Tam thiên nha sát - Chương 47
Chương 47: Chú sát (Phần 2)
Một lát sau, có thiếu nữ một
thân y phục đỏ rực bung dù từ trong rừng chầm chậm bước ra, màu đỏ ấy như màu
của lửa, rất hiếm có người ngày thường mặc y phục màu này. Thế nhưng lúc này
nàng mặc lại khiến người ta không tìm ra một điểm xấu, dường như màu sắc tươi
đẹp ướt át này chính là vì nàng mà chuẩn bị.
Trên mặt nàng lộ vẻ tươi
cười, thậm chí không nhìn ra chút nào ác ý, chậm rì rì ngồi xổm bên ngoài kết
giới, nghiêng đầu đánh giá quốc sư, mở miệng nói: “Ngươi quá coi thường ta,
suýt chút nữa mất nửa cái mạng mới đổi lấy một cơ hội, lẽ nào ta lại lãng phí?”
Quốc sư lạnh nhạt đáp: “Đế
Cơ, ngươi nhốt ta lại có ích lợi gì? Trong kết giới có cả ba trăm mười chín
người, ta có thể giết rồi ăn, ăn rồi lại giết, ngươi nhốt ta vài ba năm ta cũng
sẽ chẳng có chuyện gì. Chỉ sợ ngươi không sống được đến vài ba năm.”
Đàm Xuyên khẽ mỉm cười: “Ấy,
ta nhân từ một chút, cho ngươi ngắm nốt bình minh ngày mai. Nhớ phải ngắm cho
kỹ, bởi vì sau này ngươi không được ngắm nữa đâu.”
Nàng rút ra giấy trắng, biến
thành một cái ghế dựa, cứ thế ngồi bên ngoài kết giới, cắn hạt dưa, hai chân
bắt chéo, cười tít mắt nhìn những kẻ giãy dụa gào khóc bên trong, bình sinh
chưa bao giờ hưởng thụ đến thế, thích ý đến thế.
Quốc sư há mồm đang muốn nói
gì, chợt thấy đỉnh đầu phảng phất có một áp lực vô hình đè xuống, lão tựa như
bị hung hăng vò nát, mặt cắm thẳng xuống nước bùn, dù có ra sức giãy dụa thế
nào, cũng không tránh nổi áp lực vô hình mà khổng lồ kia. Lồng ngực lão bị đè
nén ngột ngạt cơ hồ muốn nổ tung, đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng lục lọi
trong lòng, lấy ra một nhúm tóc bạc, thuật che mắt từ khi lão bị vây trong kết
giới đã được giải trừ, đó căn bản không phải một nhúm tóc, mà là một nhúm lông
được cắt từ lưng dê.
Tròng mắt lão cơ hồ muốn nứt
hốc mắt mà ra, gắt gao chỉ vào Đàm Xuyên, gân xanh trên trán phập phồng, không
nói được một câu.
Đàm Xuyên chậm rãi nói: “Đừng
vội, thời gian còn sớm. Phụ mẫu ta, cộng thêm năm vị huynh trưởng, còn có một
tỳ nữ, tổng cộng tám cái mạng. Ta sẽ cho ngươi chết đủ tám lần. Còn lại những
gì ngươi thiếu nợ con dân Đại Yến, ta cũng sẽ bắt ngươi chậm rãi trả cho bằng
hết.”
Quốc sư rốt cuộc không chịu
nổi lực đạo chú sát, lăn một vòng trên mặt đất, hiện ra dáng vẻ yêu quái, ba
mươi hai cái tay yêu đỏ như máu quơ loạn xạ, dọa cho đám binh lính bên trong
kết giới kêu gào không ngừng, nháo nhác chạy trốn.
Yêu lực nhanh chóng cạn kiệt,
lại thêm uy lực của chú sát, làm lão cần cấp bách bổ sung máu thịt tươi sống.
Lão bỗng nhiên xoay người lại, hai mắt đỏ như máu, như thể sắp nứt tròng mắt mà
ra, gắt gao trừng mắt nhìn bọn lính đang trốn vào góc xó trong kết giới.
Cánh tay yêu vung lên, không
biết túm một lúc bao nhiêu người, đưa tới miệng hung hăng nhấm nuốt, bỗng cười
bật cười ha ha: “Đế Cơ! Ngươi chờ xem! Sớm muộn gì ta cũng sẽ nhai ngươi nát
bấy!”
Đàm Xuyên nhìn không chớp mắt
gương mặt đẫm máu của lão, thấp giọng nói: “Trước đó, ta sẽ cho ngươi bị đập
vụn.”
