Quán cà phê XY - Chương 39 - 40 - 41 - 42
39
Chớp mắt đã sắp hết một năm, năm mới đã ở ngay trước mặt,
chỉ còn một tuần nữa là đến tết Tây. Thụ vốn định đợt nghỉ này không về, nhưng
ở nhà gọi điện lên bảo có việc, cứ nhất định muốn cậu phải về. Chuyện này đã
phá hỏng kế hoạch hai người đặt ra từ trước. Công vốn định nhân dịp này đưa cậu
về nhà ăn cơm, xem như chính thức ra mắt gia đình, bây giờ chỉ có thể đổi lịch
sang Giáng sinh thôi. Cũng may lễ Giáng sinh năm nay trúng vào cuối tuần, tối
thứ Sáu thụ liền lôi công ra ngoài dạo phố, chuẩn bị lễ vật cho cha mẹ công.
Mua quà cho mẹ Hướng thì rất đơn giản, thụ mua luôn một cái khăn quàng cổ bằng
lông dê màu đỏ, vừa ấm lại vừa đẹp. Còn về phần cha Hướng, thụ vốn định mua
rượu, công lại nói ở nhà nhiều lắm; thụ muốn mua thuốc lá, công nói nhà nhiều
lắm; thụ đổi sang mua trà, công lại tiếp tục nhà nhiều lắm.
Thụ: “…Nhà anh có phải là siêu thị không thế?”.
Công: “…Anh biết có thứ bố anh rất thích nhưng mẹ thì nhất
quyết không cho ông mua”.
Công nói đó là một bộ đồ thưởng trà bằng sứ xanh của Nhữ Dao[1].
Thụ nhìn thứ đồ tinh xảo mỏng manh trong quầy hàng, tò mò hỏi: “Bác trai thích
trà đạo à?”.
[1] Nhữ Dao: Là loại sứ được hình thành từ cuối đời Bắc
Tống, đứng đầu trong năm loại sứ nổi tiếng nhất ở đời Tống. Sứ Nhữ Dao nổi danh
về các loại sứ xanh, sứ có cốt mỏng, lớp men dày, có cảm giác như ngọc thạch,
mặt men có những vết nứt rất nhỏ. Những tác phẩm của Nhữ Dao để lại cho đời sau
chưa đến trăm cái, bởi vậy chúng cực kỳ quý hiếm.
Công: “Không phải”.
Thụ: “Thế sao lại thích thứ này?”.
Công: “…Phòng làm việc của bố anh trước giờ vẫn luôn thiếu
đồ trang trí, mà bộ đồ sứ này, bất luận là màu sắc hay phong cách, ông đều thấy
rất phù hợp với văn phòng của mình”.
Thụ: “…”.
Tối thứ Bảy, hai người xách theo đồ đoàn đi đến nhà công.
Đây là lần đầu tiên thụ gặp mẹ Hướng, mà từ lúc trông thấy cậu, mẹ Hướng cứ
nhìn cậu mà cười, cười đến độ mặt thụ đỏ hồng hết lên. Công lấy cái khăn thụ
mua ra, nói: “Mẹ, đây là khăn quàng Chiêu Ninh mua tặng mẹ đấy”.
Mẹ Hướng nhìn thấy khăn thì vô cùng hài lòng, lập tức quàng
lên, hỏi cha Hướng có đẹp không.
Cha Hướng: “Ừm, không tồi, Tiểu Diệp thật có mắt thẩm mỹ”.
Thụ vội vàng đưa cho ông bộ đồ sứ được bọc cẩn thận: “Bác
trai, đây là quà tặng bác ạ. Món quà có hơi chiếm diện tích một tý, cháu thấy
bác để vào phòng làm việc là hợp nhất ạ”.
Khóe miệng cha Hướng cong lên: “Cháu thật là…”.
Mẹ Hướng lườm công một cái: “Mẹ không cho bố con tiêu tiền
bừa bãi, con liền bảo Tiểu Diệp tiêu tiền lung tung đấy hả?”.
Bốn người ngồi trong phòng khách nói cười một lúc rồi mẹ
Hướng vào bếp chuẩn bị cơm trưa.
Cha Hướng: “Tiểu Diệp, qua chơi cờ với bác”.
Đến lúc thụ qua thì đã thấy cha Hướng ngồi nghiêm chỉnh
trước bàn cờ, trong tay còn cầm một quân cờ đen, tư thế hạ cờ rất vững vàng.
Thụ: “Bác trai, mong bác hạ thủ lưu tình”.
Cha Hướng: “Ha ha, câu này phải dành cho cháu mới đúng, Tiểu
Diệp, đừng thấy bác già mà nhường bác nhé”.
