Tiểu thời đại 3.0 - Chương 11 phần 2

“Giờ cậu cũng thân thiết với Kitty gớm nhỉ? Tháng sau không chừng cậu còn cùng với cha của Cung Minh ngồi xe buýt đi ăn gà trống ninh đấy nhỉ.” Cách nói chuyện của tôi rõ ràng không phải là miệng cười giấu dao, dao của tôi hiện lên quá rõ, chẳng có miệng cười nào giấu được, cho dù là miệng rộng cỡ như Angelina Jolie hay Đào Thần đi nữa, thì cũng vậy thôi. Tôi chỉ treo trên mũi dao sáng loáng một chút nụ cười mà thôi, cũng như trên dao mổ lợn của đồ tể luôn treo những miếng thịt vụn vậy, nó cho thấy tôi vẫn còn sót lại chút nhân tính.

“Cung Minh bảo Nam Tương tháp tùng anh ta đi dự tiệc, nếu cô ấy mất mặt, thì có nghĩa Cung Minh mất mặt. Cung Minh mất mặt, thì Kitty phải mất mạng. Lẽ nào cô còn không hiểu tính khí của Cung Minh?” Cố Nguyên ở bên đằng hắng một tiếng, trong mắt thấp thoáng vẻ chế giễu.

Tôi bị chẹn ngang, cũng không biết nên nói tiếp điều gì. Cũng chỉ có thể cười nhạt một tiếng rồi quay mặt đi. Dù tôi có điên khùng đến mức nào đi chăng nữa, cũng chẳng có gan dẫn lửa lên đầu Cung Minh. Tôi lặng thinh không có nghĩa tôi nhận thua, ngọn lửa đố kỵ trong lòng tôi như được dội thêm một gáo xăng, hiện đang bùng cháy trong tim, nhiệt độ của lá gan tăng cao, nhưng bề ngoài tôi vẫn tiếp tục thể hiện sự ôn hòa và rạng rỡ. Nhưng yên tâm, tôi có thể biến thành nhím biển bất cứ lúc nào, chích mọi người đến máu tươi đầm đìa.

Nhưng khi đang chờ mình biến thành nhím biển, tôi đã hoàn toàn không biết, phía trước còn có một quả lựu đạn đã giật kíp nổ đang đợi. Tôi cho rằng mình đủ tàn nhẫn, đủ mạnh mẽ, đủ máu lửa, nhưng tôi đã nhầm, tôi đã đánh giá thấp sự quan tâm của Thượng đế với nhóm chúng tôi. Ông ta như một người cầm điều khiển từ xa rề rà chưa muốn lỏng tay, ôm hộp bỏng cốm ngồi trên ghế sofa, chờ đợi cuộc đại chiến đổ nát nổi lên hết đợt này đến đợt khác.

“Tôi đi gọi cô ấy lại. Mười một giờ còn có một cuộc họp nữa.” Cố Nguyên nhìn Nam Tương, kéo ghế ra đứng lên. Nam Tương gật gật đầu, rồi cũng bước theo Cố Nguyên vào phòng ngủ của Cố Ly, nó quay đầu lại gọi Cố Hoài: “Cậu muốn vào tham vấn giúp tôi chút không?”

Trên đôi môi mỏng manh của Cố Hoài hàm chứa một nụ cười mờ ám, cậu ta gật gật đầu, ba người cùng bước vào phòng ngủ của Cố Ly. Tôi nhìn vẻ mặt thân thiết như trong Những người bạn của ba người họ, cảm giác lại lần nữa uống cạn ly nước cốt ép ruồi tươi.

Tôi tiếp tục uống cà phê, Đường Uyển Như vẫn như trước quấn lấy Neil để tra hỏi vấn đề liên quan đến cái “thế ấy” buổi sáng sớm, ngón trỏ đứng thẳng ngoan cường của nó kia, chẳng khác nào một lá cờ – bên trên có viết mấy chữ to bằng bút lông “Vua hèn hạ, quân thô bỉ”.

