Hạt giống tâm hồn - Tập 1 - Phần 1

“Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại, một cánh cửa khác mở ra,
ta thường chú ý vào cánh cửa đang đóng mà không thấy được một cái khác đang mở
ra.”

“Đừng bao giờ nói lời tạm biệt nếu bạn vẫn muốn cố gắng,
đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục. Đừng bao giờ nói bạn
không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn.”

“Cuộc sống thường không chật hẹp trong những ngôi nhà, trên
những con đường, góc phố mà chính trong những định kiến và suy nghĩ của con
người.”

“Hãy mơ những gì bạn muốn mơ, tới những nơi bạn muốn tới,
trở thành những gì bạn muốn bởi bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm
tất cả những gì bạn muốn.”

Giá trị của thử thách

Một con tằm phải trải qua đau đớn để tự chui ra
khỏi cái kén và trưởng thành con bướm biết bay.

Một hạt giống nằm sâu trong lòng đất để nảy mầm phải tự vươn
thẳng lên xuyên qua tầng đất dày và trở thành cây cứng cáp.

Con tằm nào được người ta cắt vỏ kén chui ra mãi mãi bò quẩn
quanh cái kén mà không bao giờ thành loài bướm biết bay.

Hạt giống nằm trên mặt đất dễ dàng nảy mầm nhưng sẽ bị bật
gốc khi gặp cơn dông tố.

Con người không thể chọn cho mình nơi sinh ra, nhưng có thể
tự chọn cho mình một cách sống; rèn luyện cho mình khả năng chịu đựng và bản
lĩnh ý chí qua thử thách, khó khăn, bất hạnh và cả thất bại. Thất bại, bất hạnh
có thể là điều tuyệt vọng với người này nhưng có thể là may mắn với người khác
- tùy vào cách chúng ta đón nhận bằng cách dũng cảm vượt qua hay tự thương thân
trách phận mà gục ngã.

Đến một ngày...

Đến một ngày chúng ta bỗng nhận ra nhiều điều của cuộc sống,
như một căn duyên chợt đến để cảm nhận - theo lời người xưa từng nói là ngộ ra.

Chúng ta bỗng nhận ra sự xuyên suốt lẽ ra phải có trong cuộc
sống mình - khi trời đất tĩnh lặng, khi lòng người lắng xuống tận đáy ký ức tâm
hồn. Chúng ta chợt thấy những ngày đã qua dù làm được nhiều việc nhưng chỉ là
một quán tính của sự cảm nhận cùng lòng say mê chiến thắng và sự tự khẳng định
mình.

Một lúc nào đó chúng ta bỗng nhận ra sự vô tình của bản thân
với những giá trị khác và những tấm chân tình của người bạn đã xa. Chúng ta
thường nhận ra sự chưa hoàn thiện của người khác mà quên đi của chính mình -
khi bản ngã kiêu hãnh và cái tôi chen chân đứng cùng một chỗ, khi chúng ta tự
cho tầm nhìn của mình là rộng nhất.

Chúng ta chợt cảm nhận được quy luật sâu xa của cuộc sống là
quá trình cho và nhận. Chúng ta cảm thấy sự tha thứ, bao dung, nhìn nhận lại
cũng là một sự cho đi và những tổn thương tinh thần tưởng chừng không có nguồn
nào bù đắp trở nên nhẹ nhàng như cần phải có.

Chúng ta chợt cảm thấy sự thanh thản, nhẹ nhàng trước những
nỗi đau, lỗi lầm, mất mát của ngày hôm qua, sự mới mẻ tinh khôi của ngày hôm
nay và đó chính là những gì dành cho ngày mai.

Có lúc chúng ta nhận ra bầu trời lấp lánh ngàn vì sao hay
đen kịt âm u dông tố không ngăn được sự bừng sáng của một con tim - ánh sáng
rực rỡ của mặt trời chiếu rọi không ấm áp bằng chiếc đèn lồng ký ức tình yêu,
và hạnh phúc không phải chỉ là nụ cười mà còn là giọt nước mắt trên bờ vai tin
cậy.

Đến một lúc chúng ta cảm thấy sự thừa thãi của ngôn từ, sự
ấm lòng của tình thương thầm lặng, ý nghĩa của sự chia sẻ và điểm thiêng liêng
trong sáng của ánh mắt ai đó chợt nhìn ta. Chúng ta cảm nhận được sợi dây kết
nối mọi người, điểm tĩnh trong chuyển động, sự trường tồn của cuộc sống và chợt
thấy khoảnh khắc của ngày hôm nay ý nghĩa hơn ngày hôm qua.