Công ở bên cạnh lầm bầm: “…Cờ ca rô thôi mà, có cần phải thế
không…”.
Hai người kia cũng không thèm để ý đến anh, vô cùng vui vẻ
chơi cờ ca rô. Công ở bên cạnh nhìn một lúc thấy chán, liền chạy vào bếp làm
chân lon ton phụ mẹ. Thụ thấy công vào bếp rồi, liền quay sang nói nhỏ với cha
Hướng: “Bác trai, mấy hôm trước cháu học được mấy thế cờ cầm chắc chiến thắng ở
trên mạng”.
Cha Hướng tò mò: “Có loại thế cờ đó à?”.
Thụ: “Lát nữa cháu dạy bác, bác đi đánh với Hướng Vãn, hạ bệ
anh ấy”.
Cha Hướng: “Được!”.
Quả nhiên một lúc sau, thụ gọi công ra ngoài.
Thụ: “Em toàn thua thôi, đánh không nổi nữa rồi. Anh đến
chơi với bác trai đi”.
Công: “Em nói thật hay đùa thế? Dù cha anh thường xuyên chơi
cờ ca rô nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể xếp ở hạng trung thôi”.
Thụ: “Em thấy rất lợi hại đấy, anh chắc chắn không thắng nổi
đâu”.
Công: “Không thể nào”.
Cha Hướng lười biếng tiếp lời: “Vậy thì đánh cược đi”.
Công: “Cược cái gì?”.
Thụ: “Cháu thấy khăn quàng của bác gái mà kết hợp với áo
khoác nữa thì sẽ rất đẹp…”.
Cha Hướng: “Nói mới nhớ, bác gái mấy hôm trước có nhìn trúng
một cái nhưng chê đắt quá, không dám mua…”.
Công: “…Cha, định mượn hoa hiến phật[2] thì
cũng phải xem bản lĩnh thế nào đã”.
[2]Mượn hoa hiến phật (tá hoa hiến phật): Đại ý là lấy
của người này tặng người khác, mình không mất gì mà còn được mang tiếng tốt.
Cha Hướng mặt mày không chút để ý: “Thế thì cứ đánh bình
thường thôi”.
Kết quả, chưa đến năm phút sau công đã thua rồi.
Mẹ Hướng bê dĩa đồ ăn nóng hổi ra ngoài nhìn thấy cha Hướng
và thụ cười không dứt còn con trai nhà mình thì mặt mày đau khổ liền hỏi: “Sao
thế?”.
Cha Hướng vung tay vô cùng hào hùng: “Không có gì, nó vừa
thua anh một cái áo khoác thôi”.
Ăn xong bữa trưa, mẹ Hướng ra vẻ thần bí nói muốn cho thụ
xem một thứ rất hay ho, sau đó lấy ra một quyển nhật ký. Thụ còn chưa kịp hỏi
đây là gì thì đã nghe tiếng công kêu lên thảm thiết: “Mẹ! Sao mẹ còn giữ quyển
nhật ký đó làm gì?”.
Mẹ Hướng không thèm để ý đến con mình, quay sang thụ: “Tiểu
Diệp, để bác đọc cho cháu nghe, vui lắm!”.
Mẹ Hướng hắng giọng, bắt đầu đọc.
“Ngày…tháng…năm, trời nắng. Hôm nay cô giáo Vương mặc một
cái váy màu đen, sau đó cô bắt cả lớp đặt câu theo mẫu ‘Váy đen như…’. Mình đặt
câu: Váy đen như quần lót của bố em. Cô bắt mình đứng ngoài cửa lớp”.
“Ngày…tháng…năm, trời mưa. Hôm nay mưa rất to, mình chẳng
muốn đi học tý nào, nhưng cuối cùng vẫn phải đến trường. Mẹ cho mình hai cái
bánh trà xanh, bảo mình đến trường ăn. Bánh rất thơm, mình ăn vèo cái đã hết.
Kết quả, mình bị nghẹn, mở ngoặc, chữ ‘nghẹn’ này viết khó thế, đóng ngoặc.”
“Ngày…tháng…năm, trời mưa. Sao vẫn còn mưa thế! Trời mưa là
ông mặt trời đang tưới hoa chăng?”.
“Ngày…tháng…năm, trời âm u. Bài tập hôm nay là viết về ‘Thầy
cô giáo của em’, mình viết về thầy dạy toán, mình nói thầy dạy rất hay, có điều
đầu thầy hơi nhiều gàu một tý.”
