Nữ Thần Báo Tử (Tập 2) - Chương 15
Chương 15
BỐ TÔI VỀ ĐẾN CỬA lúc 7 giờ 24, mang theo một túi giấy trắng
cùng mùi của kim loại và mồ hôi. Trông bố mệt mỏi. Kiệt sức. Tôi bỗng thấy
thương bố vô cùng. Và thấy rất có lỗi.
Sau khi mẹ tôi qua đời, bố đã gửi tôi cho gia đình người anh
trai rồi một mình đến Ailen cai quản quán rượu của ông bà nội. Cuộc sống của bố
cũng khá đầy đủ, nhưng phần lớn số tiền bố kiếm thêm đều được dùng để chi trả
cho các khoản chi tiêu phụ của tôi và tích luỹ cho tôi vào đại học. Vì thế khi
quay về Mỹ, bố gần như chẳng mang theo gì hết ngoài cái vali và một lượng tiền
mặt chỉ đủ để đặt cọc thuê nhà và mua một chiếc ô tô cũ. Tôi vẫn được giữ chiếc
xe bố tặng nhân dịp sinh nhật 16 tuổi.
Giờ, ngoài việc đi làm cả ngày trong nhà máy, bố còn nhận
làm thêm ca bất cứ khi nào có thể, bởi vì mục tiêu của bố là ít nhất cũng phải
kiếm được tiền bằng với ông anh trai của mình.
Tôi không quan tâm tới chuyện tiền bạc. Thiếu thốn một chút
sẽ càng khiến con người ta cố gắng phấn đấu hơn. Và tôi thích dùng các đồ nội
thất cũ, bởi vì nếu có đánh đổ cái gì lên đấy cũng không sợ bị ai la mắng, và
tôi có thể ngồi ăn thoả thích trong phòng khách, trước màn hình vô tuyến. Có
điều bố tôi nằng nặc yêu cầu hai bố con phải ăn tối cùng nhau hàng tối. Và
chiếc bàn ăn cũ rích trong căn phòng bếp không-thể-bé-hơn chính là cây đũa thần
biến chúng tôi thành một gia đình thực sự. Nhưng cũng có những tối nó chỉ mang
lại sự khó chịu và mệt mỏi cho cả hai bố con.
Mặc dù vậy, bố vẫn cố gắng...
“Bố mua ít há cảo chiên.” Bố đặt phịch cái túi giấy đầy mỡ
nhoe nhoét lên bàn và vất áo khoác lên thành ghế.
“Con cám ơn.” Bố biết đấy là món khoái khẩu của tôi. Bố biết
tôi thích món gì, bởi vì bố rất hiếm khi nấu ăn, và tôi cũng chẳng quan tâm xem
mình có được ăn những bữa ăn nhà-nấu tốt cho sức khoẻ hay không. 13 năm sống
với bác Val là quá đủ rồi.
Bố con tôi lẳng lặng ngồi ăn, không ai nói với ai câu nào,
trừ hai lần bố hỏi tôi đã làm bài tập chưa - rồi ạ - và mẹ con anh Nash, cô
Harmony có khoẻ không - khoẻ ạ. Cũng may là bố chẳng bao giờ hỏi tôi
về anh Tod bởi nếu không, qua câu trả lời của tôi bố sẽ đoán được là tôi
vẫn tiếp tục giao du với anh chàng thần chết ấy. Và điều đó sẽ chỉ càng khiến
bố giận hơn và lo lắng hơn.
“Con định tiếp tục phản ứng như thế này bao lâu nữa hả
Kaylee?” - bố hỏi, lúc tôi đẩy ghế đứng dậy ném cái đĩa giấy vào trong thùng
rác - “Con định sẽ giận dỗi đến bao giờ?”
“Con chẳng giận.” - Tôi đi vào trong phòng khách lấy mấy
quyển Đại số và Lịch sử nhét vào trong cặp - “Con chỉ là...” ... đang có một số
chuyện không thể nói với bố. Những chuyện mà bố hoàn toàn có thể giúp con.
Nhưng bố lại không làm. Vì thế trò chuyện cũng chẳng có ích gì. - “Con
đang có mấy chuyện cần suy nghĩ. Không liên quan gì đến bố đâu ạ.”
