Chuyện tình vịnh Cedar (Tập 2) - Chương 13 phần 1
13
Vừa đọc chuyên mục ngày mùng Bảy tháng Hai của tờ báo
Bremerton, Jack vừa lén nhìn con trai qua khóe mắt. Hai bố con họ vừa
dùng xong bữa tối với nước xốt cà chua pho-mát hấp trong lò vi sóng và
món kem. Ngay sau đó, Eric bắt đầu đi tới đi lui trong phòng khách nhỏ
bé và chật hẹp của Jack. Xem ra nó không muốn đứng yên một chỗ. Cậu
chàng đã làm Jack căng thẳng mấy tuần nay rồi. Từ lúc Eric chuyển đến
sống cùng anh thì đã hơn một lần hai bố con cãi nhau. Thật trớ trêu là
lẽ ra những cuộc cãi cọ sẽ chia cắt tình cảm, nhưng ngược lại nó lại làm
mối quan hệ cha con của họ lại chắc chắn và gắn bó hơn.
Khi Eric
mới chuyển đến, cả hai đều rất giữ ý. Mỗi người đều sợ nói ra hoặc làm
một điều gì đó khiến người kia phật lòng. Sự lúng túng ngượng nghịu ấy
chẳng bao lâu đã biến mất khi họ hiểu rằng lẽ ra chuyện ở tạm chỉ diễn
ra trong vài ngày thì lại biến thành vô thời hạn. Chắc chắn, giữa họ sẽ
có những chuyện bực bội chán nản, nhưng phải thành thật mà nói rằng cuối
cùng thì họ cũng vượt khỏi ngưỡng những chuyện giữ ý tứ đó.
“Mày
đừng có đi đi lại lại như thế nữa được không?”. Jack quát ầm lên khi
thấy mình không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh gập tờ báo lại và quẳng
nó lên giá khi Eric lấm lét nhìn từ bên kia căn phòng.
“Con không thể đừng được”. Eric càu nhàu. “Con mà đứng im thì chẳng thể nghĩ ra vấn đề gì cả”.
Jack
thở hắt ra chán ngán. Tóm lại sự kiên trì của anh đã khiến anh phải
chịu đựng những ngày tháng thế này đây. Anh thoáng nghĩ làm sao các đồng
nghiệp của Eric có thể chịu đựng được những cơn hâm hâm chập chập của
nó kia chứ. Ước gì Olivia có thể làm anh quên đi chuyện này. Nhưng chị
lại đang bận rộn với chuyện sức khỏe của mẹ. Nếu như không ở bệnh viện
thì thế nào chị cũng đang ở chỗ ông anh trai. Gần một tuần nay Jack
không được gặp Olivia, và quỷ tha ma bắt, anh nhớ chị đến phát điên lên
được.
“Vậy vấn đề của con bây giờ là gì?”. Jack hét toáng. Eric bướng bỉnh nhìn anh và chẳng nói gì.
Lẽ
ra nó đã phải làm gì đó cho Shelly và hai đứa con song sinh chứ. Jack
chưa gặp người nào lại khiến phụ nữ đau khổ như thằng con anh.
“Con có định mua gì tặng Shelly nhân ngày lễ Tình yêu tuần tới không?”. Jack hỏi.
Eric băn khoăn. “Bố nghĩ là con nên làm thế à?”.
“Lần cuối cùng các con nói chuyện với nhau là khi nào?”.
Eric nhìn ra hướng khác “Một tuần trước bố ạ. Con gọi để hỏi thăm về tình hình của cô ấy”.