Khi ly cà phê vừa đặt lên môi, liền nghe thấy phía sau vang lại tiếng Cố Nguyên mở cửa phòng ngủ Cố Ly, nhưng sau tiếng mở cửa đó không gian lại im ắng trở lại như cũ. Tôi cười nhạt một tiếng, vì biết chẳng ai dám đánh thức Cố Ly, bằng không dù là nó đang nhắm mắt cũng vẫn có thể vung dao kết liễu bạn giống như khi đứng xa trăm bước vẫn bắn xuyên lá liễu vậy. Lúc nào tôi cũng nghi ngờ cái túi được may bằng lụa đặt dưới gối nó kia nhất định không phải là chất thơm lavender, tôi nghĩ hoặc là súng ngắn, hoặc là lựu đạn cầm tay.

“Vậy xem ra Vệ Hải khỏe hơn cậu rồi!” Giọng của Đường Uyển
Như càng lúc càng dâm đãng, nhất định nó đang nắn bóp từng múi cơ trên lồng
ngực của Neil, “Cơ bắp của Vệ Hải cũng lợi hại hơn cậu!”

Chính trong giây phút đó, trong đầu tôi đột nhiên lóe lên
luồng sáng tựa như ánh chớp, dòng suy tư mơ hồ xuất hiện, hai chữ “Vệ Hải”
giống như dòng mật mã, đã khởi động chuỗi tín hiệu, trước mắt tôi như có những
chiếc đèn led đủ màu đủ sắc nhấp nháy trên đồng hồ chỉ dẫn, nhưng thứ hiển thị
trong não lại là một chuỗi ký hiệu công trình, tôi không hiểu được, nhưng tôi
lại thấy sợ hãi.

Tôi chắc chắn rằng trong sâu thẳm tiềm thức tôi đã cảm nhận
được thứ gì đó, nhưng không thể nói được đó là gì.

“Vệ Hải đâu?” Tôi đột nhiên bừng tỉnh.

“Không biết nữa, tối qua anh ta uống đến như thế, chắc không
về nhà đâu?” Đường Uyển Như quay đầu qua nhìn Neil, “Không phải cậu đã cưỡng
dâm anh ta rồi đấy chứ? Múi cơ bắp trên người anh ta kia, chẳng phải là thứ
thuốc kích thích sống sờ sờ trong mắt cậu còn gì!”

“Thôi đi nhé, em ngủ ở phòng Nam Tương.” Neil trợn mắt với
Đường Uyển Như, “Nếu thật sự muốn cưỡng dâm Vệ Hải, thì người đó chỉ có thể là
chị.”

Tôi đẩy mạnh ghế ra, đứng phắt dậy giống như đã bị lửa đốt
vào mông vậy, vừa quay người lại, còn chưa kịp xông vào phòng ngủ Cố Ly, đã
nghe thấy một tràng âm thanh chói tai, giống như một chiếc đèn ngủ bị vỡ hoặc
là một bình trà bị rơi vậy, ngay sau đó là tiếng gào thét giận dữ tựa tiếng gầm
của con sư tử Cố Nguyên: “Vệ Hải, đồ khốn kiếp!”

Ánh dương ngoài cửa sổ đã dần dần sáng tỏ, tiếng dòng xe tấp
nập mỗi lúc một ồn ào dội về phía này, vô số âm thanh hỗn tạp sau khi đập vào
vách kính cách âm chân không thì giống như biển tĩnh lặng bị nuốt chửng vậy,
chẳng biết tại sao trong đầu tôi, xuất hiện rất nhiều hình tượng bướm đêm điềm
tĩnh tự nhiên bay vào trong biển lửa đến vậy.

Cả thành phố này đã choàng tỉnh giấc, nhưng căn nhà của
chúng tôi lại là một vùng tĩnh mịch.