Tôi rất muốn nói với bố rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn. Bố
sẽ không phải cố gắng quá và hiểu ra rằng tôi đã 16 tuổi, chứ không phải 6, và
anh Nash đang giúp tôi tránh khỏi các rắc rối, chứ không phải lôi tôi vào. Khi
ấy, cả hai bố con sẽ có thể trò chuyện với nhau thoải mái hơn. Thậm chí, bố sẽ
có thể nói về mẹ mà không còn phải rưng rưng nước mắt và tìm đủ lý do để dừng
lại.
Nhưng bây giờ thì chưa. Những chuyện đó sẽ khó mà xảy ra khi
tôi vẫn đang giúp đỡ chị Addy và Regan sau lưng bố như thế này. Bởi vì bố biết
có chuyện gì đó đang diễn ra, và bố không thể chủ động cho tới khi giải quyết
xong, còn tôi không thể nhìn vào mắt bố cho tới khi không còn phải nói dối nữa.
Nhưng sớm thôi. Mọi chuyện sẽ sớm kết thúc thôi.
Bố nằm xem TV ngoài phòng khách rồi ngủ thiếp đi lúc nào
không hay. Sao bố không vào giường ngủ cho tôi nhờ? Tôi có thể đánh thức bố dậy
và bảo bố về phòng ngủ bởi bây giờ mới chỉ 11 giờ và tôi vẫn còn gần nửa tiếng
nữa để sửa soạn. Có điều độ rủi ro cũng khá cao bởi vì lần gần đây nhất khi tôi
đánh thức bố dậy giữa chừng, bố đã không ngủ lại nữa mà ngồi xem phim một mạch
tới hơn một giờ sáng mới về phòng.
Thà rằng tôi cứ để yên cho bố ngủ thế này và hy vọng rằng lát
nữa lúc về phòng bố sẽ không ghé qua phòng tôi kiểm tra. Nhưng sẽ là rất mạo
hiểm nếu tôi định chuồn ra khỏi nhà bằng đường cửa trước. Tôi cũng không thể đi
qua lối cửa sau với cái bản lề rỉ sét, hay nhảy qua cái cửa sổ phòng ngủ đã bị
bịt kín.
Chỉ còn một cách duy nhất! Cái cách mà tôi đã rất hy vọng
không phải sử dụng tới.
Cửa phòng ngủ của bố vẫn đang mở, và tôi thấy điện thoại di
động của mình đang nằm lăn lóc trên cái bàn cạnh đầu giường. Bố sẽ không bao
giờ biết là tôi đã lấy nó. Tôi cần có điện thoại, phòng trường hợp có chuyện
không hay xảy ra.
Tôi cầm lấy điện thoại và đứng lại nhìn mình trong gương, tự
hỏi không hiểu mình có đủ dũng khí để làm cái việc cần phải làm sắp tới hay
không. Vén mái tóc ra sau tai, tôi cố thử dí mắt nhìn xem các vòng xoáy trong
mắt mình có đang chuyển động không nhưng vô ích. Bản thân tôi sẽ không tự nhìn
thấy được.
Liệu tôi có thể đi lại bình thường trong thế giới Cõi Âm
giống như ở đây không? Liệu tôi có thể chủ động gặp gỡ với một tà ma và
đưa ra đề nghị trao đổi của mình không?
Liệu tôi có thể sống sót sau cuộc gặp mặt ấy không? Nếu có,
hậu quả tiếp theo sẽ là gì, sau khi tôi đã thu hút sự chú ý của một tên quỷ như
thế? Hoàn toàn trái ngược với phương châm thu-mình-lại-để-sống-sót của bố.
Nhưng ít ra tôi sẽ không phải chiến đấu một mình. Tôi vẫn
còn có anh Nash và anh Tod. Nếu tôi trốn được ra khỏi nhà đêm nay.
Mình cần phải mang theo những gì nhỉ?
Cái gì đó phải thực sự dùng được trong thế giới Cõi Âm. Càng
gọn nhẹ càng tốt. Nhưng không lẽ tôi chỉ cầm theo mỗi chiếc điện thoại di động
không-phủ-sóng-ở-Cõi-Âm để đi qua bên đấy? Tiền mặt lại càng không cần thiết,
bởi vì anh Nash đã từng nói người Cõi Âm dùng một thứ tiền tệ khác hẳn, không
thể hình dung ra nổi.
