Thiếu nữ đeo hoa tai ngọc trai - Chương 08
Tôi
chờ đợi. Nhưng ông không nói gì với Catharina. Lời giải cho vấn đề với các màu
sơn bất ngờ đến từ Tanneke. Kể từ khi Franciscus được sinh ra, vú em ngủ cùng
Tanneke trong phòng Chúa Giê su bị đóng đinh trên thánh giá. Từ phòng đó, chị
ta có thể dễ dàng sang phòng lớn để cho đứa bé bú khi nó thức dậy. Mặc dù
Catharina không cho đứa bé bú, cô ta khăng khăng đòi đứa bé ngủ trong chiếc nôi
bên cạnh cô ta. Tôi nghĩ thu xếp như vậy thật là kỳ quặc, nhưng khi hiểu
Catharina hơn, tôi hiểu rằng cô ta muốn giữ hình ảnh một bà mẹ tốt chứ không phải
cô ta thực sự muốn làm những việc đó.Tanneke không sung sướng gì chuyện ngủ
cùng phòng với chị vú em, kêu ca rằng chị ta dậy đêm cho đứa bé bú nhiều quá,
còn khi chị ta nằm ở giường thì chị ta lại ngáy. Tanneke than vãn về chuyện đó
với tất cả mọi người, bất kể người đó có nghe hay không. Rồi chị ta bắt đầu chểnh
mảng công việc của mình và đổ tội chuyện này là do thiếu ngủ. Maria Thins bảo
chị ta là họ không thể làm gì được nhưng Tanneke vẫn cứ cau có. Chị ta thường
xuyên lườm nguýt tôi - trước khi tôi đến sống ở nhà này, Tanneke ngủ ở chỗ tôi,
trong căn hầm, mỗi khi trong nhà cần vú em. Gần như là chị ta buộc tội tôi về
chuyện chị vú em ngáy.
Một
tối chị ta thậm chí còn kêu ca với Catharina. Catharina đang chuẩn bị đi dạ hội
ở nhà ngài Ruijven dù rằng trời lạnh. Tâm trạng cô ta vui vẻ - đeo những viên
ngọc trai và mặc cái áo choàng vàng luôn làm cô ta hạnh phúc. Bên trên cái áo
choàng cô ta buộc một chiếc cổ áo lanh rộng để che đi bờ vai và để cái áo không
dính bụi phấn cô ta đang dặm lên mặt. Trong lúc Tanneke liệt kê những nỗi khổ của
mình, Catharina tiếp tục dặm phấn, giơ gương lên để ngắm nghía. Tóc cô ta được
tết thành bím rồi cài nơ và chừng nào cô ta giữ vẻ ngoài hạnh phúc thì trông cô
ta rất xinh đẹp, sự kết hợp giữa tóc vàng và mắt nâu nhạt khiến cô ta trông đẹp
kỳ lạ.
Cuối
cùng thì cô ta vẫy chiếc chổi đánh phấn sang Tanneke.
-
Thôi đi, - cô ta vừa cười vừa hét lên. - Chúng tôi cần vú em và chị ta phải ngủ
gần tôi. Trong phòng bọn trẻ con không còn chỗ nữa, nhưng trong phòng chị thì
còn, thế nên vú em sẽ ngủ ở đó. Không làm gì được cả. Tại sao chị cứ làm phiền
tôi về chuyện đó thế.
-
Có lẽ có thể làm được một điều, - ông nói.
Từ
chỗ cái tủ, nơi tôi đang tìm tạp dề cho Lisbeth, tôi ngước nhìn lên. Ông đang đứng
ở khung cửa. Catharina ngạc nhiên nhìn chồng mình. Ông hiếm khi tỏ ra quan tâm
đến việc nhà.
- Đặt
một chiếc giường trong phòng áp mái và để ai đó ngủ ở đó. Griet chẳng hạn.
-
Griet ở trong phòng áp mái á? Tại sao? - Catharina kêu lên.
-
Thì khi đó Tanneke có thể ngủ trong phòng hầm, như chị ta muốn, - ông nhẹ nhàng
giải thích.
