Kim Ốc Hận (Tập 1: Duyên) - Phần I - chương 12 phần 1

Chương 12: Tháng ngày nhàn nhã chốn sơn lâm

“Tỷ tỷ, tỷ và Liễu đại ca thật là lợi hại.”

Hàn Nhạn Thanh và Thân Hổ thúc ngựa rảo bước trên con đường
cổ Cam Lũng. Thân Hổ nhớ lại từ chuyện hai ngày qua tỷ tỷ đã bố trí công việc
trong quân doanh ngăn nắp gọn gàng đâu vào đấy cho tới chuyện Liễu Duệ dùng các
loại phương pháp không thể tưởng tượng nổi nhưng rất hiệu quả huấn luyện quân
đội hùng dũng oai nghiêm, thì nhìn Hàn Nhạn Thanh vô cùng sùng bái.

“Thế à? Liễu đại ca lợi hại hơn hay là tỷ tỷ lợi hại hơn?”
Hàn Nhạn Thanh điều chỉnh tốc độ phi ngựa, hỏi giọng bâng quơ.

“Ha ha!” Thân Hổ vò đầu suy nghĩ một lát nhưng rồi vẫn đáp,
“Liễu đại ca lợi hại hơn.”

“Thật không?” Hàn Nhạn Thanh không hề tức giận, vẫn cúi đầu
trầm tư, nam nhi dù gì cũng thích chinh chiến sa trường hơn.

“Tỷ tỷ!” Thân Hổ dài giọng hét lên khiến Hàn Nhạn Thanh quay
đầu nhìn lại.

“Tỷ đi nhầm đường rồi. Hướng Đường Cổ Lạp Sơn đi theo bên
này.” Có mấy sợi tóc lòa xòa bên Thân Hổ.

“Ừm…” Hàn Nhạn Thanh cười lúng túng, “Tỷ không để ý, con
ngựa tự động đi theo hướng bên này.” Nàng bực tức cho con ngựa quay đầu lại,
lợi hại đến mấy thì cũng được ích lợi gì chứ? Một người phiêu bạt bên ngoài,
sáu, bảy phần mười là một đi không trở về. Phàm đã là phụ nữ thì hơn một nửa là
cảm nhận phương hướng không tốt. Hàn Nhạn Thanh cũng tự thừa nhận là mình kém
hơn người bình thường một chút.

Được Thân Hổ dẫn dắt, Hàn Nhạn Thanh cuối cùng cũng đuổi kịp
Tiêu Phương ở dưới chân Đường Cổ Lạp Sơn.

“Mạch Nhi, Sơ Nhi, cho mẫu thân bế nào!” Hàn Nhạn Thanh rời
xa hai con rồi thì mới nhận ra mình cũng rất nhớ bọn chúng. Nàng bế Trần Mạch
rồi đi tới hôn lên khuôn mặt dễ thương của con gái, cảm khái nhận ra mình đã
thật sự bị buộc chặt vào vùng đất cổ đại này.

Mạch Nhi nằm gọn trong lòng nàng cười toe toét còn Sơ Nhi
thì lại nhăn nhó, tựa hồ không vui vì bị quấy rầy.

“Làm gì mà lâu thế?” Lộng Triều từ trong xe ngựa ló đầu ra
vẻ mất hứng.

“Lộng Triều, nhìn xem ta mang cái gì tới cho ngươi”, Hàn
Nhạn Thanh giơ một hũ rượu lên nói lấy lòng. Đây là rượu trái cây mà nàng nhờ
Dung ma ma giúp đỡ mới ủ ra được, lúc về qua Ngũ Nguyên liền tiện thể mang theo
hai hũ.

Hàn Nhạn Thanh rót cho bọn họ mỗi người một chén, nhìn quanh
bốn phía rồi hỏi, “Quách sư huynh đâu rồi?”

“A Giải đi lên núi trước.” Tiêu Phương nếm một ngụm rượu
trái cây thấy ngọt ngào man mác thì khá ngạc nhiên nhìn màu sắc sóng sánh trong
chén, “Chúng ta ở dưới chân núi chờ cô tới để cùng lên. Cô tới rồi thì đi
thôi.”

