Chuyện tình vịnh Cedar (Tập 3) - Chương 14 phần 2
Olivia khoác áo và đeo găng tay rồi bước ra khỏi văn phòng. Chợt
chị nhìn thấy Jack đang đứng tựa lưng vào tường đợi mình. Anh cười
ngượng ngùng khi Olivia xuất hiện.
“Chào em”, anh nói và đứng thẳng người lên.
“Chào
anh”. Tim chị như ngừng đập khi nhìn thấy anh. Jack không phải là một
người đàn ông điển trai đến mức khiến người đối diện choáng ngợp khi lần
đầu tiếp xúc. Nhưng tính cách và sự hài hước nơi anh đã hớp hồn Olivia
mất rồi.
“Em có thời gian để đi dạo dưới tuyết không?”.
“Em
rất thích điều đó”. Chị đang rất muốn về nhà nhưng thời gian gần đây họ
hiếm khi hẹn hò với nhau nên Olivia không muốn bỏ qua cơ hội này.
Khuôn mặt anh bừng sáng lên với một nụ cười ấm áp. “Anh biết em sẽ đồng ý mà”.
Khi bước ra ngoài chị, Olivia để ý rằng từng bông tuyết mềm mại đang nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
“Chúng ta cùng đi bộ về phía bên cảng nhé”, anh gợi ý.
Ngọn
đồi dốc thẳng, con đường đã bị chặn lại do điều kiện thời tiết khiến
việc lái xe không an toàn. Các biển báo đã được dựng lên khắp nơi.
Jack
nắm tay chị trong lòng bàn tay anh. Như một cô bé con nghịch ngợm,
Olivia ngửa mặt lên trời và há miệng đón những bông tuyết rơi xuống
lưỡi.
“Em rất thích tuyết”, chị nói với anh.
“Anh cũng vậy”, Jack nói.
“Anh có muốn nặn tuyết ở bãi cỏ của tòa án không?”.
“Anh muốn mình đi đâu đó uống cà- phê hơn”.
Olivia
thấy lời đề nghị của anh cũng hấp dẫn không kém. Ánh đèn sáng rực từ
phía biển hắt xuống mặt nước những đợt sóng vàng lấp lánh.
Bóng
tối bắt đầu bao trùm xuống vịnh. Những con thuyền nhấp nhô trên mặt
nước, và bây giờ khi có tuyết rơi thì khung cảnh giống như được vẽ trên
chiếc thiệp Giáng sinh vậy. Nếu bây giờ xuất hiện một chiếc xe trượt
tuyết hay những đứa trẻ đáng yêu trong trang phục ông già Nô- en nắm tay
nhau hát vang trên đường thì đúng là một tấm thiệp Giáng sinh hoàn hảo.
Jack
dẫn chị đến quán ăn Potbelly trên phố Habour. Đây là quán phục vụ ăn
trưa, nhưng vì quá đông khách, nên nó mở cửa đến tận chiều muộn. Anh đi
về phía quầy bar trong khi chị chọn một bàn gần cửa sổ. Chỉ một lát sau
anh đã quay lại với hai cốc cà- phê đặc và một lát bánh quả hồ đào cùng
hai chiếc dĩa.
“Jack”, chị phản đối. “Em đang phải giảm cân đấy”.
“Để lần khác em ạ”, anh nói và đưa dĩa cho Olivia.
Chị
cầm dĩa và khẽ thở dài. “Anh biết là nếu cứ thế này thì chắc chắn em sẽ
tăng cân mà”. Không để anh có cơ hội trả lời, Olivia tiếp. “Tối nay em
phải...”.
“Anh tưởng em tập aerobic với Grace”.
“Có chỉ vào
tối thứ tư hàng tuần thôi. Trong khi đó các tài liệu về luyện tập đều
nói rằng phải tập bốn đến năm lần một tuần thì mới có hiệu quả”.
“Nhiều như vậy sao?”. Anh dùng dĩa xắn một miếng bánh.
“Anh có tập thể dục không Jack?”. Chị tự lấy cho mình một mẫu bánh bé xíu, không có kem.
“Anh hả?”. Anh ngẩng mặt lên và ánh mắt đầy vẻ tội lỗi của anh đã đủ nói lên tất cả.
“Nếu
anh không tự biết chăm sóc cho bản thân mình, anh sẽ bị ngã quỵ bất cứ
lúc nào vì đau tim đấy. Anh cần phải nghiêm túc hơn với chế độ ăn uống
và tập luyện”.
