Ngàn cánh hạc - Chương 01 phần 3-4-5
III
Với vẻ hồn nhiên, nàng đi đi lại lại trong suốt buổi lễ
không một chút do dự và cuối cùng chính tay nàng đặt chén trà xuống trước mặt
Kikuji.
Sau khi uống trà xong, Kikuji nhìn vào chiếc chén. Đó là một
chiếc chén Oribe màu đen, lấm tấm điểm trắng ở một bên chén, với hình vẽ cành
cây non màu đen, hình cong cong.
- Cậu hẳn nhớ cái chén này, - Chikako lên tiếng từ đầu phòng
bên kia.
Kikuji trả lời thoái thác rồi đặt chiếc chén xuống.
- Hình vẽ trên đó gợi cho người xem cái cảm giác về núi non.
- Chikako nói. - Một trong những chiếc chén tốt nhất để dùng vào dịp đầu xuân -
cha cậu thường dùng nó luôn. Mang nó ra dùng hôm nay kể cũng hơi trái mùa một
chút, nhưng tôi nghĩ là để cho cậu Kikuji…
- Việc cha tôi chỉ làm chủ chiếc chén trong một thời gian
ngắn ngủi thì có gì là lạ đâu? Cái chén đó đã có tới bốn trăm tuổi, tóm lại
lịch sử của Momoyama và của chính Rikyu ([2]). Những vị tổ sư của môn trà đạo
đã coi sóc giữ gìn chiếc chén đó và truyền lại qua các thế kỉ. Cha tôi chỉ giữ
một vai trò nhỏ bé trong đó thôi. - Như vậy, Kikuji cố gắng quên đi cái liên hệ
mà chiếc chén gợi lên trong đầu chàng.
[2] Sew Rikyu (1521 -
1591), vị tổ sư của môn trà đạo.
Chiếc chén đã được truyền đi từ ông Ota sang người vợ, từ
người vợ đó được giao cho cha Kikuji, rồi từ tay người cha Kikuji, chiếc chén
cuối cùng về tay Chikako; hai người đàn ông, Ota và cha Kikuji đã chết và đây
còn lại hai người đàn bà.
Có một cái gì đó hơi dị thường xung quanh sự có mặt của
chiếc chén uống trà.
Bây giờ đây, người góa phụ của Ota và con gái của ông ta,
Chikako và cô gái nhà Inamura và cả những thiếu nữ khác đều nâng chén trà lên
và kề môi uống.
- Tôi có thể dùng trà trong chiếc chén Oribe được không? -
Bà Ota đột nhiên hỏi. - Lần trước cô cho tôi dùng chiếc chén khác.
Kikuji giật nẩy mình. Liệu người đàn bà có điên không, hay
là bà ta không biết xấu hổ là gì?
Chàng bỗng cảm Sew Rikyu (1521 - 1591), vị tổ sư của môn trà
đạo.thương hại người con gái vẫn ngồi lặng thinh cúi đầu gằm xuống.
Cô gái nhà Inamura đến bên bà Ota dâng trà cho bà. Mọi người
đều nhìn nàng một cách chăm chú. Có lẽ nàng vô tình không biết mảy may gì về
lịch sử của chiếc chén Oribe màu đen này. Nàng cử động nhịp nhàng với những động
tác có tính chất thực tập.
Đây là một buổi thực tập trà đạo giản dị, tuyệt đối không có
một lời chỉ trích nào. Phong độ của nàng, từ vai xuống đến gối, chứng tỏ sự nề
nếp và chỉnh tề.
Bóng chùm lá non bên ngoài in hình lên tấm cửa có căng giây.
Một bóng lá non chiếu nhẹ trên bờ vai và trên cánh tay áo
kimono màu xám của nàng. Mái tóc nàng dường như sáng lung linh.
Ánh sáng có vẻ hơi sáng quá với một túp lều dùng cho các
buổi trà đạo, tuy nhiên cũng chính là ánh sáng đó làm cho tuổi trẻ của thiếu nữ
nổi bật hơn. Chiếc khăn kê trà màu đỏ, gợi cho người ta có cảm giác êm dịu
nhiều hơn là tươi mát, như thể một bông hoa đỏ đang nở trên tay thiếu nữ.
Chàng tưởng như ngàn cánh hạc nhỏ và trắng tung bay quấn
quýt xung quanh người nàng.
Bà Ota nâng chiếc chén Oribe màu đen trong lòng bàn tay. -
Màu xanh của trà tương phản với màu đen, như những khoảng màu xanh xuất hiện
vào dịp đầu xuân vậy. - Song ngay cả bà, bà cũng chẳng hề nhắc đến sự kiện
chiếc chén đã có lần thuộc quyền sở hữu của chồng bà.
Sau đó là buổi xem xét cho có lệ những đồ dùng trong các
cuộc trà đạo. Bọn con gái biết rất ít về những thứ đó, nên phần lớn đều hài
lòng với những câu giải thích của Chikako.
