Lãnh quân dạ thiếp (Tập 1) - Chương 69-70

Chương 69

Chuyện Hữu Hi hư
thai làm kinh động không ít người. Thái y liên tục chữa trị, hết cầm máu lại
rửa sạch rốt cuộc cũng đã xong xuôi.

Hài tử không
còn nữa
?”- Lăng Khiếu Dương hồn phi thất lạc hỏi, đôi mắt ửng hồng, nhìn
Hữu Hi nằm trên giường chìm trong đau đớn, không còn đủ sức để nói chuyện, hai
bàn tay nắm chặt. Đau đớn và khó chịu.

Phu nhân bị
trúng độc có hoạt tính vô cùng mạnh, đã ảnh hưởng đến thân thể rất nhiều, có
thể giữ lấy tính mạng đã là vạn hạnh, chỉ là
…”- Thái y vừa nói vừa do dự
đứng lên, Lăng Khiếu Dương vội vàng kích động túm lấy cổ áo thái y, giận dữ hét
lớn: “Còn chuyện gì nữa mau nói ra”

Thái y vội nói: “Dược tính quá mạnh, có lẽ sau này phu nhân
không thể mang thai được nữa”

Lời nói của thái
y làm cho Lăng Khiếu Dương chậm rãi buông tay, đôi mắt ửng hồng lấp lánh cái
nhìn sắc huyết lướt qua nhìn Hoàng Bắc Thiên đang ngây người, rồi lại nhìn Hữu
Hi.

Hoàng Bắc Thiên
nghe thái y nói như vậy cả người trở nên mất bình tĩnh. Tại sao lại như vậy?
Tại sao mọi thứ đều hùa nhau đổ lên đầu Hữu Hi?. Nàng đang cố gắng mỗi ngày vực
mình đứng dậy, cam tâm uống thuốc đắng, từ từ chấp nhận đứa trẻ!

Hắn biết rõ trái
tim Hữu Hi rất yếu ớt, nàng yêu quý đứa trẻ trong bụng như vậy, tại sao, giờ
phút này lại phát sinh những chuyện như vậy.

Lăng Khiếu Dương
phẫn nộ, hắn có cảm giác mình như vừa chết đi, hai tay chộp lấy Hữu Hi, điên
cuồng giận dữ hét lên: “Lãnh Dạ Hủy ngươi điên rồi, ngươi tự mình giết chết
hài tử, lại còn hại bản thân không thể sinh con được nữa, ngươi sợ mang thai
con ta như vậy sao, ngươi điên rồi, ngươi làm đủ chưa…

Ngươi điên
rồi sao
!”- Hoàng Bắc Thiên nhìn dáng vẻ kích động của Lăng Khiếu Dương đẩy
hắn ra, phẫn nộ nhìn Lăng Khiếu Dương, giận dữ hét: “Nàng đã đau đến mức như
vậy ngươi không nhìn ra sao, nàng làm sao có thể tự hại hài tử của mình, ngươi
bình tĩnh lại, nhìn nàng đi, nàng cần có người quan tâm, cần người an ủi, không
phải để cho ngươi chỉ trích lung tung

Lăng Khiếu Dương
nổi giận xanh mặt, đẩy Hoàng Bắc Thiên, chỉ vào đám nha hoàn hầu hạ, lạnh lẽo
hỏi: “Nói, nàng hôm nay đã ăn cái gì, do ai mang tới

Phu nhân uống
qua an thai dược, sau đó ăn bữa sáng
”- Hai người nha hoàn quỳ trên mắt run
run lắp bắp trả lời.

Đem thuốc đến
đây!”

“Vâng, nô tỳ
đi lấy
”- Một người nha
hoàn đứng dậy, đi về phái phòng ăn.

Hữu Hi trải qua
một cơn đau nhức ê ẩm, ánh mắt có chút khởi sắc, lúc này mới hiểu được vì sao
mẹ nàng lại nói hài tử là một phần máu thịt của mình.

Chân mỏi rã rời,
thân thể đau nhức, trái tim như bị tra tấn.

Lăng Khiếu Dương
chỉ biết chỉ trích, vô lại, tức giận mắng nha hoàn, hoàn toàn quên mất nàng
đang nằm chết lặng.

Vương gia thuốc đã mang tới!”- Trong chốc lát,
nha hoàn đã trở lại, trên tay cầm thuốc, quỳ xuống cách Lăng Khiếu Dương không
xa.

Thái y không đợi sự phân phó liền đi tới, xem xét kĩ lưỡng
cặn thuốc, tinh tế nhìn, sau đó hướng về Lăng Khiếu Dương nói: “Khởi bẩm vương gia, thuốc này
hoàn toàn không có vấn đề gì, không biết phu nhân còn dùng qua thứ thuốc nào
khác không
?”

Ánh mắt căm phẫn của Lăng Khiếu Dương nhìn đám nha hoàn hằng
ngày hầu hạ Hữu Hi.