“Vâng thưa mẹ”, anh nói và xắn thêm một miếng bánh nữa.
“Được rồi, em đã thuyết giảng xong rồi đấy”.
“Tốt”.
Anh vừa cười vừa nói, giọng châm chọc. Anh cho tay vào túi áo khoác và
lấy ra một chiếc phong bì. “Anh nghĩ em sẽ thích xem cái này”.
Olivia
cầm chiếc phong bì và nhìn địa chỉ người gửi là từ Eric và Shelly. Bên
trong là một bức thư và một tập ảnh. Olivia ngắm những bức ảnh của Tedd
và Todd, hai đứa con sinh đôi của Eric.
“Ồ Jack, chúng đã lớn nhanh thế à?”.
“Shelly viết thư và nói rằng cả hai đứa đều biết đi rồi”.
“Biết
đi lúc chín tháng ư?”. Olivia có thế tưởng tượng được hai cậu bé mới
lẫm chẫm biết đi này sẽ bày ra những trò nghịch ngợm tinh quái gì. May
mắn cho chị là trước đây Jordan và Justine mãi đến một tuổi mới biết đi.
Một nỗi buồn, một sự day dứt nuối tiếc chợt thoáng qua khiến Olivia tự
nhiên thấy rưng rưng. Tuy nhiên bây giờ chị không nghĩ đến Jordan nhiều
như trước nữa. Đã có thời gian mỗi ngày trôi qua là một ngày chị bị ám
ảnh về cái chết của đứa con trai mười ba tuổi, em trai sinh đôi với
Justine. Nhiều năm rồi Olivia vẫn tự hỏi cuộc sống của chị giờ đây sẽ
khác như thế nào nếu Jordan chọn đi chơi xe đạp vào buổi chiều tháng Tám
định mệnh đó thay vì đi ra hồ bơi cùng các bạn.
Nhưng đó là một câu hỏi vô nghĩa. Vì Jordan đã chọn việc đi bơi và đã không bao giờ quay trở về.
“Em
cũng có ảnh mới của Isabella”. Mỗi khi nói về bọn trẻ Olivia lại không
thể dứt ra được. Chị lục túi và lấy ra một quyển album nhỏ mà Grace
tặng. “Anh xem cả ảnh của Leif nữa này. Anh không tin được nó đã thay
đổi thế nào đâu”.
Trong khi chị xem ảnh của Tedd và Todd thì Jack cũng lật từng bức ảnh hai đứa cháu của Olivia.
“Isabella và Leif rất dễ thương”, Jack nói, nhưng Tedd và Todd còn dễ thương hơn”.
Olivia hạ thấp những tấm ảnh đang xem dở xuống và nhìn vào mắt Jack.
“Anh
có muốn đến nhìn tận mắt Isabella và Leif không, Jack Griffin? Các cháu
của em là những đứa trẻ hoàn hảo, tuyệt vời nhất trên thế gian này. Em
phải phạt vì anh đã không chịu thừa nhật sự thật này”.
Anh ngồi
lui lại và nhướn lông mày. “Thật sao? Anh luôn có thể phạt em bằng cách
viết một bài về em trên mục bản tin hàng ngày đấy”, anh phản công lại.
Olivia cười. “Được rồi. Được rồi. Chúng ta đều có những đứa cháu đáng yêu và thông minh nhất Trái đất. Được chưa?”.
Jack mỉm cười. Anh lấy cái dĩa xắn miếng bánh cuối cùng nhường cho Olivia.
Chị lắc đầu từ chối, nhưng Jack cũng không chịu ăn.
“Em thật sự không muốn ăn nữa. Lại mất công em phải tập luyện để giảm béo. Em ghét chạy trên máy lắm”.
“Em cứ ăn đi. Vì chúng ta có thể đi bộ cùng nhau mà”.
Lúc này tuyết đã ngừng rơi. Ngoài trời, mưa lất phất rơi. “Đi bộ trong mưa như thế này sao?”.
Jack cau mày. “Em giúp anh đi mùa quà Giáng sinh nhé. Anh muốn gửi quà cho Eric, Shally và hai đứa trẻ. Em giúp anh nhé”.
“Đồng
ý”, chị gật đầu và cúi người ra phía trước để ăn miếng bánh trên tay
anh. Miếng bánh thật tuyệt Olivia nhắm mắt để tận hưởng vị ngon do miếng
bánh nhỏ này mang lại.
“Em xong chưa?”, anh nhấm nháp cà- phê và hỏi.