“Bố
tưởng con đã chạy trốn rồi chứ”. Jack không đồng tình với cách giải
quyết này, nhưng đó là cuộc sống của con trai anh, chứ không phải của
anh. Cho dù Eric có quyết định thế nào về Shelly và hai đứa con thì anh
cũng vẫn ủng hộ nó. Nhưng theo suy nghĩ của Jack thì dù Eric có là cha
đẻ của hai đứa trẻ hay không cũng chẳng thành vấn đề gì; hai đứa bé đó
cần có một người cha. Sau khi gặp Shelly và hiểu thêm về cô gái đó, Jack
tin rằng hai đứa bé chính là con của Eric, bất chấp bằng chứng y học
chứng minh điều ngược lại. Đơn giản Shelly không phải là loại mèo mả gà
đồng và rõ ràng là cô ta vẫn còn yêu Eric tha thiết.
“Con đã cố gắng quên cô ấy”. Eric ngừng lời. “Nhưng con không thể không nghĩ đến cô ấy bố ạ”.
Jack
thấy rằng mình cần phải nói suy nghĩ của mình với con. “Eric à, con
biết không”. Anh nói một cách bình tĩnh “Những đứa bé ấy có thể mang
dòng máu của con đấy”. Trước đây anh cũng đã nói điều đó với con; hơn
nữa ông bác sĩ ở bệnh viện chuyên chữa vô sinh đã công nhận rằng có thể
có một cơ hội - dù rất nhỏ để Eric có thể sinh con.
Eric ngồi
phịch xuống sô-pha và vùi mặt vào hai bàn tay. “Bố nghĩ là con không cầu
mong điều đó ư? Con ước gì con đừng đi thử và kiểm tra tinh trùng có
phải tốt hơn không”. Cậu do dự, đôi vai thõng về phía trước. Khi cậu
ngẩng lên nói tiếp thì giọng nói trở nên rất nhỏ, nhỏ đến nỗi Jack phải
căng tai ra mới nghe được. “Tuần trước lúc con nói chuyện với Shelly,
con đề nghị bọn con nên cưới nhau và cùng nhau chăm sóc bọn trẻ”.
“Thật
đáng sợ”. Jack nói trước khi nhận ra thực tế rằng Shelly rõ ràng đã từ
chối con trai anh. Nếu không, cậu chàng đã chẳng nhăn nhó và khổ sở đến
vậy.
“Nếu cô ấy đồng ý thì mới là điều đáng sợ bố ạ”. Giọng Eric rung lên đau đớn.
Jack
muốn đá cho mình một cái vì đã tỏ ra vô cảm thế này. “Bố xin lỗi”. Anh
ngồi vươn ra phía trước, khuỷu tay đặt lên đầu gối. “Đàn bà thật không
biết điều”.
“Bố dám nói với con thế à?”. Eric hỏi. Jack cười lặng
lẽ. “Bố và cô Olivia hình như khá hợp nhau đúng không. Con thích cô ấy
bố ạ. Cô ấy rất hợp với bố đấy”.
“Bố rất quý cô ấy”. Họ rất hợp
nhau là đằng khác - hay nói đúng hơn là cực kỳ hợp nhau cho đến thời
gian vừa rồi. Vài tháng lại đây, những bộn bề cuộc sống cứ như muốn ngăn
cản họ phát triển mối tình.
“Bố nghe này”, Eric nói, duỗi thẳng
chân, “đã đến lúc con phải giải quyết mọi chuyện với vợ của con. Shelly
đã tỏ ý là bọn con có thể giải quyết được bất hòa. Con cứ tưởng là cô ấy
đã cảm động trước thịnh tình của con và chúng con sẽ không còn mâu
thuẫn với nhau nữa. Thế nhưng có lẽ điều đó không thế xảy ra được”.
“Nếu
bản thân con không chịu nỗ lực thì đúng là điều đó khó mà xảy ra được”.
Mặc dù rất quý mến Shelly nhưng Jack vẫn nghĩ cô bé cũng là hạng bướng
bỉnh. Anh hiểu những cảm giác mà cô gái phải trải qua khi Eric buộc tội
cô ngủ với người đàn ông khác. Nhưng con trai anh cũng đã làm hết khả
năng của mình chỉ để mong cô ta nguôi giận. Rõ ràng là Eric có nói gì
hay làm gì đi nữa thì cũng không thể làm Shelly hài lòng được.