Nha hoàn cúi đầu như dán chặt xuống đất, run rẩy nói: “Phu
nhân chỉ uống thuốc ăn sáng, sau đó không dùng qua thứ gì cả

Khốn khiếp!”- Lăng Khiếu Dương nổi giận, một cước đá
văng chiếc bàn bát tiên, hộp gỗ trên bàn rơi xuống mặt đất, bên trọng xuất hiện
một số khối màu trắng.

Nha hoàn bị hành động của Lăng Khiếu Dương làm sợ hãi đến
nhắm mắt lại, viên châu màu trắng rơi ra ngay tầm mắt thái y.

Thái y cầm lên, hít vào mũi một cái, vẻ mặt ngưng đọng.

Thứ gì vậy!”- Lăng Khiếu Dương cũng chú ý tới, cau
mày hỏi

Thái y đáp: “Đây là mạn toa hoa, một loại dược cực mạnh,
có tác dụng là hư thai, mùi rất ngọt, nó giống như kẹo tựa hồ không có gì khác
nhau, chỉ cần hiểu biết y đạo đều có thể nhận ra, thứ đường này tảo ra một mùi
hương đặc trưng, người bình thường cứ tưởng nó là đường bóng nhi, nhưng thứ này
chỉ có bán ở tiệm thuốc
.”

Ha ha”- Lăng Khiếu Dương cười lạnh, xoay người đến
gần Hữu Hi, đôi mắt đỏ ngàu nhìn nàng: “Ngươi quả thật tàn nhẫn, đứa trẻ là
ma quỷ sao, nó là ma quỷ cũng không thể thoát khỏi bàn tay của ngươi, phải chết
trong tay ngươi”

Hữu Hi không giải thích, cũng không mở miệng. Việc hắn hiểu
lầm với nàng chẳng có nghĩa lý gì, bởi vì nàng không cần quan tâm đến hắn nghĩ
thế nào về mình. Căn bản trong mắt hắn nàng chẳng phải tốt đẹp gì, một người
phụ nữ ác độc hại chết con mình.

Nàng cũng chưa từng nghĩ đến đứa trẻ này, nàng liệu có thể giải
thích gì bây giờ.

Lăng Khiếu Dương bắt lấy tay Hữu Hi, lạnh lẽo hỏi: “Nói
chuyện, ta cho ngươi cơ hội giải thích, nếu không là ngươi cam chịu nhận tội
.”

Gương mặt Hữu Hi tái nhợt không chút huyết sắc, môi trắng
bệch giống như người chết từ từ co lại, chỉ nhẹ giọng nói: “Ngươi muốn nghĩ
thế nào là chuyện của ngươi

Hoàng Bắc Thiên kinh ngạc đứng ở đó, nhìn vật màu trắng nói
không nên lời.

Là thứ đường hắn mua cho Hữu Hi, Châu Nhi nói Hữu Hi uống
thuốc rất khổ cực nên hắn mới đi mua đường bóng. Làm sao thứ đường ấy lại hóa
thành lại thuốc có hoạt tính mạnh làm Hữu Hi hư thai

Thứ này do ngươi mang đến có phải không?”- Lăng
Khiếu Dương đột nhiên quay lại nhìn Hoàng Bắc Thiên, nhãn mục dữ tợn.

Trừ Hoàng Bắc Thiên quan tâm đến Hữu Hi còn ai mua thứ này
đến cho nàng.

Là ta, nhưng nó chỉ là thứ đường bóng bình thường”-
Hoàng Bắc Thiên cũng không thể hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra.

Hoàng Bắc Thiên ngươi đừng khinh người quá đáng”-
Lăng Khiếu Dương tức giận ra tay công kích Hoàng Bắc Thiên, một thiết quyền
thẳng tắp đánh vào ngực Hoàng Bắc Thiên.

Hoàng Bắc Thiên mặt không chút đổi sắc, bình tĩnh đứng đó,
chịu một quyền của Lăng Khiếu Dương , đầu đau như búa bổ, gằn từng chữ một nói:
Ta chưa bao giờ muốn làm tổn thương Hữu Hi cùng đứa trẻ”

Vương nhi không được vô lễ!”- Ngoài cửa truyền đến
một giọng nữ uy nghiêm mang thai khiển trách.

Lăng Khiếu Dương thu tay, căm tức nhìn Hoàng Bắc Thiên.

Quý Phi cùng Vân San đi đến, tất cả đều vội vàng hành lễ.

Miễn lễ”- Lan Quý Phi không mặn không nhạt nói
một câu, nhìn Hữu Hi hỏi: “Người thế nào rồi

Thái y vội nói: “Thưa quý Phi mọi thứ đều bình an, chỉ là
hài tử không còn nữa
…”

Lan Quý Phi sắc mặt âm u, thở dài một tiếng: “Đứa nhỏ này
cùng Lăng gia vốn là vô duyên rồi
!”

Quý Phi không nên đau buồn, tất cả nên tùy duyên

Quý Phi nhíu mày: “Nguyên nhân hư thai là gì

Là do một loại thuốc cực độc”- Thái y vừa nói vừa
chỉ vào thứ màu trắng trên mặt đất.