Tin tốt lành

Ý nghĩa cuộc sống không phải ở chỗ nó đem đến cho ta điều
gì, mà ở chỗ ta có thái độ đối với nó ra sao; không phải ở chỗ điều gì xảy ra
với ta, mà ở chỗ ta phản ứng với những điều
 đó như thế nào.

- Lewis L. Dunnington

Một anh sinh viên vừa tốt nghiệp đại học đang tìm việc làm
đã tham dự một cuộc thi sáng tạo chuyên ngành do liên hiệp các trường đại học
trong cả nước tổ chức. Sau nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả tháng trời, anh được
lọt vào nhóm những người xuất sắc nhất để dự vòng thi chung kết. Rồi anh cũng
vất vả vượt qua các đối thủ trong cuộc đấu trí cuối cùng, kéo dài ba ngày liền
căng thẳng và giành được giải nhất. Phần thưởng cho anh là một món tiền khá lớn
mà cuộc đời sinh viên trước nay của anh chưa từng mơ ước tới. Sau khi rời hội
trường và trốn nhanh khỏi ánh đèn camera của báo giới, anh vào bãi lấy xe ra
về. Bất ngờ một phụ nữ tiến đến gần anh. Bà nghẹn ngào:

- Chú ơi! Chúc mừng chú, thật vinh dự cho chú đã đạt
được giải nhất trong cuộc thi khó khăn này. Tôi có một chuyện muốn nói với chú
nhưng không biết có tiện không. Nếu chú có con nhỏ chú mới hiểu được điều tôi
sắp nói. Con của tôi bị ung thư và đang nằm trong bệnh viện, nếu không có một
khoản tiền để mổ, chắc em nó không qua khỏi được! Mà nhà tôi thì... không thể
lo được một khoản tiền lớn đến như vậy...

- Thế bác cần bao nhiêu? - Anh sinh viên nhìn bà hỏi, lòng
cảm thông thật sự.

Sau khi nghe người phụ nữ kể hết sự việc, anh liền lấy chiếc
phong bì đựng số tiền vừa được thưởng và trao cho bà.

- Cầu mong cho con bác qua được hiểm nguy. Bác về lo cho em
ấy ngay đi. - Anh nói.

- Cảm ơn chú, không biết tôi phải lấy gì mà đền ơn chú đây.

Nói rồi người phụ nữ với vẻ xúc động quày quả bước ra cổng.

Vài ngày sau anh có dịp quay lại trường. Một người trong
thấy liền tiến tới hỏi:

- Có người kể với tôi rằng tối hôm trước anh có gặp một
người phụ nữ sau cuộc thi và anh đã cho bà ấy tiền để chữa bệnh cho đứa con sắp
chết của bà ấy, phải không?

Người thanh niên gật đầu xác nhận.

- Vậy thì tôi phải báo với anh tin này để anh biết. Bà ta là
một tay lừa đảo thật sự đấy. Bà ta chẳng có đứa con nào bị bệnh gần chết cả.
Anh cả tin quá! Anh bị lừa rồi, anh bạn ạ!

Một thoáng im lặng, anh thanh niên hỏi lại:

- Có thật là không có đứa bé nào bị bệnh gần chết cả, đúng
không?

- Đúng vậy. Tôi bảo đảm là như thế. - Người đàn ông quả
quyết.

- Ô, đó là tin tốt lành nhất trong ngày mà tôi được biết
đấy. - Người thanh niên nói.

Đoạn anh nói thêm:

- Chúng ta nên ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả.

Không đề

Một cô gái trẻ gặp phải những nỗi đau thương,
tuyệt vọng lớn trong cuộc sống một thời gian dài mà không sao nguôi ngoai được.
Một buổi sáng cô quyết định tìm đến cái chết cho lòng nhẹ nhàng thanh thản hơn.
Cô đi đến một cây cầu bắc qua dòng sông sâu, cô nhìn thật lâu xuống dòng nước
cuộn trào vô tình như bị thôi miên và sắp sửa nhảy xuống thì chợt nghe tiếng
nói chậm rãi của một cụ già vang lên bên cạnh:

- Cháu định nhảy xuống ư? Cháu nên về nhà chào mẹ cháu một
câu rồi quay lại cũng chẳng muộn mà!

Nói rồi ông lão cầm cần câu thong thả đi về phía đầu cầu
không ngoái lại.

