Bỏ rơi ma vương tổng tài - Chương 367 - 368

Chương 367

Cô đi nhanh tới tòa soạn, thấy đồng nghiệp không hẹn mà cùng
chiếu đến cô một ánh mắt khác thường.

Cô băn khoăn quét ánh mắt đến bàn làm việc của Chu Hiếu
Linh, thấy không có ai ở đó, không biết có phải lại có chuyện gì với cô gái này
rồi không…. Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó thấy cô ta và chú ngồi cùng nhau, không
biết bọn họ đang âm mưu cái gì.

Hoang mang đi lên tầng mười lăm, cô gõ cửa vài cái trước cửa
phòng chủ biên nhưng không thấy có tiếng trả lời. Cô nhìn quanh rồi xoay người
nhìn về phía văn phòng của xã trưởng. Hay là Trác đang ở văn phòng của Lâm Hạo
Ngôn? Cô định đi đến gõ cửa thì đột nhiên cửa mở, một khuôn mặt tuấn lãng xuất
hiện ở trước mắt “Mân Mân, sang phòng anh rồi nói chuyện.”

Cô theo lời hắn đi vào phòng Chủ biên.

“Em ngồi đi, để anh lấy vài thứ cho em.”

Cô ngồi xuống sofa. Trịnh Trác với tay lấy một chồng tư liệu
đang đặt trên giá sách đưa cho cô “Tư liệu này rất có ích đối với em, tốt nhất
là mấy ngày nay em nên đọc kỹ đi. Đồ đạc của anh đã thu dọn đi rồi, em chuẩn bị
chuyển đồ đạc của em lên đây, về sau văn phòng này là của em.”

“Trác, không phải anh nói hôm nay là ngày làm việc cuối cùng
của anh ở tòa soạn sao? Sao lại muốn đi ngay?”

Mấy ngày nay Trác vẫn đảm đương nhiệm vụ là thủ trưởng của
cô, hiện tại lại nói lập tức đi ngay, lòng cô không khỏi dấy lên cảm giác hụt
hẫng…

“Không còn cách nào khác, hôm nay anh phải tiếp nhận công
việc bên kia rồi.” Trịnh Trác khoanh tay trước ngực, trên gương mặt tuấn tú lộ
ra một nụ cười yếu ớt. “Mân Mân, anh vẫn đánh giá cao em, với năng lực của em
thì việc đảm nhiệm chức chủ biên không có vấn đề gì. Nhưng điều quan trọng là
từ nay về sau, trong công việc, em phải tinh tường, không được tin tưởng người
khác một cách mù quáng. Cần phải suy nghĩ cẩn thận trước khi quyết định bất cứ
một điều gì.”

Trong lời nói của hắn hiển nhiên còn có một tầng ý tứ, cô
nhíu mày hỏi dò “Trác, ý anh là ở tòa soạn có người muốn gây bất lợi cho em
sao?”

Trịnh Trác gật gù, ánh mắt như có như không “Mấy ngày vừa
rồi em không ở tòa soạn nên không biết, cấp trên đã chuyển đến phòng nhân sự
hai quyết định, một là thăng chức cho em làm chủ biên, còn lại là phó chủ
biên…”

“Phó chủ biên?” Cô vô thức lặp lại. Cô còn nhớ rõ buổi chiều
cách đây bốn ngày, Lâm Hạo Ngôn và Trác đã cùng thuyết phục cô đi Luân Đôn công
tác, sau đó cô lại có dịp trao đổi với Lâm Hạo Ngôn về việc đề cử Kỷ Tích Vân
làm phó chủ biên…

Trịnh Trác đột nhiên đề cập đến chuyện này, trong cô bỗng có
dự cảm xấu. Thoáng chốc nhớ đến câu nói của Chu Hiếu Linh ngày đó “…Đừng tưởng
rằng cô giỏi giang gì cả. Tôi nói cho cô biết, không cần cô đề cử, tôi cũng sẽ
có ngày leo lên được vị trí này…”

“Trác…. Đừng nói là… Chu Hiếu Linh được thăng chức lên Phó
Chủ biên…” Cô vừa nói vừa vụt đứng dậy theo bản năng.

“Đúng như vậy đấy!” Trịnh Trác đáp lời, cẩn trọng nhìn cô
“Mân Mân, anh không còn ở tòa soạn nữa, về sau em phải cẩn thận.”