Thuốc từ đâu tới!”

Lăng Khiếu Dương tức giận nói: “Tiện nhân nào dám ra tay
tàn nhẫn hạ độc thủ ta quyết không bỏ qua
”- Lăng Khiếu Dương nhìn kỹ Hoàng
Bắc Thiên nói: “Còn ngươi, nếu không phải là do ngươi mang thứ này vào, liệu
nàng có hư thai

Chương 70

Hữu Hi quay đầu tức giận nhìn Lăng Khiếu Dương, hắn không có
căn cứ đã vội chỉ trích Hoàng Bắc Thiên là không đúng. Vả lại, nàng không tin
Hoàng Bắc Thiên lại cố ý hại đến nàng.

Không liên quan đến Bắc Vương. Đừng vu oan cho hắn, ta
biết Bắc Vương sẽ không bao giờ làm hại ta cùng đứa trẻ
”- Hữu Hi cố gắng
cao giọng nói khiến mọi người chú ý.

Lăng Khiếu Dương nghe thấy Hữu Hi bảo vệ cho Hoàng Bắc Thiên
càng tức giận chợt quát lớn: “Câm miệng

Hoàng Bắc Thiên nhìn thấy thái độ thô lỗ của Hoàng Bắc Thiên
cực kỳ bất mãn, nhưng không dám thể hiện, chỉ nhìn Hữu Hi lắc đầu bảo nàng nghỉ
ngơi đi, đừng để tâm nữa.

Nhưng Hữu Hi sao có thể yên tâm chứ, nỗi đau khổ vẫn còn
chưa mất đi thì đã phải đối mặt với những lời phán xét điên cuồng của mọi người
xung quanh.

Giờ phút này nàng ước gì có ai đó ôm nàng vào lòng mà an ủi.
Lòng nàng đã quá đau đớn, cô đơn cùng bất lực tột cùng. Nhưng vẫn phải cố gắng
đối mặt với mọi ánh mắt nghi ngờ của người khác.

Nhìn qua nhìn lại trong phòng, chẳng mấy người thật sự quan
tâm đến nàng, duy chỉ có Hoàng Bắc Thiên. Phải, nhưng nàng thật sự muốn biết kẻ
nào đã hạ độc thủ giết chết đứa trẻ trong bụng, nhưng kẻ đó tuyệt đối không
Hoàng Bắc Thiên.

Hữu Hi dùng hết khí lực nói lớn: “Vương gia, quý phi, xin
hãy điều tra rõ ràng trước khi kết luận. Mọi thứ bây giờ vẫn chỉ là hoài nghi,
hy vọng Quý Phi có thể làm chủ tìm ra hung thủ, đừng để hài tử của ta chết
không minh bạch, oan uổng người tốt, còn kẻ ác thì tự do
.”

Hữu Hi nói xong liếc nhìn Vân San một cái: “Trừ việc hoài
nghi ta là một phụ nữ độc ác và Hoàng Bắc Thiên làm ra, Vương gia cũng nên để ý
những người phụ nữ bên cạnh người. Việc ta mang thai đối với không ít người là
bất lại, bọn họ chắc chắn có ác ý. Ta nói vậy có phải không
?”

Lời nói của Hữu Hi làm Vân San giật mình, sau đó nàng ta dịu
dàng nói: “Hủy Phu nhân xem ra đã tự đánh giá cao bản thân mình rồi, dù
người sinh hạ hài tử thì đã sao, nếu xét đến thân phận ngươi không xứng làm
chính thất. Khiếu Dương ca cũng không thích loại phụ nữ độc ác tự tay giết chết
tỷ tỷ mình, ngươi bất quá cũng chỉ là thiếp, sinh hạ hài tử thì sao, chẳng ai
phải gọi ngươi là nương nương, thử hỏi, có điểm gì bất lợi chứ.

Hữu Hi tái nhợt nghiêm mặt cười lạnh, nàng không cần biết
Lăng Khiếu Dương có hiểu lầm hay tức giận không? Nhưng nàng không thể không
quan tâm ai hại chết còn mình, rồi vu oan giá họa cho Hoàng Bắc Thiên.

A? Ta thật sự không có gì đáng để uy hiếp đến các người
sao? Như vậy, sao lúc đầu ngươi lại giúp ta đào tẩu, ngươi dám nói không sợ ta
uy hiếp đến quyền lợi của ngươi nữa không
?”- Giọng nói của Hữu Hi không
chút khí lực, run run nói, nhưng mỗi câu mỗi chữ lại khiến Vân San không á
khẩu.

Cuối cùng Vân San dậm chân nói: “Cưỡng từ đoạt lý,
di nương, người phải chủ trì công đạo mới được

Lan Phi vỗ tay Vân San, bảo nàng an tâm.

Vân San dìu Lan Phi ngồi xuống ghế, tất cả mọi người đều
khẩn trương. Lan Quý Phi quét mắt nhìn Hoàng Bắc Thiên hỏi: “Bắc Vương, vật
màu trắng đó là do ngươi mang tới cho Hủy Phu nhân
?”

