Lãnh quân dạ thiếp (Tập 1) - Chương 43-44-45
Chương 43
Mấy ngày sau tại Di Tâm Cư
Lan Quý Phi ngồi ngay ngắn trên nhuyễn ghế, trong tay cầm
chén trà thơm, chậm rãi nếm thử, Vân San đứng ở bên cạnh hầu hạ.
Lan Quý phi giương mắt nhìn thái giám đang đứng giữa phòng
hỏi: “Ngụy Kim Quý, Hoàng thượng bảo ngươi tới đây làm gì?.
“Dạ…”- Ngụy Kim Quý cúi đầu, mắt quét về bốn
phía liếc từng người một, tựa hồ có gì đó khó nói.
“Các ngươi lui xuống đi”- Lan Quý Phi phất tay ý
bảo.
“Vâng ạ”- Nha hoàn và cung nữ vội vàng lui ra.
Trong phòng chỉ còn lại Lan Quý Phi, Vân San, còn có Ngụy
Kim Quý.
Ngụy Kim Quý lúc này mới nói: “Khởi bẩm nương nương,
chuyện là thế này, Bắc Vương hình như đã để mắt đến Hủy Phu nhân trong phủ,
muốn hoàn thượng ban hôn, như thế hắn sẽ đáp ứng việc hoàng thượng đưa ra trên
buổi thượng triều, nhưng ngặt một điều vương gia lại không đồng ý…”
“Vậy nên hoàng thượng phái ngươi tới, muốn bổn cung
thuyết phục vương gia”.
“Nương nương anh minh”.
Lan Quý Phi trầm nhà, nàng mặc dù chỉ là người phụ nữ chăm
lo việc phụ trong nhà, nhưng cũng biết rõ cái lợi và hại trong đó.
Lúc này, hoàng thượng mời Bắc Vương đến, chắc chắn có ý
nghĩa quan trọng, quốc khố ngày càng trống rỗng, sau đó không lâu lại chiến tranh,
nhu cầu cấp bách là cần quân lương, phía nam lại vừa chịu thiên tai cũng cần
dùng tiền mà cứu giúp người dân. Mà Hoàng Bắc Thiên lại là người giàu nhất
nước, chỉ cần Hoàng Bắc Thiên đồng ý đem ngân lương ra như vậy có thể giải
quyết hết tất cả mọi việc.
Lan Quý Phi trong lòng cân nhắc mối quan hệ giữa lợi và hại,
bên trái Vân San có kiềm chế nhưng không được, nàng yêu Lăng Khiếu Dương,
trực giác của nữ nhi rất nhạy cảm, nàng nhìn ra được Lăng Khiếu Dương đối với
Hữu Hi quan tâm đặc biệt, trừ hận thù còn có thứ tình cảm lo lắng gì đó.
Nếu quả thật có thể đem Hữu Hi ra khỏi vương phủ, như vậy có
thể lấy đi một cây đinh trong mắt nàng, Vân San chờ đợi nhìn sắc mặt Quý Phi,
nàng cố gắng hi vọng, Quý Phi có thể đáp ứng nguyện vọng của Bắc Vương.
Cuối cùng Quý Phi cũng mở miệng: “Tốt lắm, ngươi đi gặp hoàng thượng, chuyện này cứ để bổn
cung làm chủ là được, một con tiện thiếp làm sao sánh bằng giang sơn xã tắc.”
Lời Lan Quý Phi vừa nói ra, trái tim Vân San cao hứng như
muốn nhảy cẫng lên, chỉ cần quý phi đáp ứng, Vương gia dù không muốn, cũng
không cách nào thoái thoát. Nàng biết rõ Vương gia là người hiếu đạo, hơn nữa
quý phi thân mang trọng bệnh, vương gia chắc chắn sẽ không dám chọc giận quý
phi.
Thái giám biết rõ, trong lòng vương gia, Quý Phi chiếm vị
trí không nhỏ, không cần mất thời gian mà đã có cuộc giao dịch tốt đẹp như vậy,
hành lễ nói: “Quý Phi nương nương thâm minh đại nghĩa, nô tài sẽ trở về bẩm
báo hoàng thượng ngay.”
