Cá voi và hồ nước - Chương 01 phần 1

Bốn rưỡi chiều, cơn bão Changmi đang hoành hành ở miền
TâyNam Đài Loan, tiếng gió mưa làm tôi giật mình tỉnh giấc.

Có lẽ tại ngủ trưa lâu quá, đầu óc tôi hơi u mê, toàn thân
uể oải.

Phòng ngủ hơi tối, tôi gượng lấy lại tinh thần nhảy xuống
giường, hướng ánh mắt ra ban công.

Quần áo treo ngoài ban công nhảy múa trong gió, như muốn
vùng thoát khỏi mắc áo mà bay vút đi xa tít tắp.

Mở cánh cửa sổ kiểu Pháp ra, gió lạnh ập thẳng vào mặt trong
nháy mắt khiến tôi hoàn toàn tỉnh táo.

Mớ quần áo ướt sũng nằm dưới đất, vẫn không yên phận phập
phồng do gió bão.

Còn nhớ lúc ăn cơm trưa xong là khoảng 1 giờ, gió mới chỉ
phất qua từng cơn, hơi mạnh nhưng chưa quá lớn, vả lại trời cũng chưa đổ mưa,
không ngờ vừa ngủ một giấc dậy, gió mây đã đổi màu.

Thôi kệ, đợi tạnh mưa rồi dọn dẹp sau.

Đóng cửa lại, ra khỏi phòng ngủ. Lúc bước vào phòng sách,
tôi tiện tay bật đèn.

“A!”

Tôi rú lên thảm thiết, lao tới bên cửa sổ, cuống cuồng thu
nhặt sách vở và mấy thứ linh tinh bị nước mưa hắt vào ướt hết.

Sau đó chạy vào bếp lấy giẻ ra lau mấy vũng nước đọng trên
mặt bàn và dưới sàn nhà, giẻ thấm đẫm nước thì đem vắt cho khô, vắt khô rồi lại
lau, lặp đi lặp lại mười mấy lần mới tạm coi như không còn vết nước.

Nhưng nước mưa vẫn rỉ vào qua khe cửa sổ đóng chặt, tụ lại
thành dòng, tràn qua mép cửa sổ.

Tôi lại vào nhà tắm lấy ra hai cái khăn bông khô và mấy thứ
quần áo cần giặt, nhét khăn bịt khe hở trên mép cửa, trải quần áo lên bàn sách
và sàn nhà. Vậy chắc là được rồi, tôi thầm nghĩ.

Tôi thở hắt một hơi, bắt đầu lau mồ hôi trên trán.

Từ phòng khách hình như vẳng ra tiếng chuông điện thoại di
động, hòa lẫn trong tiếng mưa gió nên đã mất đi sự vang dội thường ngày.

Tôi nghiêng tai lắng nghe ba giây, quả nhiên là tiếng chuông
điện thoại.

Trong đầu vừa sượt qua ý nghĩ không hiểu ai lại đi gọi điện
cho mình giữa cái tiết trời quỷ quái này, tôi đã ra đến phòng khách, cầm máy
lên.

Màn hình hiển thị tên người gọi là “Lại Đức Nhân”, bạn đại
học kiêm đồng môn ở viện nghiên cứu của tôi.

“Gì thế?” Tôi nhấn nút nghe.

“Giờ cậu không có chuyện gì chứ?”

“Tớ sống khỏe lắm, không có chuyện gì, cảm ơn quan tâm.”

“Không phải ý đó. Tớ hỏi là, giờ cậu không bận việc gì chứ?”

“Cậu muốn gì?”

“Đến chỗ tớ đi!”

“Bây giờ đang bão to đấy, cậu có lầm không thế?”

“Đến đi mà. Tớ có cái chương trình chạy mãi không được.”

“Thế thì liên quan khỉ gì đến tớ?”

“Thế là sao?”

“Liên quan khỉ gì đến tớ?”

“Ừ, đến là được rồi, không liên quan.”