Hai món đồ giá trị nhất của tôi hiện đang nằm trong cái hộp giấy
dưới đáy tủ quần áo. Chiếc nhẫn đính hôn của mẹ, và 48 đô la tôi tiết kiệm được
từ việc đi làm thêm. Tôi nhét vội mấy tờ tiền vào trong túi quần. Thường tôi
chỉ dùng đến nó khi cần đổ xăng khẩn cấp hoặc mua vé xe buýt.
Cái tôi thực sự cần lúc này chính là vũ khí để phòng thân.
Đáng tiếc, món đồ nguy hiểm nhất trong nhà tôi có chỉ là con dao thái thịt của
bố. Và tôi e rằng nó sẽ chẳng có tác dụng gì với những thứ tôi sắp gặp phải ở
Cõi Âm.
Tôi buộc tóc lại thành đuôi ngựa và mặc áo khoác vào, mồm
lẩm bẩm là mình đã sẵn sàng.
Tim tôi đập thình thịch, cổ họng như bị hít chặt. Bố sẽ thức
giấc nếu tôi mở khoá cửa đằng trước, đó là điều chắc chắn. Nhưng ngoài bố ra,
tôi không biết mình sẽ còn đánh thức những gì nữa khi bước chân qua thế giới
bên kia. Cô Harmony nói bên đấy chỉ là một cánh đồng trống không, nhưng nhỡ cô
ý sai thì sao? Nhỡ mọi thứ đã thay đổi kể từ lần cuối cùng cô sang bên đó thì
sao?
Tôi lắc đầu xua tan nỗi sợ hãi, đứng thẳng lưng và nhắm mắt
lại. Cách tốt nhất để đi vào hang cọp chính là dò dẫm từng bước một.
Với suy nghĩ đó, tôi từ từ chìm sâu trong ký ức của cái
chết. Cảm giác giống như tôi đang lao đầu xuống cái bể của đau thương và sự
tuyệt vọng. Tôi cố vùng vẫy tìm kiếm một chỗ bấu víu trong chính cơn sóng cảm
xúc của mình. Chị Sophie. Emma. Và cuối cùng là mẹ - dù ký ức ấy chỉ còn đọng
lại rất ít. Tôi nhớ lại khúc hát linh hồn mình đã từng cất lên và bóng tối bắt
đầu bao phủ lấy tôi, một dải âm thanh nhỏ từ từ thoát ra khỏi miệng tôi.
Tôi mím chặt môi lại, giữ chặt tiếng khóc bi thương, ai oán
ấy ở trong mình. Nếu bố nghe thấy tiếng khóc của tôi - hay nói đúng hơn là
tiếng hát, trên quan điểm của bố - mọi chuyện sẽ chấm dứt. Vì vậy tôi đã cố
gắng nuốt nó vào bên trong, như cách cô Harmony đã dạy. Đè nén nó vào trong
tim, và để mặc cho nó thoả sức vẫy vùng, cào xé ở trong đó.
Đúng như lời cô đã cảnh báo, tôi thấy lần này dễ dàng hơn
lần trước. Thế giới Cõi Âm từ từ hiện ra trước mắt tôi, màn sương mờ quen thuộc
giờ đã buông xuống khắp phòng ngủ của tôi, phủ bóng lên giường, lên tủ và
cả bàn học của tôi. Tôi chỉ cần bỏ thêm chút ý định vào trong tiếng khóc của
mình nữa là xong.
Mình muốn đi qua bên đó, tôi nhắm mắt lại thầm nghĩ trong
đầu. Lúc tôi mở mắt ra, cả căn phòng vẫn nguyên xi một màu xám và không có gì
thay đổi.
Thà cứ đặt một khẩu lệnh bí mật nào đó có khi còn dễ hơn,
kiểu như Cõi Âm ơi, mở cửa ra!
Câu đó tôi cũng vừa thử rồi, chẳng ăn thua.
Tôi lại nhắm mắt, cẩn thận không để cho tiếng khóc thoát ra
khỏi cổ họng, ngoại trừ một sợi âm thanh nhỏ xíu đang quanh co uốn lượn trong
phòng, giống như một dải năng lượng của Cõi Âm đang xuyên qua cơ thể tôi và xâm
nhập vào thế giới loài người. Nếu có thể đi theo nó, giống như đi theo dấu vụn
bánh mì, tôi chắc chắn nó sẽ dẫn tôi tới nơi cần đến.
