Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi! - Tập 3 - Chương 13 (Hết)
Món quà
STEVE GOODIER
Bố mẹ của John Claypool có được chiếc máy
giặt đó khi John còn là một cậu bé. Chuyện xảy ra vào thời điểm Chiến tranh Thế
giới lần thứ hai.
Lúc đó, gia đình John không hề có máy giặt,
và vì xăng dầu rất khan hiếm, nên họ cũng không thể có xe mà cứ phải đi bộ tới
chỗ giặt quần áo cách nhà hàng dặm đường. Giữ cho quần áo sạch đã trở thành một
trách nhiệm quan trọng, cả một vấn đề đối với mỗi thành viên trong gia đình
John.
Rồi một người bạn của gia đình phải đi xa
một thời gian, và vợ anh ta cũng đi cùng. Gia đình John nhận giữ đồ đạc của họ
trong khi họ đi vắng. Trước sự ngạc nhiên của cả gia đình, người bạn đó đề nghị
họ sử dụng chiếc máy giặt của gia đình mình.
“Để nó hoạt động thì tốt hơn”– người bạn
nói – “chứ cứ bỏ không thì cũng gỉ hết cả rồi lại hỏng”. Và đó là lý do mà gia
đình nhà John có được cái máy giặt.
John bé nhỏ rất thích giúp bố mẹ giặt quần
áo bằng chiếc máy giặt, và qua vài năm, cậu bé dần dần rất yêu quý chiếc máy cũ
màu xanh đó. Thế nhưng cuối cùng nhiệm kỳ công tác của người bạn của gia đình
cũng kết thúc.
Những người bạn quay trở về. Trong suốt
khoảng thời gian đó, John đã quên mất rằng lúc ban đầu chiếc máy giặt đã đến
với gia đình mình thế nào. Vì vậy, khi những người bạn của bố mẹ đến đem máy
giặt đi, John buồn bã kinh khủng – và ai cũng nhận thấy điều đó.
Mẹ của John gọi cậu đến ngồi cạnh và bảo:
“Con trai ạ, con cần nhớ rằng, ngay từ đầu, chiếc máy đó đã chưa bao giờ thuộc
về chúng ta. Rằng việc chúng ta được sử dụng nó, dù trong thời gian ngắn hay
dài, cũng đã là một món quà rồi. Vì vậy, thay vì giận dỗi khi máy bị đem đi,
con hãy dùng chính cơ hội này để biết ơn vì chúng ta đã từng được sử dụng máy
giặt vào lúc chúng ta rất cần nó”.
Bài học của người mẹ thông thái đã được
chứng minh là một điều vô giá.
Nhiều năm sau đó, John phải nhìn cô con gái
8 tuổi của mình chết dần chết mòn vì bệnh bạch cầu. Dù đã cố gắng trong suốt
nhiều tháng kể từ khi con gái ra đi, nhưng John không thể cảm thấy đỡ hơn một
chút nào, không thể vượt qua được sự mất mát. Cho đến khi anh nhớ lại câu
chuyện về chiếc máy giặt cũ màu xanh.
“Mình phải chứng tỏ rằng mình đã hiểu” –
anh viết vào nhật ký – “rằng đây là cách duy nhất để vượt qua ngọn núi của mất
mát và đau khổ này. Mình phải nhớ rằng Laura Lou là một món quà, một món quà
đơn giản và trong sáng, một món quà mà mình không giành được hoặc có toàn quyền
quyết định được. Và mình phải nhớ rằng cách phản ứng phù hợp với một món quà,
ngay cả khi nó bị đem đi, là lòng biết ơn. Như thế thì mình sẽ không phải đau
khổ, mà cần cảm ơn cuộc sống vì mình đã từng nhận được Laura Lou”.
John quyết định nhận thức rằng con gái anh
được cuộc sống trao tới để anh yêu thương và nuôi nấng. Cô bé không bao giờ
thuộc về anh hoàn toàn, nhưng anh đã nhận được món quà là chia sẻ cuộc sống với
cô bé trong một thời gian.
Khi John nhận ra thực tế giản dị này, mọi
thứ đều thay đổi. Anh bắt đầu vượt qua được bi kịch của bản thân bằng cách nghĩ
đến những điều tuyệt vời mình có trong cuộc sống, cũng như những điều tuyệt vời
anh từng được trải qua khi có Laura Lou ở bên cạnh. Laura Lou là một món quà mà
anh đã đủ may mắn để có được trong một thời gian. John bắt đầu tìm thấy sức
mạnh và sự hàn gắn. Cuối cùng, anh đã có thể vượt qua sự mất mát.
