Nếu không là tình yêu - Chương 25 - Phần 1

Chương 25

Ly biệt

Hơn bảy giờ tối, máy bay đáp xuống sân bay Bắc Kinh. Tôi ra
khỏi nhà chờ, chuẩn bị bắt taxi đến khách sạn Quốc tế thì chợt nhìn thấy hai
người đến đón tôi. Tôi lập tức nhận ra đó là hai nhân viên của Cảnh Thiên trước
kia.

“Cảnh tiểu thư, Cảnh Tổng hiện có một cuộc gặp quan trọng
không thể vắng mặt. Cậu ấy bảo chúng tôi đưa cô tới khách sạn đợi cậu ấy.”

“Được.”

Khách sạn Quốc tế nằm ở trung tâm Bắc Kinh, kế bên Đại lễ đường
Nhân nhân. Khách sạn trực thuộc chính quyền thành phố Bắc Kinh nổi bật không phải
ở tài lực mà là quyền lực.

Cũng không biết né tránh hay sợ hãi điều gì, tôi không lên
phòng Cảnh Mạc Vũ mà ngồi ở đại sảnh khách sạn chờ anh. Trong mấy tiếng đồng hồ
chờ đợi, tôi nghĩ hết cách này đến cách khác để mở miệng cầu xin anh, vì vậy cảm
thấy thời gian trôi qua cũng không quá chậm.

Một chiếc xe thương vụ sang trọng dừng lại dưới ánh đèn lộng
lẫy của khách sạn, Cảnh Mạc Vũ bước xuống. Hai chiếc ô tô biển trắng[26]đi cùng
anh cũng dừng bên lề đường. Trác Nhị thiếu và một người đàn ông giống hệt anh
bước xuống từ một chiếc ô tô. Một người lính bước xuống từ chiếc xe còn lại,
anh ta nhanh chóng đi ra phía sau mở cửa xe cho một người đàn ông mặc dân phục.
Vì anh ta nghiêng mặt nên tôi không nhìn rõ mặt nhưng động tác, cử chỉ của anh
ta toát ra khí thế của một quân nhân, nhìn cũng biết cấp bậc không thấp.

[26] Ở Trung Quốc, biển
số xe bình thường có màu xanh, còn biển số xe công vụ có màu trắng.

Tuy Cảnh Mạc Vũ và mấy người đàn ông chỉ trò chuyện vài câu
rồi đường ai người nấy đi nhưng qua thái độ thoải mái của bọn họ, có thể thấy bọn
họ là bạn bè thân thiết.

Hóa ra chuyện quan trọng khiến anh bắt tôi đợi bốn tiếng đồng
hồ là tụ tập cùng bạn bè.

Tôi đấm bóp cái lưng nhức mỏi do ngồi quá lâu, đứng dậy đón
anh. Dưới ánh đèn pha lê nhức mắt, tôi và Cảnh Mạc Vũ đứng đối diện nhau, chỉ
cách mấy mét mà không thể vượt qua.

Không tìm ra câu nào để hàn huyên, tôi đi thẳng vào vấn đề:
“Ba... Ý tôi là, chuyện xảy ra với ba tôi, chắc anh cũng đã nghe nói?”

“Lên phòng đi!” Bắt gặp vẻ do dự của tôi, Cảnh Mạc Vũ tiếp lời.
“Nơi này không tiện nói chuyện.”

Tôi đi theo anh vào thang máy. Trong không gian khép kín,
mùi rượu và thuốc lá nồng nặc trên người anh xộc vào mũi tôi. Tôi lén liếc anh
một cái, anh gầy đi nhiều, đường nét trên gương mặt càng trở nên góc cạnh, đôi
mắt nhuốm chất cồn càng u ám khiến tôi không khỏi bất an.

Tôi đi theo anh vào căn phòng trang trí theo phong cách cổ
xưa trang nhã. Anh chỉ tay xuống chiếc ghế gỗ ở bên cạnh, rót cho tôi cốc nước ấm,
đặt lên bàn. “Em uống nước đi đã!”