Nơi tôi đã đang đi...
Tiếng rì rì của cái tủ lạnh trong bếp nhỏ dần và một làn gió
mát rượi sượt qua mặt tôi. Tôi mở choàng mắt ra và xém chút nữa thì chết sặc
bởi chính tiếng khóc của mình. Tôi ho rũ rượi và dải âm thanh cuối cùng cũng
theo đó tắt ngúm.
Phòng ngủ của tôi đã biến mất. Cả căn nhà tôi đã biến mất.
Tường nhà, đồ gỗ, cửa sổ, cửa ra vào. Tất cả đều đã biến mất. Cả bố tôi nữa.
Tôi đang đứng giữa một cánh đồng rộng lớn, nhưng là của loại
cây gì thì tôi không biết. Chỉ biết là nó cao tới tận khuỷu tay tôi và không
cần thử tôi cũng đoán được sẽ là không hề dễ chịu nếu phải đi xuyên qua đó.
Tôi đưa tay chạm vào đám hạt treo lủng lẳng dọc thân cây, và
khá bất ngờ trước âm thanh xì xào phát ra trên da thịt mình. Thân cây giòn và
cứng, sờ vào lạnh ngắt, như thể chúng được nuôi dưỡng bởi những cơn gió lạnh
thay vì ánh nắng Mặt Trời. Chúng cũng không mang màu xanh hay màu vàng của cây
cối tháng 11 như trong thế giới của tôi. Toàn bộ cánh đồng là một màu nâu đen
tối sẫm.
Tò mò, tôi bẻ lấy một chùm hạt và hoảng hồn trước tiếng vỡ
tan như thuỷ tinh của chúng. Có điều chúng không vỡ vụn mà chỉ vỡ ra thành hàng
trăm mảnh vỡ nhỏ xíu, lạnh ngắt; như những chiếc chuông tí hon kêu leng keng
khi chúng rơi xuống.
Khi tôi cúi xuống định phủi một mảnh vỡ dính trên quần, tôi
đã vô tình khiến cho đầu nhọn của nó đâm vào da tôi, qua lần vải, và phải dùng
móng tay làm nhíp để rút nó ra một cách từ từ. Không ngờ một mảnh vỡ bé tí xíu
tưởng chừng như không, lại có thể khiến da tôi chảy máu như thế này.
Tôi quay đầu nhìn xung quanh, cố gắng để không làm gãy thêm
một cái cây nào nữa, và bàng hoàng nhận ra rằng mình đang đứng ở giữa cánh
đồng, cái rìa gần nhất trước mặt cũng phải cách đó 30m. Làm sao tôi có thể đi
xuyên qua đó mà không bị đám hạt cây kia làm cho xước xát hết tay chân?
Tiêu tôi rồi! Lúc cô Harmony nói thế giới Cõi Âm rất nguy
hiểm tôi lại cứ ngỡ cô đang ám chỉ tới cư dân ở đấy!
Công bằng mà nói, thế giới Cõi Âm có vẻ đẹp ma mị theo kiểu
âm u và kỳ quái. Bầu trời đêm ở đây mang một màu tím sẫm, với những đường vân
màu xanh da trời và màu xanh lá cây nhạt, như thể vừa bị Trái Đất đánh cho thâm
tím vòm trời.
Mặt trăng hình lưỡi liềm mảnh khảnh có màu đỏ đậm, hai đầu
nhọn hoắt chĩa lên như muốn chọc thủng bầu trời, thay vì tôn lên vẻ duyên dáng
cho nó. Một vẻ đẹp đáng sợ.
Có lẽ tôi không cần phải đi đâu hết...
Tôi chỉ cần nán lại trong thế giới Cõi Âm đủ lâu để thoát
được ra khỏi nhà, mà không làm kinh động tới giấc ngủ của bố.
Giá như cô Harmony nói trước cho tôi biết vụ cây cối ở Cõi
Âm đáng sợ như này thì tốt biết mấy!
OK, Kaylee, tập trung nào... Từ phòng tôi ra tới cái sân
cạnh cửa sổ là bao nhiêu mét nhỉ?