“Chuyện đó sẽ không xảy ra nữa đâu”.
Jack nhìn con dò xét. Giọng nó vang lên rắn rỏi thể hiện sự quyết đoán mà lâu lắm rồi Jack mới được thấy. “Ý con là thế nào?”.
“Con vừa xin chuyển công tác”.
“Đi đâu?”.
“Đi Reno, Nevada bố ạ”.
Jack bỗng trở nên hồi hộp, anh nắm chặt tay lại. “Con đã được chấp nhận rồi à?”
“Chưa,
nhưng con là người đứng đầu danh sách Hai tháng nữa sẽ có thông báo
chính xác. Khi con biết kết quả, bố sẽ lại được ở một mình trong ngôi
nhà này như cũ”. Eric nói với giọng hờn dỗi. “Con chắc chắn lúc ấy bố sẽ
nhẹ nhõm lắm”.
“Đúng - mà cũng chưa đúng”. Jack không muốn có một
sự hiểu nhầm nào với con cả; anh khao khát có được một cuộc sống riêng,
nhưng anh cũng rất cảm ơn trời khi cho anh cơ hội được gần gũi và hiểu
cơn trai nhiều hơn. “Bố đã rất sung sướng khi có con ở bên, kể cả khi
con làm bố phát điên lên được”.
“Bố con mình đã làm cho nhau phát điên chứ. Nhưng điều đó lại hay bố ạ. Con nợ bố nhiều lắm”.
Họ
ôm lấy nhau. Eric đi về phòng. “Con nghĩ con sẽ gửi cho Shelly một bó
hoa nhân ngày lễ Tình yêu, cho dù con biết điều đó cũng không làm mọi
chuyện khá khẩm hơn”.
“Hoa ấy hả”. Jack nhắc lại như cái máy. Anh cũng sẽ phải gửi cho Olivia một bó mới dược. Đó là món quà truyền thống mà.
“Con
sẽ không viết gì trong tấm bưu thiếp”. Eric thêm vào, “nhưng cô ấy sẽ
biết là hoa của con gửi”. Nói xong cậu chàng biến vào phòng ngủ. Vậy là
Eric sẽ chuyển đi khỏi nhà anh, và nghe nó nói thì chuyện đó sẽ sớm xảy
ra thôi. Jack thả mình xuống sô-pha và nhắm mắt lại. Anh thấy trong lòng
có nhiều cảm xúc lẫn lộn mâu thuẫn. Nhưng dù sao anh cũng thấy nhẹ
nhõm. Anh sẽ lại được trở về với cuộc sống và tình yêu của anh.
Anh
yêu mọi điều ở Olivia - yêu cái nhìn, yêu sự thông minh trí tuệ và yêu
tất cả tính cách chị mang trong mình. Anh yêu tiếng cười của Olivia mỗi
khi anh kể những truyện cười vui nhộn, yêu cả những cảm xúc chị mang lại
cho anh mỗi khi hai người bên nhau. Được rồi, được rồi, anh thú nhận là
anh thường xuyên nghĩ đến chuyện làm tình với Olivia. Cho dù chuyện đó
chưa xảy ra, nhưng...
Lòng anh vui biết bao khi nghĩ đến tương lai
không lâu nữa, mối quan hệ của hai người sẽ trở lại như cũ và sẽ dần
tiến triển tốt đẹp hơn. Anh đã biết từ lâu rằng Olivia quý trọng tính
trung thực hơn bất cứ điều gì khác. Nên anh định bụng sẽ thẳng thắn; anh
sẽ thú nhận tất cả những tình cảm của mình và hỏi xem chị nghĩ gì về
mối quan hệ này - và muốn nó đi đến đâu.
