Nhật ký AB - Chương 12 phần 3

“Vì vậy… Anh không ngại tôi thay đổi kết cục câu chuyện của anh.” Đạo diễn
chậm rãi phun ra khói thuốc.

“Không ngại.” Hạng Phong nhún vai. Trong xoang mũi tràn ngập mùi thuốc lá
sau khi đốt cháy, anh nhìn thấy đầu thuốc lá màu đỏ, nghĩ thầm đây nhất định là
một loại thuốc nhập khẩu nào đó có mùi vị rất nặng.

“Thật sao?”

“Thật sự.”

“Điều này khiến người ta quá bất ngờ.”

“Vì sao?” Anh khó hiểu mà cười khổ.

“Chúng ta không phải hợp tác lần đầu tiên, anh còn nhớ kịch bản của lễ
Giáng Sinh năm trước không, tôi chỉ muốn thêm hai ba câu thoại trong một cảnh,
anh đều kiên quyết từ chối!”

“Tôi nghĩ… tôi sợ anh tiết lộ kịch bản.” Anh vẫn cười khổ.

“Không thể nào!” Đạo diễn gảy tàn thuốc trong cái gạt tàn vài cái, “Nói
thật, trước khi họp tôi đã thảo luận rất nhiều lần với biên kịch, chỉ sợ anh
phản đối.”

“Tôi chưa bao giờ phản đối mà không có lý do.”

“Ha ha! Cái này nghe giống như lời bà xã tôi nói ‘em chưa bao giờ cố tình
gây sự’ -” đạo diễn chợt mở miệng, hai chữ cuối vô cùng “buồn cười”.

“Như vậy anh hy vọng tôi từ chối?” Anh cố ý lên mặt.

“À… Không, không phải ý này.” Đạo diễn vội vàng xua tay.

Lúc hội nghị chấm dứt, đạo diễn nhìn Hạng Phong có chút chần chờ: “Tôi rốt
cuộc cảm thấy… Anh không giống với trước kia.”

“Về phương diện nào?”

“Việc này… cũng không nói được.”

Hạng Phong nhíu mày, kèm theo một nụ cười thản nhiên.

Ngồi trên xe, anh có thói quen mở radio, nhìn thấy trên đồng hồ biểu thị
10:45, vào lúc này, Lương Kiến Phi đang làm gì?

Đang… khóc sao?

Anh tựa vào lưng ghế lái, ngón tay gõ vô lăng. Tối qua bọn họ không làm gì
cả, cuối cùng cô vẫn cự tuyệt anh, bởi vì -

“Anh đã quên sao, ngày mai em còn phải tham dự tang lễ, em hy vọng lòng
mình không có tạp niệm.”

Anh không khỏi suy nghĩ, vì vậy, nụ hôn của anh, sự vuốt ve của anh, cái ôm
của anh sẽ khiến lòng cô có tạp niệm sao.

Vì thế bọn họ yên lặng nằm trên giường ngắm nhìn ngọn đèn ngoài cửa sổ, nói
chuyện phiếm, sau đó dần dần đi ngủ.

Sáng hôm nay cô rời khỏi rất sớm, có lẽ còn chưa đến bảy giờ, ai biết được,
anh đang ngủ, một chút cũng không bị đánh thức. Anh biết tang lễ bắt đầu lúc
mười giờ, nhìn thời gian trôi qua một giây, anh lại bắt đầu bất an… Giống như trong
lòng có một bộ phận vừa mới bắt đầu trở nên ấm áp, lại có phần làm cho người ta
không thể xác định.

Anh ngồi trong xe im lặng hút xong một điếu thuốc, đó là điếu cuối cùng,
anh đặt gói thuốc trống không đã vò nát vào trong hộp đựng đồ, sau đó khởi động
xe lên đường.

Sau khi trời nắng liên tục trong một tuần, thời tiết bắt đầu trở nên tồi
tệ, mây đen bao phủ trên bầu trời thành phố, mưa tí tách trên mặt đất, rất nhỏ,
rơi trên kính chắn gió chi chít khiến người ta hoảng hốt. Hạng Phong dùng cần
gạt nước xoát vài cái, tầm mắt vẫn có chút mơ hồ, di động đặt trên ghế phụ bỗng
nhiên vang lên, anh vội vàng cầm lấy rồi nhấn nút.