Gương mặt khí phách của Hoàng Bắc Thiên vẫn thản nhiên, chỉ
có ánh mắt nhìn về Hữu Hi, mang theo đau đớn.

Hắn vốn muốn để Hữu Hi an tĩnh nghỉ ngơi, nhưng xem ra không
được rồi, Hoàng Bắc Thiên trầm giọng đáp: “Là thần mua, nhưng nó vốn dĩ
không phải là thuốc

Lan Phi trầm ngâm một tiếng, quay sang hỏi nha hoàn: “Hai
người các ngươi có chạm vào nó không
?”

Một nha hoàn vội vàng trả lời: “Lúc nô tỳ quét dọn phòng
có chạm qua, nhưng chưa từng mở ra, đôi khi thấy Hủy phu nhân mở ra ăn thứ gì
đó màu trắng, nô tỳ vẫn tưởng nó chỉ là đường bình thường, nên cũng không hề để
ý

Nha hoàn còn lại vội phụ họa theo: “Vâng ạ, đúng là như
thế, trừ lúc quét dọn thì mới đụng vào chiếc hộp đó
.”

Hoàng Bắc Thiên ngươi mua đường bóng ở đâu?”- Lăng
Khiếu Dương cau mày giận dữ hỏi.

Hoàng Bắc Thiên nghĩ ngợi một chút rồi đáp: “Một tửu lầu
nằm ở góc phố
”.

Người đâu!”- Lăng Khiếu Dương hô to một tiếng, Lưu
An vội vàng tiến vào hỏi: “Vương gia có gì phân phó?”

Ngươi đưa Bắc Vương đến tửu lầu, hỏi người bán ai đã
từng mua qua thứ này
?”

“Vâng ạ!”- Lưu An trả lời một tiếng, sau đó nhìn
Hoàng Bắc Thiên nói: “Bắc vương xin mời”

Hoàng Bắc Thiên nhíu mày, lo lắng nhìn Hữu Hi, giờ phút này
mọi người đều nhìn hắn, hắn chỉ có thể nhìn Hữu Hi.

Chờ hắn trở về, yên tâm, sẽ không có việc gì, hảo hảo nghỉ
ngơi.

Ánh mắt bao hàm sự quan tâm lẫn trong nội tâm phức tạp, vẫn
chỉ mình Hữu Hi có thể hiểu, nàng gật đầu ra hiệu mình đã biết.

Hắn xoay người rời đi.

Đôi mắt Lăng Khiếu Dương âm trầm đen thẫm nhìn Hữu Hi, cuối
cùng nhìn quý phi thấp giọng nói: “Mẫu phi thân thể không khỏe, người hãy về
nghỉ ngơi đi, nơi này để hài nhi xử l
ý”

“Ta là mẫu phi của
ngươi, tự nhiên sẽ cùng ngươi chia sẽ muộn phiền”
Quý Phi nghĩ ngợi một
chút rồi nói: “Ngươi xem, thân thể của nàng bị hao tổn suy yếu không ít, tạm
thời để nàng nghỉ ngơi, hai nha đầu này để bổn cung thẩm vấn, mọi người ra
ngoài hết đi”

Lăng Khiếu Dương chau mày, quét mắt nhìn Hữu Hi, trầm giọng
nói: “Vậy cứ theo như mẫu phi nói

Được”- Quý Phi trầm ngâm một tiếng để Vân San dìu
đứng lên: “Hai ngươi theo ta”

“Vâng ạ”- Hai nha hoàn nơm nớp lo sợ đứng dậy

Lan Quý Phi nhìn thoáng qua Hữu Hi rồi đi ra ngoài, nha hoàn
cũng vội vã theo sau, thái y lui ra, trong phòng chỉ còn lại Lăng Khiếu Dương
cùng Hữu Hi.

Không khí nặng nề ép chặt như muốn nổ tung, Hữu Hi khép hờ
mắt, vẻ mặt lạnh lẽo nhưng trái tim lại đau đớn.

Lúc này mất đi hài tử nàng mới biết mình yêu quý đứa trẻ
trong bụng biết bao. Nhưng đã muộn quá rồi, có lẽ những lời nàng đáng ra không
nên nói đã bị ông trời nghe được, nên lấy lại hài tử.

Hữu Hi quả thật rất hối hận, nàng không nên nói những lời
đó, nhưng mọi thứ đã trễ rồi, thứ mất đi sẽ không thể trở lại đươc nữa.

Hài nhi, xin
lỗi con
!”- Trái tim Hữu Hi yên lặng chịu sự dày vò, khóe mắt rơi lệ.

Giả mù sa
mưa, hài tử không còn chẳng phải đó là tâm nguyện của ngươi sao
?”- Sao lại
khó chứ? Lăng Khiếu Dương nhìn Hữu Hi, những giọt nước mắt xót xa thi nhau rơi
xuống, hắn bắt đầu tin chuyện đứa trẻ mất đi không phải do Hữu Hi làm.

