Người truyền ký ức - Chương 03

4

Jonas vừa thong thả đạp xe, vừa
liếc nhìn bãi đỗ xe bên cạnh mỗi tòa nhà để tìm xe của Asher. Cậu không mấy khi
làm tình nguyện cùng chỗ với bạn mình, vì Asher thường xuyên đùa cợt và rất khó
làm việc nghiêm túc. Nhưng bây giờ, khi tuổi Mười hai sắp đến và những giờ tình
nguyện sắp hết thì điều đó không còn quan trọng nữa. Tự do được lựa chọn làm gì
trong những giờ đó luôn là một đặc ân tuyệt vời đối với Jonas; những giờ còn
lại trong ngày được kiểm soát rất cẩn thận.

Cậu nhớ khi mới trở thành một đứa
Tám, như Lily sắp tới đây, và phải đối mặt với sự tự do lựa chọn. Những đứa Tám
trong giờ tình nguyện đầu tiên của mình luôn tỏ ra đôi chút căng thẳng, chỉ
cười khúc khích và ở lì trong nhóm bạn của mình. Bao giờ cũng vậy, hầu hết
chúng đều tham gia Nghĩa vụ Giải trí trước tiên, giúp đỡ những em nhỏ hơn ở một
nơi chúng vẫn cảm thấy thoải mái. Nhưng được dẫn dắt, chúng sẽ phát triển được
sự tự tin và chín chắn, và từ đó chuyển sang những việc khác, hướng tới những
công việc phù hợp với sở thích và khả năng của bản thân.

Một cậu nam Mười một tên Be njamin
đã sử dụng toàn bộ thời gian gần Bốn năm của mình ở Trung tâm Phục hồi, làm
việc với những công dân bị thương. Người ta đồn rằng giờ đây cậu thành thạo
không kém gì ban Giám đốc Trung tâm Phục hồi, và rằng cậu thậm chí đã sáng tạo
ra một số máy móc và phương pháp riêng giúp phục hồi cấp tốc. Chắc chắn
Benjamin sẽ được nhận Nhiệm vụ ở lĩnh vực này và có khi còn được phép bỏ qua
hầu hết các phần tập huấn.

Jonas rất ấn tượng với những thứ
Benjamin đã đạt được. Cậu quen cậu ấy, đương nhiên, vì chúng luôn ở cùng nhóm,
nhưng chúng chưa từng nói về những thành tích của cậu ta, vì những cuộc trò
chuyện như thế sẽ khiến Benjamin lúng túng. Không có cách nào nhắc đến hay thảo
luận về thành công của ai đó một cách thoải mái mà không phá luật cấm khoe
khoang, kể cả người đó không có ý như vậy. Nó chỉ là một luật phụ, gần giống
như khiếm nhã, chỉ bị kỷ luật rất nhẹ nhàng. Nhưng dù sao tốt hơn vẫn nên tránh
hành vi gắn với một luật dễ bị vi phạm đến mức ấy.

Bỏ xa khu dân cư phía sau, Jonas
lượn qua những tòa nhà khác nhau trong cộng đồng, hy vọng phát hiện ra xe đạp
của Asher đỗ bên cạnh một trong số những nhà máy nhỏ hay những tòa nhà văn
phòng. Cậu đi qua Trung tâm Chăm sóc Trẻ em, nơi Lily đến sau khi tan học, và
những sân chơi bao quanh đó. Cậu băng qua Trung tâm và Khán phòng lớn, nơi tổ
chức những cuộc đại hội của cả cộng đồng.

Jonas đi chậm lại và nhìn thẻ tên
trên những chiếc xe đạp xếp san sát ngoài Trung tâm Nuôi trẻ. Sau đó cậu nhìn
những chiếc dựng ngoài Điểm Phân phối Thực phẩm; tham gia chuyển phát đồ ăn lúc
nào cũng thú vị, và cậu hy vọng tìm thấy bạn mình ở đó và cả hai có thể cùng
nhau làm vài vòng, đưa những hộp các tông đựng thực phẩm đến những nhà ở trong
cộng đồng. Nhưng cuối cùng cậu cũng thấy xe của Asher gần Nhà Dưỡng lão, như
mọi khi, nó bị vứt nghiêng ngả, thay vì được dựng thẳng trong bãi đỗ xe như quy
định.

