Kiều nữ lắm chuyện - Tập 1 - Chương 12

Một lúc sau khi
Serena thức dậy, thì Chuck đang chuyển ti-vi đến kênh MTV2 và đang hát to theo
ca sĩ Jay-Z. Bộ áo dài hiệu Pucci của Serena bị tụt xuống đến eo và bộ đồ lót
bằng ren màu xanh da trời của cô phơi ra hết.

Serena chống hai
khuỷu tay gượng ngồi dậy, chùi vết son môi lấm lem ra khóe môi của cô. Cô kéo
áo váy lên. “Mấy giờ rồi nhỉ?” cô hỏi.

Chuck liếc nhìn
cô “Tới giờ cho hai đứa mình cởi hết quần áo rồi lên giường ngủ rồi” hắn nói
một cách sốt ruột. Hắn đã phải chờ đợi quá lâu.

Đầu óc của Serena
đặc cứng, cô thèm một ly nước lọc kinh khủng “Tớ thấy khó chịu quá đi” cô nói,
ngồi dậy và xoa xoa hai thái dương. “Tớ muốn đi về nhà.”

“Thôi nào” Chuck
tắt ti-vi “Trước tiên chúng ta có thể ngâm mình trong bồn nước nóng. Nó sẽ
khiến cậu thấy khỏe hơn.”

“Không” Serena
cương quyết.

“Được thôi” Chuck
giận dữ đáp trả. Hắn đứng dậy “Có nước lọc đặt trên bàn đó. Mang giày vào đi,
tớ kêu cho cậu một chiếc taxi.”

Serena mang đôi
giày bốt của mình vào và nhìn chằm chằm vào màn mưa lạnh lẽo đang rơi bên ngoài
cửa sổ của căn phòng khách sạn.

“Trời đang mưa”
cô nói và nhấp một ngụm nước.

Chuck đưa cho cô
chiếc khăn quàng, chiếc khăn bằng vải cashmere màu xanh có hai chữ C.B lồng vào
nhau quen thuộc của hắn “Quấn nó quanh đầu cậu” hắn bảo “Rồi đi thôi.”

Serena quàng
chiếc khăn và theo Chuck đi ra thang máy. Cả hai đi xuống mà không ai nói với
ai một lời nào. Serena biết Chuck vô cùng thất vọng khi cô đòi đi về nhưng cô
chẳng quan tâm gì đến điều đó. Cô thèm khát được hít thở bầu không khí trong
lành và được ở trong chính phòng ngủ của mình.

Một chiếc taxi chờ
tới, trên nóc xe là tấm áp phích bức ảnh nghệ thuật của anh em nhà Remi. Serena
nghĩ nó trông giống một bức ảnh phóng to cận cảnh những chiếc môi đang chu ra
để hôn.

“Đó là hình gì
vậy? Sao Hỏa hả?” Chuck giễu cợt chỉ tay vào bức ảnh. Hắn liếc nhìn sang Serena
với ánh mắt không có chút gì là hài hước “À mà không, đó là cái lỗ đít của cô
em!”

Serena chớp mắt
nhìn hắn. Cô không thể nói được là hắn đang cố ý pha trò hay là hắn thật lòng
nghĩ bức ảnh là thứ đó.

Chuck giữ cửa xe
taxi cho cô đến khi cô nhảy vào ngồi ở băng ghế trong.

“Cám ơn cậu,
Chuck” cô nói ngọt ngào “Tớ sẽ gặp lại cậu sau, được không?”

“Sao cũng được”
Chuck nói. Hắn dựa người vào chiếc taxi và ấn Serena vào chỗ ngồi. “Cô đã ngủ
với thằng Nate Archibald từ năm lớp 10 và tôi tin chắc cô đã làm y chang như
vậy với khối thằng ở trường nội trú, và cả ở Pháp nữa. Vậy sao cô không sẵn
lòng chia cho tôi tí chút chứ?”

Serena nhìn thẳng
vào mắt Chuck, nhìn hắn như thể đây là lần đầu tiên cô biết hắn. Hắn là một đứa
thật sự rất khó ưa, nhưng trước đây, cô thật sự chưa bao giờ thấy ghét hắn.

“Thế thì được
thôi, dù sao tôi chẳng muốn lang chạ với cô,” Chuck nhếch mép cười khinh bỉ
“Tôi nghe nói cô bị bệnh mà.”

“Xéo ra khỏi mắt
tôi ngay” Serena rít lên, đặt hai tay lên cổ hắn vào cố sức đẩy hắn ra. Cô giật
cửa xe taxi đóng sầm vào mặt hắn và đưa cho tài xế địa chỉ của mình.

Khi taxi chạy đi,
Serena ôm co người lại và nhìn đăm đắm qua kính chắn gió ra ngoài cơn mưa ngoài
kia. Khi xe dừng lại ở trụ đèn giao thông ở góc đường Broadway và Spring, cô mở
bật cửa, nhoài người ra và nôn thốc nôn tháo.