Trước khi bước qua đây, tôi đang đứng ở trước gương. Chắc
tầm 10 bước chân. Chỉ cần tôi dịch sang phải độ hai mét thôi là có thể bước ra
ngoài cửa sổ phòng ngủ rồi. Nhưng chỉ cần tính nhầm độ 1/3 bước chân thôi là tôi
hoàn toàn có thể bị kẹt vào trong tường...
Thôi cứ tính hai mét rưỡi cho chắc.
Tôi hít một hơi thật sâu, giơ hai tay lên cao để tránh chạm
vào thân cây rồi nín thở nhích từng bước một sang bên phải.
Bốn chùm hạt rơi xuống vỡ tan dưới chân tôi, bắn tung toé
khắp nơi. Nhưng da thịt tôi chẳng bị hề hấn gì hết, bởi vì lần này tôi không hề
có ý định cúi xuống phủi chúng đi.
Bỗng từ bên trái, tôi đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm gừ
khe khẽ và tiếng vật gì đó đang sột soạt di chuyển trên nền đất, cách đó vài mét.
Tim tôi đập thình thịch, và mồ hôi bắt đầu túa ra. Tôi nín
thở chờ đợi nhưng đợi mãi, đợi mãi cũng chẳng thấy gì. Tạm thời tôi vẫn được an
toàn.
Sau đó, tôi quyết định di chuyển nhanh hơn, khéo léo len lỏi
giữa các thân cây, và dừng lại sau mỗi bước chân đợi đám hạt kia rơi xuống xong
xuôi rồi mới đi tiếp. Lại có thêm những tiếng sột soạt vọng tới tai tôi, khiến
tôi càng lúc càng thấy hoang mang. Có điều, tôi không cảm nhận thêm một sự
chuyển động nào nữa.
Các chùm hạt kêu lạo xạo dưới chân tôi và tôi nhanh chóng
tìm được cách nghiêng bàn chân phải, để nó không cho đám hạt kia rơi lên chân
mình nữa. Tiếng trườn bò trên đất lại tiếp tục, và tôi quyết định đi về hướng
ngược lại, không ngừng cầu nguyện thứ đó sẽ không xổ ra. Hoặc cắn. Hoặc làm
điều gì đó tổn hại đến tôi.
Sau khi tiến được hơn 10 bước và chắc chắn là khoảng cách
này đã an toàn, tôi nhắm mắt lại và đút hai ngón tay vào tai để không còn phải
nghe và nhìn thấy Cõi Âm nữa, chẳng cần biết bộ dạng lúc này của mình trông có
ngu si đần độn đến mức nào.
Tôi muốn được trông ngu ngốc trong sân nhà mình.
Lần này tiếng khóc của tôi đến còn dễ dàng hơn trước và thay
vì lo lắng về chuyện đó, tôi lại thấy biết ơn khi không phải quá gắng sức tập
trung, với tiếng sột soạt kia đang càng lúc càng đến gần. Cái ý định về nhà của
tôi cũng xuất hiện gần như cùng một lúc. Tôi cần phải về nhà ngay lập tức. Đã
đến giờ hẹn với anh Nash rồi.
Tôi vẫn tiếp tục mở mắt và kinh ngạc khi thấy thể giới Cõi
Âm chỉ đơn giản là mờ dần đi xung quanh mình, đầu tiên là màu xám nhạt, kế đó
là biến mất hoàn toàn. Những mảnh vỡ nhọn hoắt trên đất cũng tan biến đi, thay
vào đó là thảm cỏ khô ngắn tủn trong sân nhà tôi. Và tôi đang đứng cách cái cửa
sổ và bức tường gạch phòng ngủ chưa đầy 15 phân.
Hú hồn, hụt một tẹo nữa thôi là tiêu. Vậy mà tôi đã phải
bước thêm hai bước nữa cho chắc rồi đấy. Hay là khoảng cách cũng bị lệch lạc
trong thế giới Cõi Âm nhỉ?
Tôi lắc lắc đầu, mấy chuyện đó tính sau. Giờ tôi cần phải
tới nhà anh Nash.
Nhưng đấy là sau khi tôi đã nhặt sạch những mảnh vỡ - dấu
vết duy nhất còn sót lại của Cõi Âm - bám trên quần, và giật mình kinh hãi khi
phát hiện ra chúng không hề tan biến đi cùng Cõi Âm khi nãy. Tôi kéo khoá áo
khoác lên và hy vọng rằng những mảnh còn lại sẽ tự rơi rụng nốt trên đường tôi
đi bộ tới nhà anh Nash.