Cô cảm thấy khó tin, hỏi lại “Sao cô ta có thể được cấp trên
thông qua? Là Lâm Hạo Ngôn đề cử sao?”

“Không phải, Lâm Hạo Ngôn chưa kịp đề cử ai thì cấp trên đã
có công văn xuống rồi…” Trịnh Trác đang nói thì chuông di động dồn dập vang
lên. Hắn nhìn màn hình, sắc mặt rõ ràng trầm xuống, ánh mắt lộ ra tia hàn quang
khiến người khác sợ hãi.

Cô không dám nói gì nhiều, cúi đầu suy ngẫm… Một lát sau,
khi hắn đã nói chuyện điện thoại xong, gương mặt lại thoảng qua một nụ cười ấm
áp, khiến cô hoài nghi biểu tình đáng sợ của hắn vừa rồi có phải là cô nhìn
nhầm không?

“Mân Mân, về sau có chuyện gì em cứ gọi điện thoại trực tiếp
cho anh, hoặc có thể đến Tần Thị tìm anh, đến lúc đó em cứ đưa tấm danh thiếp
này ra là sẽ được vào.”

Hắn rút tấm danh thiếp nhũ vàng đưa cho cô. Nhìn dòng chữ
“Tổng giám đốc tập đoàn Tần Thị – Trịnh Trác”, cô không khỏi cảm thấy vui mừng
thay cho hắn “Trác, chức vụ này rất cao, như vậy mới xứng với anh chứ!”

“Đây mới chỉ là bước đệm thôi. Cái gì là của anh thì rồi sẽ
phải thuộc về anh. Anh phải đi đây, hãy tự chăm sóc mình nhé, hôn lễ của em
nhất định anh sẽ đến!” Hắn cười đầy hàm ý, tay nhè nhẹ xoa đầu cô, đi ra khỏi văn
phòng. Nghe đến câu cuối cùng, hai má cô chợt đỏ bừng, cúi đầu gài danh thiếp
vào tập văn bản rồi đưa mắt ngắm nhìn không gian sang trọng của văn phòng, thở
ra một tiếng, không ngờ hiện tại mình đã là chủ biên của tạp chí Thuần Mỹ!

Nhớ lại cách đây vài tháng, cô chỉ là một sinh viên mới tốt
nghiệp vào làm việc, vậy mà bây giờ đã lên tới chức vụ mà ngay cả cô cũng chưa
dám nghĩ tới…

Sự nghiệp cô đã có rồi. Còn tình cảm… có phải chính là Doãn
Lạc Hàn hay không?

Về đến văn phòng, Tích Vân liền nhìn cô chớp chớp mắt ra
hiệu. Cô hiểu ý xem thông báo dán trước văn phòng, quả nhiên là lệnh điều động
liên quan đến cô và Chu Hiếu Linh. Trở lại văn phòng, cô im lặng đưa mắt nhìn
Kỉ Tích Vân, gật đầu một cái rồi bước vào phòng.

Trên bàn làm việc hình như có một số văn kiện. Cô cầm lên
chuẩn bị xem thì nghe tiếng đập cửa dồn dập, nghĩ là Tích Vân, cô tùy ý cất lời
“Mời vào!”

“Lăng tiểu thư!” Một giọng chói tai đầy ngạo mạn nháy mắt
đâm vào màng nhĩ, không cần ngẩng đầu cô cũng biết đó là ai. Cô cúi đầu nhìn
văn kiện, thản nhiên nói “Có việc gì cứ nói!”

“Cô hẳn đã nghe chuyện tôi trở thành phó chủ biên. Tôi biết
cô nhất định không phục, bởi cô đã tận lực đề cử người tâm phúc của mình, kết
quả chức vụ đó lại là của tôi… Haha… tôi e rằng kế hoạch lấy thúng úp voi của
cô đã thất bại rồi!”

Giọng điệu hợm hĩnh của Chu Hiếu Linh khiến cô không biết
nên khóc hay nên cười. Dù sao có giải thích gì cũng là vô ích, nên cô chỉ nhẹ
nhàng bâng quơ “Tôi chưa từng nghĩ như vậy. Tôi cũng không biết cô với cấp trên
quan hệ như thế nào, nhưng nếu cô đã được thăng chức phó chủ biên thì tôi chúc
mừng cô! Về sau quan hệ của chúng ta không cần phân biệt cao thấp, tôi hy vọng
có thể dứt bỏ thành kiến, trong công việc phối hợp với nhau thật tốt!”