Chiếc bình đựng nước và đồ dùng để khuấy trà trước kia cũng
thuộc về cha Kikuji. Song cả Kikuji lẫn Chikako không đề cập đến sự kiện này.
Khi Kikuji đang nhìn bọn con gái lần lượt ra về, bà Ota đến
bên chàng.
- Tôi sợ là tôi đã tỏ ra quá vụng về. Có lẽ tôi làm cậu
phiền lòng, song khi tôi trông thấy cậu thì như thể những ngày xa xưa hiện về
rõ rệt hơn bất cứ thứ gì khác.
- Ồ?
- Cậu bây giờ trông chững chạc quá. - Trông bà ta như sắp
khóc. - Vâng, mẹ cậu. Tôi cũng định dự đám tang của bà, nhưng rồi không hiểu
sao tôi không đến được.
Kikuji cảm thấy khó chịu.
- Cha cậu rồi đến mẹ cậu. Chắc cậu cảm thấy đơn độc lắm.
- Vâng, có lẽ thế.
- Cậu chưa định về bây giờ sao?
- Thực ra…
- Có bao nhiêu điều mình cần nói với nhau, một ngày nào đó
tôi mong được gặp cậu.
- Cậu Kikuji. - Chikako gọi vọng từ phòng bên cạnh.
Bà Ota đứng dậy với vẻ tiếc nuối. Cô con gái của bà đã ra
ngoài và đang đứng đợi mẹ ở ngoài vườn.
Cả hai mẹ con ra về sau khi cúi đầu chào Kikuji. Trong đôi
mắt người thiếu nữ có tia nhìn chống đối.
Chikako đang cùng với người tớ gái và hai hay ba người học
viên mà cô ta thương nhất lau chùi lại phòng bên cạnh.
- Cái nhà bà Ota nói gì thế?
- Chẳng có gì đặc biệt cả. Không có gì hết.
- Cậu phải thận trọng với mụ ta mới được. Trông bề ngoài có
vẻ nhu mì dịu dàng như vậy - mụ ta khéo tự thu xếp để làm ra vẻ chẳng bao giờ
có thể làm hại một ai. Nhưng cậu không bao giờ có thể đoán được mụ đang nghĩ gì
trong đầu đâu.
- Tôi đoán hình như bà ta đến dự trà đạo do cô tổ chức luôn
thì phải? - Kikuji hỏi với đôi chút mỉa mai. - Bà ta bắt đầu lại từ khi nào
vậy?
Để tránh độc dược của Chikako, chàng đứng lên đi ra ngoài
vườn.
Chikako đi theo chàng.
- Cậu thấy cô gái thế nào? Đẹp đấy chứ hả?
- Rất đẹp. Nhưng có lẽ nàng sẽ còn đẹp hơn nếu tôi gặp nàng
mà không có các người dòm ngó xung quanh - cô, bà Ota và cái bóng ma của cha
tôi.
- Tại sao những điều đó lại làm cậu bận tâm cho được? Bà Ota
không dính líu gì đến cô gái nhà Inamura hết.
- Đối với tôi dường như đó là một việc không đẹp đối với cô
gái.
- Tại sao? Nếu vì sự có mặt của bà Ota làm cậu bực dọc, thì
tôi xin lỗi, nhưng cậu nên nhớ là tôi không hề mời bà ta. Và cậu nên nghĩ đến
cô Inamura một cách biệt lập mới phải.
- Tôi phải đi bây giờ. - Chàng ngừng lại. Nếu chàng tiếp tục
bước song song với Chikako, chắc chắn cô ta khó mà buông tha cho chàng về.
Khi còn lại một mình, chàng nhận thấy cây đỗ quyên trên sườn
núi đã đâm nụ. Chàng thở ra thật dài.
Chàng cảm thấy tự coi thường vì đã để Chikako dẫn dắt chàng
hơi xa; tuy nhiên cái ấn tượng về cô gái trong chiếc khăn choàng có vẽ hình
ngàn cánh hạc thật tươi mát và trong sạch.
Có lẽ chính nhờ nàng mà cuộc gặp gỡ giữa chàng và hai người
đàn bà cũ của cha chàng đã không còn làm chàng bực dọc như chàng tưởng.
Hai người đàn bà vẫn còn đó để nói về cha chàng và mẹ chàng
đã nằm xuống. Chàng cảm thấy một cái gì gần như là sự giận dữ.
Cái bớt xấu xí lại hiện ra trong tâm trí chàng.
Một cơn gió chiều thoảng qua, mơn man những chiếc lá non.
Kikuji bước chậm rãi, chiếc mũ cầm nơi tay.
Từ xa chàng nhận ra bóng dáng bà Ota trong bóng mát của
chiếc cổng chính dẫn vào ngôi đền.
Chàng tìm đường tránh mặt. Chàng có thể qua lối cổng khác để
rời ngôi đình bằng cách rẽ phải hay rẽ trái. Nhưng chàng vẫn bước đều về phía
cổng chính.