Hữu Hi đau lòng
quật cường, hắn đã không cảm thấy thương xót còn dùng những lời nói cay
nghiệt như vậy, Hữu Hi bất lực nó: “Ngươi không nói cũng chẳng ai nói ngươi
câm điếc, ngươi im miệng đi cho ta

Lăng Khiếu Dương
tức giận giữ lấy cằm Hữu Hi, nhưng lại bắt gặp vẻ mặt tiền tụy tái nhợt, ánh
mắt đau đớn mà trống rỗng, nàng giống như đã chết đi, mỏng manh yếu ớt, hắn
tính nói gì đó nhưng cuối cùng lại kiềm lại, bỏ tay xuống, có chút phiền loạn
nói: “Ngươi tốt nhất nên cầu khẩn là hắn trong sạch đi.”

Hoàng Bắc Thiên
nhất định trong sạch, Hữu Hi tự trả lời với lòng, dù không mở miệng, nhưng ánh
mắt trống rỗng không chút phản kháng.

Chờ, phải chờ,
chỉ cần chờ mà thôi.

Nhưng chờ lúc lâu
sau, Hữu Hi mơ màng thiếp đi, hư thai đã cướp hết sức lực của nàng, khiến nàng
thân thể uể oải, quả nhiên mất không ít máu, cả người suy yếu.

Lăng Khiếu Dương
nhíu mày, nhìn Hữu Hi yếu ớt nằm đó, trong lòng hiện lên cảm giác xót xa. Không
hắn làm sao lại cảm thấy như vậy.

Lăng Khiếu Dương
kích động, xoay người rời khỏi.

Di Tâm Cư.

Hai nha đầu được
lệnh quý phi quỳ lui ra xa, hai người nha hoàn hay hầu hạ Lan Phi cũng biến
mất.

Trong phòng chỉ còn lại Vân San và Lan Quý Phi

Vân San đứng bên cạnh, giống như một con chó trung thành
dâng lên cho quý phi ly trà, nhu thuận đứng đó, tay đan vào nhau.

Lan Quý Phi nghiêng người liếc mắt nhìn Vân San, uống một
ngụ, trà, chậm rãi hỏi: “Vân San ngươi nghĩ xem ai đã giết chết cháu
đích tôn của bổn cung
?”

Vân San cẩn trọng trả lời: “Vân San không dám kết luận
bừa

Nói suy nghĩ của ngươi đi, nơi này không có ai cả, không
có gì phải kiêng dè
”- Lan Quý Phi đặt chén trà xuống, vẻ mặt âm trầm.

Vân San cau mày, bất an nói: “Vân San không biết, xin di
nương thứ tội
.”

Lan Phi đột nhiên phẫn nộ quát: “Ngươi muốn ta thứ cho tội
bất kính hay là tội giết chết tôn nhi của ta

Lời nói của Quý Phi như một cú đánh phủ đầu.

Di nương khai ân”- Vân San sợ hãi cầu xin tha thứ,
vội vàng quỳ xuống trên mặt đất, hai tay nắm lấy quần áo Lan Quý Phi, nước mắt
đã tràn, vẻ mặt sợ hãi.

Lan Quý Phi tức giận hất tay Vân San, lắc đầu, vẻ mặt không
dám tin.

Thật không thể ngờ được, kẻ bổn cung nuôi dưỡng bên mình
đều là rắn độc, ngay cả hài nhi của Lăng Khiếu Dương cũng có thể hạ thủ được

Di nương, Vân San biết sai rồi!”- Vân San lo sợ khóc
nấc lên, nghẹn ngào giải thích: “Vân San vì quá yêu Khiếu Dương ca… nhưng
Khiếu Dương ca ngoài miệng nói hận Lãnh Dạ Hủy, nhưng bên trong lại yêu nữ nhân
đó. Trước kia cũng từng có một vị thiếp mang thai, chàng nói tiểu thiếp đó
không xứng mang hài tử nên liền ra tay giết chết đứa trẻ. Bây giờ, Khiếu Dương
ca lúc nào cũng lớn giọng nói hận Lãnh Dạ Hủy, nhưng sao lại quan tâm đến hài
tử như vậy, tất cả đều chứng tỏ chàng rất quan tâm nàng ta. Vân San chỉ
muốn làm cho Khiếu Dương Ca nhận ra Lãnh Dạ Hủy là phụ nữ ác độc như thế nào, sau
đó sẽ chán ghét, không yêu nàng ta nữa. Vân San biết sai rồi, Di nương khai ân

Lan Quý Phi tức giận lắc đầu, chỉ vì đố kỵ ghen tuông mà làm
ra những việc như vậy, bà cũng là một người mẹ nên hiểu rất rõ tâm tư của mình
mẹ. Không có người mẹ nào có thể dám ra tay giết chết con mình, lại còn mất đi
khả năng sinh con.

Quý Phi đau lòng nói: “Quả nhiên là ngươi, ngươi so với
Lãnh Dạ Hủy còn ghê tởm ác độc hơn nữa, mưu hại một hài tử, còn vu oan cho
người khác, ngươi thật độc ác

Vân San ôm lấy chân Quý Phi khóc cầu khẩn: “Vân San chỉ
là nhất thời hồ đồ, xin di nương đừng ghét Vân San, di nương, con là Vân San
không phải người lạ, cầu xin di nương tha thứ cho con lần này
.”