“Xong rồi. Ta đi thôi”. Chị đứng dậy, lấy chiếc áo khoác treo sau ghế.
Cho
đến khi hai người bước ra cửa, Olivia mới nhận ra rằng đây là lần đầu
tiên trong nhiều tháng nay, hình ảnh của Stan không xen vào cuộc nói
chuyện của họ nữa.
Đây là một dấu hiệu tốt, thực sự rất tốt.
Zach
quan sát người phụ nữ trẻ ngồi ở ghế đối diện với anh. Đây là phần công
việc mà anh ghét nhất. Tuyển nhân viên mới. Cecilia Randall là ứng cử
viên cuối cùng trong ngày. Anh đã phỏng vấn bốn người và chưa có ai
khiến anh cảm thấy hài lòng.
Cecilia Randal trông rất hồi hộp, cô
đang cố gắng đế gây ấn tượng tốt với Zach. Cô còn trẻ nhưng đã có kinh
nghiệm đáng nể trong công việc cho dù nó không liên quan đến kế toán. Cô
đã từng làm việc lâu năm trong một nhà hàng với vai trò là người phục
vụ.
Có đến hàng tá câu hỏi trong đầu nhưng Zach không biết có nên
đưa hết ra với Cecilia không? Anh đã có được bài học từ Janice Lamond.
“Cô có thích công việc kế toán không cô Randall?”, anh hắng giọng hỏi.
Cô
gật đầu quả quyết. “Tôi rất thích. Tôi từng đạt điểm môn Đại số cao
nhất lớp”. Cô vươn người ra trước và chỉ vào bản lý lịch. “Tôi mới lấy
được bằng kế toán của trường Đại học Cộng đồng Olympic ở Bremerton”.
Zach nhìn theo ngón tay Cecilia. “Tôi thấy bản lý lịch có ghi là chồng cô ở trong hải quân phải không?”.
“Đúng
vậy. Hiện giờ anh ấy đang trên biển”. Cô bấu hai tay vào đùi và siết
chặt các ngón tay với nhau. “Tôi rất nhớ anh ấy, nhưng những ngày công
tác của anh ấy cũng sắp hết rồi”. Trong mắt cô ánh lên sự yêu thương và
nỗi nhớ mong, hy vọng của một người phụ nữ tha thiết yêu chồng. Đây là
một dấu hiệu tốt.
Zach liếc qua bản lý lịch của cô lần cuối và đưa ra sự băn khoăn của mình.
“Nhưng tôi không thấy cô có kinh nghiệm gì trong lĩnh vực kế toán”.
Cecilia
ngồi thẳng lưng lại. “Vâng, tôi biết. Trước đây tôi làm nhân viên ở nhà
hàng Bếp Thuyền Trưởng nó đã được bán cho người khác và đổi tên thành
nhà hàng Hải Đăng”.
Zach gật đầu lơ đễnh, anh khá quen thuộc với nhà hàng này vì anh đang làm thuê cho họ.
Cecilia
vươn người lại gần Zach hơn. “Những người quản lý của nhà hàng Hải Đăng
có đề nghị giao cho tôi một công việc nhưng tôi đã từ chối. Tôi và Ian
đều cảm thấy việc quan trọng nhất là phải hoàn thành cho xong tấm bằng
kế toán và tìm một công việc trong lĩnh vực mà tôi đã được đào tạo trong
suốt ba năm qua”.
Cô ta xứng đáng đạt điểm A vì những nỗ lực đó,
Zach quyết định. Cô ta đã mất ba năm đi học và bây giờ đang ngồi đây để
nắm bắt cơ hội của mình.
“Tôi sẵn sàng bắt đầu từ bất kỳ vị trí nào”, cô đề nghị. “Tôi sẽ rất biết ơn nếu có được cơ hội để chứng tỏ khả năng của mình”.
Zach
bắt đầu thấy thích cô vợ hải quân này. Một điều quan trọng khác nữa là
cô ấy đã kết hôn và nó có vẻ là một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Mặc dù không
nói ra, nhưng Zach không muốn làm việc trong môi trường gần gũi với một
phụ nữ độc thân nữa. Anh đã không nhận ra ý định của Janice cho đến khi
mọi chuyện vỡ lở.
“Cô có thể bắt đầu làm từ sáng thứ hai tới được không?”, anh quyết định.
Anh đã chán việc phải phỏng vấn các ứng cử viên và Cecilia cũng đã chứng tỏ được mình là người rất yêu công việc.