“Hạng Phong?” Đầu dây bên kia là thanh âm quen thuộc lại xa lạ.

Anh toàn tâm toàn ý cho rằng Lương Kiến Phi gọi đến, vì vậy anh không khỏi
sửng sốt một chút.

“Tôi là Thang Dĩnh, anh còn nhớ tôi không?”

“… Tôi vẫn nhớ.”

“Vậy là tốt rồi,” cô nói, “Anh không thấy kỳ lạ vì sao tôi lại gọi điện
thoại cho anh à?”

“…” Được rồi, quả thực có một chút.

“Tôi gọi đến giải thích với anh.”

“?”

“Có liên quan đến… bài bình luận sách kia.”

“À… Thực ra cô không cần phải làm như vậy -”

“- Đừng hiểu lầm, tôi tự cảm thấy mình tuyệt đối không làm gì sai.”

“…”

“Là Lương Kiến Phi kiên quyết muốn tôi nói một tiếng với anh, em ấy cảm
thấy mình làm sai cho nên năn nỉ tôi gọi điện cho anh.”

“…”

“Vậy… Hai người không phải bởi vì chuyện này mà cãi nhau chứ?”

Hạng Phong trầm mặc trong chốc lát rồi nói: “Đây mới là mục đích cô gọi
điện thoại tới.”

“?”

“Tôi đoán, cô ấy nói chút gì đó với cô, trong lòng cô có phần thắc mắc hoặc
nghi ngờ, nhưng cô không muốn đi hỏi cô ấy, hoặc là bởi vì cô ấy rất kín miệng,
cái gì cũng không chịu nói, cho nên cô suy nghĩ một cách để gài tôi nói ra.”

“…” Thanh âm của Thang Dĩnh nghe ra có chút thất bại, “Anh thực sự là một
người đàn ông đáng sợ.”

“… Quá khen.”

Đầu dây bên kia thở dài: “Kiến Phi căn bản không phải là đối thủ của anh.”

Hạng Phong cười khổ, một số lý thuyết không có gì nghi ngờ, dùng trong tình
yêu của một đôi nam nữ thì lại hoàn toàn tương phản. Thật giống như anh và
Lương Kiến Phi, giành được thắng lợi, thường là cô không có cơ mưu.

“Nhưng mà,” Thang Dĩnh vừa cười vừa nói, “Tôi cảm thấy anh cũng không nhất
định chiếm được ưu thế.”

“… Cô rất thông minh.”

“Quá khen.” Người đẹp hình như rất vui vẻ.

“…”

“Như vậy, anh đã trả lời một phần thắc mắc của tôi, mục đích của tôi đã đạt
được, cho nên trên lý thuyết tôi phải cúp điện thoại.”

“Nhưng trên thực tế thì sao?”

“Trên thực tế…” Thang Dĩnh dừng một chút, như là đang suy nghĩ.

“?”

“Trên thực tế,” cô nhất cổ tác khí*, “Tôi nghĩ rằng anh rất có
thiên phú viết truyện lãng mạn. Trong bình thản xen lẫn mãnh liệt dâng trào,
giữa bi thương và tuyệt vọng lại có chứa một ít hy vọng… Anh thật sự không cân
nhắc chuyển thể loại sao?”

(*) một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm

“Cám ơn ý tốt của cô,” Hạng Phong trả lời cứng nhắc, “Nhưng tôi nghĩ tôi
nên cúp điện thoại.”

Nói xong, ngay cả “Tạm biệt” anh cũng không nói, liền nhấn phím tắt máy.

Trong radio đang phát ra tiết mục khác của Từ Ngạn Bằng, thanh âm của anh
ta cách sóng điện từ hình như hơi khác với âm thanh vốn có: “Gần đây tôi bị một
sự kiện quấy rầy. Hai người bạn của tôi, bọn họ trở nên rất lạ, tôi muốn hỏi,
nhưng lại sợ ngộ nhỡ không phải như tôi suy nghĩ thì sẽ rất ngượng ngùng. Các
thính giả trước radio cho tôi ý kiến đi…”

Mưa dần dần nhỏ, Hạng Phong tắt radio, anh chạy xuống đường cao tốc, quẹo
mấy vòng rồi tiến vào ga ra trong lòng đất của khu nhà ở. Anh không nhìn thấy
xe của Lương Kiến Phi, chứng tỏ cô vẫn chưa đến. Tang lễ còn chưa kết thúc sao?
Hay là… cô đang ở chỗ khác?