“Ngươi hại chết phúc tôn của ta, làm ta tha thứ đây!”-
Lan Quý Phi vẫn nhớ kỹ hình dạng đứa trẻ trong giấc mơ, trong lòng luôn mong
ngóng đứa trẻ được sinh ra… nhưng không ngờ…

Vân San cầu khẩn nói: “Vân San từ nhỏ không cha không mẹ,
từ trước tới giờ luôn ở bên di nương, luôn làm theo những gì người dạy bảo ,
cầu xin di nương tha thứ, cầu xin người. Người đã nhìn thấy Vân San lớn lên,
người giống như mẫu thân ruột thịt của Vân San vậy

Lan Phi nhìn Vân San khóc trong lòng không tránh khỏi xót
xa, quả thật bà đã từng nhìn Vân San lớn lên trước nay vẫn coi như con mình.

Vân San thấy Lan Quý Phi do dự liền đau khổ cầu khẩn tiếp: “Di
nương, sau này Vân San không vì ích kỷ mà làm ra những việc đó nữa, di nương
chẳng lẽ người hi vọng Khiếu Dương ca thích nữ nhân đó sao. Lúc đầu là Dạ Lan,
Khiếu Dương vì nàng ta không đồng ý cưới thêm thê thiếp, nếu bây giờ lại thích
Lãnh Dạ Hủy chẳng phải sẽ như trước đây sao... Vân San sợ Khiếu Dương ca không
bao giờ chú ý đến mình

Lan Quý Phi thở dài, có chút miễn cưỡng, những lời Vân San
nói không phải sai, Lăng Khiếu Dương trước kia một mực không chịu lập chính
thất, Dạ Lan thân phận chỉ là tiểu thiếp, không xứng làm chính thất. Hôm nay Dạ
Lan chết đi, lại xuất hiện một Lãnh Dạ Hủy đi câu dẫn Lăng Khiếu Dương, nhưng
Lãnh Dạ Hủy chỉ là một tiện thiếp vốn không có tư cách làm chính thất, lại mất
đi khả năng sinh con, e rằng… Hài tử mặc dù có hơi…

Thôi, đứng lên”- Lan Quý Phi lạnh lùng nói.

Đạ tạ di nương, Vân San sau này không dám phạm lỗi nữa”- Vân San lau nước mắt đứng lên.

Lan Quý Phi cau mày: “Nếu không phải ta đối với ngươi như
con mình, hơn nữa nể tình đã hầu hạ ta mấy năm nay, nếu không ta sớm đã đem
ngươi đến cho Lăng Khiếu Dương
”.

“Đa ta Di
nương thứ tội”

“Mau gọi hai
nha hoàn vào đây”

“Vâng ạ! Di
nương!”- 
Vân San
xoay người gọi hay nha hoàn hầu hạ Hữu Hi vào.

..

Ngày thứ hai,
trong đại sảnh Nghĩa Hằng Lâu không ít người, Quý Phi, Vân San, Lăng Khiếu
Dương, Hoàng Bắc Thiên, quản gia Lưu An còn có hai người nha hoàn.

Lưu An, ngươi
điều tra thế nào rồi
?”- Lăng Khiếu Dương ngồi ngay ngắn trên ghế, vẻ mặt
tức giận, mặc dù đã qua một đêm, nhưng cơn giận vẫn còn ứ đọng.

Nô tài đã đi
theo Bắc Vương chỉ đến tử lầu. Người bán cũng không nhớ rõ đã bán cho Bắc Vương
hay không, nên không có cách nào chứng thật, hơn nữa loại thuốc này, người bán
thuốc nói là do một phụ nữ đi mua

Hoàng Bắc Thiên đứng
đó, mặt lạnh như băng”

Lưu quản gia
nói như vậy chắc là đã xác định được rồi
”- Quý Phi trầm giọng nói, sau đó
quay sang hai nha hoàn: “Các ngươi nói xem đã xảy ra chuyện gì, nếu dám nói
dối nửa câu bổn cung nghiêm trị không tha

Thuốc là do
nô tỳ mua”- 
hai nha hoàn run rẩy nói, quỳ ở đó đầu không dám ngẩng
lên.

Ai nấy đều nhìn
hai nha hoàn, Hoàng Bắc Thiên cảm thấy có chút kỳ lạ. Đường bóng là do hắn mua,
vì sao lại thừa nhận, chẳng lẽ có người sai khiến họ làm như vậy.

Các ngươi sao
lại làm điều đó?”- 
Lăng Khiếu Dương hai tay vịn chặt thành ghế.