Bà Ota vừa trông thấy chàng liền bước lại. Đôi má bà ửng
hồng.
- Tôi có ý đợi cậu. Tôi muốn gặp lại cậu, có lẽ tôi có vẻ kỳ
cục, nhưng tôi cần nói vài điều với cậu. Nếu chúng ta từ biệt tại nhà cô
Kurimoto, tôi sợ là không có dịp gặp lại cậu nữa.
- Thế còn con gái bà đâu rồi?
- Fumiko đi trước với một cô bạn.
- Chắc cô biết bà đợi tôi?
Bà Ota nhìn vào mắt Kikuji:
- Phải.
- Tôi sợ cô không tán thành lắm việc này đâu. Tôi thấy tội
cho cô ta trong buổi trà đạo vừa qua. Rõ ràng là cô ấy không muốn gặp mặt tôi.
- Câu nói vừa có vẻ cộc cằn vừa có vẻ thận trọng. Nhưng bà Ota trả lời thẳng
thắn.
- Với Fumiko, gặp mặt cậu là một điều khổ tâm cho nó.
- Bởi vì chính cha tôi đã làm cho cô ấy đau khổ.
Kikuji có ý nói chính bà Ota cũng đã làm cho chàng khổ tâm.
- Không phải vậy đâu. Cha cậu đối xử với con bé rất tử tế.
Có dịp, tôi sẽ kể cậu nghe về chuyện này. Thoạt đầu, con bé không tỏ ra mấy
thân thiện, mặc dù cha cậu đã cố gắng đối xử tốt với nó. Nhưng rồi con bé cũng
thay đổi vào lúc chiến tranh sắp chấm dứt với những cuộc oanh tạc dữ dội. Tôi
không hiểu tại sao. Con bé đã làm hết mình những gì mà nó có thể làm để giúp
cha cậu. Cố nhiên dạo đó nó còn nhỏ. Cái mà nó có thể làm là đi tìm mua gà, cá
và những thứ tương tự cho cha cậu. Nó khá cương nghị nên một khi nó quyết định
làm cái gì nó không màng đến sự hiểm nguy. Ngay cả khi xảy ra những vụ oanh
tạc, nó dám về cả những vùng quê để tìm mua gạo. Cha cậu đã tỏ ra rất ngạc
nhiên về thái độ thay đổi đột ngột đó của con nhỏ. Tôi cũng rất xúc động đến độ
tôi suýt cảm thấy lòng tự ái bị thương tổn. Đồng thời, tôi cũng cảm thấy như
mình đang bị quở mắng.
Kikuji thầm hỏi: liệu mẹ chàng có cùng được hưởng sự tử tế
mà cô gái họ Ota đã dành cho cha chàng. Những món tặng phẩm đáng giá mà cha
chàng thỉnh thoảng đem về nhà, phải chăng đó chính là những món mà Fumiko đã
mua được?
- Tôi cũng không hiểu tại sao Fumiko lại đổi thay như vậy.
Có thể là vì, giữa thời chiến, người ta không biết được hôm nay hay ngày mai sẽ
chết bất ngờ. Tôi nghĩ là con bé tội nghiệp cho tôi, nên nó sốt sắng giúp đỡ cả
cha cậu nữa.
Trong cơn rối loạn của cuộc bại trận, có lẽ cô gái đã hiểu
mẹ cô tha thiết một cách tuyệt vọng với cha Kikuji như thế nào. Thực tế phũ
phàng của những ngày tao loạn đã khiến cô quên đi cái quá khứ thuộc về cha ruột
mình để chỉ nhìn thấy cái thực tại vây quanh người mẹ góa bụa.
- Cậu có để ý nhẫn Fumiko đeo nơi tay không?
- Không.
- Cha cậu đã cho nó cái nhẫn đó. Ngay cả khi cha cậu sống
với tôi ông vẫn thường về nhà mỗi khi có báo động oanh tạc. Thường Fumiko hay
theo tiễn cha cậu về mặc dù không ai trong chúng tôi đưa đề nghị đó ra. Nó bảo
nếu để cha cậu về một mình, nhỡ chẳng may có cái gì xảy ra thì sao. Một đêm,
sau khi đưa cha cậu về, nó không trở lại nhà như mọi lần. Tôi hy vọng là nó sẽ
ngủ đêm lại nhà cậu, nhưng tôi cũng sợ là cả hai người đều bị trúng bom. Thế
rồi buổi sáng hôm sau nó về nhà và cho biết, nó tiễn cha cậu về đến cổng rồi
trải qua một đêm trong hầm trú ẩn. Để tỏ ý cảm ơn con bé, cha cậu đã cho nó
chiếc nhẫn trong kỳ viếng thăm kế đó. Tôi chắc là nó bối rối nếu để cậu nhìn
thấy chiếc nhẫn đó.
