Sững sờ và run rẩy - Chương 03 - Phần 02

Chương 3 - Phần 2

Tôi chỉ loay hoay với mỗi ý nghĩ: phải chạy
theo an ủi cô ấy. Tôi gắng dỗ mình nghĩ đến những nỗi nhục nhã cô ta đã bắt tôi
phải hứng chịu, những lời mắng chửi cô ta đã ném thẳng vào mặt tôi nhưng vô
ích, lòng trắc ẩn nực cười của tôi đã thắng. Điều nực cười hơn là lẽ ra tôi nên
nghe theo bản năng mà nhảy ra can thiệp lúc ông Omochi mắng Fubuki, như thế sẽ
khôn ngoan hơn. Như thế ít ra cũng là dũng cảm. Đằng này cuối cùng tôi lại chỉ
biết tỏ ra tử tế và ngốc nghếch.

Tôi chạy ra nhà vệ sinh. Cô ta đang đứng
khóc trước bồn rửa mặt. Tôi nghĩ là cô ta không trông thấy tôi bước vào. Thật
vô phước làm sao tôi lại cất lên những lời sau:

- Fubuki này, tôi rất lấy làm tiếc! Tôi rất
thông cảm với cô. Tôi luôn ở bên cạnh cô.

Tôi bước lại gần, chìa về phía cô ta một
cánh tay đang run lên vì lòng thương cảm, nhưng chợt bắt gặp ánh mắt sửng sốt
vì tức giận của Fubuki quay lại nhìn tôi. Giọng cô ta gầm lên với tôi, lạc đi
vì cơn tức giận:

- Sao cô dám? Sao cô dám hả?

Chắc hôm đó tôi kém thông minh hơn thường
lệ nên lại cố thanh minh với cô ta:

- Tôi không hề muốn quấy rầy cô. Tôi chỉ
muốn bày tỏ tình bạn của tôi với cô...

Với vẻ căm giận cùng cực, cô ta hất tay tôi
ra như quăng con quay và hét lên:

- Cô có im mồm đi không? Cô có cút ngay đi
không?

Rõ ràng là tôi không muốn bỏ đi, nên đứng
sững lại im lặng.

Cô ta bước lại phía tôi, mắt phải mang
hình Hiroshima(2) và mắt trái mang
hình Nagasaki(3).
Tôi chắc rằng giá như có thể giết chết tôi thì cô ta sẽ chẳng do dự gì.

(2,3)
Tên hai thành phố Nhật bị ném bom nguyên tử trong Đại chiến Thế giới lần thứ
hai.

Rốt cuộc tôi hiểu ra điều mình phải làm:
tôi chuồn đi thật nhanh.

Lúc quay lại phòng, tôi giả vờ làm vài việc
gì đó cho hết ngày và đồng thời phân tích sự ngốc nghếch của mình, chủ đề suy
ngẫm mới bao la làm sao.

Fubuki đã bị sỉ nhục hết mức trước mắt đồng
nghiệp. Điều duy nhất cô ta có thể che giấu chúng tôi, cái thành lũy danh dự
cuối cùng mà cô còn có thể giữ được, đó là những giọt nước mắt. Cô ta đã gắng
hết sức để không khóc trước mặt chúng tôi.

Thế mà tôi lại ranh ma chạy ra nhìn cô ta
nức nở trong chỗ rút lui của cô. Cứ như thể tôi cố thưởng thức nỗi nhục nhã của
cô ta tới tận cùng. Sẽ chẳng đời nào cô ta có thể nghĩ, tin, và chấp nhận rằng
hành động của tôi xuất phát từ lòng tốt, cho dù là từ cái lòng tốt ngờ nghệch.

Một giờ sau, nạn nhân quay lại ngồi vào bàn
làm việc của mình. Không ai đưa mắt nhìn cô ta. Cô ta đưa mắt nhìn tôi: đôi mắt
căm thù đã khô nước mắt xoáy vào tôi. Ánh mắt muốn nói: “Còn mày, hãy đợi đấy.”