Rõ là một bài học
cho cô: không nên uống rượu với cái bụng rỗng không.

Chiếc khăn quàng
của Chuck đong đưa nơi cổ của cô, dính cả vào đống ói mửa màu hồng cô vừa ọe ra
trên vỉa hè. Serena tháo chiếc khăn lấy lau miệng rồi nhét nó vào túi.

“Tởm quá” cô nói
lại một lần nữa đóng sập cửa xe.

“Cô dùng khăn
giấy không?” người tài xế hỏi và chuyền ra sau cho cô một hộp khăn Kleenex.

Serena kéo một
mảnh khăn ra khỏi chiếc hộp và lau miệng “Cám ơn ạ” cô nói.

Cô ngồi lại xuống
ghế và nhắm nghiền mắt, luôn luôn trong những tình cảnh thế này, lòng cô tràn
đầy biết ơn trước sự tử tế của những người lạ.

***

“Có dùng bao cao
su hay thứ gì không?” Blair thì thầm, nhìn chằm chằm vào dương vật đang cương
cứng của Nate. Trông nó như có thể thống trị cả thế giới này.

Nó đã phải cố
gắng xoay sở cởi bỏ hết quần áo của cậu ra và giờ hai đứa đang nằm trên giường
của nó. Cả hai đứa đã vật lộn với nhau gần một giờ đồng hồ. Cái máy nghe nhạc
đang phát ra một bài hát của ca sĩ Jennifer Lopez Love Don’t cost a
thing
 và Blair đang càng ngày càng hưng phấn hơn. Nó cầm lấy tay Nate
và mút từng ngón tay của cậu, nó mút chùn chụt một cách thèm khát vào đầu mỗi
ngón tay. Nó thấy một cơn hứng tình còn ngon lành hơn là cả thức ăn.

Nate trở lưng lại
khi Blair mút mát mấy ngón tay cậu. Cậu cảm thấy bực bội khi nhìn Blair làm thế
vì cậu vẫn chưa ăn tối và giờ cậu thấy đói bụng kinh khủng. Có lẽ lúc về đến
nhà cậu sẽ mua một chiếc bánh burrito ở tiệm Mê-hi-cô trên đường Lexington
Avenue. Đó là món mà cậu đang thèm, một cái bánh burrito nhồi thịt gà và đậu
đen có thêm rau củ trộn.

Blair cắn mạnh
một cái vào ngón tay út của cậu.

“Ối, đau” Nate
kêu lên, dương vật của cậu xẹp xuống như thể nó bị kim châm cho xì hơi. Cậu
ngồi dậy và lấy tay chải mái tóc. “Mình không thể làm thế này” cậu lẩm bẩm nói
nhỏ một mình.

“Sao vậy?” Blair
nói cũng ngồi dậy theo. “Có chuyện gì hả?” tim nó giật thót. Chuyện này không
nằm trong kịch bản. Nate đang phá hỏng một khoảnh khắc cực kỳ hoàn hảo của hai
đứa.

Nate vụng về cầm
lấy tay Blair và lần đầu tiên trong cả buổi tối bên nhau, cậu nhìn thẳng vào
mắt nó. “Tớ phải nói với cậu một việc” cậu bảo “Tớ không thể làm chuyện này mà
không nói cho cậu biết một chuyện. Tớ cảm thấy mình là đứa khốn nạn.”

Từ trong đôi mắt
của Nate, Blair có thể nói rằng khoảnh khắc của hai đứa nó không hề bị phá hỏng
mà đã hoàn toàn bị tiêu diệt trong đêm nay. “Có chuyện gì vậy?” nó dịu dàng
hỏi.

Nate với tay
xuống và gom mềm gối thành một đống. Cậu lấy một cái chăn và quàng một góc qua
vai Blair và quấn góc còn lại quanh eo mình. Có gì đó không phải phép để nói về
chuyện này khi cả hai đứa đều trần truồng. Cậu lại nắm tay của Blair.

“Còn nhớ cái mùa
hè năm trước nữa, khi cậu đang đi Scotland dự đám cưới của bà dì không?” Nate
bắt đầu câu chuyện.

Blair gật đầu.

“Trời mùa hè lúc
đó cực kỳ nóng nực. Tớ đang ở trong thành phố với ông bố và chỉ ra ngoài chơi
khi ông ấy đi dự vài cuộc họp và mấy thứ gì đó. Tớ cảm thấy chán chán nên tớ
gọi cho Serena, khi đó đang ở Ridgefield, và cô ấy đã đến với tớ,” Nate chú ý
thấy lưng của Blair bất động khi cậu nhắc đến tên Serena. Nó rút tay mình khỏi
tay cậu và khoanh tay trước ngực, ánh mắt đột nhiên trở nên hết sức ngờ vực.