Kikuji cảm thấy khó chịu vô cùng. Thật là kỳ cục khi bà Ota
có vẻ như mong mỏi mối thiện cảm mà chàng đã dành cho bà như một điều tự nhiên
phải có. Tuy vậy, chàng vẫn không tỏ một thái độ coi thường hay bực dọc. Ở
người thiếu phụ đứng tuổi toát ra một vẻ nồng nàn khiến chàng như bị đẩy ra
khỏi sự thận trọng cố hữu.
Khi Fumiko thực hiện, một cách tuyệt vọng những gì nàng có
thể làm được để giúp cha chàng, có phải nàng đã từng theo dõi mẹ nàng mà vẫn
không thể nào hiểu được bà?
Kikuji có cảm tưởng là khi bà Ota nói về cô con gái bà cũng
chính là lúc bà nói về mối tình cảm giữa bà với cha chàng. Dường như bà có vẻ
biện hộ điều gì với tất cả niềm đam mê bà đã có và cuối cùng, cuộc biện hộ
dường như cũng không phân biệt sự khác nhau giữa cha chàng và chàng. Có một mối
nhớ nhung sâu đậm và nồng nàn trong giọng nói của bà Ota, như thể bà đang nói
chuyện với cha Kikuji vậy.
Niềm oán hận mà mẹ con Kikuji dành cho bà Ota tuy đã phai
nhạt đi ít nhiều, nhưng chưa hoàn toàn mất hẳn. Chàng cũng sợ là khi chàng tỏ
ra hết sức thận trọng chàng vẫn có thể tìm thấy ngay trong chính chàng hình
bóng người cha đã từng được bà Ota yêu thương. Chàng không ngăn nổi sự tưởng
tượng thuộc về cha chàng trong quá khứ, như chính chàng đã quen thuộc, từ lâu
rồi, với thân thể của người đàn bà đang đứng trước mặt. Chàng hỏi:
- Bà thường đến nhà cô Kurimoto? Trước kia chắc bà đã quen
biết khá nhiều với cô ta chứ?
Bà Ota cúi đầu, đáp:
- Sau khi cha cậu chết, tôi có nhận được một lá thư của cô
ta.
Lúc đó tôi nhớ cha cậu kinh khủng và tôi cảm thấy cô đơn vô
cùng.
- Thế cô Fumiko có đến thăm cô Kurimoto cùng với bà không?
- Fumiko à? Tôi đem nó đi chỉ để cho nó có bạn thôi.
Hai người băng qua những con đường mòn, đi ngang qua nhà ga
Kamakura ở phía Bắc và lúc này họ đang tiến lên ngọn đồi đối diện với đền
Engakuji.
IV
Bà Ota năm nay ít nhất cũng bốn mươi lăm tuổi, tính ra bà
hơn Kikuji đến hai mươi tuổi, nhưng bà đã làm cho Kikuji quên hẳn tuổi bà khi
hai người yêu nhau. Chàng có cảm tưởng như chàng ôm trong tay một người đàn bà
trẻ hơn chàng.
Cùng chia sẻ niềm hạnh phúc với một người đàn bà đã từng
trải, Kikuji không hề cảm thấy bối rối vì mặc cảm thiếu kinh nghiệm yêu đương
của mình.
Chàng có cảm tưởng như đây là lần đầu tiên chàng biết đàn bà
và cũng lần đầu tiên chàng biết đến người đàn ông trong chàng. Quả thực là một
sự thức tỉnh lạ lùng. Trước kia, chàng không ngờ một người đàn bà có thể mềm
mại và dễ thụ cảm đến độ đó, tính chất đó đã được bộc lộ sau đó khi hai người
gần nhau, đồng thời nó đã mê hoặc chàng vào trong một vùng đầy thương yêu nồng
nàn.
Thường Kikuji cảm thấy ghê sợ sau mỗi lần gần gũi đàn bà:
nhưng bây giờ, sau phút ân ái, chàng ý thức về một việc nghỉ ngơi êm đềm. Chàng
cũng thường đột ngột bỏ đi sau đó, nhưng hôm nay chàng cảm thấy như là lần đầu
tiên chàng được gần gũi da thịt đàn bà ấm áp và chàng không ngần ngại buông thả
mình trong cảm giác đó. Mãi đến hôm nay chàng mới nhận thấy tận cơn sóng trong
mắt của người đàn bà. Trầm mình trong sóng đó, chàng cảm thấy mãn nguyện như
sau khi chiến thắng, kẻ chinh phục được tên nô lệ rửa chân cho mình.
Và có cảm giác về một thứ tình mẫu tử nơi người đàn bà nữa.
- Cô Kurimoto có một cái bớt lớn. Bà biết không?
Kikuji nói trong lúc đầu chàng ngẩng lên. Chàng đã vô tình
mang câu chuyện về cái bớt của Kurimoto vào buổi tối hôm nay. Có lẽ vì một sự
chậm trễ của ý thức, nên chàng không ngờ rằng mình có vẻ như muốn nói xấu
Kurimoto. Chàng giơ tay trỏ vào ngực:
- Cái bớt nằm ở chỗ này, ngay trên vú.