Cuộc sống có biết bao món quà tuyệt diệu,
bạn có đủ tâm sức để nhận ra?
Tất cả chúng ta đều phải trải qua mất mát
vào thời điểm nào đó trong cuộc sống – mất mát về con người, về sự nghiệp, về
các mối quan hệ, về lòng tự tin, về cái tôi, về đủ mọi thứ. Sẽ thế nào nếu bạn
coi những thứ bị mất là một món quà mà bạn đã đủ may mắn để được nhận trong một
thời gian?
Có thể cách lựa chọn suy nghĩ đơn giản đó,
để nhìn sự mất mát theo một cách khác, sẽ thay đổi những buồn bã thành những ý
nghĩ biết ơn. Và có thể nó sẽ giúp bạn vượt qua được điểm-mắc-kẹt để quay trở
lại con đường bình phục, lấy lại tinh thần, để sống tiếp thật trọn vẹn và lạc
quan.
Đặng Mỹ Dung (Dịch)
Một câu hỏi đơn giản
STEVE GOODIER
Sẽ thế nào nếu bạn cũng tự hỏi mình một
câu quan trọng, vài lần mỗi ngày?
Có lần, tôi đọc được rằng một trong những
thành phố lớn của nước Mỹ có quy định cấm “đi bộ lang thang, vu vơ, không có
mục đích rõ ràng, lảng vảng, loanh quanh, chậm chạp, tiêu phí thời gian chẳng
làm gì cả, trì hoãn, tha thẩn, di chuyển chậm chạp”.
Bạn không thể biết là tôi đã cảm thấy khó
chịu thế nào đâu. Bởi tại sao lại cấm những điều đó? Một số trong những ngày
tươi đẹp nhất của tôi được dành để làm chính những điều như thế mà.
Nhưng, thật ra thì tôi cũng không muốn cả
cuộc sống của mình được miêu tả về cơ bản là “không có mục đích rõ ràng… chậm
chạp, tiêu phí thời gian chẳng làm gì cả, trì hoãn…”, và nói chung là đi lang
thang.
Nhưng mặt khác, tôi cũng không muốn coi mỗi
ngày đều là quá nghiêm trọng. Thỉnh thoảng, có một ngày gần như không làm gì cả
là điều hoàn toàn tốt.
Vấn đề của tôi là tôi thường rất bận rộn.
Tôi đặt thời gian biểu sít sao và làm việc nhiều giờ liên tiếp. Tôi có kế hoạch
cho mỗi ngày và lập các danh sách.
Nhưng sẽ thật sai lầm nếu tin rằng, chỉ vì
tôi đang làm rất nhiều việc, thì nhất thiết là tôi đang làm những việc đúng.
Hay những việc TỐT NHẤT. Ít nhất, nếu tôi bận, thì tôi cũng muốn mình bận vì
những điều thực sự có ý nghĩa chứ.
Nhà bình luận tin tức Dan Rather từng tự
hỏi mình một câu quan trọng nhiều lần trong ngày. Phần lớn nhờ vào câu hỏi duy
nhất này, mà ông ấy trở thành một trong những phóng viên hàng đầu của nước Mỹ.
Rather viết câu hỏi đó lên ba mẩu giấy. Ông
để một mẩu giấy trong ví tiền, một trong túi áo, và một trên bàn làm việc. Câu
hỏi quan trọng mà ông liên tục tự hỏi mình là “Điều mà anh đang làm bây giờ có
giúp cho việc truyền thông không?”
Nếu câu trả lời là có, thì ông ấy sẽ tiếp
tục làm công việc đó, dự án hay ý tưởng đó. Nếu câu trả lời là không, thì ông
ấy ngừng những gì mình đang làm và dành thời gian, nỗ lực của mình vào việc
khác.
Ông đã sớm nhận ra rằng nếu ông không tập
trung thời gian của mình vào công việc xứng đáng, thì cuối cùng ông sẽ phải làm
một công việc nơi ông không được trọng dụng và cũng không được thỏa mãn.