Cố Ly, Cố Nguyên, Cố Hoài, Neil, Đường Uyển Như, tôi, mấy
người chúng tôi ngồi trên ghế sofa phòng khách, chẳng ai nói với ai câu nào.
Sùng Quang sau khi bị tiếng ồn của chúng tôi làm cho tỉnh giấc, cũng lặng lẽ từ
trong phòng ngủ bước ra. Anh ấy ngồi xuống bên tôi, và thinh lặng. Tôi cảm thấy
thật khó cho anh ấy, có thể anh ấy không quen lắm với vai diễn ngoạn mục này
của đám chúng tôi, màn kịch sở trường của chúng tôi chính là túm tóc nhau, phun
nước bọt, nguyền rủa đối phương xuống địa ngục, sau đó lại lệ nóng lưng tròng
ôm chầm lấy nhau. Có điều, nói đi cũng phải nói lại, hôm nay cái lều có dựng to
thêm chút nữa, tôi cũng không dám chắc sau khi sụp rồi còn có thể dựng lại được
hay không.

Tôi nghĩ cảm giác lo lắng sợ hãi của tôi lúc này, chính là
vì điều này.

Tiếng bước chân trên lầu vọng lại, một lát sau, Nam Tương đã
bước xuống, không biết lấy từ tủ quần áo của ai ra một chiếc áo sơ mi, nó bước
đến trước mặt Vệ Hải, ném lên đầu gối anh ta: “Anh mặc vào trước đi.”

Tôi ngồi bên Cố Ly, không dám ngẩng đầu lên nhìn nó. Nói
thực tình, khi xông vào phòng ngủ Cố Ly, tôi thật sự đã bị cảnh tượng trước mắt
làm cho chết điếng, trong khoảnh khắc vài ba giây ngắn ngủi ấy, tôi thực sự
nghi ngờ đôi mắt của chính mình. Nhưng ai mà chẳng có mắt. Cảnh tượng trước sự
chứng kiến của bao nhiêu cặp mắt chính là, Cố Ly và Vệ Hải đang nằm trong chăn.
Vệ Hải có mặc quần hay không tôi chẳng biết, nhưng chắc chắn anh ta không mặc
áo. Còn Cố Ly thì ngược lại có mặc quần áo, nhưng mặc mà cũng như không. Cái áo
ngủ thêu ren tơ tằm kia nếu bảo nó dùng để che đậy, thì chi bằng nói nó dùng để
khiêu khích, thật sự, ma–nơ–canh trong tủ kính các cửa hàng bán đồ chơi tình
dục cũng ăn mặc đến thế là cùng. Khi tôi xộc vào, vừa hay thấy Cố Nguyên tung
một nắm đấm trời giáng vào mặt Vệ Hải.

Cố Ly cầm chiếc thùng rác bên cạnh, đặt xuống cạnh Vệ Hải:
“Trong miệng có máu thì nhổ vào, đừng làm bẩn thảm sàn của tôi.” Vệ Hải đưa tay
đỡ một bên mặt đang sưng vù lên, ừ hử gật đầu.

Cố Nguyên đứng phắt dậy, không nói một lời bước đến bên Vệ
Hải, tung chân đá văng cái thùng rác ấy ra thật xa, mấy lon Cola rỗng và một
đống rác bừa bộn văng tung tóe trên sàn nhà.

“Anh điên à? Anh làm bẩn như vậy, ai thu dọn đây?” Cố Ly
ngước mắt lên nhìn Cố Nguyên, lạnh lùng nói.

“Cô không sợ cái mặt mình bẩn hơn thảm hả? Sao cô không xem
xem bản thân mình bẩn cỡ nào trước đã? Cô làm bản thân mình nhơ nhớp như vậy,
ai thu dọn đây?” Đôi mắt Cố Nguyên đỏ ngàu, gằn độc hung dữ như muốn giết người
đến nơi.

Tôi lặng lẽ cầm con dao gọt hoa quả đang đặt trên bàn, nhét
xuống dưới nệm ghế sofa. Sau đó nhẹ nhàng giật giật gấu áo Cố Ly, muốn ra dấu
bảo nó đừng đổ thêm dầu vào lửa. Tuy trong lòng tôi có trăm điều bất mãn ngàn
điều không hài lòng với Cố Nguyên, nhưng lúc này đây, lương tri và đạo đức, đều
bảo tôi phải đứng về phía Cố Nguyên – ngày xưa, tôi chỉ cần nhìn thấy ảnh Giản
Khê và Lâm Tuyền hôn nhau trên di động thôi cũng đã như sét đánh bên tai, cho
nên, tôi có thể cảm nhận được cảm giác bị phản bội này, chết tiệt, ai nhìn thấy
người yêu của mình nằm lõa lồ trong chăn với kẻ thứ ba như thế, làm sao có thể
bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện lý lẽ, rồi cuối cùng bắt tay nhau cùng ký vào
thỏa thuận đình chiến hay là điều ước bồi thường.