Mắt Cecilia mở to. “Ý anh nói là tôi đã được nhận sao?”.
Zach
mỉm cười. “Công việc này bây giờ đã là của cô”. Anh nói với cô về mức
lương, điều này khiến mắt cô còn mở to hơn nữa. Khi cô thốt lên. “Bao
nhiêu?”. Zach đã nghĩ rằng cô chế lương thấp. Nhưng rồi anh hiểu là mình
đã nhầm. Tự thấy bối rối, Cecilia cười và lấy tay che miệng. “Thật là
tuyệt. Ông sẽ không phải hối tiếc đâu ông Cox. Tôi sẽ làm hết khả năng
của mình”.
“Tôi biết là cô sẽ làm được cô Randall ạ”.
Sau
khi rời khỏi cơ quan ngày hôm đó, Zach dừng ở cửa hàng rau quả và chọn
một hẳn con gà. Gà chưa bao giờ là món ưa thích của anh, nhưng nó có ưu
điểm là nhanh và tiện, anh sẽ không phải mất nhiều thời gian để chuẩn bị
cho bữa tối.
Mặt Eddie méo xệch đi khi nó nhìn thấy con gà. “Con muốn món mỳ ống”, nó phàn nàn.
“Lại gà sao?”. Allison hỏi. “Cách đây hai hôm mẹ đã mua một con gà rồi. Trong nhà này không ai biết nấu món gì khác à?”.
“Có đấy”, Zach gần như đã mất kiên nhẫn. “Người đó là con”.
“Con hả?”. Allison càu nhàu lại với anh. “Điều gì khiến bố nghĩ rằng con biết nấu ăn?”.
“Không phải con chọn học ở nhà môn kinh tế trong ba tháng kỳ này sao?”.
“Vâng, nhưng chúng con không...”.
“Buổi chiều con là người về nhà sớm nhất. Con có thể chuẩn bị bữa tối cho bố và Eddie”.
“Bố muốn con nấu nướng chỉ vì con là con gái phải không?”. Mắt con bé đầy vẻ phẫn nộ.
Zach
sẽ không mắc phải cái bẫy “Bố tôi theo chủ nghĩa Sô- vanh” của Allison.
Anh nói. “Nếu Eddie đi học về sớm hơn con thì bố sẽ để em nấu, nhưng
thực tế con là người bước chân vào nhà sớm nhất. Chúc mừng con, con đã
có đủ điều kiện để chuẩn bị bữa tối cho cả nhà rối đấy. Bố và em con sẽ
rửa bát đĩa.
“Con thà nấu bữa tối còn hơn phải rửa bát”, Eddie nói to.
“Bố nghĩ lần này con không gặp may rồi Eddie ạ. Chị Allison sẽ vạch ra kế hoạch ăn tối cho chúng ta ăn tối”.
“Kế hoạch ăn tối?”. Allison có vẻ kinh hãi. “Đó là gì vậy?”.
Anh
phân vân không biết trong lớp nó có ngủ gật không. “Liệt kê những gì
chúng ta định ăn trong vòng bảy ngày tới và ra cửa hàng tìm mua những đồ
ăn từ danh sách đó”.
“Ồ”.
“Chị có thế nấu mì ống mỗi tối nếu chị thích”, Eddie hào hứng nói.
“Con viết vào đây”. Zach để một quyển vở lên bàn trước mặt con gái.
“Chúng ta có thể ăn thịt chiên giòn vào một tối nào đó được không?”. Eddie năn nỉ. “Đi mà”.
“Thôi được”. Allison miễn cưỡng viết món thịt chiên giòn vào đầu danh sách.
“Con có biết chúng ta cần những gì cho món thịt chiên giòn không?”. Zach hỏi.
“Thịt lợn, pho mát, cà chua và rau diếp”, Allison nói.
“Tốt”, Zach nói và chỉ vào con bé. “Hãy viết những thứ chúng ta chưa có vào một danh sách riêng những đồ cần mua”.
“Chúng ta đã có pho mát”, Eddie nói với bố. “Mẹ đã mua sẵn cho món mì ống và món pho mát vào tối thứ hai”.
“Tốt. Vậy chúng ta cần mua thêm thịt, cà chua và rau diếp”.
Allison
nghiêm túc ghi lại những thứ cần mua. Ba bố con trở nên hào hứng với
công việc này. Eddie đưa ra những gợi ý cho các bữa tối và Allison sáng
tạo thêm cho danh sách các món ăn. Công việc này khiến cả ba đều vui vẻ.