Chương 368

Cô nói trơn tru như vậy, hơn nữa còn cố ý nhấn mạnh vào bốn
chữ “cấp trên cấp dưới” khiến Chu Hiếu Linh đỏ mặt tía tai “Cô……”

Mân Huyên cúi đầu tiếp tục nhìn văn kiện, trên miệng lại nở
một nụ cười kín đáo. Trước đây cô cũng không khác gì Chu Hiếu Linh lúc này, có
thể bị những câu nói ác ý kích thích mà mất bình tĩnh, làm những việc ngu ngốc…

Chu Hiếu Linh trợn ngược mắt, đập mạnh tay xuống bàn làm
việc của cô “Lăng Mân Huyên! Bây giờ tôi là phó chủ biên rồi, đây là bàn làm
việc của tôi, cô đi ra ngoài mau!”

“Được, nhưng cô cũng phải cho tôi thời gian dọn đồ đã
chứMười lăm phút sau cô có thể vào.” Mân Huyên đóng văn kiện trên bàn làm việc
lại, không thèm để ý đến Chu Hiếu Linh, cúi đầu thu dọn đồ. …

Chu Hiếu Linh “Hừ” một tiếng, quay người đi ra ngoài. Tiếng
đóng cửa thật lớn của cô ta khiến mọi người đều nghển cổ lên, thì thầm to nhỏ.

“Nhìn cái gì?! Muốn mất việc à?” Chu Hiếu Linh nổi giận đùng
đùng quát to, ánh mắt hung hãn quét quanh phòng làm việc lớn “Tập trung làm
việc đi! Tôi không kém cỏi không biết cách quản lý như phó chủ biên trước dây
đâu. Hừ, từ giờ trở đi trong giờ làm việc cấm nói chuyện, nếu không đừng trách
tôi không khách khí!”

Trong nháy mắt, văn phòng trở nên im bặt. Mọi người lúng
túng nhìn nhau rồi cúi đầu làm việc. Bình thường Chu Hiếu Linh đâu có dữ dằn
như vậy, sao vừa ngồi vào vị trí lãnh đạo đã thay đổi 180 độ như thế? Mà lời cô
ta vừa nói rõ ràng không kiêng nể gì là có ác ý với Mân Huyên…

Mân Huyên cũng không thèm chấp cô ta, chưa đầy mười phút sau
đã dọn xong đồ đạc, ôm một hộp tài liệu và đồ dùng cá nhân đi ra, đồng nghiệp
trong văn phòng đột nhiên vỗ tay rầm rầm, ai ai cũng vui vẻ chúc mừng cô.

“Mân Huyên, cô giỏi thật đó!”

“Chúc mừng nha! Sau này ở tầng 15 rồi cũng đừng quên chúng
tôi đó, nhớ thường xuyên xuống đây chơi……”

“Phải đó, cô phải xuống đó, nếu không chúng tôi bị người nào
đó mắng thảm rồi……”

Vài đồng nghiệp nữ vừa nói vừa đánh mắt về phía Chu Hiếu
Linh đang ôm đồ vào văn phòng Phó Chủ biên. Mân Huyên cảm động cười tươi rói
“Cám ơn mọi người thời gian qua đã giúp đỡ! Tôi hy vọng sau này chúng ta có thể
hợp tác làm việc thật tốt hơn nữa…”

Cô vẫy vẫy tay, đi vào thang máy. Vừa rồi cô cũng đã nghe
thấy Chu Hiếu Linh lớn giọng quát mắng như thế nào, vì vậy cô hiểu thái độ của
mọi người lúc này, chắc hẳn trong lòng họ đang thầm chửi rủa cô thủ trưởng mới
này.

Tuy cô không rõ làm sao Chu Hiếu Linh nhận được sự tin tưởng
của cấp trên, được Giản Quân Dịch phê chuẩn thăng chức, nhưng dù sao cô ta cũng
được cấp trên trực tiếp cất nhắc, cô lực bất tòng tâm, không thể làm gì để giúp
được mọi người trong phòng…

Cô đến văn phòng mới của mình, vừa ngồi vào chiếc ghế xoay
thì có tiếng gõ cửa.

Cô nói to “Mời vào!”