“Đi đi”.
“Nô tài cáo lui!”- Ngụy Kim Quốc cúi gập người
lui ra.
“Di nương, người nên nghỉ ngơi một chút!”- Vân San
trong lòng vui vẻ, nhưng sắc mặt không hề biểu hiện, bàn tay dịu dàng đỡ lấy
quý phi đứng dậy đi về phía giường.
….
Hoàng Bắc Thiên muốn dẫn Hữu Hi bỏ chạy, hơn nữa còn cùng
hoàng đế thỏa hiệp kiến nghị, tất cả những điều này Hữu Hi đều không biết.
Mấy ngày nay, Hữu Hi không nhìn thấy Hoàng Bắc Thiên, nàng
đành nhờ Thiếu Cửu giúp nàng bổ củi nấu nước, không biết liệu có xảy ra chuyện
gì, Thiếu Cửu cũng chỉ oán trách liếc nhìn nàng một cái, quyết tâm ngậm miệng
không nói câu nào.
Lăng Khiếu Dương cũng không tìm đến nàng gây phiền toái, Hữu
Hi biết, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó, cuộc sống êm đềm này dường như
muốn ám chỉ sắp có cơn bão lớn mãnh liệt kéo đến.
Hữu Hi kinh ngạc ngây ngốc ngồi trong phòng ăn sau hậu viện,
nghĩ tới mà lo lắng, hôm nay Thiếu Cửu không tới, không biết đã xảy ra chuyện
gì.
“Hữu Hi”- Một đạo âm thanh trầm thấp, như có lực hút
vang lên sau Hữu Hi. Nghe thấy thanh âm, Hữu Hi trong lòng vui vẻ, xoay người
lại, là Hoàng Bắc Thiên mấy ngày nay đã không gặp, gương mặt khí phách lạnh
lùng mang theo tia vui sướng
“Hoàng Bắc Thiên!”-
Hữu Hi cao hứng hô một tiếng, đứng dậy, vội vàng chạy tới bên Hoàng Bắc Thiên,
lo lắng hỏi: “Mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy, có phải đã xảy ra chuyện gì?”
Hoàng Bắc Thiên nhìn ra trong mắt Hữu Hi tràn ngập lo lắng, hắn
trao cho nàng ánh mắt an tâm: “Không có chuyện gì xảy ra cả”.
Hữu Hi lúc này mới yên lòng, gương mặt nhỏ nhắn ban đầu còn
khẩn trương sau đó mềm mại mỉm cười: “Như vậy là tốt rồi”.
Hoàng Bắc Thiên không nhịn được cầm lấy tay Hữu Hi, con
ngươi đen ngóng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thuần mỹ của Hữu Hi: “Hữu Hi, ngươi
chuẩn bị đi, ngày mai ta sẽ mang người rời khỏi đây”.
“Mang ta đi?”- Hữu Hi kinh hãi đứng lên, lắc đầu nói:
“Không, ta không chấp nhận để ngươi làm chuyện nguy hiểm như vậy”
“Là do hoàng thượng đồng ý, cả Quý Phi nương nương cũng
làm chủ!”- Sắc mặt Hoàng Bắc Thiên vẫn như cũ, nhưng giọng nói
lại tiết lộ tâm tình của hắn cực kì cao hứng: “Không có nguy hiểm gì cả”.
“Hoàng thượng đồng ý? Hoàng thượng và quý phi đều tán
thành, vương gia chắc chắn không thể không nghe theo phải không?”- Hữu
Hi có chút kích động đứng lên.
Mặt Hữu Hi sáng bừng, Hoàng Bắc Thiên gật đầu, bàn tay ấm áp
buông lỏng tay Hữu Hi: “Phải!”