Rồi cô ta trở lại tiếp tục công việc như
không hề có gì xảy ra, đề mặc tôi với cái thú diễn giải bản án của mình.

Rõ ràng là theo cô ta, thái độ của tôi chỉ
có thể là hành động trả đũa. Cô ta thừa biết đã từng đối xử tệ bạc với tôi. Nên
cô ta tin chắc rằng mục đích duy nhất của tôi là trả thù. Tôi đã ra tận nhà vệ
sinh chiêm ngưỡng những giọt nước mắt của cô ta là để ăn miếng trả miếng với cô
ta.

Tôi thì hết sức muốn giãi bày với cô ta và
nói với cô ta rằng: “Đúng là tôi ngốc nghếch và vụng về, nhưng xin cô hãy tin
tôi: tôi không hề có động cơ gì khác ngoài lòng nhân ái tốt đẹp, dũng cảm và
ngờ nghệch. Đúng là cách đây không lâu, tôi có giận cô, tuy nhiên, khi thấy cô
bị hạ nhục một cách quá đáng, thì trong tôi chỉ còn lại lòng trắc ẩn nguyên sơ.
Mà cô vốn là người tinh tế, chẳng lẽ cô không biết rằng trong cái công ty này,
mà không, trên hành tinh này, liệu còn có ai khác quý mến cô, ngưỡng mộ cô và
cam chịu uy quyền của cô đến mức như tôi không?”

Tôi không bao giờ biết được cô ta sẽ phản
ứng thế nào nếu tôi nói với cô ta những điều như vậy.

Hôm sau, Fubuki lại đón tôi với một vẻ mặt
thư thái uy nghiêm. “Cô ta đã phục hồi, cô ta đã khá hơn rồi”, tôi nghĩ vậy.

Cô ta ung dung tuyên bố với tôi:

- Tôi có việc mới cho cô đây. Cô đi theo
tôi.

Tôi đi theo cô ta ra khỏi phòng. Tôi lập
tức cảm thấy có gì đó không ổn: công việc mới của tôi vậy là không phải ở phòng
kế toán? Thế thì là gì? Và cô ta dẫn tôi đi đâu đây?

Mối lo ngại của tôi càng rỗ hơn khi thấy cô
ta dẫn tôi đi ra hướng nhà vệ sinh, ôi không, tôi nghĩ. Chắc chắn là chúng tôi
sẽ rẽ ngoặt sang phải hoặc sang trái vào phút chót để đi vào một phòng làm việc
khác.

Hai chúng tôi không đổi hướng qua phải cũng
chẳng qua trái. Cô ta dẫn thẳng tôi vào nhà vệ sinh.

“Chắc cô ta dẫn mình vào chỗ cách biệt này
để nói với nhau về chuyện ngày hôm qua”, tôi tự nhủ.

Nhưng không phải vậy. Cô ta thản nhiên
tuyên bố:

- Đây là chỗ làm việc mới của cô.

Vẻ mặt tự tin, cô ta chỉ cho tôi một cách
rất chuyên nghiệp, những cử chỉ hành động mà từ nay tôi sẽ làm y như vậy. Đó là
thay cuộn vải “khô và sạch” khi cuộn này đã được dùng hết để lau tay; đó là
thay những cuộn giấy vệ sinh vào trong các ngăn vệ sinh – Và để làm việc này,
cô ta giao cho tôi những chiếc chìa khóa quý báu của một cái kho là nơi cất
chứa giấy vệ sinh khỏi mọi sự thèm muốn, đây là những món đồ kỳ diệu mà nhân
viên nào của công ty Yumimoto cũng cần đến.

Đỉnh điểm của tấn hài kịch xảy ra khi người
đẹp nhẹ nhàng cầm chiếc bàn chải cọ nhà vệ sinh để giải thích cho tôi, hết sức
nghiêm túc, về cách sử dụng – Cô ta cho là tôi không biết cách dùng chắc? Tôi
có lẽ chưa bao giờ có thể tưởng tượng được rằng mình lại có cơ hội trông thấy
vị nữ thánh này cầm một dụng cụ giống như vậy. Cho dù với lý do hết sức chính
đáng là chỉ cho tôi ngôi vị mới của mình.