Ngoài Asher ra, chỉ có xe của một
bạn khác ở đó, của một bạn Mười một tên là Fiona. Jonas rất thích Fiona. Cô bé
học giỏi, ít nói và lễ độ, nhưng cũng không kém phần hài hước, và việc cô làm
cùng Asher hôm nay không làm cậu ngạc nhiên. Cậu đỗ gọn chiếc xe bên cạnh xe
của hai người bạn và đi vào tòa nhà.

" Chào em, Jonas," Nhân
viên Lễ tân nói. Cô đưa cho Jonas bản ghi tên những người có mặt và đóng dấu
bên cạnh chữ ký của cậu. Tất cả những giờ tình nguyện của cậu sẽ được lập bảng
kê thật cẩn thận tại Sảnh Hồ sơ Mở. Có một lần, cách đây lâu lắm rồi, bọn trẻ
truyền tai nhau rằng có một bạn Mười một đến Lễ Mười hai chỉ để nghe thông báo
trước toàn cư dân là cậu đã không hoàn thành đủ số giờ tình nguyện theo yêu cầu
và vì vậy sẽ không được nhận Nhiệm vụ của mình. Cậu được gia hạn thêm một tháng
để hoàn thành số giờ đó, và sau đó được giao Nhiệm vụ vào một buổi riêng, không
có những tràng pháo tay tán thưởng, không ai chúc mừng: một vết nhơ đã che phủ
toàn bộ tương lai của cậu.

"May mà hôm nay lại có một vài
tình nguyện viên ở đây," Nhân viên Lễ tân nói. "Sáng nay chúng tôi cử
hành một Lễ Phóng thích, và điều này luôn làm kế hoạch bị chệch đi một chút,
nên công việc bị dồn đống lại." Cô nhìn vào một tờ giấy in và nói.
"Xem này, Asher và Fiona đang giúp việc ở phòng tắm. Sao em không đến đó
hỗ trợ họ nhỉ? Em biết nó ở đâu phải không?"

Jonas gật đầu cảm ơn cô, rồi đi
xuống dãy hành dài. Cậu liếc nhìn vào những căn phòng ở hai bên hành lang.
Những Người Già đang ngồi lặng lẽ, một số đang thăm hỏi và nói chuyện với những
người khác, số khác đang làm những việc thủ công đơn giản. Một số ít thì đang
ngủ. Mỗi phòng đều bố trí đồ đạc rất tiện nghi, sàn nhà được phủ thảm dày. Một
nơi thật thanh bình, thời gian ở đây dường như trôi chậm hơn, khác hẳn những
trung tâm sản xuất và phân phối náo nhiệt, nơi diễn ra công việc hàng ngày của
cả cộng đồng.

Jonas rất mừng vì qua các năm, cậu
đã chọn tham gia tình nguyện ở rất nhiều nơi để có thể trải nghiệm sự khác biệt
giữa chúng. Dù vậy, cậu nhận ra rằng bởi không tập vào một lĩnh vực, rốt cuộc
bây giờ cậu không thể có nổi một ý niệm nhỏ nhất - thậm chí không thể đoán được
- Nhiệm vụ của mình sẽ là gì.

Jonas khẽ cười. Lại nghĩ về Nghi lễ
nữa hả, Jonas? Cậu cười nhạo bản thân. Nhưng xem ra, khi cái ngày đó đang đến
quá gần, thì có lẽ các bạn cậu cũng đều đang nghĩ về nó thôi. Cậu đi qua một
Người Trông nom đang chậm rãi đi dạo trong đại sảnh với một trong những Người
Già. "Chào Jonas," chàng trai mặc đồng phục cười thân thiện. Người
phụ nữ đi bên cạnh anh, đang được anh đỡ lấy tay, người còng xuống và lê từng
bước trên đôi dép mềm. Bà nhìn về phía Jonas và mỉm cười, nhưng đôi mắt sẫm của
bà đục ngầu và trống rỗng. Cậu nhận ra rằng bà bị mù.

Cậu bước vào phòng tắm, cảm nhận
không khí nóng ẩm và mùi thơm của các loại dầu tắm. Cậu cởi áo trùm ra, treo
cẩn thận lên móc trên tường, và khoác vào một chiếc áo choàng dành cho dân tình
nguyện được gấp ngay ngắn trên giá.