-
Nhưng, - Catharina dừng lại, lung túng. Cô ta có vẻ như không đồng tình với ý
kiến đó nhưng không nói được tại sao.
-
Ôi, vâng, thưa cô, - Tanneke hào hứng bật ra. - Như vậy thực sự sẽ giải quyết vấn
đề, - cô ta nhìn tôi.
Tôi
tự làm mình bận rộn bằng việc gấp lại đống quần áo trẻ con, mặc dầu chúng đã rất
gọn gang.
-
Thế còn chìa khóa vào xưởng vẽ thì sao? - Cuối cùng Catharina cũng tìm ra lý lẽ.
Chỉ có một lối lên phòng áp mái, đó là bằng chiếc thang trong phòng kho của xưởng
vẽ. Để lên giường, tôi phải đi qua xưởng vẽ mà phòng đó buổi tối lại bị khóa. -
Chúng ta không thể đưa chìa khóa cho người hầu được.
-
Cô ấy không cần chìa khóa, - ông đáp lại. Em có thể khóa cửa xưởng vẽ khi cô ấy
đã đi ngủ. Sau đó, buổi sáng cô ấy có thể lau chùi xưởng vẽ trước khi em đến và
mở cửa.
Tôi
ngừng tay gấp quần áo. Tôi không thích bị khóa trái ở trong phòng mình vào ban
đêm.Thật không may, ý tưởng này có vẻ khiến Catharina hài long. Có lẽ cô ta
nghĩ khóa trái tôi thì sẽ vừa giữ tôi an toàn ở một chỗ vừa làm tôi khuất mắt
cô ta.
-
Thôi được, - cô ta quyết định. Phần lớn các quyết định cô ta đều đưa ra nhanh
chóng. Cô ta quay sang tôi và Tanneke. - Ngày mai hai cô chuyển một cái giường
lên phòng áp mái. Đây chỉ là tạm thời thôi, cho đến khi nào không cần vú em nữa,
- cô ta nói thêm.
Tạm
thời như những lần tôi đi mua thịt và cá được bố trí để chỉ là tạm thời, tôi
nghĩ.
-
Đi với tôi lên xưởng vẽ một lát, - ông nói. Ông đang nhìn cô ta theo cái cách
mà tôi bắt đầu nhận ra cách của một họa sĩ.
-
Em á? - Catharina cười với chồng. - Những lời mời lên xưởng vẽ của ông khá hiếm
hoi. Vẫy tay một cái, cô ta đặt chiếc chổi lông xuống và bắt đầu bỏ chiếc cổ áo
rộng ra, lúc này nó đã phủ đầy bụi phấn.
Ông
vươn người ra và túm tay cô ta.
- Kệ
nó.
Chuyện
này cũng đáng ngạc nhiên như đề nghị của ông chuyển tôi lên phòng áp mái. Trong
lúc ông đưa Catharina lên tầng, tôi và Tanneke nhìn nhau. Ngày hôm sau, con gái
người thợ nướng bánh bắt đầu khoác chiếc cổ áo rộng màu trắng trong lúc làm mẫu
cho bức tranh. Maria Thins thì không dễ bị lừa như thế. Khi bà nghe Tanneke hân
hoan kể về việc chị ta chuyển xuống ngủ ở phòng hầm và tôi chuyển lên phòng áp
mái, bà rít tẩu và nhíu mày.
-
Đơn giản là hai cô có thể đổi chỗ… - bà ta dung tẩu chỉ vào chúng tôi, - Griet
thì ngủ cùng vú em, còn chị thì ngủ ở phòng hầm. Chẳng cần ai phải lên phòng áp
mái.
Tanneke
không nghe gì cả - chị ta đang tràn đầy niềm hân hoan chiến thắng nên chẳng thể
nhận ra lôgíc trong những lời của bà chủ.
-
Cô chủ đã đồng ý vậy, - tôi nói đơn giản.
Maria
Thins liếc tôi một cái dài.
