Mãi mãi bên anh - chương 01

Chapter
1: Người khách

Ba tháng trước, Thư Ngọc trở về trấn Thanh Hà. Xa
cách năm năm, trấn nhỏ vẫn là hình dáng xinh đẹp như xưa. Ngói xanh, nhà gỗ,
con đường đá đầy rêu xanh, giọt sương ẩm ướt thấm trên cành liễu, hết thảy như
trước kia. Sự thay đổi duy nhất chính là khoé mắt của A Mỗ đã có thêm nhiều nếp
nhăn dày đặc gồ ghề.

Bà lão dùng cây lược gỗ thấm một chút nước chải mái
tóc dài đen nhánh bóng bẫy của Thư Ngọc, bà thì thầm lải nhải: “Muội tử*, bên
ngoài loạn lạc, lần này trở về thì đừng đi nữa.”

(*) đây là một cách nói của tiếng địa phương ở Tứ
Xuyên, ý là con gái nhỏ.

Cô cười hì hì: “Không đi, không đi, mỗi ngày đều làm
phiền A Mỗ.”

Bà lão thở dài một hơi: “A Mỗ biết khuyên con không
được, nếu tiên sinh và phu nhân vẫn còn sống thì tốt rồi, A Mỗ cũng không biết
còn có thể chăm sóc con bao lâu.”

Cô rủ mí mắt xuống, nhẹ nhàng ôm lấy thân hình nhỏ gầy
của bà lão, giọng địa phương cam đoan từng chữ một: “A Mỗ, lần này Ngọc thật sự
không đi nữa, Ngọc luyến tiếc A Mỗ.”

Lúc gần hoàng hôn, Thư Ngọc đang tựa vào cửa trước
thêu một chiếc khăn. Nhà của bà lão gần trong trấn Thanh Hà, cây khổ ngải lung
lay trong gió nhẹ.

Cô đang thêu một mũi kim cuối cùng, bên tai lại truyền
đến tiếng kêu la từ xa đến gần.

“Thư Ngọc, Thư Ngọc, chuyện lớn, chuyện lớn… Thật là
chuyện rất lớn…”

Cô thấy Tề Tiểu Uyển gào to dọc theo sông Hà chạy tới.

“Thế nào, em thi tiếng Anh không đậu à?” Cô nhìn thấy
hai má của Tề Tiểu Uyển đỏ ửng.

Tề Tiểu Uyển lắc đầu như trống bỏi: “Trong trấn có
khách đến.”

“Khách?” Cô tò mò, trấn Thanh Hà hiếm khi có khách tới,
loại khách nào lại làm Tiểu Uyển kích động thành như vậy?

“Đúng, khách từ thành phố lớn. Chị chưa thấy vẻ mặt
của ông chủ Trình nhìn người khách kia đâu, mắt đều đỏ, dám cho người nọ ở biệt
thự của ông ta.”

Ông chủ Trình là Trình Đại Dũng, người làm ăn lớn nhất
ở trấn Thanh Hà, chuyên buôn bán ở ngoài trấn. Ông ta là người duy nhất có có
biệt thự kiểu Tây Dương. Có thể được ông chủ Trình coi trọng như vậy, người kia
có lẽ là người làm ăn trong thành phố…

“Thư Ngọc, sao chị không có phản ứng gì thế?” Tề Tiểu
Uyển buồn bực.

Cô cũng buồn bực: “Không phải lại là một người làm
ăn sao? Chị phải có phản ứng gì mới thích hợp chứ?”

Tề Tiểu Uyển mở to mắt: “Sao chị biết anh ta là người
làm ăn?”

“Trong mắt ông chủ Trình ngoài buôn bán ra thì còn
cái gì nữa?”

“Ôi chao, chị không thể ôm thành kiến đối với người
khác. Em đã gặp qua người kia, anh ta không giống như người làm ăn, là người có
văn hoá lại lịch sự đấy.”

Thì sao? Cô không nói gì nhìn Tề Tiểu Uyển.

Tề Tiểu Uyển nóng nảy, kéo tay cô ra ngoài: “Đi, em
dẫn chị đi xem người kia.”

Cô dở khóc dở cười: “Đã trễ rồi, lúc này đi quấy rầy
người ta không thích hợp đâu. Huống hồ A Mỗ sắp trở về…”

“Lo nhiều chuyện làm gì? Yên tâm đi, rất nhanh
thôi.”

Cô không thể lay chuyển đành phải theo kịp bước chân
của Tề Tiểu Uyển.