“Ngày…tháng…năm…”
Mẹ Hướng không đọc tiếp nữa, thụ cũng không nghe tiếp được
nữa, hai người cười nghiêng ngả. Mặt công đỏ hồng giật lại quyển nhật ký, tức
giận nói: “Lần này con nhất định phải đem nó đi”.
Khó khăn lắm mới về nhà được một lần, tối đó công và thụ
cũng không vội đi, ở lại nhà công ngủ luôn. Thụ nằm trên gường, nghĩ đến những
gì mẹ Hướng đọc trong nhật ký của công khi còn nhỏ, không nhịn được mà cười ha
hả. Công bó tay nhìn cậu: “Buồn cười thế thật à?”.
Thụ nín cười, lắc đầu. Công vừa quay người đi lại đã nghe
thấy sau lưng vang lên tiếng cười.
Công: “…”.
Mất không ít sức thụ mới dừng lại được, nhìn công ngồi trên
bàn hình như đang viết gì đó, liền hỏi: “Anh đang viết gì thế?”.
Công giọng đầy tức giận đáp lại: “Đang viết xấu em”.
Thụ: “…Nhất định phải viết chi tiết một chút đấy”.
Công vứt bút sang một bên, nhào lên gường hôn thụ một cái
thật mạnh, sau đó kéo chăn lên: “Đi ngủ!”.
Không biết có phải do lạ gường hay không, sáng hôm sau thụ
dậy sớm hơn bình thường. Lúc cậu ngồi dậy chuẩn bị đi đánh răng rửa mặt thì
nhìn thấy quyển nhật ký kia nằm trên bàn làm việc. Cậu quay đầu nhìn công một
cái: Anh vẫn còn đang ngủ. Thụ cười, len lén mở nhật ký ra, lật đến trang cuối
cùng, chỉ thấy trên đó có một hàng chữ được viết cẩn thận bằng bút nước màu đen:
Ngày 2 tháng 9 năm 2011, trời nắng, mình gặp được Chiêu
Ninh.
40
Buổi chiều trước tết Tây một ngày, thụ chuẩn bị về nhà. Công
chẳng muốn cậu đi chút nào, thụ có phần bất đắc dĩ: “Chỉ ba ngày thôi mà, đến
ngày thứ ba là anh lại có thể nhìn thấy em rồi”.
Công mua cho thụ rất nhiều đặc sản của Dương Thành, sau đó
còn đưa cậu đến tận chỗ ngồi trên xe. Lúc gần xuống xe, anh nhìn thụ như định
nói gì đó nhưng trên xe đông quá, thụ xiết tay anh như muốn an ủi, đưa một ánh
mắt ý muốn bảo anh cứ an tâm, lúc này công mới ngoan ngoãn xuống xe. Một ông
bác ngồi bên cạnh thụ nói: “Cậu trai trẻ, bạn cậu tốt với cậu thật đấy, giúp
cậu xách đồ lên tận trên xe luôn”.
Thụ cười đáp: “Không phải bạn cháu đâu ạ, là người nhà của
cháu đấy ạ”.
Lúc thụ về đến nhà thì vừa đúng giờ ăn cơm, thụ nhớ đến bữa
ăn lần trước cùng với cha mẹ công, không nhịn được mà tưởng tượng đến lúc công
về nhà mình ăn cơm thì sẽ như thế nào. Vừa bước vào trong nhà, thụ hơi ngạc
nhiên: Trong nhà hình như có khách. Mẹ thụ vừa thấy con trai về, lập tức cười
vui vẻ tiến lại: “A Ninh về rồi, mau lại đây”.
Mẹ Diệp đưa thụ đến trước mặt một đôi vợ chồng tuổi trung
niên, nói: “Lão Lý, ông xem, đây là A Ninh nhà chúng tôi đấy, nhoáng cái đã lớn
đến thế này rồi. A Ninh, đây là bác Lý, con còn nhớ không? Lúc con còn nhỏ nhà
bác ở ngay sau nhà mình, bác còn thường xuyên cho con kẹo ăn đấy”.
Nói thật thì thụ chả nhớ được tý nào hết, nhưng cậu vẫn
cười: “Hóa ra là bác Lý, cháu chào bác”.
Bác Lý nhìn thụ, cười đáp: “A Ninh vẫn ngoan ngoãn, lễ phép
như trước, đâu có giống con gái bác, còn lỗ mãng hơn cả đàn ông con trai”.
Lời vừa dứt đã nghe một giọng nói mang vẻ hờn dỗi vang lên:
“Bố, bố lại nói xấu con rồi!”.