Ngủ
trong phòng áp mái khiến tôi dễ làm việc ở đó hơn, nhưng tôi vẫn có rất ít thời
gian để làm việc đó. Tôi có thể dậy sớm hơn và đi ngủ muộn hơn, nhưng đôi lúc
ông sai tôi làm nhiều đến mức tôi phải tìm cách lên phòng vào buổi chiều, khi
bình thường tôi ngồi khâu bên bếp lửa. Tôi bắt đầu kêu ca rằng không nhìn thấy
đường khâu trong căn bếp mờ mờ và cần ánh sáng của phòng áp mái sáng sủa. Hoặc
tôi bảo đau bụng và cần phải nằm nghỉ. Maria Thins vẫn liếc nhìn tôi y như vậy
mỗi lần tôi viện cớ nhưng không nhận xét gì.
Tôi
bắt đầu quen nói dối.
Sau
khi ông đề nghị tôi ngủ trong căn phòng áp mái, ông để tôi sắp xếp mọi việc sao
cho tôi có thể giúp ông. Ông không bao giờ giúp đỡ bằng cách nói dối thay cho tôi,
hay hỏi liệu tôi có thời gian rỗi cho ông không. Buổi sáng ông giao việc cho
tôi và đòi hỏi chúng được làm xong trước buổi sáng ngày hôm sau.
Bản
than các màu vẽ bù lại cho những rắc rối tôi phải giấu về việc làm của mình.
Tôi đã trở nên yêu thích công việc nghiền những thứ ông mang từ hiệu bào chế về
- xương, chì trắng, thiên thảo, massicot - để thấy mình có thể có được những
màu rực rỡ và nguyên chất như thế nào. Tôi học được rằng nếu các thứ được nghiền
càng mịn thì màu càng sắc hơn. Từ những hạt thiên thảo thô ráp, xám xịt trở
thành bột mịn màu đỏ tươi và khi trộn với dầu lanh nó thành một thứ sơn lấp
lánh. Việc tạo nên màu đó hay những màu khác là một điều kỳ diệu.
Cũng
từ ông tôi học được cách rửa các màu để loại trừ tạp chất và thu được màu sắc thật.
Tôi dung một loạt vỏ sò như những cái bát nông, và nhẹ nhàng rửa đi rửa lại các
màu, đôi lúc tới ba mươi lần, để lấy ra mẩu phấn hay hạt sạn, hạt cát. Đó là một
công việc kéo dài và tẻ ngắt nhưng nó đem lại sự thỏa mãn khi được nhìn thấy
các màu sạch hơn sau mỗi lần rửa và càng gần hơn với màu cần thiết. Màu duy nhất
ông không cho tôi đụng vào là màu xanh biển đậm. Quặng màu da trời rất đắt và
quá trình chiết ra màu xanh nguyên chất từ nó rất khó nên ông tự tay làm việc
đó. Tôi đã quen với việc ở bên ông. Đôi lúc chúng tôi đứng cạnh nhau trong căn
phòng nhỏ, tôi nghiền chì trắng, ông rửa quặng xanh hoặc đốt hoàng thổ trên bếp.
Ông nói với tôi rất ít. Ông là người đàn ông trầm lặng. Tôi cũng không nói gì.
Thật là thanh bình với ánh sáng chiếu vào qua cửa sổ. Sau khi kết thúc công việc,
chúng tôi đổ nước từ chiếc bình qua tay nhau và kỳ cọ sạch tay. Trong căn phòng
áp mái rất lạnh - mặc dầu ở đó có lò sưởi nhỏ ông dung để đun nóng dầu lanh hay
đốt màu, tôi không dám đốt nó lên trừ khi ông muốn. Nếu không tôi sẽ phải giải
thích với Maria Thins và Catharina tại sao than và củi biến đi nhanh thế.
Tôi
không mấy để ý đến cái lạnh khi có ông ở đó. Khi ông đứng gần, tôi có thể cảm
nhận được hơi ấm từ cơ thể ông.
Một
buổi chiều, khi tôi đang rửa ít massicot tôi vừa nghiền xong thì nghe thấy tiếng
Maria Thins trong xưởng vẽ bên dưới. Ông đang vẽ, trong lúc đứng, con gái người
thợ nướng bánh thỉnh thoảng lại thở dài.