Một cái gì đã đến trong chàng khiến chàng nói lên điều đó.
Một cái gì đó đến trong chàng ngoài ý muốn, để tạo dịp cho chàng nguyền rủa
người đàn bà có cái bớt ở vú. Hoặc giả điều đó chỉ có ý giấu giếm một nỗi e
thẹn dịu dàng trong chàng vì chàng đã từng muốn nhìn tận mắt thân thể của
Kurimoto, để xem cái bớt thật sự nằm ở đâu thôi.
- Thật tởm!
Vừa nói bà Ota vừa khép nhanh chiếc kimono lại. Tuy nhiên,
bà cũng tỏ ra không chấp nhận cái bớt của Kurimoto. Bà nói thản nhiên:
- Tôi không biết là cô ta có cái bớt đó. Làm sao cậu có thể
nhìn thấy nó bên dưới chiếc áo kimono chứ?
- Có, tôi thấy được.
- Không! Làm sao cậu có thể nhìn thấy được chứ?
- Bà có thể thấy nó nếu nó ở đây, tôi tưởng tượng được.
- Thôi đi. Có phải cậu đang tìm xem tôi có cái bớt như vậy
không, phải không?
- Không phải vậy. Nhưng tôi đang tự hỏi liệu bà có cái bớt
như vậy, bà sẽ cảm thấy ra sao?
- Nhưng tại sao cậu lại đi nói đến chuyện đó? Điều đó có can
hệ gì đâu?
Mặc dù có vẻ phản đối câu chuyện Kikuji đang đề cập tới nhưng
thái độ của bà ta thật thản nhiên. Độc dược mà Kikuji tung ra, dường như không
gây ra một phản ứng nào. Chính độc dược đó đã ngấm lại chàng.
- Tôi nghĩ là nó can hệ. Tôi chỉ nhìn thấy cái bớt đó một
lần, dạo đó tôi mới tám hay chín tuổi gì đó và bây giờ tôi có thể tưởng tượng
thấy nó.
- Tại sao vậy?
- Chính bà cũng đã từng sống trong sự nguyền rủa cái bớt đó
của Kurimoto. Chứ không phải cô Kurimoto đến gặp bà dễ dàng giật lại cha tôi,
nhưng lại làm ra vẻ tranh đấu giùm cho mẹ con tôi đấy chắc?
Bà ta gật gù và dịch ra xa Kikuji. Kikuji kéo bà lại gần,
xiết chặt trong vòng tay.
- Cô Kurimoto có mặc cảm về cái bớt của mình. Điều đó làm
cho cô ta đáng ghê tởm hơn.
- Cậu có ý nghĩ gì mà quái gở vậy?
- Và có lẽ vì vậy mà cô ta không nghĩ đến việc trả thù cha
tôi.
- Tại sao lại trả thù?
- Cô ta nghĩ là cha tôi coi thường cô ta cũng chỉ vì cái bớt
đó. Có thể cô ta cũng tự an ủi rằng cha tôi bỏ rơi cô ta chính vì cái bớt đó.
- Thôi, đừng nói về cái chuyện ghê tởm đó nữa.
Tuy nói vậy, bà Ota chưa hình dung ra được cái bớt kia ra
sao, nên lại tiếp tục:
- Tôi không tin là cô Kurimoto còn bận tâm về chuyện đó nữa
đâu. Sự đau khổ chắc đã nhạt từ lâu rồi.
- Liệu sự đau khổ nhạt đi có còn để lại một dấu vết nào?
- Cậu đôi khi có vẻ thương cảm về chuyện đó lắm?
Bà Ota nói, nửa người còn đang mơ mộng.
Kikuji lên tiếng nói về một chuyện mà chàng đã quyết định
không nói ra dù với giá nào.
- Bà còn nhớ cô gái ngồi bên trái bà trong buổi trà đạo trưa
nay không?
- Có, cô Yukiko, thuộc giòng họ nhà Inamura.
- Cô Kurimoto mời tôi đến hôm nay không ngoài mục đích để
xem mắt nàng.
Bà Ota nhìn sững Kikuji với đôi mắt mở lớn không chớp.
- Không thể như thế được. Đúng là một lối mai mối. Tôi không
bao giờ ngờ được.
- Thực ra đây chưa phải là một cuộc mai mối.
- Với tôi, đó chính là một cuộc mai mối. Như vậy cậu vừa trở
về nhà sau một cuộc xem mắt vợ tương lai.
Một giọt nước mắt lăn xuống gò má bà Ota rồi nhỏ lên mặt
gối.
Đôi vai run rẩy, bà nức nở.
- Thật bậy. Bậy. Tại sao cậu không nói cho tôi rõ từ trước?
Nói xong bà úp mặt xuống mặt gối.