“Bọn tớ uống rượu
chút đỉnh và ngồi chơi ngoài vườn. Trời rất nóng nên Serena bắt đầu chơi té
nước ở vòi nước và cô ấy té nước cả vào tớ. Và tớ nghĩ lúc đó tất cả mọi thứ đã
cuốn tớ đi theo… ý tớ là…” Nate lắp bắp. Cậu nhớ đến lời lão Cyrus khi bảo cậu
rằng lũ con gái thích những sự bất ngờ. Ái chà, Blair sắp sửa sẽ có một bất ngờ
rất lớn đây và cậu không nghĩ là cô bạn của mình thích nghe một chút nào.

“Rồi sao nữa?”
Blair hỏi dồn “Chuyện gì đã xảy ra?”

“Tụi tớ hôn nhau”
Nate nói. Cậu hít một hơi thật sâu và ém hơi lại. Cậu không thể ngừng câu
chuyện lại chỗ này. Cậu thở hắt ra. “Rồi sau đó bọn tớ làm tình với nhau.”

Blair vùng tấm
chăn trên vai ra và đứng dậy. “Tôi biết rồi” nó hét lên “Thử hỏi còn ai mà chưa
làm tình với Serena hả? Nó là một con khốn dâm đãng, bẩn thỉu.”

“Tớ xin lỗi cậu,
Blair ạ. Nhưng chuyện đó xảy ra hoàn toàn không ai biết trước được, không lường
được” Nate nói “Đó chỉ là một sự tình cờ. Và nó diễn ra có một lần à, tớ nói
danh dự đó. Tớ chỉ không muốn cậu nghĩ rằng đây là lần đầu tiên của tớ khi sự
thật không phải như vậy. Tớ phải nói cho cậu biết thôi.”

Blair đi ầm ầm
vào phòng tắm của nó và giật cái áo choàng tắm màu hồng bằng vải satin ra khỏi
móc treo. Nó mặc áo vào và buộc dây thắt lưng thật chặt. “Xéo ngay ra khỏi đây
đi, Nate” nó nói, những giọt nước mắt giận dữ chảy tràn trên hai má “Tôi không
thể nhìn nổi cái mặt của cậu nữa. Cậu là đứa đáng khinh bỉ.”

“Blair à…” Nate
van vỉ. Trong tích tắc cậu đang cố nghĩ ra điều gì đó quyến rũ để nói. Cậu luôn
luôn nghĩ về điều gì đó nhưng lại không nghĩ ra được cái gì sất.

Blair đóng cửa
phòng tắm đánh rầm vào mặt cậu.

Nate đứng dậy và
mặc cái quần lót ống rộng của mình vào. Từ dưới gầm giường con mèo Minky ló đầu
ra và nhìn chằm chằm vào cậu vẻ với ánh nhìn đầy cáo buộc, đôi mắt mèo vàng óng
của nó sáng lấp lánh trong bóng tối. Nate chộp lấy chiếc quần jeans, giày và
đâm đầu ra cửa chính. Cậu quá thèm một chiếc bánh burrito rồi.

Cửa trước đã đóng
với một tiếng ầm vang khô khốc nhưng Blair vẫn khóa mình trong phòng tắm, đứng
ngắm mình trước tấm gương và nhìn trừng trừng vào vết hoen nước mắt phản chiếu
trong gương. Thỏi son môi bóng của Serena bỏ quên nằm chỏng chơ trên bồn rửa.
Blair lấy mấy ngón tay run rẩy cầm tuýp son lên. Nó hiệu Gash. Một
cái tên hết sức ngu ngốc. Dĩ nhiên là Serena có thể bôi son môi bóng mang cái
tên xuẩn ngốc và mang tất liền quần thủng lỗ chỗ và mang giày cũ bẩn thỉu và
không bao giờ cắt tóc mà vẫn quyến rũ được lũ con trai. Blair làu bàu về sự trớ
trêu mỉa mai này. Nó mở cửa sổ phòng tắm, ném thỏi son bóng vào màn đêm tối, và
đứng chờ nghe tiếng rơi của thỏi son trên vỉa hè. Nhưng nó không thể nghe thấy
tiếng động gì.

Trong đầu nó đang
đầy rẫy hình ảnh một bộ phim mới mà nó vừa dựng lên. Trong bộ phim này, con nhỏ
Serena van der Woodsen ngoa ngoắt đang bị một chiếc xe buýt rượt đuổi, chiếc xe
buýt có dán tấm ảnh ngớ ngẩn của con nhỏ bên hông xe và tấm ảnh bị xé rách tơi
tả. Bạn gái cũ của Serena là nàng Blair, dù bận rộn với công việc hàng ngày
cùng người chồng yêu quý là chàng Nate, nhưng cũng dành chút thời gian để cho
Serena – Mụ béo bệu đáng ghét – ăn lê nghiền và kể với mụ về những bữa tiệc mà
nàng và Nate tổ chức. Serena sẽ cau có và cáu bẳn để đáp lại điều này nhưng
nàng Blair nhân từ sẽ không quan tâm đến điều đó. Mọi người sẽ gọi nàng là
Thánh Blair và nàng sẽ đoạt được giải thưởng nhờ vào trái tim vàng của mình.