Một cô gái tầm 30 tuổi đi vào, chuẩn mực giới thiệu “Lăng
tiểu thư, tôi là trợ lý mới của cô. Tôi họ Hoàng, về sau có việc gì cần cô cứ
gọi tôi.”

“À… Trợ lý Hoàng, tôi vừa thăng chức, còn có nhiều việc chưa
quen, mong được cô giúp đỡ.” Mân Huyên lễ phép cúi đầu. Trợ lý Hoàng chính là
trợ lý trước đây của Trác, cô đã từng nghe Trác nói qua rằng cô ấy làm việc rất
tốt.

“Không dám, có việc gì cô cứ hỏi, nếu biết tôi nhất định sẽ
giúp cô.” Trợ lý Hoàng vừa nói vừa xếp vài tập giấy tờ lên bàn làm việc của cô
“Có mấy văn kiện cần cô xem qua…”

Mân Huyên vừa mở ra thì thấy đó là báo cáo doanh thu. Nhìn
con số được thông báo trên đó, cô không khỏi kinh ngạc. Cô còn nhớ rõ bốn ngày
trước Lâm Hạo Ngôn nói lợi nhuận thu về đã vượt 30% so với dự kiến, phỏng chừng
cuối cùng có thể lên tới con số 35%, nhưng không ngờ hôm nay mới là ngày thứ
năm, con số ấy đã là 48%.

Cô ngạc nhiên đến ngây người, mãi đến khi nghe giọng trợ lý
Hoàng nhắc “Lăng tiểu thư, nếu không có vấn đề gì, mời cô kí tên…”, cô mới bừng
tỉnh.

“Được.” Cô cúi đầu kí tên. Cô biết sau đó văn kiện này sẽ
được đưa tới chỗ Lâm Hạo Ngôn, sau đó sẽ được ghi lại như một công trạng huy
hoàng trong lịch sử hoạt động của tòa soạn.

Trợ lý Hoàng lại đưa cho cô thêm một số văn kiện, cô vùi đầu
vào làm việc. Một lúc lâu sau, di động vang lên, cô nhìn vào  màn hình
hiển thị, bất giác nở một nụ cười ngọt ngào.

“Hàn, sao bây giờ mới gọi cho em? Em về từ lâu rồi…” Cô tiếp
điện thoại, giọng nói pha chút hờn dỗi.

“Huyên, anh vừa họp bốn giám đốc xong, ra khỏi phòng lập tức
gọi cho em đây.” Giọng nói dịu dàng của hắn vang lên, trộn lẫn với những tiếng
ồn ào xung quanh.

Cô thè lưỡi. Họp bốn giám đốc quan trọng đến như thế nào, cô
đương nhiên biết rõ.

Hắn dường như nhìn thấy được vẻ mặt của cô lúc này, cúi đầu
cười khẽ “Em sắp hết giờ rồi đúng không? Anh qua đón em đi ăn trưa.”

Cô nhìn con số ở góc bên phải màn hình máy tình, thấy còn
hơn tám phút nữa là đến giờ nghỉ trưa của tòa soạn, vì vậy vui vẻ trả lời
“Vâng, khoảng mười phút nữa em xuống dưới đợi anh.”

Tầng mười lăm có thang máy chuyên dụng, không phải chờ đợi,
chen chúc cùng người khác, cô vui vẻ đáp thang máy xuống lầu, tay phải lần lần
sờ vào vật trong túi xách. Đó là quà cô mua cho hắn ở Luân Đôn, tuy rằng không
phải là đồ quý hiếm xa xỉ gì nhưng đó chính là tấm lòng của cô…

Bước ra khỏi thang máy, thấy trước mặt có vài đồng nghiệp,
cô đi chậm lại để cho họ ra khỏi tòa soạn trước, sau đó mới hớn hở chạy nhanh
về phía hắn vẫn hay đậu xe.

Nháy mắt đã thấy chiếc Lamborghini quen thuộc, cô lại gần,
cùng lúc đó cửa xe cũng mở ra. Cô cười tươi ngồi vào trong “Hàn, anh đến nhanh
thế!”

Cô quay đầu nhìn hắn, lại thấy hắn đang nhíu mày, giọng nói
bá đạo vừa yêu thương vừa lo lắng “Sao lại đi nhanh như vậy?! Nhỡ may ngã thì
phải làm sao?”

Báo cáo nội dung xấu