Kikuji không ngờ phản ứng của bà Ota lại đột ngột đến thế.
- Nếu bà cho việc chúng tôi làm là bậy thì nó là bậy, mặc dù
tôi có làm cái việc xem mắt người ta hay không. - Chàng có vẻ thành thật. - Tôi
không thấy giữa hai việc đó có một liên hệ nào với nhau cả.
Tuy nói vậy, chàng cũng bắt gặp lại hình ảnh của cô gái nhà
Inamura. Chàng có thể hình dung ra chiếc khăn màu hồng của nàng với hình vẽ bầy
hạc trắng trên đó.
Hình ảnh người đàn bà đang khóc trở nên xấu xí tệ. Đôi vai
đầy đặn của bà ta run lên.
- Trời ơi, thật bậy, làm thế nào mà tôi đã làm cái việc đó?
Tôi thật tội lỗi.
Nếu Kikuji tỏ ra hối hận thì chàng đã có cái cảm giác ghê
tởm về sự chung đụng thể xác với bà Ota. Dầu sao, ngoài vấn đề xem mắt vợ tương
lai của Kikuji thì bà ta cũng đã từng là tình nhân của cha chàng. Nhưng chàng
không cảm thấy ân hận, cũng không cảm thấy ghê tởm.
Chàng không hiểu sự việc đã xảy ra ra sao và nó đã xảy ra
một cách hết sức tự nhiên. Có lẽ bà Ota đang ân hận vì đã quyến rũ chàng, dù bà
không thực tâm định quyến rũ chàng và Kikuji cũng không cảm thấy là chàng bị
quyến rũ. Không có vấn đề kháng cự về phía chàng cũng như về phía người đàn bà.
Chàng có thể nói là chàng không cảm thấy có một sự ghê tởm nào hết ở đây.
Họ đưa nhau đến một cái quán trên ngọn đồi đối diện với đền
Engakuji dùng cơm chung, vì bà Ota còn đang tiếp tục nói về cha chàng. Kikuji
không có bổn phận phải nghe. Thế mà chàng vẫn im lặng ngồi nghe bà ta kể về cha
chàng trong một cảm giác xa lạ; dường như không để ý thái độ đó của chàng, bà
Ota vẫn nói như biện minh cho niềm thiết tha của mình dành cho dĩ vãng. Trong
khi lắng nghe bà Ota nói, Kikuji chợt cảm thấy lòng mình trở nên khoan dung.
Một mối cảm tình đầy che chở vây tỏa lấy người thanh niên.
Chàng nghĩ về hạnh phúc mà cha chàng đã được hưởng.
Có lẽ đây chính là căn nguyên của sự lầm lỡ. Cái lúc từ biệt
bà Ota đã qua và trong một phút yếu lòng, Kikuji đã buông xuôi. Mặc dù trong
tận đáy lòng, chàng vẫn cảm thấy có một bóng tối dày đặc. Chàng đã nói hộ cho
Korimoto và cô gái nhà Inamura một cách độc địa.
Chỉ vì sự độc địa đó quá hiệu quả đấy thôi. Đột nhiên chàng
cảm thấy hối hận, và sự hối hận đó đã kéo theo nó lòng ghê tởm và một ngọn sóng
hung bạo ích kỉ chợt bủa vây lấy chàng, thúc đẩy chàng phải nói lên một điều gì
tàn nhẫn hơn.
Người đàn bà lên tiếng:
- Thôi, bỏ qua đi. Điều đó chẳng nghĩa lý gì. Không có gì
hết cả.
- Bà còn nhớ cha tôi không?
- Hả? Cậu nói cái gì vậy?
Bà Ota ngó chàng với vẻ ngạc nhiên qua đôi mắt đỏ hoe vì
khóc; Kikuji vẫn có thể nhận ra nỗi chán chường của người đàn bà.
- Nếu cậu hỏi vậy, tôi không có gì để trả lời cả. Nhưng hiện
giờ tôi là một người đàn bà rất đau khổ.
- Bà không việc gì phải giấu tôi. - Kikuji mở phăng chiếc
kimono của bà Ota ra. - Nếu bà có một cái bớt, bà sẽ không bao giờ quên sự hiện
diện của nó cả. Cái ấn tượng…
Kikuji chợt kìm hãm lại những lời chàng định nói.
- Cậu không nên nhìn tôi như vậy...tôi không còn trẻ nữa. -
Kikuji ghì chặt bà ta như thể muốn ăn tươi nuốt sống người đàn bà.
Con sóng cũ trở lại, con sóng của người đàn bà.
Và chàng thiếp đi trong cảm giác êm đềm.
Nửa thức nửa ngủ, chàng nghe tiếng chim kêu chiêm chiếp.
Dường như chàng đã thức dậy lần đầu tiên do tiếng gọi của
chim muông.
Lớp sương mai thấm ướt hàng cây nơi hàng hiên. Kikuji có cảm
tưởng những ngõ ngách trong đầu mình vừa được rửa sạch. Chàng không nghĩ gì cả.