Lúc này thụ mới nhận thấy trong phòng còn một cô gái tầm
tuổi mình. Bác gái nhìn con: “Tiểu Tuệ, lúc nhỏ con thích nhất là đi theo sau
mông anh Ninh, bây giờ gặp rồi sao không chào anh một tiếng?”. Câu này vừa thốt
ra, bốn vị phụ huynh lập tức bật cười. Cô gái tên Tiểu Tuệ kia mặt mày thoắt
cái đỏ hồng, nhìn thụ kêu một tiếng: “Anh A Ninh”.
Thụ lúng túng đáp lại.
Đợi thụ về phòng cất đồ xong xuôi thì bữa tối Diệp gia cũng
bắt đầu. Trong suốt bữa ăn, các bậc phụ huynh vô cùng thân thiết chuyện trò,
liên tục nói mấy câu đầy ẩn ý như: “Tiểu Tuệ nhà chúng tôi còn chưa có bạn trai
đây này, cũng muốn tìm cho nó một người con trai hiểu chuyện, đáng tin cậy”, “
A Ninh, mau gắp đồ ăn cho Tiểu Tuệ đi”, “Tiểu Tuệ với A Ninh ở cạnh nhau nhìn
xứng đôi thật đấy”…
Thậm chí thụ và cô gái chỉ thuận miệng nói chuyện với nhau
mấy câu, các vị phụ huynh cũng có thể cười đầy ẩn ý. Thụ cũng đã đoán ra bố mẹ
gọi bằng được mình về chắc là vì buổi xem mắt này rồi, nhất thời cả người như
ngồi trên đống lửa. Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến hết bữa ăn, bố Diệp lại
nói: “A Ninh à, nhà bác Lý đã mấy chục năm không về đây rồi, mấy năm gần đây thành
phố Thanh Châu thay đổi không ít, dù sao ngày mai con cũng rảnh rỗi, hay là đưa
Tiểu Tuệ đi loanh quanh chơi đi”.
Bố Diệp vừa nói xong, bác Lý lập tức tiếp lời: “Đúng thế,
đúng thế, bọn bác đều già cả rồi, đi lại cũng khó khăn, hai người trẻ tuổi các
cháu tự đi chơi là được rồi”, nói xong cả bốn người đều nhìn cậu vô cùng thân
thiết. Thụ đành mặt dày mày dạn mà gật đầu.
Tiễn nhà bác Lý đi xong, thụ rốt cuộc cũng nhịn không được:
“Bố, mẹ, bố mẹ đây là đang làm gì thế?”.
Mẹ Diệp cười hì hì: “Tiểu Tuệ không tồi đúng không. Năm sau
con bé sẽ đến một công ty ở Dương Thành làm việc. Không phải con cũng đang định
ở lại đó phát triển sao, về sau hai đứa có thể chăm sóc lẫn nhau rồi”.
Thụ: “Con hiện thời chưa có ý định về mặt này”.
Bố Diệp: “Con xem con nói gì thế. Con cũng chẳng còn nhỏ nữa
rồi. Hơn nữa, chúng ta đâu phải muốn con kết hôn ngày bây giờ, cứ thử ở bên
nhau cũng chẳng có gì nghiêm trọng cả”.
Thụ: “Bố!”.
Bố Diệp khoát tay: “Được rồi, mai còn phải đưa con gái nhà
người ta đi chơi nữa”.
Thụ tức giận nhưng lại không tiện bùng nổ, chỉ có thể ôm tâm
trạng bực bội về phòng gọi điện thoại cho công, muốn kể chuyện này cho công
nghe. Nhưng gọi đến ba, bốn cuộc đều không thấy nhấc máy.
Ngày thứ hai, đưa Tiểu Tuệ đi tham quan khắp thành phố, có
điều thụ từ đầu đến cuối vẫn không tập trung. Theo lý mà nói, công nhẽ ra phải
gọi điện lại cho cậu mới phải, nhưng di động mãi chẳng thấy động tĩnh gì. Đến
buổi chiều, thụ đưa Tiểu Tuệ đến nhà hàng mà cô đã hẹn với người nhà. Cô gái
lấy ra một cái hộp, nói là bố cô gửi tặng bố Tiểu Diệp ít trà, tối qua quên mất
không mang sang. Thụ hơi do dự, định từ chối nhưng ngặt nỗi đây không phải tặng
cho cậu nên cuối cùng đành nhận lấy. Về đến nhà, mẹ Diệp cứ hỏi mãi hôm nay đi
chơi thế nào, tâm trạng thụ vốn đã không tốt, cũng chỉ qua quýt một câu “ Cũng
được” rồi đưa hộp trà cho bố mẹ.