-
Cô gái, cô có lạnh không? - Maria Thins hỏi.
-
Hơi một chút, - thoảng tới câu trả lời yếu ớt.
- Tại
sao cô ấy không có lò sưởi chân?
Giọng
ông nhỏ đến mức tôi không nghe thấy câu trả lời.
-
Cái đó sẽ không hiện ra trong bức tranh, không cạnh chân cô ấy. Chúng ta không
muốn cô ấy lại bị ốm.
Lại
một lần nữa tôi không nghe thấy ông nói gì.
-
Griet có thể đi lấy một chiếc cho cô ấy, - Maria Thins gợi ý. Cô ấy chắc chắn
đang ở trong phòng áp mái vì cô ấy bị đau bụng. Tôi sẽ đi tìm cô ấy ngay.
Bà
ta nhanh nhẹn hơn tôi nghĩ so với một bà già. Đến lúc tôi đặt chân lên bậc
thang trên cùng thì bà đã ở giữa chiếc thang rồi. Tôi quay trở lại căn phòng áp
mái. Tôi không thể trốn chạy khỏi bà mà cũng chẳng còn thời gian để giấu bất cứ
thứ gì.
Khi
Maria Thins trèo vào căn phòng, bà nhanh chóng nhận ra những chiếc vỏ sò được đặt
thành hàng trên mặt bàn, bình nước, chiếc tạp dề tôi đeo có những chấm vàng do
massicot dây ra.
- Vậy
đây là cái cô đang giấu giếm hả, cô gái? Tôi đã nghĩ nhiều rồi mà.
Tôi
cụp mắt xuống. Tôi không biết phải nói gì.
-
Đau bụng, đau mắt. Chúng tôi ở đây không phải ai cũng là ngốc nghếch đâu nhé.
Hãy
hỏi ông ấy. Tôi muốn nói với bà. Ông ta là ông chủ. Đây là việc của ông ấy.
Nhưng bà ta không gọi ông. Ông cũng không xuất hiện ở chân thang để giải
thích.Một sự im lặng kéo dài. Rồi sau đó Maria Thins nói:
-
Cô đã giúp ông ấy bao lâu rồi, cô gái?
-
Vài tuần, thưa bà.
-
Những tuần gần đây ông ấy vẽ nhanh hơn, tôi đã nhận thấy.
Tôi
nhìn lên. Khuôn mặt bà lộ vẻ tính toán.
-
Cô giúp ông ấy vẽ nhanh hơn, cô gái ạ, - bà nói bằng một giọng khẽ, - và cô sẽ
giữ chỗ của cô ở đây. Còn bây giờ thì không được hở ra lời nào với con gái tôi
hoặc Tanneke.
-
Vâng, thưa bà.
Bà
ta cười khúc khích.
- Lẽ
ra tôi phải biết cô là cô gái thông minh. Cô gần như đã lừa được cả tôi. Nào,
bây giờ thì mang cho cô gái đáng thương dưới kia lò sưởi chân đi.
Tôi
thích ngủ trong căn phòng áp mái. Ở đó không có bức tranh Chúa Giê su bị đóng
đinh trên thánh giá treo cuối giường khiến tôi bất an. Ở đó chẳng có bức tranh
nào cả, ngoài hương thơm sạch sẽ của dầu lanh và mùi hương của những chất màu
làm từ đất. Tôi thích cảnh Nhà thờ Mới và sự yên tĩnh. Không ai lên đây, trừ
ông. Mấy đứa con gái không thỉnh thoảng đến chỗ tôi như đôi lúc chúng vẫn làm ở
dưới phòng hầm, hay bí mật lục lọi đồ đạc của tôi. Tôi cảm thấy được một mình ở
nơi đó, bên trên ngôi nhà náo động và có thể quan sát nó từ xa.Khá giống ông.