Nghe thấy Hoàng Bắc Thiên nói như vậy, trái tim Hữu Hi kích
động lẫn kinh hoàng, gương mặt nhỏ nhắn nóng bừng, nàng có thể rời đi, rời xa
khỏi Lăng Khiếu Dương, tên nam nhân khốn khiếp đó, không bao giờ phải quay lại
cuộc sống kinh khủng này, nhưng ngoài sự kích động, còn có cảm giác gì đó không
đơn giản, ánh mắt nghi hoặc nhìn Hoàng Bắc Thiên: “Nhưng hoàng thượng sao
lại đứng về phía ngươi? Ngươi có phải đã đáp ứng điều kiện gì đó của hoàng
thượng?- Hữu Hi vẫn nhớ rất rõ, Hoàng Bắc Thiên dùng điều kiện gì đó trao
đổi tự do của nàng, làm cho Lăng Khiếu Dương phải bỏ nàng ra.
Hoàng Bắc Thiên đột nhiên cau mày, vẻ mặt ngưng đọng nói: “Ngươi không phải rất ngốc sao?”
“Ngươi nói thật hay giỡn vậy”- Hắn dĩ nhiên rất hay
đùa, Hữu Hi không khỏi cười nói: “Ngươi đang khen hay là mắng ta vậy”.
Hoàng Bắc Thiên khẽ lắc đầu, hắn thích nhìn gương mặt tươi
tỉnh, tràn ngập sức sống của Hữu Hi.
Hữu Hi không chịu bỏ qua tiếp tục hỏi: “Ngươi rốt cuộc là
đã đáp ứng hoàng thượng điều kiện gì, có phải điều kiện đó rất lớn?”
Thân ảnh Hoàng Bắc Thiên cao ngất đứng trước mặt, cầm lấy
tay Hữu Hi vẽ lên một vòng tròn: “Điều kiện đó lớn như thế này”
Nhìn động tác của Hoàng Bắc Thiên, Hữu Hi không nhịn được
cười ra tiếng, nàng cảm thụ được nội tâm Hoàng Bắc Thiên rất vui vẻ, có thể
giúp đỡ nàng, hắn thật sự rất vui vẻ. Sâu trong tâm Hữu Hi nàng cực kì cảm
động.
Hoàng Bắc Thiên nghiêm túc nói: “Nếu ngươi không chịu
theo ta bỏ trốn, như vậy tổn thất còn nghiêm trọng hơn, hoàng thượng đã hạ
lệnh, không còn đường sống để quay lại nữa rồi!”.
Hữu Hi cảm kích nhìn Hoàng Bắc Thiên, tinh nghịch nói: “Nói
như vậy ta nhất định phải đi rồi”
“Uh!”
“Ta sẽ đi theo ngươi”- Hữu Hi rốt cuộc cũng nói ra
được lòng mình, nhưng giờ phút này, nàng vẫn không biết, Hoàng Bắc Thiên phải
chịu tổn thất nghiêm trọng như thế nào…
Chương 44
Di Tâm Cư.
Đêm khuya trầm lắng, Lăng Khiếu Dương vẻ mặt âm trầm đứng ở
giữa phòng, ánh nến toát ra, làm mặt hắn lúc ẩn lúc hiện.
“Mẫu phi vì sao lại tự ý quyết định như vậy!”- Con
ngươi đen của Lăng Khiếu Dương nhìn Lan Quý Phi, giọng nói trầm thấp mang theo
sự tối tăm và tức giận.
Lan Quý Phi sắc mặt bình thản, không vội vàng cũng không
chậm: “Vương nhi không biết sự tình hay sao, hoàng thượng đang lo lắng quốc
sự, ngươi thân là vương gia, mang trong người dòng máu hoàng thất, gánh vác
giang sơn xã tắc ngươi cũng có trách nhiệm một phần, nếu ngươi cứ như thế thì
sẽ không thể làm nên nghiệp lớn”.
Lăng Khiếu Dương có chút tức giận nói: “Nhưng không có
nghĩa là hài nhi phải đem người phụ nữ của mình mà dâng đi”.