Anh đứng dậy với lấy chiếc áo khoác và gọi với sang phòng Eric. “Bố đi ra ngoài một lát nhé”.
Nghĩ
đến Olivia, tự nhiên anh thấy nhớ chị da diết. Tuần này họ mới chỉ nói
chuyện mỗi một lần và câu chuyện cũng chỉ diễn ra trong vài phút ngắn
ngủi. Lúc anh tới thăm bà Charlotte ở bệnh viện, Olivia không có ở đó.
Jack không muốn hỏi Charlotte xem con gái bà đang ở đâu nhưng thật sự
anh rất nóng lòng muốn biết. Sau đó, khi rời bệnh viện, anh nhìn thấy
chị ở ngoài phòng chờ của bệnh viện, đang ngồi cùng anh trai. Khi thấy
anh, Olivia giới thiệu với Will bằng thái độ không mấy nhiệt tình. Jack
hiểu rằng đầu óc chị đang vẩn vơ về chuyện khác.
Có lẽ xuất hiện
mà không báo trước cũng không hay cho lắm, đặc biệt là khi Olivia đang ở
trong thời kỳ căng thẳng, nhưng anh có lý do chính đáng đấy chứ. Bà
Charlotte viết cho trang Người cao tuổi vào mỗi tuần và đó là một việc
làm khó tin so với độ tuổi của bà. Bà Laura bạn của Charlotte có ý định
làm thay trong lúc bà Charlotte nằm viện, nhưng Jack cần phải biết bệnh
của bà Charlotte ra sao và khi nào bà có thể trở lại công việc được. Anh
cảm thấy không lịch sự lắm khi hỏi một người già câu hỏi như vậy. Thế
nhưng anh vẫn dùng nó làm cái cớ để đến gần Olivia.
Khi lái xe vào
đường Lighthouse, Jack huýt sáo bởi thấy lòng mình khấp khởi lạ lùng.
Tình hình của Eric và Shelly chưa được cải thiện một cách triệt để nhưng
con trai anh đã làm mọi việc trong khả năng của mình để cứu vãn mối
quan hệ đó. Anh không thể trách con khi nó muốn hòa thuận với vợ. Jack
thích ngôi nhà cổ điển rộng rãi của Olivia. Ngôi nhà có nhiều cửa số
xép, nhiều cửa số hình vuông và cả những mái vòm xung quanh nữa. Ánh
sáng tỏa ra từ những chiếc cửa sổ đằng trước, hắt những tia ấm áp lên
mái hiên. Trái tim anh đập rộn ràng khi tưởng tượng lúc Olivia ra mở
cửa, tưởng tượng nụ cười, và nụ hôn của chị...
Jack đỗ xe và đi
thật nhanh lên bậc tam cấp nơi cửa ra vào. Anh dựa người vào cửa, gắng
xua tan ý nghĩ về những chuyện ngọt ngào và lãng mạn giữa họ.
Anh bấm chuông.
Chỉ
vài giây sau cửa bật mở - Jack nhìn chằm chằm vào mắt Stan Lockhart,
chồng cũ của Olivia. Ngay lập tức anh lấy lại được bình tĩnh. Tháng Năm
năm ngoái anh đã gặp Stan và mới nhìn thôi anh đã không có cảm tình gì
với anh ta.
Cái nhìn của người đàn ông kia cho thấy họ chẳng ưa gì nhau.
“Ai
đến thế”. Olivia hỏi vọng từ trong nhà. Có lẽ chị đang ở trong bếp. Có
tiếng nhạc vọng ra từ chiếc đầu đĩa Credence Clearwater Revival.
“Bạn trai của em đến này”. Stan trả lời gắt gỏng.
Jack
nhận ra rằng anh ta vẫn bắt anh phải đứng chờ ngoài cửa cho đến khi
Olivia đi ra. Ngay lập tức chị mở rộng cửa và nồng nhiệt chào đón anh.