"Chào cậu, Jonas!" Asher
gọi vọng ra từ góc phòng, nơi cậu quỳ bên cạnh một chiếc bồn tắm. Jonas thấy
Fiona ở gần đó, bên một cái bồn khác. Cô bé ngước lên và mỉm cười với cậu,
nhưng cô còn bận nhẹ nhàng kỳ cọ cho một ông già đang ngâm mình trong nước ấm.

Jonas chào hai người bạn và những
Người trông nom khác đang làm việc gần đó. Rồi cậu bước tới hàng ghế băng có
đệm mềm nơi những Người Già đang chờ tới lượt. Hồi trước cậu đã từng làm ở đây
rồi, nên cậu biết phải làm gì.

"Đến lượt bà Larissa,"
cậu đọc thẻ tên trên áo người phụ nữ rồi nói, "cháu sẽ bật nước rồi giúp
bà kỳ cọ nhé." Cậu ấn nút trên một bồn tắm chưa có người gần đó và nhìn
làn nước ấm tuôn chảy qua rất nhiều khe hở nhỏ ở mọi phía. Bồn tắm sẽ đầy trong
một phút và dòng nước sẽ tự động ngắt.

Cậu đỡ người phụ nữ dậy khỏi ghế,
dẫn bà tới bồn tắm, cởi áo cho bà, và đỡ tay giúp bà bước vào bồn và ngồi
xuống. Bà dựa về phía sau và thở ra khoan khoái, gối đầu lên một chiếc đệm mềm
mại.

"Bà thấy thoải mái chứ?"
Cậu hỏi, và bà gật đầu trong khi mắt vẫn đang nhắm nghiền. Jonas bóp dầu tắm
lên miếng bọt biển sạch ở mép bồn và bắt đầu kỳ cọ cơ thể yếu ớt của bà.

Tối qua cậu đã quan sát Bố tắm cho
bé mới. Việc này cũng tương tự: cũng làn da mỏng manh, làn nước êm ái, cũng cử
động nhẹ nhàng của đôi tay cậu đang trơn bọt xà phòng. Nụ cười thư giãn, thanh
thản trên khuôn mặt bà già gợi cậu nhớ tới bé Gabriel khi được tắm.

Và cả sự lõa thể nữa. Sẽ là phạm
luật dù là đối với trẻ con hay người lớn nếu nhìn cơ thể khỏa thân của người
khác; nhưng luật này không được áp dụng cho bé mới hay Người Già. Jonas rất
mừng. Thật phiền phức khi phải giữ cho bản thân kín đáo khi thay đồ trước những
cuộc chơi, và lời xin lỗi bắt buộc nếu ai đó lỡ nhìn thấy cơ thể người khác
luôn khiến mọi người lúng túng. Cậu không hiểu tại sao việc đó lại cần thiết.
Cậu thích cảm giác an toàn trong căn phòng ấm áp và yên tĩnh này; cậu thích vẻ
mặt tin tưởng của người phụ nữ khi bà ngâm mình trong nước, không bảo vệ, không
che chắn, và tự do.

Qua khóe mắt, cậu thấy cô bạn Fiona
đỡ ông già đứng dậy khỏi bồn tắm và dịu dàng vỗ về cơ thể trần trụi, gầy gò của
ông và lau khô nó bằng một chiếc khăn thấm nước. Cô giúp ông mặc áo bông tắm.

Jonas nghĩ bà Larissa đã chìm vào
giấc ngủ, như những Người Già thường thế, và cậu cẩn thận giữ tay mình cử động
đều đặn và nhẹ nhàng để không đánh thức bà. Và cậu rất ngạc nhiên khi nghe bà
nói trong lúc mắt vẫn nhắm.

"Sáng nay chúng tôi đã cử hành
Lễ phóng thích cho Roberto," bà kể. "Thật là tuyệt vời."

"Cháu biết ông Roberto!"
Jonas nói. "Lần trước đến đây cháu đã giúp ông ấy ăn, mới chỉ vài tuần
trước thôi. Ông ấy rất thú vị."

