Cá voi và hồ nước - Chương 07 phần 4

Thôi mặc kệ, tôi tắt
đèn rồi leo lên giường đi ngủ.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, lờ mờ nghe thấy tiếng gõ cửa, rất
nhỏ mà cũng rất nhẹ, tựa hồ như hơi do dự.

Đêm khuya thanh vắng lại giữa chốn núi non, nghe thấy tiếng
gõ cửa mông lung mờ ảo, mà tôi lại yếu bóng vía…

Nhịp tim tôi tăng mạnh, tinh thần cũng lập tức tỉnh táo.

Tục ngữ có câu: ban ngày không làm chuyện xấu, nửa đêm chẳng
sợ ma đến tìm.

Tôi phải xác định trước xem rốt cuộc mình có làm chuyện gì
hổ thẹn với lòng hay không đã, rồi mới dám liều mình đi mở cửa.

Đại khái mất khoảng năm phút để chắc chắn không làm chuyện
gì xấu xa, tôi mới bật đèn lên, xuống giường bước ra mở cửa.

Tôi chầm chậm mở he hé cửa, bên ngoài chẳng có một bóng
người, còn có bóng ma hay không thì tôi chịu. Vậy là đành đóng cửa, trở lại
giường nằm.

Ai? Có khi nào là Người đẹp số 6 không nhỉ?

Đây chắc chắn là kiểu gõ cửa rất nhẹ.

Tôi nhổm người bật dậy, nhảy xuống giường thay quần áo, xỏ
giày, rồi xông ra ngoài.

Vốn định chạy đến phòng nàng gõ cửa, nhưng nếu phán đoán sai
thì sẽ rất ngượng. Vậy là tôi quyết định ra bên ngoài, thử vận may thế nào rồi
tính sau.

Khi bước ra khỏi nhà trọ, nhìn thấy vô số vì sao giăng trên
bầu trời đêm, cuối cùng tôi cũng biết.

Đúng là Người đẹp số 6 đã gõ cửa, không thể sai được, chắc
chắn là nàng muốn rủ tôi đi ngắm sao trời.

Tôi tìm kiếm xung quanh, nhưng chợt nhận ra như vậy quá
chậm, cũng dễ bị sót, bèn quyết định vừa gọi vừa tìm.

“Người đẹp… ” Tôi vội vàng ngậm miệng, suýt chút nữa thì
quên chỉ được len lén gọi nàng là Người đẹp số 6.

“Tú Cầu!” giọng Người đẹp số 6 vang lên. “Ở đây!”

Tôi ngoảnh đầu về phía có tiếng gọi, lờ mờ trông thấy Người
đẹp số đang vẫy vẫy tay với mình, vội vàng chạy đến, liền thấy nàng đang đứng
trên một đồi cỏ.

“Người đẹp số 6.”

“Ừ. Tú Cầu.”

Sau đó chúng tôi cùng cười.

“Sao bạn biết là mình gõ cửa thế?”

“Mình cũng có dự cảm giống bạn mà.”

“Còn lâu nhé, bạn chỉ suy luận.”

“Thực ra ban đầu mình tưởng là Tiểu Thiến gõ cửa cơ.”

“Tiểu Thiến?” Nàng lấy làm nghi hoặc. “Tiểu Thiến chắc là ra
ngoài với Lại Đức Nhân từ sớm rồi chứ.”

“Không phải Tiểu Thiến ấy,” tôi nói, “là Tiểu Thiến thật
cơ.”

“Hả?” Nàng thoáng ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra, bật cười
khúc khích. “Bạn còn coi mình là ma cơ đấy.”

“Ngượng quá.” Tôi cũng cười theo.

“Hôm nay tiết trời rất đẹp, sao nhiều, mà cũng sáng hơn
nữa.” Nàng ngồi xuống trảng cỏ.

“Ừ.” Tôi cũng ngồi xuống, hơi ngẩng đầu lên, bầu trời đêm
lấp lánh ánh sao, nhìn tráng lệ vô cùng.

“Bạn có biết mình phân biệt các vì sao như thế nào không?”

“Không biết,” tôi nói, “nhưng mình nghĩ chắc là bạn nghiên
cứu kỹ lắm.”

“Chỉ nghiên cứu sơ sơ thôi mà.”