Biệt thự của Trình gia không xa, khi Thư Ngọc đến
thì nhìn thấy một đám con gái líu ríu vây quanh cạnh đàn dương cầm ở đại sảnh,
trên những khuôn mặt trẻ tuổi tràn đầy sự hiếu kỳ và ngưỡng mộ.

Trung tâm của nhóm người là một anh chàng trẻ tuổi
ngồi trước đàn dương cầm. Anh mặc áo sơ mi trắng, bóng dáng cao gầy nhưng không
yếu ớt, mặc dù ở trong nhóm người không phù hợp với mình, nhưng anh vẫn tự
nhiên thu lại khí chất cao quý, bản thân không tự cao.

Bên cạnh anh là thiên kim của Trình gia, Trình Du.
Cô nàng kia nghe được tiếng động ở cạnh cửa thì nhanh chóng quay đầu, trong khoảnh
khắc nhìn thấy Thư Ngọc và Tề Tiểu Uyển cô ta bày ra một khuôn mặt tươi cười:
“Chị A Ngọc, mau đến gặp thầy dạy đàn dương cầm mới của em.”

Thanh âm của Trình Du lập tức thu hút sự chú ý của mọi
người sang bên này. Thư Ngọc lúng túng, vốn định liếc nhìn một cái để vừa lòng
yêu cầu của Tiểu Uyển rồi trở về, hiện tại xem ra không có khả năng.

Trong đám người, anh chàng kia cũng quay đầu lại, vừa
vặn đối diện với ánh mắt của Thư Ngọc.

Thư Ngọc ngẩn người, đứng tại chỗ.

Trình Du chạy tới, nhấc lên làn váy kiểu Tây u tựa
như một con bướm nhỏ: “Chị A Ngọc, lại đây nha.”

Cô bị động đi đến trước đàn dương cầm, trái tim đập
thình thịch.

Trình Du hưng phấn quay về ngồi trước đàn dương cầm:
“Nghe một chút bài hát mới mà em vừa học nhé.” Nói xong, ngón tay của cô ta
linh hoạt đánh phím đàn, tiếng đàn êm tai vang lên trong phòng.

Thư Ngọc lắng nghe mà không yên lòng, vừa nhấc đầu
lên lại gặp phải một đôi mắt đen nhánh sâu sắc. Anh chàng kia nhìn cô chằm chằm
không nháy mắt. Cô bối rối rủ mắt xuống, nhìn về hướng khác.

Trình Du đàn xong, Thư Ngọc suy nghĩ viện cớ chuẩn bị
rời đi. Nhưng anh chàng kia lại mở miệng: “Có ai biết đàn bài ‘Vùng quê
Passfield’ không?”

Thư Ngọc dừng một chút, các cô gái xung quanh xôn
xao to nhỏ, nhưng không có ai lên tiếng trả lời.

Anh ngước mắt nhìn về phía Thư Ngọc: “Cô biết
không?”

Đôi mắt cô bình tĩnh không gợn sóng: “Không biết.”

“Cô biết đàn bài nào?”

“Tôi không biết chơi đàn dương cầm.”

Hai người nhất thời không nói chuyện. Thư Ngọc ngoảnh
đầu nói với Trình Du: “Sắc trời không còn sớm, A Mỗ còn ở nhà chờ chị, đi trước
nhé.”

Trình Du còn chưa mở miệng thì anh chàng kia đã đứng
lên: “Tôi tiễn cô.”

Thư Ngọc suýt nữa té ngã: “Không cần, cám ơn.”

“Cô từ chối mọi người thẳng thắn như vậy sao?” Trong
mắt anh có ý cười.

Cô rất muốn trả lời một câu “Bởi vì mỗi người đều có
điểm khác nhau”, nhưng cuối cùng lại không nói ra, cô chỉ kéo Tiểu Uyển đi về
phía cửa.

Ai ngờ anh chàng kia nhanh chóng sải bước chân đi tới,
túm lấy cổ tay cô.

Cô phát cáu quay đầu lại, đã thấy anh cười tinh nghịch.

“Xin chào, tôi là Cô Mang.”

“Đàm Thư Ngọc.” Bỏ lại ba chữ này, Thư Ngọc không
thèm quay đầu mà đi ra ngoài. Cô rõ ràng cảm thấy ánh mắt nóng rực ở sau lưng vẫn
đi theo cô, cho đến khi cô rẽ ra khỏi cửa lớn của nhà họ Trình.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, trong lòng bàn tay Thư
Ngọc thấm ra lớp mồ hôi mỏng.

Đây mà là người có văn hoá sao, rõ ràng là phần tử cặn
bã có văn hoá!

Báo cáo nội dung xấu