Trong thang máy từ ga ra đến lầu cao nhất, anh càng không ngừng miên man
suy nghĩ.

Hạng Tự từng nói với anh: “Kỳ thật so với em anh càng không có cảm giác an
toàn.”

Anh không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Thực ra anh biết, Hạng Tự nói
đúng, chẳng qua anh luôn không nhìn thẳng vào vấn đề này, hoặc là anh vẫn quật
cường mà không chịu thừa nhận.

Ở trong tiết mục anh nói trên người phụ nữ thường có hai loại nào đó hoàn
toàn tương phản, trên thực tế, anh cũng vậy, chẳng qua anh không chịu bày tỏ mà
thôi.

Thang máy phát ra một tiếng “Đinh”, hai bên cửa lùi vào, anh đút hai tay
vào túi, vừa nhấc đầu thì ngây ngẩn cả người: “Em làm sao…”

Lương Kiến Phi vốn cuộn mình ở góc tường đứng lên, cô cúi đầu không nhìn
anh.

Hạng Phong càng bị tâm trạng bất an quấy nhiễu, nhưng anh vẫn bình tĩnh lấy
ra chìa khoá từ trong túi áo, anh vừa mở cửa vừa hỏi: “Anh không nhìn thấy xe
em ở ga ra.”

“Ừm…” Giọng mũi của cô rất nặng, “Em ngồi xe taxi tới.”

Anh mở cửa ra để cô đi vào, sau đó trở tay đóng cửa lại. Trên đôi giày bốt
bằng da màu đen của cô đều dính bùn và nước, cô cọ xát trên tấm thảm trước tủ
giày nhỏ hẹp, bắt đầu đổi dép lê. Bởi vì bầu trời rất u ám, vì vậy cho dù là
thời gian vào giữa trưa, cả phòng khách có vẻ không đủ ánh sáng, Hạng Phong mở
máy điều hoà, kéo màn sau đó bật đèn. Phòng khách lập tức sáng lên, Lương Kiến
Phi vẫn cúi đầu, không nhìn anh.

Anh đi đến trước mặt cô, sờ mái tóc ngắn ngang vai của cô có chút rối bời,
anh dịu dàng nói: “Em làm sao vậy?”

Cô hít mũi, không nói lời nào.

Anh đưa tay vén tóc mái trên trán cô, lúc này anh mới phát hiện đôi mắt cô
rất đỏ, đỏ đến doạ người.

Hạng Phong khẽ thở dài, anh rất muốn ôm cô, nhưng lại cảm thấy mình không
thể làm vậy, bởi vì vào lúc này, cô… khác lạ như thế, làm cho anh sợ hãi bất cứ
hành động nào của mình sẽ khiến cô bùng nổ.

“Em cảm thấy rất buồn…” Cô nhẹ giọng nói.

“Anh biết.” Anh chỉ có thể
an ủi cô.

“Có phải vào lúc
chúng ta phát hiện có người đã rời khỏi thế giới này đều sẽ rất buồn hay
không…”

“Đúng vậy,” anh hôn
trán cô, “Có lẽ…”

Cô hô hấp, hơi thở
run rẩy: “Thực ra, buổi sáng em đi trên đường nhớ tới rất nhiều chuyện trước
kia, nhưng em không cảm thấy bi thương chút nào. Tuy nhiên khi em đến nơi, bỗng
nhiên liền... bắt đầu rơi nước mắt.”

Anh rốt cục vẫn nhịn
không được mà ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, chờ cô nói tiếp. Nhưng cô
nhẹ nhàng thoát khỏi vòng tay của anh, rồi xoay người đến trước cửa sổ sát đất,
cô xốc lên một góc của bức màn, ngắm nhìn thành phố bao phủ bởi mây đen dày
đặc.

“Anh có biết loại
cảm giác này không, chính là… Khi anh cho rằng một người nào đó tồn tại trên
thế giới này, anh không suy nghĩ nếu không còn gặp lại người đó sẽ trong tình
cảnh như thế nào.”

“…”

“Hoặc là khi người
nào đó xuất hiện trong cuộc sống của anh, anh sẽ không biết nếu có một ngày
không thấy người đó hay là biến mất, thì có ý nghĩa gì với anh.”