Bà Larissa mở mắt, tỏ vẻ vui sướng.
"Họ đã thuật lại toàn bộ cuộc sống của ông trước khi phóng thích," bà
nói. "Họ luôn làm vậy. Nhưng nói thật," bà thì thầm với một ánh nhìn
tinh quái, "một số buổi thuật khá nhạt nhẽo. Thậm chí bà đã thấy một vài
Người Già ngủ gật - trong lần gần đây khi Edna được phóng thích. Cháu biết Edna
chứ?"

Jonas lắc đầu. Cậu không thể nhớ ra
bất cứ ai tên Edna cả.

"Ừm, họ cố gắng làm cho cuộc
sống của bà ấy nghe có vẻ ý nghĩa. Và hẳn nhiên," bà bổ sung với vẻ nghiêm
nghị, "mọi cuộc sống đều có ý nghĩa, bà không phủ nhận điều đó. Nhưng còn
Edna. Ôi Chúa ơi. Bà ấy từng là một Mẹ đẻ, sau đó bà làm ở Cơ sở sản xuất Thực
phẩm trong nhiều năm, cho tới khi đến đây. Edna thậm chí chưa từng có một tổ
gia đình."

Bà Larissa ngẩng đầu lên và nhìn
quanh để chắc chắn rằng không có ai khác đang nghe bà nói. Rồi bà nói nhỏ,
"Bà không nghĩ Edna có đầu óc lắm đâu."

Jonas cười lớn. Cậu rửa cánh tay
trái của bà, đặt nó trở lại bồn nước, rồi bắt đầu kỳ chân. Bà rì rầm mãn nguyện
khi cậu chà bàn chân bà bằng miếng bọt biển.

"Nhưng cuộc sống của Roberto
thì thật tuyệt diệu," bà Larissa tiếp tục nói sau một lúc im lặng.
"Ông ấy từng làm Thầy dạy cho tụi Mười một - cháu biết tầm quan trọng của
việc đó rồi đấy - và ông ấy đã làm trong Hội đồng Quy hoạch. Và Chúa ơi, bà
không thể hiểu ông ấy lấy thời gian ở đâu ra - ông còn nuôi dạy được hai đứa
con cực kỳ thành đạt, và ông cũng là người thiết kế phong cảnh cho Quảng trường
Trung tâm. Đương nhiên là chỉ thiết kế chứ không trực tiếp làm."

"Giờ đến phần lưng. Bà ngả về
phía trước đi, để cháu đỡ bà ngồi dây." Jonas vòng tay ôm lấy người phụ nữ
và đỡ cho bà ngồi. Cậu ấn miếng bọt biển vào lưng bà rồi bắt đầu chà xát đôi
vai gầy giơ xương. "Kể cho cháu nghe về Lễ Phóng Thích đi."

"Ờ, người ta kể về cuộc đời
ông ấy. Đó luôn là việc đầu tiên. Sau đó mọi người nâng cốc chúc mừng ông ấy.
Rồi tất cả cùng ngâm bài quốc ca. Ông ấy đã đọc một bài diễn văn chia tay rất
tuyệt. Và một vài người trong nhóm bà lên phát biểu, cầu mong cho ông được hạnh
phúc. Nhưng bà thì không lên, bà chưa từng phát biểu trước nhiều người.”

"Roberto rất xúc động. Giá mà
cháu được thấy vẻ mặt ông ấy khi người ta để ông đi."

Jonas trầm tư và đưa tay chậm lại.
"Bà Larissa," cậu hỏi, "chuyện gì xảy ra khi người ta cho phòng
thích ông ấy thật sự? Chính xác thì ông Roberto đã đi đâu?"

Bà hơi nhún đôi vai trần ướt nước
của mình. "Bà không biết. Bà không nghĩ có ai biết việc này, ngoài hội
đồng. Ông ấy chỉ cúi chào tất cả rồi bước đi, như mọi người vẫn làm, băng qua
cánh cửa đặc biệt trong Phòng Xuất. Nhưng cháu phải nhìn mặt của ông ấy cơ. Một
vẻ hạnh phúc thuần khiết, bà nghĩ thế đấy."

Jonas cười toe. "Giá mà cháu
được ở đó chứng kiến."