Sẽ thế nào nếu bạn cũng tự hỏi mình một câu
quan trọng, vài lần mỗi ngày? Câu hỏi của bạn có thể liên quan tới việc học
tập, công việc, hay có thể một lĩnh vực khác trong cuộc sống mà bạn đang thấy
là quan trọng nhất với mình, như gia đình, tình yêu, sự phát triển cá nhân,
tinh thần…
Bạn có thể tự hỏi mình rằng việc mình đang
làm có đang giúp bạn thành công trong lĩnh vực bạn muốn hay không. Hay liệu
việc bạn đang làm có giúp bạn trở thành một nhân viên tốt hơn, một người con
tốt hơn hoặc một con người tốt hơn không. Bạn tự quyết định. Vấn đề là một câu
hỏi đơn giản có thể làm thay đổi cuộc sống của bạn.
Hãy thử viết câu hỏi mà bạn chọn lên những
mảnh giấy nhỏ, hay trên mặt sau một tấm danh thiếp. Mang theo nó bên mình. Dán
trước bàn làm việc. Hoặc đính nó vào một nơi nào đó dễ thấy. Và rồi đọc nó vài
lần mỗi ngày. Câu hỏi duy nhất đó sẽ giúp bạn chọn những hoạt động có đóng góp
vào thành công của bạn. Và nếu bạn bận rộn, ít nhất, bạn cũng sẽ bận rộn vì làm
những điều đúng – những điều có ý nghĩa với bạn.
Và rồi, nếu bạn quyết định thỉnh thoảng
dành một ngày để đi bộ lang thang, vu vơ, không có mục đích rõ ràng, lảng vảng,
loanh quanh, chậm chạp, tiêu phí thời gian chẳng làm gì cả, trì hoãn, tha thẩn,
di chuyển chậm chạp, thì tại sao lại không?
Thời gian nghỉ ngơi có thể cũng sẽ khiến
bạn trở nên tốt hơn để làm những điều đúng cho mình.
Đặng Mỹ Dung (Dịch)
Phản ứng trong những lúc khó khăn
RUBEL SHELLY
Bạn có thể “chịu” được bao nhiêu tin tức
xấu? Đã có khi nào bạn tắt TV hoặc quăng tờ báo sang một bên và bảo: “Đủ rồi!”?
Chúng ta lo lắng cũng là lẽ tự nhiên thôi.
Chỉ nghĩ đến chi phí sinh hoạt và những khoản tiền cần phải chi tiêu trong
tương lai gần cũng đủ khiến bạn thấy phải đau đầu tính toán.
Tuần trước, tôi nhận được một e-mail của
Tập đoàn Stephens – một doanh nghiệp về đầu tư ở Little Rock, trong đó bao gồm
một bản ghi nhớ được viết bởi W.R. “Witt” Stephens sau khi thị trường chứng
khoán lao dốc vào “Ngày thứ Sáu đen tối” hồi tháng 10/1987. Witt Stephens đã
mất, nhưng tập đoàn này cho rằng đây là thời điểm thích hợp để nhắc lại bản ghi
nhớ của ông, và giải thích: “Sự thông thái và những lời khuyên đúng đắn của ông
vẫn sống.”
Trong đó có nói những điều đại loại thế
này:
Suốt bao nhiêu năm lịch sử của con người
khám phá thế giới, loài người đã liên tục phải đối diện với những tin tức xấu.
Nếu những người đi tìm kiếm những vùng đất mới và khai phá các quốc gia từ thời
xưa tin rằng mọi chuyện đều tồi tệ như những gì mà họ vẫn nghe thấy, hẳn là họ
đã từ bỏ những nỗ lực xây dựng những vùng đất mới và cứ ở lại những “vùng an
toàn” của mình. Và giấc mơ về một thế giới rộng lớn hơn sẽ chấm dứt.
Kể từ ngày đó, con người cũng vẫn nghe được
những tin tức xấu.
Suốt nhiều năm, nhiều cuộc chiến tranh đã
nổ ra, trong đó có hai cuộc chiến tranh thế giới, một loạt những cuộc xung đột
nhỏ, những cuộc khủng hoảng và cả Đại Suy Thoái, chúng ta đã nghe đi nghe lại
những lời như: “Đây là thời điểm thử thách tâm hồn con người”. Và mỗi lần như
thế, con người lại bất chấp những tin xấu, vượt qua bất kỳ chướng ngại vật nào đang
chắn trước mặt mình để đi tiếp.