“…”

“Trước kia em thường
hay suy nghĩ, con người lúc nào cũng đến thời điểm mất đi mới biết quý trọng,
việc này cuối cùng là vì chúng ta không biết tình cảm của mình sâu đậm thế nào,
hay chỉ là một loại tâm lý đối nghịch mãnh liệt - không chiếm được mới là tốt
nhất.”

“…”

“Em nói rất nhiều
chuyện với Trì Thiếu Vũ…”

“?” Hạng Phong bất
giác nhíu mày, anh lại không biết nên nói gì.

“Em và anh ta chưa
từng thẳng thắng nói chuyện như vậy,” cô nhìn xa xa, ánh mắt có vẻ trống rỗng,
“Kỳ quái chính là, lại ở trong tang lễ của mẹ anh ta…”

“…”

“Em và anh ta nói
tới tình yêu đơn thuần trước đây, cuộc hôn nhân mỏng manh, còn có đủ loại
chuyện sau khi chia tay… Em chợt nhận ra…”

“… Nhận ra, em còn
yêu anh ta.”

Giọng nói của anh
bình tĩnh như thế, bình tĩnh đến mức… ngay cả nội tâm đã run rẩy. Có lẽ đây là
nguyên nhân anh vẫn cảm thấy bất an, mấy năm trước, khi anh còn chưa gặp cô, cô
đã từng thuộc về người khác, nếu người kia không phạm sai lầm với cô, tất cả đã
không giống thế này.

Nói đúng hơn, cô vẫn
là cô, bản tính quật cường không chịu thua, đầu óc nhanh nhạy, nội tâm lương
thiện cũng không dịu dàng. Có lẽ bọn họ vẫn sẽ gặp nhau, vẫn châm chọc đối đầu,
không ai nhường ai, hơn nữa, anh vẫn sẽ yêu cô… Nhưng điều khác biệt chính là,
cô thuộc về người khác, như vậy giữa bọn họ không có bất kỳ giao điểm nào.

Anh không phải là
một người bi quan, nhưng anh từng suy nghĩ không chỉ một lần, nếu cô và anh ta
không ly hôn, nếu bọn họ vẫn yêu nhau, như vậy anh không còn cơ hội sao?

Anh không nghĩ qua
đáp án, lý trí của anh nói với mình, đây đều là nói suông, bởi vì sự thật là
bọn họ đã ly hôn.

Lúc ban đầu anh rất
tò mò về người đàn ông kia, bởi vì anh nghĩ không ra Lương Kiến Phi sẽ yêu một
người như thế nào, là người ra sao có thể để cô dễ dàng tha thứ. Nhưng bỗng
nhiên có một ngày, anh bắt đầu ghen tị, không có lý do và nguyên nhân mà ghen
tị.

Anh nhìn cô, cảm
thấy cô như là đứng ở nơi cách sự ấm áp và lạnh lẽo, một bên là ngọn đèn màu
cam, một bên là bầu trời đen trắng.

Lương Kiến Phi xoay
người, cô kinh ngạc mà nói: “Không!... Em chợt nhận ra, em yêu anh.”

“…” Anh càng kinh
ngạc hơn cô.

“Việc này rất…kỳ
lạ,” ánh mắt của cô vẫn rất đỏ, ngay cả mũi cũng vậy, “Khi em phát hiện Trì
Thiếu Vũ phản bội em, ý nghĩ đầu tiên chính là chia tay, tuy nhiên em vẫn quyết
định nhẫn nại, cho đến khi em thật sự không thể chịu đựng được nữa. Thế nhưng
khi em thử tưởng tượng anh phản bội em - đương nhiên điều này cũng không phải
nói anh có thể phản bội em - ý nghĩ đầu tiên của em lại là… Em không thể mất
anh…”

Cô cào tóc, nói năng
có chút lộn xộn: “Cũng không phải em không yêu Trì Thiếu Vũ… À, cũng không phải
nói em yêu anh ta, đương nhiên em từng rất yêu anh ta… Em không phải lấy hai
người ra so sánh, em chỉ là… chỉ là bỗng nhiên giác ngộ, anh có ý nghĩa với em.
Tựa như vừa rồi em đã nói, khi anh xuất hiện trong cuộc sống của em, em chưa
từng nhận ra tầm quan trọng của anh… Nhưng mà, em, em…”

Hạng Phong đi qua ôm
lấy cô, hôn lên hai má lạnh buốt của cô: “Được rồi, anh biết.”