Bố mẹ thụ nghi hoặc nhìn một cái rồi mới hiểu ra: Đây rõ
ràng là tâm ý của con gái nhà người ta, lấy danh nghĩa bố mình gửi tặng, chắc
là sợ bị từ chối thôi. Mẹ Diệp cứ khen nức nở Tiểu Tuệ quả là có lòng, lại cảm
thấy có chút không yên. Thế là về phòng lấy ra một món đồ đưa cho thụ, bảo thụ
mai đem qua tặng Tiểu Tuệ. Thụ vừa nhìn qua, là một mặt dây chuyền hình Phật
bằng ngọc.
Thụ giật mình sửng sốt: “Mẹ! Mẹ đang đùa gì thế?”.
Mẹ Diệp: “Sao vậy? Con không nhớ cái mặt dây này rồi à? Là
lúc mẹ đến chỗ con, vị hòa thượng ở chùa Đại Minh hương hỏa hưng thịnh vô cùng
tại Dương Thành đã tặng cho mẹ, nói là có duyên. Mẹ thấy món đồ này cũng xem
như đã được ban phước, đem tặng Tiểu Tuệ làm bùa hộ thân cũng không tồi đâu”.
Thụ sao có thể không nhớ cái mặt dây này được cơ chứ, miếng
ngọc này đúng là đã được ban phước, nhưng là do công mua, sau đó mới nhờ đại sư
trong chùa tặng cho mẹ cậu. Công bảo không cần biết thế nào, đây là lần đầu
tiên gặp người lớn, theo phong tục của Dương Thành thì nhất định phải tặng quà.
Thế là mới nghĩ ra cách lòng vòng này để tặng ngọc cho mẹ thụ.
Thụ: “Không được, cái này không thể tặng được. Đại sư nói có
duyên với mẹ nên mới tặng mẹ, mẹ tùy tiện tặng cho người khác thế này sao
được”.
Mẹ Diệp: “Sao lại không được? Mẹ với Tiểu Tuệ cũng rất có
duyên mà. Thiện duyên là lưu truyền, thanh niên như con sao còn cổ hủ, cố chấp
hơn cả mẹ thế? Mẹ nhìn đi nhìn lại, vẫn thấy tặng cái này là tốt nhất”.
Thụ: “Mẹ, không được, cái này tuyệt đối không được đem cho”.
Mẹ Diệp: “Mẹ thấy rất tốt. Dù không phải quý giá lắm nhưng
ngụ ý thì rất tốt”.
Thụ: “Ngọc trước giờ vẫn rất đắt”.
Câu này bị bố Diệp ngồi xem bên cạnh đem ra đùa: “Dù sao
mảnh ngọc này cũng có phải mẹ con bỏ tiền ra đâu, đắt cái gì chứ?”.
Thụ vừa gấp lại vừa tức, buột miệng: “Bố, mảnh ngọc này là
bạn con mua tặng mẹ đấy!”.
Mẹ Diệp nhíu mày: “Con nói Tiểu Hướng ấy hả? Con đùa gì thế,
mẹ với Tiểu Hướng chẳng phải thân thích, cũng chẳng có quan hệ gì, sao nó phải
tặng mẹ ngọc quý làm gì? Thôi đi, mẹ thấy con là đang cố tìm lý do để không
phải đi tặng chứ gì? Mai đem qua đó tặng cho mẹ!”.
Thụ rốt cuộc không nhịn được nữa, đứng bật dậy: “Sao lại
không có quan hệ gì, cậu ấy là người yêu của con trai mẹ đấy!”.
41
Trước đây dù trí tưởng tượng của thụ có phong phú thế nào
cậu cũng chưa bao giờ nghĩa ra được cảnh ngày tết Tây của mình sẽ trôi qua như
thế này: Đầu tiên là đưa một cô gái đi dạo thăm phố phường, sau đó, buổi tối
thú nhận mình đồng tính.
Sau khi nói ra câu đó, biểu hiện kinh hoàng cùng không tin
tưởng trên mặt bố mẹ, quả thật từ lúc bé đến khi trưởng thành như bây giờ đây
vẫn là lần đầu tiên cậu nhìn thấy. Nó khiến cậu hoảng hốt. Ngay khoảnh khắc đó,
thụ muốn nói với bố mẹ mình chỉ nói đùa thôi. Nhưng đến cuối cùng cậu lại nắm
chặt cái mặt ngọc kia, quỳ xuống trước mặt bố mẹ: “Bố, mẹ, thật xin lỗi, con
thích một người con trai”. Giọng thụ hơi run rẩy nhưng cậu bắt mình phải nhìn
thẳng vào bố mẹ, muốn nói với họ rằng, mình đang rất nghiêm túc.