Liệu S và N
có cặp bồ lại với nhau không?

Chỉ trước nửa
đêm, chiếc taxi đã về đến số 994 Đại lộ Năm. Bên kia đường, những bậc thang của
tòa nhà Bảo tàng nghệ thuật Metropolitan trống trơn, sáng trắng lên một cách ma
quái dưới ánh chiếu của ngọn đèn đường. Serena bước ra khỏi chiếc taxi và vẫy
tay cho ông Roland, một ông già gác cổng trực ca đêm, ông này đang ngủ gà ngủ
gật bên trong hàng lang. Cánh cổng lên tòa nhà còn mở nhưng không phải do
Roland mở. Nate đã mở cửa.

“Nate!” Serena
thét lên, ngạc nhiên một cách thật thà “Chào cậu, cho tớ mượn 5 đô-la đi! Tớ
không đủ tiền mặt ở đây. Thường thường bác gác cửa giúp tớ nhưng tớ nghĩ bác ấy
ngủ rồi.”

Nate kéo từ trong
túi ra một nắm tiền và đưa một ít cho người tài xế. Cậu đặt ngón tay lên môi và
đi rón rén vào cửa trước của tòa nhà. Đoạn cậu gõ cửa ầm ĩ trên kính cửa. “Có
ai không?” cậu hét to.

“Ôi, Nate” Serena
cười ngặt nghẽo “Cậu xấu xa quá đi!”

Bác Roland giật
mình mở mắt và suýt ngã ra khỏi chiếc ghế đang ngồi. Rồi ông già mở cửa cho hai
đứa. Serena cùng Nate chạy nhanh vào trong, lao ngay đến thang máy để lên căn
hộ của Serena.

Serena đi thẳng
vào phòng riêng của cô và nặng nhọc thả người ngồi xuống giường. “Cậu có nhận
được tin nhắn của tớ không?” cô ngáp và hỏi Nate, vừa tháo đôi giày bốt của
mình ra. “Tớ đã nghĩ tối nay cậu sẽ đến chứ!”

“Tớ không đến
được,” Nate đáp. Cậu mân mê một bức tượng vũ công ba lê nhỏ xíu được đặt trên
nắp chiếc hòm đựng trang sức màu nâu sẫm của Serena. Cái tượng có những ngón
chân bé tí tẹo, giống như những chiếc đinh ghim. Cậu đã quên là nó có ở đây.

“À, mà cậu có đến
cũng chẳng ích gì Serena thở dài. Cô nằm thả người trên giường. “Tớ mệt mỏi
quá” cô nói. Cô vỗ nhẹ lên chỗ giường cạnh mình và dịch ra một chút chừa chỗ
cho Nate. “Cậu nằm xuống và kể chuyện cho tớ nghe trước khi đi ngủ, được
không?”

Nate đặt bức
tượng xuống và nuốt nước bọt. Được cùng Serena hít thở cùng một mùi hương trong
phòng của cô khiến tim cậu thổn thức. Cậu nằm xuống bên cạnh cô, cơ thể hai đứa
chạm vào nhau. Nate choàng tay ôm quanh người Serena và cô hôn vào má cậu, ôm
cậu thật chặt vào lòng.

“Tớ vừa ở chỗ của
Blair về đó,” Nate nói.

Nhưng Serena
không đáp gì cả. Cô thở đều đều. Có lẽ cô đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ rồi.

Nate cứ nằm như
thế, mắt mở thao láo, đầu óc suy nghĩ dữ dội. Cậu tự hỏi, liệu bây giờ cậu và
Blair có chính thức chia tay với nhau không. Cậu tự hỏi liệu lúc này cậu có nên
hôn Serena không, hôn thật sâu vào môi và bảo với cô rằng cậu yêu cô và không
biết cô ấy sẽ trả lời như thế nào. Cậu tự hỏi liệu khi cậu cứ tiến tới và làm
tình với Blair thì mọi việc liệu có được bình thường không.

Nate đảo mắt nhìn
khắp căn phòng, tận hưởng lại cảm giác thân thương về những thứ đồ vật yêu quý
mà cậu đã từng thấy ngày bé và theo thời gian cũng đã quên chúng đi. Chú gấu
Teddy mặc váy theo kiểu người Scotland đang ngồi chễm chệ trên chiếc
bàn trang điểm nhỏ của Serena. Tủ đựng quần áo màu nâu sẫm rất lớn với những
cái ngăn kéo nửa đóng, nửa mở và những bộ quần áo của cô bên trong thò cả ra
ngoài. Năm lớp 9, cậu đã lỡ tay làm một vết cháy xém trên chiếc mùng ren trắng
treo phía trên giường của cô.