Nếu là các đêm khác có lẽ là tôi sẽ sợ phát khiếp khi phải
cuốc bộ một mình giữa đêm khuya, nhưng sau vài phút ở trong Cõi Âm, nhích từng
bước trên cái cánh đồng chết chóc để chạy trốn khỏi tiếng sột soạt của một vật
nào đó đang đuổi theo mình, tôi lại thấy mừng vì vẫn có thể tận hưởng không khí
về đêm của thế giới con người như thế này.
Tôi thở hổn hển lúc vào được tới trong sân nhà anh Nash, nơi
anh, anh Tod và Emma đang lục đục chui vào trong xe. “Mấy người định đi mà
không có em đấy à?”. Tôi gập người, chống hai tay chống lên đầu gối để thở.
“Ối mẹ ơi, Kaylee, cậu làm mình giật cả mình!” Emma hét ầm
lên, to đến nỗi nếu hàng xóm xung quanh vẫn còn thức chắc cũng nghe thấy.
“Bọn anh sao có thể đi mà không có em được?” - anh Nash
hôn nhẹ lên chóp mũi của tôi, thở phào nhẹ nhõm - “Bọn anh đang định qua đó đón
em.”
Tôi vòng tay ôm lấy eo anh, nũng nịu nói. “Em chỉ chậm có
vài phút...” Giọng tôi nhỏ dần lúc nhìn vào đồng hồ. Đã 12 giờ 35 phút. Tôi rời
khỏi phòng tôi lúc 11 giờ 55 phút, và từ nhà tôi đi bộ tới đây mất không quá 10
phút. Cộng thêm thời gian ở Cõi Âm, mà tôi đã cứ đinh ninh là chưa đến 5 phút.
Tổng cộng tôi đã mất 25 phút...
Nỗi sợ hãi ấp tới trong tôi, như một cơn sóng đại dương lạnh
ngắt. Và hai anh em nhà Hudson cũng nhận ra được điều đó trên khuôn mặt đang
tái nhợt đi của tôi.
“Em đã ra khỏi nhà bằng cách nào thế hả Kaylee?” Giọng anh
Tod đầy nghi ngờ, và khi thấy cả ba cái đầu đều đang hướng về phía mình, tôi
biết Emma có thể nghe và nhìn thấy anh.
Tôi nắm chặt lấy tay anh Nash và nhìn chằm chằm xuống chân.
“Bố em ngủ ngoài phòng khách. Em chẳng còn cách nào khác.”
“Nên em đã đi qua đó?” - Anh Nash gằn giọng hỏi, hiếm khi
tôi thấy anh mất bình tĩnh như thế này. Anh nắm lấy hai vai tôi, xoay người tôi
lại đứng đối diện với mình - “Không bao giờ được lặp lại chuyện đó. Em hiểu
chưa?”
Tôi vùng vằng hất tay anh ra khỏi vai mình. “Không đi qua đó
thì làm sao lấy lại được linh hồn cho chị Addy.”
“Đi qua...” - lông mày Emma nhíu lại - “... đâu cơ?”
“Ý anh là một mình” - anh Nash sửa lại, lờ đi như không nghe
thấy câu hỏi của Emma - “Em không thể một mình tới đó được, Kaylee ạ. Em không
thể tưởng tượng nổi bên đó có những thứ gì đâu.”
“Thứ gì? Ở đâu?” Emma chống hai tay lên hông hậm hực hỏi.
“Giờ em đã biết được một chút rồi.” Tôi quay lưng chui tọt
vào trong xe, rồi hất đầu ra hiệu giục mọi người khẩn trương xuất phát.
Hai anh em nhà kia đành miễn cưỡng làm theo.
“Chuyện gì đã xảy ra thế?” - anh Nash vừa thắt dây an toàn
vừa nhẹ nhàng lên tiếng - “Em đã nhìn thấy gì à?”
Tôi quay đầu lại mỉm cười trấn an anh. Tôi rất không thích
những lúc anh cao giọng với mình nhưng tôi hiểu anh làm vậy cũng chỉ vì lo lắng
cho tôi mà thôi. “Một cánh đồng trồng toàn những loại cây kỳ dị và hình như có
vật gì chuyển động bên dưới.”