Từ lần này sang lần khác, chúng ta được đặt
vào các thử thách. Phần nhiều những điều chúng ta đọc được hoặc nghe được đều
là xấu, là tệ. Chúng ta
được báo chí, TV và đài phát thanh “bủa
vây” bởi những bản tin về… giá cả leo thang, tình hình kinh tế khó kiểm soát,
tội phạm, gian dối, yếu kém…
Bạn không thể khóa cửa để tránh tin tức từ
mọi nguồn thông tin, từ trong nhà ra ngoài phố, đến công sở… Mà thực tế thì,
những phương tiện truyền thông đó không tạo ra tin tức, họ chỉ thuật lại. Nói
lại những sự việc có thật. Chúng ta có tùy chọn: Chấp nhận hoặc không.
Chúng ta có thể rên rỉ về những gì đang
diễn ra trên khắp thế giới, rồi lấy tay ôm đầu; hoặc chúng ta có thể không chấp
nhận những cái xấu và tìm những cái tốt.
Khi tôi còn nhỏ, sống ở một trang trại tại
hạt Grant, tin tức đến không nhanh như ngày nay và chúng tôi nghe được tin chủ
yếu là nhờ truyền miệng. Một người khách vãng lai nào đó đi ngang qua, hoặc một
trong số những người hàng xóm của chúng tôi trở về sau chuyến đi tới Memphis,
và chúng tôi “nhìn” được tin tức qua đôi mắt của họ. Hầu hết là những tin tức
về những chuyện tồi tệ ở các thành phố lớn và khắp nơi.
Sau khi nghe một hồi, bố tôi sẽ nói: “Đủ
tin xấu cho một ngày rồi. Đi làm việc thôi”. Sau này cũng thế, bố tôi sẽ nói:
“Đủ tin xấu rồi đấy. Đến lúc làm việc rồi!”. Bố tôi dạy chúng tôi gạt những tin
không hay sang một bên và nhìn quanh để thấy những điều tốt, hay những điều mà
bạn có thể cải thiện cho tốt hơn lên. Mà bạn cũng chẳng cần phải nhìn quá xa.
Gia đình, bạn bè, hàng xóm, công việc, xung quanh bạn, thế nào cũng có những
điều tốt.
Bạn đang sống trong thời kỳ hiện đại nhất
từ trước tới nay, có rất nhiều cơ hội mà trước đây chưa bao giờ có. Chất lượng
sống được nâng cao, bạn có thể tự do quản lý thời gian của mình, được chăm sóc
y tế tốt hơn, trường học tốt hơn… Đó là một số ví dụ trong những điều tốt mà
bạn có thể tìm thấy quanh mình. Còn nếu chưa đủ? Hãy hoạt động tình nguyện, hãy
quyên góp từ thiện, hãy giúp đỡ những người đang khó khăn, hãy bảo vệ môi trường…
Đó là những điều mà bạn có thể làm để biến
thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn, với nhiều điều tích cực hơn.
Khi bạn cảm thấy bị “ngập” trong những tin
không hay, thì đó chính là lúc bạn cần gạt những tin tiêu cực đó sang một bên
và bắt tay vào những việc tốt. Bạn, hoặc bất kỳ ai, đều có thể là người TẠO RA
những tin tức tích cực cho thế giới này.
Trái tim nói "có"
Những điều chúng ta nhớ nhất, khiến
chúng ta hài lòng nhất, lại chính là những điều chúng ta làm theo khi trái tim
nói “có”...
Tôi đã là giáo viên dạy piano nhiều năm
nay, và trong khoảng thời gian đó, tôi đã gặp rất nhiều học viên ít tuổi, nhưng
thực sự tuyệt vời.
Rất nhiều trong số họ giờ đã có gia đình và
theo đuổi sự nghiệp âm nhạc chuyên nghiệp. Tuy bận rộn, nhưng họ vẫn thường
xuyên chia sẻ với tôi những tin tức và sự kiện trong cuộc sống của mình, dù các
bài học đã kết thúc từ nhiều năm trước. Và mặc dù tôi là giáo viên, nhưng tôi
thường cảm thấy rằng họ cũng dạy tôi nhiều ngang như tôi dạy họ, nếu không nói
là nhiều hơn. Sự trung thực và ham học của những học viên trẻ tuổi không bao
giờ ngừng khiến tôi ngạc nhiên, và họ chính là nguồn cảm hứng bất tận.