Cả đoàn bỏ xe ngựa lại, đi bộ lên núi. Đường Cổ Lạp Sơn
quanh năm tuyết phủ, vừa dốc vừa trơn nên đến lưng chừng núi thì Lục Y và bà vú
không thể đi tiếp. Tiêu Phương thu xếp cho hai người ở lại trong căn nhà đá
trên sườn núi, còn mình bế Trần Sơ, cõng Thân Hổ, bảo Lộng Triều giúp đỡ Trần
Mạch và Hàn Nhạn Thanh rồi thi triển khinh công lướt đi như trên đất bằng, chỉ
chốc lát đã lên đến đỉnh núi.

Khi Hàn Nhạn Thanh lên đến đỉnh núi thì liền nghe thấy giọng
một ông lão tức giận quát tháo từ trong thạch thất vọng ra, “Ta nghe A Giải nói
vẫn không tin, hóa ra lại là sự thật. Ngươi thu đồ đệ cũng được, nhưng mà lại
thu nhận một người phụ nữ không có căn cơ học võ. Thu nữ đồ đệ đã đành, nhưng
đó lại là một phụ nữ có thai. Sinh con coi như xong đi, thế mà còn dẫn cả đám
đến Đường Cổ Lạp Sơn. Dung Nam,
ngươi làm việc hay thật!”

“Sư phụ của tôi làm sao?”, Hàn Nhạn Thanh nổi giận, bế Trần
Mạch đi vào phòng. “Bản cô nương thông minh lanh lợi, xinh đẹp dễ thương, ngoan
ngoãn vâng lời, cực kỳ có thiên phú. Sư phụ gặp rồi thì không đành lòng bỏ qua
nên mới thu tôi làm đồ đệ, lão mũi trâu có ý kiến gì?”

Ông lão trong thạch thất quay đầu lại, chòm râu trắng như
tuyết, ánh mắt trầm tĩnh liếc nhìn Hàn Nhạn Thanh, khinh thường hỏi: “Ngươi?
Thiên phú cực cao ư?”

Quách Giải thiếu chút nữa sặc nước miếng mà chết, mẹ của hai
đứa bé còn là cô nương được sao?

Tiêu Phương ngẩng đầu ánh mắt vẻ buồn cười liếc nhìn nàng.
Ngoan ngoãn vâng lời mà vậy sao?

Lộng Triều hoài nghi nhìn nàng: Xinh đẹp dễ thương? Không có
đâu!

Trái lại, Thân Hổ bế Trần Sơ đứng bên cạnh thì gật đầu như
gà mổ thóc: “Tỷ tỷ ta vốn rất thông minh lanh lợi đó.”

Sư phụ của Quách Giải là Lữ Phi Khanh nhìn Trần Mạch nằm
trong lòng Hàn Nhạn Thanh, mắt sáng rực: “Sư phụ, tư chất đứa bé này thật tốt.”

Mạnh Tắc Nhiên ngẩn người ra, bấy giờ mới đảo mắt nhìn sang
Trần Mạch, bĩu môi nói, “Cũng không tệ lắm.”

Hàn Nhạn Thanh tức giận không có chỗ trút, la lên: “Tiểu Hổ
Tử!”

“Dạ”, Thân Hổ giương mắt nhìn nàng.

“Đập ngay vò rượu còn lại đi, một giọt cũng không được để
lại cho lão mũi trâu uống.”

“Dạ!” Thân Hổ trao Trần Sơ cho Lộng Triều, vâng lời quay lại
lấy vò rượu.

“Hừ, chẳng qua là một vò rượu thì có gì đặc biệt chứ”, Mạnh
Tắc Nhiên chẳng thèm quan tâm, “Trên Đường Cổ Lạp Sơn chúng ta loại rượu nào mà
không có… hương vị gì đó?”

Bên ngoài phòng, Thân Hổ đã lấy vò rượu ra, chuẩn bị đập
xuống.