“Tớ không muốn đi.”

“Đến giúp tớ đi mà. Tớ chờ cậu trong phòng nghiên cứu. Tối
nay ăn cơm chung luôn.”

“Tớ không muốn.”

“Đi xe cẩn thận nhé. Tớ đợi đấy.”

“Tớ không...”

Chưa nói hết câu, cậu ta đã gác máy.

Chửi thầm mấy câu xong, tôi vẫn ngoan ngoãn mặc áo mưa, đội
mũ bảo hiểm, xuống nhà lấy xe.

Trên đường ngổn ngang cành lá bị gió thổi gãy rụng, tôi
thường phải nghiến qua cả một mảng xanh.

Đèn giao thông một ngã tư bị hỏng, cứ nhấp nháy đèn xanh mãi
không ngừng, tôi giảm tốc, từ từ băng qua.

Lái xe trong thời tiết này phải cẩn thận, bằng không lúc bị đụng
nằm văng ra vệ đường, nhất định sẽ rất nhớ nhung mặt trời.

Tuy đã vũ trang từ đầu đến chân, nước mưa vẫn thấm được vào
ống quần, mắt kính cũng cứ mờ mờ mịt mịt.

Dọc đường mưa gió to lớn, tôi hoàn toàn không nghe thấy
tiếng động cơ xe, chỉ nghe thấy tiếng mình rủa xả.

15 phút sau, cuối cùng cũng an toàn đến được tòa nhà của
khoa.

Vào bên trong, tôi liền cởi áo mưa, vắt lên tay vịn cầu
thang

Kế đó, tháo kính ra lau khô, xắn ống quần đến đầu gối, rồi
bắt đầu bước lên.

Tôi leo thẳng lên tầng bốn, tầng này có bốn phòng nghiên
cứu, mỗi phòng ngồi được mười hai người.

Tôi khẽ khàng mở cửa gian phòng thứ hai, thò đầu vào xem,
nghĩ chắc chẳng còn ai khác, bèn rón rén bước vào, bất ngờ hét lớn: “Này!”

Định cho tên Lại Đức Nhân ấy một bài học.

Không ngờ lại là một nghiên cứu sinh lạ hoắc ngẩng phắt đầu
lên, hoảng hồn đứng bật dậy.

“Anh tìm ai ạ?” Giọng cậu ta nghe như thể vẫn chưa kịp định
thần.

“À!” Tôi cũng giật thót cả người. “Tôi tìm Lại Đức Nhân.”

“Anh Lại Đức Nhân ở tầng ba ạ.”

“Cảm ơn.” Tôi hơi ngượng ngùng. “À, cho tôi xin lỗi nhé.”

“Không có gì.” Anh ta cười cười. “Nghiên cứu sinh bị giáo sư
hướng dẫn dọa quen rồi, tim khỏe lắm.”

Tôi cảm ơn lần nữa, rồi ra khỏi phòng nghiên cứu.

Chắc tôi bị mưa bão thổi cho u mê đầu óc, quên mất rằng Lại
Đức Nhân đã hoàn thành khóa thạc sĩ lâu rồi, tất nhiên không còn ở gian phòng
ấy nữa.

Lại Đức Nhân giờ đang học tiến sĩ, chắc cũng được năm năm
rồi.

Tầng ba có hai phòng, lần này tôi đã biết điều, gõ cửa phòng
thứ nhất trước

“Vào đi,” giọng Lại Đức Nhân cất lên. “Đợi cậu lâu quá.”

“Sao biết là tớ?” tôi mở cửa, rồi hỏi.

“Thời tiết này còn thằng ngu nào chịu đến nữa đâu?”

“Này, cậu gọi tớ đến đấy nhé.”

Không gian phòng này rộng hơn phòng trên tầng bốn một chút,
nhưng chỉ có chín chỗ ngồi.

Bên trái cánh cửa có một hàng giá sách kê dựa vào tường, cao
đến trần nhà.