Lan Quý Phi nhìn Lăng Khiếu Dương liếc mắt một cái, mắt híp
lại, thấp giọng: “Nữ nhân của ngươi? Vương nhi, nàng chỉ là một tì thiếp, giá
trị không bằng một con ngựa, lại là người phụ nữ mà ngươi hận, Vương nhi không
cần phải quan tâm như vậy, đem nàng ra làm vật trao đổi ít ra còn giúp được
nước nhà chẳng phải như thế rất tốt”.
Lan Quý Phi nói xong là Lăng Khiếu Dương cứng họng: “Nhưng
mà… mẫu phi không nên tự ý quyết định như vậy”.
“Như thế nào? Chăng lẽ ta là mẹ ngươi ngay cả việc làm
chủ cũng không được… khụ khụ…”- Lan Quý Phi ngôn ngữ kích động, không nhịn
được ho lên.
Lăng Khiếu Dương nhìn thân thể không khỏe của Lan Quý Phi,
mặc dù là có sự bất mãn, nhưng đành phải nhẫn nhịn, con ngươi đen hạ xuống tức
giận hô to: “Hầu hạ quý phi nghỉ ngơi”- Nói xong xoay người rời đi.
Lúc này trong sân một mảnh tối đen, không có ánh trăng cũng
không có thứ ánh sáng tinh quang. Trái tim của Lăng Khiếu Dương cũng như bầu
trời đêm đầy vẻ lo lắng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời không chút ánh sáng, trái
tim cũng rũ được cơn đè nén trong lòng.
Cứ như vậy để Hoàng Bắc Thiên đem Lãnh Dạ Hủy đi sao? Dạ Lan
an nghỉ dưới đất, bi thảm chết đi, hung thủ lại muốn giương cánh bay cao, cùng
nam nhân khác song túc song phi?
Không, hắn không cho phép có kết quả như vậy, hắn muốn hung
thủ giết Dạ Lan phải chịu thống khổ, hắn tuyệt đối không buông tay để nàng rời
đi.
Lăng Khiếu Dương âm trầm nghĩ tới, hai tay siết chặt thành
nắm đấm, xương kêu răng rắc, nồng đậm hận ý.
Ai thua ai thắng, đều chưa thể biết được, Lăng Khiếu Dương
cước bộ đến nơi ở của Hữu Hi.
Căn phòng đơn sơ của Hữu Hi vẫn còn ánh nến phát sáng, Lăng
Khiếu Dương đẩy cửa đi vào, Hữu Hi dĩ nhiên không phát hiện đến.
Thân ảnh nho nhỏ của nàng đang rất vui sướng sắp xếp, lục
tùm thứ gì đó, thân thể khom xuống đứng ở bên giường, tựa hồ như đang sửa sang
lại quần áo.
Mới vừa tắm rửa nên mùi thơm mát bay tràn ngập khắp phòng,
mái tóc dài có chút ẩm ướt bù xù sau người, cùng thân thể tinh tế hào làm một,
càng lúc càng phát ra vẻ mê người, nàng bây giờ vẫn chưa ngủ, mới làm xong công
việc ở phòng ăn trở về.
Nhìn bóng lưng mảnh khảnh cùng nhất cử nhất động của nàng,
hắn cảm thụ được niềm vui sướng của nàng, làm cho Lăng Khiếu Dương càng bực
mình.
Rời khỏi nơi này, cho nên mới vui như thế sao? Trái tim Lăng
Khiếu Dương tức giận bốc khói, sắc mặt âm trầm, đôi mắt giống như hàn tinh nhìn
chằm chằm thân ảnh vui sướng của Hữu Hi.
Hữu Hi ca một bài, vui sướng thu gom quần áo, cùng nhật ký
và bức họa Nhất Thần, một vài quần áo đơn giản bỏ vào bao vải, lúc này xoay
người, mới phát hiện Lăng Khiếu Dương không biết từ khi nào đã ở sau nàng, ánh
mắt của hắn làm cho nàng phát run.
“Ngươi… ngươi sao lại ở đây!”- Nam nhân này bước đi
không phát ra tiếng, giống như quỷ im lặng xuất hiện, muốn dọa chết người sao.