Tôi ngồi xuống ghế, liếm đôi môi nứt nẻ, sau đó thản nhiên
nhìn chiếc cốc pha lê trong suốt. “Cám ơn anh! Không cần đâu, tôi nói vài câu rồi
đi ngay.”

Cảnh Mạc Vũ ngồi xuống chiếc ghế dài ở phía đối diện, lặng lẽ
nhìn tôi. Không đợi tôi mở miệng, anh lên tiếng trước: “Nếu em đến đây để nhờ
tôi giúp đỡ vụ Cảnh Thiên, tôi nghĩ, tôi thật sự không thể giúp em.”

Cảnh Mạc Vũ tỏ thái độ từ chối vô cùng kiên quyết nhưng tôi
không muốn từ bỏ tia hy vọng cuối cùng, cố gắng cất giọng mềm mỏng: “Tôi biết,
tôi và ba đã làm nhiều chuyện sai lầm... Nhưng dù sao ba cũng coi anh như con
trai ruột, nuôi anh khôn lớn, anh thật sự hận ba như vậy sao?”

“Tôi không nên hận ông ấy à? Tôi vì Cảnh gia nhà em mà hy
sinh tất cả. Ông ấy bảo tôi làm gì tôi cũng làm theo, bảo tôi cưới ai tôi liền
cưới người đó, không một lời oán trách... Còn các người đối xử với tôi thế nào?
Đuổi tôi khỏi Cảnh Thiên, đuổi tôi ra khỏi nhà khiến tôi chỉ còn hai bàn tay trắng,
đến nhà cũng không có mà về...”

Cảnh Mạc Vũ đứng dậy, tiến lại gần tôi, đặt hai tay lên hai
thành ghế tôi ngồi, nhếch mép cười lạnh lùng. “Phải rồi, ông ấy nuôi tôi hai
mươi tư năm, ông ấy đối xử với tôi thế nào, ép tôi ra sao, tôi có thể không so
đo, tính toán. Nhưng mẹ ruột tôi bị nhốt trong viện điều dưỡng tám năm, không
thấy ánh mặt trời, ba ruột tôi chịu nỗi đau mất con suốt hai mươi tư năm... Những
chuyện này, ông ấy đều biết cả, vậy mà còn ngăn cản tôi đi tìm họ hết lần này đến
lần khác...”

“Cảnh... An... Ngôn!” Anh cúi người, áp sát tôi thêm một
chút, hơi thở của anh đầy mùi rượu. “Đổi lại là em, có thể không hận sao?”

Tôi khó nhọc gật đầu. “Hận! Có điều người anh nên hận là tôi
mới đúng. Là tôi ép anh cưới tôi, là tôi đòi ly hôn, cũng chính tôi bảo ba đuổi
anh ra khỏi Cảnh Thiên, đuổi anh rời khỏi Cảnh gia, khiến anh trắng tay...” Tôi
nuốt nước miếng, ngoảnh đầu né tránh ánh mắt anh. “Tôi cũng là người cầu xin ba
đừng cho anh biết sự thật. Tôi sợ sau khi biết ba mẹ ruột còn sống, anh sẽ rời
khỏi chúng tôi, tôi sợ mất anh...”

Cảnh Mạc Vũ bóp cằm tôi, ép tôi đối diện đôi mắt đã tê dại bởi
chất cồn. “Em nói gì? Em nhắc lại lần nữa xem nào!”

“Người lừa dối anh là tôi.” Tôi cắn răng, nhìn thẳng vào mắt
anh. “Nhiều năm trước, ba đã muốn cho anh biết sự thật nhưng tôi cầu xin ba đừng
nói với anh. Là tôi ích kỷ muốn giữ anh bên mình! Bây giờ, cũng chính tôi gọi
điện cho ba mẹ ruột của anh, bảo họ đưa anh đi bởi tôi không muốn gặp anh nữa.”

“Em!” Ngón tay anh như muốn bóp nát cằm tôi, đau đến mức tôi
rên một tiếng.