Lại Đức Nhân ngồi ở trong cùng, sát cánh cửa sổ kiểu Pháp,
hai mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính.

“Có mỗi cậu thôi à?” tôi hỏi.

“Ừ,” cậu ta đáp, “vừa nãy còn một tên nữa, chắc là sang
phòng thí nghiệm rồi.”

“Chương trình có vấn đề gì?” Tôi bước đến bên Lại Đức Nhân.

“Chẳng hiểu.” Cậu ta đứng dậy nhường chỗ. “Thậm chí còn
chẳng compile(1) được.”

“Lởm quá.” Tôi ngồi luôn xuống, tay phải đặt lên con chuột.

1. Một thuật ngữ trong
ngành lập trình phần mềm, chỉ việc dịch các đoạn mã sang mã nhị phân để
máy tính có thể hiểu được và thực hiện các lệnh trong chương trình.

Chương trình của Lại Đức Nhân viết hơi quái đản, mà cậu ta
ngồi cạnh tôi cứ hỏi này hỏi nọ, chốc chốc lại hỏi tôi tại sao lại như vậy? Lúc
sau lại hỏi gần đây tôi khỏe không? Làm tôi rất khó tập trung.

Nửa tiếng sau, cuối cùng cũng xong.

“Giải quyết rồi đấy,” tôi nói. “Mời tớ ăn tối đi.”

“OK con dê.”

Cậu ta đi tới giá sách, lấy ra hai bát mì ăn liền, rồi bước
trở lại chỗ ngồi, chìa tay đưa cho tôi một bát.

“Mì ăn liền?” tôi nhíu mày hỏi.

“Thế cậu không biết à?” cậu ta nói. “Ngày bão ăn mì ăn liền
là hạnh phúc nhất đấy.”

“Tại sao?”

“Vì ngày nắng ăn mì ăn liền vui vẻ nhất, ngày âm u ăn mì ăn
liền lãng mạn nhất, ngày mưa ăn mì ăn liền thú vị nhất.”

“Tóm lại là cậu chỉ muốn mời tớ ăn mì ăn liền.”

“Đúng thế.” Cậu ta cười hì hì.

Chúng tôi bưng hai bát mì ra máy nước đầu cầu thang đổ nước
sôi, rồi quay lại phòng nghiên cứu.

Trong ba phút đợi mì chín, chúng tôi nói chuyện phiếm mấy
câu, chủ đề là cơn bão hôm nay.

“Mở tý nhạc nền nhé,” cậu ta mở bát mì, rồi nói.

Lại Đức Nhân đứng dậy mở toang cửa sổ, tiếng gầm giận dữ của
mưa bão điên cuồng bên ngoài tức thì ùa vào.

“Cũng không tệ nhỉ.” Cậu ta cười cười, cầm đũa lên. “Lâu lắm
không ăn chung rồi, có nhớ tớ không?” Tôi chẳng thèm để ý cậu ta, cúi đầu mở
bát mì, cầm đũa lên.

“Dạo này có phim gì?” tôi hỏi.

“Sáng nay vừa xem Phòng y tế sau giờ tan lớp,
cũng được.”

“Hả?”

“Phim không che ấy.”

“Thật không đấy?” Tôi nghiêm sắc mặt. “Này, nói chuyện gì
phù hợp với thân phận của cậu đi.”

“Với cậu thì chỉ nói được mấy chuyện này thôi,” cậu ta đáp.
“Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy.”

Tôi không muốn tiếp chuyện cậu ta nữa, hai tay bưng bát mì
húp nốt chỗ nước còn sót lại.

“Ra ngoài hóng gió đi.” Lại Đức Nhân bước ra ban công ngoài
cửa sổ, dựa vào lan can.

“Bão đấy, gió máy quái gì.”

Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng tôi vẫn đứng dậy bước ra dựa
vào lan can ngoài ban công.

Gió mưa vẫn không ngừng, sắc trời đã đen kịt.