“Xin được chỉ giáo.”

“Bạn nhìn ngôi sao kia kìa.” Nàng chỉ tay phải lên vòm
không. “Theo phân loại của mình, ngôi đó là sao sáng sáng
sáng
, ba lần sáng”

“Hả?”

“Còn ngôi kia là sáng sáng sáng sáng không
sáng lắm
, bốn lần sáng rưỡi.” Tay phải
nàng lại nhích sang bên phải một chút.

“Thế…”

“Đây chính là nghiên cứu của mình.” Nụ cười của Người đẹp số
6 càng thêm

Thì ra Người đẹp số 6 cũng không khác gì tôi, chẳng hiểu
biết gì về chòm sao này chòm sao nọ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Bởi tôi từng có ý nghĩ, vì nàng, mình phải thuộc lòng toàn
bộ tên các ngôi sao trên trời.

“Sáng sáng sáng sáng sáng sáng sáng sáng sáng…” tôi nói một
mạch không ngừng, “vẫn còn sáng nữa.”

“Hả?”

“Chính là ngôi sao này đây.” Tôi chỉ vào Người đẹp số 6.

Nàng lại cười, ánh mắt lấp lánh rạng ngời, cả bầu trời sao
trong khoảnh khắc bỗng trở nên ảm đạm.

“Người đẹp số 6.”

“Ừ. Tú Cầu.”

“Chúng ta cất công vất vả đến đây để ngắm sao à?”

“Đúng thế.”

“Vậy là cuối cùng chúng ta cũng cất công vất vả làm đúng
được một chuyện rồi.”

“Đúng thế, thật đúng là vất vả vô cùng.”

“Mình có thể hát không?” nàng đột nhiên hỏi.

“Cứ tự nhiên,” tôi nói. “Mình lấy làm hân hạnh được nghe.

“Mình hát bài Cúc Than lần trước bạn nghe.
Thơ Hướng Dương, nhạc Lý Thái Tường, Tề Dự hát.”

“Lần trước mình nghe xong, đến giờ vẫn còn dư âm vấn vít
đó.”

“Vậy mình chỉ hát đoạn đầu thôi.” Nàng cười khúc khích. “Nếu
không vấn vít lâu quá cũng không tốt.”

Nàng ngừng cười, hắng giọng, rồi bắt đầu khẽ hát.

Mọi đợi chờ, chỉ vì cúc vạn thọ

Mỉm cười trong đêm lạnh từ từ nở rộ

Tựa như lá rụng nhè nhẹ trong rừng, lướt xuống chào hỏi

Đẹp như tiếng nước lại mang theo chút giận hờn của gió

Khiến người bước trên con đường nhỏ phủ đầy dương xỉ

Giật mình thấy ánh trăng vàng ruộm, và cả cành cây

Người tiều phu ban chiều để lại

Lành lạnh ngưng kết, vẻ thê lương u ám đã bạc màu.

“Tiếng ca của thiên sứ đúng là tiếng nhạc trời, quả là danh
bất hư truyền,” tôi nói.

“Bạn quá khen rồi.” Nàng cười cười.

Chúng tôi ngồi kề vai nhau, tiết trời trên núi cuối mùa xuân
vẫn hơi lành lạnh, chỉ có trái tim là nóng ấm. Sắc đêm mỗi lúc một nặng nề hơn,
những ngôi sao cũng càng thêmTuy phải dậy sớm trước 4 giờ, nhưng bầu trời đầy
sao ấy cứ kéo chúng tôi ở lại mãi.

“Lúc đi ngắm mặt trời mọc, phải nhớ mặc thêm áo vào nhé,”
tôi nói.

“Ừ.” Nàng gật gật đầu, rồi đứng lên.

Để ngắm mặt trời, phải bắt tàu hỏa lên ga Chúc Sơn, xuất
phát từ ga A Lý, mất khoảng 25 phút thì đến nơi. Chúng tôi bắt đầu chuyến tàu
lúc bốn rưỡi, đến Chúc Sơn là khoảng 5 giờ. Thời điểm mặt trời lên của hôm nay
áng chừng khoảng 5 giờ 40 phút.

Dậy từ trước 4 giờ sáng thì rất hợp lý, nhưng chẳng hợp tình
tý nào, vì cả bọn chúng tôi chỉ được ngủ có hai tiếng đồng hồ.