Trên sàn nhà,
cạnh cửa ra vào là chiếc túi xách tay bằng nhung đỏ của Serena. Vài thứ bên
trong vương vãi ra. Hộp thuốc lá màu xanh da trời hiệu Gauloise. Một tờ 20
đô-la. Một thẻ tín dụng Amex. Một chiếc khăn choàng màu xanh nước biển có thêu
hai chữ C.B màu vàng.

Tại sao cô ấy cần
mượn tiền cậu khi trong túi cô ấy có những 20 đô-la? Nate tự hỏi. Và cô ta làm
cái quái gì với chiếc khăn choàng của thằng Chuck Bass vậy chứ hả?

Nate trở mình lại
và Serena rên khe khẽ khi đầu cô lăn tròn xuống gối. Cậu nhìn cô một cách dò
xét. Cô ấy quá đẹp, quá gợi cảm, đáng tin cậy, và đầy ắp những điều bất ngờ.
Thật khó lòng có thể tin rằng cô ấy thật sự hiện hữu trên cuộc đời này.

Serena lăn xích
lại và choàng hai tay quanh cổ Nate, kéo ghì cậu vào cô.

“Thôi nào” cô thì
thầm, hai mắt vẫn nhắm nghiền “ngủ với tớ đi mà.”

Toàn thân Nate căng cứng. Cậu không hiểu rõ
lời Serena nói có nghĩa là cậu cứ nằm đó ngủ với cô hay là cậu sẽ làm chuyện
ấy
 với cô đi, nhưng rõ ràng cậu đã thức tỉnh. Bất cứ thằng con trai
nào có đầu óc tỉnh táo cũng sẽ phải suy nghĩ như thế, đó chính xác là thứ khiến
Nate hoàn toàn mất hứng thú.

Có điều gì đó rất dễ dãi trong cách Serena
thốt ra những lời này. Đột nhiên, Nate cảm thấy không khó gì để hình dung cô ấy
đã làm những việc mà cậu nghe đồn về cô ấy. Với Serena thì chuyện gì cũng có
thể xảy ra cả.

Mắt cậu chạm vào một màu bạc sáng lấp lánh.
Đó là cái hộp màu bạc nhỏ xíu mà Serena đặt trên cái bàn cạnh giường, chiếc hộp
chứa đầy những chiếc răng hồi còn nhỏ của cô. Mỗi lần đến chơi, Nate thường hay
mở chiếc hộp viền nhung đó ra để xem liệu mấy chiếc răng vẫn còn nằm đầy đủ ở
đó hay không. Lần này cậu không làm thế. Xét ở nhiều góc độ, Serena không còn
là cô bé ngày nào, cô bé đã rụng tất cả răng sữa đó.

Nate đẩy cô ra và đứng dậy. Cậu chộp lấy
chiếc khăn choàng của Chuck và ném lên giường, không để ý thấy chiếc khăn vằn
vện những thứ ói mửa. Và rồi, không thèm nhìn Serena lấy một cái, cậu bỏ đi,
đóng sập cánh cửa lại phía sau lưng.

Đồ con gà.

Tiếng đóng cửa khiến Serena mở choàng mắt
và cô ngửi thấy mùi ói mửa của mình phảng phất. Cảm thấy quá ngột ngạt, cô tung
chăn mền ra và chạy ngay vào phòng tắm.

Vịn chặt vào vành của chiếc bồn rửa mặt
bằng sứ, cô chúi vào bồn, một phần thân đau nhức vì cố oằn người. Nhưng cô
chẳng ói thêm được gì. Serena vặn vòi hoa sen, chỉnh độ nóng và kéo bộ áo dài
Pucci qua khỏi đầu, vứt xuống sàn nhà. Thứ mà cô cần nhất lúc này là được tắm
nước ấm dưới vòi hoa sen và một chút kem dưỡng, tẩy da.

Ngày mai, cô sẽ là một người mới, mọi việc
sẽ khá hơn.

Gossipgirl.net

Khuyến cáo: tất cả những tên thật về nơi
chốn, con người và sự kiện đều được thay đổi hoặc viết tắt để đảm bảo khách
quan. Cụ thể là tên tớ.

Xin chào các cậu!

Về cái vụ trinh tiết

Các cậu có thể tin N được
không? B đã tạo cơ hội cho N chẳng khác nào
“mỡ nhử miệng mèo”, nếu các cậu hiểu ý tớ là gì, nhưng tớ đoán chắc chúng ta ai
cũng khâm phục khả năng kiềm chế bản thân của cậu ấy, khâm phục cái cách mà cậu
ấy “giữ thằng nhỏ nóng tính” ở yên một chỗ. Nhưng tớ cược với các cậu thật sự
là B sẽ chẳng phiền gì nếu như N cứ ngậm
miệng lại và cho qua cái vụ với S thay vì cứ lên mặt cao
thượng và kể tất tần tật mọi chuyện của cậu ấy với S. ý tớ là, bây
giờ xem B sẽ bỏ ai đây?

