng từng là quân nhân, để cô đừng hủy Tiểu Hùng như thế, coi
như tôi cầu xin chú.”

Tiểu đoàn trưởng này nói
chuyện khá khéo léo, chỉ dựa vào điểm này ông Tu đã phải nhìn ông bằng con mắt
khác, huống gì ông là một người trọng nhân tài, người như vậy trong xã hội chỉ
biết tiền tài lợi ích ngày nay thật khó tìm. Ông đồng ý với suy nghĩ của Lưu
Vũ, cũng đồng thời đề xuất ý tưởng của mình “Tiểu đoàn trưởng Lưu quả thật là
nhân tài hiếm thấy, nếu cậu mà đến công ty tôi phát triển, vậy càng thêm…”

Dường như Lưu Vũ đoán được ý
ông Tu, lập tức từ chối “Tôi cảm ơn chú Tu thưởng thức, tôi là một quân nhân,
trừ phi bộ đội không cần tôi, bằng không cả đời này tôi đều hiến thân cho quốc
phòng.”

“Công ty chúng tôi đãi ngộ
rất cao, nhân tài như cậu, lương mười ngàn một tháng không có vấn đề.” Ông Tu
tiếp tục dụ dỗ.

“Đây không phải vấn đề tiền
bạc mà là tôi yêu nghề quân nhân này, tôi nghĩ Tiểu Hùng cũng thế, bảo cậu ấy
xuất ngũ so với việc cắt thịt cậu ấy còn khổ sở hơn.” Lưu Vũ đi một vòng lại
quay về chuyện Hùng Khải.

Vấn đề của Tiểu Hùng, ông
cũng tán thành quan điểm của Lưu Vũ, chỉ vì thế mà phá hủy tương lai của một
người đúng là hết chỗ nói, hơn nữa người đó còn là đối tượng của con ông. Tuy
ông không thể chọn lựa giữa vợ và con nhưng ông còn biết đứng về phe nào. Vì
thế cuối cùng vẫn thiên về phe con gái, chủ động gọi điện cho lãnh đạo trung
đoàn của Tiểu Hùng. Ý ông rất rõ ràng, con mình và Tiểu Hùng quả thật yêu nhau,
mà cha mẹ phản đối cũng không phải chuyện gì sai, hi vọng lãnh đạo đừng làm khó
Tiểu Hùng, có sao để vậy, nếu vì người lớn mà khiến bộ đội mất đi một nhân tài,
vậy thân là bề trên như bọn họ cũng thấy hổ thẹn.

Giải quyết xong tất cả lại
nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của con, ông biết nhất định nó đã hòa với Tiểu Hùng
bèn hỏi “Tha thứ nó rồi?”

“Bọn con chẳng có chuyện gì,
chỉ hiểu lầm mà thôi, nói gì mà tha thứ hay không.” Tâm tình vui sướng, giọng
điệu cũng khác hẳn.

“Coi con kìa, còn chưa có lấy
nó đã nghiêng về phe nó rồi.” Ông Tu chọc.

“Ba, ba còn nói thế con không
để ý đến ba nữa. Con phải đi gọi điện cho Tiểu Hùng.” Tất cả giải tỏa hết rồi,
cô cảm thấy không khí sao mà tươi mát.

Nhìn dáng vẻ vui tươi của
con, nói thật ông Tu cũng cảm thấy phấn chấn, ông chịu không nổi khuôn mặt buồn
rầu cả ngày của nó.

“Tiểu Hùng, chừng nào anh tới
thành phố G thế? Em đi gặp anh.” Giọng Tu Dĩnh háo hức.

“Em tới đây mệt lắm, chờ anh
thi đấu xong tới thăm em đi, cứ bắt em chạy đi gặp anh hoài, anh khổ sở lắm.”
Hùng Khải sợ cô mệt, cứ phản đối đề nghị của cô.

“Em không mệt, đây là cuộc
thi đấu quan trọng đầu tiên của anh, sao em không tham dự cho được?... Đừng có
nói với em mệt mệt gì đó, em cam chịu bôn ba, anh nói mấy cũng vô dụng, không
là em giận thật đó.”

Hai người lại khôi phục tình
hình lúc trước, cái kiểu ưa đấu võ mồm, lúc đó thật sự rất hạnh phúc, bây giờ
cũng thế. Có điều loại ngọt ngào này trải qua sự tỉ mỉ bồi đắp của hai người,
từ sau sự kiện lần trước, cả hai càng thêm trân trọng tình yêu của họ.

Hùng Khải tới thành phố G
trước ngày thi đấu một hôm, anh cố ý đến trước thời gian. Đến sớm có thể gặp
mặt Tu Dĩnh sớm, đã ba tháng cả hai không thấy mặt, gặp nhau đã trở thành ước
vọng lớn nhất của hai người.