Lúc chúng tôi xuống tàu hỏa đi tới đài ngắm mặt trời mọc
Chúc Sơn, thì ở đó đã nhung nhúc những người là người.

Lúc này nhiệt độ rất thấp, gần như người nào cũng co mình
lại trong bầu không khí lạnh buốt, hai tay xoa xoa vào nhau. Lại Đức Nhân mua
một đống trứng lá trà, bảy người chia nhau ăn.

Thời khắc mặt trời lên sắp đến, xung quanh dần trở nên yên
tĩnh, tất cả mọi người cơ hồ đều nín thở đợi chờ.

Khi vầng dương màu vàng kim ló mặt ra khỏi rặng núi, tia
nắng đầu tiên xuất hiện, bắt đầu có người trầm trồ.

Mặt trời ló ra mỗi lúc một nhiều hơn, trong khoảnh khắc, đã
hoàn toàn ló rạng.

Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay cùng tiếng hoan hô, cả thế giới
từ đen tối được nhuộm lên một sắc vàng rực rỡ, không khí cũng dần ấm lên.

“Cảm động quá,” Người đẹp số 6 nói.

“Ừ, đúng là rất cảm động,” tôi nói, “có thể quay về đi ngủ
được rồi.”

“Đúng thế.” Người đẹp số 6 cười rất tươi.

Chúng tôi lại lên chuyến tàu 7 giờ trở lại ga A Lý, sau đó
chui vào phòng ngủ bù. Ngủ một mạch đến trưa, trả phòng, ăn cơm xong, liền rời
khỏi núi A Lý, sau dó chui vào phòng ngủ bù. Ngủ một mạch đến trưa, trả phòng,
ăn cơm xong, liền rời khỏi núi A Lý.

Xuống đến chân núi, bọn tôi bắt xe buýt về đến ga Gia Nghĩa.
Rồi từ Gia Nghĩa lên tàu về Đài Nam, về đến nơi thì đã 5 giờ chiều.

Lại Đức Nhân phải chở Tiểu Thiến về trường, điều này có thể
lý giải được; nhưng Ruồi không ngờ cũng đòi chở Muỗi Con đi loanh quanh, thế
này thì chẳng còn đạo lý gì nữa rồi.

“Anh Bình, em phải đi gặp bạn trai em đây,” Tuệ Hiếu nói với
tôi. “Nhờ anh chở chị Huệ Đình về nhé.”

Tôi lại cảm động đến nói không nên lời.

Ga xe lửa ở ngay cạnh trường, đi xe máy về chỗ ở của Người
đẹp số 6 chỉ mất năm phút.”

“Mệt chưa?” tôi hỏi.

“Hơi hơi.” Người đẹp số 6 đáp.

“Vậy bạn về nghỉ ngơi đi nhé,” tôi nói, “có chuyện gì bọn
mình lên mạng nói.”

“Ừ.”

“Suýt chút nữa thì quên mất,” tôi nói, “Người đẹp số 6.”

“Ừ,” nàng cười tươi, “Tú Cầu.”

Tôi cũng nhoẻn miệng cười, vẫy vẫy tay rồi

Đã bước vào tháng Năm, tôi nghĩ cánh hoa anh đào cuối cùng
trên núi A Lý cũng đã rơi xuống.

Tiết trời cũng nóng hẳn lên, sự thực là từ hai ngày trước
tôi đã bắt đầu mặc áo cộc tay.

Đầu tháng Năm, đi học qua con đường nhỏ hai bên trồng đầy
phượng, phát hiện ra một cây đã nở hoa rồi.

Tôi nói với Người đẹp số 6, hoa phượng nở rồi, nàng có vẻ
không tin lắm, tôi bèn chở nàng đến dưới gốc cây phượng đã nở hoa ấy.

“Bạn xem.” Tôi chỉ lên đóa hoa đỏ trên cây.

“Đúng là thật rồi,” Người đẹp số 6 nói.

Thực ra không cần tôi phải chỉ, những đóa hoa phượng đỏ như
lửa đã lấp ló giữa tán lá xanh màu ngọc biếc, nhìn rất rõ. Cánh hoa phượng vừa
lớn vừa đỏ, cả đài hoa cũng ánh lên sắc đỏ như máu, thật vô cùng rực rỡ.