Cảnh Mạc Vũ buông thõng tay, nới rộng khoảng cách. “Em đi
đi! Tôi không muốn nhìn thấy em...”

Tôi làm sao có thể bỏ đi, tôi đã chà đạp tình cảm đến mức
này, không đạt được mục đích, tôi sẽ không bỏ cuộc. Tôi kéo tay áo Cảnh Mạc Vũ,
để nước mắt tự do rơi xuống. “Tôi biết tôi sai rồi, tôi biết tôi đã sai, anh muốn
đối xử với tôi thế nào tôi đều chấp nhận... Tôi xin anh hãy cứu ba, ông đã sáu
mươi tuổi rồi, tôi không muốn ông chết trong tù...”

Cảnh Mạc Vũ cúi thấp đầu, nhìn nước mắt trên mặt tôi. “Tôi đối
xử với em thế nào, em cũng chấp nhận?”

“Đúng vậy.”

Yêu đến cực điểm, đau đến cực điểm, hận đến cực điểm, thất vọng
cũng đến cực điểm. Tâm trạng kìm nén trong lòng Cảnh Mạc Vũ dường như bùng phát
trong nháy mắt, ngọn lửa cháy bừng bừng phá hủy tất cả. Tôi nghĩ, nhất định anh
đã uống say bởi nếu anh không say, anh sẽ không làm như vậy.

Anh sẽ không ôm cơ thể cứng đờ của tôi, vừa xé áo tôi vừa
hôn lên làn da tôi. Anh sẽ không cắn mạnh vào vai tôi, nghe tiếng rên nhẹ mà
tôi đang cố kìm nén rồi mới nhả ra nhưng môi anh vẫn tiếp tục lướt trên da thịt
tôi.

Ở một thành phố xa lạ, dưới ánh đèn xa lạ, trước mắt vẫn là
gương mặt tuấn tú, phi phàm quen thuộc. Tôi bất giác nhớ đến cuộc hoan ái triền
miên, dịu dàng ở thành phố T. Nếm qua vị đắng, tôi mới nhận ra đêm đó ngọt ngào
biết bao. Cảnh Mạc Vũ ôm tôi rất chặt, hơi thở gấp gáp của anh phả vào làn môi
tôi. Tôi nghiêng mặt né tránh, anh cũng không cưỡng ép mà quay người lôi tôi
vào phòng ngủ, đẩy tôi nằm xuống giường.

Thân hình anh đè xuống người tôi. Tay anh ôm trọn bầu ngực của
tôi rồi cúi xuống ngoạm lấy như loài dã thú... Tôi không phản kháng cũng không
nghênh hợp, nằm trên giường như khúc gỗ. Tôi cố gắng nén đau đớn nhìn quần áo bị
vò nát trong tay anh, nhìn từng tấc da xuất hiện vết bầm tím do anh để lại. Cảnh
Mạc Vũ dường như không cần tôi phối hợp, anh chỉ muốn giải tỏa.

Tôi hiểu, anh thật sự cần giải tỏa. Bao nhiêu tâm trạng phức
tạp đã dồn nén trong lòng anh những ngày qua, anh lại là người không giỏi biểu
lộ ra ngoài. Có lẽ chỉ cách này mới giúp anh bộc lộ nỗi oán hận trong lòng.
Trên thực tế, tôi cũng cần sự đau đớn này để có cảm giác mình vẫn sống, vẫn có
tri giác...

Nhìn người đàn ông hoàn toàn bị dục vọng khống chế trước mặt,
tôi bất giác nhớ đến những chuyện trước kia. Nhớ đến chuyện tôi nằm gối đầu lên
chân anh để anh sấy tóc, để cảm nhận sự dịu dàng của ngón tay anh trong mái tóc
tôi. Nhớ đến cảnh anh tiễn tôi lên máy bay, nhẹ nhàng nắm tay tôi, hỏi tôi bao
giờ mới trở về. Tôi còn nhớ lúc ngủ say, anh ôm tôi từ phía sau, vòng tay ấm áp
và an lành như vậy... Nước mắt chảy dài khỏi bờ mi của tôi.