Ban công hơi ướt, nhưng vẫn khô ráo hơn nhiều so với cái ban
công bên ngoài phòng ngủ của tôi.

Tôi đứng cạnh cậu ta, tận hưởng cảm giác những hạt mưa chốc
chốc theo gió táp vào mặt, man mát, rất dễ chịu.

“Dạo này ổn không?” cậu ta đột nhiên hỏi.

“Lúc tớ sửa chương trình cậu chẳng hỏi rồi còn gì.”

“Nhưng cậu chưa trả lời.”

“Tớ chưa

“Ừ,” cậu ta ngoảnh lại nhìn tôi, “dạo này ổn không?”

“Vấn đề này quan trọng thế cơ à?” tôi nói. “Phải hỏi những
ba lần?”

“Rốt cuộc cậu có trả lời không?”

“Dạo này là dạo nào?”

“Khoảng ba tháng rưỡi nay.”

“Ba tháng rưỡi thì không phải ‘dạo này’ rồi.”

“OK,” cậu ta nói, “vậy tớ đổi câu hỏi: ba tháng rưỡi nay cậu
có ổn không?”

“Ba tháng rưỡi là hơn 100 ngày, lâu quá, một lời khó mà nói
hết được.”

“Đằng nào cậu cũng không muốn trả lời chứ gì?”

“Đúng thế.” Tôi bật cười.

Cả hai đều im lặng, chỉ nghe thất tiếng gió thổi vù vù bên
tai.

“Cho cậu xem cái này.” Cậu ta là người phá vỡ bầu không khí
im lặng đó trước.

Phòng học sau giờ tan lớp à?”

“Phòng y tế, không phải phòng học.”

“Khác nhau à?”

“Đương nhiên rồi. Phòng y tế có giường, phòng học đâu có.”

“Ờ,” tôi nói, “nhưng mấy thứ đó tớ thích xem một mình hơn.”

“Tớ có định cho cậu xem cái ấy đâu!”

Cậu ta đi vào phòng, tôi lấy làm tò mò, liền ngoảnh đầu nhìn
theo.

Chỉ thấy cậu ta lôi từ góc giá sách ra một hộp giấy, sau đó
lấy trong hộp ra một cái búi màu đỏ.

“Còn nhớ thứ này không?” Cậu ta quay trở ra ban công, giơ
cái búi đỏ ấy ra trước mặt tôi.

Đó là một quả tú cầu làm bằng những miếng bìa màu đỏ, to hơn
quả bóng rổ một chút.

Tiếng gió tiếng mưa bên tai tôi dường như đột ngột ngưng
bặt.

Đó không phải là một quả bóng tròn ghép bằng những miếng bìa
dày, nhìn bề ngoài, nó cũng chẳng có hình cầu.

Nó gồm những miếng bìa được cắt tua rua dán vào với nhau,
tạo thành hình dạng giống kiểu kiến trúc bằng sắt thép hiện đại.

Nếu tưởng tượng chút chút, sẽ thấy những miếng bìa này hợp
thành một hình cầu.

“Ê!” Lại Đức Nhân hét lên.

Tôi chỉ ngẩng đầu lên nhìn cậu ta một cái, không trả lời,
đưa tay đón lấy quả tú cầu đỏ.

Bên trong quả tú cầu buộc mấy cái chuông nhỏ bằng kim loại,
đã bị gỉ hoét từ lâu.

Nhưng khi tôi lắc nhẹ, quả tú cầu vẫn phát ra tiếng đinh
đang trong trẻo.

Tiếng mưa tiếng gió cũng không át

Tôi xoay nhẹ quả tú cầu, quả nhiên bên trong vẫn còn buộc
tấm thẻ nhỏ màu đỏ ấy.

Trên tấm thẻ viết: Người đẹp số 6 Ông Huệ Đình

Đương nhiên tôi vẫn nhớ, sự thực là, tôi còn chưa từng quên.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.