“Này, này!” Hàn Nhạn Thanh kinh ngạc buột miệng. Nàng thấy
một giây đồng hồ trước đó, ông lão râu bạc còn ở trong phòng phùng mang trợn
mắt đấu khẩu với nàng nhưng chỉ một thoáng chớp mắt đã đứng trước vách núi, còn
Tiểu Hổ Tử ngơ ngác hết nhìn vào hai bàn tay trống không của mình lại nhìn Mạnh
Tắc Nhiên. Vò rượu đã nằm trong tay lão!

“Sư phụ!” Lữ Phi Khanh đưa tay lên quệt mép, thở dài có vẻ
bất đắc dĩ.

“Rượu ngon quá!” Mạnh Tắc Nhiên cười lớn, hít ngửi mùi hương
rồi nâng vò rượu đưa lên miệng nốc ừng ực, trong giây lát đã uống xong hơn nửa
vò, vỗ vỗ bụng, “Tiếc là quá ngọt, không đủ mạnh.”

“Rượu vốn ủ để cho phụ nữ uống.” Hàn Nhạn Thanh mặt nặng như
chì, bước ra chế giễu, “Rượu mà mạnh quá thì tôi sợ lão uống say mất.”

“Vậy ngươi có còn nữa không?” Mạnh Tắc Nhiên vụt cái đã đến
trước mặt nàng “Ồ”, lão ngưng thần nhìn Trần Sơ trên tay Lộng Triều, “Đứa bé
này!”

Hàn Nhạn Thanh nhìn con gái bi bô vẫy vẫy cánh tay, nét mặt
thoáng vẻ đau đớn. Có quá nhiều chuyện cùng trùng hợp xảy ra vào đúng thời gian
nàng sinh nở đến nỗi Sơ Nhi đã bị tổn thương từ khi còn ở trong bụng mẹ, sau
khi ra đời đành phải nhờ Tiêu Phương châm cứu hàng ngày mới không bị làm sao
nhưng kinh mạch yếu ớt không thể tập võ.

“Dường như mạch của con bé này bị thương tổn, may là được
Dung Nam
điều trị nên mới hết lo, nhưng không thể tập võ.” Mạnh Tắc Nhiên đặt ngón tay
vào mạch môn của Trần Sơ, vuốt râu trầm ngâm, “Nếu chiếu cố thích đáng thì
trong vòng ba năm đến năm năm sẽ có thể khôi phục lại như người thường.”

“Đa tạ sư tổ!” Hàn Nhạn Thanh lấy lại vẻ tươi cười, khom
người thi lễ.

“Ai là… sư tổ của ngươi?”, Mạnh Tắc Nhiên vung tay áo, tức
giận hỏi. Lão lại nhìn sang Trần Mạch đang quấn trong tã lót, thật sự không nỡ,
“Đứa bé này cũng được lắm. Ta cho A Giải thu nó làm đồ đệ, đồng ý cho ngươi và
đám hạ nhân của ngươi ở lại sườn núi, được không?”

“Không được”, Quách Giải lắc đầu quầy quậy, cảm thấy choáng
váng. Mặc dù hắn là du hiệp, không để ý lắm tới triều đình, nhưng thu hoàng tử
duy nhất hiện nay của đương kim Thánh thượng làm đồ đệ thì… Hắn lắc đầu, cứ để
cho tiểu sư thúc tài hoa rước lấy phiền toái đi.

“Sư phụ, Nhạn Nhi thật sự rất thông minh, nàng học y thuật
cũng rất giỏi.” Tiêu Phương vội nói, hy vọng sư tôn quyết định lại.

Lộng Triều đang đứng bên quan sát bỗng mở to đôi mắt trong
sáng nói, “Nhạn Thanh tỷ tỷ rất tốt!”

“Ủa Lộng Triều”, Hàn Nhạn Thanh mở to mắt ngạc nhiên, chạy
đến trước mặt Lộng Triều, “Ngươi đã chịu gọi ta là tỷ tỷ, ta hạnh phúc quá.”

Lộng Triều bị lòng nhiệt tình của Hàn Nhạn Thanh dọa phát
sợ, rùng mình một cái như trúng phải gió lạnh, lặng lẽ lui về phía sau mấy
bước.