Cảnh Mạc Vũ hôn lên giọt nước mắt của tôi, giọng nói say rượu
của anh bộc lộ cảm tính hiếm thấy: “Chẳng phải em rất yêu tôi? Chẳng phải em
thích nhất tôi đối xử với em như vậy? Tại sao em còn khóc?”

“Có câu nói, con người một đời phải làm mấy việc khiến bản
thân hối hận, cuộc đời mới hoàn chỉnh. Cả đời này tôi chỉ làm hai chuyện khiến
cuộc đời tôi hoàn chỉnh, thứ nhất là yêu anh, thứ hai là lấy anh...”

Cảnh Mạc Vũ nghiến răng, cởi quần áo, thô bạo đi vào tôi. Cảm
giác đau đớn tột cùng khiến tôi có cảm giác như bay lượn bên bờ vực thẳm. Sau
khi nỗi choáng váng, quay cuồng trôi qua, tôi không biết đang rơi xuống vực sâu
vô tận hay bay lên đỉnh cao hoan lạc...

Cuối cùng, tôi cũng không phân biệt rõ là đau khổ hay sung
sướng, tôi chỉ biết chúng tôi cùng phóng túng giao hoan đến nơi sâu thẳm nhất
trong đêm tối.

Cũng không biết bao lâu sau, khi anh hoàn toàn giải phóng dục
vọng trong cơ thể tôi, hai đùi tôi đã tê cứng, thân dưới tôi sưng tấy khó chịu
vô cùng. Vẻ say rượu trong mắt anh đã vơi đi nhiều, anh lặng lẽ ngắm những vết
bầm tím trên cơ thể tôi. Tôi chống tay xuống giường, ngồi dậy, nhặt quần áo vứt
bừa bãi mặc vào người. Một điều may mắn là áo khoác ngoài của tôi vẫn còn
nguyên vẹn.

“Bây giờ anh có thể tha thứ cho ba chưa?” Tôi hỏi.

“Em... em nghĩ tôi sẽ làm thế nào?”

“Bất kể là ai, tôi tin anh sẽ có cách cứu ba.”

Cảnh Mạc Vũ ngập ngừng một lát rồi mở miệng: “Có người nộp
chứng cứ xác thực lên trung ương. Bên trên rất xem trọng vụ này, trực tiếp cử tổ
chuyên án đi điều tra. Đến mức độ này, không ai dám làm bừa.”

“Chỉ cần chưa định tội thì kiểu gì cũng có cách. Anh có thể
tiếp xúc với người của tổ chuyên án, tìm người khác gánh tội thay.”

Cảnh Mạc Vũ lắc đầu. “Vô dụng thôi, kẻ tố cáo không chịu
buông tha, việc này rất khó giải quyết.”

“Vậy anh hãy nói cho tôi biết người tố cáo là ai để tôi đi cầu
xin người đó. Bất kể người đó muốn gì tôi cũng có thể cho, chỉ cần người đó tha
cho ba tôi...”

“Em còn gì có thể cho hắn? Thân thể của em sao?” Ý cười trên
khóe miệng Cảnh Mạc Vũ càng trở nên lạnh lẽo. “Em tưởng Văn Triết Lỗi còn muốn
sao?”

Tôi nghĩ mình nghe nhầm, hỏi lại: “Anh nói gì cơ?”

“Hắn là con trai người vợ đầu tiên của Phó Hạ Dương. Sau khi
ba mẹ ly hôn, hắn theo mẹ sang Anh, đổi sang họ mẹ. Ba năm trước, Phó Hạ Dương
qua đời, hắn về nước, đích thân giám định tử thi. Hắn cho rằng ba hắn bị người
khác hại chết. Em có biết người hại chết ba hắn là ai không?”

Tôi ra sức lắc đầu, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Tôi không
hiểu anh đang nói gì, càng không hiểu người đàn ông mặc áo blouse trắng dịu dàng,
nho nhã Văn Triết Lỗi, người đàn ông ôm tôi nói: “Anh yêu em” lúc tôi cần nhất…
rốt cuộc có phải người đàn ông trong lòng đầy thù hận mà Cảnh Mạc Vũ nhắc tới.