Tuy
nhiên, điều hay ho nhất là tôi có thể ở trong xưởng vẽ nhiều hơn. Đôi lúc tôi
trùm mình trong tấm chăn và chui xuống dưới lúc đêm khuya khi ngôi nhà đã tĩnh
lặng. Tôi nhìn ngắm bức tranh ông đang vẽ bằng ngọn nến, hoặc mở cửa chớp cho một
chút ánh trăng lọt vào. Đôi lúc tôi ngồi trong bong tối, trên một trong những
cái ghế chạm đầu sư tử được đẩy lại gần bàn, đặt khuỷu tay lên tấm khăn màu
xanh và đỏ phủ trên đó. Tôi tưởng tượng mình mặc cái áo chẽn màu vàng pha đen
và đeo ngọc trai, tay cầm ly rượu vang, ngồi đối diện với ông qua cái bàn.Tuy
nhiên, có một điều tôi không thích về căn phòng áp mái. Tôi không thích ban đêm
bị khóa trái ở đó.
Catharina
đã lấy lại chùm chìa khóa từ Maria Thins và bắt đầu khóa và mở xưởng vẽ. Chắc
cô ta cảm thấy bằng cách đó cô ta có được chút ít sự kiểm soát đối với tôi. Cô
ta không thoải mái về việc tôi ở trong căn phòng áp mái - điều đó có nghĩa là
tôi ở gần ông hơn, gần chỗ mà cô ta không được phép vào còn tôi có thể tự do đi
lại. Chắc người vợ phải cảm thấy khó khăn khi chấp nhận một việc như vậy. Tuy
nhiên, trong một khoảng thời gian nó đã có hiệu quả. Trong một khoảng thời gian
tôi đã có thể biến đi vào các buổi chiều rồi rửa và nghiền màu cho ông. Khi đó
Catharina thường hay ngủ - Franciscus là đứa trẻ hay quấy khóc, hầu như đêm nào
cũng làm cô ta mất ngủ nên ban ngày cô ta cần phải ngủ. Tanneke cũng thường ngủ
bên bếp lửa, thế nên tôi có thể rời bếp mà không cần phải viện ra cớ gì. Mấy đứa
con gái bận rộn với Johannes, dạy cậu bé tập đi, tập nói và ít khi phát hiện ra
sự vắng mặt của tôi. Nếu chúng phát hiện ra thì Maria Thins nói là tôi đi làm
việc vặt cho bà, hay khâu vá gì đó cho bà và cần ánh sáng ở phòng áp mái để làm
việc. Suy cho cùng, bọn chúng là trẻ con và còn đang mải say mê trong thế giới
của riêng mình, thờ ơ với cuộc sống của những người lớn xung quanh, chỉ trừ khi
chuyện đó ảnh hưởng trực tiếp đến chúng.Hoặc tôi nghĩ như vậy.
Một
buổi chiều, khi tôi đang rửa chì trắng thì nghe Cornelia gọi tên tôi bên dưới cầu
thang. Tôi nhanh chóng chùi tay, cởi chiếc tạp dề tôi mặc khi làm những công việc
trên phòng áp mái và chuyển sang chiếc tạp dề thường ngày trước khi trèo xuống
cầu thang đến chỗ con bé. Con bé đứng trên bậc cửa xưởng vẽ, trông như thể nó
đang đứng trên bờ một vũng nước và thèm được bước xuống đó.
-
Gì vậy? - tôi hỏi khá gay gắt.
-
Tanneke cần chị, - Cornelia quay đi và bước tới cầu thang. Con bé lưỡng lự ở bậc
trên cùng. - Chị giúp em với, chị Griet, - con bé hỏi vẻ cầu khẩn. - Chị đi trước
để nếu em ngã thì chị đỡ em. Thang này dốc quá.
Việc
sợ hãi không giống con bé, ngay cả trên chiếc thang nó không thường xuyên đi.
Tôi cảm thấy động lòng, hay chỉ đơn giản tôi cảm thấy có lỗi vì đã gay gắt với
con bé. Tôi bước xuống khỏi chiếc thang rồi sau đó quay lại và chìa tay ra. -
Bây giờ đến lượt em.