Tôi vô cùng sửng sốt hỏi:

- Tôi làm thay cho ai?

- Không thay cho ai cả. Các bà tạp vụ làm
việc này buổi tối.

- Thế họ xin thôi việc rồi sao?

- Không. Đơn giản là cô phải biết họ làm
đêm cũng không đủ. Không hiếm khi ban ngày chúng ta chẳng còn vải khô để lau
tay, hoặc nhiều phòng vệ sinh không còn giấy, hoặc một cái bệ xí bị bẩn tới tận
tối. Thật bất tiện, nhất là khi chúng ta có khách tới Yumimoto.

Trong khoảnh khắc, tôi tự hỏi là đối với
một nhân viên, cái bệ xí bị khách bên ngoài công ty làm bẩn thì có gì bất tiện
hơn là bị đồng nghiệp làm bẩn. Tôi chưa kịp tìm thấy câu trả lời cho câu hỏi
này thì Fubuki đã kết luận với nụ cười dịu dàng:

- Từ bây giờ, nhờ có cô, chúng ta sẽ không
phải chịu những điều khó chịu này nữa.

Xong cô ta bỏ đi. Tôi còn lại một mình ở
cái nơi vừa được bổ nhiệm. Ngỡ ngàng, tôi đứng bất động, hai cánh tay buông
thõng. Vừa lúc đó thì cánh cửa lại mở ra. Như trong kịch, Fubuki quay lại để
nói với tôi về cái điều đẹp đẽ nhất:

- Tôi quên mất, tất nhiên là cô phải dọn cả
bên nhà vệ sinh nam nữa đấy.

Để xem nào. Hồi nhỏ, tôi từng mơ ước trở
thành Thượng đế. Nhưng rồi tôi hiểu ra ngay lập tức rằng đó là đòi hỏi quá đáng
và tôi đã rót thêm một chút nước thánh vào cốc rượu lễ của mình: tôi sẽ là Chúa
Jesus. Rồi tôi lại nhanh chóng nhận thức ra cái tham vọng quá thể của mình và
chấp nhận lớn lên sẽ “làm” người tử vì đạo.

Khi trưởng thành, tôi quyết tâm bớt hoang
tưởng tự đại và xin vào làm phiên dịch trong một công ty Nhật. Hỡi ôi, như thế
là quá tốt đối với tôi, vậy nên tôi phải hạ một cấp để trở thành kế toán. Nhưng
từ đó thì không gì ngăn nổi vị trí xã hội của tôi cứ tụt dốc dài dài. Vậy là
tôi đã bị thuyên chuyển sang chẳng làm gì. Vô phước thay – lẽ ra tôi phải biết
trước điều đó chứ – chẳng làm gì vẫn còn là quá tốt đối với tôi. Và thế là tôi
nhận lần bổ nhiệm cuối cùng: lau chùi nhà vệ sinh.

Cái chặng đường khắc nghiệt từ thần thánh
cho tới tận phòng vệ sinh này kể cũng đáng ngạc nhiên thật. Khi một ca sĩ có
thể chuyển từ giọng cao sang giọng trầm thì người ta bảo cô có quãng âm rộng.
Tôi mạn phép nhấn mạnh là tài năng của mình có quãng âm cực rộng, có thể hát ở
mọi âm vực, từ Chúa Trời cho đến bà Nước Tiểu. Cơn sững sờ qua đi, điều đầu
tiên tôi cảm nhận là một cảm giác khuây khỏa đến lạ lùng. Cái lợi ở đây là khi
ta đã phải lau những bồn xí bẩn, có nghĩa là ta không còn sợ bị hạ thấp hơn
được nữa.

Những gì Fubuki đang nghĩ trong đầu có thể
tóm tắt thế này: “Ngươi theo ta vào đến tận nhà vệ sinh hả? Được lắm. Ngươi sẽ
phải ở lại đó.”