Cội rễ của sự trưởng thành

Sức mạnh của con người định hình trong chính sự yếu
đuối của người ấy.

- Ralph Waldo Emerson

Hồi còn nhỏ, tôi có một người hàng xóm mà mọi người gọi là
bác sĩ Gibbs. Ông không giống như bất kỳ bác sĩ nào tôi từng biết, ông rất giản
dị và hiền từ, nhất là đối với bọn nhóc nghịch ngợm chúng tôi.

Ngoài giờ làm công việc cứu người, bác sĩ Gibbs thường trồng
cây. Ông muốn biến mảnh đất rộng 10 mẫu tây của mình thành một khu rừng mà! Vị
bác sĩ hiền lành ấy có những lý thuyết trồng cây rất thú vị, ngược hẳn với
nguyên tắc mà mọi người cho là hiển nhiên. Không bao giờ ông tưới nước cho
những cây mới sinh trưởng - ông giải thích với tôi rằng tưới nước sẽ làm chúng
sinh ra hư hỏng, và thế hệ cây kế tiếp sẽ ngày một yếu đi. Vì thế cần phải tập
cho chúng đối mặt với khắc nghiệt. Cây nào không chịu nổi sẽ bị nhổ bỏ ngay từ
đầu.

Rồi ông hướng dẫn cho tôi cách tưới nước cho những cây
rễ mọc trên cạn, để khi khô hạn thì chúng sẽ phải tự bén rễ sâu mà tìm nguồn
nước. Thảo nào, chẳng bao giờ tôi thấy ông tưới cây cả. Ông trồng một cây sồi,
mỗi tháng thay vì tưới nước, ông lấy tờ báo cuộn tròn lại và đập vào nó: Bốp!
Bốp! Bốp! Tôi hỏi ông tại sao lại làm vậy thì ông trả lời: để làm nó chú ý.

Bác sĩ Gibbs từ giã cõi đời hai năm sau khi tôi xa gia đình.
Giờ đây, về nhìn lại những hàng cây nhà ông, tôi lại như mường tượng ra dáng
ông đang trồng cây 25 năm về trước. Những thân cây ngày ấy nay đã lớn mạnh và
tràn trề sức sống. Như những thanh niên cường tráng, mỗi sáng chúng thức dậy,
tự hào ưỡn ngực và sẵn sàng đón nhận những gian nan, thử thách.

Vài năm sau tôi cũng tự trồng lấy hai cây xanh. Mùa hè cháy
nắng tôi tưới nước; mùa đông giá rét tôi bơm thuốc và cầu nguyện cho chúng.
Chúng cao gần chín mét sau hai năm, nhưng lại là những thân cây luôn dựa dẫm
vào bàn tay người chăm bẵm. Chỉ cần một ngọn gió lạnh lướt qua, chúng đã run
rẩy và đánh cành lập cập - trông chẳng khác gì những kẻ yếu đuối!

Chẳng bù với rừng cây của bác sĩ Gibbs. Xem ra nghịch cảnh
và thiếu thốn dường như lại hữu ích cho chúng hơn sự đầy đủ.

Hằng đêm trước khi đi ngủ, tôi thường ghé phòng hai đứa con
trai và ngắm nhìn chúng ngủ ngon lành. Nhìn thân thể nhỏ bé đang phập phồng
nhịp thở của cuộc sống, tôi luôn cầu nguyện cho chúng có một cuộc sống dễ chịu.

Nhưng gần đây, tội chợt nghĩ đã đến lúc cần phải thay đổi
lời nguyện cầu ấy. Tôi nguyện cầu cho chúng mạnh mẽ hơn, để chịu được dông gió
không thể tránh trong cuộc đời. Có ngây thơ mới mong chúng thoát khỏi gian khổ
- bởi lẽ nghịch cảnh, khó khăn luôn là điều hiện hữu tất yếu. Và dù muốn hay
không, cuộc đời chẳng bao giờ bằng phẳng cả. Tôi cầu mong cho “gốc rễ” của con
mình sẽ bén thật sâu, để chúng có thể hút được sức mạnh từ những suối nguồn
tiềm ẩn trong cuộc sống.

Thật sự nhìn lại, tôi đã cầu xin sự an lành quá nhiều rồi,
nhưng rất hiếm khi những ước muốn ấy được thỏa nguyện. Điều chúng ta cần là
mong sao cho mình rèn luyện được một cơ thể cường tráng và ý chí cứng cỏi, bền
vững, để khi nắng cháy hay mưa dông, bão tố, chúng ta sẽ không bao giờ bị gục
ngã.