Bố Diệp mắt đỏ gay nhìn con trai mình: “Con nói lại lần nữa
xem nào”.
Thụ trầm mặc một lúc, lại nặng nề dập đầu một cái: “Bố,
chúng con đã ở cùng nhau rồi, về sau cũng muốn ở bên nhau”.
Chát!
Bố Diệp tát thụ một cái. Mẹ Diệp vừa khóc vừa ôm con trai:
“A Ninh, con không thích xem mắt thì từ sau mẹ sẽ không sắp xếp gì nữa, con
đừng dọa bố mẹ”.
Thụ cắn môi, nhẹ nhàng đẩy bà ra: “Mẹ, con sẽ không mang
chuyện này ra đùa đâu”.
Mẹ Diệp: “A Ninh, con là một đứa con ngoan, đừng học mấy đứa
ngoài xã hội chơi bời linh tinh! Rõ ràng trước đây con thích con gái, sao có thể
thoáng cái đã biến thành…”.
Mẹ Diệp không sao thốt nổi mấy chữ “đồng tính luyến ái”, chỉ
đau lòng vuốt ve khuôn mặt đã sưng lên của con trai.
Bố Diệp cố dằn cơn giận: “Bắt đầu từ khi nào?”.
Thụ: “Nửa cuối năm nay. Anh ấy, anh ấy là một tác gia!”.
Bố Diệp: “Chia tay ngay cho tao!”.
Thụ: “Bố!”.
Bố Diệp: “Mới nửa năm thôi, cũng không phải muộn lắm. Bỏ
việc ở Dương Thành đi, về Thanh Châu, công việc của mày để tao lo!”.
Thụ: “Bố! Chuyện này không thể được!”.
Bố Diệp: “Diệp Chiêu Ninh! Mày nghe rõ cho tao! Tao không
cần biết quan hệ giữa mày với thằng đó như thế nào, không cần biết bọn mày là
chơi đùa hay nghiêm túc, lập tức về Thanh Châu ngay cho tao!”.
Thụ lại tiếp tục dập đầu: “Bố, con thích anh ấy, anh ấy là
nam con cũng vẫn thích anh ấy. Con chỉ thích anh ấy, chỉ muốn ở bên anh ấy
thôi. Xin bố…”.
Bố Diệp hút hết điếu này đến điếu khác, thở ra một hơi thật
dài: “A Ninh, con còn trẻ không hiểu chuyện, nghe lời bố, về Thanh Châu đi. Con
nghĩ mà xem, trước đây rõ ràng con thích con gái, sao đột nhiên lại thích con
trai rồi, không chừng tên kia đã dùng thủ đoạn gì đó. Bố mẹ là bố mẹ con, bố mẹ
sẽ không làm hại con đâu. Hơn nữa trong xã hội của chúng ta hiện nay, đồng tính
luyến ái là rất khó sống, lúc nào cũng bị người khác xem thường, con thực sự
muốn bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ cả đời sao?”.
Thụ vẫn tiếp tục dập đầu: “Bố, mẹ, xin hai người…”.
Bố Diệp nhìn bộ dạng này của cậu, lửa giận lại ngùn ngụt bốc
lên: “Cái tên kia rốt cuộc đã chuốc cho mày thuốc gì thế hả? Diệp Chiêu Ninh,
mày nghe rõ cho tao, hoặc là, mày có giỏi thì từ hôm nay cút ngay ra khỏi cái
nhà này, vĩnh viễn không về nữa! Hoặc là, mày phải cắt đứt hoàn toàn triệt để
quan hệ với cái thằng đó! Mày đã là người lớn rồi, mày hiểu tao đang nói gì
chứ! Ở Dương Thành bố mày cũng có một người bạn, cái thằng đồng tính đó là tác
gia chứ gì, vậy tao sẽ làm cho nó thân bại danh liệt, mày đã không cần mặt mũi
gì nữa, thì bọn tao già cả từng này tuổi rồi còn cần sĩ diện làm gì!”.
Thụ nhất thời sững sờ: “Bố!”.
Bố Diệp: “Mày không cần quay lại Dương Thành nữa, hết tết cứ
ở nhà đi. Tao nói cho mày biết, tao cho mày thời gian một tối để nói chuyện rõ
ràng với cái thằng kia, về sau tuyệt đối không được liên lạc gì với nó nữa! Mày
đừng có giở trò sau lưng bố mẹ, nếu để tao phát hiện thằng đó dám đến nhà thì
tao sẽ báo cảnh sát ngay lập tức!”.
Mẹ Diệp lau nước mắt, ôm lấy thụ, miệng không ngừng nói: “A
Ninh, con nghe lời đi, nghe lời đi…”.