Cornelia
đứng trên bậc trên cùng, tay đút trong túi. Con bé bắt đầu trèo xuống, một tay
đặt trên thanh lan can, tay kia nắm chặt thành nắm đấm. Khi con bé đã xuống được
phần lớn đoạn đường, nó buông ra và nhảy sao cho xô vào tôi, làm tuột tạp dề của
tôi, ấn vào bụng tôi rất đau. Khi đứng lên được, con bé bắt đầu cười, đầu ngửa
ra sau, đôi mắt nâu nhắm tít lại chỉ còn là khe hở.
- Đồ
hư đốn, - tôi lẩm bẩm, hối hận vì sự mềm lòng của mình.
Tôi
tìm thấy Tanneke trong bếp, Johannes ngồi trong lòng chị ta.
- Cornelia
nói chị cần em.
- Ừ,
con bé làm rách một chiếc cổ áo và muốn cô khâu lại. Không cho tôi sờ vào,
không biết tại sao. Con bé thừa biết là tôi chữa cổ áo đẹp nhất.
Trong
lúc Tanneke đưa chiếc cổ áo cho tôi, đôi mắt chị ta lướt qua tạp dề tôi mặc.
-
Gì vậy? Cô bị chảy máu à?
Tôi
nhìn xuống. Một vệt đỏ ở ngang bụng tôi, giống như đường sọc trên tấm kính cửa
sổ. Trong giây lát tôi nghĩ đến những chiếc tạp dề của cha con nhà Pieter.
Tanneke
cúi lại gần.
-
Đây không phải máu. Trông như bột ấy. Làm sao mà nó dính lên đây được?
Tôi
nhìn vệt đỏ. Thiên thảo, tôi nghĩ. Tôi nghiền nó từ mấy tuần trước.Chỉ có tôi
nghe thấy tiếng cười khinh khích từ căn phòng lớn. Cornelia đã chờ để bày ra
trò này. Con bé thậm chí còn bằng cách nào đó lẻn được lên phòng áp mái và lấy
trộm ít bột.
Tôi
không bịa được câu trả lời ngay. Trong lúc tôi lưỡng lự, Tanneke càng trở nên
nghi ngờ.
-
Có phải cô đụng vào các thứ của ông chủ? - chị ta hỏi bằng một giọng buộc tội.
Suy cho cùng, chị ta đã đứng làm mẫu cho ông và biết ông cất gì trong xưởng vẽ.
-
Không, đó là… - tôi dừng lại. Nếu tôi đổ lỗi cho Cornelia thì nghe có vẻ tầm
thường và chắc sẽ không ngăn được Tanneke tìm ra tôi làm gì trong phòng áp mái.
-
Tôi nghĩ cô chủ nên nhìn thấy cái này, - chị ta quyết định.
-
Không, - tôi đáp ngay.
Tanneke
ngồi thẳng dậy trong chừng mực chị ta có thể với đứa bé đang ngủ trong lòng.
- Cởi
tạp dề ra để tôi có thể đưa nó cho cô chủ xem, - chị ta ra lệnh.
-
Tanneke, - tôi nói, nhìn chị ta ngang hàng. - Nếu chị biết điều gì là tốt nhất
cho chị, chị sẽ không làm phiền Catharina, chị sẽ nói chuyện với Maria Thins. Một
mình, không phải trước mặt bọn trẻ con.
Chính
những lời đó, với giọng hăm dọa đã gây nên mối bất hòa lớn nhất giữa Tanneke và
tôi. Tôi không định nói thế. Đó chỉ đơn giản là do tôi tuyệt vọng, bằng mọi
cách có thể ngăn cản không cho chị ta nói với Catharina. Nhưng chị ta không bao
giờ tha thứ cho tôi về việc tôi đối xử với chị ta như thể chị ta thấp kém hơn
tôi.
Ít
nhất thì những lời của tôi cũng có tác dụng. Tanneke nhìn tôi một cái nhìn nặng
nề, giận dữ, nhưng ẩn trong đó là sự lưỡng lự và mong muốn thực sự nói với bà
chủ yêu quý của chị ta. Chị ta phân vân giữa mong muốn đó và ham muốn trừng phạt
hành động láo xược của tôi bằng cách không theo lời tôi.