Là do Hủy nhu
nhân kêu chúng nô tỳ đi mua
”- Một nha hoàn bất an trả lời

Ta kêu các
ngươi đi mua sao
? “- Một giọng nói yếu ớt vang lên, một thân ảnh màu trắng
từ sau vách tường đi tới

Hữu Hi nghe những
lời nha hoàn nói, cố gắng gương dậy đi đến. Hữu Hi suy nhược như vậy làm cho
Hoàng Bắc Thiên đau đớn, hắn không biết làm gì hơn là đỡ lấy nàng ngồi vào ghế.

Hữu Hi môi tái
nhợt, mang theo chế giễu, thấp giọng hỏi: “Ta chỉ muốn hỏi một câu… hai
người các ngươi sao lại có gan đi mua thứ thuốc, thiết nghĩ ở trong vương phủ
này ta chẳng có quyền hạn lớn như vậy mà ra lệnh cho các ngươi

Nô tỳ không
biết đó là thuốc phá thai, là Hủy phu nhân nói buồn miệng, sai nô tỳ đi mua mạn
toa hoa, nô tỳ có ăn qua một ít cảm giác nó chỉ là đường bình thường nên mới
mai về

Các ngươi nói
dối
”- Hoàng Bắc Thiên cau mày quát lạnh.

Đủ rồi!”-
Lan Quý Phi lên tiếng. “Bắc Vương bây giờ mọi hiềm nghi đã được giải tỏa,
chuyện còn lại là của gia sự chúng tôi, nếu không có việc gì, xin Bắc Vương về
cho.”

Quý Phi”:-
Rõ ràng quý phi biết tất cả nhưng lại bao che, Hoàng Bắc Thiên nhìn Vân San.
Đôi mắt sắc như dao làm Vân San cụp đầu xuống.

Người đâu”-
Lan Quý Phi quát lớn, hai người nam nhân đi vào.

Lan Quý Phi nói:”Đem
hai nha hoàn này tống khỏi vương phủ cho ta

“Đa tạ quý phi
tha mạng
”- Hai người nha
hoàn khấu đầu đứng dậy, xoay người rời đi.

Mọi chuyện đơn
giản như vậy sao?

Hoàng Bắc Thiên
nhìn Quý Phi và Vân San đứng bên cạnh, hắn tựa hồ nhận ra điều gì đó.

Ngươi còn gì
để nói không
?”- Lăng Khiếu Dương nghiến răng nhìn Hữu Hi, đôi mắt đen tức
giận.

Ác quả ác
báo, ông trời tự sẽ nhìn rõ, chúng ta đi thôi
”- Hữu Hi nói lời kiên định
đến dị thường, lạnh như băng.

Mau kêu hai
nha hoàn đứng lại cho ta
”- Lăng Khiếu Dương trong lòng có chút nghe hoặc,
cảm giác rất kỳ lạ.

Ôi”- Lan
Quý Phi đột nhiên vỗ trán, thống khổ kêu lên, kịch liệt ho.

Di nương”-
Vân San kinh hô, cuống quít đưa ly trà cho Quý Phi rồi vỗ vỗ lưng bà.

Mẫu Phi”-
Lăng Khiếu Dương chứng kiến Lan Quý Phi khác thường như vậy cũng không cố gắng
gọi hai nha hoàn lại, mà bước lên đỡ lấy quý phi: “Mẫu phi làm sao vậy

Lan Quý phi uống
một ngụm trà, thở hồng hộc, hao hết tâm lực nói: “Thật tức chết bổn cung mà,
tiện thiếp đáng chết, dám hại chết tôn nhi, ngươi mau đuổi nàng đi cho ta

“Mẫu phi nghỉ
ngơi trước đi, mọi chuyện để hài nhi xử lý
”- Lăng Khiếu Dương trấn an, hắn từng bước tiến
lại gần.

Ngươi ngay cả
lời của mẫu thân cũng không nghe sao, loại phụ nữ độc ác như vậy ngươi giữ lại
làm gì
?”- Quý Phi tức giận nói, kịch liệt ho khan.“Nàng ta hại chết vi
tôn, một lòng muốn hại ta tức chết mà”

“Mẫu phi!”

“Di nương “

“Quý Phi nương

Mọi người đều
thất kinh khi nhìn thấy Lan Quý Phi ngất xỉu.

Hữu Hi lạnh lùng
ngồi yên một chỗ, diễn kịch thật hay.

Lăng Khiếu Dương
đối với Hữu Hi vốn đã có sẵn thành kiến, bời vì hữu Hi tình nói rất ghét hài
tử, vĩnh viễn không muốn chấp nhận nó. Cho nên dù phải hay không hắn vẫn sẽ
nghi ngờ nàng.

Hắn tin tưởng mẫu
thân như vậy, mặc dù trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng nhìn thấy Quý Phi ngất
xỉu, mọi đầu óc suy nghĩ đều biến mất.

Lưu An vội vàng truyền thái y.

Hoàng Bắc Thiên đứng đó nhìn mọi người, hắn lạnh lùng bàng
quan. Cùng với Hữu Hi đứng xem kịch

Thái y nói Lan Quý phi ngã bệnh vì tức giận thương tâm quá
độ đối với chuyện Hữu Hi hại chết cháu mình.