Bà Ota nằm ngủ, lưng xoay lại phía chàng. Chàng thầm hỏi bà
ta xoay lưng lại phía chàng từ hồi nào. Chàng nằm chống khuỷu tay lên nệm ngó
xuống khuôn mặt người tình cũ của cha trong bóng tranh tối tranh sáng.
V
Khoảng hai tuần lễ sau, con gái bà Ota đến tìm Kikuji tại
nhà chàng.
Kikuji sai người hầu gái đưa nàng vào phòng khách. Cố gắng
kìm hãm sự hồi hộp, chàng mở tủ đựng cốc tách và mang ra hộp kẹo. Liệu cô Ota
tới đây một mình hay có cả bà mẹ đứng đợi ở ngoài vì không thể vào nhà?
Người thiếu nữ đứng dậy khi chàng mở cửa phòng khách, đầu
nàng cúi xuống và Kikuji nhìn thấy chiếc môi dưới hơi trề của nàng mím lại một
vẻ cương quyết.
- Xin lỗi đã để cô đợi lâu.
Vừa nói, Kikuji vừa mở cánh cửa kính trông ra vườn. Khi đi
qua phía sau lưng người thiếu nữ, chàng bắt gặp một mùi hương tàn tiết ra từ
đóa thược dược trắng cắm trong lọ hoa. Đôi vai đầy của nàng hơi nghiêng về phía
trước.
- Xin mời cô ngồi.
Kikuji cũng kiếm một chỗ ngồi xuống. Chàng cảm thấy lạ lùng
khi bắt gặp hình ảnh người mẹ nơi người con gái.
- Lẽ ra tôi phải gọi dây nói trước cho anh mới phải.
Đầu nàng vẫn cúi xuống.
- Không sao. Tuy nhiên, tôi ngạc nhiên là cô lại có thể tìm
ra nhà tôi.
Nàng gật đầu.
Rồi Kikuji nhớ ra: trong thời kì thành phố bị oanh tạc nàng
đã có lần tiễn cha chàng về gần đến cổng nhà chàng. Chàng đã được bà Ota thuật
cho nghe về chuyện này tại đền Engakuji.
Vừa chợt có ý định thuật lại chuyện này, chàng đã kìm hãm
lại ngay. Chàng đưa mắt nhìn thiếu nữ.
Sự nồng nàn của bà Ota chợt trở lại trong chàng như một dòng
nước ấm. Bà ta đã đầu hàng một cách dịu dàng mọi sự, chàng vẫn còn nhớ và chàng
đã cảm thấy an bình.
Chính vì cảm giác an bình đó, giờ đây chàng cảm thấy sự thận
trọng trở nên mờ nhạt trong chàng. Người con gái không nhìn lại chàng.
- Tôi... - Nàng lên tiếng phá tan sự im lặng giữa hai người
và nàng ngước nhìn chàng. - Tôi có việc cần phải nói với anh. Về mẹ tôi.
Kikuji nín thở.
- Tôi mong anh tha thứ cho bà.
- Tha thứ cho bà? - Kikuji linh cảm người mẹ đã nói hết về
chàng cho cô con gái nghe. - Nếu có người nào được tha thứ thì người đó chính
là tôi mới phải.
- Tôi muốn anh tha thứ cho mẹ tôi thay cho cha anh luôn thể.
- Liệu cha tôi có phải là người cần được tha thứ? Nhưng mẹ
tôi không còn sống nữa, vậy thì ai làm cái việc tha thứ đó bây giờ?
- Chính vì lỗi mẹ tôi mà cha anh mất sớm như vậy. Cả mẹ anh
nữa. Tôi đã bảo với mẹ tôi như vậy.
- Cô thật giàu tưởng tượng. Cô không nên tàn nhẫn với bác
gái như vậy.
- Lẽ ra mẹ tôi là người chết trước mới đúng.
Nàng nói như thể chính nàng cũng bị xấu hổ nữa.
Kikuji nhận thấy nàng đang nói về mối liên hệ giữa chàng và
mẹ nàng. Cả hai làm cho chàng đau đớn và xấu hổ biết chừng nào!
- Tôi muốn anh tha lỗi cho mẹ tôi, - người con gái lại nói,
lần này trong giọng nói của nàng chứa đựng một sự biện hộ khẩn thiết.
- Thực ra đây không phải là vấn đề tha lỗi hay không tha
lỗi. - Kikuji nói với thái độ quả quyết. - Tôi là kẻ chịu ơn mẹ cô.
- Mẹ tôi tệ lắm. Bà không xứng đáng chút nào, và anh cũng
nên chấm dứt ngay với bà. Anh không có gì phải bận tâm về bà hết. - Những lời
nói tuôn ra và giọng thiếu nữ run run. - Tôi van anh đó.