Charlie cũng là một học viên của tôi. Đó là
một cậu bé 4 tuổi, rất thông minh và nghịch ngợm. Trước khi mẹ cậu bé gọi điện
cho tôi đề nghị dạy Charlie học piano, tôi đã luôn nghĩ rằng học viên phải lớn
hơn một chút, vì học piano đòi hỏi sự tập trung cao độ cho mỗi buổi học, mà mỗi
buổi học thì không hề ngắn. Cho nên tôi hỏi mẹ Charlie về hứng thú âm nhạc của
cậu bé.
Hóa ra, Charlie đã từng học piano, do một
giáo viên khác dạy, nhưng cô giáo đó chuyển nhà. Nên tôi đồng ý dạy tiếp.
Tôi chưa có nhiều kinh nghiệm dạy học viên
nhỏ tuổi đến vậy, nhưng chẳng bao lâu thì tôi đã nhận ra rằng Charlie là một
cậu bé đặc biệt.
Charlie, như hầu hết những đứa trẻ cùng
tuổi, rất hoạt bát và hay cười. Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh khi cậu bé kể đủ
thứ chuyện ở trường, về bạn bè, thú cưng và các hoạt động khác. Tuy không dễ
tập trung như người lớn, nhưng Charlie học rất nhanh.
Các bài học vẫn tiếp tục cho đến khi
Charlie học lớp 1. Đó là khi cậu bé phát hiện ra có những môn thể thao đồng
đội. Cậu bé thích mê môn bóng rổ và bóng bầu dục, và tôi đã khiến cậu bé ngạc
nhiên khi đến xem một trận thi đấu dành cho lứa tuổi của cậu. Cậu bé chạy phăm
phăm trên sân, cố gắng ghi điểm. Rõ ràng, Charlie rất mạnh mẽ và muốn chiến
thắng!
Dần dần, cũng trong năm đó, tôi để ý thấy
rằng Charlie không chuẩn bị sẵn sàng cho buổi học như trước đây, và khi nói
chuyện với mẹ cậu, tôi còn biết rằng ở nhà, Charlie cũng không tập đàn. Lúc
này, yêu cầu cậu bé tập trung càng trở thành một nhiệm vụ khó khăn, và với sự
thất vọng của tôi, Charlie quyết định ngừng học piano.
Tôi đề nghị được gọi điện cho Charlie và mẹ
cậu bé đồng ý. Tôi dự định sẽ thuyết phục Charlie tiếp tục học, vì cậu bé thực
sự rất thông minh và có thể sẽ trở thành một nhạc sĩ giỏi sau này. Thế nhưng,
khi tôi vừa vòng vo nói đến việc Charlie có nên dừng lại hay không, thì cậu bé
đáp: “Cái đầu của em nói là không, nhưng trái tim em bảo là có”.
Đến đây, tôi đã bỏ ý định thuyết phục
Charlie. Và tôi vẫn thường nghĩ tại sao một câu nói sâu sắc như thế lại đến từ
một cậu bé nhỏ tuổi đến vậy. Sau này, tôi nghe nói rằng Charlie tham gia vào
rất nhiều môn thể thao ở trường học. Charlie muốn trở thành một vận động viên.
Cậu bé yêu thể thao và hạnh phúc khi được chơi bóng.
Tôi vẫn thường tự hỏi con người có thể đạt
được những gì nếu chúng ta lắng nghe trái tim mình nhiều hơn. Cho dù tuổi còn
rất nhỏ, Charlie đã hiểu được rằng trái tim chính là nơi có những mong muốn sâu
sắc nhất của chúng ta.
Đã rất nhiều lần, tôi có những dự định rất
tốt: Tôi muốn gửi một tấm thiệp cảm ơn, muốn đem thức ăn đến cho những người
già yếu ở viện dưỡng lão, muốn theo đuổi một mục tiêu, muốn ủng hộ một dự án từ
thiện, muốn tham gia một khóa học, và rồi tôi lại tìm các lý do để không thực
hiện, vì đầu óc tôi nói “không”.
Trong khi, đến cuối cùng, thì những điều
chúng ta nhớ nhất, khiến chúng ta hài lòng nhất, lại chính là những điều chúng
ta làm theo khi trái tim nói “có”.Khi ngồi viết lại câu chuyện này, tôi cứ
tưởng tượng ra rằng: Charlie đang là một vận động viên, hoặc một huấn luyện
viên thể thao, và cậu ấy mỉm cười khi nghĩ: “Chà, mình đã đúng khi mình nghe
theo trái tim mà ngừng học piano để chơi thể thao”.