“Anh thật sự hiểu
được em muốn nói gì?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong ánh mắt có nước mắt cũng có…
kiên định quật cường.

“Đúng vậy, anh hiểu
được,” anh nói, “Anh yêu em…”

Sau đó, anh lộ ra nụ
cười thản nhiên, chỉ là thản nhiên, không phải mừng rỡ như điên, nhưng anh
biết, vào lúc này, anh hạnh phúc hơn bất cứ ai khác.

【yêu, không phải là một bộ phim, không phải là
một bữa cơm, không phải là một lời thề, lại càng không phải là một nụ hôn, mà
là ham muốn bất diệt ở sâu trong nội tâm của con người. Muốn nhìn thấy ánh mắt
của người đó, muốn chạm vào mái tóc của người đó, muốn biết lúc nằm mơ người đó
sẽ nói những gì, muốn nắm tay người đó từ lúc còn sống cho đến ngày tận thế,
muốn hiểu rõ vì sao người đó cười, vì sao người đó khóc, muốn nỗ lực cũng muốn
tìm lấy, muốn biết người đó, hiểu người đó, muốn ôm người đó đồng thời cũng
muốn được người đó ôm…

Thế nhưng tình yêu,
nếu chỉ nhìn đến ham muốn thì lại có vẻ rất hạn hẹp. Nhẫn nại, kiên trì, mệt
mỏi, lặng lẽ, nhớ mong, đương nhiên còn có thoả hiệp. Không phải thoả hiệp với
tình yêu, mà là thoả hiệp với người mình yêu.

Nói ra sự thật chính
là mạo hiểm, yêu thương người nào cũng là một loại mạo hiểm, nhưng mà con người
muốn đạt được khát vọng nào đó thì luôn phải mạo hiểm, cho dù cuối cùng thật sự
không có gì cả, nhưng ít nhất chúng ta đã cố gắng.

Beta】

“Em có thể hỏi hai
người tiến triển đến mức độ nào rồi không?” Phương pháp pha sữa bột của Hạng Tự
rất thành thạo.

Hạng Phong cong khoé
miệng có lệ: “Không muốn cho em biết đến mức độ nào.”

Hạng Tự huýt sáo lớn
tiếng: “Anh biết không, nhiều năm qua, trong cuộc sống của anh đều không có phụ
nữ, cho nên hiện tại em có chút không quen.”

“Không ai yêu cầu em
có thói quen.”

“À, ý của em là, về
sau em không thể tuỳ tiện mở cửa nhà anh, cũng không thể nửa đêm ba giờ điện
thoại cho anh, hoặc là cuối tuần lúc nhàm chán hẹn anh ra ngoài uống rượu.”

“… Cho dù anh không
có phụ nữ, cũng sẽ không cho phép em tuỳ tiện mở cửa nhà anh, hoặc là nửa đêm
gọi cho anh, càng không thể đi theo em uống rượu.”

Hạng Tự ngừng động
tác tay, nhìn anh sau đó cười rộ lên: “Anh, anh trở nên đáng yêu hơn trước
kia.”

Chủ nhật là ngày
cuối cùng của tháng hai, lịch làm việc của Hạng Phong ghi lại ngày này anh có
một hội toạ đàm, hội nghị được tổ chức ở một khách sạn, đề tài thảo luận đương
nhiên có liên quan với tiểu thuyết. Anh ăn xong bữa trưa thì ra ngoài, thời
tiết không tốt, mùa đông đặc biệt có một loại mưa phùn lạnh như băng. Lúc đến
hội trường, anh nhìn đồng hồ trên cổ tay, sớm hơn thời gian giao hẹn 10 phút.
Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên, anh tìm được chỗ ngồi có tên mình trên sân khấu,
chỗ ngồi dưới sân khấu gần như bị chiếm hơn một nửa. Trời mưa mà mọi người có
thể tham dự như vậy đã là một điều hiếm thấy. Anh ngồi xuống, khoanh tay, theo
thói quen bắt chéo chân, bắt đầu trầm tư.