Bà Larissa cau màu. "Không
hiểu sao người ta không cho bọn trẻ đến. Chắc là không đủ chỗ. Họ nên mở rộng
Phòng Xuất ra mới phải."

"Chúng ta sẽ phải gợi ý điều
đó với hội đồng. Có lẽ họ sẽ nghiên cứu nó," Jonas nói một cách tinh
nghịch, làm bà Larissa cười một tràng giòn tan.

"Có lý đấy!" Bà hét to,
rồi Jonas đỡ bà dậy khỏi bồn tắm.

5

Thông thường, vào nghi thức buổi
sáng khi các thành viên trong gia đình kể về những giấc mơ của họ, Jonas không
tham gia mấy. Cậu rất hiếm khi mơ. Đôi khi cậu thức dậy với cảm giác về những
mảnh vụn chập chờn trong giấc ngủ, nhưng cậu không thể nắm bắt được chúng và
tập hợp lại thành một điều gì đó đáng để kể trong nghi thức.

Nhưng sáng nay thì khác. Đêm qua
cậu đã có một giấc mơ rất sinh động.

Tâm trí cậu cứ mông lung trong khi
Lily, như mọi khi, thuật lại một giấc mơ dài dằng dặc, giấc mơ lần này thật
đáng sợ, cô đã phá luật khi lái xe đạp của Mẹ và bị các Nhân viên An ninh tóm.

Cả nhà chăm chú lắng nghe và thảo
luận với Lily về lời cảnh báo trong giấc mơ.

"Cảm ơn vì giấc mơ của em,
Lily," Jonas tự động bật ra câu nói đúng mẫu, và cố gắng chú tâm hơn khi
Mẹ kể về một mảnh giấc mơ, một cảnh bất an trong đó bà bị kỷ luật vì một vi
phạm nhẹ mà bà không hiểu gì. Mọi người đều đồng ý rằng nó hẳn là do những cảm
xúc khi bà miễn cưỡng phán quyết bản án cho công dân đã vi phạm những luật quan
trọng tới lần thứ hai.

Bố nói rằng Bố không có giấc mơ nào
cả.

"Gabe?" Bố hỏi, nhìn
xuống cái giỏ nơi bé mới nằm bi bô nói sau khi được ăn no, sẵn sàng để đưa trở
lại Trung tâm Nuôi trẻ đến hết ngày.

Tất cả cười phá lên. Nghi thức kể
giấc mơ bắt đầu với các bé Ba. Không ai biết một bé mới có mơ hay không.

"Jonas?" Mẹ hỏi. Họ luôn
luôn hỏi, dù biết Jonas rất hiếm khi có giấc mơ nào để mà kể.

"Đêm qua con đã mơ,"
Jonas nói. Cậu ngọ nguậy trên chiếc ghế, lông mày nhíu lại.

"Tốt quá," Bố nói.
"Kể cho mọi người đi."

"Thực ra thì các chi tiết
không rõ lắm," Jonas giải thích trong khi cố gắng dựng lại trong đầu giấc
mơ kỳ lạ đó. "Con nghĩ con đã ở trong phòng tắm ở Nhà Dưỡng lão."

"Đó là nơi con đã đến hôm
qua," Bố nhận xét.

Jonas gật đầu. "Nhưng không
hoàn toàn giống như vậy. Trong giấc mơ, có một cái bồn tắm. Nhưng chỉ duy nhất
một cái thôi. Còn phòng tắm thật thì có hàng dãy. Nhưng căn phòng trong giấc mơ
của con rất ấm và ẩm ướt. Và con đã cởi áo trùm của mình, nhưng không khoác áo
choàng lên mà ở trần. Con đã toát mồ hôi rất nhiều vì nhiệt độ khá cao. Và
Fiona cũng ở đó, như ngày hôm qua."

"Có cả Asher nữa chứ?" Mẹ
hỏi.

Jonas lắc đầu. "Không. Chỉ có
mình con và Fiona trong phòng tắm, cả hai đứng bên cạnh bồn. Cô ấy đang cười.
Nhưng con thì không. Trong giấc mơ, con gần như đang tức giận với cô ấy, vì cô
ấy không coi lời con là nghiêm túc."

"Lời gì?" Lily hỏi.