Tôi chăm chú quan sát năm cánh hoa phượng, bất chợt thấy có
cảm giác quen thuộc.

“Ủa?” Tôi lấy làm thắc mắc, “sao lại có cảm giác mình
thường xuyên nhìn thấy hoa phượng nhỉ?”

“Hả?” Nàng có vẻ rất ngạc nhiên.

“Sao vậy?” tôi hỏi.

“Biểu tượng của trường mình là hoa phượng mà.”

“Hả?” Tôi cũng hết sức ngạc nhiên.

“Bạn lẩm cẩm quá rồi.”

“Thế này liệu mình có tốt nghiệp được không nhỉ?”

“Khó nói lại bật cười.

Trời đang rất nóng, tôi và Người đẹp số 6 bước sâu vào trong
bóng râm.

“Phượng hẳn phải là một loài cây hạnh phúc lắm,” nàng nói.

“Tại sao?”

“Lúc hoa nở rộ nhất, lá cây vẫn còn xanh tươi. Hoa và lá
chẳng những không chia lìa, mà còn có thể nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của nhau
nữa.”

“Ừ”, tôi gật gật đầu, “đúng là rất hạnh phúc.”

“Quyết định rồi,” nàng nói.

“Quyết định gì thế?”

“Mỗi năm ngày đầu tiên nhìn thấy hoa phượng, sẽ là ngày đầu
tiên của mùa hè.”

“Quyết định của bạn lúc nào cũng thật sáng suốt.”

“Cảm ơn.” Nàng lại nhoẻn cười.

Sau khi xác định được ngày đầu tiên của mùa hè, tôi liền chở
Người đẹp số 6 về.

“Bạn biết đường đi núi muối Thất Cổ không?” lúc về đến dưới
chân nhà, nàng hỏi.

“Chắc là biết,” tôi nói.

“Tuần sau mình muốn đi một chuyến, để làm bài báo cáo cho
môn khoa học thường thức.”

“Nếu bạn không ngại, mình có thể chờ bạn đến đó,” tôi nói.

“Bạn không chở mình đi, mình mới thấy ngại đó,” nàng bật
cười.

Chúng tôi hẹn 2 giờ chiều thứ Sáu tuần sau xuất phát, tôi sẽ
đến dưới nhà đón nàng.

Từ trường tôi đến Thất Cổ, đi xe máy mất chừng một tiếng.

Hôm đó nắng rất to, cũng may sau khi ra khỏi thành phố, hai
bên đường toàn là những hồ cá rộng mênh mông, tầm nhìn cũng vì thế mà trở nên
trải rộng mênh mang, gió cũng mạnh hơn nhiều, thổi bay cả cái oi bức của mùa
hè.

Đột nhiên mây đen kéo đến vần vũ trên đầu, trời đất trong
chớp mắt tối sầm lại, cơn gió thổi qua người trở nên mát rượi.

Tôi thầm than không ổn, mười giây sau từng hạt mưa lớn đã
trút xuống ầm ầm.

Mưa mỗi lúc một lớn hơn, còn lẫn cả tiếng sấm ì ùng và chớp
nữa, khiến chúng tôi không kịp phòng bị.

Nếu tôi và Người đẹp số 6 đang ở trong thế giới của tiểu
thuyết kiếm hiệp có phải tốt không, trong truyện kiếm hiệp, lúc nhân vật chính
đang ở nơi hoang vu dã ngoại mà đột nhiên gặp mưa, gần đó nhất định thể nào
cũng có một ngôi miếu rách nát gì gì đó.

Đáng tiếc trong thế giới thực này xung quanh bốn bề chỉ có
hồ cá, đừng nói là miếu hoang, đến cả một cái cây cũng chẳng thấy đâu nữa.

Giữa cơn mưa mịt mờ ấy, tiến lên cũng chẳng được, mà trở về
cũng chẳng xong, đến cả dừng lại cũng không ổn chút nào.

Tôi hết sức bối rối, chỉ lo Người đẹp số 6 bị ướt, nhưng
cũng chỉ có thể tăng tốc phóng về phía trước.

Hệt như trúng số vậy, tôi bỗng trôngăn lán nhỏ ven đường
cách không xa lắm, vội vàng phóng như bay đến đó.