-
Hãy nói chuyện với bà chủ của chị, - tôi nói nhẹ nhàng. - Nhưng chị hãy nói
chuyện với bà ấy một mình.
Mặc
dù vẫn đứng quay lưng ra cửa, tôi cảm thấy Cornelia đã biến đi xa.Bản năng của
Tanneke đã thắng. Với một khuôn mặt nặng như chì, chị ta đưa Johannes cho tôi bế
và đi tìm Maria Thins. Trước khi đặt cậu bé vào lòng, tôi cẩn thận dùng giẻ lau
sạch chỗ màu đỏ, sau đó quẳng chiếc giẻ vào bếp lửa. Vẫn còn lại vết. Tôi ngồi
vòng tay ôm đứa bé và chờ đợi số phận mình được quyết định.
Không
bao giờ tôi biết được Maria Thins đã nói gì với Tanneke, đe dọa hay hứa hẹn gì
để buộc chị ta im lặng. Nhưng việc đó đã có hiệu quả - Tanneke không nói gì về
công việc của tôi trong phòng áp mái với Catharina hay mấy đứa con gái, hay với
tôi. Tuy vậy, chị ta đối xử với tôi tệ hơn rất nhiều - tệ một cách có chủ ý chứ
không phải là vô tình. Chị ta bắt tôi quay lại hàng cá với những con cá tuyết
mà tôi biết chắc chị ta bảo mua lúc trước, thề rằng chị ta bảo tôi mua cá bơn
sao. Trong lúc nấu nướng chị ta luộm thuộm hơn nhiều, làm rớt càng nhiều mỡ ra
tạp dề càng tốt, sao cho tôi sẽ phải mất nhiều thời gian ngâm hơn và vò kỹ hơn
thì mới sạch. Chị ta để xô cho tôi đổ, không mang nước vào thùng trong bếp nữa
và không lau sàn nữa. Chị ta ngồi và độc địa quan sát tôi, không chịu co chân
lên nên tôi phải lau xung quanh chân chị ta và sau đó phát hiện ra một vết chân
dính đầy mỡ trơn. Chị ta không còn nói chuyện tử tế với tôi nữa. Chị ta khiến
tôi cảm thấy cô đơn trong ngôi nhà đầy người.
Vậy
nên tôi không còn dám lấy những thứ ngon lành từ bếp của chị ta để làm vui lòng
cha nữa. Và tôi cũng không nói cho cha mẹ biết công việc của tôi ở Oude
Langendijck vất vả như thế nào, tôi phải thận trọng như thế nào để giữ chỗ của
mình. Tôi cũng không thể nói với họ về những điều tốt đẹp ít ỏi - những màu sắc
tôi làm ra, những đêm khi tôi ngồi một mình trong xưởng vẽ, những giây phút khi
ông và tôi làm việc bên nhau và tôi được sự hiện diện của ông sưởi ấm.Tất cả những
gì tôi có thể nói với họ là những bức tranh của ông. Một buổi sáng tháng Tư,
khi cuối cùng cái lạnh đã hết, tôi đang đi trên con phố Koornmarkt đến hiệu bào
chế thì Piter con xuất hiện cạnh tôi và chúc tôi một ngày tốt lành. Lúc trước
tôi không nhìn thấy anh ta. Anh ta đeo chiếc tạp dề sạch sẽ và mang một gói mà
anh ta nói là đem đến một nơi xa hơn trên phố Koornmarkt. Anh ta đi cùng đường
với tôi và hỏi liệu anh ta có thể đi cùng tôi. Tôi gật đầu - tôi cảm thấy không
thể nói không. Trong suốt mùa đông, mỗi tuần tôi gặp anh ta đôi lần ở Khu Hàng
thịt. Tôi luôn thấy khó xử khi gặp ánh mắt anh ta - đôi mắt anh ta như những
mũi kim châm vào da thịt tôi. Sự quan tâm của anh ta khiến tôi bất ổn.