Thụ nhìn mẹ, giọng nói hơi nghẹn ngào: “Mẹ, con chỉ thích
anh ấy, muốn ở bên anh ấy…Anh ấy, anh ấy là người tốt, thật đấy…”.
Thụ cứ đi qua đi lại đến rạng sáng mới nằm dài xuống gường.
Cậu nhìn lên trần nhà, đầu óc trống rỗng. Rất mệt, nhưng lại không cách nào ngủ
được. Thụ rút điện thoại, định xem bây giờ là mấy giờ, lại phát hiện có bốn
cuộc gọi nhỡ.
Là công gọi đến.
Cậu vuốt nhẹ lên chỗ hiện tên công trên màn hình, ấn nút gọi
đi. Đầu dây bên kia rất nhanh đã nghe thấy âm thanh vui vẻ vang lên: “Chiêu
Ninh!”.
Thụ cố tỏ vẻ đang giận, nói: “Tại sao hôm qua lại không nghe
điện thoại của em?”.
Công: “Hôm qua anh về nhà, điện thoại hết pin tự động tắt
luôn, đến hôm nay quay lại mới thấy”.
Thụ: “Ừ, không sao, em chỉ là, chỉ là có chút nhớ anh thôi”.
Công: “Anh cũng rất nhớ em. Chiêu Ninh, em mau về đi, lúc
anh đi siêu thị đã mua rất nhiều trà sữa hiệu em thích đấy”.
Thụ: “Anh đang làm gì thế?”.
Công: “Vừa rồi anh đang viết truyện”.
Thụ nghe thấy một loạt những tiếng sốt soạt, hình như công
từ bàn làm việc đứng dậy thì phải.
Công: “Bây giờ anh đang đứng bên cửa sổ nói chuyện với em
này”.
Thụ: “Lại viết truyện cổ tích rồi hả, chị Hướng Nhật Quỳ?”.
Công: “…Em chết chắc rồi, anh quyết định truyện sau sẽ có
một con chồn tên là A Ninh!”.
Thụ: “Đổi con khác không được à? Tỷ như sóc, hươu hay sư tử
gì đấy chẳng hạn”.
Công: “Kiên quyết không…A!”.
Thụ: “Sao thế?”.
Công: “Chiêu Ninh, tuyết rơi rồi! Dương Thành có tuyết
rồi!”.
Thụ: “Anh cũng không phải trẻ con, nhìn thấy tuyết có gì mà
vui thế?”.
Công: “Anh chỉ là đang nghĩ, đợi đến mùng Ba em trở về có
khi không cẩn thận mà trượt chân ngã, nhân lúc đỡ em, anh sẽ lén bỏ một nắm
tuyết vào trong quần áo của em, ha ha, cho em lạnh chết!”.
Thụ bật cười, có lẽ thật sự là rất buồn cười, cậu cười đến
rơi cả nước mắt.
Công: “Chiêu Ninh, thật ra hôm đó, lúc ở bến xe anh đã muốn
nói với em, lần sau anh nhất định sẽ không để em về nhà một mình”.
Công đứng trước cửa sổ nhìn những bông tuyết nhảy múa bên
người, vui vẻ hét lên với cái điện thoại: “Chiêu Ninh, em mau trở về đi, anh
rất nhớ em đấy!”.
Thụ nằm trên gường, mắt nhìn trần nhà, nước mắt thuận theo
gương mặt mà rơi xuống gối: “Ừ, anh đợi em”.
42
Đến tận ngày mùng Năm công mới phát hiện ra có gì đó không
ổn.
Ngày mùng Ba công gọi điện cho thụ muốn hỏi cậu lên xe
chuyến nào, mấy giờ đến nơi, nhưng gọi mãi không được, mà đến tận tối cũng
không thấy cậu trở về. Công hơi lo lắng, lại sợ xảy ra sự cố ngoài ý muốn nào,
liền đi hỏi han tỉ mỉ một vòng, cả Dương Thành lẫn Thanh Châu đều không nghe
thấy tin tức về tai nạn tương đối lớn nào cả. Công đoán không biết có phải thụ
phát sinh chuyện gì nên để lỡ chuyến, hoặc điện thoại bị trộm mất nên không
thông báo được cho mình. Đến ngày mùng Bốn, điện thoại vẫn không liên lạc được,
thụ cũng không thấy trở lại. Ngày mùng năm, công cuối cùng cũng không ngồi yên
được nữa, chạy đến quán cà phê: “ Ông chủ, Chiêu Ninh có liên lạc gì với ông
không?”.
Ông chủ: “Chiêu Ninh xin nghỉ việc rồi”.