Jonas nhìn đĩa thức ăn của mình.
Không hiểu vì sao cậu lại thấy hơi ngượng. "Con nghĩ là con đang cố thuyết
phục cô ấy vào bồn nước."

Cậu ngập ngừng. Cậu biết rằng mình
phải kể hết, không chỉ được phép mà còn bắt buộc phải kể toàn bộ giấc mơ. Vì
vậy cập ép mình phải thuật lại phần giấc mơ khiến cậu không thoải mái.

"Con muốn cô ấy cởi quần áo và
bước vào bồn tắm," cậu nói thật nhanh. "Con muốn tắm cho cô ấy. Con
đã cầm sẵn miếng bọt biển trên tay. Nhưng cô ấy không làm theo, mà chỉ vừa cười
vừa từ chối."

Cậu nhìn lên phía bố mẹ. "Thế
thôi ạ," cậu nói.

"Con có thể diễn tả cảm xúc
mạnh mẽ nhất trong giấc mơ không?" Bố hỏi.

Jonas suy nghĩ về điều Bố hỏi. Các
chi tiết rất tối tăm và mơ hồ. Nhưng những cảm xúc thì rất rõ ràng, và một lần
nữa lại dâng trào khi cậu hồi tưởng lại. "Sự khao khát," cậu nói.
"Con biết là cô ấy sẽ không làm điều con yêu cầu. Và con nghĩ, con biết cô
ấy không nên làm thế. Nhưng con muốn điều đó khủng khiếp. Con có thể thấy cảm
giác ham muốn tràn ngập cơ thể."

"Cảm ơn giấc mơ của con,
Jonas," Mẹ nói sau một lúc im lặng rồi liếc nhìn sang Bố.

"Lily," Bố gọi, "tới
giờ đến trường rồi đó. Con có thể đi cạnh bố và để mắt tới nôi bé mới được
không? Chúng ta phải chắc chắn rằng cậu nhóc không lăn ra ngoài."

Jonas bắt đầu đứng dậy để xếp sách
vở. Cậu thấy ngạc nhiên vì mọi người không thảo luận chi tiết về giấc mơ của
cậu trước khi nói cảm ơn. Có lẽ họ cũng thấy bối rối như cậu.

"Đợi đã, Jonas," Mẹ nhẹ
nhàng nói. "Mẹ sẽ viết một bức thư xin lỗi cho Thầy dạy của con để con
không phải nói xin lỗi vì đến muộn."

Cậu ngồi phịch xuống ghế, tỏ ra khá
lúng túng. Cậu vẫy chào Bố và Lily khi họ ra khỏi nhà, mang theo bé Gabe trong
nôi. Cậu nhìn Mẹ dọn phần còn lại của bữa điểm tâm và đặt cái khay ở gần cửa
trước cho Đội Thu dọn.

Cuối cùng, bà ngồi vào bàn, bên
cạnh cậu. "Jonas," bà nói với một nụ cười trên môi, "con đã miêu
tả cảm giác đó như một sự khao khát đúng không? Đó là những rung động đầu tiên
của con. Bố và mẹ đã chờ đợi nó xảy đến với con. Điều đó xảy ra với tất cả mọi
người. Nó xảy ra với Bố khi ông ở tuổi con. Và với cả Mẹ nữa. Rồi một ngày nó
cũng xảy đến với Lily."

Và thông thường," Mẹ nói thêm,
"điều đó khởi đầu với một giấc mơ."

Rung động. Cậu đã từng nghe thấy từ
này rồi. Cậu nhớ rằng trong Sách Luật có nhắc đến Rung động, dù không nhớ nó
viết gì. Và thỉnh thoảng Phát thanh viên lại nhắc đến nó. CHÚ Ý. XIN NHẮC RẰNG
NHỮNG RUNG ĐỘNG PHẢI ĐƯỢC BÁO CÁO ĐỂ BẮT ĐẦU CHỮA TRỊ.

Cậu đã luôn phớt lờ lời thông báo
đó vì cậu không hiểu nó và nó chẳng bao giờ có vẻ dính dáng tới cậu về bất cứ
phương diện nào. Như hầu hết các cư dân khác, cậu bỏ qua rất nhiều mệnh lệnh và
nhắc nhở của Phát thanh viên.

"Con có phải báo cáo điều này
không?" Cậu hỏi Mẹ.