Tôi đã ở lại.

Tôi nghĩ bất kỳ ai ở vào vị trí của tôi đều
sẽ xin thôi việc. Bất kỳ ai, trừ phi đó là một người Nhật, cấp trên giao cho
tôi công việc này chính là để buộc tôi phải xin thôi việc. Mà xin thôi việc là
mất thể diện. Trong mắt người Nhật thì lau chùi nhà vệ sinh không có gì vinh
dự, nhưng nó cũng không phải là mất thể diện.

Trong hai điều tồi tệ thì phải chọn điều đỡ
tồi tệ hơn thôi. Tôi đã ký hợp đồng một năm. Đến ngày mùng 7 tháng Giêng năm
1991 thì sẽ hết hạn. Hiện đang là tháng Sáu. Tôi sẽ tiếp tục. Tôi sẽ sợ xử y
như một cô gái Nhật. Và như vậy, tôi sẽ không tránh được quy luật là mọi người
nước ngoài muốn hòa nhập ở Nhật đều phải tôn trọng những lề thói của đất nước
này. Tuy nhiên không có chuyện ngược lại đâu nhé: những người Nhật bực mình khi
người khác không tuân thủ luật của họ lại chẳng bao giờ thấy khó chịu về chính
những vi phạm của họ tới những lề thói khác.

Tôi nhận thức rõ sự bất công này, song lại
vẫn phục tùng nó một cách triệt để. Những cách hành xử không thể hiểu nổi trong
đời luôn xuất phát từ những ấn tượng dai dẳng có từ thời thơ ấu. Hồi nhỏ, tôi
quá ấn tượng với vẻ đẹp của thế giới Nhật tới mức đến giờ tôi vẫn còn sống trên
cái kho lưu giữ tình cảm thân thương ấy. Đến giờ, tôi thấy rõ cái hệ thống kinh
hoàng đáng khinh bỉ đã bác bỏ tất cả những điều mà tôi yêu mến, tuy nhiên tôi
vẫn trung thành với những giá trị mà tôi không còn tin tưởng nữa.

Tôi không mất thể diện. Trong suốt bảy
tháng trời, tôi làm công việc lau chùi nhà vệ sinh của công ty Yumimoto.

Vậy là bắt đầu một cuộc đời mới. Dù nghe có
vẻ kỳ cục nhưng tôi không có cảm tưởng là bị rơi xuống đáy xã hội. Xét cho cùng
thì cái nghề này rõ ràng là không ghê rợn bằng nghề kế toán – ý tôi nói ở đây
là công việc kiểm tra chứng từ công tác. Giữa việc suốt ngày phải lôi từ cái
máy tính ra những con số ngày càng mắc bệnh tâm thần phân liệt và việc lôi từ
trong kho ra những cuộn giấy vệ sinh, thì tôi chẳng còn gì phải do dự.

Tôi cảm thấy mình kiểm soát được tình hình
trong cái gọi là việc làm của tôi kể từ nay. Bộ óc tàn tật của tôi vẫn hiểu bản
chất của những vấn đề được đặt ra cho nó. Không còn phải tìm ra tỉ giá hối đoái
đồng Mark của ngày 19 tháng Ba để chuyển đổi sang đồng Yên cái hóa đơn thanh
toán tiền khách sạn, rồi đối chiếu các kết quả tính của tôi với kết quả của quý
ông và rồi lại tự hỏi tại sao ông ta tính ra được 23254 còn tôi lại tính ra 499
212. Giờ tôi chỉ cần phải chuyển đổi cái bẩn thỉu thành sạch sẽ và chuyển từ
hết giấy sang có giấy.

Không thể có cái sạch sẽ thể chất mà lại
thiếu trong sạch tinh thần. Tôi chắc phải nói thế này với những ai thấy sự phục
tùng của tôi với quyết định đê hèn này là không đáng: trong suốt bảy tháng trời
làm việc này, chưa có một giây nào tôi cảm thấy nhục nhã.