Chị cầm tay anh âu yếm kéo vào nhà.
“Anh không có ý làm gián đoạn
bữa tiệc của em”. Jack nói, cảm thấy mình như một vị khách không mời mà
đến. Chợt nhận ra chị đeo chiếc vòng anh tặng hôm sinh nhật, Jack mới
cảm thấy nhẹ nhõm thanh thản hơn một chút.
“Không phải vậy đâu”, Olivia khăng khăng và dịu dàng khoác cánh tay anh, “anh gặp anh trai Will của em rồi nhỉ”.
Jack gật đầu ngượng nghịu hướng về phía Will đang ngồi.
“Và tất nhiên là anh biết Stan đúng không?”. Lại một cái gật đầu nhẹ.
“Bọn
em đang tổ chức ăn mừng mẹ từ bệnh viện về. Mẹ khỏe thật sự rồi, khỏe
hơn cả mong đợi của mọi người. Mẹ sẽ về nhà vào sáng hôm nay. Các bác sĩ
nói họ đã xử lý xong khối u, thật nhẹ hết cả người. Mẹ sẽ tiếp tục điều
trị bằng hóa học trị liệu để phòng ngừa bệnh tái phát, nhưng mọi chuyện
xem ra rất tốt đẹp”.
“Thật là một tin tốt lành”. Jack nói. Đôi mắt anh hơi sầm lại khi nhìn sang Stan.
“Stan và tôi là bạn cũ”, Will giải thích, “chỉ còn mỗi lúc này là chúng tôi có thể ngồi với nhau trước khi tôi bay về Atlanta”.
Jack
rất biết ơn Will vì lời giải thích đó. “Tôi sẽ không làm mọi người khó
xử đâu”, anh nói, “tôi chỉ rẽ qua để xem tình hình bác Charlotte thế nào
thôi”.
“Anh ở lại đi, Jack”. Olivia cầu khẩn.
Anh lắc đầu,
cố bịa ra lý do và rời khỏi nhà người yêu. Olivia định tiễn anh ra xe
nhưng khi thấy Stan nhìn theo thì chị lại thôi. Một cảm giác ớn lạnh làm
Jack thấy mình bị đóng băng. Vào giây phút đó, Jack như đọc được ý nghĩ
qua cái nhìn của gã đàn ông kia.
Stan Lockhart đã từng yêu Olivia và giờ đây anh ta muốn quay lại với cô ấy.
Grace
vơ lấy bộ quần áo thể thao và đi đến trung tâm YWCA để học lớp thể dục
nhịp điệu vào mỗi tối thứ Tư hàng tuần. Do bà Charlotte phải mổ nên hai
tuần vừa rồi Oliva đã phải bỏ học. Nhưng chị hứa là tối nay sẽ đi.
Charlotte đã ra viện hai ngày, hiện vẫn đang ở nhà Olivia, bà sẽ về nhà
vào thứ Sáu này. Grace khá lo lắng và muốn gặp bạn để biết rõ mọi
chuyện. Sáng sớm nay hai người có nói chuyện với nhau. Nghe giọng Olivia
có vẻ nôn nóng muốn cáu giận, không giống với chị ngày thường. Rõ ràng
có điều gì đó đã xảy ra với chị. Nhưng Olivia không có đủ thời gian để
giải thích. Grace chỉ hi vọng đó không phải là chuyện về bà Charlotte.
Grace
đứng dựa vào chiếc ôtô của mình và đợi bạn trong bãi đỗ xe. Rồi Olivia
cũng đến và đỗ ngay cạnh xe của Grace. Chị chui ra khỏi xe và kéo theo
chiếc túi đựng đồ tập thể dục trên ghế trước.
“Có chuyện gì vậy cậu?”. Grace hỏi.
“Sáng sớm nay Jack và tớ lại xung đột với nhau rồi”. Olivia lầm bầm. “Cậu và Jack à? Nhưng tớ tưởng...”.