Tới đã đánh giá sai về tụi con trai. Tớ cứ
luôn nghĩ là tụi nó sẽ làm bất cứ thứ gì để chiếm đoạt được một cô gái còn
trinh. Ý tớ là, tớ cứ nghĩ N sẽ rất khoái khi chú ý đến cái ý
tưởng rằng B chưa từng bao giờ biết và làm chuyện đó. Nhưng
cậu ấy dường như không quan tâm chi cả về điều này. Tất cả những thứ mà cậu
quan tâm là cậu khó mà trải qua được cái vụ làm tình với cô bạn mà không “xử”
một điếu cần sa thật to và hạ được nửa chai rượu hiệu JD. Thật là quá thất
vọng.

Và cậu ấy cũng không quá vội vàng để nhảy
xổ vào “làm thịt” S vì tất cả chúng ta đều biết rằng cô ấy
không còn trinh nữ.

Có lẽ N chỉ là dạng người
có tiêu chuẩn đạo đức cao.

Ôi chao, điều đó càng khiến tớ thích cậu ấy
hơn đấy.

Email của bạn:

H: Chào
GNC,

Tớ nhìn thấy S đi lên cầu thang với một gã
nào đó tại quầy rượu Tribeca Star. Nó đang nghiện thuốc. Tớ cứ bị thôi thúc là
muốn gõ cửa xem ở phòng bên trong tụi nó có đang bày tiệc tùng hay là tụi nó
đang làm vài thứ gì đó, nhưng tớ lại sợ không dám gõ. Tớ muốn xin lời khuyên
của cậu, cậu có nghĩ là con nhỏ sẽ ngủ với tớ không? Ý tớ là, nhìn nó cũng khá
dễ dãi.

-traidatinh

Đ: traidatinh
thân mến,

Nếu cậu là loại con trai cần phải tư vấn
thêm này nọ thì có lẽ cô ấy sẽ không chấp nhận cậu đâu. S có thể là một con
điếm, nhưng cô ấy có “khẩu vị” rất cao cấp.

-GNC

Những cảnh trông thấy

Chỉ một cảnh: N đang ở
trên đường Lexington chỗ
bán bánh burrito, cậu đang tán gẫu với một em cực xinh phía sau quầy thu ngân.
Em ấy đã tặng thêm cho cậu một suất rau củ trộn ăn kèm miễn phí. Ái chà, tớ
chắc chắn là cô ta đã làm như thế.

Các cậu biết các cậu yêu tớ mà!

gnc

Kẻ si tình rối trí vì vụ mua sắm

“Anh Dan nè,” Jenny thì thầm, thò đầu lên
ngực anh trai nó “thức dậy đi.”

Dan quơ tay che mắt lại và đụng đống chăn
mền làm rớt lung tung. “Xéo đi, hôm nay thứ bảy mà,” cậu làu bàu.

“Làm ơn thức dậy đi anh” Jenny van vỉ. Nó ngồi
xuống giường và lại thò đầu lên cổ anh trai lải nhải cho đến khi cậu bỏ hai tay
ra và trừng mắt nhìn nó.

“Mày có chuyện gì thế?” Dan nói “để tao yên
đi.”

“Không được” Jenny cương quyết “Hai anh em
mình phải đi mua sắm.”

“Ừ đúng,” Dan đáp. Cậu quay lưng lại, xoay
đầu về phía vách tường.

“Làm ơn đi mà, Dan. Em phải diện váy dạ hội
cho buổi tiệc vào ngày thứ sáu và anh phải giúp em đi lựa áo. Bố có đưa cho em
thẻ tín dụng của bố rồi nè. Bố cũng nó anh có thể mua một bộ vét ra trò đó.”
Jenny rúc rích. “Vì hóa ra bọn mình là lũ suy đồi, hư hỏng nên cần phải diện áo
váy xông xênh và tất cả những thứ khỉ gió đó.”

Dan lăn người. “Tao sẽ không đi dự bữa tiệc
đó,” cậu nói.

“Im mồm đi. Anh phải dự. Anh sẽ đến dự và
anh sẽ gặp chị Serena, rồi anh sẽ khiêu vũ cùng chị ấy. Em sẽ giới thiệu anh
với chị ấy. Chị ấy cực kỳ dễ thương.”

“Không” Dan cứng đầu nói.

“Được rồi, nhưng ít ra anh có thể giúp em
chọn một bộ áo dài chứ,” Jenny bĩu môi giận dỗi “Vì em sẽ đi dự tiệc mà. Và em
muốn mình trông thật xinh đẹp.”