Chỉ là một thứ tình bạn hèn mọn, vẫn đang kiên cường chống
đỡ, khiến tôi kiên định đứng phía sau Cố Ly – đứng sau nó không phải là ủng hộ
nó, mà là dùng hết sức để giữ nó lại. Trước mặt nó đã là vực sâu muôn trượng,
nhưng nó vẫn khoan khoái vung roi xông lên phía trước.

“Cố Nguyên, trước tiên anh hãy bình tĩnh đã, không cần phải
càng nói càng khó nghe…” Neil ngập ngừng cất lời, âm lượng không lớn, có chút
gì đó dè dặt như đi trên băng mỏng, điều này thật chẳng giống hắn chút nào.
Nhưng lúc này, cũng chỉ có hắn, mới dám nói được vài câu, còn những người khác,
đều đã chẳng còn đủ tư cách lên tiếng nữa rồi. Trong vòng xoáy này, có ai hoàn
toàn sạch sẽ, có ai không ít nhiều che giấu một điều gì đó, đụng một cái đã
nhũn toàn thân, chẳng còn làm gì được nữa, giây phút này đây, chẳng có cách nào
khác, ngậm miệng mới là chân lý.

Tôi đứng cách Neil một khoảng, nếu không tôi cũng đã đưa tay
ra kéo T–shirt của cậu ta luôn rồi.

Nhưng có một người rõ ràng không nghĩ như vậy.

Sau khi ném xong chiếc áo sơ mi, Nam Tương tìm đến một vị
trí trống rồi ngồi xuống, nó vuốt mái tóc đen nhánh của mình qua bên phải, nối
theo lời của Cố Nguyên, hờ hững nói với Neil: “Ăn nói khó nghe, là vì sự tình
làm khó coi. Không muốn bị người ta nói bậy thì mình đừng làm chuyện xấu.” Ai
cũng có thể hiểu nó đang cách sơn đả ngưu[4], Neil chính là quả núi,
còn Cố Ly chính là con trâu xui xẻo.

[4] Cách sơn đả ngưu tương truyền là một loại võ thuật
đứng ở khoảng cách xa dùng quyền chưởng có thể đánh ngã được đối phương. Loại
võ thuật này có nhiều tên gọi khác như Cách không đả nhân, Ấn chưởng, Bách bộ
thần quyền. Đến nay, môn võ thuật này có thật hay không vẫn đang là đề tài
tranh cãi. Nhưng nó thường xuất hiện trong các tác phẩm văn nghệ. Ở đây dùng ý
như giận cá chém thớt.

Ngay lập tức tôi như nổi xung.

Cho dù mọi người đang ngồi đây đều có tư cách đứng ra mắng
Cố Ly là đồ rẻ tiền, là đĩ thõa, nhưng chỉ riêng cậu, đúng vậy, chỉ riêng cậu,
Nam Tương, ngay cả tư cách đặt mông xuống ngồi đây cậu cũng chẳng có đâu. Tôi
cười nhạt trong lòng.

Tôi rất hiểu ngọn lửa tức giận của nó đến từ đâu, nó có thật
lòng yêu Cố Hoài hay không tôi không biết, những thứ hấp dẫn người ta trên
người Cố Hoài quá nhiều, gia thế của cậu ta, tiền của cậu ta, cổ phần của cậu
ta, địa vị của cậu ta, còn cả sự thần bí của cậu ta, sự quyến rũ của cậu ta,
dung mạo của cậu ta, khí chất ngang tàng quyến rũ quái lạ tựa như thần chết áo
đen của cậu ta. Cậu ta như chiếc đèn đường rực sáng vô cùng bên kia đường, vô
số thiếu nữ tuổi teen và thiếu phụ lớn tuổi, đều sẽ như những con thiêu thân cố
công cố sức đâm đầu vào chết trên tấm ảnh chụp hình cậu ta. Nhưng tôi biết Nam
Tương thật lòng yêu Vệ Hải, nếu quay lại một thời gian, nó đã từng yêu Vệ Hải.
Bởi vì Vệ Hải chẳng có gì.