Con ngươi hàn tinh của Lăng Khiếu Dương nhìn chằm chằm
khuông mặt sợ hãi của Hữu Hi, cất bước tới gần, thân thủ túm lấy bao quần
áo nàng mới vừa chỉnh sửa kéo đến ném xuống đất
“Ngươi sao lại ném đồ của ta”- Hữu Hi bực mình trừng
mắt nhìn Lăng Khiếu Dương liếc một cái, khom lưng xuống nhặt, tay Lăng Khiếu
Dương túm lấy cánh tay nàng, ngăn trở hành động của Hữu Hi.
Thân thể Hữu Hi bị ép đứng trước mặt hắn, nàng nhận ra Lăng
Khiếu Dương đang phẫn nộ, đôi mắt tối tăm chứa đựng cừu hận.
“Làm cái gì? Bổn vương muốn làm chuyện đó”- Hắn chính
là muốn nhìn thấy sự vui sướng của nàng biến mất, trái tim Lăng Khiếu Dương phi
thường căm tức, hắn muốn phá vỡ sự vui sướng của nàng.
“Ngươi buông ra!”- Hữu Hi nhìn ánh mắt Lăng Khiếu
Dương, nhận ra trong câu nói của hắn có thâm ý, từ sung sướng ban đầu nay đã
trở thành sợ hãi cùng bất, giãy dụa muốn thoát khỏi giam cầm của Lăng Khiếu
Dương, lòng ngực kiên cố, chạm vào cơ thể mềm mại của nàng liền làm cho nàng
đau đớn.
Cánh tay của hắn mang theo phẫn nộ, gắt gao vòng lấy eo
nàng, hai khối thân thể kề sát nhau không có khe hở, làm cho nàng không cách
nào nhúc nhích, Hữu Hi sợ hãi không nói nên lời, chỉ có thể dùng ánh mắt bất an
nhìn Lăng Khiếu Dương.
“Tội thiếp của ta chưa gì đã muốn bay xa như vậy rồi sao?”-
Lăng Khiếu Dương lạnh mị nói nhỏ, hô hấp nóng rực thổi vào mặt Hữu Hi.
“Cho tới bây giờ ta vốn không phải là tội thiếp của
ngươi, ta càng không phải Lãnh Dạ Hủy, ta là An Hữu Hi, ta…”
“Câm miệng …!”- Lăng Khiếu Dương quát lên cắt
đứt lời nói của Hữu Hi: “Ngươi tưởng bổn vương không có mắt ngay cả thiếp
của mình cũng không nhận ra sao?”
Quân đi, Hữu Hi không muốn lại phải giải thích với hắn, hắn
chắc chắn không tin, hơn nữa nàng đã khắp rời đi, hắn như thế nào cũng không
còn quan trọng với nàng nữa.
“Tốt lắm, ta thích phụ nữ im lặng, đêm còn dài từ từ
hưởng thụ, tội thiếp, mau hầu hạ bổn vương an giấc”- Lăng Khiếu Dương lạnh
lẽo tà mị nói nhỏ vào tai Hữu Hi mà nồng đậm hận ý.
Chương 45
Trái tim Hữu Hi từng đợt thống khổ, nàng không muốn cùng hắn
tiếp xúc thân mật như vậy, không muốn.
Nhưng cơ thể cường tráng cùng với lực đạo của hắn làm cho
nàng không cách nào phản kháng, hắn vừa hôn vừa vuốt ve, làm cho nàng không
cách nào né tránh.
Hữu Hi thấy tình thế cấp bách liền la lên nói: “Vương gia
không nỡ để ta đi vì vậy muốn cùng ta tạo nên một đêm hoàn mỹ để chấm dứt quan
hệ này sao?”
“Không nỡ?”- Lăng Khiếu Dương ngẩng đầu, ánh mắt chế
giễu nhìn gương mặt kinh hoàng của Hữu Hi.