***
Không biết trải qua bao lâu,
mưa dần dần tạnh, chân trời bắt đầu hé ra một tia nắng sớm yếu ớt. Quốc sư đã
chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần, cả người đầy vết thương và máu tươi,
chung quanh đầy rẫy những thi thể đứt đoạn, đều là của các binh lính Thiên
Nguyên chết dưới tay lão.
Gió lạnh thổi qua, tuy đã có
kết giới vây quanh, Đàm Xuyên vẫn cảm thấy chính mình ngửi được mùi máu tanh
nồng nặc, nàng có chút mệt mỏi day day thái dương. Phía sau vươn tới một đôi
tay, thay thế tay nàng xoa bóp các huyệt vị trên đầu. Nàng không quay đầu lại,
chỉ cười cười, khẽ nói: “Huyền Châu sao rồi?”
Phó Cửu Vân ôm đầu nàng vào
trong ngực, hôn khẽ lên trán nàng: “Tỉnh lâu rồi, hiếm khi không khóc cũng
không làm ầm ĩ, có điều cũng không nói chuyện.”
Nói xong lại nghĩ đến cái gì,
bảo: “Mi Sơn nói chú sát đã cơ bản hoàn thành, chỉ thiếu một bước cuối cùng,
hỏi nàng khi nào muốn đoạt tính mạng lão.”
Đàm Xuyên lạnh lùng nhìn quốc
sư đã hôn mê, tên yêu quái dã tâm bừng bừng, kẻ đầu sỏ làm Đại Yến diệt vong,
rốt cục cũng chết trên tay nàng.
“… Trời sáng rồi, chờ lão
tỉnh lại, ngắm nốt bình minh đi.” Trên mặt nàng thoáng hiện một nụ cười nhợt
nhạt, là sự giải thoát cùng mệt mỏi rã rời sau khi được hài lòng thoả dạ.
“Đế Cơ, ngươi có lương tâm
hơn ta đấy. Ta không định để lão ngắm nhìn bình minh hôm nay.” Trong kết giới
bỗng nhiên vang lên một giọng nam ôn hòa, thật sự quá bất ngờ, ngay cả Phó Cửu
Vân cũng sửng sốt phút chốc.
Phải biết rằng kết giới thanh
oánh thạch có thể hấp thu thể lực, bị nhốt cả một đêm, ngay cả cọp cũng chỉ
biết nằm bẹp mà thở dốc, không ngờ còn có người có thể nói chuyện, quả thực
phải dùng từ kỳ tích để hình dung.
Bóng người trong kết giới
thoáng động, như một tia chớp lẻn tới bên cạnh quốc sư, trường đao giơ lên cao,
rõ ràng là ánh đao rét lạnh sắc bén, thế mà lại được người đó sử dụng tao nhã
ôn nhu đến thế. Một đao chém xuống, cái đầu của quốc sư lăn ra rất xa. Người đó
vẩy sạch vết máu trên đao, nâng tay chống vào kết giới, cười dài đối diện hai
người qua ánh sáng bạc, chính là nhị hoàng tử Đình Uyên.
“Ngươi vẫn cử động được ư?”
Đàm Xuyên kinh ngạc đứng bật dậy.
Đình Uyên không trả lời, chỉ
nháy mắt mấy cái: “Ta muốn cảm ơn các ngươi, thay ta trừ bỏ mối họa lớn trong
lòng, giúp ta tiết kiệm không ít sức.”
Trường đao xẹt qua kết giới,
kết giới có thể so với kim cương cứ vậy im ắng vỡ vụn ra. Hắn bước ra khỏi
hố, quay đầu nhìn thoáng qua, nhân mã mang theo chết hơn phân nửa, không chết
cũng bị kết giới hút mất nửa mạng, sống sót cũng là phế nhân.
Hắn xoay người nhìn vào khuôn
mặt trắng bệch của Đàm Xuyên, cười đến là ôn hòa: “Như vậy, ta đi nhé. Đầu có
thể cho ta mang đi chứ?”
Trong tay hắn còn nắm đầu
quốc sư, yêu quái thuộc Nam Man hai mươi bốn động cho dù bị chặt đầu cũng sẽ
không chết, môi lão vẫn đang mấp máy, như thể bất cứ khi nào cũng có thể tỉnh
lại nói chuyện.
Đàm Xuyên cả người cứng ngắc,
trơ mắt nhìn hắn sải bước đi thật xa, đột nhiên kêu lên: “Vì sao… kết giới lại
vô dụng với ngươi?!”
Đình Uyên ngẩng đầu nghiêm
túc nghĩ nghĩ, cất tiếng cười sang sảng, mang theo chút ngại ngùng: “Có lẽ là
vì ta ghét nhất mấy thứ thần tiên ma quái gì đó chăng. Bảo trọng, tái kiến.”