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ

Ước mơ không phải là cái sẵn có, cũng chẳng
phải là cái không thể có. Ước mơ chính là những con đường chưa định hình nhưng
rồi con người sẽ hướng tới và vượt qua.

Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa của lớp tôi tự
giới thiệu mình với sinh viên trong lớp rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen
với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy có một bàn tay
dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại, đó là một bà cụ có vóc dáng nhỏ
bé, làn da nhăn nheo, đang nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.

Bà nói:

- Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?

Tôi cười và vui
vẻ trả lời:

- Dĩ nhiên là
được, thưa bà! - Và bà đã ôm tôi thật chặt.

- Tại sao bà lại
vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này? - Tôi hỏi đùa.

Bà mỉm cười:

- Tôi đến đây để
tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài
đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.

- Bà nói nghiêm
túc chứ? - Tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách
như thế ở độ tuổi của bà.

- Tôi luôn mơ ước
được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó! - Bà nói.

Sau khi giờ học
kết thúc, chúng tôi đến tòa nhà hội sinh viên và cùng uống với nhau một ly sữa
sô-cô-la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Trong suốt ba tháng tiếp theo,
hằng ngày chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau về mọi
việc. Tôi luôn bị cuốn hút bởi “cỗ máy thời gian” này khi nghe bà chia sẻ sự
từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.

Trong suốt năm
học. Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết
bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc
với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm
say sưa đó.

Vào cuối năm học,
chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không
bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và
bước lên bục giảng đường.

Khi bắt đầu bài
phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn nhà. Hơi ngại ngùng và
thoáng bối rối bà cầm micro và nói:

- Xin lỗi quý vị,
tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang
giết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi
nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.

Khi chúng tôi
cười, bà lấy giọng và bắt đầu:

- Chúng ta ngừng
vui chơi bởi vì chúng ta đã già; nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta
không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt
được thành công:

Thứ nhất, các bạn
hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hàng ngày.

Thứ hai, các bạn
hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ,
định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn
hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm
hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những điều
tốt đẹp đã có trước đó và những điều tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng
ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.

Thứ ba, các bạn
phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các
bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm
chí cũng không biết đến điều đó!

Thứ tư, có sự
khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm
trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành
20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ mãi nằm trên giường suốt một năm và không làm
bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng
phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của
bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn tìm được cơ hội để thay đổi.

Thứ năm, đừng bao
giờ tiếc nuối. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã
làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới
hay nuối tiếc.

Bà kết thúc cuộc
nói chuyện của mình bằng cách mạnh dạn hát bài “Cánh Hoa Hồng”. Bà đã cùng
chúng tôi hát bài đó và lời hát ấy hiện giờ đã trở nên quen thuộc với cuộc sống
hàng ngày của chúng tôi.

Và rồi. Rose cũng
đã hoàn tất chương trình đại học mà bà đã bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần
sau khi tốt nghiệp. Rose đã ra đi một cách thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai
ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính
trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm
gương minh chứng rằng không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn
có thể làm được trong đời.

Mỗi ngày là
một món quà

Hôm qua là quá
khứ. Ngày mai là tương lai. Chỉ có hôm nay là hiện tại là món quà mà cuộc sống
ban tặng cho chúng ta.

- Khuyết danh

Anh rể tôi kéo
cái ngăn dưới cùng của chiếc bàn nơi chị tôi vẫn thường ngồi làm việc và lấy ra
một cái gói được bọc bằng giấy lụa. Anh xé lớp giấy bên ngoài và cho tôi xem
một chiếc quần nhỏ được gói bên trong. Chiếc quần rất dễ thương: được may bằng
lụa mềm có viền ren. Trên đó vẫn còn nguyên miếng nhãn ghi giá, một số tiền
không nhỏ.

- Jan đã mua nó
khi anh chị đến New York lần đầu tiên, cách đây đã 8,9 năm rồi, nhưng
cô ấy chưa bao giờ mặc nó. Cô ấy định để dành chờ một dịp đặc biệt. Giờ thì
ngoài dịp này ra, chẳng còn có dịp nào khác nữa.

Anh cầm lấy chiếc
quần từ tay tôi, đặt nó lên giường cùng những quần áo khác mà chúng tôi định
chôn theo chị tôi. Anh mân mê nó một lúc rồi đóng sầm ngăn kéo và quay về phía
tôi nói:

- Đừng bao giờ
giữ lại bất cứ điều gì để chờ một dịp đặc biệt. Mỗi ngày tồn tại trên cõi đời
chính là một dịp đặc biệt rồi đó.