“Sư phụ!” Lữ Phi Khanh cũng không đành lòng, “Người đã thấy
Dung Nam,
A GIải, Lộng Triều đều nói giúp cho Trần cô nương, người đồng ý đi.”

“Không được…” Mạnh Tắc Nhiên ôm vò rượu, mặt mày giận dữ,
“Bọn chúng có còn coi ta đây là sư phụ, sư tổ hay không?”

“Mạnh tiền bối”, Hàn Nhạn Thanh cũng không thèm để ý, “Tất
nhiên là Nhạn Thanh phải ở cùng với các con, nếu tiền bối nhất quyết không chịu
thu Nhạn Thanh thì đó là do Nhạn Thanh không có phúc khí. Nhạn Thanh xin được
rời đi luôn, nhưng còn tiền rượu… xin tiền bối trả cho. Dù sao người cũng không
phải sư tổ của Nhạn Thanh, Nhạn Thanh cũng không cần phải mời người uống rượu,
đúng không?” Nàng nhìn Mạnh Tắc Nhiên trợn mắt há mồm trong giây lát rồi bảo,
“Tiểu Hổ Tử, bế cháu lên.. Chúng ta chuẩn bị xuống núi. À phải rồi”, nàng xoay
người lại, áy náy bảo Lộng Triều, “Lộng Triều, thật xin lỗi. Sư tổ của đệ quá
ngoan cố, ta đành phải dẫn bà vú và đầu bếp đi theo. Nếu đệ còn nhớ tới ta thì
hãy tới quân doanh Khâu Trạch tìm ta.”

Lộng Triều hoảng quá, ôm lấy Hàn Nhạn Thanh la lên, “Không
được đi.”

“Đau quá.” Hàn Nhạn Thanh vội vàng đẩy Lộng Triều ra. Lộng
Triều dùng sức mạnh quá, nàng không biết liệu có siết thành một vệt đỏ ở bên
hông mình hay không.

Tiêu Phương vừa bực mình vừa buồn cười, khẽ quát: “Buông
ra!” Hắn nhìn Lộng Triều phụng phịu buông tay ra, sau đó mới xoay người lại xin
Mạnh Tắc Nhiên: “Sư phụ, người đã thấy tình cảm giữa Lộng Triều và Nhạn Thanh
rất sâu sắc, người thật sự nhẫn tâm chia tách bọn họ hay sao?”

Mạnh Tắc Nhiên nhìn vẻ mặt cương quyết của Lộng Triều, lại
nhìn non nửa vò rượu trong tay mình, thoáng chần chừ, cuối cùng nổi giận quát:
“Ta mặc kệ, các ngươi muốn làm gì thì làm!”, sau đó ôm khư khư lấy vò rượu,
phất tay áo đi vào trong phòng.

“Khụ, khụ!” Tiêu Phương che miệng ho khan hai tiếng, nói vẻ
nghiêm túc, “Thế là sư tôn đã đồng ý. Nhạn Thanh, ta dẫn con đi bái kiến bài vị
các tiền bối của bản môn.” Mọi người ngây ra, trên mặt lộ các biểu cảm khác
nhau.

“Oa!”, Trần Mạch đang nằm trong lòng Hàn Nhạn Thanh bỗng
nhiên khóc ầm ĩ, nàng vội vàng bế lên xem, “Mạch Nhi, sao vậy?”

Hoàng tử điện hạ quang vinh duy nhất của Đại Hán hiện tại đã
tè ra quần.

“Có Lý má má thật tốt.” Hàn Nhạn Thanh ngả người trên chiếc
giường duy nhất trong phòng, nhớ lại lúc luống cuống tay chân nửa canh giờ
trước, cảm khái uống một hớp hồng trà pha gừng.

Sau khi sao được loại hồng trà cho Tiêu Phương, nàng liên
tục chế ra đủ các loại trà cho mình dưỡng nhan sắc. Mặc dù Tang Hoằng Dương bảo
những loại trà này bán nhất định kiếm được rất nhiều tiền nhưng nàng luôn cho
rằng tiền đủ dùng là được rồi, quá tham lam sẽ khiến người khác đố kỵ, cho nên
dành các loại trà vừa ngon vừa đẹp mắt, lại có nhiều công dụng khác nhau này
cho người thân hưởng dụng.