Tôi dừng xe trước cửa, để Người đẹp số 6 xuống xe chạy vào
trong trước, rồi mới đỗ xe chạy vào theo.

Căn lán nhỏ này chắc để nghỉ ngơi lúc coi hồ cá, chỉ rộng
khoảng năm mét vuông.

Tuy chỉ bị dính mưa có chừng năm phút, nhưng tôi và Người
đẹp số 6 đã ướt sũng sĩnh cả người.

“Tú Cầu.”

“Ừ. Người đẹp số 6.”

“Thảm quá nhỉ,” Nàng nhoẻn miệng cười.

“Đúng thế.” Tôi cũng cười theo.

“Thời tiết đang đẹp thế, sao lại đột nhiên đổ mưa vậy chứ?”
nàng nói.

“Đây là mưa rào chiều hè đấy mà,” tôi nói. “Mưa rất lớn, đến
nhanh mà đi cũng rất nhanh.”

“Ồ.” Nàng đáp một tiếng, vuốt vuốt tóc, chỉnh lại quần áo.

“Bạn ướt hết rồi kìa.” Tôi lấy làm ngượng ngùng. “Xin lỗi
nhé.”

“Người phải nói xin lỗi là mình mới đúng chứ.” Nàng cười
cười. “Chúng ta cứ yên tâm trú mưa đi.”

“Lạnh không?” tôi hỏi.

“Hơi hơi,” nàng đáp, “không hiểu có bị cảm không nữa?”

“Mình có thể bị cảm, nhưng bạn thì không đâu,” tôi nói. “Bạn

“Cầu vồng?”

“Trên người bạn lúc này toàn là nước, khi mặt trời xuất hiện
trở lại, chiếu lên người bạn, bạn sẽ biến thành cầu vồng rực rỡ sắc màu.”

“Tú Cầu.”

“Ừ. Người đẹp số 6.”

“Cầu vồng đẹp lắm đấy nhé.”

“Ừ,” tôi nói, “vì vậy bạn mới biến thành cầu vồng.”

Tôi chăm chú nhìn Người đẹp số 6, đợi chờ khi mưa tạnh trời
xanh, được thấy cầu vồng xuất hiện.

Trận mưa rào kéo dài khoảng nửa tiếng thì dừng, sau đó mây
đen nhanh chóng tan đi, ánh nắng chan hòa.

Cứ như thể ông trời đang đùa cợt người ta, chỉ có điều trò
đùa này vừa nhạt nhẽo lại chẳng buồn cười gì cả.

Về nhà phải mất 50 phút, còn đến Diêm Sơn thì chỉ mất 10
phút.

Nhưng người ướt sũng phóng xe thì rất dễ bị cảm, mà cứ ở mãi
trong căn lán nhỏ này cũng không phải là cách hay.

“Tiếp tục đi thôi,” Người đẹp số 6 nhoẻn miệng cười.

Quả nhiên đi thêm 10 phút nữa, liền thấy núi muối trăng
muốt, trông chẳng khác nào một ngọn núi tuyết.

Toàn bộ ngọn núi muối này do sáu mươi nghìn tấn muối dồn
tích thành, cao hai mươi mét, chừng khoảng bằng tòa nhà sáu tầng. Vì chồng chất
ở đây nhiều năm đã kết thành khối, cứng rắn như đá

Để tiện việc lên núi, người ta đã đẽo ra những bậc thang dài
dẫn lên tận đỉnh, hai bên còn có dây xích sắt bảo vệ.

Người đẹp số 6 chạy lên các bậc thang, đến đỉnh núi mới dừng
chân lại.

Bầu trời xanh nhàn nhạt, ánh dương chiếu xeo xéo, bốn bề đều
là ruộng muối và hồ cá, đằng xa là biển.

Người đẹp số 6 ngẩng đầu lên, hơi ngả người về phía sau, hai
tay cũng dang rộng ra, nối dây từ ngón tay trái sang ngón trỏ tay phải, sẽ
thành một đường vòng cung rất đẹp.

Khi mặt trời chiếu lên Người đẹp số 6, có một khoảnh khắc,
tôi thật sự cảm thấy mình nhìn thấy cầu vồng.

Báo cáo nội dung xấu