Hữu Hi tái nhợt nghiêm mặt, con mắt sợ hãi nhìn Lăng Khiếu
Dương lớn tiếng gào thét: “Vương gia luôn miệng nói hận ta, vì tỷ tỷ mà báo
thù, nhưng để báo thù có rất nhiều phương thức, tại sao vương gia lại chọn cách
này, chẳng lẽ việc vương gia yêu tỷ tỷ là giả, kỳ thật trái tim sớm đã phản
bội, nhưng lại lấy cớ trừng phạt này để che dấu sự phản bội của chính bản thân
mình, vậy vương gia cùng ta mây mưa chi hoan chắc sẽ không cảm thấy áy náy!”
Lăng Khiếu Dương sắc mặt đại biến, thẹn quà thành giận hô
to: “Câm mồm”.
Hữu hi cố ý gây sự, con ngươi đen nhìn thẳng Lăng Khiếu
Dương sẵn giọng nói: “Ngươi la to như vậy, chứng minh vương gia có tật giật
mình, tỷ tỷ người có thấy không, nam nhân này luôn miệng nói yêu ngươi nhưng
chính là đã yêu ta rồi, hắn căn bản không muốn rời xa ta, tỷ tỷ, ngươi có thấy
không?”
“Tiện nhân, câm mồm!”- Lăng Khiếu Dương nổi trận lôi
đình hô miệng tiếng, giơ tay lên, dùng chưởng lực thật lớn đánh vào gương mặt
nhỏ của Hữu Hi, phát ra âm thanh thanh thúy, thân thể Hữu Hi không ổn rồi ngã
xuống, hắn luôn dùng lực rất lớn, ngay cả tát cũng rất tàn nhẫn, trên mặt Hữu
Hi một trận bỏng rát, trong miệng tràn ngập mùi máu tươi.
“Ngươi không có tư cách phê phán tình yêu của ta cùng Dạ
Lan, ngươi vốn chỉ là một tiện thiếp, chỉ xứng làm ấm giường cho ta, để phát
tiết, ta yêu ngươi, ngươi chính là đang nằm mơ”- Lăng Khiếu Dương rống giận,
phẫn nộ đá ngã bàn trang điểm của Hữu Hi, rầm một tiếng bàn nát bấy, cuồng loạn
giận dữ hét: “Ngươi vĩnh viễn đừng nghĩ đến chuyện hạnh phúc.”
Lăng Khiếu Dương nổi giận nói xong, hung hăng vung ống tay
áo, thân ảnh cuồng nộ giống như gió rời khỏi phòng Hữu Hi.
Trong phòng tựa hồ vẫn còn lưu giữ mùi vị tức giận của hắn,
Hữu Hi đứng dậy, tuy rất đau đớn nhưng tâm trạng lại sảng khoái, vui vẻ.
Hắn cuối cùng cũng không làm được, Hữu Hi ngồi trên giường,
cầm lấy lọ thuốc mà Hoàng Bắc Thiên từng đưa, xoa lên mặt, Lăng Khiếu Dương nổi
giận vốn không ảnh hưởng tới nàng, dù đã trúng một cái tát nhưng có thể khiến
hắn kích động rời đi, nàng vốn dĩ là người thắng cuộc.
Ngày mai, ngày mai nàng có thể rời khỏi nơi này rồi, có thể
làm những chuyện mình muốn, báo đáp ân tình Hoàng Bắc Thiên, vốn là tâm nguyện
mới của nàng. Nếu như thật sự có một ngày nàng trở về hiện đại, nàng sẽ đi tìm
Nhất Thần, cùng Nhất Thần ca thực hiện những tâm nguyện trước đây, Hữu Hi ngồi
một chỗ không nhịn được cười khẽ, nàng cứ như vậy ước mơ cho tương lai…
….
Cuối cùng cũng đã chờ được ngày kế tiếp, ngoài cửa xe ngựa
chở hành lý đã ở ngoài bọc sẵn hành lý, chỉ còn đợi Hữu Hi, bọn họ có thể rời
đi.
Nghĩ tới Hữu Hi có thể rời đi nơi này để lộ ra khuôn mặt nhỏ
nhắn, rồi còn giữ nữ tử đặc biệt ở bên người, đáy lòng nổi lên tình cảm ấm áp,
cuộc sống như vậy chẳng phải rất tốt đẹp, trên mặt không tự chủ mà nở một nụ
cười sảng khoái.