“Bố không đi với mày được sao?” Dan hỏi.

“Ái chà, phải rồi. Khi em nói là em muốn
mình trông thật xinh đẹp” Jenny nói giọng nhạo báng “Anh có biết bố nói sao với
em không? Bố nói “Con đi đến cửa hàng Sears đi. Đó là cửa hàng chân chính dành
cho những người vô sản.” Mà dù câu bố nói có ngụ ý gì đi nữa, em thậm chí còn
không biết cửa hàng Sears nằm ở đâu, mà không biết là nó có tồn tại không nữa
kìa. Dù gì thì em muốn được đến cửa hiệu Barneys. Em không thể tin rằng em chưa
từng được đặt chân đến đó. Em cá với anh là những người như chị Serena van der
Woodsen hay chị Blair Waldorf đều đến đó mua sắm cả, thậm chí là mỗi ngày cơ.”

Dan ngồi dậy và ngáp thật to. Jenny đã đóng
bộ nai nịt gọn gàng và sẵn sàng để đi, tóc nó chải hết về phía sau và buộc cao
kiểu đuôi ngựa. Nó cũng đã mang giày và khoác áo khoác. Trông nó rất xinh và
nhìn mặt thì háo hức ra phết, thật khó mà nói không với nó lúc này.

“Mày làm phiền tao quá sức tưởng tượng” Dan
nói, đứng dậy và lao vô phòng tắm.

“Anh biết là anh thương em lắm lắm mà”
Jenny reo lên sau lưng anh nó.

***

Theo tất cả những gì Dan quan tâm, cửa hàng
Barneys đầy ắp lũ khốn kiếp, kể cả cái gã mở cửa cho cậu và mỉm một nụ cười hết
sức giả tạo. Nhưng Jenny lại thích cửa hàng này, và dù nó chưa từng đến đây mua
sắm, nó có vẻ biết rõ mọi ngóc ngách ở đây. Nó biết rõ không cần phải đến các
tầng ở dưới thấp vì những tầng này chỉ toàn đồ hàng hiệu đắt tiền mà nó không
thể nào mua nổi, và nó đi thẳng một mạch lên  tầng trên cùng, chỗ cửa
hàng Co-op. Khi thang máy đến nơi, cửa mở ra, nó có cảm giác như nó đang chết
lịm đi vì ngây ngất và sung sướng. Cơ man nào là những bộ váy đẹp tuyệt trần
đang được treo khắp trên các mắc áo, khiến nó thèm thuồng đến rỏ dãi khi nhìn
ngắm. Dù biết là không thể, nhưng nó ao ước giá mà được thử hết tất cả các bộ
váy áo đó.

Nhưng khi các cậu có cỡ ngực 34D, các
cậu sẽ có ít sự lựa chọn hơn. Và dứt khoát các cậu cần phải có sự trợ giúp.

“Anh Dan à, anh chạy lại kêu cái bà đó giúp
em tìm cái áo dài giống như vầy mà vừa cỡ em đi” Jenny thì thào, chỉ ngón tay
về phía bộ áo dài nhung màu tía có dây thắt lưng đính hạt quấn quanh eo. Nó kéo
cái miếng bảng giá ra xem. 600 đô-la.

“Chúa ơi” Dan kêu lên, nhìn bảng giá qua
vai của nhỏ em “không đời nào nha mày.”

“Em chỉ thử nó chơi thôi mà” Jenny kiên
quyết “Em không mua cái này đâu” nó giơ cái áo ướm vào người. Phần thân trên
của bộ váy không đủ che hết cái núm vú của nó, Jenny thở dài và đặt chiếc áo
trở lại giá “Anh hỏi thử xem cái bà đó có giúp em chọn áo được không?” nó nhắc
lại.

“Sao mày không kêu đi?” Dan nói. Cậu đút
hai tay vào túi chiếc quần nhung kẻ đang mặc và dựa người vào cái giá gỗ để
treo mũ.

“Làm ơn đi mà, Dan” Jenny này nỉ.

“Thôi được.”

Dan bước nhanh lại chỗ một người phụ nữ
trông có vẻ phờ phạc với mái tóc màu muối tiêu. Bà này nhìn như đã phải làm
việc cật lực ở cái cửa hàng này suốt cuộc đời và chỉ được đi nghỉ lễ hàng năm
ở Atlantic, New Jersey. Dan hình dung cái cảnh bà ta
liên tục đốt thuốc Virginia Slims
trên lối đi dọc bãi biển và lo lắng làm thế nào lũ con gái đang ở cửa hàng có
thể xoay sở với việc mua bán khi không có mặt bà ta.

“Tôi giúp gì được cậu hả cậu trai?” người
đàn bà hỏi cậu. Thẻ nhân viên của bà ta đề tên “Maureen”.