Anh có một phần nói
chuyện khoảng 10 phút, là về tác phẩm của tác giả nào đó mà anh rất thích,
trong 50 phút còn lại, anh dung túng chính mình làm mọi chuyện không liên quan
với hội toạ đàm. Ví dụ như nhớ lại cảnh tượng trong chương trình TV tối qua,
lặng lẽ quan sát giày da của mọi người xung quanh, hoặc là dùng tầm mắt tìm kiếm
trong đám đông khán giả ở dưới sân khấu… Cho đến khi thời gian đưa ra câu hỏi
bắt đầu.

Sau một vài câu hỏi
tẻ nhạt, microphone được đưa tới tay một người đẹp, cô lập tức thu hút sự chú ý
của hầu hết mọi người, đương nhiên cũng bao gồm Hạng Phong.

“Gần đây có bài bình
luận cho rằng tiểu thuyết đăng nhiều kỳ trên tạp chí của anh là câu chuyện lãng
mạn vô cùng thú vị, xin hỏi bản thân anh thấy thế nào?”

Mặt mũi Thang Dĩnh
rất tinh xảo, nhưng hợp lại cùng một chỗ lại khiến người ta có cảm giác sắc
bén, cô chợt thấy người nào đó không giống vậy, nhưng nhìn kỹ lại cảm thấy
trong ánh mắt kia có sức mạnh quật cường tương tự.

“Tôi cho rằng,” Hạng
Phong không chút hoang mang mà nói, “Việc đó thuần tuý là hiểu lầm. Có lẽ câu
chuyện kia rất ủy mị, nhưng tuyệt đối không phải là câu chuyện lãng mạn gì đó.”

Thang Dĩnh nhìn anh,
đối với câu trả lời này như là không bất ngờ chút nào: “Anh luôn có tự tin như
vậy sao?”

“Phần lớn thời gian,
đúng vậy.”

Người đẹp mỉm cười:
“Tôi hỏi xong.”

Người chủ trì đang
muốn nhờ nhân viên đưa microphone cho người khác, nhưng Hạng Phong bỗng nhiên
nói: “Lương tiểu thư, cô không có vấn đề muốn hỏi sao?”

Lương Kiến Phi ngồi
phía sau Thang Dĩnh ngẩng đầu, vẻ mặt cô ngỡ ngàng, biểu cảm thật giống như học
sinh tiểu học trong giờ lên lớp lén xem tranh châm biếm mà không may bị thầy
giáo điểm danh.

Nhân viên nhét
microphone vào trong tay cô, sau khi nhận lấy cô kinh ngạc đứng lên, không biết
nên làm gì bây giờ.

“Cô hẳn là có vấn đề
muốn hỏi tôi chứ… Lương tiểu thư?” Hạng Phong cố hết sức nhịn xuống nụ cười
trên khoé miệng.

“A… Đúng vậy…” Cô
chớp mắt, có vẻ hơi chột dạ, “Đương nhiên…”

Hạng Phong làm một
động tác “mời” của quý ông, trên mặt không có biểu cảm, nhưng có vẻ rất ấm áp.

Vào lúc này, tâm tư
của cô nhất định xoay vòng, anh rất thích nhìn dáng vẻ của cô khi suy nghĩ, anh
luôn nhịn không được mà suy đoán trong đầu cô cuối cùng chứa những điều thú vị
gì, tiếp theo cô muốn nói gì, sẽ có vẻ mặt như thế nào… Anh từng nói qua phụ nữ
là tổng hợp của phức tạp và mâu thuẫn, trên thực tế, chính anh cũng như thế,
hoặc là con người sống trên thế giới này vốn chính là mâu thuẫn, giữa người với
người cũng là mâu thuẫn. Nhưng dù vậy, anh vẫn cảm thấy may mắn, anh giống như
kẻ lang thang bước đi một mình rất lâu cuối cùng tìm được chốn trở về.

Lương Kiến Phi mở miệng
nói một câu gì đó, nhưng Hạng Phong không nghe thấy, anh nhớ tới lần đầu tiên
bọn họ gặp nhau ở hành lang kia, anh vươn tay với cô, nói: “Xin chào.” Cô cũng
nói “Xin chào”, bắt tay anh, trong lòng bàn tay cô đổ mồ hôi.

Anh mỉm cười cầm lấy
microphone nói: “Tôi xin lỗi, Lương tiểu thư, cô có thể lặp lại lần nữa không?”

Vì thế, mùa đông rét
lạnh dài đằng đẵng đã qua đi, mùa xuân đang đến.

Báo cáo nội dung xấu