“Tiểu Hùng, em đến nhà ga đón
anh.” Giọng Tu Dĩnh cứ quanh quẩn bên tai anh.

Có người yêu đón là chuyện
hạnh phúc nhất trên đời. Có thể gặp cô gái anh ngày nhớ đêm mong, sao không
hưng phấn cho được?

Nhớ hôm đó hai người nói
chuyện, cô hỏi anh, nếu mẹ cô tiếp tục phản đối, anh sẽ làm sao? Tiểu Hùng trả
lời rất đơn giản “Anh sẽ không buông tay, mất đi một lần đã khiến anh sống
không bằng chết, mất em không khác gì mất cả mạng anh. Anh sẽ từ từ làm cho cô
thích anh, dùng hành động thực tế của anh lấy lòng cô. Em sẽ cùng anh cố gắng,
được không?”

Đúng, cô cũng cùng anh cố
gắng. Cô biết mẹ thích người như thế nào, biết làm sao qua được cửa của mẹ. Cô
từng hỏi ba, vì sao mẹ lại ham lợi như thế, chẳng lẽ chỉ cần có tiền có địa vị
thì sẽ khiến bà thích sao?

Ba trả lời cô “Thật ra mẹ con
không hám lợi, nếu thế sao năm xưa có thể dứt khoát lấy người cũng không có gì
như ba? Năm đó mẹ con bất kể ông bà ngoại con phản đối, kiên trì lấy ba, cơ hồ
là theo ba bỏ trốn.”

“Vậy sao mẹ lại phản đối con?
Chẳng qua con làm chuyện mẹ đã làm năm đó mà thôi.” Tu Dĩnh không thể hiểu nổi
nguyên nhân bà Tu làm như thế, nếu vì lợi ích mới chia rẽ cô và Tiểu Hùng thì
còn hiểu được. Nhưng nếu bà không phải người hám lợi, vậy bà phí công phí sức
chia rẽ cô và Tiểu Hùng để làm gì? Chẳng lẽ vì vui? Tu Dĩnh không tin mẹ nhất
thời xúc động, nếu thế bà sẽ không đi bộ đội quậy, thiếu chút phá hủy Tiểu
Hùng.

“Đó là hi vọng của người làm
cha làm mẹ với con mình. Bởi vì bà ấy đang chọn con rể nên càng không thể bất cẩn,
không thể lấy tiêu chuẩn lúc trước của mình để đánh giá con rể tương lai. Dĩnh
Dĩnh, con đừng trách mẹ, thật ra bà ấy cũng vì tốt cho con mà thôi, bà ấy sợ
Tiểu Hùng chỉ nhìn trúng điều kiện của con, không thật lòng với con nên mới
nghĩ cách chia rẽ hai đứa.” Ông Tu biện bạch thay cho vợ, chỉ mong con đừng hận
mẹ nó.

“Con không hận mẹ nhưng không
thể lý giải cách làm của bà ấy. Ba biết không? Thiếu chút nữa mẹ đã phá hủy
tương lai của Tiểu Hùng, bà ấy muốn chặt đứt cuộc đời binh nghiệp của anh ấy.
Con thật sự không thể tha thứ việc mẹ làm, nếu không có tiểu đoàn trưởng Lưu Vũ
bảo vệ Tiểu Hùng, hậu quả thật khó mà tưởng tượng. Nếu không có chị Mai Nhạc
nhắn tin cho con biết hết thảy, con và Tiểu Hùng quả thật xong rồi.”

Ông Tu thở dài. Nói thật ông
cũng không thể hiểu nổi nguyên nhân vợ làm vậy nhưng ông không hi vọng vì thế
mà con có ngăn cách với mẹ nó, ông không muốn chứng kiến điều đó.

“Ba, nghe nói ba đã biết
chuyện ở cổng doanh trại không liên quan đến Tiểu Hùng, vì sao không nói sớm
cho con biết?” Nhắc đến mẹ, đột nhiên cô sực nhớ ra chuyện Mai Nhạc nói ba gọi
điện thoại bảo vệ chuyện đề cử của Tiểu Hùng.

“Ba đang định nói với con,
không phải con đã biết rồi sao?” Ông Tu né tránh, vấn đề này ông không muốn
đáp, đành tránh nặng tìm nhẹ. Nói trắng ra ông cũng có mục đích mà thôi.

Việc Tu Dĩnh đi thành phố G
đón Tiểu Hùng cũng chỉ có một mình ông Tu biết. Bà Tu vặn hỏi, cô ngậm miệng
không nói. Cô cũng sợ để lộ ra, mẹ cô sẽ chặn cửa, giống như binh lính ở doanh
trại hôm đó.