Nàng theo bản năng định đuổi
theo, Phó Cửu Vân lại nắm chặt tay áo nàng.
“Đừng đuổi!” Hắn thấp giọng
nói, “Vị hoàng tử này rất cổ quái…”
Nhị hoàng tử trong vòng ba
thước chung quanh hoàn toàn không có tiếng động và quỷ mị, tới chỗ nào quỷ thần
cũng đều né tránh, tiên lực yêu lực không thể phát huy trên người hắn.
Phó Cửu Vân thần sắc phức tạp
nhìn thoáng qua thân thể không đầu của quốc sư, lão từng muốn phá vỡ lời tiên
đoán của Thiên Nguyên, đè ép người mang thiên mệnh chân chính vĩnh viễn không
thể ngóc đầu?
Quả thật thiếu chút nữa là
thành công rồi, quốc sư so với tưởng tượng của hắn còn giỏi hơn nhiều.
“Đừng dính dáng gì đến người
đó, nàng không động vào hắn được đâu.” Phó Cửu Vân sờ sờ gương mặt Đàm Xuyên,
chợt bật cười, “Ngoan ngoan, nghe lời ta một lần đi mà.”
Đàm Xuyên đờ đẫn gật đầu,
bước tới cạnh quốc sư dùng lá bùa rút lấy hồn phách, hồn đăng trong túi Càn
Khôn da trâu phảng phất cảm ứng được hồn phách có yêu lực cường đại này, lại
khẽ run lên.
Ngọn lửa linh hồn trên hồn
đăng đã sáng hơn lúc trước nhiều, hồn phách Tả tướng và thái tử đã bị đốt, để
hồn phách quốc sư vào ngọn lửa, ngọn lửa kia thoáng chốc cao thêm ba tấc, có
màu như bầu trời trong suốt những ngày quang đãng.
Phó Cửu Vân đột nhiên lùi một
bước, há mồm như thể muốn nói gì, trong rừng trúc chợt truyền tới thanh âm gào
thét của Mi Sơn Quân: “Là ai?! Ai quấy nhiễu nghi thức chú sát của ta?! Ta còn
chưa hoàn thành bước cuối cùng người đã chết mất rồi!” Y vung chân múa tay nhảy
nhót chạy ra.
Phó Cửu Vân túm vai y, thì
thào gì đó, vẻ mặt Mi Sơn Quân thay đổi hẳn, vội vàng đỡ lấy hắn, quay đầu nhìn
Đàm Xuyên một cái, nàng đang ngồi chồm hỗm trên mặt đất ngây ngốc nhìn chằm
chằm hồn đăng, không biết đang nghĩ gì.
Thần khí chỉ thiếu một hồn
phách cuối cùng là có thể phát huy tác dụng, bị thần lực của nó lây nhiễm, bầu
trời vừa mới quang đãng một chút lại trở nên âm u, rào rào đổ mưa xối xả. m hồn
trong núi kêu khóc, phát ra âm thanh làm cho người ta bủn rủn.
Ô che rơi ở một bên, Đàm
Xuyên rất nhanh ướt đẫm cả người.
Nàng nghĩ đến rất nhiều rất
nhiều chuyện, ngày trước khi Đại Yến chưa diệt vong, nàng đã được hưởng bao
nhiêu sung sướng hạnh phúc, chỉ là hết thảy đều không thể trở về. Đốt hồn đăng
đi! Khiến cho tất cả hồn phách yêu ma ở mười phương, bọn lệ quỷ khắp hoàng
tuyền bích lạc sẽ phải vì thần lực khiến người ta run rẩy kia mà hiện thân, từ
nay thiên hạ sẽ không còn yêu ma.
Đây là mục đích duy nhất để
nàng sống cho tới giờ, rốt cuộc không thể nghĩ ra con đường thứ hai.
Ngọn lửa xanh biếc kia phảng
phất như đang dụ dỗ hồn phách nàng giấu trong sâu thẳm, phảng phất có vô số đôi
tay nhỏ bé dịu dàng vuốt ve, kêu gọi nàng: Ngươi tới đây, ha ha, ngươi tới đây
mau!
Thân thể nàng không khỏi run
lên, không chống đỡ nổi trước mê hoặc, giơ hồn đăng lên cao, nhắm ngay ngực
toan dùng lực đâm xuống.
Một bàn tay lãnh lẽo nắm lấy
cổ tay nàng, Đàm Xuyên mờ mịt ngẩng đầu, đối diện với gương mặt có phần tái
nhợt của Phó Cửu Vân, nụ cười trên gương mặt hắn mang theo vẻ mỏi mệt không nói
rõ, không hỏi nàng vừa định làm gì, chỉ thấp giọng nói: “Cả người ướt hết rồi,
quay về phòng rồi nói.”