Ngay khi nhận được lệnh bổ nhiệm ngoài sức
tưởng tượng này, tôi bước vào một thế giới khác: thế giới của thứ chẳng ra gì,
thuần khiết và đơn giản. Tôi nghĩ mình đã bị xô đẩy tới mức ấy là do phản xạ:
để có thể chịu nổi bảy tháng trời ở đó, tôi phải thay đổi những cơ sở quy
chiếu, phải đảo ngược lại những thứ trước đây vẫn là điểm mốc với tôi.

Và nhờ có bản năng sinh tồn trong khả năng
miễn dịch của tôi mà sự đảo ngược bên trong này xảy ra ngay tức thì. Chẳng mấy
chốc, trong đầu tôi, cái bẩn trở thành sạch, nỗi nhục thành vinh quang, kẻ tra
tấn thành nạn nhân và sự bần tiện thành khôi hài.

Tôi nhấn mạnh đến điều cuối cùng này: tôi
đã sống ở đó (đây là lúc để nói điều này), giai đoạn hài hước nhất trong cuộc
đời mình, tuy đã từng trải qua những cảnh nực cười khác. Buổi sáng, khi tàu
điện ngầm đưa tôi đến tòa nhà của công ty Yumimoto, tôi đã bắt đầu thấy buồn
cười khi nghĩ tới điều đang chờ mình. Và ngay khi yên vị trong nhiệm sở là tôi
phải gắng lắm mới ngăn mình khỏi cơn cười như hóa dại.

Trong công ty, có khoảng một trăm người làm
việc thì chỉ có năm phụ nữ, trong đó Fubuki là người duy nhất đạt tới vị trí
lãnh đạo. Vậy là còn lại ba nhân viên làm việc ở các tầng khác: mà tôi thì chỉ
được giao phụ trách nhà vệ sinh của tầng thứ bốn mươi tư. Bởi vậy, phòng vệ
sinh nữ của tầng bốn mươi tư có thể nói là vương quốc dành riêng cho tôi và cô
sếp của tôi.

Nói thêm một chút là ranh giới địa lý của
tôi ở tầng bốn mươi tư chứng tỏ, nếu cần, cái việc bổ nhiệm của tôi là hoàn
toàn vô nghĩa. Nếu những vết bẩn mà bên quân đội lịch sự gọi là “vệt phanh” là
một điều phiền đối với khách, thì tôi không hiểu chúng có đỡ khó chịu hơn ở
tấng thứ bốn ba hay bốn lăm không.

Tôi không đi kiểm chứng lập luận này. Nếu
tôi làm thế thì chắc chắn người ta đã nói với tôi: “Chính xác. Từ bây giờ,
những chỗ ở tầng khác cũng sẽ thuộc phạm vi công việc của cô.” Tham vọng công
việc của tôi bằng lòng dừng ở tầng thứ bốn mươi tư.

Sự đảo lộn mọi giá trị của tôi không thuần
là ảo ảnh. Fubuki rõ ràng cảm thấy nhục nhã bởi cái điều mà chắc cô ta đã diễn
giải như cách thể hiện tính cứng đầu của tôi. Rõ ràng cô ta mong tôi đệ đơn xin
thôi việc. Tôi đã chơi cô ta một vố khi quyết định ở lại. Cô ta bị bẽ mặt.

Chắc chắn, sự thất bại này không thể nói ra
miệng. Tuy nhiên tôi có những chứng cứ.

Vậy là, xui khiến thế nào tôi gặp ông
Haneda bằng xương bằng thịt ở trong phòng vệ sinh nam. Cuộc gặp gỡ này khiến cả
hai chúng tôi đều hết sức ấn tượng: với tôi thì quả là khó tưởng tượng nổi lại
gặp Thượng đế ở một nơi như vậy; còn với ông ấy thì chắc chắn là vì ông chưa
được tin về sự thuyên chuyển của tôi.