Lan Quý Phi trong mộng từng mơ thấy đứa trẻ, đối với hài tử
trong bụng Hữu Hi rất có cảm tình. Hơn nữa vốn vẫn tin rằng đó là phúc tinh cả
gia đình, lần này mất đi quả thật rất đau lòng.

Nhưng Vân San nói cũng đúng, để Lãnh Dạ Hủy ở lại trong phủ
là tự rước họa vào thân, bản thân bà hiểu rõ con mình. Nếu yêu một người phụ nữ
hắn sẽ không đếm xỉa đến ai cả, nhất quyết không lấy thê kể cả chạm vào nữ nhân
khác.

Đối với Lãnh Dạ Hủy, Lăng Khiếu Dương rất coi trọng, dù nói
hận nhưng sớm đã rất thích nàng ra.

Bà ở trong vương phủ cũng khá lâu, ngày ngày chứng kiến Lăng
Khiếu Dương cùng Lãnh Dạ Hủy dây dưa một chỗ, mà không đoái hoài đến nữ nhân
khác. Nếu thật sự yêu Lãnh Dạ Hủy, tương lai sẽ lấy nàng làm vợ hoặc không chạm
vào nữ nhân khác, chuyện này quả thật rất xấu. Lãnh Dạ Hủy đã không còn khả
năng sinh con, thì giữ lại cũng vô dụng.

Nam nhân, nhất là nam nhân nắm giữ quyền lực trong tay,
tam thê tứ thiếp là lẽ thường tình. Nếu như không phải Dạ Lan chết đi, sợ bây
giờ hắn đã đuổi hết thiếp ra khỏi phủ.

Lan Quý Phi lo lắng suy nghĩ nhiều, mặc dù trong lòng muốn
thành toàn để Vân San làm chính thất, nhưng cũng không phải nhất quyết là nàng
ta, chỉ cần là ý nguyện của Lăng Khiếu Dương, dù danh môn khuê nữ nhà nào, bà
cũng không cấm cả, Lăng Khiếu Dương luôn hiếu thuận, nhưng đụng phải hai người
phụ nữ đó lại coi lời nói của bà chẳng ra gì.

Lan Quý Phi nằm yên, tâm tư hao tổn để suy nghĩ, Vân San cẩn
thận hầu hạ.

Lan Quý Phi không ăn không uống, hai ngày rồi, Lăng Khiếu
Dương vẫn chưa đuổi Hữu Hi. Vân San đành phải phái người đi thông báo, Quý Phi
không ăn không uống, muốn Lăng Khiếu Dương đến khuyên nhủ.

Lăng Khiếu Dương chạy đến nhìn thân thể suy nhược của quý
phi, cau mày ngồi bên giường tay bưng chén thuốc: “Mẫu phi uống thuốc đi

Quý Phi ho khan vài tiếng tức giận nói: “Nàng ta đi rồi
sao
?”

Mẫu Phi hãy uống trước đi”- Lăng Khiếu Dương cau
mày, khuyên nhủ

Lui xuống đi”- Lan Quý Phi nhắm mắt lại, không muốn
nhìn thấy Lăng Khiếu Dương.

Mẫu Phi”- Lăng Khiếu Dương nội tâm cắn rứt.

Ngươi muốn ta chết đi mới hài lòng phải không?”- Lan
quý Phi yếu ớt hỏi,

Mẫu phi đừng bức hài nhi nữa”- Tuấn nhan của Lăng
Khiếu Dương nhăn lại.

Mẫu Phi là người thân duy nhất ở trong cung, hai người nương
tựa vào nhau mà sống mới có địa vị huy hoàng như hôm nay.

Nhưng Lãnh Dạ Hủy, hắn không muốn, không muốn để Lãnh Dạ Hủy
rời vương phủ. Nếu để nàng đi hắn sẽ cảm thấy thiếu mất thứ gì đó.

“Vì một tiện thiếp,
ngay cả lời mẫu phi ngươi cũng không nghe sao”
- Lan quý Phi thương tâm nói,
thở dài một tiếng, “Xem ra, ta có thể đến bên phụ hoàng của ngươi sớm rồi!

Mẫu Phi”- Lời nói của Lan Phi tỏ ra nghiêm trọng như
vậy làm cho Lăng Khiếu Dương thật sự đau khổ. “Hài nhi sẽ để nàng đi

Hắn đưa ra quyết định này thật rất khó khăn, lương tâm như
bị thứ gì đó xé nát, để cho Lãnh Dạ Hủy ra đi, có nghĩa chấp nhận cho nàng và
Hoàng Bắc Thiên thành toàn.

Hắn làm sao cam tâm được, nhưng hắn lại không thể vứt bỏ mẹ
ruột mình. Trái tim hắn lâm vào vực sâu mâu thuẫn ray rứt giãy giụa nhưng không
ai cứu.

Gương mặt Lăng Khiếu Dương lộ ra chút khó chịu. Vân San chỉ
âm thầm cười nhẹ. Tốt lắm mọi thứ đều như nàng muốn.

Báo cáo nội dung xấu