Những lời của anh
cứ văng vẳng mãi bên tôi từ lúc đó đến những ngày kế tiếp, khi tôi giúp anh và
đứa cháu thu xếp tang lễ cho chị tôi ổn thỏa. Chị tôi đã ra đi thật bất ngờ!

Trên chuyến bay
quay về nhà sau đám tang chị, tôi cứ nghĩ về những lời nói ấy, về tất cả những
ước mơ chưa trọn vẹn của chị tôi, về những điều chị đã làm mà không nhận ra
rằng nó đặc biệt.

Và tôi nghiệm ra:
cuộc sống chất chứa bao hương vị ngọt ngào để ta thưởng thức bất cứ khi nào có
thể, chứ không phải để ta đối phó. Thế là tôi quyết định thay đổi!

Tôi bắt đầu đọc
nhiều hơn và ít bận tâm đến những điều nhỏ nhặt. Tôi thích thú ngắm nhìn cảnh
vật khi ngồi trên boong tàu và không rối lên khi thấy đám cỏ dại trong vườn.
Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn và hạn chế tham dự những cuộc
gặp gỡ chẳng mấy bổ ích.

Tôi không để dành
bất cứ điều gì nữa: tôi dùng tất cả những món đồ sứ và đồ pha lê xinh đẹp của
mình vào mỗi dịp có ý nghĩa - chẳng hạn như giảm được một ký lô, bồn rửa chén
hết bị nghẹt hay bông hoa trà đầu tiên hé nở.

Tôi mặc chiếc áo
đẹp đi chợ nếu thấy thích. Khi tôi nghĩ mình trông sang trọng, tôi có thể trả
nhiều tiền hơn cho một túi rau nhỏ mà không cau mày. Tôi sẽ không để dành lọ
nước hoa thơm nhất của mình cho những dịp đặc biệt nào nữa, cho dù các cô bán
hàng hay vài người nào đó xì xào bình phẩm.

Tôi đang bỏ dần
những cụm từ “một ngày nào đó” hay “nội trong vài ngày” khỏi ngân hàng từ vựng
của tôi. Nếu có điều gì đáng xem, đáng nghe hoặc đáng làm, tôi sẽ làm ngay.

Tôi không chắc
chị tôi sẽ làm gì nếu biết rằng ngày hôm sau chị không còn trên cõi đời này
nữa, cái ngày hôm sau mà tất cả chúng ta mặc nhiên nghĩ nó sẽ đến. Tôi nghĩ chị
hẳn đã gọi điện cho những người trong gia đình và vài bạn bè thân. Có lẽ chị đã
hẹn gặp một vài người bạn cũ để xin lỗi và xóa đi những chuyện không vui đã
qua. Hoặc chị đã đi ra ngoài dùng một bữa cơm Tàu mà tôi đoán mình sẽ chẳng bao
giờ được biết!

Những điều nhỏ
nhoi chưa làm được sẽ khiến tôi bực bội nếu tôi biết thời gian của mình chỉ có
giới hạn. Bực bội bởi tôi đã trì hoãn đi thăm những người bạn tốt mà tôi định
sẽ liên lạc vào một ngày nào đó. Bực bội bởi tôi đã không viết những lá thư nào
đó mà tôi đã định viết - nội trong vài ngày.

Tôi sẽ bực mình
và nuối tiếc vì tôi đã không thường xuyên nói với chồng và con gái tôi rằng tôi
yêu họ biết bao. Tôi đang cố gắng rất nhiều để không trì hoãn, giữ lại hay để
dành bất cứ điều gì mang thêm tiếng cười và làm cho cuộc sống của chúng tôi
thêm phong phú.

Và mỗi buổi sáng,
khi thức dậy, tôi luôn tự nhủ: hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi
phút, mỗi hơi thở... đều là một món quà của cuộc sống.

Chúng ta không
biết chuyện gì có thể sẽ xảy đến với mình trong chuỗi liên khúc lạ thường và
bất ngờ của cuộc sống. Tuy nhiên, ta có thể quyết định những gì xảy ra bên
trong con người mình, cách nhìn và cách ta đón nhận chúng cũng như ta sẽ làm gĩ
với chúng - và đó mới chính là điểm mấu chốt

- Joseph
Fort Newton

Báo cáo nội dung xấu