Trong một thoáng, ông mỉm cười vì cho rằng
tôi đã nhầm phòng vệ sinh do bản tính lơ đễnh vụng về. Song ông đã ngừng cười
khi thấy tôi tháo cuộn vải lau tay vừa ướt vừa bẩn và thay vào đó một cuộn mới.
Ông hiểu ra ngay lập tức và không dám nhìn tôi nữa. Ông có vẻ rất bối rối.

Tôi không hề mong đợi sự việc này sẽ thay
đổi số phận tôi. Ông Haneda là một chủ tịch quá tốt bụng nên sẽ không xem xét
lại lệnh do những nhân viên cấp dưới của ông ban ra, nhất là khi mệnh lệnh đó
lại là của nữ cán bộ duy nhất trong công ty của ông. Dẫu vậy, tôi vẫn có những
lý do để nghĩ rằng Fubuki sẽ phải giải thích với ông về việc thuyên chuyển tôi.

Quả thực, hôm sau, lúc ở trong phòng vệ
sinh nữ, cô ta ung dung nói với tôi:

- Nếu cô có những lý do để phàn nàn, thì cô
phải nói với tôi.

- Tôi chẳng phàn nàn với ai hết.

- Cô thừa hiểu tôi muốn nói gì.

Tôi không hiểu tới mức thế. Tôi phải làm gì
để không có vẻ phàn nàn nhỉ? Trốn ngay khỏi phòng vệ sinh nam để cho mọi người
tin là tôi đã nhầm phòng thật sao?

Tuy nhiên, tôi rất khoái câu của sếp tôi:
“Nếu cô có những lý do để phàn nàn...” Cái mà tôi thấy hấp dẫn nhất trong câu
này là từ “nếu”: có nghĩa là tôi chẳng có lý do gì để phàn nàn cả.

Phân cấp thứ bậc cho phép hai người nữa có
thể lôi tôi ra khỏi chỗ đó: ông Omochi và ông Saito.

Chẳng có chuyện ông phó chủ tịch lo lắng
cho số phận của tôi đâu. Mà trái lại ông ta còn là người thấy khoái chí nhất
trong việc chuyển đổi công việc của tôi. Lúc gặp tôi ở phòng vệ sinh, ông ta
còn hân hoan nói:

- Có việc là tốt, đúng không?

Ông ta nói điều này mà không hề có ý mỉa
mai. Chắc chắn là ông ta nghĩ rằng chỉ trong công việc này tôi mới tìm được sự
phát triển cần thiết. Dưới mắt ông ta, việc một người vụng về như tôi cuối cùng
cũng có một chân trong công ty đã là một việc tích cực. Vả lại, ông ta hẳn phải
thở phào nhẹ nhõm là đã trả công tôi không phải để tôi ngồi chơi xơi nước.

Nếu có người chỉ cho ông ta thấy việc
thuyên chuyển công việc này là một sự sỉ nhục với tôi thì ông ta chắc sẽ thốt
lên:

- Còn sao nữa hả? Việc đó không tương xứng
với cô ta sao? Cô ta phải thấy mừng vì được làm việc cho chúng ta mới phải.

Trường hợp của ông Saito thì lại khác hẳn.
Ông có vẻ thực sự thấy buồn vì chuyện này. Tôi thấy ông ta sợ phát khiếp trước
Fubuki: cô ta chứng tỏ hơn sức và cao quyền hơn ông ta tới bốn mươi lần. Cho
nên chẳng vì cớ gì mà ông ta dám can thiệp vào.

Khi ông gặp tôi trong nhà vệ sinh, nét căng
thẳng lộ rõ trên khuôn mặt gầy guộc của ông. Fubuki quả là có lý khi cô ta nói
với tôi về tính nhân đạo của ông Saito. Ông ta là người tốt bụng nhưng nhút
nhát.

Tôi ngại nhất là khi gặp ông Tenshi tuyệt
vời trong nhà vệ sinh, ông bước vào và nhìn thấy tôi: nét mặt ông biến sắc.
Phút ngạc nhiên ban đầu qua đi, mặt ông đỏ lựng lên. ông thì thầm:

- Cô Amélie...