Thục Hân (Dịch)
Vùng an toàn
STEVE GOODIER
Một phóng viên trẻ muốn tìm hiểu về ngành
nông nghiệp, nên anh gọi cho một bác nông dân và hỏi:
- Vụ mùa lúa mỳ của bác năm nay thế nào rồi
ạ?
- Tôi có trồng cọng lúa mỳ nào đâu - Bác
nông dân đáp.
- Thật ạ? - Anh phóng viên ngạc nhiên - Tôi
tưởng vùng bác ở là nơi chuyên trồng lúa mỳ.
- Ừ thì có người bảo thế - Bác nông dân nói
- Nhưng tôi sợ rằng năm nay không có đủ mưa để trồng lúa mỳ.
- À, vậy ngô thì sao ạ? Ngô năm nay có tốt
không ạ? - Anh phóng viên trẻ hỏi tiếp.
- Năm nay tôi chẳng trồng ngô. Tôi sợ bọn
rệp làm hỏng hết ngô.
- Thế còn cỏ linh lăng?
- Không. Tôi e rằng giá sẽ tụt.
- Chà, vậy thì… - Anh phóng viên ngập ngừng
- Tóm lại là bác trồng gì ạ?
- Chẳng gì cả - Bác nông dân đáp - Tôi cứ
phải đảm bảo an toàn.
Đúng là có một số người THỰC SỰ thích ở
trong vùng an toàn. Như trong một bài hát cũ:
"Cô dâu, mái tóc bạc trắng, tựa vào
cây gậy,
Từng bước đi, không chắc chắn, đều cần dẫn
dắt,
Trong khi bước đi giữa hai hàng ghế của nhà
thờ,
Với nụ cười mệt mỏi, yếu ớt, không có răng,
Chú rể ngồi trong xe lăn, đi tới.
Vậy cặp đôi già cả sắp cưới này là ai?
À, bạn sẽ biết khi bạn tìm hiểu thật kỹ,
Rằng đây là cặp đôi thận trọng nhất,
Hiếm có nhất,
Họ đã đợi đến khi đảm bảo có một đám cưới
và một cuộc sống tốt!"
Bạn có thích đảm bảo an toàn? Ai mà chẳng
thích được an toàn, nhưng, có lẽ chính bạn cũng biết, rằng một số điều tuyệt
nhất trong cuộc sống chỉ có thể được tìm thấy sau khi chúng ta dẹp chút thận
trọng sang bên. Tôi học được bài học đó khi chơi bóng chày hồi nhỏ. Khoảng cách
chừng ba mươi mét chưa bao giờ có vẻ xa như khi bạn phải cố chạy đến chốt gôn
thứ hai. Và đã hơn một lần, tôi quăng mình ra để cố chạm được vào góc thứ hai,
nhưng tôi không thể quên được cảm giác của những lần đó: lo lắng, hồi hộp,
nhưng rồi thành công. Vui mừng, Phấn khích. Thật xứng đáng để chịu chút rủi ro.
Có một bài học cuộc sống ở đây: Bạn không
thể tới được chốt gôn thứ hai, trừ phi bạn phải chạy khỏi chốt gôn thứ nhất đã.
Trong một số việc, tình huống đúng là "tất cả hoặc không có gì". Chạy
thẳng đi hoặc đứng nguyên tại chỗ, vì bạn sẽ không được thay đổi ý định giữa
chừng.
Đôi khi bạn cần có can đảm để làm những gì
bạn chưa từng làm và đi tới nơi bạn chưa từng tới. Nó giống như chạy tới chốt
gôn thứ hai - cho dù quyết định lớn trước mắt bạn là gì, thì giải pháp tốt nhất
thường sẽ được đưa ra dựa trên sự can đảm, chứ không phải là nỗi sợ hãi.
Nếu bạn có điều gì đó hối hận vào 20 hay 30
năm sau, chúng sẽ là gì? Tôi không nghĩ rằng tôi sẽ hối hận về những điều tôi
đã làm, mà khả năng sẽ là về những điều tôi lẽ ra đã có thể làm, nhưng lại sợ
không dám thử. Những khi tôi sợ không dám nắm lấy cơ hội vì lo rằng mình có thể
bị từ chối hay bị nghĩ là ngớ ngẩn, ngu ngốc. Những khi tôi sợ không dám làm
điều gì đó mới mẻ - hoặc thực hiện một thay đổi - vì lo rằng mình có thể sẽ
thất bại.