Đến khi kế hoạch cho bữa tối được hoàn thành thì cũng là lúc đồ ăn đã
chín, và cả ba bố con đã sẵn sàng dùng bữa.
Eddie hai tay cầm cái đùi gà. “Allison, có thực sự là chị sẽ nấu cho cả nhà không?”, nó hỏi chị.
Allison nhún vai. “Là do bố bắt chị thôi”.
Muốn hướng cuộc nói chuyện quay về chủ đề gia đình, Zach hỏi hai con về ngày hôm nay của chúng.
Và đã thành thói quen, Allison chớp mắt. “Con nghĩ là ổn”.
“Con có một ngày thật tuyệt”, Eddie nói và miêu tả chi tiết mọi việc xảy ra ở lớp năm của nó.
“Vậy còn bố?”. Allison hỏi sau khi Eddie nói xong.
“Bố à?”. Zach trả lời, anh nhận thấy rằng mình không có gì phải giấu hai con. “Chiều nay bố đã tuyển được một trợ lý mới”.
“Cô ấy có xinh không?”. Eddie hỏi.
Anh
chưa kịp trả lời thì chuông điện thoại reo. Như nữ hiệp sỹ đeo mặt nạ
đội mũ đen trong chuyện tranh, Allison lao đến chiếc điện thoại. Sự hăng
hái của nó tắt ngấm khi nó nhận ra là mẹ gọi đến.
Mặc dù Zach chỉ nghe được câu trả lời của Allison nhưng từ đó anh cũng hiểu được là Rosie đang hỏi ba bố con đang làm gì.
Con gái anh thở dài. “Hai chị em con và bố đang ngồi quanh bàn ăn và bố kể với chúng con về việc tuyển được một trợ lý mới”.
Zach
muốn nhảy dựng lên và hét thật to. Anh không muốn để Rosie biết Janice
đã nghỉ làm. Việc cô nộp đơn xin thôi việc đã đủ khiến anh thấy xấu hổ
rồi. Nhưng phải thú nhận với Rosie rằng mình đã sai khi tuyển Janice còn
khiến anh mất thể diện hơn. Thậm chí Zach còn chẳng thể thú nhận với
chính bản thân rằng mình đã sai lầm.
Zach không còn cảm thấy muốn ăn nữa, anh đứng lên và mang đĩa xuống bếp. Anh đổ thức ăn thừa đi và cho bát đĩa vào máy rửa bát.
Eddie cũng nói chuyện với mẹ. Một vài phút sau cậu bé gọi bố. “Mẹ muốn nói chuyện với bố này”.
“Bố tới ngay đây”. Anh biết vợ cũ của mình sẽ không bỏ qua thông tin này, và anh đã đoán đúng.
Vừa nghe thấy tiếng Zach, Rosie lập tức hỏi anh đúng câu mà anh đã dự đoán. “Anh tuyển trợ lý mới à?”.
“Allison
nói với em phải không”, anh lẩm bẩm. “Anh đang cố gắng để bọn trẻ kể
cho anh về mọi chuyện xảy ra ở trường và anh cũng muốn chia sẻ với chúng
công việc của anh”.
“Có chuyện gì với Janice Lamond vậy?”. Hiển nhiên là Rosie rất kiên trì.
“Không có chuyện gì cả?”.
“Nếu vậy tại sao anh phải tuyển trợ lý mới?”.
“Tại sao à?” anh nhắc lại như thể câu trả lời là tất yếu. “Anh cần một trợ lý mới”.
“Janice được thăng chức sao?”.
“Ừ”.
Jack nói rất thật lòng. Janice đã được thăng chức, nhưng có điều không
phải ở công ty của anh. Cho đến giờ thì Zach phải thừa nhận rằng những
gì Rosie nghĩ về Janice là đúng. Cô ta có tình ý với Zach. Và những gì
Janice giúp đỡ anh không chỉ hoàn toàn xuất phát từ mối quan hệ đồng
nghiệp.
“Vậy thì chúc mừng cho Janice”. Giọng Rosie nghe nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Ừ... chắc là như vậy”, anh nói.
Một
lát sau, Zach gác máy. Một cảm giác không mấy dễ chịu bao trùm lên anh.
Anh có một ý niệm mơ hồ rằng anh sẽ phải trả giá cho việc nói dối này
của mình - và sẽ phải trả giá vào một ngày rất gần.