“Là tôi và Hứa Tiểu Nặc. Bởi ba không muốn Phó Hạ Dương tiết
lộ những điều không nên nói...”

“...” Tim tôi lại bắt đầu nhói đau.

“Lúc em cần, hắn sẽ nói: “Anh yêu em”, hắn khuyên em bỏ đứa
con trong bụng, khuyên em ly hôn rồi lấy hắn. Em tưởng hắn thật sự yêu em? Từ đầu
đến cuối, hắn chỉ lợi dụng em mà thôi. Hắn từng tìm đến Hứa Tiểu Nặc, hy vọng
cô ta nói cho hắn biết chứng cứ giấu ở đâu nhưng Hứa Tiểu Nặc luôn ngậm miệng.
Hứa Tiểu Nặc một tháng nay không có tin tức, cho đến mấy ngày trước, nhân viên
quản lý két bảo hiểm của ngân hàng giao chìa khóa cho Văn Triết Lỗi theo lời dặn
dò của cô ta...”

“Không, đây không phải là sự thật!” Tôi cầm điện thoại định
gọi cho Văn Triết Lỗi, hỏi xem có phải từ trước đến nay anh ta đều lợi dụng
tôi, hãm hại ba tôi, hỏi xem anh ta muốn thế nào mới chịu buông tha cho Cảnh
gia?

Cảnh Mạc Vũ lập tức giằng điện thoại trong tay tôi, ném xuống
đất. “Đến nước này rồi em vẫn còn tin hắn mà không chịu tin tôi?”

Tin ư? Bây giờ tôi không thể tin bất cứ người nào. Đến bản
thân tôi còn lừa dối anh, tôi có thể trông mong ai nói những lời chân thật với
mình?

“Em tưởng Hứa Tiểu Nặc có thể nghĩ ra trò tặng hoa bách hợp
cho em, thêm xạ hương và đinh hương vào hương liệu gây kích thích hay sao? Đều
là Văn Triết Lỗi bày trò. Hắn cố ý làm những chuyện này nhằm chia rẽ vợ chồng
chúng ta, khiến Hứa Tiểu Nặc hết hy vọng với tôi... Sau đó, hắn sẽ đưa người của
Cảnh gia vào tù.”

Phố Trường An đèn điện lộng lẫy, sáng choang, chiếu cả bể
dâu của thành phố có lịch sử mấy nghìn năm này. Nơi đây là trung tâm văn hóa,
chính trị nhưng tôi không nhìn thấy sự phồn vinh và hưng thịnh mà chỉ thấy thối
rữa và bẩn thỉu, xây dựng trên một cái lồng của quyền lực và dục vọng.

Ánh đèn trước mắt trở nên mơ hồ, từng giọt nước mắt rơi xuống
bàn tay của Cảnh Mạc Vũ đang định chạm vào mặt tôi. Nước mắt của tôi chắc rất lạnh,
nếu không, bàn tay anh sao lại run rẩy...

Cảnh Mạc Vũ thu tay về, giọng ôn hòa hơn: “Ngôn Ngôn, ba đã
phạm phải nhiều lỗi lầm, có kết cục ngày hôm nay, cũng là bị quả báo...”

“Nhưng dù sao ông cũng là ba tôi, dù chỉ còn một tia hy vọng,
tôi cũng không thể chống mắt nhìn ông ngồi tù.”

Làm sao tôi không hiểu, cho đến ngày hôm nay, rốt cuộc ai
đúng ai sai, ai có lỗi với ai? Xét cho cùng, tất cả đều là lỗi của ba tôi. Bốn
mươi năm tung hoành hắc đạo, ông đã có quá nhiều món nợ. Ông nợ Cảnh Mạc Vũ, nợ
cả Văn Triết Lỗi nhưng ông cũng là ba tôi, bất kể làm sai chuyện gì, ông vẫn là
người cha tốt nhất trên đời này.

Báo cáo nội dung xấu