“Cậu
tưởng nhầm rồi”, Olivia nói. “Tớ đã cố gắng để hòa hợp và tỏ ra biết
điều với anh ấy. Nhưng điều đó khó quá đi mất”. Mặt Olivia đỏ ửng vì
giận dữ.
“Thế có chuyện gì? Hai người cãi nhau vì chuyện gì mới được chứ?”.
“Sáng sớm nay anh ấy gọi điện cho tớ. Cậu không thể tưởng tượng nổi anh ấy nói gì với tớ đâu”.
Thực sự Grace phải chạy theo thì mới đuổi kịp được Olivia. Cả hai đi về phía phòng tập. “Thế anh ấy nói gì hả?”
“Anh
ấy ghen với Stan. Thật khổ quá. Stan và tớ đã ly dị từ mười sáu năm
nay. Anh ta cũng đã cưới Marge từ lâu rồi. Nhưng đó chưa phải là một nửa
của vấn đề đâu”. Thở dốc vì bực tức, Olivia xô mạnh cửa phòng tập. Đột
nhiên cô dừng lại và khoanh tay. “Thế là đủ. Tớ không muốn nói thêm về
vấn đề này nữa. Cứ nói đến là tớ lại thấy chán ngấy”.
Như thường
lệ, phòng tập luôn luôn nhốn nháo với rất nhiều người. Len qua giữa đám
đông, Grace theo sát Olivia vào phòng để đồ. Họ bắt đầu thay quần áo tập
thể dục. Grace ngồi trên chiếc ghế băng dài và đi giầy tennis.
Olivia
chui ra khỏi chiếc áo len cao cổ và quần dài; chị còn mặc cả đồ nịt
dành cho diễn viên múa và tất quần bên trong nữa. Chị chỉnh lại tất
quần, thắt đai một cách hằn học. Grace co rúm người vì ái ngại chị cho
bạn. Rồi Olivia đeo băng chặn mồ hôi và thả tóc ra.
“Tình hình
Justine và Seth thế nào rồi?”. Grace hỏi, chuyển để tài. Chị không biết
Jack còn nói gì thêm nữa, nhưng hẳn là đã có một cuộc cãi cọ khủng khiếp
giữa hai người.
Olivia ngồi phịch xuống, làm võng cả chiếc ghế
băng. “Tội nghiệp, Justine cứ lo lắng đến phát ốm vì việc quản lý nhà
hàng. Nó làm việc chăm chỉ lắm, và nó chỉ nghe lời mỗi mình Seth. Tớ cực
kỳ hài lòng và mãn nguyện vì nó đã có bầu. Nhưng tớ nghĩ lẽ ra chúng nó
nên đợi vài tháng nữa”.
Grace hiểu nỗi lo lắng của Olivia. Bọn
trẻ cưới nhau chưa được bao lâu nhưng chúng đã lập tức khởi đầu một gia
đình và một nhà hàng mới. Mọi việc trở nên phức tạp hơn khi Justine vẫn
tiếp tục kiêm nhiệm công việc ở ngân hàng, và theo như Grace biết thì
Seth vẫn còn là người của đoàn đánh cá. Hơn nữa, hai vợ chồng họ cũng đã
rất bận rộn trong việc sắp xếp lại mô hình cho nhà hàng mới của mình.
Giữa công việc cũ và những chồng chất của công việc mới, đôi trẻ đã mệt
lả ra rồi.
Rồi Grace lại hỏi. “Mẹ cậu thế nào?”.
Olivia gật đầu. “Mẹ tớ vẫn còn yếu lắm, lại ngủ ít nữa. Nhưng như thế là phục hồi khá nhanh đấy”.
Grace thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy điều đó.
Olivia liếc nhìn bạn và nói. “Cliff đã gửi những bông hoa đẹp nhất tặng mẹ tớ. Anh ta thật là chu đáo”.