Trần Mạch người dính đầy đất đang ngồi trên tấm thảm dày
nặng trải trong thạch thất, không ngừng cười khanh khách. Lý má má vừa lau rửa
cho nó vừa nói: “Tiểu thư và tiểu công tử, thiếu tiểu thư ở trên đỉnh núi, bọn
hạ nhân chúng tôi lại ở sườn núi, nếu mai sau có chuyện gì xảy ra thì tôi chỉ
sợ tiểu thư bận quá không đến được.”

“Vậy thì các người hãy theo ta lên ở trên đỉnh núi đi” Hàn
Nhạn Thanh hừm một tiếng.

“Nói dễ nhỉ.” Quách Giải cười lạnh, “Sư tổ sẽ không chấp thuận.
Muội không quên là ngay cả muội cũng vừa miễn cưỡng được lên núi sao.”

“Ông ấy có thể chịu đựng được bao lâu?” Hàn Nhạn Thanh không
cho là như vậy. Qua một thời gian ngắn ở chung trên đỉnh núi, nàng hiểu được về
vị sư tổ này, một thế ngoại cao nhân trong truyền thuyết đó nhưng cũng là một
dạng ông lão tính tình thích trẻ con. Nàng dẫn tất cả đồ tử đồ tôn trừ Lữ Phi
Khanh tới sườn núi, thử xem ông ấy chịu cảnh tịch mịch được bao lâu.

 “Nhạn Thanh!” Tiêu
Phương ngồi bên cạnh biết rõ ý trong lòng nàng nên lên tiếng chỉ dạy, “Không
được quá bướng bỉnh.”

“Yên tâm, sư phụ!” Hàn Nhạn Thanh cười dịu dàng, “Con biết
tôn sư trọng đạo mà.”

“Có quỷ mới tin được”, Tiêu Phương im lặng, mắng thầm.

“Tiểu thư, thức ăn xong rồi”, Lục Y đẩy cửa vào bảo.

Lộng Triều đột nhiên sáng mắt lên, từ bên nôi Trần Sơ lao
vụt ra.

“Ừ, mang lên đây đi, bảo Quách đầu bếp lên cùng ăn luôn”,
Hàn Nhạn Thanh đứng dậy phân công. “Phải rồi!”, nàng chỉ tay nói luôn: “Quách
Giải, huynh mang một phần lên cho sư tổ và sư phó đi.”

“Ừm.” Quách Giải đáp một tiếng rồi đi luôn ra ngoài. Cả nhóm
ngồi xuống, mọi người đã quen cách Hàn Nhạn Thanh chẳng phân biệt tôn ti nên
cũng không so đo. Cả thạch thất ồn ào náo nhiệt, không khí cực kỳ vui vẻ.

“Đây là đùi gà của ta”, Thân Hổ thấy Lộng Triều gắp mất cái
đùi gà mình đã chọn từ trước bèn kêu chí chóe. Lộng Triều liếc nhìn nó một cái,
không trả lời mà ngoạm luôn hai ba miếng chén sạch cái đùi gà, “Trả cho ngươi
này!”

Thân Hổ tức không nói nổi, đùng đùng ngồi xuống.

“Các người không được ăn hết của ta chứ.” Cửa bị đẩy ra, gió
lạnh thổi bông tuyết bay vào khiến có người bị lạnh kêu toáng lên, Quách Giải
mặc đồ đen đã quay trở lại.

“Có chuyện gì thế?” Hàn Nhạn Thanh đang dỗ con trai bảo bối
uống canh, cảm giác thấy có người nhìn chòng chọc vào mình thì quay lại hỏi.

“Không có gì.” Quách Giải thản nhiên đáp, nhập bọn tranh
nhau ăn nhưng không che giấu nổi ánh mắt suy tư.

Có lẽ cô gái này thật sự có thể tạo ra thay đổi, hắn nghĩ.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.