Nhưng Nam Tương ơi là Nam Tương, cậu đừng quên rằng, người
chia tay với Vệ Hải là cậu, người quấn lấy Cố Hoài cũng là cậu, bây giờ cậu lại
đứng ra khoác một chiếc áo rồi đóng vai cha sứ dìm người ta xuống địa ngục, cậu
nghĩ quá hay rồi đấy.

“Chuyện của cậu à?” Tôi hất hàm hỏi Nam Tương, âm điệu cao
hơn nó vài key, “Người ta nói hay nói dở, làm việc tốt hay việc xấu, thì đó là
chuyện của người ta, lanh chanh như hành chấm muối, chưa đến lượt cậu làm quan
tòa đâu?” Tôi lấy chiếc nệm lưng trên ghế sofa nhét vào sau lưng, đang chuẩn bị
đánh trận lâu dài, tôi muốn ngồi xuống để không bị mỏi lưng.

“Lâm Tiêu, thế ra đây là chuyện của cậu à?” Nam Tương lập
tức bê mấy lời của tôi ném trả lại tôi. Tôi biết, cuối cùng tôi đã mài bóng
được lớp vỏ ngoài chịu đựng của nó, cái thân xác quyến rũ tao nhã mà văn nghệ
kia, cuối cùng đã bị tôi xé nát như xơ mướp, tôi thật sự đắc ý, ngước mắt lên
nhìn, trong mắt đang thắp lên sự kiêu ngạo tựa anh hùng chiến tranh. Nó quay
mặt qua nhìn tôi, “Từ khi ở dịch quán Tư Nam cho đến vừa rồi, cậu
luôn gây sự với tớ, nói móc nói máy, cậu nghĩ rằng tớ câm điếc ngu đần sao? Cái
thứ công phu mèo ba chân của cậu mà cho rằng tớ không nhận ra sao? Chẳng qua là
tớ không muốn so bì với cậu. Tớ chẳng chọc chẳng phá cậu, chẳng ngủ với bạn
trai của cậu, vậy chiếc xương sườn nào của cậu nối nhầm hay sao mà cứ thích gây
sự với tớ thế hả?”

“Ai ngủ với bạn trai cậu? Bạn trai cậu Cố Hoài chẳng phải
vừa mờ sáng đã ngồi uống cà phê cùng cậu trong phòng khách sao?” Tôi ngay lập
tức nắm điểm sơ hở trong lời của nó, tranh thủ phun nọc độc rào rào, “còn Vệ
Hải, là cậu đã vô duyên vô cớ ném bỏ anh ta, sau đó tức tốc lao vào lòng Cố
Hoài. Vệ Hải giờ độc thân, muốn ngủ với ai còn cần cậu cho phép à? Sao hả? Thứ
cậu không cần, vẫn không thể cho người khác cần hay sao?”

Tôi luôn là vậy, chỉ cần giận lên, lập tức sẽ lôi hết trí
lực ngang ngửa Đường Uyển Như ra mà chiến đấu. Tôi nói xong câu này, mới phát
hiện, mình đã bắn một mũi tên trúng bốn con nhạn, ngoài Nam Tương là mục tiêu
chính ra, thì Cố Hoài, Vệ Hải, Cố Ly đều cùng lúc trúng đạn, nhất là Cố Ly, xem
như tôi đã dìm nó xuống nước.

Vệ Hải nhìn tôi, muốn nói rồi lại thôi, gương mặt ửng đỏ.
Tôi biết, người đau khổ nhất lúc này chính là anh ta, người bất hạnh nhất cũng
chính là anh ta. Tôi nghĩ hiện giờ anh ta đã hoàn toàn mơ hồ đối với cõi nhân sinh,
mới cảnh trước mọi người còn cùng nhau nâng ly tiễn biệt, vậy mà khi anh ta mở
mắt tỉnh giấc, đã lãnh ngay một cú đấm móc tay trái nhớ đời của người anh em
tốt của mình. Sùng Quang ngồi bên cạnh lặng lẽ đưa tay qua, đặt lên mu bàn tay
tôi. Nhưng vô dụng, ngọn lửa hừng hực đang ấp ủ trong người tôi kia đã cháy lên
đến cổ đến mắt rồi.