Bây giờ Kikuji hiểu ý nghĩa của sự tha thứ mẹ nàng yêu cầu
chàng dành cho người mẹ. Điều đó cũng có nghĩa là chàng không nên tiếp tục gặp
gỡ bà Ota nữa.
- Cũng đừng gọi dây nói cho bà.
Khuôn mặt thiếu nữ ửng hồng khi nàng nói câu trên. Nàng
ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào mặt Kikuji, như thể cố gắng kìm chế sự ngượng
ngập. Những giọt nước mắt long lanh trong đôi mắt mở lớn và đen, đầy vẻ thành
thật. Đôi mắt dần thay thế cho sự tranh đấu tuyệt vọng. Kikuji nói:
- Tôi hiểu. Tôi rất ân hận.
- Van anh, tôi xin anh, - cùng với sự thẹn thùng mỗi lúc một
tăng, cả chiếc cổ trắng và dài của nàng cũng dần ửng hồng lên.
Trong bộ âu phục, cổ nàng đẹp hẳn lên với một xâu chuỗi
quanh cổ.
- Mẹ tôi hẹn anh trong dây nói và rồi đã không giữ lời. Tôi
đã ngăn bà lại. Khi bà cố gắng ra khỏi nhà, tôi đã ôm chặt lấy bà và không để
bà đi đến chỗ hẹn.
Giọng nàng bây giờ có vẻ hơi bình tĩnh.
Kikuji đã gọi dây nói cho bà Ota vào ngày thứ ba sau khi gặp
mặt nhau. Bà đã tỏ ra vui mừng, nhưng sau đó bà lại không đến phòng trà nơi hai
người đã hẹn gặp nhau qua dây nói.
Ngoài một lần gọi dây nói đó, Kikuji đã không hề tìm gặp lại
bà Ota lần nào.
- Sau đó tôi cảm thấy tội nghiệp giùm cho mẹ tôi nhưng trước
lúc đó, tôi lại cảm thấy tuyệt vọng khi cố giữ bà ở nhà. Bà cũng yêu cầu tôi từ
chối giùm bà buổi hẹn. Nhưng khi tôi gọi dây nói cho anh, tôi không nói được gì
cả. Mẹ tôi nhìn sững ống nói, nước mắt đầm đìa. Bà cảm thấy anh đang chờ đợi ở
đầu dây bên kia, tôi biết rõ bà lắm. Bà vẫn như vậy hoài.
Cả hai im lặng một lát. Rồi Kikuji lên tiếng trước:
- Tại sao cô lại chấp nhận để bác gái chờ tôi sau buổi trà
đạo của Kurimoto?
- Bởi vì tôi muốn hiểu là mẹ tôi không tệ quá như anh có thể
nghĩ.
- Bác gái không tệ mà còn ngược lại là đằng khác.
Người con gái cúi mặt xuống. Bên chiếc mũi cao và thẳng,
chàng có thể nhìn thấy chiếc miệng nhỏ và môi dưới của nàng trề ra như thể nàng
đang bĩu môi. Khuôn mặt tròn dịu dàng làm chàng nhớ đến người mẹ.
- Tôi biết bà Ota có người con gái và tôi thường ao ước được
nói chuyện với nàng về cha tôi.
Nàng gật đầu:
- Tôi cũng thường ao ước một điều như anh.
Kikuji nghĩ nếu được nói chuyện về cha chàng một cách thoải
mái và không bận rộn về bà Ota thì sung sướng biết bao.
Nhưng vì chàng không còn có thể “không phải bận rộn” để
chàng có thể tha thứ cho bà Ota và cùng một lúc cảm thấy chàng đang tha thứ cho
cái liên hệ giữa bà và cha chàng. Liệu chàng có nhận từ đây là một sự kiện lạ
lùng?
Có lẽ vì sợ là mình đã ở lại khá lâu, người thiếu nữ đứng
dậy.
Kikuji tiễn nàng ra đến cổng.
- Tôi hy vọng là chúng mình sẽ có dịp nói chuyện về cha tôi
vào một ngày nào đó. Và về mẹ cô, cùng tất cả vẻ đẹp mà bà có.
Kikuji lo sợ là chàng đã tự diễn tả tâm tình của mình một
cách hơi quá đáng. Tuy vậy, chàng vẫn không chối nhận là chàng đã thành thật.
- Nhưng anh sắp lập gia đình mà.
- Tôi sắp lập gia đình?
- Phải. Mẹ tôi bảo vậy. Anh đã xem mắt cô Inamura Yukiko, mẹ
tôi nói thế.
- Không phải như vậy đâu.
Từ chiếc cống đi xuống là triền dốc của ngọn đồi. Con phố
uốn khúc ở lưng chừng đồi, từ đó người ta chỉ có thể nhìn từ những ngọn cây
trong khu vườn của Kikuji.
Hình ảnh người con gái với chiếc khăn có in hình ngàn cánh
hạc trở lại trong tâm trí chàng. Fumiko dừng lại và ngỏ lời từ biệt.
Kikuji quay trở vào nhà.