Dan mỉm cười. “Dạ, chào cô. Cảm phiền cô
giúp em gái cháu chọn một bộ váy thích hợp với nó. Nó đang đứng ở đằng kia ạ”
cậu chỉ về phía Jenny, lúc này con bé đang đứng săm soi cái bảng giá của một
cái váy lụa đỏ có viền đăng ten trên ống tay áo. Jenny đã cởi bỏ áo khoác và nó
đang mặc chiếc áo thun màu trắng. Dan không thể phủ nhận bộ ngực của em cậu quá
đồ sộ.

“Vâng, tất nhiên rồi” bà Maureen đáp, nhiệt
tình đi lại chỗ Jenny.

Dan đứng yên tại chỗ, đảo mắt nhìn khắp
gian phòng và cảm thấy cực kỳ lạc lõng. Chợt từ phía sau, cậu nghe có một giọng
nói rất quen.

“Nhìn con cứ như bà xơ vậy, mẹ ơi là mẹ. Bộ
này không hợp với con một chút nào hết.”

“Ồ, Serena” một giọng khác đáp lại “Mẹ nghĩ
thế này. Sao con không thử cởi bỏ vài cái nút ở cổ áo như vầy. Thấy chưa. Trông
rất giống phong cách của phu nhân Jackie O.”

Dan quay phắt lại. Một người phụ nữ trung
niên đang đứng nửa trong nửa ngoài chỗ tấm màn kéo ở phòng thay đồ, nơi phát ra
giọng nói của Serena. Tấm màn có chỗ hơi he hé ra và Dan có thể nhìn thấy dáng
tóc của Serena, thấp thoáng phần xương cổ của cô và đôi chân trần, các ngón
chân được sơn màu đỏ đậm. Hai má cậu nóng bừng, cậu lao đến chỗ thang máy.

“Này, anh Dan, anh đi đâu vậy chứ?” Jenny
gọi với theo anh trai. Hai tay của nó chất đầy một đống váy áo và bà Maureen
luôn tay chọn lựa áo trên các giá đỡ trong khi đưa ra nhiều lời khuyên cho nó
về sự phụ trợ đắc lực của áo ngực, về các loại áo lót có tác dụng nâng dáng
nhất. Jenny chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc hơn.

“Đi kiếm vài bộ áo dành cho nam” Dan làu
bàu, liếc nhìn đầy căng thẳng về phía phòng nơi Serena đang thử đồ.

“Được rồi” Jenny hí hửng nói. 45 phút nữa
em gặp anh ở dưới lầu ha. Nếu mà em có cần anh giúp, em sẽ gọi di động cho
anh.”

Dan gật đầu và phóng nhanh vào thang máy
ngay khi cửa vừa mở. Xuống đến gian hàng bán đồ nam, cậu thong thả đi đến một
quầy hàng và lấy một chai nước hoa hiệu Gucci xịt vào tay, nhăn mũi vì cái mùi
hương đậm đặc của Ý dành cho nam. Cậu nhìn quanh tìm gian phòng gỗ dành làm
phòng tắm nơi cậu có thể rửa sạch cái mùi này đi. Nhưng cậu chỉ nhìn thấy một
hình ma-nơ-canh được mặc đầy đủ bộ lễ phục dành cho nam giới và cạnh nó là một
giá treo đầy áo xi-môc-kinh. Dan sờ vào đống quần áo vét và liếc xem các nhãn
hiệu. Hugo Boss, Calvin Klein, DKNY, Armani…

Cậu tưởng tượng ra cảnh mình đang bước ra
khỏi một chiếc xe limo, mình vận bộ vét hiệu Armani và dìu Serena trong tay. Cả
hai rảo bước trên thảm đỏ dẫn vào bữa tiệc, tiếng nhạc rộn rã xung quanh hai
đứa và mọi người sẽ quay lại và nói “Ồ” trong tiếng xuýt xoa. Serena sẽ ghé
miệng cô vào tai của Dan và thì thầm “Em yêu anh.” Rồi Dan sẽ ngừng lại và hôn
cô, nhấc bổng cô lên và mang cô trở lại chiếc limo. Mặc kệ tiệc tùng. Hai đứa
còn việc hay hơn để làm.

“Tôi có thể giúp gì không ạ?” người nhân
viên bán hàng hỏi.

Dan giật mình quay lại. “Không, tôi chỉ…”
cậu nói ngập ngừng và nhìn vào đồng hồ. Jenny có vẻ như cứ ở vĩnh viễn trên lầu
và tại sao cậu lại không thử chứ? Miễn là cậu còn ở đây. Cậu lấy bộ áo vét hiệu
Armani và đưa nó cho anh bán hàng “Tôi thử bộ này, lấy bộ cỡ của tôi giùm!”

Cậu chàng dính bả sang trọng mà quên mất
mình là ai rồi.

***

Báo cáo nội dung xấu