“Lâm Tiêu, cậu đừng có mà ở đây trổ tài lạc đề, tớ biết cậu
đang khó chịu chuyện gì. Chẳng phải Cung Minh để tớ làm nhiều hơn cậu mấy việc,
gần tớ hơn so với cậu sao? Cậu ở đây uống phải giấm nhà nào vậy? Cung Minh là
cha ruột cậu hay là ông xã của cậu, mà cậu cần phải độc chiếm bao vây, để người
khác không chạm được vào như thế? Tớ cũng chẳng thèm sợ cậu, mấy việc gần đây
Cung Minh giao cho tớ, có giao cậu cũng làm không xong. Cậu có hiểu bức tranh
sơn dầu nào đắt tiền nhất trong các cuộc đấu giá không? Xem một bức tượng điêu
khắc cậu có thể nói ra câu chuyện và bối cảnh thời đại đằng sau nó không? Cậu
không thể. Cậu cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhớ được cho thêm hai túi đường vào
trong cà phê, sau đó xăm xắp chạy đến hiệu giặt là lấy quần áo mà thôi. Nói
thật, Lâm Tiêu, cái đồ đần cậu bay trước, bay đến hôm nay cao như vậy mà chưa
ngã chết đã là may mắn rồi, ngay cả em trai Cung Minh cũng vào tay cậu, cậu còn
có gì không hài lòng nữa? Chẳng lẽ cậu trông đợi đàn ông cả thế giới này phải
vây quanh cái linh hồn nông cạn nhợt nhạt và cái thân xác bình thường đến cùng
cực của cậu kia sao? Có được một người đàn ông thẩm mỹ khác người và khẩu vị
riêng biệt như vậy, cậu đã phải cảm tạ trời đất, mau mà đi đốt hương bái tạ tổ
tiên đi!”

Sùng Quang đứng bật dậy khỏi ghế sofa, rõ ràng, anh ấy không
tài nào ngồi nghe thêm được nữa. Phụ nữ trong phòng khách này hết người này đến
người khác phát điên. Anh ấy kéo tay tôi, lôi tôi đứng lên khỏi ghế, anh ấy tuy
tức giận, nhưng trình độ học vấn khiến anh ấy chẳng thể phun nước bọt chửi đổng
bâng quơ như đám đàn bà chúng tôi: “Hôm nay các cô dừng ở đây đi. Lâm Tiêu, đi
thôi.”

“Muốn đi thì tự anh đi đi!” Tôi vùng vằng tay khỏi Sùng
Quang, cảm thấy con ngươi của mình đã bị đun sôi, giống như hai viên bi sắt
được nung đỏ rực. Tôi đưa tay ra chỉ thẳng vào Nam Tương, ra giọng kẻ cả: “Tớ
tầm thường, tớ nhợt nhạt, tớ thừa nhận. Cậu xinh đẹp, cậu tao nhã, cậu mặc quần
áo vào thì chẳng khác nào tu nữ trong trắng, còn cởi quần áo ra thì Bối Long
phu nhân, những gã đàn ông ấy có thể không yêu cậu được sao? Cậu sinh ra với
thân xác của một con hồ ly tinh, ai có thể sánh được? Khi cướp Vệ Hải khỏi tay
Đường Uyển Như mắt cậu còn không chớp lấy một cái, hồi đó khi Đường Uyển Như
vặn cổ tay cậu đáng lẽ tớ không nên giúp cậu, tớ nên mở to mắt đứng nhìn nó vặt
đứt tay của cậu đi. Nhưng bản lĩnh của cậu tất nhiên không chỉ có vậy, cậu đã
no xôi chán chè suốt ba tháng, sau khi đá văng người trước cậu đã tìm ngay đến
em trai ruột của Cố Ly. Cố Ly đã gây thù chuốc oán gì với cậu sao? Ở bên kia
núi, bên kia biển còn có biết bao người, họ hoạt bát lại thông minh, họ xảo trá
lại sắc sảo, cậu tìm ai chả được, đâu cần phải ra tay với người sống bên mình?”