Mẹ bật cười. "Con đã làm rồi
mà, trong nghi thức kể giấc mơ đó. Vậy là đủ rồi."

"Nhưng còn việc chữa trị Phát
thanh viên nói là phải bắt đầu chữa trị." Jonas thấy thật khổ sở. Ngay khi
Nghi lễ - Lễ Mười hai của cậu - sắp diễn ra, thì cậu phải đi đâu đó mà chữa
trị? Chỉ vì một giấc mơ ngu ngốc?

Nhưng Mẹ lại cười trìu mến để cậu
yên lòng. "Không, không," Mẹ nói. "Chỉ là những viên thuốc thôi
mà. Con bắt đầu cần uống thuốc, có thế thôi. Đó là cách chữa trị những Rung
động."

Jonas tươi tỉnh hẳn lên. Cậu biết
những viên thuốc đó. Cả Bố và Mẹ đều uống mỗi sáng. Và cậu biết, một vài người
bạn của cậu cũng vậy. Một lần, cậu chuẩn bị tới trường cùng Asher, cả hai đang
lên xe đạp thì bố Asher gọi lại từ bậc cửa nhà ở của cậu ta, "Con quên
thuốc này, Asher!" Asher khẽ lầu bầu, cậu quay xe và đi ngược trở lại
trong lúc Jonas chờ.

Đó là việc mà người ta không bao
giờ đem ra hỏi bạn mình, vì điều đó có thể dẫn đến hậu quả khó chịu là bị liệt
vào hạng "khác biệt". Asher uống thuốc mỗi sáng, còn Jonas thì không.
Nói về những điểm chung luôn thuận tiện và ít khiếm nhã hơn.

Giờ thì Jonas uống viên thuốc nhỏ
mà Mẹ đưa cho.

"Thế thôi ạ? Cậu hỏi.

"Thế thôi," bà trả lời và
đặt cái lọ trở lại tủ chè. "Nhưng con không được quên đấy. Trong những
tuần đầu tiên, mẹ sẽ nhắc, nhưng sau đó con phải tự giác thực hiện. Nếu quên,
Rung động sẽ tái phát. Những giấc mơ về Rung động sẽ trở lại. Thỉnh thoảng sẽ
phải điều chỉnh liều lượng thuốc."

"Asher cũng dùng thuốc đó mẹ,"
Jonas tiết lộ.

Mẹ cậu gật đầu, không chút ngạc
nhiên. "Chắc là rất nhiều bạn cùng nhóm con cũng vậy. Ít ra là con trai.
Rồi chẳng mấy chốc tất cả đều cần thứ đó, cả con gái nữa."

"Con sẽ phải dùng thuốc trong
bao lâu?"

"Cho tới khi vào Nhà Dưỡng
lão," bà giải thích. "Suốt cuộc đời trưởng thành của con. Nhưng nó sẽ
sớm trở thành thói quen thôi, sau một thời gian thậm chí con sẽ không còn để ý
đến nó nữa."

Mẹ nhìn đồng hồ. "Nếu con đi
bây giờ thì sẽ không bị muộn học đâu. Khẩn trương lên."

"Và một lần nữa cảm ơn con,
Jonas," bà nói thêm khi cậu đi về phía cửa, "vì giấc mơ."

Trong lúc đạp xe hết tốc lực trên
đường, Jonas thấy tự hào kỳ lạ, vì đã được gia nhập giới những người dùng
thuốc. Dù vậy, trong một thoáng, cậu lại nhớ đến giấc mơ. Lúc đó nó đã khiến
cậu thích thú. Mặc dù những cảm xúc rất lộn xộn, cậu nghĩ rằng cậu thích cái
cảm giác mà Mẹ gọi là Rung động. Cậu nhớ là khi tỉnh dậy, cậu đã muốn cảm thấy
Rung động một lần

Và rồi, giống như nhà ở của cậu
trôi xa phía sau khi cậu cua một góc trên chiếc xe đạp, giấc mơ cũng lướt khỏi
những suy nghĩ. Trong chốc lát, cậu đã cố gắng níu kéo nó, dù hơi cảm thấy tội
lỗi. Nhưng những cảm xúc đã biến mất. Rung động đã rời xa.

Báo cáo nội dung xấu