Thiếu Cửu đứng ở bên Hoàng Bắc Thiên chờ Hữu Hi đi ra, vô
tình quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt mơ mộng của Hoàng Bắc Thiên, lại còn tự mỉm
cười.
Mỉm cười… Hoàng Bắc Thiên đã mỉm cười!
Thiếu Cửu không nhịn được xoa hai mắt, sau đó trợn to mắt
lên nhìn Hoàng Bắc Thiên, quả nhiên, khéo môi Hoàng Bắc Thiên cong lên, lại một
mình bật cười.
“Gia, ngài đang cười”- Thiếu Cửu nhảy đến trước mặt
Hoàng Bắc Thiên, kinh hô mộ tiếng, phảng phất như nhìn thấy chuyện rất hi hữu.
“Ta cười sao?”- Hoàng Bắc Thiên cau mày, bực mình liếc
nhìn Thiếu Cửu một cái.
“Đúng vậy, ta mới vừa nhìn thấy ngài cười”- Theo chủ
tử lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy Hoàng Bắc Thiên cười, hắn vẫn tưởng
Hoàng Bắc Thiên không bao giờ cười.
Hoàng Bắc Thiên lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, nghiêm mặt, quát
lạnh nói: “Ta không cười!”
Thiếu Cửu gãi đầu, thấp giọng thầm thì: “Rõ ràng là đã
cười mà không dám thừa nhận, bỏ cả núi vàng núi bạc, còn cả vài vạn lượng bạc
trắng mà có thể cười được hay thật”.
Hoàng Bắc Thiên sẵn giọng liếc nhìn Thiếu Cửu, quát: “Lắm
mồm!”
Thiếu Cửu ngậm miệng lại, liếc nhìn Hoàng Bắc Thiên một cái,
không lên tiếng nữa, nhưng lại nghĩ tới gương mặt lạnh lùng của Hoàng Bắc Thiên
có thể cười rộ lên như vậy thật tốt
“Hoàng Bắc Thiên, Thiếu Cửu!”- Từ cửa vương phủ đã
nghe giọng nói thanh thúy, cực kỳ cao hứng của Hữu Hi gọi ầm ĩ.
Hoàng Bắc Thiên tinh thần rung lên, con ngươi đen nhìn Hữu
Hi: “Mặt của ngươi?”
Hữu Hi vội vàng lắc đầu nói: “Không có việc gì đâu, chúng
ta đi thôi”.
Tâm Hoàng Bắc Thiên đau nhức không thôi, con ngươi đen thâm
trầm đáng sợ: “Hắn đánh ngươi!”
Trên vai Hữu Hi khoác một bao vải nhỏ, gương mặt thuần mỹ
nhỏ nhắn nhìn hắn cười: “Không quan trọng nữa, Hoàng Bắc Thiên, có thể rời
khỏi đây, cái gì cũng không quan trọng nữa, chúng ta đi thôi, ta không thể chờ
được nữa.”
Con ngươi đen của Hoàng Bắc Thiên nhìn mặt Hữu Hi, bàn tay
vuốt ve tựa hồ muốn lấy đi bớt đau đớn trên mặt, Thiếu Cửu thức tỉnh lên tiếng:
“Chủ tử không còn sớm nữa, chúng ta lên đường đi.”
Hoàng Bắc Thiên buông tay nói: “Lên xe”.
Hữu Hi gật đầu hướng tới xe ngựa, tay của Hoàng Bắc Thiên đỡ
lấy vòng eo Hữu Hi, dùng sức ôm đem nàng đỡ lên xe ngựa.
Hữu Hi ngồi trong xe vẻ mặt hưng phấn, trong mắt chưa bao
giờ từng léo lên thứ ánh sáng như vậy, Hoàng Bắc Thiên nhìn Hữu Hi, nhấc chân
muốn lên xe, lại nghe một đạo âm thanh the thé từ không xa truyền đến.
“Bắc Vương khoan đi, thánh chỉ đến…”