Ông ngừng lại vì hiểu ra là chẳng có gì để
nói. Thế là ông Tenshi có một hành động rất lạ: ông quay ra ngay lập tức và
không thực hiện bất cứ chức năng nào đã định sẵn cho nơi này.

Tôi không biết là ông ấy hết nhu cầu hay
ông đi vào nhà vệ sinh của tầng khác. Thêm một lần nữa tôi lại thấy ông Tenshi
đã tìm ra được giải pháp cao đẹp nhất: cách ông thể hiện sự không đồng tình với
số phận của tôi là tẩy chay nhà vệ sinh của tầng bốn mươi tư. Vì tôi không bao
giờ thấy ông quay lại đó nữa – dù ông có là thiên thần thì cũng phải có những
nhu cầu bình thường chứ.

Tôi nhanh chóng hiểu ra rằng ông Tenshi đã
khuyên những người chung quanh ông; chẳng mấy chốc, không một thành viên nào
của bộ phận sản phẩm sữa lui tới sào huyệt của tôi nữa. Và dần dà tôi nhận ra
là nhân viên của những bộ phận khác cũng hiếm khi lui tới nhà vệ sinh nam ở
tầng này.

Tôi cầu nguyện cho ông Tenshi. Hơn nữa, sự
tẩy chay này là một cách trả thù thực sự nhằm vào Yumimoto: những nhân viên
chọn cách đi xuống tầng bốn ba phải đợi thang máy nên mất một khoảng thời gian
mà lẽ ra họ phải dùng để phục vụ cho công ty. Ở Nhật Bản, điều đó bị quy là phá
hoại ngầm: một trong những tội ác nguy hiểm nhất ở Nhật, tồi tệ đến nỗi người
ta phải dùng tiếng Pháp để gọi tên cái tội ác đó, bởi chỉ có người nước ngoài
mới có thể nghĩ ra thứ tội ác hèn hạ đến mức ấy.

Tinh thần đoàn kết của các nhân viên nam
tầng thứ bốn mươi tư khiến tim tôi xúc động và khiến tôi càng say mê ngữ văn
học: tuy từ “tẩy chay” trong tiếng Anh có nguồn gốc từ họ một địa chủ Ireland
là Boycott, song người ta vẫn có thể giả thiết rằng từ nguyên học của cái họ
này hàm ý chỉ một cậu con trai (boy). Trên thực tế, chỉ toàn cánh đàn ông tẩy
chay nhiệm sở của tôi.

Không có việc phái nữ tẩy chay. Ngược lại
là đằng khác, Fubuki hình như lại say sưa đi vệ sinh hơn bao giờ hết. Thậm chí
cô ta còn đi vào đó đánh răng hai lần mỗi ngày: khó mà tưởng tượng được những
tác dụng có lợi của nỗi căm thù đối với vệ sinh răng miệng của cô ta. Cô ta tức
giận vì tôi không đâm đơn xin thôi việc tới mức phải kiếm đủ mọi cớ để đến hạ
nhục tôi.

Cách xử sự này khiến tôi thấy thích thú.
Fubuki nghĩ là gây rối cho tôi trong khi trái lại, tôi chỉ thấy hết sức vui
mừng là có được vô số cơ hội chiêm ngưỡng vẻ đẹp bão tố của cô ta trong cái
chốn phòng the chỉ dành riêng cho hai chúng tôi thế này. Chẳng có chốn khuê
phòng nào lại riêng tư như phòng vệ sinh nữ của tầng bốn mươi tư: khi cửa vừa
mở ra, tôi đã biết ngay đó là cấp trên của tôi, vì ba người phụ nữ kia làm việc
ở tầng bốn ba. Bởi vậy, đây là một nơi khép kín, cứ như phòng tập kịch, nơi hai
nữ diễn viên bi kịch thường gặp nhau nhiều lần mỗi ngày để viết tiếp trường đoạn
mới cho một vở đầy mâu thuẫn đam mê.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.