“Lâm Tiêu, cậu cho rằng cái gì cậu cũng biết sao? Cậu hiểu
con khỉ ấy! Sao cậu không tự đi hỏi Vệ Hải xem, rốt cuộc ai vứt bỏ ai?” Sắc mặt
của Nam Tương tái xanh, tôi chưa từng thấy nó tức giận như vậy bao giờ. Từ
trong giọng điệu vừa tự tin lại vừa ngạo mạn của nó, kết luận mà tôi có thể rút
ra được chính là người đề nghị chia tay là Vệ Hải. Nhưng tôi lại chẳng cảm thấy
áy náy gì cả, ngược lại, trong lòng tôi ngay lập tức xuất hiện cảm giác vui
mừng trên nỗi đau của người khác rất khó chế ngự, tôi không kìm nén được đã
cười lên mấy tiếng cay độc: “Vứt bỏ cậu thì đã sao? Đáng đời cậu lắm! Cậu phải
lấy làm may mắn vì không sống trong xã hội cũ! Chưa cạo đầu bôi vôi cậu coi như
là tốt lắm rồi!”

Nam Tương đứng lên khỏi ghế sofa, nó vốn dĩ đã cao hơn tôi,
hơn nữa còn đi đôi giày cao gót đế nhọn màu đen, còn tôi thì đi đôi dép lê vải
đứng trước mặt nó, tôi biết mình trông càng lúc càng buồn cười càng đáng
thương, nó nhẹ nhàng khép mắt lại, đằng sau hàng mi cong dày lộ ra ánh mắt châm
chọc: “Lâm Tiêu, nếu cạo đầu bôi vôi, thì cũng phải làm cậu trước. So với cậu,
tớ còn kém xa, tớ cùng lắm cũng chỉ cải giá sang sông khi thi thể chưa lạnh mà
thôi, còn cậu ư, cậu giường này còn chưa kịp lạnh, đã chui vào giường khác, một
ả thờ hai anh, tớ chẳng làm nổi, vẫn là cậu có bản lĩnh hơn người.”

“Chết tiệt! Hồi đó rõ ràng cậu biết tớ nghĩ rằng Sùng Quang
anh ấy đã… anh ấy đã…” Tôi nói đến đây lập tức nghẹn lại, không thể nói ra được
bốn tiếng “anh ấy đã chết” trước mặt Sùng Quang, tâm trạng phẫn nộ trong tôi
ách lại ở cổ họng, cảm giác giống như một phích nước nóng sắp nổ tung. Tôi điều
chỉnh hơi thở, tôi biết mình sắp khóc. Tôi không thể khóc, tôi mà khóc thì
chứng tỏ tôi thua.

“Cậu cho rằng cậu tốt hơn nó đến mức nào?” Cố Ly từ phía sau
tôi bước qua, đứng sánh vai cùng tôi. Nó cao sàn sàn Nam Tương, trông thế trận
rất cân bằng, giống như hai con sư tử mẹ với những đôi mắt phát sáng, “Cậu chia
tay Vệ Hải cũng mới được một tháng nhỉ? Nhưng trước đó một tháng, cậu đã sớm
dính lấy Cố Hoài rồi đúng không? Khi bọn tớ cùng đi Phố Đông làm tóc, chẳng
phải hai người đã cấu kết với nhau rồi sao? Bên ngoài chăn của cậu chẳng phải
cũng đang quấn một chiếc chăn khác đó sao? Cậu còn mặt mũi nào đi nói người
khác?”

“Cậu xem trộm di động của tớ?!” Rõ ràng Nam Tương không ngờ
được Cố Ly sẽ đứng ra làm chủ cho tôi, sau giây phút ngạc nhiên, cơn tức giận
lập tức sôi trào tới mức không thể kiềm chế được.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.