Tu Dĩnh phấn khởi đi đón Tiểu
Hùng. Cô không ngờ tại nhà ga lại gặp một người cô không muốn thấy nhất. Cũng
vì người này mà dẫn tới một loạt sự cố, đây là điều cô không mong muốn chút
nào.

Hùng Khải cùng một đồng đội
của mình đi từ thành phố X thẳng một đường tới thành phố G, cách nhau gần mười
tiếng đồng hồ. Hai người mua giường nằm, ngủ một giấc là tới nơi. Lúc loa phát
thanh thông báo tàu đã vào ga, cả người Hùng Khải đều lơ lửng.

“Xem anh hưng phấn kìa, không
trễ hẹn với chị dâu được đâu.” Tiểu đội trưởng đội 2 Vương Thắng cười anh.

Hùng Khải trừng anh ta “Cậu
có vợ có con sướng rồi, đương nhiên không biết tôi và Dĩnh Dĩnh xa cách ba
tháng đói khát ra sao.” Anh nói trắng trợn như thế đổi lại cái liếc mắt xem
thường của Vương Thắng.

Cái người trung đội trưởng
nghiêm chỉnh của họ, biến thành đói khát không biết xấu hổ như thế từ lúc nào?
Có điều ngẫm lại, cũng chẳng trách anh nói thể, từ lúc hai người hiểu lầm rồi
hòa giải, nỗi tương tư trong quãng thời gian ấy nghiêm trọng hơn bất cứ ai, anh
có ý nghĩ đó là đúng, một chút cũng không quá đáng.

Tàu vừa vào bến, Hùng Khải đã
xộc xuống như hỏa tiễn. Anh biết Tu Dĩnh của anh đang chờ ở lối ra. Ba tháng
nhớ nhung khiến anh cảm thấy mỗi bước chân của mình đều quá chậm, hận không thể
mọc cánh bay tới cạnh cô.

“Anh chậm chút, chờ em với!”
Đằng sau vang lên tiếng gọi của Vương Thắng.

Làm gì gọi lại được Hùng
Khải, anh chạy như bay ra cổng ga, chỉ hận thời gian trôi chậm quá, anh chạy
quá chậm.

Gần tới rồi, Tu Dĩnh đang chờ
anh ở cửa ra.

Nhìn xem, bóng người màu hồng
đó đang đứng ở lối ra nhìn chung quanh.

Nhưng tại sao bên cạnh cô còn
có một người chướng mắt, đang lôi kéo cô? Tên kia là ai? Tại sao lại lôi kéo Tu
Dĩnh nhà anh?

“Phương Thành, anh làm cái gì
thế?” Xa xa, tiếng Tu Dĩnh lọt vào tai anh.

Phương Thành? Cái tên muốn
cướp Tu Dĩnh với anh? Cái tên bà Tu luôn mồm nói Tu Dĩnh sẽ gả cho hắn? Ruột
gan Hùng Khải lộn phèo, vị chua bốc lên tới họng.

Hành lý trong tay rơi bịch
xuống đất, anh đứng đờ người ra, quên luôn cả chuyện muốn xông lên.

“Trung đội trưởng, làm sao
thế?” Vương Thắng đã chạy tới nơi, lại thấy Hùng Khải đứng đó, không hiểu vì
sao anh đột ngột đứng lại.

Khóe môi Hùng Khải giật giật,
anh đang cố gắng dằn lửa giận, cũng không hơi đâu để ý hành lý của mình còn nằm
trên đất, người đã xông lên, đẩy Phương Thành ra, kéo Tu Dĩnh chạy đi.

“Tiểu Hùng?” Tu Dĩnh nhìn anh
nhưng cả người anh dường như đang bốc lửa, bốc lên tới trời.

Cả người Hùng Khải từ trên
xuống dưới ngập trong lửa giận, anh biết mình kéo Tu Dĩnh đi liền là vì không
muốn nhìn cái tên Phương Thành cướp người kia, anh biết chỉ cần anh ở lâu một
chút có khi sẽ nổi xung mà đấm vào mặt hắn ta.

Nắm đấm của anh lúc này siết
thật chặt, có thể vung ra bất cứ lúc nào.

“Này! Anh là ai hả, làm gì mà
kéo Tiểu Dĩnh của tôi?” Đằng sau truyền tới tiếng Phương Thành.

Hùng Khải giống như con báo
đang nổi giận, anh nắm chặt nắm đấm, quay đầu nhìn Phương Thành đang đuổi theo,
nghiến răng nghiến lợi “Tốt nhất đừng có chọc tôi, bằng không đừng trách tôi
không khách sáo!”

 

Báo cáo nội dung xấu