Đàm Xuyên mờ mịt nhìn hắn,
thì thào: “Cửu Vân…”
Phó Cửu Vân chậm rãi nhắm mắt
lại, hắn chưa bao giờ mệt mỏi nhợt nhạt như vậy, thậm chí có thể thấy rõ cả
mạch máu màu xanh dưới da, cả người như thể sắp trở nên trong suốt.
Hắn nói: “Ngoan, chúng ta về
nhà.”
Đàm Xuyên mông mông lung lung
cong cong khóe miệng, phảng phất như muốn mừng rỡ vì thắng lợi sau cùng của
mình. Thế nhưng nước mắt của nàng lại rơi xuống trước, bỗng nhiên che mặt, ngồi
xổm xuống, ôm chặt hồn đăng lạnh buốt vào trong ngực.
“Ta thắng… Ta thắng rồi…” Chỉ
không ngừng lặp lại những lời này.
Người thân trên trời có linh,
những con dân Đại Yến chịu đủ chà đạp, nàng rốt cục cũng có thể thanh thản
ngẩng đầu, không xấu hổ, không khổ sở, mỉm cười mà đi gặp bọn họ.
Một bàn tay đặt lên vai nàng.
“Nàng thắng rồi, nàng rất
dũng cảm, là nàng công chúa xuất sắc nhất.”
Đàm Xuyên ngước đôi mắt đẫm
lệ, mỉm cười với hắn: “Ta kiệt sức rồi, Cửu Vân bế ta về nhà có được không?”
“Được.” Một nụ cười ôn nhu.
Hắn bế nàng lên, hai tay
phảng phất như đang run kịch liệt, đi rất chậm rất chậm, hết sức khó nhọc.
Nàng không hề phát giác, nàng
cho rằng người đang run rẩy là chính mình. Giống như trước đây, nàng ôm chặt
lấy cổ hắn, chôn mặt vào lồng ngực ẩm ướt của hắn. Nơi đây là nhà nàng, nơi mà
dù có tùy hứng thế nào cũng chẳng sao, dù có làm nũng thế nào cũng có người
nuông chiều hết mực.
Nỗi lòng chất chứa bao năm
vừa được giải tỏa, Đàm Xuyên bỗng mệt mỏi đến nỗi không muốn mở mắt ra, trong
mơ mơ màng màng cảm thấy có người nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, dùng khăn khô
lau mái tóc ướt sũng của nàng.
Có người đang kịch liệt nói
gì đó, có người cấp thiết hỏi, có người thấp giọng giải thích.
Thế nhưng nàng chẳng thể nghe
rõ điều gì, ngón út nắm lấy ngón tay Phó Cửu Vân, lưu luyến lẩm nhẩm: “Cửu Vân,
chàng đừng đi…”
Tất cả thanh âm đều ngừng
lại, nàng nặng nề chìm vào mộng đẹp.
Mọi người trong nhà đã nhiều
năm chưa từng đi vào mộng đều tới gặp nàng, người đầu tiên chính là nhị ca, hắn
thì thầm nói rất nhiều, nói lộn xộn làm cho người ta nghe không rõ, trên mặt
lúc nào cũng cười hì hì, cuối cùng tặng nàng một cái ôm mạnh mẽ.
A Mãn vẫn giống như trước
đây, ngậm cười rưng rưng mà hành lễ với nàng.
Phụ hoàng mẫu hậu đứng bên
nàng, bàn tay dịu dàng khẽ vuốt mái tóc nàng, các hoàng huynh khác khoanh tay
đứng hai bên trái phải, cười dịu dàng thân thương.
Những nụ cười này thực sự đã
lâu không thấy rồi.
“Hoàng tuyền… có lạnh hay
không?” Nàng thấp giọng hỏi.
Nhị ca lắc đầu.
“Sau khi chết đi, cảm giác
thế nào?”
“Cũng như khi còn sống, nhắm
mắt lại lại sống đến giờ.”
Đàm Xuyên cảm thấy chính mình
chưa từng hạnh phúc như vậy, thấp giọng nói: “Vậy là tốt rồi… Muội, muội có lẽ
phải rất lâu sau mới có thể đoàn tụ cùng mọi người… Không cần đợi muội cũng
được.”
“Yến yến…” Nhị ca ôm lấy nàng,
“Như vậy là đủ rồi. Đừng tiếp tục nữa, không nên khiến bản thân hối hận…”
Thanh âm hắn đột ngột không
còn nghe thấy, Đàm Xuyên bỗng nhiên hoảng sợ giật mình, mở mắt ra mới phát giác
trời đang tối dần, từng ánh chiều tà nhè nhẹ xuyên thấu qua tấm màn che nhuộm
vàng chăn đệm.