Câu nói này giống như quả thuốc nổ, khiến đầu công lập tức
ong hết cả lên. Anh ngây ra nhìn ông chủ: “Ông chủ, ông đừng lừa tôi…”.
Ông chủ ngẩng đầu lên nhìn công: “Hôm qua mẹ cậu ấy gọi điện
cho tôi, nói là Chiêu Ninh quyết định ở lại quê, công việc ở Dương Thành không
tiếp tục được nữa. Vì quyết định hơi vội nên các thủ tục cũng chưa làm ngay
được, mong tôi có thể thông cảm…”.
Đoạn sau còn có những gì, công đã không nghe được nữa rồi.
Anh đang hoảng loạn vô cùng, thụ không nghe điện thoại của anh, cũng không trở
lại, còn xin nghỉ việc, tất cả chuyện này là tại sao? Trong lòng anh có rất
nhiều phỏng đoán, nhưng bất kể là phỏng đoán nào, thì trong lòng anh tất cả đều
là một ý niệm duy nhất:
Chiêu Ninh không cần anh nữa rồi.
Ông chủ: “Cậu nghe thấy không?”.
Công tỉnh táo lại, hoang mang nhìn ông chủ. Ông chủ có vẻ
bất đắc dĩ: “Cậu nghe cho rõ này, tôi muốn nói với cậu là, từ đầu đến cuối,
việc muốn xin nghỉ đều là do mẹ cậu ấy nói với tôi, tôi không hề nghe thấy
giọng của Chiêu Ninh. Hơn nữa…”.
Ông chủ dừng một chút rồi lại tiếp tục: “Mẹ cậu ấy còn đặc
biệt dặn dò tôi, việc của Chiêu Ninh không cần kể với ‘người ngoài’. Cậu hiểu
thế nghĩa là gì không?”.
Công: “…Không hiểu”.
Ông chủ: “…”.
Ông chủ thở dài một hơi, rút từ tập tài liệu bên cạnh ra một
tờ giấy, đập đập xuống trước mặt công. Công nhìn kỹ, là bản phô tô chứng minh
thư của thụ.
Ông chủ: “Phiền cậu vứt tờ giấy này đi giúp tôi, nhớ phải xé
ra rồi hẵng vứt, dù sao trên đó cũng có ĐỊA CHỈ NHÀ Chiêu Ninh”.
Ông chủ nhấn mạnh ba chữ “địa chỉ nhà” xong, liền thấy mắt
công sáng rực.
Công: “Ông chủ, cảm ơn ông, ông quả là người tốt!”.
Ông chủ khoát khoát tay bảo công mau đi đi, sau đó quay lại
tính toán sổ sách, có điều tinh thần không được tập trung lắm, bụng nghĩ: Có
lẽ, lại phải tuyển thêm người rồi.
Công dường như ngay lập tức đã chạy đến Thanh Châu, sau đó
dựa theo địa chỉ trên chứng minh thư của thụ mà tìm ra khu nhà cậu ở. Anh đứng
trước cổng khu nhà, nhìn những tòa nhà cao tầng bên trong, lòng thầm đoán xem
thụ đang ở căn phòng nào. Anh cố gắng khống chế bản thân không chạy thẳng vào
trong mà quay người rời đi, tìm một nhà nghỉ gần đó để ở tạm.
Đường từ Dương Thành đến Thanh Châu không xa lắm nhưng cũng
đủ để công suy nghĩ rõ ràng một chuyện: Bố mẹ Chiêu Ninh có lẽ đã phát hiện ra
mối quan hệ giữa hai người bọn họ rồi. Ngoài chuyện này ra, anh hiện giờ hoàn
toàn không biết gì nữa cả, nên tuyệt đối không thể cứ mù mờ như thế mà đâm đầu
vào nhà thụ được. Thế nhưng ở thành phố này anh căn bản là chẳng quen ai, có
muốn tìm người nhờ giúp đỡ cũng không được.
Công nằm trên giường trong khách sạn, suy nghĩ đến đau cả
đầu, vô tình liếc thấy bảng báo cáo chiến sĩ thi đua thành phố trên tờ báo đặt
trên bàn, đột nhiên nhớ ra ngày trước thụ có bảo mẹ cậu là giáo viên dạy văn,
còn từng được danh hiệu một trong mười giáo viên dạy giỏi của thành phố Thanh
Châu. Thế là công lập tức lên mạng tìm kiếm danh sách tất cả các giáo viên dạy
giỏi của thành phố Thanh Châu trong các năm, quả nhiên tìm thấy tên trường chỗ
mẹ thụ làm.