“Thằn lằn.” Anh Tod nói và chiếu theo phản xạ của Emma khi
ấy - vẫn thản nhiên và bình tĩnh - chứng tỏ anh đang không để cho cậu ấy nghe
thấy. Chứng tỏ chúng tôi đang không phải nói về giống thằn lằn thông thường.
Tôi nhướn lông mày hỏi anh Nash nhưng anh chỉ lắc đầu không
biết. Chúng tôi sẽ thảo luận về chuyện này sau, sau khi đưa Emma về nhà. Hay
nói đúng hơn là sau khi cậu ấy tự đưa bản thân về nhà.
Emma có vẻ vẫn đang ấm ức ra mặt vì việc chúng tôi không
chịu giải thích cho cậu ấy nghe về chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu ấy vẫn ôm
tạm biệt tôi và dặn dò tôi phải cẩn thận.
Tôi cũng vòng tay ôm lại Emma, nói lời cảm ơn chân thành với
cậu ấy. Rồi tôi ôm cậu ấy thêm một lần nữa, thầm hy vọng rằng đây không phải là
lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau. Tôi không muốn phải bỏ xác ở Cõi Âm. Hay ở
bất cứ đâu. Nói tóm lại là tôi chưa muốn chết.
Tôi chuyển sang bên ghế người lái và anh Nash trèo lên ngồi
kế bên tôi. “Vậy là thời gian ở Cõi Âm chậm hơn ở đây hả anh? Đáng ra anh phải
nói với em từ trước chứ?”
“Nếu biết em sẽ tới đó, bọn anh đã nói với em rồi.” - anh
Tod nói - “Chuyện đó và chuyện hầu hết các giống thằn lằn ở Cõi Âm đều độc với
loài người.”
“Và bean sidhe.” Anh Nash nói thêm, phòng trường hợp tôi
không tự suy ra được.
“Vâng, xin cảm ơn. Và cây cối ở đó cũng không thân thiện một
tẹo nào.”
Anh Tod nhe răng cười, và tôi biết ít nhất có anh đã tha thứ
cho tôi. “Nếu em vào gần hơn với thành phố, mọi thứ sẽ khác. Cõi Âm giống như
một sự phản chiếu của thế giới chúng ta, bám rễ sâu hơn ở những nơi đông dân cư
tập trung. Ví dụ như các toà nhà trung tâm, các địa điểm công cộng. Càng đi xa
khỏi những trung tâm ấy, vạn vật trong Cõi Âm càng khác với thế giới
của chúng ta. Từ cây cối tới động vật. Kể cả không gian và thời gian.”
Vậy là tôi đã đi khá xa khỏi trung tâm trong thế giới Cõi
Âm.
“Không gian cả thời gian ý ạ?” Tôi giật mình hỏi lại.
“Ừ” - anh Tod ngồi dịch vào giữa để tôi có thể nhìn thấy anh
rõ hơn qua kính chiếu hậu - “Trong thế giới loài người, chúng không thay đổi
nhưng ở Cõi Âm thì có. Nhưng thời gian ở đó sẽ không bao giờ chạy nhanh hơn ở
đây. Và em cũng sẽ không thể tiến xa ở đây hơn so với ở bên đó. Thời gian sẽ
chạy chậm lại tại những phần Cõi Âm bám rễ ít hơn vào thế giới chúng ta, khiến
em có cảm giác mình đã đi được rất xa ở bên đó nhưng đến khi quay trở về mới
thấy rằng khoảng cách đó không nhiều như mình tưởng.”
Đấy chính là điều vừa xảy ra với tôi.
“Thế làm sao chúng ta có thể di chuyển trong thế giới Cõi
Âm, nếu chúng ta không biết được mình sẽ quay lại lúc nào và ở đâu?” Tôi lo
lắng nhìn anh Nash.
“Phải rất cẩn thận thôi.” - anh nói. Và lần này tôi cảm nhận
được năng lực Ảnh hưởng của anh đang bao quanh lấy mình, giúp tôi bình tĩnh trở
lại - “Bởi vì hầu hết những sai lầm mắc phải trong thế giới Cõi Âm sẽ không thể
sửa chữa lại được.”