Claude Thomas Bissell, tác giả và nhà giáo
dục người Canada, đã nổi tiếng với lời nói về việc sống một cuộc sống trọn
vẹn:
"Hãy mạo hiểm hơn mức mà người khác
nghĩ là an toàn.
Hãy quan tâm hơn mức mà người khác nghĩ là
thông minh.
Hãy mơ ước hơn mức mà người khác nghĩ là
thực tế.
Hãy kỳ vọng hơn mức mà người khác nghĩ là
có thể.
Bạn không thể luôn luôn chơi trong vùng an
toàn của mình, nếu bạn muốn SỐNG TRỌN VẸN.
Đặng Mỹ Dung ( dịch)
Tình yêu không giới hạn
STEVE GOODIER
Tác giả Freda Bright
nói:"Chỉ có trong các vở opera thì người ta mới chết vì tình
yêu". Điều đó đúng. Bạn thực sự không thể yêu ai đó đến chết
được. Tôi có biết những người chết vì không có tình yêu, nhưng tôi chưa từng
biết bất kỳ ai được yêu đến chết. Chúng ta chỉ không thể yêu nhau
đủ mà thôi.
Có một câu chuyện ấm áp
kể về một cô gái, sau nhiều thời gian cân nhắc và do dự, cuối cùng đã
quyết định đề nghị sếp cho tăng lương. Suốt cà ngày, cô lo lắng và e
ngại. Đến tận chiều muộn, cô mới lấy hết can đảm để đến gặp sếp. Trước
sự ngạc nhiên và vui mừng cuả cô, vị sếp đồng ý tăng lương cho
cô.
Tối hôm đó, cô gái về nhà và thấy bàn
ăn được trang trí rất đẹp đẽ, với những chiếc đĩa mới nhất và những món ăn ngon
nhất mà cô từng biết. những ngọn nến dịu dàng, long lanh. Chồng cô đã
về nhà sớm và chuẩn bị một bữa ăn tuyệt vời. Cô tự hỏi liệu có
phải một đồng nghiệp nào đó ở công ty "bán đứng" mình và
tiết lộ cho chồng mình biết hay không. Hay là... chồng cô tự đoán
được rằng cô sẽ không bị từ chối?
Cô thấy anh chồng trong bếp và
kễ cho anh nghe về việc được tăng lương. Anh chồng ôm chầm lấy cô,
hôn vào trán cô, và rồi họ ngồi xuống bàn, vui vẻ ăn tối. bên cạnh
đĩa của mình, cô gái tìm thấy một tấm thiệp viết tay nắn nót:"Chúc mừng em
yêu! Anh biết là em sẽ được tăng lương xứng đáng. Những điều này
sẽ nói với em rằng anh yêu em đến mức nào".
Sau bữa tối, anh chồng vào bếp dọn dẹp. cô
gái tình cờ thấy một tấm thiệp thứ hai rơi ra từ trong túi anh.
cô kín đáo nhặt nó lên và mở ra. Trong đó ghi: "Em đừng lo vì không
được tăng lương. Anh chắc chắn rằng em xứng đáng được như thế, chỉ là
người ta chưa nhận thấy thôi. Những điều này anh nói với em rằng anh yêu em đến
mức nào".
Có ai đó nói rằng giới hạn của tình yêu là
khi bạn yêu không có giới hạn. Điều mà người chồng cảm thấy cho
vợ mình là sự chấp nhận và thương yêu vô điều kiện, dù cô thành công
hay thất bại. Tình yêu của anh hân hoan cho chiến thắng của cô và an ủi
những nỗi đâu của cô. Anh sẵn sàng đứng bên cô, dù cuộc sống có đặt thứ gì
vào đường đi của họ. Anh có thể nói rằng anh yêu vợ mình đến
chết. nhưng không phải thế. Anh ấy yêu vợ mình bằng cả cuộc
sống. Bởi tình yêu của anh chăm lo cho cuộc sống của cô hơn bất kì thứ gì
khác có thể.
Khi nhận giải Nobel hòa bình,
Mẹ Teresa đã nói:"Bạn có thể làm gì để đẩy mạnh nền hòa
bình thế giới? Hãy về nhà và yêu thương gia đình bạn". Và hãy
yêu những người bên cạnh mình. Yêu không giới hạn.
Yêu họ bằng cả cuộc sống
Đặng Mỹ Dung ( dịch)

